Vương Phủ Nuôi Em Tiểu Thích Khách Chương 4 Đời Người Nơi Nào Không Gặp Lại

Vương Phủ Nuôi Em Tiểu Thích Khách
Tác giả: Nãi Hương Lưu Ly Tửu
Thể loại: Ngôn Tình
Nguồn: yukiomina.wordpress.com
Số chương: 20
Lượt xem: 1412
Tóm tắt nội dung:
Đời Người Nơi Nào Không Gặp Lại Chương 4
Tổng số chương: 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
Thích Khách Nhà Ai Mới Trưởng ThànhChương 1 02/05/2017
2
Xem
Nhảy Vào Thùng Tắm Cũng Tắm Không Sạch ĐượcChương 2 02/05/2017
3
Xem
Hưởng Thụ Sự Đãi Ngộ Đặc Biệt.Chương 3 02/05/2017
4
Xem
Đời Người Nơi Nào Không Gặp LạiChương 4 02/05/2017
Rốt cuộc ba người thanh niên kia là ai? Không ai có thể biết rõ hơn Diệp Đàn.

Nói cách khác, là dù ba người họ có hóa thành tro bụi, nàng cũng có thể nhận ra được.

Có ai giải thích được cho nàng vì sao ba vị huynh trưởng xấu tính của Huyền Y Môn lại cũng chạy đến Đế đô chơi thanh lâu không? Không cần đi thực thi nhiệm vụ à?

Nhưng mà, nhìn sắc mặt của đối phương để phán đoán, thì chắc hẳn họ cũng đang nghĩ rằng: “Không phải muội muội nhà mình đi chấp hành nhiệm vụ ám sát à? Vì sao lại giả trai ngồi đây uống rượu hoa?”

Mọi người hiển nhiên đều rất hỗn loạn.

Ánh mắt Bùi Tĩnh Uyên đảo tới đảo lui quan sát hai bên, rồi nhìn Diệp Đàn như cười như không: “Mọi người quen nhau à?”

“… Không quen không quen!” Diệp Đàn vội vàng phủ nhận, lắc đầu như trống bỏi, “Làm sao mà ta quen được với hai người đàn ông đẹp trai như thế, lại còn thêm cả tên ẻo lả không biết gái hay trai kia nữa chứ?”

Bị thẳng thừng gạt ra khỏi phạm vi ‘đẹp trai như thế’, còn bị khinh bỉ về giới tính, Thập Tứ tỏ ra vô cùng tổn thương, định xông lên tranh luận với nàng, thì lại bị Tiểu Bạch và Thương Thuật kéo mạnh lại.

“Đúng thế, ta cũng không quen tiểu công tử xinh xắn đáng yêu thế này, đúng không Thương Thuật?”

Thương Thuật bình tĩnh gật đầu: “Xin lỗi đi nhầm phòng, làm phiền hai vị.” Nói xong, y và Tiểu Bạch cùng kéo Thập Tứ ngang nhiên đi thẳng.

Diệp Đàn cảm thấy tình cảnh hôm nay hơi kỳ quặc, vì sao công khai hay ngấm ngầm cũng đều gặp phải người không nên gặp chứ? Nhưng về phương diện nào đó, nàng lại thầm cảm thấy may mắn, may mà đám Tiểu Bạch không biết thật ra Bùi Tĩnh Uyên là đối tượng bị ám sát, nếu không, chưa biết chừng họ sẽ rút đao xử lý tại trận, đến lúc đó khó mà dàn xếp được.

Rượu và thức ăn dần được bày lên, nàng làm như không có chuyện gì, quay lại bàn, nhìn Bùi Tĩnh Uyên thong thả rót hai ly Lam Kiều Phong Nguyệt, rồi đẩy một ly cho mình.

“Nếm thử đi.”

Trong khoảnh khắc đó, đột nhiên nàng nảy ra một ý tưởng mà nàng tự cho là cực kỳ sáng suốt — thừa cơ hội này để hạ độc gì gì đó thì cũng hay đấy chứ? Nếu thành công, còn có thể thuận tiện chạy sang khoe khoang với đám Tiểu Bạch nữa!

Nói là làm, vì muốn di dời sự chú ý của Bùi Tĩnh Uyên, Diệp Đàn lập tức chỉ ra sau lưng hắn, nghiêm mặt nói: “Này! Ra đóng cửa sổ đi!”

Không ngờ lần này Bùi Tĩnh Uyên thoải mái đồng ý, gật đầu mỉm cười tươi rồi quay đi đóng cửa sổ. Nàng cố kiềm chế trái tim đập bình bịch trong lồng ngực, nhanh chóng rút gói đoạn trường tán trong ngực áo ra, chuẩn bị rắc vào ly rượu của hắn.

Tiếc là chất lượng đóng gói gói thuốc kia thực sự quá tốt, nàng ra sức xé mãi, lúc sau còn dùng cả răng cắn mà vẫn không làm nên trò trống gì cả — sao không thiết kế giấy gói thành loại gặp nước là tan chứ?!!!

“Tiểu thích khách, hạ dược xong chưa?”

“Xong ngay đây, xong ngay đây!” Nàng đáp lại theo phản xạ, rồi lập tức cảm thấy là lạ gì đó, “… Này! Ai cho ngươi nhìn lén?!” Nàng trách móc như thật.

Bùi Tĩnh Uyên thản nhiên quay lại bên bàn, đôi mắt phượng như đang cười, nói: “Bản vương có phải là nàng đâu, làm sao ngốc đến mức không đoán ra được chút tiểu xảo ấy?! Hơn nữa, nàng chậm chạp lâu la quá, bản vương còn tưởng nàng ngủ quên mất rồi.”

Nói thẳng ra là, hắn cố tình trêu chọc nàng cho vui thôi.

Diệp Đàn bực bội ném gói thuốc lên bàn, chu đôi môi nhỏ xinh lên than phiền: “Sớm muộn gì ta cũng phải tính sổ với chủ tiệm thuốc đó!”

“Đi đi, bản vương sẽ đi cùng nàng. Nếu nàng thích nơi đó, thì mua luôn lại cửa tiệm cũng không sao.”

“… Ngươi có thể đừng khoe tiền khoe của thế được không?”

Hắn cười nói: “Giết cũng cho giết rồi, thể diện cần có bản vương cũng cho nàng luôn. Hiện giờ, có phải nàng cũng nên thể hiện lại chút gì đó không?”

“Ngươi muốn ta thể hiện gì?”

Lúc này, hai cô nương đầu bảng cũng ôm tỳ bà bước vào phòng. Bùi Tĩnh Uyên liếc nhìn đối phương một cái rồi thoải mái đáp: “Cũng không mong nàng làm gì to tát, chỉ cần ngoan ngoãn ngồi hầu bản vương uống thỏa thích là được rồi.”

Về chuyện trưa hôm đó ở Di Hồng lâu, rốt cuộc hai cô hoa khôi hát bài gì, Diệp Đàn đã quên từ lâu rồi, mà rốt cuộc rượu Lam Kiều Phong Nguyệt ngon đến mức nào, nàng cũng chẳng thưởng thức ra được vị gì hết.

Nàng chỉ nhớ lúc đó khi nàng ăn hết con gà nướng mật ong, rồi bị Bùi Tĩnh Uyên chế giễu, sau đó liền thẹn hóa hóa giận ném cái đĩa trống không về phía hắn, rồi lại sau sau đó nữa, hắn tránh rất dễ dàng, nên cái đĩa mới đập thẳng vào mặt hoa khôi đang ngồi hát phía sau.

Hoa khôi: “…”

Khi quay về Vương phủ, Diệp Đàn vẫn tâm tâm niệm niệm muốn giết chết Bùi Tĩnh Uyên như trước, không cần biết có thành công hay không. Dù sao, chân lý của cuộc đời cũng nằm ở việc không ngừng khiêu chiến và trải nghiệm mà. Sau khi rút kinh nghiệm xương máu, nàng quyết tâm muốn phá vỡ suy nghĩ truyền thống, tìm kiếm càng nhiều ý tưởng linh hoạt hơn, cố gắng gia tăng làm phong phú thêm những phương pháp ám sát kiểu mới, ví dụ như hương thuốc mê chẳng hạn.

Theo tính toán ngây ngô của nàng, thì Bùi Tĩnh Uyên ở trong vương phủ lâu ngày, chắc hẳn cũng sẽ không hiểu biết gì về mấy loại thuốc chỉ giang hồ mới có này. Chắc chắn sẽ trúng kế.

Đêm xuống.

Khi nàng cực kỳ cẩn thận thổi mê hồn hương từ cửa sổ vào trong phòng Bùi Tĩnh Uyên, sau đó nhẹ chân nhẹ tay cầm côn sắt bước vào, nàng chợt cảm thấy vòng eo bị siết chặt, cơ thể lập tức bị một vị thân vương nào đó ở đối diện ôm ngang lên, rồi sau nữa, côn sắt cũng bị tước đoạt không chút nể nang.

Giọng đàn ông trầm thấp quen thuộc vang lên bên tai: “Lần sau có thể đổi loại vũ khí khác đến giết bản vương được không?”

Thực ra chính nàng cũng không muốn thế, nhưng đoản đao lại đem tặng người ta mất rồi, côn, xẻng sắt đã là vũ khí tốt nhất mà nàng có thể tìm được, chưa biết chừng lần sau nàng còn thê thảm đến mức dùng chân ghế ấy chứ!

“Dùng dùng dùng… dùng được là được rồi, ngươi đòi hỏi nhiều thế!”

“Nàng cũng vội vàng quá, chưa nghe thấy câu vội vàng khó thành việc lớn sao?” Bùi Tĩnh Uyên cười vô cùng quyến rũ, “Thật đáng tiếc, nếu đêm nay nàng đã chủ động dâng đến cửa, thì bản vương cũng không thể thả nàng về dễ dàng thế được.”

“Làm người đừng có vô lý như thế chứ?! Chính ngươi cũng đã nói mình sẽ không tùy tiện làm bừa rồi cơ mà… Úi!” Chưa nói hết, nàng đã bị hắn ném thẳng vào giường lớn.

Ánh nến được châm sáng lên, dựa vào tia sáng leo lét trong phòng, Diệp Đàn nhìn thấy lư hương vẫn còn đang đốt huân hương — chắc đó là thứ trung hòa hiệu lực của mê hồn hương. Như vậy, tên khốn này hẳn đã dự đoán trước là nàng sẽ đến rồi! Thất sách!

Bùi Tĩnh Uyên chỉ mặc một chiếc áo lót màu đen, mái tóc đen xõa xuống, xương quai xanh thanh tú như ẩn như hiện, khỏi nói cũng biết hắn quyến rũ đến nhường nào. Nàng chợt nhận ra mình cứ nhìn hắn chằm chằm như thế thật mất mặt, vội vàng quay đầu đi, cố tình thể hiện nét mặt khinh khỉnh coi thường.

“Nàng muốn ngắm thì cứ ngắm, cần gì phải giấu diếm, bản vương hiểu mà.”

“Cái gì chứ! Ta nhìn thấy nhiều mỹ nam lắm rồi, ngươi thì đã là gì!” Nàng cố gắng cứu vãn thể diện của mình.

Hắn gật đầu đấy hứng thú: “Vậy thì nàng cứ nhìn thẳng vào bản vương đi xem nào, thẹn thùng gì thế?”

Diệp Đàn thuộc thể loại vịt chết còn cãi nước sôi, lập tức quay đầu trợn trừng mắt nhìn hắn: “Vì trừ lấy mạng ngươi ra, ta không có chút hứng thú nào với ngươi cả, việc gì phải nhìn ngươi chằm chằm từng thời từng khắc…” Còn chưa nói xong, Bùi Tĩnh Uyên đã khom người áp sát tới, thẳng tay đẩy nàng ngã xuống giường.

“Nàng không có chút hứng thú nào với bản vương cũng không sao, bản vương có hứng thú với nàng là được rồi.” Hắn chống một tay bên cạnh người nàng, đôi mắt phượng hẹp dài sáng như ánh sao trên bầu trời đêm, “Bản vương đã hy sinh thân mình cho nàng luyện tập ám sát rồi, ít nhiều gì nàng cũng nên báo đáp một chút chứ.”

Ở khoảng cách gần trong gang tấc này, Diệp Đàn cảm giác tim mình căng lên như sắp nhảy cả ra ngoài vậy. E rằng hiện giờ nếu thực sự nhét đao vào tay nàng, chắc chắn nàng cũng không đâm xuống nổi, đành phải xấu hổ nhắm mắt: “Chúng ta đã giao hẹn điều kiện giao dịch rõ ràng rồi cơ mà! Ta cũng đã đồng ý sẽ đóng kịch với ngươi rồi còn gì.”

Bùi Tĩnh Uyên cười vô cùng tà khí: “Nhưng nàng càng đánh càng thua, còn không biết chọn thời gian dám quấy rối lúc bản vương nghỉ ngơi, xét theo tất cả các tội danh của nàng, bản vương quyết định đêm nay giữ nàng lại thị tẩm.”

Cả vú lấp miệng em!!!

Nghe hắn nói vậy, Diệp Đàn rất muốn bò xuống giường trốn chạy, ai ngờ sức không mạnh bằng hắn, vừa ngo nghoe đã bị hắn ấn lại chỗ cũ: “Đã nói sẽ không phá hủy sự trong sạch của ta cơ mà?!”

“Ai nói bản vương muốn đoạt sự trong sạch của nàng?”

“…” Nàng chớp mắt một cái, không hiểu gì cả, càng cảm thấy bản thân mình thực sự không thể đoán được tâm tư của hắn.

“Không sao, đêm còn rất dài, bản vương chỉ muốn kiếm một cái gối ôm vừa ý thôi mà.” Bùi Tĩnh Uyên thong thả lột áo khoác của nàng, ném sang một bên, sau đó dùng chăn gói gọn nàng lại, nằm xuống bên cạnh thoải mái ôm nàng vào lòng, “Nàng ngoan ngoãn đi, đừng có nhúc nhích, chỉ cử động một chút thôi là bản vương cũng cảm nhận được đấy.”

Rốt cuộc tình tiết câu chuyện phát triển theo hướng nào thế này? Sư phụ, người mau quay lại đi, ở đây có tên biến thái nửa đêm đi chọc ghẹo đồ đệ của người đây này!!!

Đây là lần đầu tiên Diệp Đàn tiếp xúc với đàn ông gần như vậy trong suốt 17 năm cuộc đời của nàng, còn bị ôm chặt ngủ suốt cả đêm. Dù hai người không xảy ra chuyện gì, nhưng cũng đủ khiến tim nàng lạc nhịp, mặt đỏ bừng, trằn trằn trọc trọc.

Đương nhiên, chuyện trằn trọc này cũng chỉ kéo dài khoảng nửa nén hương mà thôi.

Dù sao Diệp Đàn cũng có tinh thần lạc quan dễ dàng thích ứng trong mọi hoàn cảnh bẩm sinh rồi, một khi đấu tranh không có kết quả gì, hơn nữa lại tin rằng Bùi Tĩnh Uyên cũng không có ý đồ xấu xa gì với mình, nàng lập tức nhắm mắt chấp nhận số phận. Ai ngờ vừa nhắm mắt đã ngủ thẳng một giấc tới tận bình minh. Không chỉ có vậy, sáng sớm hôm sau, Diệp Đàn phát hiện ra mình lại biến bị động thành chủ động, cánh tay đã vòng lên cổ Bùi Tĩnh Uyên, còn đối phương đang nhìn nàng chằm chằm bằng ánh mắt cực kỳ quái dị.

“Ngủ ngon không?”

Thấy đêm qua hắn cũng không thực sự làm gì mình, Diệp Đàn cảm thấy con người này coi như cũng chưa mất hết lương tâm, cảm tình lại tăng thêm vài phần, giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn: “Cũng tàm tạm.”

Bùi Tĩnh Uyên mỉm cười: “Bản vương có thể nhìn ra điều đó. Thế nên, nàng có thể lau nước miếng đi trước được không?”

“…” Diệp Đàn vô cùng xấu hổ, vội vàng che mặt chạy xuống giường tìm áo khoác.

Tiếp tục ở bên cạnh người đàn ông này, thật sự là từng giây từng phút đều phải đối mặt với sự nguy hiểm khiến tim ngừng đập.

Dậy không bao lâu, gia đinh lập tức đưa bữa sáng thịnh soạn tới đúng giờ, cũng không quên tặng cho nàng ánh mắt ‘chúc mừng, giỏi quá’, cứ như là gã cảm thấy bội phục vì nàng có thể giành được sự sủng ái của thân vương dài hạn vậy.

Diệp Đàn thực sự rất muốn nói là: Rõ ràng ta đến để giết chủ nhân các ngươi, xin các ngươi đừng có nhiều chuyện như thế được không?

Bùi Tĩnh Uyên ngồi bên bàn, tao nhã tự múc cho mình một bát cháo sau đó đẩy hơn nửa tô còn lại về phía nàng: “Của nàng hết, đừng khách sáo.”

“… Ngươi mới là heo, cả nhà ngươi đều là heo.” Diệp Đàn tức giận bẻ một cái bánh bao ra, thừa lúc hắn không để ý, lén rắc bột độc được giấu trong móng tay vào, sau đó tỉnh bơ nhét vào tay hắn, “Ta không ăn bánh bao nhân rau, ngươi ăn giúp ta đi!”

“Ăn giúp nàng cũng được thôi, nhưng mà…” Hắn cười khẽ, đưa bánh bao cho nàng xem, “Tiểu thích khách, nàng nhớ sau này hạ độc đừng dùng đoạn trường tán nữa, không chỉ bao bì quá tốt khó xé rách, còn có thể khiến rau biến thành màu đen, sinh ra những vị rất kỳ quái nữa. Nếu người ta không ngốc như nàng, thì làm gì có ai trúng chiêu chứ?”

“…” Diệp Đàn xuất thần nhìn chằm chằm chiếc bánh bao một lúc lâu, cuối cùng thở dài thườn thượt, vùi đầu vào tô cháo to trước mặt, “Chúng ta nên quên hết mấy chuyện không vui, tận hưởng bữa sáng ngon lành này đi.”

Muốn ám sát thân vương, chặng đường còn xa lắm…
5
Xem
Một Nụ Cười Quyến Rũ Vạn Chúng SinhChương 5 02/05/2017
6
Xem
Ta Chính Là Tân Sủng Của Huynh ẤyChương 6 02/05/2017
7
Xem
Trong Mơ Không Còn Nhớ Mình Là Khách NữaChương 7 02/05/2017
8
Xem
Rung ĐộngChương 8 02/05/2017
9
Xem
Huynh Đệ Hảo Hữu Cùng Ra TrậnChương 9 02/05/2017
10
Xem
Ngày Tốt Cảnh Đẹp, Ngủ Không ĐượcChương 10 02/05/2017
11
Xem
Đã Nghèo Còn Gặp Cái Eo.Chương 11 02/05/2017
12
Xem
Tâm Tư Đế Vương Sâu Như BiểnChương 12 02/05/2017
13
Xem
Không Trốn Thoát Được Lòng Bàn Tay HắnChương 13 02/05/2017
14
Xem
Kêu Trời Trời Không Thấu, Kêu Đất Đất Chẳng LinhChương 14 02/05/2017
15
Xem
Xưa Nay Thường Tìm Được Đường Sống Từ Cõi ChếtChương 15 02/05/2017
16
Xem
Luôn Gây Phiền Phức Cho Môn ChủChương 16 02/05/2017
17
Xem
Ai Tát Cho Nàng Một Cái Đi.Chương 17 02/05/2017
18
Xem
Nhảy Xe Bò Đi Đế Đô.Chương 18 02/05/2017
19
Xem
Sư Đồ Tương Phùng Nổi Phong BaChương 19 16/05/2017
20
Xem
Một Chữ Tình Khó Mà Nói Rõ.Chương 20 12/06/2017

Tương Quý Phi Truyện

tinybook tinybook
Tương Quý Phi Truyện
So với Phương phi hắc đạo chiếm nhà giữa thì tác phẩm mới của tác giả Tô Tiểu Lương mang một thông điệp khá mới lạ, độc đáo. Từ đích trưởng nữ được nhận hàng nghìn hàng vạn sủng ái đến Tương trắc phi phủ thái tử.

Từ trạch đấu trong phủ thái tử đến cung đấu kinh tâm động phách trong hậu cung.

Đến xem đường đường là trưởng nữ làm sao phá tan trở ngại đoạt được quân tâm.

Lời editor:

Văn án của Tương Quý Phi Truyện như vậy thôi, nhưng nhịp điệu truyện ngôn tình sủng không nhanh, không đấu long trời lở đất như kiểu \"Nghề làm phi\" hay \"Hậu cung Chân Hoàn truyện\" đâu ạ.

Truyện khá nhẹ nhàng và chi tiết. Truyện miêu tả rất tốt từng sự kiện trong cuộc đời của nữ chính, miêu tả rất tinh tế từng sự biến chuyển trong cuộc sống cũng như tình cảm của nữ chính và nam chính, cũng như mối quan hệ với mọi người xung quanh.

Cá nhân mình rất thích đọc những truyện xây dựng tỉ mỉ như thế này, không khiến mình cảm thấy quá yy (bàn tay vàng) hay như đa phần truyện thị trường bây giờ.

Nhẹ nhàng nhưng sâu sắc! Đó chính là cảm nhận của mình.

Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ

tinybook tinybook
Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ
Bạn đang đọc truyện Vị Hôn Phu Bất Đắc Dĩ của tác giả Tinh Dã Anh trên website tinybook.net.
Anh có biết người đàn ông đích thực phải như thế nào không? Dịu dàng, hiền thục, tam tòng tứ đức, tại gia tòng mẫu, xuất giá tòng thê, thê tử tòng nữ. 
Đông Nữ tộc đã qui định như thế. Anh cướp hết nghề của phụ nữ rồi, còn cần tôi làm gì? Để tôi bảo anh biết đàn ông phải thế nào nhé! Anh ấy phải cao ráo, nút áo chỉ cài đến nút thứ ba, dáng đi phóng khoáng tự nhiên, dáng đứng tự nhiên phong lưu, thỉnh thoảng châm một điếu thuốc, một tay bóp cằm, cúi xuống phả một làn khói vào mặt tôi, nói với tôi bằng vẻ nửa thê lương nửa thâm tình, nửa bất lực nửa đau thương, nửa rạng rỡ: 
\"Cưng à, từ hôm nay, cưng là người của anh\". 
Em thích dạng... thú tính thế à? Được, em muốn đi phong lưu đa tình kia thế nào cũng được, anh sẽ không hỏi. Nhưng nếu chúng ta không bàn chuyện cưới hỏi trước thì cả đời này em cũng không thể làm một người phụ nữ thú tính thế được.

Thần Quân, Mời Vào Rọ

tinybook tinybook
Thần Quân, Mời Vào Rọ
Đọc truyện Thần Quân, Mời Vào Rọ của tác giả Ly Vân kể về truyện ngôn tình sủng, từ nhỏ phụ tôn đã dạy bảo ta rằng tiên ma không thể cùng tồn tại.

Đám người thiên gia trên Tiên Giới đã hại chết mẫu thân của ta.

Nếu có một ngày y lộ phong hoa gặp được đám người thiên gia này thì phải báo thù cho mẫu thân.

Ông ấy kiên quyết bắt ta thề mọi truyện, nếu không làm sẽ là kẻ bất hiếu.

Vì thế ta đã lập ra một lời thề độc: Nếu ta không báo thù cho mẫu thân thì cả nhà chết hết, cô độc cả đời.

Phụ tôn không nói câu nào, đánh ta trước.

Gặp Lại Vui Vẻ

tinybook tinybook
Gặp Lại Vui Vẻ
Bên cạnh những tựa truyện hay thì Gặp Lại Vui Vẻ được đánh giá cao trong dòng truyện ngôn tình sủng của Miêu Diệc Hữu Tú. Truyện viết về Tạ Xuân Hồng, quá vội vã. Cả đời này, quả nhiên quá vội vã rồi!

Bạn có biết nhớ tự vị của một người là như thế nào hay không? Giống như là không kịp nhai kĩ đã nuốt lòng trắng trứng gà luộc vào, thứ che chắn cho cả trái tim của bạn chợt dừng lại giống như thế, máu toàn thân đều không thể chảy thuận lợi. Càng giống như là... Cái kia trong lòng động đậy thật mạnh, gió lạnh ào ào đến, viết ra bất mãn, nhưng lại được bổ sung không đầy đủ...

Dịch Hồi, chỉ sợ anh sẽ không biết, anh từng điểm từng điểm lấp đầy đáy lòng em, nhưng lại mang đi cả trái tim của em như siêu phẩm Ép yêu 100 ngày.

Cuối cùng em phát hiện một truyện, mình đã yêu anh, nhưng mà anh lựa chọn rời đi.

Nhìn đi, ông trời cho chúng ta duyên phận giống như là quá nhiều rồi, thiếu chút nữa là không thể viên mãn.

Một ly rượu kia rơi vào ngực trái áo sơ mi trắng, bỗng nhiên rất nhiều tia lạnh lẽo xuyên thấu qua quần áo mà lan đến tận đáy lòng, Dịch Hồi thật sự cảm nhận được đáy lòng có thứ gì đó lan ra, không khỏi nhớ đến thời gian trước kia xem Đại Thoại Tây Du, Tử Hà Tiên Tử ở Chí Tôn Bảo trong lòng lưu lại một giọt nước mắt, từ đó ràng buộc Chí Tôn Bảo ngàn vạn năm. Như vậy vài giọt rượu đỏ này rơi vào đáy lòng anh, có hay không cũng sẽ làm bản thân này nhớ thương cả đời?

Bỗng nhiên lòng bàn tay dài dây dưa đường cong.

Tính Kế Xem Mắt

tinybook tinybook
Tính Kế Xem Mắt
Tóm tắt nội dung truyện Bắt cô – đường đường là đại tiểu thư của Tống gia thay em gái mình đi xem mắt đã là quá lắm rồi >_

Đã Từng, Không Cách Nào Biến Mất

tinybook tinybook
Đã Từng, Không Cách Nào Biến Mất
Bạn đang đọc truyện Đã từng, không cách nào biến mất của tác giả Hạo, Chấp Nhất Yêu trên website tinybook.net. Mãi đến cuối cùng, nàng mới phát giác người mình thích là hắn, … Nhìn thấy thân hình kia ngày xưa đủ ấm áp hiện giờ lại là một thi thể lạnh băng như thế , … Nàng nhớ tới lời nói cuối cùng của hắn với nàng, trong lòng lại vạn phần đau đớn, … Nguyên lai những lời nói quan tâm này đều là di ngôn! Nhưng nàng sẽ không để cho hắn cứ như vậy chết đi, cho dù phải mất đi hết thảy nàng cũng sẽ nghĩ biện pháp khiến cho hắn sống lại, bởi vì nàng, thiếu hắn một lần trở lại. . . . . .

Vương Gia Nhà Của Em Chính Là Phủ Của Anh

tinybook tinybook
Vương Gia Nhà Của Em Chính Là Phủ Của Anh
Truyện Vương Gia Nhà Của Em Chính Là Phủ Của Anh thuộc truyện ngôn tình sủng, hóa ra làm kẻ trộm cũng phải ân điển trời cho nha! Có ai như cô, lần đầu tiên ra tay lại bị bắt quả tang.

Hơn nữa đồ cô trộm lại là đồ của Nhị vương gia do cô hầu hạ, nếu người nhà của cô biết được, sẽ rất thương tâm!

Vì muốn bịt miệng anh, cô đành phải đáp ứng điều kiện anh đưa ra: một tháng cho anh một lần, thời gian, địa điểm toàn bộ do anh định đoạt!

Truyện cô vốn tưởng rằng chẳng qua chỉ là nhường \"Quyền sử dụng thân thể\" mà thôi không ngờ anh ngang ngược bá đạo đến ngay cả lòng của cô đều muốn khống chế, bất chấp người vô tội ở bên cạnh cô bị liên lụy, anh cũng không thèm để ý...

Tuy rằng, anh tìm mọi cách sủng nịnh, cô cơ hồ muốn gì có nấy nhưng tham muốn giữ lấy mãnh liệt của anh khiến cô buồn bực rầu rĩ.

Nghe nói máy thời gian của ba gần như đã cải tiến thành công. Cô nhịn không được suy nghĩ muốn đem anh trả về triều đại vốn có của anh...

Kẻ Nhát Gan

tinybook tinybook
Kẻ Nhát Gan
Bạn đang đọc truyện Kẻ Nhát Gan của tác giả Lam Bạch Sắc trên website tinybook.net. Kẻ nhát gan! Thời gian qua có khỏe không? Uhm . Anh khỏe lắm. Còn gặp được người mình thích nữa. Anh còn nói với cô ấy, anh thích em. Cậu ta vẫn khỏe, còn nói, bởi vì em đã cầu nguyện cho cậu ta. Bởi vì câu nói này, anh đã đấm cho cậu ta một cú. Em có trách anh đã làm cậu ta bị thương không? Sẽ không chứ? Người yêu em. Nguyên Triêu.

Bắt Nạt Em Tới Nghiện

tinybook tinybook
Bắt Nạt Em Tới Nghiện
Bạn đang đọc truyện Bắt nạt em tới nghiện của tác giả Mễ Lộ Lộ trên website tinybook.net.

Hắn chỉ là phiên bản kim chủ trong mộng mà cô vẫn hằng mơ thấy. Nhưng mà tính cách thì lạnh lùng, lại còn giống như đầu gỗ. Để cho tròn mộng tưởng nho nhỏ của mình. 
Cô cực kỳ can đảm, tự mình ra khỏi cửa đi tìm nam nhân hưởng dụng Đồng thời lại cực kỳ lo sợ đối phương đổi ý bỏ chạy Ai, phụ nữ tự động dâng mình cho hắn nhiều lắm Cô vốn chẳng có kinh nghiệm gì làm sao mà có cửa Nhiều nhất chỉ có thể ở trên người hắn cọ qua cọ lại Hả? Không phải cô đang câu dẫn hắn sao? Vậy tại sao hắn lại sinh ra phản ứng với cô đây A a anh em, không nên không nên á! Là cô muốn ăn mất hắn, hắn không thể phá hoại kế hoạch của cô! Nhưng mà…… Kỹ xảo của hắn thật sự là không tệ Có lẽ cô cũng không cần chấp nhất làm gì, dù sao kết quả cuối cùng đều không khác nhau lắm…

Liệp Lộc - Săn Lộc

tinybook tinybook
Liệp Lộc - Săn Lộc
Ngòi bút của tác giả Đông Qua Vô Mao đã vẽ nên tác phẩm Liệp Lộc - Săn Lộc, một tác phẩm ngôn tình sắc được eitor bởi Sắc Hồ (Cáo)

Beta : Thổ Long – Long Phi Vân

Thể loại : Hiện đại, bá đạo công, ôn nhu ngây thơ thụ, 1×1, HE

Vốn là một ngôi sao hạng ba nhưng Tô Trữ Xuyên vào đúng dịp sáu năm trước được Thái tử đông thu Đường Nhạc chú ý .

Với gia khẩu vị quá nặng, hắn bị thái tử bá đạo dùng mọi cách lôi hắn lên giường.

***Cảnh báo : truyện online hay này dầy đặc H

Xui Tới Ba Đời Mới Gặp Anh

tinybook tinybook
Xui Tới Ba Đời Mới Gặp Anh
Xui Tới Ba Đời Mới Gặp Anh là tựa truyện ngôn tình sắc đầy hài hước. Đần đần đần! Cô thật là đại ngu ngốc siêu cấp vũ trụ mà.

Ác ma chuyên lấy cô làm thú vui đã trở về nước, cô còn không mau trốn đến chân trời góc bể.

Ngược lại còn ngây ngốc tự chui đầu vào rọ để cho anh bắt cá bỏ giỏ.

Anh dùng khuôn mặt như thiên sứ, nụ cười mê hoặc lòng người, lừa gạt người ta chết không đền mạng.

Truyện chỉ có cô mới biết rõ anh đã giấu cái tâm địa xấu xa dưới cái mặt nạ thiên sứ ấy như thế nào.

Mối tình đầu ngọt ngào của cô bị anh phá hoại, lại còn bỡn cợt cô đến không đáng giá một xu... thà đừng gặp gỡ đã không thành ra thế này rồi.

Bây giờ anh càng quá đáng hơn, dứt khoát đẩy cô vào nấm mồ hôn nhân cùng với anh.

Gả cho một tên bại hoại như thế đúng là khiến cuộc đời của cô càng thêm tăm tối không có chút ánh sáng gì mà.

Đêm trăng mật lại gặp tai nạn máy bay mà lạc vào một hoang đảo.

Thật vất vả mới có thể trở về thế giới văn minh lại bị uy hiếp bởi bom đạn.

Ai! Cô đã biết trước mà, đúng là xui ba đời mới gặp phải người như anh...

Bất Thị Quỳnh Dao

tinybook tinybook
Bất Thị Quỳnh Dao
Tác giả Du Hải vừa cho ra mắt siêu phẩm Bất Thị Quỳnh Dao, một trong số ít truyện ngôn tình sắc nổi bật kể về sau mỗi ngày, mang các em đến dưới thác nước giặt quần áo là công việc cố định của Vũ Phượng.

Hôm nay, Tiểu Ngũ vẫn ngoan như trước, bé dựa vào một khối đá lớn bên dòng nước điền viên cốc hương, trong lòng vẫn ôm không rời thỏ trắng nhỏ nhồi bông, không quên làm nũng năn nỉ với chị cả:

- Chị cả, chị xướng \'Vấn Vân Nhi\' cho em nghe được không?

Tiểu Ngũ đáng thương trong truyện hay này là đứa con nhỏ nhất Tiêu gia, lúc bảy tuổi mẫu thân đã qua đời nên bé rất tự nhiên coi chị cả thành mẫu thân của mình. Vũ Phượng vuốt cái đầu đáng yêu của bé, tự nhiên sẽ không cự tuyệt em gái, huống hồ bản thân nàng lại yêu ca hát.

Nuông Chiều Cô Gái Nhỏ

tinybook tinybook
Nuông Chiều Cô Gái Nhỏ
Nếu tin vào sự tử tế trong tình yêu, truyện Nuông Chiều Cô Gái Nhỏ của tác giả trẻ Mông Thất Thất, truyện ngôn tình sắc kể về thời điểm lần đầu tiên loli nhìn thấy Lệ Nhiễm Thần, cô bé mới mười một tuổi, mà khi đó đại thúc đã muốn thành trâu già hai mươi sáu tuổi.

Lần đầu gặp gỡ, tiểu loli này với bộ dạng chật vật “nhào” vào trong lòng người đàn ông xa lạ là anh...

--- -----

Loli: Lệ Nhiễm Thần, người nói chúng ta là mối quan hệ gì?

Đại thúc: Chúng ta? Tôi là người người đàn ông của em với ý tưởng ham muốn, vậy em nói chúng ta là quan hệ gì?

Loli nghich ngợm: Vậy sao? Em còn nghĩ chúng ta là quan hệ cha và con gái đấy.

Đại thúc: Tiểu bảo bối, nếu em thích chơi nhập vai, tôi rất vui vẻ phối hợp cùng, chơi loại quan hệ cấm kỵ này, khẩu vị đúng là thật nặng!

Thời điểm Lệ Nhiễm Thần theo đuổi Diệp Tiểu Mạt: “Tôi thật may mắn khi biết em sớm như vậy, lúc em cái gì cũng chưa biết, thời điểm thanh xuân còn ngây ngô, gặp được em”.

Tại thời điểm thích hợp, gặp được em, suốt cuộc đời này, em chính là, người tôi yêu nhất, là bảo bối cả đời của tôi.

Một câu giới thiệu vắn tắt trong truyện hay: Cuộc sống ngọt ngọt mật mật của hai con người kém nhau mười lăm tuổi.

Tình Cũ Tự Cháy

tinybook tinybook
Tình Cũ Tự Cháy
Tóm tắt nội dung truyện Tình Cũ Tự Cháy là tựa truyện ngôn tình hay với nhiều tình khúc tâm đắc nhất của Lam Bảo.

Gần đây, mọi người đều nói rằng Hạ Giai Ngôn làm việc gì cũng suôn sẽ , như có thần trợ giúp vậy . Hạ Giai Ngôn cảm thấy xấu hổ, chẳng qua là cô xui xẻo gặp lại người yêu cũ có năng lực tốt mà thôi.

Mọi người lại nói, Giáo sư Lục luôn thâm sâu khó dò, khó đoán. Hạ Giai Ngôn im lặng, chỉ cô mới biết được anh có bao nhiêu thô bạo. Đặc biệt là ở phương diện nào đó!

Giờ thì hãy đọc truyện, trải nghiệm và chìm đắm nhé. Ngoài ra, Xin Lỗi Ta Chỉ Là Nhân Vật Quần Chúng sẽ là tác phẩm hay mà bạn không nên bỏ qua.

Ngốc Thê

tinybook tinybook
Ngốc Thê
Bạn đang đọc truyện Ngốc Thê của tác giả Đường Nhân trên website tinybook.net.

Này...... Là thiên duyên tốt đẹp mà ông trời đắc biệt ban thưởng cho hắn sao? Mĩ cô nương này lúc trước sợ hắn đến tránh rất xa, Nhưng lại ngoài ý muốn trở thành ngốc tử! Mặc kệ ngày kia nàng khôi phục thần trí có thể hay không oán hận hắn, Mặc kệ nàng đã có hôn phối với người ta, Hắn nhất định muốn nàng ! Nàng là tiểu thê tử thân ái của hắn, là đối tượng hắn nhận định, Chẳng sợ cưới ngốc thê sẽ bị người trong thiên hạ giễu cợt, hắn nhất định phải bảo hộ nàng! Xem nàng dính hắn như thế, ỷ lại hắn như thế, Hắn khó kìm được chỉ biết thể hiện ôn nhu đối với nàng...... Nhưng...... Cần đối mặt với thực tế nha! Đúng lúc này vị hôn phu tìm tới cửa đòi cưới người, hắn nên làm thế nào cho phải......

Nữ Phụ Phản Công! Nữ Chính Đừng Khinh Thường Ta

tinybook tinybook
Nữ Phụ Phản Công! Nữ Chính Đừng Khinh Thường Ta
Xuyên không vào một câu truyện ngôn tình trên mạng, nam chính thì yêu nghiệt, nữ chính thì xinh đẹp ngây thơ trong sáng, còn nữ phụ thì não tàn ngu ngốc. Nhưng điều cô không ngờ nhất chính là xuyên không vào chính câu truyện mà mình chửi rũa đó.

Kiếp trước truyện nói rằng nàng là một nhà thiên tài ẩn dật với chỉ số IQ cực cao và cũng là sát thủ nhưng vì muốn thoát khỏi con đường giết chốc. Tìm kiếm cho mình một vụ hôn phu để sau này có thể nương tựa mà cô đã rời bỏ tổ chính. Đó cũng chính là lí do mà người tình suốt ba năm lại có thể ra tay giết hại cô. Mời các bạn đón đọc truyện Nữ Phụ Phản Công! Nữ Chính Đừng Khinh Thường Ta đầy kịch tính này nhé.

Một Thời Vụng Dại

tinybook tinybook
Một Thời Vụng Dại
Đọc truyện online đã gửi đến bạn đọc một truyện mới đầy sức hút, truyện với nhan đề Một Thời Vụng Dại. Một câu chuyện khá đặc sắc và và thú vị với những tình tiết không thể không bị cuốn vào, tác giả đã rất khéo léo trong việc xây dựng nhân vật và tính cách cùng cách kể chuyện sống động, tự nhiên. Có chút thực lại mang theo chút cảm xúc, không đậm cũng chẳng nhạt, nhẹ nhàng và dung dị, một truyện ngôn tình đầy day dứt, cứ thế đi vào lòng bạn đọc.

Một câu chuyện với đề tài tình yêu khiến không ít người phải xao lòng, chạm vào góc lòng bạn. Những cô cậu bé từ miền quê, những người bạn rồi cả tình yêu lớn dần theo tháng năm. Tình yêu đong đầy, nụ cười, nước mắt cũng tuôn rơi. Đọc truyện tình yêu này để cảm nhận nhé.

Khả đỏ mặt khi nhớ lại những cảnh đã qua. Đúng, ngày ấy cả nhóm cô theo Lam Hằng tắm sông. Bãi cát lái cạn nên Khả Khả chẳng sợ gì, dù cô không biết lội. Nước một lúc một lên cao, cô càng say mê vùng nước mát ấy hơn. Cuối cùng, trợt chân nước cuốn cô xa bờ, nếu không có Duy Long nhảy xuống cứu, chắc ngộp mà chết mất còn đâu. Nằm trong tay anh suốt từ ấy, nhờ làm hô hấp nhân tạo, mới đem lại sự sống cho cô. Nhớ lúc Long hôn lên môi cô, Khả Khả đỏ mặt, ngượng cứng người , đưa tay lên môi mình. Phản xạ tự nhiên xui cô rút mạnh tay lại và nhảy xuống xe. Duy Long bất ngờ nên xe chao đảo ngả xuống. Khả Khả bị lăn xuống bờ ruộng. Duy Long dù bị đau nhưng anh vẫn mặc, cố chạy lại đỡ Khả Khả, cuống quýt hỏi.

Những vụng dại, những gì còn lại trong ký ức rồi sẽ ra sao, còn gì đây, đâu là yêu là ghét, đâu là nhớ nhung, mời bạn đọc truyện. Liệu câu chuyện còn tiếp diễn ra sao, mời bạn đọc để theo chân cô gái bé nhỏ này, bạn cũng có thể tìm đọc những truyện khác cùng thể loại như: Rượt Đuổi Với Tuổi Thơ ,Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến,...

Thiên Hạ Vô Nhị

tinybook tinybook
Thiên Hạ Vô Nhị
Truyện ngôn tình sắc xoay quanh về Hoa Thanh Vũ vốn cho rằng nếu tỷ tỷ của nàng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, thì nàng chính là thiên hạ đệ nhị, nhưng mà sau này mới phát hiện hai người không hề có quan hệ huyết thống... cuộc đời nàng bỗng như một màu xám đen.

Nàng không phải thiên hạ đệ nhị, thiên hạ vô nhị sẽ không bị lãng quên trong chính sân viện nhà mình thiếu chút nữa bị lạnh chết, thiên hạ đệ nhị sẽ không ở trên núi một tháng trời mới được người nhà nhớ đến, thiên hạ đệ nhị sẽ không bị gả cho tên thiếu gia mắc bệnh lao làm tiểu thiếp.

Cho nên năm mười lăm tuổi, Hoa Thanh Vũ cưỡi một con lừa già tên là “Đại tướng quân” đào hôn .

Truyện về sau đó nàng thật sự đã gặp được một đại tướng quân.

Nàng không phải thiên hạ đệ nhị, nàng là thiên hạ vô song của Mạnh Hoài Cẩn .

Nắm Tay Sai, Gả Đúng Người

tinybook tinybook
Nắm Tay Sai, Gả Đúng Người
Bạn đang đọc truyện Nắm Tay Sai, Gả Đúng Người của tác giả Cốc Dủy Tử trên trang tinybook.net. Vầng, lại một câu chuyện tình yêu bình thường nữa ạ, ấm áp, hài, sủng và HE … Anh nam chính yêu chị nữ chính, vấn đề là anh ý nhát, anh ý yêu thầm, nếu chị chính mà không ngốc, không tỏ tình nhầm với anh ý, anh ý cũng không có cơ hội mà làm nam chính đâu ạ J... Nam chính không BT lắm, nhưng rất biết tận dụng cơ hội, thừa cơ chị ấy nhầm nhọt mà lừa chị ấy mang về nhà ra mắt bố mẹ, lừa chị ấy ăn sạch từ đầu đến chân, rồi cũng lừa chị ấy đi đăng ký luôn =)).. Một câu chuyện nhẹ nhàng và khiến mình cười tủm tỉm suốt cả ngày.. Hy vọng mọi người sẽ thích ~!

Người Kia Thiếu Gia

tinybook tinybook
Người Kia Thiếu Gia
Truyện Người Kia Thiếu Gia là một truyện mới được gửi đến bạn đọc trên trang tinybook.net, một truyện khá đặc sắc và thú vị với những cung bậc cảm xúc khác nhau của tình yêu, có chút yêu ghét, giận hờn, nhớ mong. Mời bạn đọc truyện ngôn tình dưới ngòi bút của tác giả Kim Huyên, sống động, chân thực và đầy sức hút; truyện có chút bá đạo, phúc hắc, lại có chút hài hước thân thuộc.

Một câu chuyện với đề tài tình yêu khiến không ít người phải xao lòng, chạm vào góc lòng bạn. Đây là chuyện tình yêu của Bạch Nghiên Lý chuyện tình của cô gái tỉnh lẻ lên Đài Bắc xa hoa sống cùng với tình yêu chớm nở lại đầy thử thách của cô.

Cô không có thói quen thức giậy theo đồng hồ báo thức, bởi vì trước kia còn ở trong nhà cô vẫn được mẹ gọi rời giường. Mẹ…Mẹ có hạnh phúc không ? Chú Trần có thể cho mẹ hạnh phúc sao ? Không có cô ở bên để mẹ quan tâm loay hoay xoay quanh cô, mẹ hẳn là có thời gian có thể quan tâm bản thân và chú trần mới đúng chứ ?

Cô hy vọng mẹ có thể đạt được hạnh phúc. Kể từ khi cô ba tuổi, bởi vì tai nạn giao thông ba ba cô đã qua đời, mẹ phải bao quát lo lắng việc nhà, ngậm đắng nuốt cay nuôi cô khôn lớn, chẳng bao giờ suy nghĩ qua hạnh phúc bản thân.

Thật vất vả, rốt cuộc cô có thể tay làm hàm nhai, cô tuyệt đối không để cho mẹ canh giữ bên cạnh cô mà chậm trễ mười năm chờ đợi hạnh phúc của chú Trần, cho nên Cố mẹ mới không phản đối để cho cô xa nhà tìm việc. Một mình ở Đài Bắc.

Đọc truyện để cùng trải qua những vui buồn, những điều thực giả, những điều tưởng chừng chưa từng diễn ra trong tình yêu của mỗi người, lạ lẫm có, lại có cả chút thân thuộc. Đọc truyện và cảm nhận, bạn cũng có thể tìm đọc những truyện khác như: Chơi Đùa Em Đến Nghiện, Tiểu Thư, Ăn Xong Xin Thanh Toán,...

tinybook Kho Sách








Chat