Vương Phủ Nuôi Em Tiểu Thích Khách Chương 19 Sư Đồ Tương Phùng Nổi Phong Ba

Vương Phủ Nuôi Em Tiểu Thích Khách
Tác giả: Nãi Hương Lưu Ly Tửu
Thể loại: Ngôn Tình
Nguồn: yukiomina.wordpress.com
Số chương: 20
Lượt xem: 1672
Tóm tắt nội dung:
Sư Đồ Tương Phùng Nổi Phong Ba Chương 19
Tổng số chương: 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
Thích Khách Nhà Ai Mới Trưởng ThànhChương 1 02/05/2017
2
Xem
Nhảy Vào Thùng Tắm Cũng Tắm Không Sạch ĐượcChương 2 02/05/2017
3
Xem
Hưởng Thụ Sự Đãi Ngộ Đặc Biệt.Chương 3 02/05/2017
4
Xem
Đời Người Nơi Nào Không Gặp LạiChương 4 02/05/2017
5
Xem
Một Nụ Cười Quyến Rũ Vạn Chúng SinhChương 5 02/05/2017
6
Xem
Ta Chính Là Tân Sủng Của Huynh ẤyChương 6 02/05/2017
7
Xem
Trong Mơ Không Còn Nhớ Mình Là Khách NữaChương 7 02/05/2017
8
Xem
Rung ĐộngChương 8 02/05/2017
9
Xem
Huynh Đệ Hảo Hữu Cùng Ra TrậnChương 9 02/05/2017
10
Xem
Ngày Tốt Cảnh Đẹp, Ngủ Không ĐượcChương 10 02/05/2017
11
Xem
Đã Nghèo Còn Gặp Cái Eo.Chương 11 02/05/2017
12
Xem
Tâm Tư Đế Vương Sâu Như BiểnChương 12 02/05/2017
13
Xem
Không Trốn Thoát Được Lòng Bàn Tay HắnChương 13 02/05/2017
14
Xem
Kêu Trời Trời Không Thấu, Kêu Đất Đất Chẳng LinhChương 14 02/05/2017
15
Xem
Xưa Nay Thường Tìm Được Đường Sống Từ Cõi ChếtChương 15 02/05/2017
16
Xem
Luôn Gây Phiền Phức Cho Môn ChủChương 16 02/05/2017
17
Xem
Ai Tát Cho Nàng Một Cái Đi.Chương 17 02/05/2017
18
Xem
Nhảy Xe Bò Đi Đế Đô.Chương 18 02/05/2017
19
Xem
Sư Đồ Tương Phùng Nổi Phong BaChương 19 16/05/2017
Từ nhỏ Diệp Đàn đã không cha không mẹ, nói cách khác, Đoàn Mặc Hành cũng không khác gì cha ruột của nàng, mà nếu đã là cha ruột, thì làm sao không hiểu rõ khuê nữ nhà mình chứ.

Đừng tưởng rằng ông chỉ lo du sơn ngoạn thủy không lo chính sự, thực ra, ông không hề bỏ lỡ chút hành tung nào của nàng cả.

“Ngay cả tổ chức nguy hiểm như Huyền Y môn mà con cũng dám vào, vi sư thấy con chán sống rồi.”

“… Sư phụ, chỉ vì lúc đó con nghèo phát điên rồi.” Diệp Đàn thật thà, “Người chẳng thèm bận tâm đến tình cảm thầy trò gì cả, nói đuổi con là đuổi thẳng cổ ra khỏi nhà luôn, còn chẳng cho con chút tiền phòng thân, không còn cách nào khác nên con mới đành phải ra hạ sách này thôi.”

Đoàn Mặc Hành giận dữ nói: “Điều này có thể trách được vi sư sao? Nếu vi sư có tiền chẳng lẽ còn không cho con? Con nhóc vô lương tâm này, con có biết trên đường hành tẩu, vi sư muốn ăn bữa cơm cũng phải dựa vào việc bán rẻ nhan sắc không?”

Diệp Đàn thực sự muốn đập bàn vì sự vô liêm sỉ của ông: “Sư phụ, chuyện này là chuyện đáng kiêu ngạo lắm sao? Sao người không nói to nữa lên cho người ta nghe thấy đi?”

“…” Đoàn Mặc Hành đỏ bừng mặt, nhưng vẫn cố lườm nàng một cái, “Bớt nói nhảm đi, ý chí của vi sư ở khắp bốn biển, để ý làm gì mấy tiểu tiết đó? Bây giờ vấn đề cần suy nghĩ là chuyện của con kìa.”

“Con có vấn đề gì đâu, con sắp trở thành một thích khách ưu tú rồi.” Cố nói trái lương tâm.

Đoàn Mặc Hành túm lấy vai nàng lắc như lá bay trong gió thu: “Vi sư còn không biết con thế nào sao? Cái gì mà thích khách ưu tú chứ, con không túm chân đồng đội kéo lại đã là may lắm rồi!”

“… Con có cản chân người ta, chẳng phải cũng là do người dạy sao?” Diệp Đàn cao giọng kháng nghị, “Sư phụ, người đừng cản đường con, chờ con làm xong chuyện này sẽ quay lại mời người uống rượu!”

“Con mời ta uống rượu á? Trong túi chỉ có hai đồng tiền, mua nước gạo còn không đủ.” Vừa rồi khi đẩy nàng ngã xuống đất, ông cũng đã lần mò biết hết rồi.

Diệp Đàn bó tay: “Sư phụ, người là hiệp khách, đừng có lây bệnh của đám đạo tặc được không?”

“Chuyện gì cũng nên biết một chút thì cuộc sống mới thoải mái được.” Đoàn Mặc Hành cười u ám, “Đừng cố chống cự nữa, tiểu Đàn, vi sư đã có thể ngăn con ở đây, thì chắc chắn sẽ không để cho con tiếp tục làm xằng làm bậy nữa — vi sư cảm thấy, vẫn nên trói chặt con bên cạnh mình là yên tâm nhất.”

“Con có phải là thắt lưng của người đâu mà đòi buộc bên cạnh chứ.”

Dù nói rất to tiếng, nhưng thực ra Diệp Đàn đang rất chột dạ, dù sao, sư phụ nhà mình thần thông quảng đại, chuyện gì cũng hiểu cũng biết, chút toan tính nho nhỏ kia của nàng căn bản không giấu được ông.

Đoàn Mặc Hành khẽ nhướng đôi mày kiếm: “Vậy con thử nói ta nghe xem, vì sao theo dõi tên tiểu tử mặc đồ trắng không đứng đắn kia?”

“…”

“Con giữ im lặng cũng chẳng sao, để vi sư trả lời thay con vậy, là vì muốn ngăn cản y đi chấp hành nhiệm vụ ám sát chứ gì?”

Diệp Đàn cảm thấy lông tơ sau lưng mình đều dựng lên hết, nhất thời nói năng cũng không mạch lạc nữa: “Sư phụ, người lại quan tâm mấy chuyện không đâu… Rõ ràng là con muốn bảo vệ an toàn cho huynh ấy, môn chủ đã nói rồi, nam nữ phối hợp làm việc sẽ đỡ mệt…”

“Thôi đi, chuyện lúc trước con đi phủ Tĩnh vương, ta cũng biết rồi.”

Một kích trí mạng.

Diệp Đàn nhận thức sâu sắc rằng, dù mình có xuất sư, thì mãi mãi cũng không thoát được khỏi bàn tay của sư phụ, thậm chí người còn có thể vừa du ngoạn bốn phương vừa tìm hiểu hành tung của nàng, đúng là yêu quái!

“Ôi, sư phụ, thôi con nói thật với ngài vậy, đúng là con rất vô dụng, lần trước ám sát Tĩnh thân vương không thành công, nên lần này mới đi hỗ trợ đây này.” Cố gắng giãy chết.

Đoàn Mặc Hành chăm chú quan sát sắc mặt kỳ quái của nàng, một lát sau mới thở dài thườn thượt rất khoa trương: “Không biết nói dối thì đừng miễn cưỡng chính mình, diễn xuất vụng về thế này, thực sự khiến vi sư không thể nhìn nổi.”

“…”

“Với tính cách của con, cũng chẳng đến mức vừa thất bại một lần đã cảm thấy vô cùng mất mặt, hơn nữa, vi sư hoàn toàn có lý do để tin chắc rằng, lần này môn chủ của con sẽ lựa chọn thích khách ưu tú nhất, thêm con chỉ tổ vướng chân mà thôi.” Ông hoàn toàn không thèm nhìn tới ánh mắt ai oán của nàng, tiếp tục phân tích rõ ràng, “Như vậy, vì sao con còn kiên quyết quay lại Đế Đô một chuyến chứ? Cách giải thích duy nhất đó là, không phải con lo lắng cho bằng hữu của mình, mà là lo lắng cho đối tượng ám sát phải không?”

Vốn đã bị dồn vào tình thế cực kỳ đuối lý, nhưng Diệp Đàn vẫn kiên trì phản bác: “Ai bảo thế? Con lo lắng cho Tĩnh thân vương làm gì, con có bị bệnh đâu?”

Nhưng Đoàn Mặc Hành đã sớm nhìn thấu tất cả, nghe vậy chỉ hừ một tiếng: “Bệnh tương tư chứ gì? Lúc trước đi tới phủ Tĩnh vương chấp hành nhiệm vụ, kết quả là đã không thành công thì chớ, còn bị đối phương chiêu hàng, đây không phải là hai bên nảy sinh tình cảm, thì còn là gì nữa?”

Nàng khóc không ra nước mắt: “Sư phụ, người đâu cần phải nói rõ ràng như vậy chứ?”

“Con còn dám trách vi sư à? Chỉ với ý chí yếu ớt này của con, thì môn chủ con có giết con cũng không oan.”

“…” Xin hỏi, vị này là sư phụ của nàng thật sao? Có sư phụ nhà ai quá đáng như thế sao?!

Đoàn Mặc Hành tiếp tục bỏ qua ánh mắt lên án của nàng, ngược lại không nói không rằng vác nàng lên vai, sải bước đi về phía tửu điếm chỗ Tiểu Bạch đnag ngồi, nói như chém đinh chặt sắt: “Đi qua chào hỏi người mà con gọi là bằng hữu kia một tiếng đi, chúc y hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, sau đó báo luôn cho y biết tin con sẽ rời khỏi Huyền Y môn nữa.”

Dây thần kinh toàn thân Diệp Đàn chợt căng lên, lúc này, cũng không cần bận tâm tình hình hiện giờ là thế nào, liều mạng phản kháng đấm trước đạp sau ngay trước mặt mọi người.

“Con không đi, con không đi! Khó khăn lắm con mới bám theo Tiểu Bạch đến được đây, còn ngồi cả xe bò nữa, không muốn sắp thành rồi lại hỏng như thế đâu!”

“Ồ, còn ngồi xe bò cơ à?!” Đoàn Mặc Hành dễ dàng bỏ qua trọng điểm, “Thảo nào mùi trên người con kỳ cục như vậy, vi sư còn tưởng bao nhiêu lâu rồi con chưa tắm chứ.”

“… Người còn ép nữa, con sẽ phản bội sư môn đấy!”

Đoàn Mặc Hành có ngu mới đi tin câu nói hờn dỗi này của nàng, lập tức coi như không nghe thấy, tiếp tục đi về phía trước, còn cười vui vẻ, phân phó: “Hâm nóng một bầu rượu thêm hai phần điểm tâm đưa lên trên lầu”, sau đó vui vẻ bay lên lầu trong ánh mắt kinh ngạc của tiểu nhị.

Diệp Đàn bị vắt ngang trên vai ông, cảm giác như máu dồn hết xuống đỉnh đầu, đến lúc mặt đỏ tía tai, nàng mới cố gắng nhướng cổ lên ghé sát vào tai ông, hung dữ nói: “Sư phụ, vừa rồi người vừa nói người không có tiền cơ mà?”

“Đó là lúc trước, gần đây vi sư ít nhiều gì cũng để dành được chút bạc, vừa vặn để cho con hưởng lợi.”

“Chẳng lẽ con còn phải cảm ơn người nữa à?”

“Chúng ta là thầy trò mà, con cứ thoải mái nhận là được rồi, không cần phải khóc bù lu bù loa, càng không cần phải quỳ xuống tạ ơn đâu.”

“…” Diệp Đàn cảm thấy cứ tiếp tục nói chuyện với ông như thế này, sớm muộn gì nàng cũng điên trước. Cho nên, nàng từ bỏ chính sách dụ dỗ, thẳng tay áp dụng phương thức đơn giản mà thô bạo, “Con không cần biết người có bao nhiêu tiền, ai thèm một bữa cơm của người chứ. Người thả con xuống!”

“Không thả.”

“Nếu người không thả, con sẽ hét lên kêu sàm sỡ đấy!”

Đoàn Mặc Hành bình tĩnh hất cằm nói: “Con hét đi, đối diện chính là tên tiểu thích khách kia kìa.”

Diệp Đàn lập tức im bặt, mặc dù cũng đã muộn rồi.

Dường như để phối hợp với Đoàn Mặc Hành, đúng lúc đó Tiểu Bạch cũng quay sang như có linh cảm gì, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng về phía hai người đang ngồi — có thể đoán được, nếu y nhìn thấy Diệp Đàn, hậu quả tiếp theo sẽ điên rồ đến mức nào.

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tiềm lực của Diệp Đàn rốt cuộc cũng bị kích phát.

Sống gần 18 năm nay, chưa bao giờ nàng dũng cảm, nhanh trí như bây giờ. Nàng quay phắt đầu đi, cố gắng cắn một miếng to vào tay Đoàn Mặc Hành, sau đó thừa cơ ông bị đau liền tung người nhảy thẳng lên, mở rộng hai tay ôm chặt lấy ông, thuận thế vùi mặt vào ngực ông, nói thế nào cũng không chịu buông tay.

Dù là ai nhìn vào cũng đều nghĩ đây là hình ảnh chàng chàng thiếp thiếp vô cùng kiều diễm, lại thêm dáng vóc của Đoàn Mặc Hành vốn anh tuấn phóng khoáng không thua lúc trẻ, nên màn kịch này càng chân thật hơn.

Có điều, thật ra lúc này hai thầy trò đang nói chuyện như sau —

“Nghiệt đồ!!! Thanh danh cả một đời của vi sư đều bị con đạp nát hết rồi.”

“Với thái độ già mà thiếu đứng đắn này của sư phụ, thì làm gì có thanh danh gì chứ?”

“… Coi chừng vi sư đuổi con ra khỏi cửa đấy!”

“Chọn ngày không bằng gặp ngày, người đuổi con luôn bây giờ đi!”

“Con buông vi sư ra trước đã!”

“Con không buông, trừ khi người hứa với con sẽ không hành động bừa bãi nữa!”

“…”

Tiểu Bạch rất khó chịu với hành vi ngang nhiên thân thiết trước bàn dân thiên hạ như thế này, lập tức quay đi nhìn xuống đường, không thèm để ý nữa.

Cho đến khi tin chắc đối phương không còn chú ý tới mình, Diệp Đàn mới hậm hực nhảy từ trên người Đoàn Mặc Hành xuống, đi tới chiếc bàn ở sâu trong góc, gục đầu xuống bàn bất động.

Đoàn Mặc Hành thoải mái vui vẻ tự rót rượu tự uống, đồng thời vẫn còn phân tâm ra nói mấy câu dạy dỗ nàng: “Không nghe lời khuyên của sư phụ, sau này chỉ tổ thiệt thòi trong cuộc sống thôi.”

“Thật sự không muốn nghe một vị sư phụ cưỡng ép đồ đệ xuất sư nói ra mấy câu thế này.”

“Con thì biết cái gì, vi sư muốn cho con tích lũy thêm kinh nghiệm thôi.”

“Vậy xin sư phụ cho phép con tích lũy kinh nghiệm tiếp đi. Người cứ từ từ uống, con đi trước… Ui da!” Kết quả là vừa đứng dậy đã bị Đoàn Mặc Hành ngáng chân một cái, cằm đập thẳng xuống cạnh bàn, đau suýt chảy cả nước mắt.

Đoàn Mặc Hành thảnh thơi nhìn nàng: “Con đang ở tuổi tương tư, gặp một vị Vương gia có ngoại hình khá khẩm nên động lòng cũng là chuyện hết sức bình thường, vi sư có thể hiểu được.”

Diệp Đàn như nhìn thấy chút hy vọng le lói, hỏi: “Vậy ý sư phụ là…”

“Hiểu thì hiểu, nhưng không thể đồng tình.”

“…” Một xô nước đá dội thẳng vào tim.

“Con định nói với vi sư rằng, mấy lời đồn kia chỉ là lời đồn thôi, Tĩnh thân vương cũng không hoang dâm vô đạo như muôn dân xì xào chứ gì?” Đoàn Mặc Hành như cười như không, “Nhưng đó không phải trọng điểm mà vi sư chú ý, vi sư không cần biết nhân phẩm của hắn xấu hay tốt, chỉ cần hắn là người của Hoàng tộc, thì tuyệt đối không được.”

Mấy chữ cuối cùng vang lên rất khí phách.

Diệp Đàn uất ức không hiểu: “Sao sư phụ lại kỳ thị người Hoàng tộc như thế chứ? Chẳng lẽ người từng bị tổn thương sao?”

“Có đồ đệ nào nói móc sư phụ như con không hả?” Sắc mặt Đoàn Mặc Hành hơi trầm xuống, lập tức gõ đũa vào đầu nàng, “Vi sư chỉ muốn cho con biết rằng, giang hồ và triều đình là hai thế giới tách biệt, đừng tự chuốc lấy phiền phức cho mình.”

Nàng càng suy nghĩ càng cảm thấy mấy lời này còn có ẩn ý khác, nhưng lại không tiện hỏi tiếp, đành gật đầu cho qua: “Vâng vâng vâng, dù người nói đều là đúng, nhưng chuyện đó đâu liên quan gì đến chuyện con cứu người chứ? Con là người thấy chuyện bất bình rút đao tương trợ mà!”

“Con rút đao ra không tự hại mình là tốt lắm rồi, nói gì đến chuyện tương trợ người khác?”

Diệp Đàn tức tối suýt lao tới cắn cho ông một cái, ai ngờ liếc nhìn về phía bàn Tiểu Bạch lại thấy y như đang muốn tính tiền rời đi, tinh thần lập tức tỉnh táo hẳn, vội vội vàng vàng định bám theo sau, nhưng lại xui xẻo bị Đoàn Mặc Hành túm lại lần nữa.

“… Sư phụ, người đừng phá rối con nữa được không!”
20
Xem
Một Chữ Tình Khó Mà Nói Rõ.Chương 20 12/06/2017

Ly Hôn Là Chuyện Nhỏ

tinybook tinybook
Ly Hôn Là Chuyện Nhỏ
Một câu giới thiệu truyện Ly Hôn Là Chuyện Nhỏ của tác giả Bản Lật Tử vắn tắt như sau: Kỳ Tiếu Ngôn cùng bà xã trên con đường khôi phục lại hôn nhân. Với thể loại ngôn tình sủng, ly hôn nhưng không ngược, thoải mái, ngọt ngào, sủng văn. 1v1, HE

D ương Vi và Kỳ Tiếu Ngôn kết hôn một năm, ban đầu vớiý tưởng ham muốn, sau mới phát hiện giữa hai người có nhiều điểm đối lập, căn bản ở chung với nhau giống như nước với lửa. Liền đưa ra quyết định.

Ly hôn!

Bọn họ không biết rằng giữa hai người còn có chung một quan điểm:

Muốn tìm lại tuổi xuân. Sau mọi truyện chỉ nghĩ đến những điều đẹp đẽ.

Bà Xã Keo Kiệt Chống Lại Tiền Nợ

tinybook tinybook
Bà Xã Keo Kiệt Chống Lại Tiền Nợ
Bà Xã Keo Kiệt Chống Lại Tiền Nợ - là câu truyện hài hước nhưng cũng đáng để suy nghĩ. Câu chuyện với những tình huống vui nhộn, hay thực sự làm người khác cảm động.
Hà An Ân cô tiểu thư nhà giàu luôn xem tiền như mang sống, luôn bám đuôi cấp trên đòi tiền
Nào ngờ khi cấp trên hoàn tiền lại cũng là lúc cô bắt đầu ngày đêm không ngừng tăng ca làm việc,

Chẳng những phải chạy vặt cho cấp trên, còn phải giúp anh làm việc nhà,

Chịu mệt nhọc, đại nhân liền hảo tâm tha cho cô một lần.

Nhưng cô lại ngốc ngếch bị cấp trên kéo lên giường, vừa dỗ dành vừa gặm nhấm
Ăn rồi lại ăn, drap giường một lần lại một lần thay đổi, từ đó cô trở thành người phụ nữ của cấp trên.

Đỗ Khang, diện mạo anh tuấn, gia thế không tồi, thật sự muốn bận tâm người phụ nữ kia sao?

Nhưng anh lại yêu cô gái yêu tiền Hà An Ân, lại còn đem cô ăn đến sạch

Còn cực kì kiêu ngạo làm người đàn ông của Hà An Ân tiểu thư. Anh thừa nhận người phụ nữ này rất ngốc.

Anh bá đạo, nhưng làm sao có thể, vốn anh chỉ muốn khi dễ cô một chút,

Gặp cô thì bắt đầu tán tỉnh, vui đùa, anh lại bắt đầu động tâm,chợt rơi vào truyện tình yêu với cô.

Nếu không làm thì thôi,một khi đã làm thì phải làm đến cùng, trực tiếp đem tiểu yêu tiền này mang về nhà làm bà xã!

Cuối Con Đường Gặp Tình Yêu

tinybook tinybook
Cuối Con Đường Gặp Tình Yêu
Bạn đang đọc truyện Cuối con đường gặp tình yêu của tác giả Thủy tụ nhân gia trên website tinybook.net.
Anh là một người có thân phận hiển hách, cô là một người không tiền không quyền.
Tự nhiên nảy sinh tình yêu, triền miên, chân thành, chân thật.
Anh bị cám dỗ bởi tiền tài, gái đẹp, dục vọng, từng bước trầm luân. Cô lại hỗn loạn, khó khăn, suy sụp giữa cuộc đời trôi nổi.
Anh từ một công chức chính phủ bình thường thành tinh anh trong thương giới, càng thăng tiến, cuộc sống lại càng lúc càng cô đơn, tình yêu muôn đời muôn kiếp không quay lại được, trải qua quen biết yêu đương, tan rồi lại hợp, 10 năm mênh mông, một tình yêu giản đơn bình dị có thể trải qua nổi gió tuyết khôn cùng của cuộc đời hay không?
Tiểu thuyết này ngược một ít, ngọt một ít, ngược tâm, ngược tình. Đoạn đầu thật sự rất ngọt ngào, đoạn giữa lại ngược tâm ngược tình, kết thúc cảm khái chua xót. Hoan nghênh rửa mắt đón xem.

Ngoan, Anh Yêu Em

tinybook tinybook
Ngoan, Anh Yêu Em
Bạn đang đọc truyện Ngoan, Anh yêu em của tác giả Orange Quất Tử trên trang tinybook.net.Bốn năm trước.Cô từ từ đi tới trước mặt anh, ngẩng đầu cùng với ánh mắt cực kỳ thuần khiết nhìn anh, chân thành mà ẩn hàm xin lỗi. Cô khom lưng thật thấp hướng anh bái một cái, cuối cùng cúi đầu nói: “Thật xin lỗi, em không thể cưới một người đàn ông mà em không yêu.”Bốn năm sau.Anh nói “Mỹ nữ đi nơi nào vậy? Tôi tiễn em một đoạn đường nhé.”Cô kinh ngạc một chút, chờ khi thấy rõ người ngồi trong xe mới khẽ nhíu mày, lùi về sau vài bước: “Thật xin lỗi, tôi không quen anh.”Cằm của anh chống trên cánh tay, anh khẽ cười “Phải vậy không? Tôi lại cho là hai ta có quen nhau từ trước rồi kia.”Cô mày nhíu lại càng chặt hơn, hít sâu một hơi mới lên tiếng “Em thật không nhận ra anh, Lăng Khiên!”Anh là vị hôn phu bị cô vứt bỏ, cô là con mồi anh truy đuổi suốt đời!

Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh

tinybook tinybook
Cám Ơn Em Đã Quay Lại Nhìn Anh
Bạn đang đọc truyện Cám ơn em đã quay lại nhìn anh của tác giả Nhược Minh Dực trên website tinybook.net. Cái tên này có thể hiểu là Người đàn ông cực phẩm đứng phía sau nữ phụ ác độc. Trong phim hay truyện đều có nam chính nữ chính nhưng đồng thời cũng có nam phụ nữ phụ. Và mình thường thấy sau lưng nữ phụ độc ác luôn luôn xuất hiện một nam phụ yêu cô tha thiết sẵn sàng hy sinh tất cả vì cô, và đến lúc cuối đời thì nữ phụ mới giật mình phát hiện ra.Người bên cạnh mình đã hy sinh tất cả vì mình, thậm chí ngay cả tính mạng tại sao chỉ vì lòng ghen tị mù quáng mà bỏ qua một người đàn ông cực phẩm để theo đuổi thứ không xứng đáng như vậy? Vâng, đó cũng là nội dung của câu chuyện này. Kiếp trước, cô là nữ phụ độc ác ghen tị lớn lối với nữ chính thanh nhã cao quý hiền lành, với cô, cô ta là Thánh Mẫu giả tạo, cô ta chỉ biết giả vờ thanh cao, luôn đào những cái hố cho nhân vật phụ như cô nhảy vào, giả vờ thiện lương đứng bên miệng hố đưa tay cứu giúp. Kiếp trước cô ghen tị với cô ta, bởi vì cô ta đã giành hết tình thương của ba ba, và cũng chính cô ta đoạt đi thần tượng trong lòng cô, cô dùng hết mọi thủ đoạn để giành lại, cướp người người đàn ông đó từ trong tay cô ta ra. và họ đã đính hôn. Cô cười đắc thắng! Nhưng, thế thì sao chứ? Năm năm, hắn vì người hắn yêu thủ thân như ngọc suốt năm năm, đến khi gần thành hôn, cô mới phát hiện cô chị Thánh mẫu của mình đã mang thai, họ lén lút qua lại với nhau trong suốt năm năm đó, coi cô như một con ngốc.Khi cô phát hiện cô ta cười thật to chỉ vào mặt cô mà nói: “Tôi sẽ không bỏ đứa bé này, cho dù cô cùng Trần Hạo kết hôn, khi cô nhìn mặt anh ta cô sẽ vĩnh viễn nhớ đến tôi, khi cô có con, thì cô cũng sẽ vĩnh viễn nhớ đến đứa con của tôi. Tôi và con tôi vĩnh viễn sẽ là cái gai trong mắt cô, cô đừng nghĩ co thắng, cô đã thua. Suốt đời này cô chỉ có thể sống dưới cái bóng của tôi, vĩnh viễn không có cơ hội xoay người.” Cô ta điên, cô cũng điên nên đã cầm thanh dao gọt hoa quả cùng cô ta giằng co, và sức lực cô không bằng cô ta, cứ đẩy đến đẩy đi cuối cùng cô trượt chân ngã xuống đất, cô ta cũng mất đà ngã nhào lên con dao của cô. Thế là....Cô gọi điện cho anh, anh đến, xử lí mọi chuyện và gánh tội thay cô. Anh vào tù, cô đến thăm nhìn anh qua lớp cửa thủy tinh ngăn cách, nói chuyện với anh qua điện thoại. Anh bảo, anh yêu cô, không có anh ở cạnh bên, cô nên tự chăm sóc cho mình, đừng tùy hứng. Cô bật khóc, hỏi anh tại sao không nói sớm. cô ra lệnh cho anh phải đợi cô, tánh cô tùy hứng bá đạo như thế đó, thì sao? Anh nuông chìu cô từ nhỏ đến lớn, đã nuông chiều hư cô cho nên anh phải chịu trách nhiệm với cô. Cô đã quyết định, cô sẽ ra tự thú. Ánh mặt trời ngoài trại giam sáng rực một cách kì lạ bởi vì cô đã tự tìm được con đường đi cho mình. Hắn – Vị hôn phu của cô đứng đó, quan tâm cô, cô nhìn hắn như một người xa lạ, hắn nói hắn và cô chị của cô không có gì, cô muốn cười nhìn hắn, rốt cuộc hắn yêu ai? Lâm Phỉ, Lâu Thanh Thanh, hay là cô, hai người kia đã chết vì hắn, Lâm Phỉ tự sát, Lâu Thanh Thanh do chính tay cô ngộ sát.Cô nói cô muốn tự thú, hắn điên cuồng ngăn cản, ngày cưới đã sắp đến gần hắn không muốn phá hủy nó. Lúc này cô mới nhìn ra đằng sau bộ mặt ôn nhu nho nhã đó là một tâm hồn ti tiện ích kỉ chỉ yêu chính bản thân của mình. Cô bảo hắn dừng xe, hắn nhất quyết không dừng. Cả hai người giằng cô, lạc tay lái. Trước khi rơi xuống vực thẳm cô chỉ còn một ý niệm trong đầu: \"Tần Chí đáng thương của em, xem ra anh chỉ có thể chờ em ở kiếp sau!” Cô trọng sinh! Trở về năm cô hai mươi tuổi đó là năm cô gây ra nhiều sai lầm nhất trong đời.Cô tỉnh lại và tự nhủ với mình rằng, nếu ông trời đã cho cô cơ hội bù đắp, nhất định cô phải đem tất cả bù đắp lại. Thế là một con người mới hoàn toàn xuất hiện. Cô khinh khỉnh không thèm chấp với cô chị Thánh Mẫu của mình, không có nữ nhân vật phụ ác độc như cô làm đệm lưng xem thử cô ta có thể tỏa sáng đến đâu. Cô lúc này đã trải qua một kiếp nên nhìn nhận mọi sự việc thật rõ ràng.Vị hôn phu đó thực chất cô không yêu, cô chỉ muốn tranh giành với cô chị của cô. Con người của hắn hời hợt, làm ra vẻ thanh nhã cao quý, rõ ràng có người yêu là cô bạn Lâm Phỉ thanh mai trúc mã, nhưng làm ra vẻ như hắn bị cô ấy lấy cái chết uy hiếp Cô- Hai mươi tuổi của kiếp trước dễ dàng tin tưởng. Cô- Hai mươi tuổi của kiếp này nhìn ra đó chẳng qua chỉ là một trò cười. Người đàn ông đứng lẳng lặng sau lưng cô, mặc cho cô tùy hứng, ở phía sau thu thập hết mọi tai họa do cô gây ra. Cô tìm anh, nhưng rồi lại không tự tin anh sẽ yêu mình, một cô gái với tâm hồn chua ngoa đanh đá độc ác như thế kia mà. Nhưng anh vẫn bên cô, ủng hộ cô, yêu cô. Nhưng không hề dám nghĩ cô sẽ yêu mình. Anh chỉ nguyện đứng đó, đứng bên cạnh cô suốt ca đời.Đến khi cô yêu, anh thực sự không dám tin, những cử chỉ quan tâm của cô, làm anh vừa mừng vừa sợ. Thế rồi, cô chủ động, thế rồi họ yêu nhau, cưới nhau, và có một bé trai vô cùng kháu khỉnh. Kiếp này, Lâu Thanh Thanh dùng đủ mọi cách để chọc giận cô, để cô trở thành tấm đệm lưng nâng sự trong sáng thánh thiện của cô ta lên cao.Cô của kiếp này đã không còn mắc mưu nữa, nên bình thản cười nhạo lướt qua hết mọi thủ đoạn của cô ta, để lại cô ta với gương mặt xinh đẹp vặn vẹo sững sờ. Cô của kiếp này bình thản đi lướt qua thần tượng trong lòng mình, bình thản nhìn mọi thủ đoạn lừa gạt phụ nữ của anh ta.Cô của kiếp này đã biết trân trọng tình cảm có thật bên cạnh mình, đã biết yêu bản thân, đã không còn tùy hứng như trước kia nữa. Cô của kiếp này đã có hạnh phúc riêng của mình, và bình thản nhìn họ trong sự xâu xé lẫn nhau, bình thản nhìn sự giả tạo của bọn họ. Cô không còn ghen tị nữa, cô đã có người nguyện hy sinh cả cuộc đời vì cô.Khi anh ngẩn ngơ thấy cô thay đổi, cô chỉ cười đáp: \"Bởi vì kiếp này em không thấy được ai yêu em hơn anh, nuông chiều em đến hư hơn anh nên đành phải chịu trách nhiệm gánh lấy tai họa là em.\" Anh cũng cười đáp: \"Đúng thế, anh chắc chắn không có ai yêu em và nuông chiều em hơn anh nên anh phải đón nhận mối tai họa ngàn năm này không để cho người khác phải chịu tội.\" Anh biết cô có một bí mật gì đó rất lớn từ sự bình thản của cô, bởi vì anh hiểu cô hơn bất kì một ai khác, anh sống và lớn lên bên cạnh cô. Cũng chỉ vì một câu nói thơ ngây của cô “Tần Chí là của Lâu Nghiêu Nghiêu, suốt đời cũng chỉ là của Lưu Nghiêu Nghiêu. Lớn lên Nghiên Nghiêu sẽ cưới Tần Chí.” Mà làm anh chờ cô đến cả cuộc đời. Nên lần này anh tình nguyện chờ cô, chờ cô đến một lúc nào đó từ lão bà của anh, trở thành lão bà bà, khi đó, anh biết cô sẽ nói ra bí mật của mình! Và khi đó anh sẽ nói: Cảm ơn em đã quay đầu lại nhìn anh!

Cửu Dung

tinybook tinybook
Cửu Dung
Tóm tắt nội dung truyện Vốn là cô gái xuất thân thôn dã, trời sinh lạnh nhạt, vì cứu cha, Cửu Dung đành dứt lòng buông bỏ người thương, để trở thành tiểu thiếp của nhà họ Thẩm.

Ở Thẩm gia, ai nấy đều tranh giành lừa gạt lẫn nhau khiến nàng không thể \"người khôn giữ mình\" như ý nguyện ban đầu. Những tưởng đã có thể yên thân gởi phận bên người chồng họ Thẩm, song một loạt những sự việc xảy ra sau đó đã buộc nàng dốc hết tâm trí đối phó., cuối cùng không ngờ kẻ đứng sau thao túng vận mệnh Thẩm gia lại là người từng cùng nàng kết lời hẹn ước \"Đôi ta tay nắm chặt tay, cùng bên nhau mãi đến ngày già nua.\"

Đến khi nàng giật mình nhận ra tình yêu đích thực, thì lại vì một một câu tiên đoán “mẫu nghi thiên hạ” của kẻ thuật sĩ giang hồ mà dứt áo với tình lang. Nàng triệu vào cung, trở thành một trong số ba nghìn giai nhân nơi hậu cung của Hoàng đế. Một lần nữa, nàng bị cuốn vào vòng xoáy thị phi vô cùng vô tận chốn thâm cung.

Đứng nơi đầu sóng ngọn gió, vận mệnh của nàng sẽ đi về đâu?

Mọi lời giải đáp sẽ có trong truyện ngôn tình đặc sắc – Cửu Dung. Với tên truyện được đặt với tên của nhân vật càng nhấn mạnh về vai trò quan trọng của nhân vật, nói lên tính cách và cách sống đầy ý nghĩa, nhẹ nhàng như chính tên gọi của cô.

Đạo Mộ Chi Tế Phẩm

tinybook tinybook
Đạo Mộ Chi Tế Phẩm
Thể loại: đạo mộ, kinh hãi huyền nghi, ngôn tình hữu độc chung,thần tiên ma quái, oan gia, 1×1,HE.

Edit:A Bích

Beta: ilysm

Đạo Mộ Chi Tế Phẩm kể về trường minh đăng* thắp cháyhàng ngàn năm, chiếu lên bức bích họa bảy màu hoa lệ trên tường, làm những vịt iên nhân cầm ca nhạc vũ mỹ lệ thướt tha trong biển mây thêm thánh linh phiêu dật, mang tới vẻ thần bí cùng kỳ ảo không thể nắm bắt, chào đón người hữu duyên lạc bước đến đây.

(*: đèn thắp để thờ cúng, không thể thổi tắt mà qua một thời gian dài sẽ tự tắt. )

Thế mà, trong không khí nhàn nhạt mùi mục nát, vô số bộ xương khô nằm vương vãi khiến cho sự thần thánh ấy phủ lên một tầng quỷ dị cùng tĩnh mịch đầy lỗ ái.

Truyện tiếp tục đến giữa phòng, một thân ảnh mặc hắc y lẳng lặng nhìn người trong quan tài: “Nhiều lần như vậy, vẫn không thể tỉnh lại?”

“Trái tim thành kính cùng máu tươi của tế phẩm, rốt cuộc là sai ở chỗ nào? Lần sau, đổi sang người sống đi.

Hạnh Phúc Ngay Bên Cạnh

tinybook tinybook
Hạnh Phúc Ngay Bên Cạnh
Truyện Hạnh Phúc Ngay Bên Cạnh là một truyện mới được gửi đến bạn đọc trên trang tinybook.net, một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng đến dịu dàng, cứ thế đi vào lòng bạn đọc. Đọc truyện hẳn bạn sẽ phải đổ gục trước sự ngọt ngào đến mê lòng người, một mối tình điển hình đẹp như trong tranh, đậm chất truyện ngôn tình Trung Quốc.

Truyện xoay quanh mối tình của hai nhân vật chính là Bảo Thục và Dương Chính, một mối tình nhiều năm hình thành rất tự nhiên mà cũng thuận theo tự nhiên mà phát triển. Anh và cô từ tình bạn từ những rung cảm, từ sự gắn bó lẫn sự đồng điệu mà trở nên hòa hợp với nhau. Trải qua một số chuyện, bước qua những cung đường khác nhau, qua những thăng trầm mà nhận ra được đâu là bến đỗ hạnh phúc của đời mình....

Có lẽ, người khác sẽ cảm khái, anh cần gì dùng thời gian mười năm để chờ đợi cô, bỏ lỡ bao nhiêu thời thanh xuân ở giữa. Nhưng anh không hề hối hận. Tâm linh gặp nhau, không có quá sớm hoặc là quá muộn, chỉ có đúng lúc. Nếu kết cục là tốt đẹp, thời gian ở giữa trôi qua một cách vô ích cũng không nhất định than vãn. Rốt cuộc ai là người đầu tiên phát hiện tâm sự của anh, anh thản nhiên nở nụ cười. Không phải bản thân anh, mà là ông nội bảo thủ và ít nói của anh.

Bằng không ông sẽ không làm chiếc đồng hồ kia dưới sự thỉnh cầu của anh, lại càng không gạt anh đổi chữ “Bảo” màu bạc trên vị trí số 12. Nhưng mà quà sinh nhật này anh vẫn không muốn tặng cho người mình muốn tặng, bởi vì đây là tác phẩm cuối cùng của ông nội, anh vẫn đặt nó bên trong cùng ngăn kéo. Giống như anh vẫn đặt tình cảm của mình ở trong góc. Anh muốn giữ mãi chiếc đồng hồ này ở bên cạnh mình. Cũng giống như giữ mãi Bảo Thục ở bên mình. Ngã tư đường ngoài cửa sổ chào đón bình minh đã đến, ánh mặt trời sẽ luôn chiếu rọi đến từng ngóc ngách...

Một kết thúc hạnh phúc cho truyện, một cái kết hoàn hảo như trong truyện cổ tích, một chuyện tình đẹp như tranh vẽ. Tình yêu của anh, ngọn lửa của lòng anh chính là cô, hãy cùng theo dõi truyện để đồng hành cùng mối tình này nhé. Bạn cũng có thể theo dõi những truyện khác cùng thể loại như: Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm, Thiên Tài Bảo Bối: Tổng Tài Không Được Đụng Mẹ Ta, Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh,...

Phải Yêu Ai Đây?

tinybook tinybook
Phải Yêu Ai Đây?
Truyện Phải Yêu Ai Đây? của tác giả Sói Xám Mọc Cánh kể về việc từ nhỏ đến lớn, dù trong chuyện học hành hay việc bắt gian, Tân Thần vẫn luôn kém hơn bạn mình, Ngụy Tử. Lúc này quay trở về, tình trạng của Tân Thần trong truyện hay ấy không khác xưa là bao.

Cô gái hai mươi tuổi đứng đó, nở nụ cười tươi tựa như đóa hoa, lại xinh đẹp, sáng sủa…

“Xuân phong mười dặm, không ai bằng em, anh yêu em hơn tất cả những gì anh có”- Phùng Đường

“Em không chỉ ở trong tim anh, em còn là định mệnh ngôn tình hiện đại của đời anh”

Bố Y Thiên Kim

tinybook tinybook
Bố Y Thiên Kim
Bạn đang thưởng thức truyện Bố Y Thiên Kim của tác giả Ủy Không. Đây là một bộ tiểu thuyết ngôn tình cổ đại về chuyện tình của một thiên kim Hạ phủ mất trí nhớ và một anh chàng tú tài nghèo nhưng cổ hữu,cùng nhau bắt đầu cuộc sống gà bay chó sủa.

Ác thiên kim SM thư sinh thật thà ép hắn bao phen khốn đốn chết đi sống lại. Cùng đón xem truyện hay và theo dõi kết cuộc chuyện tình này nhé!

Người Bên Gối Lạnh Lùng

tinybook tinybook
Người Bên Gối Lạnh Lùng
***

Nội dung một phần di chúc khiến một người đàn ông vốn từ trước đến giờ rất tỉnh táo mà bây giờ không khỏi tức giận.

“Thật sự quá hoang đường đấy! Ông đã mất rồi còn vẫn còn thắng được ván cờ này!”.

Người đàn ông cực kì tức giận mà vẫn không dám tin, anh vốn có một cuộc sống yên tĩnh mà do một phần di chúc này mà sắp có sự thay đổi lớn.

“Ông cho rằng là tôi liền mặc định cho ông định đoạt sao? Tại sao bắt tôi cưới một phụ nữ không quen biết gì chứ?”

Một lần nữa nhanh chóng xem nội dung di chúc, chỉ cần anh bằng lòng kí tên, là có thể tiếp thu sản nghiệp của bố anh, một tập đoàn xí nghiệp lớn với 2 mảnh đất được chia ra ở gần sườn núi, cộng lại cũng giá trị gần tỷ cái biệt thự. Chỉ cần anh nhất định phải thay cha anh, nhận nuôi một cô con gái nuôi, và có trách nhiệm lấy cô làm vợ.

***

Các bạn đang theo dõi truyện Người Bên Gối Lạnh Lùng của tác giả Đình Nghiên ! Anh ta tưởng rằng khi người ông mất sẽ thừa hưởng cả gia tài to lớn kia.

Nhưng kèm theo đó là một ký ước anh phải thay ông chăm sóc cô gái kia, chăm sóc ở đây có nghĩa là phải cưới cô ta làm vợ!

Anh không hề có tình cảm với cô luôn tỏ ra lạnh lùng ngay cả khi cùng ở trên giường? Kết quả cuộc tình đầy trái ngang rồi sẽ về đâu?

Bên cạnh dành thời gian để tìm kiếm lời giải đáp cho tựa truyện trên thì bạn đọc có thể khám phá và tìm hiểu qua những truyện ngôn tình cùng loại, cũng đặc sắc và thu hút không kém: Đuổi Tình Yêu Đi, Sếp Dè Dặt Một Chút!.

Kết Hôn Muộn

tinybook tinybook
Kết Hôn Muộn
Bạn đang đọc truyện Kết hôn muộn của tác giả Giản Anh trên website tinybook.net.
Vì cô rất kiên cường cho nên chấp nhận việc anh chịu trách nhiệm với vị hôn thê sống đời sống thực vật của anh.
Vì cô quá kiên cường cho nên đã thỏa mãn khi có được tình yêu của anh, không muốn mơ tưởng tới một danh phận gì.
Mãi tới một ngày, cuối cùng thì cô cũng vì tình yêu không cần đáp ứng với anh mà đau khổ.
Đúng lúc anh quyết định cho cô lời hứa về một hôn lễ thì vị hôn thê của anh tỉnh lại.
Dù tình yêu của anh vẫn còn đặt tại nơi cô nhưng những yêu thương, đau lòng lại lưu luyến dành hết cho người kia.
Cô biết điều này có nghĩa là gì, và nó cũng không nằm ngoài dự đoán của chính cô. Cô trở thành một kẻ ngoài rìa, không cần tới nữa.
Nhưng cũng vì cô rất kiên cường…
Không sao, trong cái rủi có cái may, cô hạnh phúc với cuộc sống mới của mình vì đã có được một bản sao y đúc giống anh.
Bởi vậy cô quyết định từ đó về sau chỉ nói tới tình thân chứ không nói tới chuyện tình yêu.
Cho dù vài năm sau gặp lại, anh có đuổi theo cô ráo riết muốn kết hôn lại một lần nữa thì cũng…

Có Chạy Cũng Không Thoát Được Anh

tinybook tinybook
Có Chạy Cũng Không Thoát Được Anh
Nếu tin vào sự tử tế trong tình yêu thì tác phẩm Có chạy cũng không thoát được anh sẽ là lựa chọn dành cho bạn. Truyện ngôn tình sắc của Ái Tâm Moặc Moặc nói về ánh sáng của vầng trăng trong đêm khuya xuyên qua những ô của kính của phòng kí túc xá nữ chật hẹp, im lìm, tĩnh lặng.

Một cơn mê man...

Hình ảnh một cậu thiếu niên có nụ cười tỏa sáng như thiên thần luôn xuất hiện ở giấc mộng mị của cô gái, từ rất lâu rồi, tưởng chừng như xa xôi đến hàng ngàn năm mà lại không thể xóa đi được và người đó là ai, phải chăng cô đã gặp anh ta hay cô thực sự biết anh ta mà không nhớ ra được? Cô cũng không biết nữa, cô chẳng thể nào nhìn rõ mặt của anh ta, đã bao lần cô cố gắng nhìn rõ, càng cố gắng nhìn nó càng mờ nhạt, mỗi khi cô cố đưa tay ra nắm lấy tay của anh ta thì hình bóng đó đều tan biến và cô luôn tỉnh dậy ngay sau đó. Thật khác biệt hôm nay anh ta lại tự động nắm lấy tay cô, gọi tên cô...”

Một vài câu ngoài lề: nếu bạn nào đọc truyện tình yêu tôi từng viết trước đây mang tê \"Đã đến lúc phải về nhà\" thì hẳn các bạn sẽ thấy có chi tiết giống nhưng mà truyện kia tôi viết mới được mấy chương rồi vì bận học hành nên thôi và bị xóa mất . Nên giờ tôi viết lại quyển kia mang tựa đề mới và cốt truyện online cũng tạo mới đi nhưng vẫn có chỗ giống truyện cũ. Mong các bạn ủng hộ tôi nhé. Gạch đá cứ ném mạnh vào, vỡ đầu không sao.

Kính Chiếu Yêu Của Nàng Phi Ngốc Nghếch

tinybook tinybook
Kính Chiếu Yêu Của Nàng Phi Ngốc Nghếch
Bạn đang đọc truyện Kính chiếu yêu của nàng phi ngốc nghếch của tác giả Minh Tinh trên website tinybook.net.

Kinh thành có vị Thất vương gia,kiêu ngạo,ương ngạnh,lại âm hiểm.
Nghe đồn hắn phi thường đáng sợ,tính cách ngoan lệ,làm việc tàn nhẫn,thủ đoạn độc ác.
Dân chúng sợ hắn,quan viên sợ hắn,liền ngay cả Kim Loan điện,có Hoàng đế-nắm quyền sinh sát cả thiên hạ,cũng sợ hắn!
Vì sao?
Bởi vì hắn là được tiên hoàng ưu ái,chẳng những ban cho đặc quyền miễn hành lễ quỳ lạy,trong tay còn nắm kim bài miễn tử do tiên hoàng ngự ban.
Nghe đồn,hắn đi trên đường bị nhiều người xem,liếc mắt một cái,liền lệnh cho thủ hạ đem đối phương đánh tới chỉ còn nửa cái mạng.
Về sau huynh trưởng hoàng đế của hắn biết được,mặt nhăn nhíu vẫy vẫy tay,đòi hoàng đệ đưa ra cái lý do,”Tên hỗn đản này bắt nạt dân nữ,làm xằng làm bậy,nên đánh,nên đánh…”
Nghe đồn,một viên quan không có mắt,ở trước mặt hoàng đế nói hắn một câu nói bậy,liền bị hắn tìm cớ diệt cửu tộc.
Hoàng đế biết được,than nhẹ một tiếng,”Vị đại thần này nhậm chức bộ hộ,đáng tiếc tham ô nhận hối lộ rất nghiêm trọng,đáng chết,đáng chết….”
Nghe đồn,hắn coi trọng một vị hoa khôi,người ta liều chết không theo,vào trong phủ hắn không quá 3 ngày,hương tiêu ngọc vẫn.
Hoàng đế biết được,sờ sờ cằm,”Hoa khôi này cấu kết địch quốc,hủy Nam Nhạc của ta,bụng dạ khó lường,đáng chết,đáng chết….”
Nghe đồn,một ngày An Lăng Vương Võ  Tử  Ưng phái thân tín đến kinh thành cầu thân,đối phương ở hoàng gia thịnh yếu đời trước báo chủ tử nhà mình đại phóng quyết từ
“An Lăng Vương lần này phái vi thần vào kinh thành tiến cống,cùng lúc là hướng Hoàng Thượng biểu đạt thành ý sùng kính của Vương gia,về phương diện khác,Vương gia nghe nói bộ binh thượng thư gia tam tiểu thư dung mạo như tiên tử,tài đức lại vẹn toàn,hy vọng có cơ hội cùng thượng thư đại nhân kết làm người thân,cưới tam tiểu thư vào cửa.Mong rằng Hoàng Thượng ban hạ ngự chỉ,chuẩn Vương gia cùng tam tiểu thư kết làm vợ chồng.”
Chúng thần tử im lặng.
Bộ binh thượng thư Quan Thanh Vũ quan tam phẩm,dưới trướng có 3 nữ 1 nam,trưởng nữ Quan Phỉ Nhi xác thực dung mạo như tiên tử,thứ nữ Quan Nguyệt Nhi xác thực tài đức vẹn toàn,mà tam nữ Quan Ninh Nhi,lại vô luận thế nào cũng cùng như vậy hình dung đáp án không hơn là có quan hệ máu mủ….
Bỗng dưng một tiếng hừ lạnh vang lên,đánh vỡ bầu không khí trầm mặc của bữa tiệc hoàng yến.
Chỉ thấy một vị nam tử áo trắng in hoa,không nhìn mọi người đang kinh ngạc,đứng dậy tiến về phía trước,đối Hoàng đế bỏ xuống một câu,” con gái thứ 3 nhà Quan gia,bổn vương muốn kết hôn.”
Ai nha! Đây là cướp cô dâu,là khiêu khích,là đối An Lăng Vương không nhìn!
Văn võ bá quan khiếp sợ,thân tín của An Lăng Vương kinh ngạc.
Mà Hoàng đế nghe vậy,sau một lúc lâu giật mình ngạc nhiên,ném ra một chữ,”Chuẩn!”.

Quân Bộ Phong Hậu Kế Hoạch

tinybook tinybook
Quân Bộ Phong Hậu Kế Hoạch
Đọc truyện Quân Bộ Phong Hậu Kế Hoạch của tác giả Hà Mễ Sao Phấn Ti thuộc truyện ngôn tình hoàn xoay quanh Lưu Bình An, một thiếu niên bình thường, vì bảo vệ người nhà mà năm 13 tuổi đã gia nhập quân đội, chiến đấu trên chiến trường suốt 6 năm.

Sau đó bị quân bộ chọn làm “chuột bạch” thử nghiệm kế hoạch màu xám đen mang tên “Ong Chúa”.

Đã có “Ong Chúa”, tất nhiên sẽ có “ong đực”. Nơi “ong đực” truyện tụ tập nhiều nhất chính là Học Viện Quân Sự Lục Quân Aliya.

Thiếu niên bị cưỡng chế đưa vào trường quân sự, lấy danh nghĩa “học tập”, thực chất lại là …

Luyến Nô

tinybook tinybook
Luyến Nô
Bạn đang đọc truyện Luyến nô của tác giả Lâu Vũ Tình trên website tinybook.net.

Khuất Dận Kì, hắn là kiệt tác tuyệt mĩ của trời đất, với dung mạo xuất chúng kia, không có gì có thể hoàn mỹ như hắn……
     Đối với nữ nhân, hắn có thể đùa bỡn, có thể cùng diễn trò, có thể tàn nhẫn, nhưng lại không bao giờ là thật lòng.
     Nô nhi, nàng không tranh giành với thế gian, đơn thuần như thế, đôi mắt trong sáng như thủy tinh, âm thanh tuyệt mĩ, nồng ấm mê hoặc lòng người……
     Sự trong sáng đặc biệt của nàng làm nổi dậy ma tính trong người hắn, khiến hắn muốn làm nàng mất đi sự vô tư, trong sáng, không hiểu chuyện đời đó.
     Nhưng mà, cái gì hắn cũng đã tính tới, nhưng lại quên mất thâm tâm đã sớm trầm luân vì nàng……
     Đối mặt với tình yêu say đắm của nàng, hắn dễ dàng lần nữa không khống chế được……
     Cho đến khi cõi lòng nàng tan nát mà rời đi, hắn mới đột nhiên phát hiện rằng, đời này hắn không thể sống thiếu nàng……

Tiền, Đồ Ăn. Ây Za Cái Nào Quan Trọng Hơn Ta!!!

tinybook tinybook
Tiền, Đồ Ăn. Ây Za Cái Nào Quan Trọng Hơn Ta!!!
Bên cạnh những tựa truyện hay thì Tiền, Đồ Ăn. Ây Za Cái Nào Quan Trọng Hơn Ta!!! được đánh giá cao trong dòng truyện ngôn tình cổ đại, truyện được viết bởi Vịt Chiên Xù nói về Quách Nhược Ly: sở thích: tiền nhưng sau khi xuyên không thì chuyển qua BẠC và VÀNG.

châm ngôn: Tiền không phải là tất cả, nhưng tất cả đều mua được bằng tiền

Tuổi: 21

- La Hải Nam: thích: đồ ăn và sau khi xuyên không vẫn là đồ ăn.

châm ngôn: Truyện đời người thì con người ta sống để ăn.

Tuổi: 21

Tình Yêu Quý Tộc

tinybook tinybook
Tình Yêu Quý Tộc
Tóm tắt nội dung truyện Truyện tình yêu Tình Yêu Quý Tộc nói về một cô gái nhỏ. Tiếng bánh xe từ chiếc vali cũ đang vang lên hòa cùng tiếng bước chân rụt rè, e sợ nhưng cũng đầy dứt khoát của cô gái 17 tuổi. Cô bé đang hướng về ngôi nhà mới của cô. Đó là một ngôi nhà, không phải nói nó như một tòa lâu đài tráng lệ, rộng lớn. Từ nay đây sẽ là nhà cô. Từ từ tiến tới, cô bé run rẩy bấm chuông, bất chợt cánh cửa bật mở, một người phụ nữ trung niên cao, hơi đậm người bước ra với khuôn mặt hiền hậu đang mỉm cười với cô:

- Cháu là Diệp Xuân đúng không?

Cô bé hơi bất ngờ vì nhưng cũng vui vẻ đáp lại nụ cười đó:

- Dạ. Cháu chào bác, cháu là Diệp Xuân.

Người phụ nữa kéo cô vào, nhẹ nhàng đỡ chiếc vali của cô:

- Ừm, ngoan lắm. Bác là Kim, người giúp việc ở đây.

****

Chạy xe đạp dọc con đường đến trường, cây cối xanh um, thẳng tắp, đâu đó có vài bác công nhân đang tỉa tót lại cây cối, đường xá thì khỏi bàn, sạch sẽ và phẳng tắp. Cô phóng nhanh để tận hưởng không khí trong lành và mát mẻ này trong niềm tâm trang thóang buồn. Có lẽ cô đang nhớ nhà chăng. Đạp lòng vòng trên đường, cô mới nhận ra mình đã quên mất đường đến trường rồi. Đi vài vòng với hi vọng mình sẽ tìm lại được đường về nhưng càng đi cô càng thấy lạ. Lúc này cô mới thực sự hoảng loạn. Cô dường như muốn khóc, giờ phải làm sao, ở nơi rộng lớn này, không có người quen, đã thế lúc đi cô còn quên lưu số điện thoại của bác Kim vào điện thoại nữa chứ. Sau một hồi đạp xe “vu vơ” cô dừng xe lại ngồi trên chiếc ghế đá, gục đầu vào tay như muốn khóc lên: “ huhu giờ phải làm sao, mình ghét mình quá, không chuẩn bị gì cả, lạc đường mất rồi” thầm trách mình nhưng cô cũng đâu biết làm gì hơn.

Cùng lúc đó, trên chiếc xe Ford, một chàng trai bất chợt thấy một cô bé đang ôm mặt như có vẻ đang khóc, dáng vẻ thật “ngộ nghĩnh”, anh chợt nở nụ cười. Nụ cười đó càng khiến cho anh đã đẹp nay còn đẹp hơn, dường như có thể làm tan chảy mọi thứ xung quanh.

Truyện ngôn tình sắc bắt đầu mở ra một câu chuyện tình yêu mới. Nhẹ nhàng, thấm đẫm nước mắt hạnh phúc lẫn đau khổ. Cùng đọc truyện để tìm hiểu nhé.

Quân Hôn Tỏa Sáng

tinybook tinybook
Quân Hôn Tỏa Sáng
Truyện Quân Hôn Tỏa Sáng là một truyện mới được gửi đến bạn đọc trên trang tinybook.net, một truyện khá đặc sắc và thú vị với những cung bậc cảm xúc khác nhau của tình yêu, có chút yêu ghét, giận hờn, nhớ mong. Mời bạn đọc truyện ngôn tình dưới ngòi bút của tác giả Công Tử Khanh Thành, sống động, chân thực và đầy sức hút.

Nếu sẵn sàng và yêu thích một câu chuyện tình yêu bá đạo phúc hắc nhưng vẫn khiến người người nao nao muốn được đắm chìm thì đây chính là chuyện tình như vậy, chuyện tình của vị sếp cao cao tại thượng cùng Tạ Thanh Ninh hài hước, đáng yêu.

Một đêm nào đó, giờ nào đó, phút nào đó. Vị sếp cau mày, mặt không có nét cười chỉ vào đôi chân trắng nõn của người nào đó nói: “Mang giày vào”. Tạ Thanh Ninh đang vui sướng đạp chân trong không khí bĩu môi: \"Không - mang.\"

Sếp càng cau chặt mày, cao giọng nghiêm túc: \"Tạ Thanh Ninh, cho em một giây, mang giầy vào ngay.\". Tạ Thanh Ninh tức giận nhảy lên ghế salon, giọng điệu kiêu căng, chống nạnh gân cổ cãi: \"Em là vợ sếp, không phải lính của anh.\"

Sếp ngẩng nhìn, trán nổi đầ gân xanh: \"Em có tin anh cấm túc em không?\". Tạ Thanh Ninh nghe vậy, ném cái gối qua: \"Được, tốt nhất anh nhốt em cả đời đi, anh làm đi!\". Sếp vươn một tay tiếp được, mặt đen lại, khóe miệng co quắp, bất lực cúi xuống mang giày vào cho cô. Sếp hoàn hảo, nghiêm túc, đứng đắn đã gục ngã.

Hãy đọc Truyện mới xem đồng chí sếp khó tính làm thế nào từng bước bắt được thỏ trắng nhỏ thông minh nhé, bạn cũng có thể tìm đọc những truyện khác cùng thể loại như: Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm, Thiên Tài Bảo Bối: Tổng Tài Không Được Đụng Mẹ Ta, Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh,...

Công Tử Hào Hoa Và Cô Nàng Lạnh Lùng

tinybook tinybook
Công Tử Hào Hoa Và Cô Nàng Lạnh Lùng
Tóm tắt nội dung truyện Công Tử Hào Hoa Và Cô Nàng Lạnh Lùng là một trong số ít truyện mang đa thể loại nổi bật cùng lúc. Bạn có thể sẽ thấy rõ nét dịu dàng về một tình yêu đẹp của truyện tuổi teen, một ít sâu sắc đầy chân thực của ngôn tình hiện đại.

Đà Ngọc Băng ( ice ) ( nó )17 tuổi,tiểu thư nhà họ Đà, gia thế giàu nhất Hàn Quốc, cha là Đà Minh Nhật , mẹ là Nguyễn Ngọc Kim .

2 người là thương gia buôn bán bất động sản, và là nhà tài chính lớn nổi tiếng trên thị trường kinh doanh , và là tập đoàn cổ phiếu mạnh nhất tại Hàn Quốc .

*Nó là Bang chủ Bang ROSE ICE (hoa hồng băng) , Một bang đứng đầu Thế Giới Ngầm , nghe tên thôi cũng phải chạy mất dép (^^). Tính cách nó lạnh lùng , đôi lúc cũng đáng yêu , nhưng khi giải quyết chuyện trong Bang thì tàn nhẫn không thương tiếc . IQ 300/300 , rất thông minh và đặc biệt không bao giờ nói chuyện quá 5 từ , chỉ ngoài từ \" ừ \" .

-Phạm Châu Khánh Anh ( Ji ) (cô ) 17tuổi , là bạn thân của nó . là Phó bang ROSE , cô rất dể thương , xinh đẹp và giỏi giang , đôi khi cô cũng rất ngốc trong chuyện tình cảm , Cô là thÁnh vi tính. Tiểu thư họ Phạm ,3mẹ cô và nó là thân quen có hợp tác làm ăn chung với nhau , Ba là Phạm Hùng mẹ là Ngô Hồng . Cô là bạn thân hiểu nó nhất , cô là người kiêm quản lý nó vì tội rất lười biếng . Cô vs nó đang sống ở Hàn Quốc .

-Lâm Hàn Ngọc Vy ( Kill ) ( bạn thân chung ) 17tuổi, Cô là chuyên gia phá hoại kiêm vị trí Trưỡng lảo trong Bang , Tiểu thư nhà họ Lâm , Cha mẹ cô là nhà thiết kế tài ba hàng đầu thế giới , rất thông minh , giỏi võ , IQ 250/300 , cô rất dể thương , hiện đang du học Pháp .

Còn 1 vài nhân vật sẽ được bật mí trong truyện nhé, à truyện còn có một chút ly kì của thể loại truyện trinh thám nữa, đảm bảo sẽ khiến bạn đọc đứng ngồi không yên.

tinybook Kho Sách








Chat