Vương Phủ Nuôi Em Tiểu Thích Khách Chương 18 Nhảy Xe Bò Đi Đế Đô.

Vương Phủ Nuôi Em Tiểu Thích Khách
Tác giả: Nãi Hương Lưu Ly Tửu
Thể loại: Ngôn Tình
Nguồn: yukiomina.wordpress.com
Số chương: 20
Lượt xem: 1415
Tóm tắt nội dung:
Nhảy Xe Bò Đi Đế Đô. Chương 18
Tổng số chương: 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
Thích Khách Nhà Ai Mới Trưởng ThànhChương 1 02/05/2017
2
Xem
Nhảy Vào Thùng Tắm Cũng Tắm Không Sạch ĐượcChương 2 02/05/2017
3
Xem
Hưởng Thụ Sự Đãi Ngộ Đặc Biệt.Chương 3 02/05/2017
4
Xem
Đời Người Nơi Nào Không Gặp LạiChương 4 02/05/2017
5
Xem
Một Nụ Cười Quyến Rũ Vạn Chúng SinhChương 5 02/05/2017
6
Xem
Ta Chính Là Tân Sủng Của Huynh ẤyChương 6 02/05/2017
7
Xem
Trong Mơ Không Còn Nhớ Mình Là Khách NữaChương 7 02/05/2017
8
Xem
Rung ĐộngChương 8 02/05/2017
9
Xem
Huynh Đệ Hảo Hữu Cùng Ra TrậnChương 9 02/05/2017
10
Xem
Ngày Tốt Cảnh Đẹp, Ngủ Không ĐượcChương 10 02/05/2017
11
Xem
Đã Nghèo Còn Gặp Cái Eo.Chương 11 02/05/2017
12
Xem
Tâm Tư Đế Vương Sâu Như BiểnChương 12 02/05/2017
13
Xem
Không Trốn Thoát Được Lòng Bàn Tay HắnChương 13 02/05/2017
14
Xem
Kêu Trời Trời Không Thấu, Kêu Đất Đất Chẳng LinhChương 14 02/05/2017
15
Xem
Xưa Nay Thường Tìm Được Đường Sống Từ Cõi ChếtChương 15 02/05/2017
16
Xem
Luôn Gây Phiền Phức Cho Môn ChủChương 16 02/05/2017
17
Xem
Ai Tát Cho Nàng Một Cái Đi.Chương 17 02/05/2017
18
Xem
Nhảy Xe Bò Đi Đế Đô.Chương 18 02/05/2017
Diệp Đàn cảm nhận rõ rệt rằng mình đang bị giam lỏng.

Hàng ngày, Thương Thuật đều đúng giờ đưa cơm nước đến, từ hoa quả, kẹo mứt đến các loại đồ ăn vặt, ngay cả nước trà cũng đều mới được pha, chỉ nhất quyết không cho nàng tùy tiện ra ngoài. Trực giác nói cho nàng biết, không có gì lạ mới là lạ!!!

Vạn bất đắc dĩ, nàng không thể làm gì khác ngoài việc vận dụng bộ não không mấy nhanh nhạy của mình để ra sức nói mấy câu sáo rỗng. Dù đối diện là người đàn ông mặt đơ được Huyền Y môn công nhận là thông minh chỉ sau môn chủ, thì cũng phải thử một chút mới biết được chứ.

“À, Thương Thuật ca?”

“Nói!”

Diệp Đàn nhịn một lúc lâu, nhiều lần muốn nói là thôi, cuối cùng ngập ngừng nói: “Huynh có đói không, ngồi xuống ăn cùng muội đi?”

Hình như Thương Thuật khẽ mỉm cười với nàng, dù rằng ranh giới giữa cười và không cười của y là cực kỳ mơ hồ, cùng lắm cũng chỉ khe khẽ nhếch môi lên một chút mà thôi: “Không đói.”

Hai chữ vô cùng đơn giản lập tức dội cho nàng một gáo nước lạnh.

“Không đói cũng không sao, trò chuyện với muội một chút cũng được.” Diệp Đàn càng đánh càng hăng, không ngừng cố gắng: “Huynh thấy đấy, chúng ta bao nhiêu lâu rồi không gặp nhau, muội cũng rất nhớ huynh.”

“Rõ ràng hôm trước còn ngồi ăn điểm tâm dưới tán cây, trí nhớ của muội suy giảm nhiều rồi đấy!” Thương Thuật bình tĩnh đáp, “Hay là muội muốn biểu lộ rằng một ngày không gặp như cách ba thu?”

Diệp Đàn thuộc loại người nếu cho bậc thang nàng sẽ lập tức bước xuống, nghe vậy liền vội vàng gật đầu như gà mổ thóc: “Đúng thế đúng thế, muội ấy à, một ngày không gặp huynh như cách cả ba mươi mùa thu ấy!”

Nhưng thực tế chứng minh rằng, người lương thiện chính trực như Thương Thuật hoàn toàn không trúng chiêu này của nàng: “Đừng có nói mấy câu lời một đằng ý một nẻo với ta, có Thập Tứ tranh cướp muội với môn chủ là đủ rồi, ta không muốn dây vào mớ bòng bong đó đâu!”

“…” Có phải vị ca ca này hiểu lầm gì không? “Thương Thuật ca, huynh đừng nghĩ nhiều quá, ta không hề nảy sinh suy nghĩ gì không an phận đối với huynh cả, dù sao, ta cũng không muốn sau này sinh con ra cũng có bộ mặt đơ như huynh.” Kết quả là… lại bất cẩn nói hết mấy lời thực lòng ra.

Thương Thuật cũng đã quen với kiểu không đầu không não này của nàng nên không chấp nhặt, ngược lại chỉ thong thả hỏi: “Vậy muội nảy sinh suy nghĩ không an phận với ai? Nói nghe xem nào.”

“… Chẳng có ai cả, muội còn chưa tới tuổi yêu đương mà, giờ muội chỉ muốn toàn tâm toàn ý rèn luyện bản lĩnh cho thật tốt để làm rạng danh Huyền Y môn mà thôi.”

Trước đây Diệp Đàn thực sự không biết thì ra mình nói láo cũng giỏi như vậy, hơn nữa, mặt còn không biến sắc, xem ra, khi bị đẩy đến bước đường cùng, thực sự có thể kích thích khả năng tiềm ẩn bộc phát.

Không ngờ, Thương Thuật lại không phản bác nàng, chỉ uống cạn cốc nước trà xanh trước mặt, sau đó buông một câu: “Đêm nay Tiểu Bạch sẽ lên đường đi Đế Đô chấp hành nhiệm vụ, chờ hắn quay lại, có lẽ môn chủ sẽ bắt đầu chuẩn bị sính lễ cho muội.” Sau đó, y thản nhiên nghênh ngang bước đi, chỉ để lại mình Diệp Đàn trợn trừng mắt sững sờ ngồi trong phòng.

Nàng không nghe nhầm chứ? Đêm nay Tiểu Bạch sẽ khởi hành sao? Còn về chuyện rốt cuộc y đi Đế Đô làm gì, thì ngay cả kẻ ngốc cũng có thể đoán được, đương nhiên là đi ám sát Bùi Tĩnh Uyên rồi!

Dù sao Tiểu Bạch cũng là sát thủ vàng của Huyền Y môn, nghe nói bao nhiêu năm chấp hành nhiệm vụ chưa từng thất bại bao giờ. Nếu lần này môn chủ chọn y đi làm nhiệm vụ, thì tám chín phần là Bùi Tĩnh Uyên sẽ không chạy thoát.

Điều này cũng có nghĩa rằng, lần trước nàng và Bùi Tĩnh Uyên gặp nhau ở ngoài thiên lao, cũng là lần cuối cùng.

Nghĩ đã thấy nổi da gà.

Nàng ngồi bên bàn, đột nhiên rắc một tiếng, dùng hàm răng nhỏ nhỏ xinh xinh cắn đôi chiếc đùi gà thành hai nửa, sau đó phun nửa khúc xương xuống bàn một cách rất thô bạo.

“Kệ đi, dù sau này môn chủ có muốn trừ sạch tiền thưởng của ta, ta cũng phải đi chuyến này!”

Nhớ lần đó hỏa hoạn ở Vương phủ, suýt nữa nàng chôn thân trong biển lửa, nhờ Bùi Tĩnh Uyên bất chấp nguy hiểm xông vào, bới đống xà nhà cháy, ôm nàng ra ngoài. Tuy nàng hơi ngốc thật, nhưng cũng không đến mức ngu si đần độn, nàng có thể cảm nhận được mọi hành động của Bùi Tĩnh Uyên đều là chân thật.

Nói thẳng ra, hắn đối xử tốt với nàng cũng không phải là vì nhất thời nổi hứng, huống chi, hắn cũng không cần phải nổi hứng với một thích khách như nàng, nếu không tin tưởng, thì lúc trước giết quách nàng đi là xong chuyện rồi.

Coi như lần này nàng đi trả ơn cho hắn vậy, hắn bảo vệ nàng bao nhiêu lần rồi, hôm nay cũng để cho hắn nhìn thấy năng lực của nàng chứ.

Đã hạ quyết tâm, Diệp Đàn liền lấy từ trong tủ quần áo ra một bộ y phục đàn ông đã lâu không mặc, thay xong liền búi gọn mái tóc dài lên, rồi xoay người nhìn vào gương, chà, nhìn cũng giống mấy thành viên cấp thấp chạy việc vặt trong Huyền Y môn ra phết — mặc thế này ra ngoài, chắc tỷ lệ bị nhận ra sẽ càng ít hơn nhỉ?

Ngoài cửa luôn có người đi qua đi lại, còn có thể đụng phải Thương Thuật và Thập Tứ nữa. Nàng nghĩ đi nghĩ lại, cất kỹ cây đoản đao mới cướp được từ tay Thương Thuật, sau đó he hé cửa sổ lén nhảy ra ngoài.

Lúc này bóng đêm đã phủ xuống, mấy gốc cây đại thụ ngoài cửa sổ cũng vừa vặn che khuất được thân hình nhỏ xinh của nàng. Nàng nín thở tập trung chờ đợi, ánh mắt chăm chú không chớp mắt nhìn về phía xa, cho đến khi nhìn thấy một bóng đen mạnh mẽ lao lên tường như gió, mới không khỏi hít một hơi lạnh.

Quả nhiên là Tiểu Bạch, chắc hẳn y rời khỏi môn để chấp hành nhiệm vụ.

Nàng cẩn thận nhìn bốn phía xung quanh, sau khi tin chắc không có ai chú ý tới mình, mới cầm tay áo che mặt, đóng giả thành viên bình thường đi ngang qua đường, đưa chân bước càng ngày càng nhanh đuổi theo hướng Tiểu Bạch vừa rời khỏi.

Nếu lúc này có ai đó nhìn thấy chưa biết chừng sẽ nghĩ chẳng lẽ tổng bộ Huyền Y môn có trộm lẻn vào.

Xét một cách nghiêm túc, thì muốn chạy trốn khỏi Huyền Y môn cũng không khó, nhưng muốn bám đuôi Tiểu Bạch thì khó như lên trời.

Diệp Đàn quên mất một điểm, Tiểu Bạch có thể chọn một con ngựa tốt của Huyền Y môn để chạy lên Đế Đô, còn nàng thì không. Nàng là lén lút trốn đi, nên chỉ có thể thi triển khinh công vụng về của mình đuổi theo phía sau, đồng thời còn phải đề phòng không để đối phương phát hiện. Cảm giác chua xót thế này, thực sự không thể nói rõ thành lời.

Cuối cùng, nàng thực sự không chạy nổi nữa, thấy kế hoạch truy đuổi Tiểu Bạch tan biến thành bọt nước, nàng liền cắn răng dậm chân một cái, thẳng tay ngăn cản một chiếc xe ngựa phủ cỏ khô, tung người bay lên.

“Đi đâu?”

Phu xe sợ hãi liếc cây đoản đao đang gác vào cổ mình, giọng nói run rẩy như sắp khóc: “Đi… Đi Đế đô ạ…”

“Tuyệt vời!” Diệp Đàn vui mừng nói: “Ta cho ngươi tiền, ngươi có thể chở ta một đoạn không? Càng nhanh càng tốt!”

“Có… có thể…”

“Cảm ơn người!”

Phu xe chỉ cảm thấy vì nàng quá kích động nên tay dùng sức một chút, lưỡi dao kề sát vào cổ mát lạnh, nhất thời khóc lên thành tiếng: “Không cần tiền cũng được, van xin tổ tông, ngài lấy đao ra trước đi!”

“… Ồ, xin lỗi nhé!”

Sau đó, chặng đường này đều trôi qua trong những tiếng than thở oán giận của Diệp Đàn như: “Mau mau mau lên, chậm quá đi mất!”, “Cứ thế này bao giờ mới đến Đế Đô chứ?”, “Cái xe bò này của ngươi thua xa xe ngựa”…

Phu xe thực sự rất muốn ngửa mặt lên trời gào thật to: Tôi chỉ kéo xe bò chở cỏ thôi mà, đừng gây áp lực quá lớn cho nó nữa, bò cũng có tôn nghiêm mà!

Điều đáng mừng duy nhất là, phu xe nói mình biết lối tắt đi đến Đế Đô, thế nên hai người cũng rút ngắn được một đoạn đường, điều này khiến trong lòng Diệp Đàn thoải mái hơn một chút, ít ra cũng có hy vọng đến nơi sớm hơn Tiểu Bạch.

Chỉ cần nàng có thể báo sớm cho Bùi Tĩnh Uyên, Bùi Tĩnh Uyên sẽ có thể tránh được kiếp nạn này.

“Đây là số tiền ta đã nói, ta chỉ có chút tiền đó thôi, còn mấy đồng này phải để đệm bụng nữa… Làm phiền ông quá!”

Phu xe xoa vết máu đã đóng vảy trên cổ, khóc không ra nước mắt, thật sự không có tâm trạng nào mà nghe nàng làu bàu: “Là vinh dự của ta, xin ngài mau đi đi đừng chậm trễ nữa!” Nói xong, ông ta trả bạc lại rồi đánh xe bò chạy biến mất, để lại mình Diệp Đàn đứng ngẩn ngẩn ngơ ngơ… Mình đáng sợ thế cơ à?

Nàng đứng tại chỗ nhìn quanh một lát, cuối cùn mua cái bánh bao ở tiệm gần đó, vừa đi vừa gặm, nghĩ xem bây giờ có nên đi phủ Tĩnh vương mật báo hay không. Nhưng khéo làm sao, vốn chỉ định ngửa cổ vặn mấy cái cho đỡ mỏi, ai ngờ vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy ngay một vị thanh niên áo trắng đang ngồi dựa vào lan can trên tầng hai một tửu điếm.

Ôi trời, không ngờ lại phát hiện ra Tiểu Bạch ở ngay đây, trời cũng giúp nàng mà!!!

Diệp Đàn suýt nữa thì nhảy dựng lên ngay bên đường, may mà kịp nhớ ra là hiện giờ mình không thể để Tiểu Bạch chú ý được, nên vội vàng nhét nửa chiếc bánh bao còn lại vào trong miệng, dựng thẳng cổ áo lên lặng lẽ trốn vào trong góc kín đáo, rướn người ra quan sát động tĩnh trên lầu.

Theo tình hình hiện giờ, thì muốn thuyết phục Tiểu Bạch từ bỏ chuyện ám sát là hoàn toàn không thể, ai bảo tên kia là người ủng hộ trung thành của môn chủ chứ! Có điều, nếu đã xác định huynh ấy vẫn chưa tới phủ Tĩnh vương mà vẫn an nhàn lười biếng ngồi đây, chứng tỏ nàng vẫn còn cơ hội rất lớn, chạy trước một bước tới đó thì hơn!

Chỉ tiếc rằng cuối cùng nàng vẫn đánh giá quá cao mức độ may mắn của mình. Trên thực tế, cho tới ngày hôm nay, chưa từng có lần nào mà nàng có thể hoàn thành thành công kế hoạch của mình. Ngay vào khoảnh khắc nàng đang muốn quay người chạy đi, phía sau lưng trống rỗng chợt vươn ra một bàn tay to túm lấy nàng kéo mạnh vào trong con hẻm nhỏ.

“A a… khốn kiếp!”

Về lý thuyết, thì dù Diệp Đàn sợ hãi đến mức nào cũng là người đã từng luyện võ, mấy người đàn ông bình thường chắc chắn không thể đến gần nàng. Nhưng vấn đề là người này cao cường hơn nàng không chỉ một cấp, thấy nàng giãy dụa liên tục, liền thẳng tay quăng luôn nàng xuống đất.

“Nha đầu chết tiệt này, lâu không gặp mà càng ngày càng lén lén lút lút, mất hết cả thể diện của vi sư.”

Vừa nghe tiếng xưng hô “vi sư” này, đầu óc Diệp Đàn chợt tỉnh táo hẳn, nàng cũng không bận tâm đến chuyện mặt mình có dính đầy bùn đất hay không, vội vàng quay đầu nhìn về phía đối phương.

Người đàn ông mặc thanh sam sáng màu đang nheo mắt nhìn nàng, khuôn mặt vẫn anh tuấn, cơ thể vẫn tráng kiện như trước, hoàn toàn không có chút dấu vết gì của năm tháng, nụ cười đầy vẻ trêu chọc vẫn treo trên môi như bao nhiêu năm qua — tóm lại, là người đàn ông vô tâm không tim không phổi đều như thế cả.

“Sư… sư phụ.”

Vị vừa xuất hiện này chính là sư phụ Đoàn Mặc Hành của nàng, vị đại hiệp trung niên tuấn lãng phóng khoáng đã nuôi nàng đến 14 tuổi rồi thẳng tay vứt bỏ nàng kia.

“Ôi chà, vẫn còn nhớ vi sư cơ à?” Ông nhẹ buông nàng ra, đứng thẳng người lên, nói, “Ta cứ tưởng con đã sớm quên vi sư rồi cơ.”

Ông vẫn luôn như vậy, xuất quỷ nhập thần đã đành, lại còn thích gây khó dễ cho nàng, rõ ràng là ức hiếp nàng vì nàng không thông minh đây mà. Diệp Đàn ấm ức bĩu môi: “Làm gì có ai làm sư phụ mà như người chứ. Trước đây nhất thời hứng khởi liền ép con xuất sư, giờ lại vô duyên vô cớ đến quấy rầy chuyện chính sự của con.”

“Con mà lo được cái chính sự quái quỷ gì? Con thử nói vi sư nghe xem, làm thích khách mà cũng gọi là chính sự à?”

“…”

“Làm thích khách đã đành, lại còn chơi trò một mình chạy trốn ra ngoài bám đuôi, sao hả, lại nghĩ ra ý đồ xấu xa nào à?”

Diệp Đàn cảm thấy cả sống lưng tê dại, nàng chợt nhận ra, từ nhỏ đến giờ, đúng là không có bất cứ chuyện gì mà nàng có thể qua mắt được sư phụ nhà mình.
19
Xem
Sư Đồ Tương Phùng Nổi Phong BaChương 19 16/05/2017
20
Xem
Một Chữ Tình Khó Mà Nói Rõ.Chương 20 12/06/2017

Lục Phúc Nhàn Rỗi

tinybook tinybook
Lục Phúc Nhàn Rỗi
Bạn đang đọc truyện Lục Phúc nhàn rỗi của tác giả Đông Ly Cúc Ẩn trên website tinybook.net.

Trên núi Côn Lôn có cao thủ, đánh bại được cao thủ đó, từ nay về sau không cần phải lo cái ăn cái mặc.
p/s: Những lời này tuyệt đối là gạt người ( máu và nước mắt của Kim Lục Phúc chảy ròng ròng.)
Kim Lục Phúc là ai?
Ngươi không biết hắn cũng không sao, nhưng không thể không biết gia gia của hắn, cha hắn và ca ca hắn, biểu ca hắn, con trai của con trai hắn….
Rốt cuộc hắn là ai?
Sặc, ta quên chưa nói sao?
Chính là….
Thôi, ngươi hãy tự mình nhìn cho kỹ đi.

Lời Cầu Hôn Thứ Hai

tinybook tinybook
Lời Cầu Hôn Thứ Hai
Bạn đang đọc truyện Lời cầu hôn thứ hai của tác giả Quý Khả Sắc trên website tinybook.net.

Ly hôn, đến tột cùng là có ý nghĩa gì?
Pháp luật phán quyết, trở thành hai người độc thân, không còn quan hệ gì với nhau nữa.
Cô không còn là vợ của anh, anh cũng không phải người đàn ông của cô nữa.
Nhưng còn tình yêu thì sao? Họ dã từng yêu nhau mãnh liệt như vậy…
Phải làm sao để trả lại cho đối phương, hình bóng ấy, những khoảnh khắc ấy?
Cô đã từng nghĩ, thời gian trôi qua mình sẽ sớm quên đi quãng thời gian đau khổ mà mê say đó, khiến cho cô và Viễn Thiếu Tề từ quen thuộc thành hai người xa lạ.
Nhưng vận mệnh sắp đặt họ tình cờ gặp lại, cô mới giật mình tỉnh ngộ, hoá ra hình bóng anh đã nằm sâu trong tim, quấn chặt lấy tim cô, cô hốt hoảng đau đớn, nhưng chưa bao giờ cởi bỏ được sợi dây đó.
Anh vẫn có được quyền lực thần bí tác động đến cô, cho nên, anh quá nguy hiểm.
Cho nên, cho dù còn yêu anh, cô cũng muốn né tránh, không thể để mình lại bị tổn thương. . . . . .

Tình Yêu Của Ác Ma

tinybook tinybook
Tình Yêu Của Ác Ma
Truyện: Tình Yêu Của Ác Ma

Tác giả: TrangQA830810

Thể loại: ngôn tình hiện đại, 1vs1, sạch, sắc, biến thái

Nội dung truyện online hay: Trong căn phòng nhỏ khóa kín, ánh sáng mờ ảo hắt lên bốn bức tường trắng toát lạnh lẽo, một cô bé khoảng mười hai mười ba tuổi, khuôn mặt nhỏ nhắn, mái tóc đen mượt gợn sóng xõa tung, đôi mắt to đen ngây dại, chăm chú nhìn vào một khoảng không cố định, cửa phòng vặn mở, tiếng bước chân đi vào, âm thanh khóa cửa vang lên, dường như tất cả chẳng chút liên quan tới cô, ánh mắt cô vẫn đờ đẫn vô hồn.

Người đàn ông bước lại gần, ngồi xuống giường, kéo cô bé vào lòng, giơ tay vuốt ve tóc cô, dịu dàng nói \" Nhân Nhân có nhớ anh không!\"

Mối Tình Danh Môn: Cục Cưng Trăm Tỷ Của Đế Thiếu

tinybook tinybook
Mối Tình Danh Môn: Cục Cưng Trăm Tỷ Của Đế Thiếu
Đọc truyện Mối Tình Danh Môn: Cục Cưng Trăm Tỷ Của Đế Thiếu của tác giả Niêm Hoa Nhạ Tiếu. Cô chống hai tay trên lồng ngực anh, vẻ mặt kinh hoảng: Anh dám làm loạn, tôi... Tôi kiện anh.

Anh nắm cằm của cô, cười rất tà mị: Cả Đông Lăng đều là thiên hạ của tôi, em kiện tôi sao?

Giao dịch đầu tiên, đem cô cùng người đàn ông ngôn tình sắc tôn quý nhất cũng đáng sợ nhất Đông Lăng trói chung một chỗ.

Ngoài chờ đợi truyện hot, bạn đọc cũng có thể đọc những bộ truyện khác do nhà làm như Thực Cốt Sủng Ái: BOSS Quá Hung Mãnh, Bà xã ngọt ngào: Hàng tỉ ấm áp kết hôn ngày thứ 7, Ảnh đế thần bí trộm cưới: Vợ yêu tới pk, Hôn sai 55 lần, Thiếu phu nhân vô lại, và nhiều truyện hot khác nữa.

Nhật Ký Trưởng Thành Của Bảo Mẫu

tinybook tinybook
Nhật Ký Trưởng Thành Của Bảo Mẫu
Nhật Ký Trưởng Thành Của Bảo Mẫu nói về quá trình nội tâm của nữ chính có một số đoạn ngược, ví như bộ truyện sủng nhẹ nhàng hài hước, hơi hướng ngôn tình.

Cái hay của truyện là sự lột tả nội tâm trưởng thành của nữ chính, từ một cô gái xem tình yêu là tất cả đến lúc chín chắn hơn, biết yêu bản thân hơn.

Trong truyện còn có những đoạn đối thoại hài hước của nữ chính và những nhân vật khác, hứa hẹn sẽ đem lại những giờ khắc vui vẻ.

***

Yêu hắn, là đau đớn nhất cả đời của cô; nhưng yêu hắn, là hạnh phúc lớn nhất cả đời cô.

Bỏ qua cô, là lỗi lớn nhất cả đời hắn; nắm chặt cô, là quyết định hạnh phúc nhất cả đời hắn.

***

Nữ chính là một người xinh đẹp, thông minh, miệng lưỡi nhanh nhẹn, nói năng ứng xử khéo léo.

Nam chính thì đẹp trai, mỵ lực, mạnh mẽ, ôn nhu, chung tình.

Hoặc là đến với nữ chính xinh đẹp va nam chính đầy mỵ lực, bạn đọc có thể đến với Hòe Viên và Vợ Yêu Nữ Cảnh Sát Của Thượng Tướng để chiêm nghiệm bộ truyện hay và đặc sắc.

Lãnh Khốc Vương Phi

tinybook tinybook
Lãnh Khốc Vương Phi
Truyện Lãnh Khốc Vương Phi của tác giả Sắc Vi là một câu truyện thuộc thể loại truyện ngôn tình tiểu thuyết

đam mỹ – Nhất công nhất thụ – Xuyên việt – Cường công cường thụ – Đế vương công x Băng lãnh thụ – Ngược luyến tàn tâm – HE.

Lãnh Cô Tịch sống như một cỗ máy chém giết không biết đến thất tình lục dục, thế nhưng đã là con người thì cuối cùng vẫn sẽ có thất tình lục dục. Y rốt cục cũng yêu. Truyện y yêu một người con gái, yêu bằng cả tấm lòng mình, sẵn sàng vì nàng phản bội lại tổ chức đã cưu mang giúp đỡ mình. Thế nhưng cuối cùng đổi lại chỉ là sự phản bội.

Kế Hoạch Cứu Vớt Nam Phụ

tinybook tinybook
Kế Hoạch Cứu Vớt Nam Phụ
Được biết đến là một tác phẩm hay mang tên Kế Hoạch Cứu Vớt Nam Phụ của tác giả Qua Tử. Đây là một thể loại truyện teen hay với đề tài mới lạ và độc đáo- cốt truyện xoay quanh nhân vật nam phụ.

Kết thúc của truyện \"cổ tích ngôn tình hiện đại\" , bình thường đều là nữ chính và nam chính happy ending.

Về phần nam phụ bia đỡ đạn, ai sẽ để ý đến bọn họ vui hay buồn?

Nhưng là, đột nhiên có một ngày như vậy,

Nhóm nam phụ hắc hóa, tạo phản, không muốn lại làm đá kê chân cho cái gọi là \'chân ái\' của nam nữ chính.

Oh my god! Kịch tình phải như thế nào, mới có thể thuận lợi tiếp tục kéo dài đây?

Nam nữ chính đều sắp bị nhóm nam phụ đùa hỏng rồi!!!

Được rồi, thật ra đây là một văn YY khoác áo \'cứu vớt\'.

Bóp chết tâm tư tà ác mới nhen nhóm của nhóm nam phụ, giúp nam nữ chính có thể nhanh chóng vui vẻ sinh hoạt cùng nhau.

Đây là trách nhiệm của mỗi một người tham dự chấp hành \'Kế hoạch cứu vớt nam phụ\'.

Về phần phương thức mỗi người sử dụng? Ha~ đó là không đáng giá nhắc tới -- Mặc kệ mèo đen hay mèo trắng, có thể bắt được chuột đó chính là mèo tốt.

Mời bạn thưởng thức truyện online vô cùng thú vị này.

Thê Hiền Phu Quý

tinybook tinybook
Thê Hiền Phu Quý
Ngày xưa có một ngọn núi, trong núi có một thôn nhỏ, trong thôn nhỏ có một thợ săn nghe nương tử của mình kể chuyện xưa hàng ngày…

Chuyện gì đây?

“Ngày xưa có một ngọn núi, trong núi có một thôn nhỏ, trong thôn nhỏ có một thợ săn nghe nương tử của mình kể chuyện xưa hàng ngày…”

Thê Hiền Phu Quý thuộc thể loại điền văn, ngôn tình. Câu chuyện về vợ chồng nhà thợ săn.

Nhân vật chính: Sơn Tảo, Chử Vân Sơn

***

Sơn Tảo đi theo đám dân chạy nạn về phía trước, kéo cái áo đã rách rưới đến mức không rõ hình dạng ban đầu cho chặt lại, rõ ràng là mùa xuân, sao lại lạnh thế chứ?

Có một đứa trẻ gầy trơ xương đã ngã xuống bên cạnh. Cha mẹ nó chỉ có thể im lặng rơi lệ, chuyện duy nhất có thể làm là đào một chiếc hố ven đường chôn đứa bé xuống. Để tiết kiệm hơi sức nên họ đào một cái hố rất nhỏ, còn cởi chiếc áo rách trên người đứa bé ra, mặc vào người một đứa khác. Cuối cùng, người mẹ không đành lòng, giữ lại cho đứa trẻ số khổ một chiếc áo mỏng.

Sơn Tảo hờ hững nhìn, cảnh tượng này xảy ra hàng ngày, từ sự sợ hãi ban đầu, bây giờ chỉ còn là hờ hững. Chỉ mấy tháng ngắn ngủi, ở trong mắt nàng, sự bình an hạnh phúc đã đi xa, cuộc sống bây giờ không khác gì địa ngục.

Chỉ cần có thể sống, tất cả chỉ là thứ yếu!

***

Truyện có lối dẫn dắt khá độc đáo hơn Vợ Nhàn Rỗi Không Muốn Ly Hôn và Đoán Xem Anh Yêu Em Nhiều Bao Nhiêu, hứa hẹn sẽ mang đến những tình khúc đặc sắc và khó quên.

Honey Thật Vất Vả

tinybook tinybook
Honey Thật Vất Vả
Cho tới nay, cô chưa bao giờ cảm thấy hôn nhân ngôn tình của cô và ông xã có vấn đề.

Mặc dù, bọn họ là chính sách đám hỏi, anh được coi như một người đàn ông biết lo cho gia đình.

Mặc dù, anh lớn lên rất đẹp trai, lại nhiều tiền, nhưng lại chưa bao giờ để chuyện xấu nào truyền ra ngoài cả.

Mặc dù, tính cách của anh không đủ mê người, sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt, nhưng anh đối với cô vẫn tính là săn sóc và kiên nhẫn.

Chỉ là, bọn họ kết hôn không phải do yêu nhau, tính cách của anh lại kín kẽ không ai nhìn thấy được.

Thường làm cho cô có chút cô đơn, một chút nghi ngờ.

Nghi ngờ anh rốt cuộc --- --- có yêu cô hay không ?Dù gì thì vì vợ là vợ anh, có thể anh đã yêu cô mất rồi.

Ai ngờ, đùng một cái khi người thứ ba xuất hiện, cứ mãi theo đuổi cô.

Anh lại ghen tỵ làm cho cô cảm nhận sâu sắc được……anh yêu cô thật lòng! Honey Thật Vất Vả.

“Đó là con của tôi Hành Vân”

Truyện quan sát người thanh niên này cả đêm, Hạ Chấn Hoàn cuối cùng mở miệng, lời này thành công làm Phương Lấy Kính chú ý,đem tầm mắt anh từ trên người cô gái xinh đẹp, tao nhã kia dời đi.

Phương Lấy Kính nhìn người đàn ông trung niên này, ông bình tĩnh chững chạc, cặp mắt lấp lánh có hồn, cả người tản ra một cổ khí thế không giận mà uy. Ông ấy là Hạ Chấn Hoàn, ông khôn khóe, giảo hoạt cùng anh tài phú nổi tiếng giống nhau.

“Hành Vân là con một, cũng là hòn ngọc quý trên tay tôi” Trong giọng nói của ông có chút kiêu ngạo.

Phương Lấy Kính hơi nhíu mày, không nói một lời, chỉ nhìn ông chằm chằm, suy tính lời này của ông có ý nghĩa gì.

Trong bữa tiệc này đều là y hương tấn ảnh, tụ tập đủ tinh anh của giới thượng lưu cùng quan to quyền thế, trên sàn nhảy, có một bóng dáng uyển chuyển đang nhảy múa, đôi mắt cô sáng như vì sao, cười lên dịu dàng động lòng người, phong cách phóng khoáng này làm cho người ta không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.

“Muốn lấy được nó, sẽ phải bỏ ra một cái giá thích hợp” Hạ Chấn Hoàn ý vị thâm trường nói.

Phương Lấy Kính lần nữa đem tầm mắt chuyển đến trên người cô. Anh luôn không giỏi giao tiếp, biểu tình nghiêm túc trầm mặt làm cho người ta khó mà tiếp cận, anh từ trước đến nay vừa lý trí lại cụ thể, tác phong làm việc cẩn thẩn tỉ mỉ, mà kiềm chế bản thân quá mứt chặt chẽ.

“Kia tất nhiên là một cái giá trên trời rồi”

Hạ Chấn Hoàn lại cười. Ông biết tiểu tử này là ai, cũng tin tưởng ánh mắt của mình, lúc này giữa mắt ông hiện lên tinh quang, giống như ở trên trời trên cái cân cân nhắc cái gì.

Chỉ cần biết Hạ Chấn Hoàn là ai nhất định sẽ không xem nhẹ tinh quang trong đáy mắt ông, mà ông mỗi lần nhìn trúng sinh ý trong buôn bán chưa bao giờ sai.

Cũng trong lúc đó, ánh mắt Phương Lấy Kính tự nhiên có ý thức chuyển qua nhẹ nhàng trên bóng dáng kia, cả đêm, tầm mắt của anh cũng không có dời đi.

Thế Gia 2

tinybook tinybook
Thế Gia 2
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Thế Gia 2 thuộc thể loại ngôn tình sắc, mở màn về xuất thân trong gia đình thư hương môn đệ, là tài nữ đệ nhất kinh thành, cuối cùng lại bị bán làm thiếp cho một thương nhân, rơi vào thảm cảnh muốn sống được, muốn chết cũng không xong.

Trùng sinh trở về, Liên Nguyệt Dao thề, đời này sẽ không bao giờ để kẻ khác thao túng vận mệnh của nàng. Nàng phải đi một con đường mới, không ngại gian khổ, quyết chí đi đến cùng. Nhưng thế sự vô thường, bánh xe vận mệnh đã sớm chuyển hướng, tất cả đều đi lệch khỏi ý định ban đầu của nàng.

Mời các bạn cùng ủng hộ truyện và đừng bỏ qua Lãnh Hoàng Phế Hậu của tác giả Hồ Tiểu Muội nhé.

Hàng Này Khó Xơi

tinybook tinybook
Hàng Này Khó Xơi
Truyện Hàng Này Khó Xơi của tác giả Vĩnh Quắc Hạn là một câu truyện ngôn tình cổ đại hài, HE.

Kể về một tên lừa đảo có thâm niên trong giang hồ, trong truyện online thì nằm vùng ở Phổ Đà tự, chuyên lừa \"hàng\" lắm tiền mà háo sắc.

Một ngày nọ, bị lừa bởi \"hàng\"... Hãy theo dõi để tìm hiểu tiếp câu chuyện này nhé, truyện hài nhẹ nhàng như trong Ép yêu 100 ngày. Mời các bạn cùng đọc truyện.

Vương Phi Bị Phế Mở Lầu Xanh

tinybook tinybook
Vương Phi Bị Phế Mở Lầu Xanh
Truyện online hay Vương Phi Bị Phế Mở Lầu Xanh của Làm Như Tiêu Nặc nói rằng ta thế nào lại dễ dàng xuyên không cổ đại a!!! còn chưa kịp trêu ghẹo các soái ca mỹ nam...

Đêm tân hôn thứ nhất liền lâm vào cảnh truyện một vương phi thất sủng...

Dù sao tâm chí ta cũng không có ở chỗ này, liền chuồn ra khỏi vương phủ đi mở kỹ viện a! Kiếm chút vui vẻ, lại kiếm được chút tiền, lại nói tiếp đến chính là phi lễ các soái ca mỹ nam ngôn tình aaa!

Mau đến xem!!! ta đem cái tên vương gia ngang ngược kia làm thế nào…

Hai Người Giám Hộ Của Enji

tinybook tinybook
Hai Người Giám Hộ Của Enji
Bạn đang đọc truyện Hai người giám hộ của Enji của tác giả thoigianvodinhhinh trên website tinybook.net. Trên một bàn cờ trắng, chỉ còn lại ba quân, một vua đen, một vua xám và hậu bạc. Đã là hậu bạc thì không thuộc quyền sở hữu của ai. Vì thế mà hai vua mới phải tranh đấu, ai có được hậu bạc, người đó sẽ thắng. Cuối cùng, phần thắng sẽ thuộc về ai.???????

Xuyên Qua Nữ Phụ Muốn Sống An Nhàn

tinybook tinybook
Xuyên Qua Nữ Phụ Muốn Sống An Nhàn
Tóm tắt nội dung truyện Nàng là tiểu thư chính hiệu lại có sở thích đam mê ngôn tình, đôi lúc có những suy nghĩ điên khùng nhưng nàng không nghĩ một ngày mình được xuyên không.

Truyện nàng xuyên qua vào chính cuốn tiểu thuyết mình đọc nhưng lại vào một vai phụ bi thảm chứ không được vào vai chính.

Liệu cuộc sống của nàng sau đây sẽ như thế nào mời các bạn đón xem truyện Xuyên Qua Nữ Phụ Muốn Sống An Nhàn nhé

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

tinybook tinybook
Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc, trong cuộc sống có một vài người, xe tốc hành đón họ đến chậm, vì ở giữa phải đi qua rất nhiều trạm, gặp rất nhiều người. Không ai biết, người có thể cùng mình đi tới trạm hạnh phúc cuối cùng sẽ là ai?

Sau nhiều năm khi chia tay, nhưng cô vẫn còn nhớ về anh một chàng thanh niên với nhiều mơ ước cho tương lai nhưng chính cô năm ấy đã phản bội anh nói lời chia tay với anh. Và cho tới bây giờ anh đã trở thành một người đàn ông lịch lãm nhưng anh không còn nhận ra cô nữa.

Cô cảm thấy tim mình như quặn thắt lại, phải chăng anh ấy muốn trả thù năm xưa mình đã phản bội anh ta. Lúc này cô mới nhận ra rằng anh ấy đã mất trí nhớ sau vụ chia tay năm đó anh đã bị tai nạn. Cùng tiếp tục theo dõi truyện ngôn tình hay để khám phá.

Trái Tim Của Ta Nguyện Ý Cho Nàng

tinybook tinybook
Trái Tim Của Ta Nguyện Ý Cho Nàng
Nếu bạn là một độc giả yêu thích đọc truyện, nếu bạn là một người muốn đắm chìm trong những câu chuyện tình yêu và trải nghiệm những điều thú vị, những thăng trầm yêu ghét lẫn lộn, hãy tìm đọc những câu chuyện viết về đề tài này. Hãy cùng đón đọc truyện Trái Tim Của Ta Nguyện Ý Cho Nàng với những tình tiết đầy sức hút, những điều đặc biệt trong tác phẩm, đọc và cảm nhận điều này.

Ở trên đời này, không có người nào mà có thể tin tưởng được hay sao? Như vậy, ta sẽ tạo ra một người mà ta có thể tin tưởng, như thế nào? Ta dùng hai tay của mình, ngưng kết máu để tạo ra thân thể ngươi. Ta sống thì ngươi sống. Ta chết thì ngươi chết.

Tính mạng của một người chỉ là một vòng luân hồi. Nếu chia một nửa mạng cho ngươi… Ta nguyện, nhưng ngươi có thể nguyện không? Nếu như tại một thời đại tràn ngập không tín nhiệm, lại có người để cho ngươi tin tưởng, ngươi sẽ làm như thế nào? Câu chuyện này chính là vì trả lời vấn đề này.Truyện được tác giả Hàn Tiểu Nhã chuyển tải một cách nhẹ nhàng thông qua lối viết mộc mạc, sống động.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ? Tiếp nối truyện sẽ ra sao? Truyện ngôn tình này sẽ nói cho bạn biết, bạn cũng có thể tìm đọc những truyện khác cùng thể loại như: Giao Dịch Hàng Tỷ: Tà Thiếu Xin Dùng Chậm, Thiên Tài Bảo Bối: Tổng Tài Không Được Đụng Mẹ Ta, Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Máu Lạnh,...

Quân Hôn Tham Mưu Trưởng Làm Ngọt Thê Tức Giận

tinybook tinybook
Quân Hôn Tham Mưu Trưởng Làm Ngọt Thê Tức Giận
Tóm tắt nội dung truyện Cô mở miệng nói như đùa: \"Chúng ta kết hôn đi!\"

Kết quả, người đàn ông đối diện thật sự đáp lại: \"Tốt, vừa vặn hộ khẩu của bản thân tôi cũng mang theo\"

Vì thế, cô bị hắn lừa gạt, cầm theo hộ khẩu của mình đến cục dân chính.... kết hôn

_______

Cố Niệm Hề cả đời bi thảm nhất, chính là bị bạn tốt dồn đến góc tường, cướp mất đi bạn trai của mình trên thành phố xa lạ này

Nhìn bọn họ hừng hực khí thế đại chiến ở trên giường, một ý niệm tà ác hiện ra trong đầu cô: Lão nương nhất định sẽ chuyển hộ khẩu của ta đến nhà của ngươi

Nếu không đảm đương nổi lão bà, kia làm người chị dâu cũng không ngại!

Nhưng thật không ngờ lão công được cô chọn trúng, lại chính là một con hồ ly giảo hoạt, vô cùng phúc hắc nha

Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang

tinybook tinybook
Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang
Truyện Sự Mềm Mại Dưới Quân Trang là một truyện mới được gửi đến bạn đọc trên trang tinybook.net, một truyện khá đặc sắc và mang đến cho bạn đọc những tiếng cười thú vị, mối tình của cô và anh vốn là mối tình nhà binh đầy bất ngờ và nhiều thăng trầm. Mô típ này cũng không phải là mới trong truyện ngôn tình nhưng dưới ngòi bút của tác giả Chiết Chỉ Mã Nghị thì câu chuyện

Hạ Sơ nhíu lỗ mũi, thành thực gật đầu, cắn răng rời đi vách tường cởi áo giải phẫu xuống. Cùng bác sĩ Đinh đến gian phòng bên cạnh trừ độc rửa sạch. Cô còn là một học sinh chưa tốt nghiệp, thay phiên thực tập trong các khoa của bệnh viện, cô từng trải qua bàn mổ, nhưng chưa bao giờ làm việc cả ngày rồi, buổi tối khuya thần kinh còn căng thẳng cao độ làm giải phẩu cho một người bị thương, hơn nữa còn là chủ đạo.

\"Về sau, tình huống như thế sẽ nhiều, hơn nữa chúng ta là quân y, quân nhân mang tới có đủ vết thương, vô cùng kỳ quặc.\" Bà vừa rửa tay, vừa nói với Hạ Sơ: \"Mạng tên tiểu tử này ghê gớm thật. Thân trúng hai phát, nội tạng bầm tím, mạng không cứng rắn sớm mất.\". Hạ Sơ thủy chung không nhịn được tò mò trong lòng, hỏi thăm: \"Bệnh viện chúng ta, thường nhận được người bị thương như vậy sao?\".

Mối tình nhà binh trong truyện bắt đầu rất bình thường từ khi Hạ Sơ gặp gỡ Lương Mục Trạch. Khi em gái quân nhân \"dịu dàng\" gặp gỡ anh trai quân nhân \"băng sơn\". Khi một cuộc sống \"ở chung\" đặc biệt bắt đầu Ngửi thấy gì không? Là mùi JQ (gian tình)... Nam chính lạnh lùng, nghiêm túc, đúng tiêu chuẩn của một quân nhân, nhưng cũng rất dễ thương, đáng yêu. Nữ chính tuy có vẻ hơi yếu đuối nhưng thật ra rất kiên định, dứt khoát, đảm đang... Cả hai môn đăng hộ đối, lâu ngày sinh tình, không có trắc trở quá lớn nhưng cũng đầy đủ cảm xúc. Bạn cũng có thể theo dõi những truyện khác cùng thể loại như: Chân Trời Khát Vọng, Nợ Nhau Một Lời Hứa,...

Quay Ngược Về Tuổi 17

tinybook tinybook
Quay Ngược Về Tuổi 17
Bạn đang đọc truyện Quay ngược về tuổi 17 của tác giả Đan Ninh trên website tinybook.net.
Trong phòng chờ sân bay, người đến người đi rất náo nhiệt Khang Đóa Hinh đứng ở nơi xuất quan, đạm mạc nhìn mọi người đi từ trong ra, nhìn như đang suy nghĩ điều gì lại giống như không nghĩ gì cả.
 Không biết đợi bao lâu, chắc khoảng 10 phút cũng có lẽ khoảng nửa giờ, người đàn ông cô chờ cuối cùng cũng xuất hiện
 “Đóa Hinh? Em đến đón anh sao?” Người đàn ông nhìn thấy cô, quả thực là không dám tin trợn tròn mắt, anh không nói hai lời bỏ lại cấp dưới chạy vội đến chỗ cô.
 “Không phải em luôn luôn không thích anh đi công tác sao?”
 Quả thực không thích. 
Khang Đóa Hinh thầm nghĩ trong lòng 
Nhưng không thích thì có ích gì? Vì thế cô không bao giờ kháng nghị quá nhiều thứ, anh cũng chưa từng thay đổi cái gì.
 “Chúng ta nói chuyện đi” Cô nói, lập tức chuyển đề tài, không biết cố ý hay vô tình, xem nhẹ biểu tình vui sướng của chồng. 
Nguyễn Đông Luân nói hai ba câu tiễn thư ký cùng anh về nước và cấp dưới xong, liền nhanh chóng đuổi kịp cô. 
“Em muốn nói với anh cái gì?” Tâm trạng anh thoạt nhìn rất tốt. 
Cô chỉ nói: “Trước hết tìm chỗ ngồi đã” 
Tiếp theo, bọn họ tìm quán café ở sân bay, gọi hai tách café, sau đó cô mới lấy ra tài liệu từ túi xách, đưa cho anh
 Biểu tình của anh ban đầu từ khoái trá đột chuyển thành khó hiểu, tiếp sau là ngạc nhiên khiếp sợ, cuối cùng là hoàn toàn không thể tin được. 
Đơn ly dị 
“Anh không ngờ… em bảo muốn nói chuyện hóa ra lại có ý này.” Sau một lúc lâu anh nghèn nghẹn mở miệng Cô khẽ động khóe môi: “Bây giờ anh đã biết.” Anh yên lặng rất lâu mới trừng mắt nhìn tờ đơn ly hôn mỏng manh kia, mở miệng: “Đúng vậy, anh thực ngu ngốc, sớm nên biết em không có khả năng vô cớ chạy đến đón anh.” 
Sự cô đơn trong giọng nói của anh làm đau cô. 
Nhưng Khang Đóa Hinh lại cố ý xem nhẹ, chỉ đưa bút máy trên bàn để vào tay anh. 
“Điều kiện của em chỉ muốn căn nhà chúng ta đang ở, cái khác đều không cần. Cái này đối với chủ tịch Nguyễn thật không đáng kể, không phải sao?” Như là bỗng nhiên nhớ đến điều gì, cô thản nhiên nhếch khóe môi “Dù sao, mấy năm nay số lần anh ở nhà qua đêm cũng không nhiều.” 
“Anh không hiểu.” Anh thì thào nói. 
“Không hiểu cái gì?” Cô dường như khiêu khích hỏi lại. 
Không hiểu tại sao cô có thể bình tĩnh như vậy mà yêu cầu ly hôn. 
Anh biết mấy năm gần đây tình cảm vợ chồng không tốt, công ty còn chưa vào quỹ đạo, rất nhiều việc cần anh đích thân làm. Thậm chí ngay cả ba năm trước khi cô sinh non, vì thế mà phải cắt bỏ tử cung, anh vì phải đi công tác mà không thể ở bên cô. 
Nhưng anh không phải không quan tâm cô, anh chỉ là… Nguyễn Đông Luân ngẩng đầu nhìn về phía vợ, trang điểm tinh xảo vẫn không dấu được mỏi mệt cùng lo lắng không yên. 
Khí thế của anh nhất thời yếu đi. 
Không thể không thừa nhận, dù biết nhiều năm qua thiếu cô rất nhiều, dù không phải do anh cố ý. 
“Nếu ly hôn, em sẽ vui vẻ sao?” Lúc lâu sau, anh hỏi. 
“Sao không nói là để cho anh vui vẻ? Bên ngoài có biết bao người chờ làm Nguyễn phu nhân, anh không cần lo người khác nói.” Cô cố ý đáp, không muốn anh phát hiện ra sự yếu đuối của cô. 
“Anh chưa từng nghĩ vậy.” Anh nhíu mày, cứng ngắc mở miệng. 
“Ký đi.” Khang Đóa Hinh nhìn anh lúc lâu mới nói: “Em không biết ly hôn xong có thể vui vẻ hay không. Nhưng bây giờ em thực không vui vẻ”. 
Là vợ anh, thời gian có thể nhìn thấy anh còn ít hơn cấp dưới, chỉ có thể trơ mắt nhìn người phụ nữ xinh đẹp tài năng cả ngày đi theo anh, giúp anh tham gia các hoạt động xã giao, lại phải chịu đựng cô ta cố ý vô tình đùa cợt, châm chọc cô không thể sinh con, cô thật sự không vui vẻ. 
“Anh hiểu rồi.” Anh gật đầu, xiết chặt tay, chậm rãi ký tên. 
Rõ ràng chính mình yêu cầu nhưng trong khoảnh khắc thấy anh ký tên, Khang Đóa Hinh vẫn cảm thấy đau đớn cắn xé. 
Nhưng cô bắt buộc bản thân không được nhìn. 
“Em biết anh có việc, nhưng em muốn phiền anh bớt chút thời gian cùng em tới sở hộ chính sự vụ hoàn tất thủ tục ly hôn.” Thừa dịp anh ký tên cô không quên nhắc nhở. 
“Em quyết định là được rồi.” Nguyễn Đông Luân máy móc trả lời. 
Trên bàn, cafe vẫn còn nguyên, nhưng giờ phút này cả hai người đều không có tâm trạng liền cùng đứng dậy tới quầy thanh toán. 
Cùng anh sóng vai đi ra bên ngoài, trong lòng Khang Đóa Hinh không khỏi xúc động. 
Rõ ràng là người thân quen nhất, nhưng trong tương lai lại như người xa lạ. 
Nhưng làm sao bây giờ? Nếu không rời đi cô sợ mình sẽ không chịu được nữa. 
Không muốn nghĩ nhiều, Khang Đóa Hinh bước xuống đường. 
Cô không biết rốt cuộc mọi chuyện xảy ra như thế nào. 
Hình như chiếc xe taxi vội vàng đi lên giành khách, đột nhiên tăng tốc vọt lên, rồi không hiểu sao phanh xe không ăn, lao thẳng về phía cô 
“Đóa Hinh cẩn thận!” Nguyễn Đông Luân vội vàng tuyệt vọng kêu lên, từ phía sau lao đến. 
Giây tiếp theo cô chỉ cảm thấy mình bị ôm chặt trong một lồng ngực sau đó ngã mạnh về phía trước. 
“Rầm” một tiếng, chiếc xe đâm vào bọn họ, cả người bị hất ra xa vài mét mới rơi xuống, cũng lăn vài vòng. 
Đau quá, cô cảm thấy sau khi mình bị lực lớn va đập liền thoát khỏi vòng ôm của anh. 
Trước mắt một màu đỏ tươi, cô vẫn cố gắng mở to mắt, lo lắng cho người đàn ông vừa dùng thân bảo vệ cô. 
Cho dù cô vừa mới đưa anh đơn ly dị, vẫn không thể lừa gạt bản thân mình không yêu anh. 
Sau đó cô nhìn thấy chồng mình nằm trên đường nhựa cách đó không xa, hai mắt nhắm nghiền, chất lỏng màu đỏ từ đầu ròng ròng chảy ra. 
Trái tim cô nhất thời đau muốn phá tung lồng ngực, toàn thân đau đớn không thể phát ra nửa tiếng. Thân thể bị thương nghiêm trọng dần dần kéo ý thức cô vào hắc ám thâm trầm….

Quyến Rũ Thiên Tử

tinybook tinybook
Quyến Rũ Thiên Tử
Truyện Quyến Rũ Thiên Tử là một chuyện tình thú vị đặc sắc giữa hoàng tử Hiên Viên Thần và người được gọi là \"mẫu hậu\" Liên Mị. Hai người gặp gỡ nhau trong hoàn cảnh khắc nghiệt được xem như đó là duyên phận!

***

Bước chân Liên Mị dừng lại, nàng buông lò sưởi tay xuống, chậm rãi hướng đến gần nam tử.

một bước, hai bước, ba bước...

Đôi môi của nam tử kia chứa đựng nụ cười nhạt nhẽo, hai mắt như mực tàu, ánh nhìn suồng sã lưu luyến mỗi một tấc trên người Liên Mị, giống nhau lột ra áo choàng lông cừu dày đặc kia thì sẽ nhìn thấu người nàng.

Dưới ánh mắt như vậy, Liên Mị rũ tầm mắt xuống, không đối diện với hắn nữa, bước chân nàng dừng lại, hai tay run run cởi áo choàng.

Áo choàng lông cừu đỏ thẫm từ bờ vai gầy yếu dần dần trượt xuống, rơi bên chân nàng, lộ ra y phục bằng lụa mỏng manh màu xanh lơ ở bên trong.

Y phục lụa dính sát vào người Liên Mị, phác hoạ vóc dáng xinh đẹp của nàng, mảnh vải quanh ngực màu trắng thêu vài cây trúc xanh cao ngất, lộ ra một chút lịch sự tao nhã. Như ẩn như hiện dưới y phục lụa, hiện giờ lại lộ ra vài phần dụ hoặc.

***

Nam chính rất xảo nguyệt, mọi âm mưu trong hoàng cung được tính toán kỹ càng bên cạnh đó hắn rất yêu nữ chính. Hắn có thể hi sinh tất cả đề dành điều tốt đẹp nhất cho nàng.

Tác giả Jassica là một ngòi bút cứng cáp trong thể loại cổ đại cung đấu vì vậy mà các tình tiết được tái hiện sống động, những âm mưu thật bí hiểm.

Bên cạnh đó, nếu độc giả yêu thích tác phẩm ngôn tình có nội dung nhẹ nhàng thì không thể bỏ qua Vòng Tay Ấm vàThế Nào Là Hiền Thê.

tinybook Kho Sách








Chat