Vương Phủ Nuôi Em Tiểu Thích Khách Chương 12 Tâm Tư Đế Vương Sâu Như Biển

Vương Phủ Nuôi Em Tiểu Thích Khách
Tác giả: Nãi Hương Lưu Ly Tửu
Thể loại: Ngôn Tình
Nguồn: yukiomina.wordpress.com
Số chương: 20
Lượt xem: 1685
Tóm tắt nội dung:
Tâm Tư Đế Vương Sâu Như Biển Chương 12
Tổng số chương: 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
Thích Khách Nhà Ai Mới Trưởng ThànhChương 1 02/05/2017
2
Xem
Nhảy Vào Thùng Tắm Cũng Tắm Không Sạch ĐượcChương 2 02/05/2017
3
Xem
Hưởng Thụ Sự Đãi Ngộ Đặc Biệt.Chương 3 02/05/2017
4
Xem
Đời Người Nơi Nào Không Gặp LạiChương 4 02/05/2017
5
Xem
Một Nụ Cười Quyến Rũ Vạn Chúng SinhChương 5 02/05/2017
6
Xem
Ta Chính Là Tân Sủng Của Huynh ẤyChương 6 02/05/2017
7
Xem
Trong Mơ Không Còn Nhớ Mình Là Khách NữaChương 7 02/05/2017
8
Xem
Rung ĐộngChương 8 02/05/2017
9
Xem
Huynh Đệ Hảo Hữu Cùng Ra TrậnChương 9 02/05/2017
10
Xem
Ngày Tốt Cảnh Đẹp, Ngủ Không ĐượcChương 10 02/05/2017
11
Xem
Đã Nghèo Còn Gặp Cái Eo.Chương 11 02/05/2017
12
Xem
Tâm Tư Đế Vương Sâu Như BiểnChương 12 02/05/2017
Hoàng đế cũng không định buông tha cho Diệp Đàn, ngược lại, dường như hắn ta có vẻ rất thích thú với vẻ mặt hoảng sợ này của nàng.

“Mùi hương trên người nàng rất quen thuộc, là mùi trầm hương hải đường sao?”

“À, hồi bệ hạ, đúng thế ạ.”

“Hương liệu bình thường nhất cũng có thể tạo ra mùi hương mê hoặc lòng người nhất, đương nhiên, điều này cũng còn tùy vào từng người nữa.” Hắn ta cúi đầu xuống, vùi mặt vào cổ nàng khẽ ngửi, hơi thở ấm áp, giọng nói xa xăm như đang nhớ lại chuyện từ rất lâu trước kia, “Năm xưa mẫu hậu trẫm cũng rất thích loại hương liệu này, khi đó, trẫm còn nhỏ, thường ôm bà ngủ, trong giấc mơ đều ngập tràn mùi hương ấm áp như vậy, đủ để khắc ghi đến tận ngày hôm nay.”

Đại khái là giọng điệu của hắn ta thể hiện sự khao khát quá rõ ràng, khiến Diệp Đàn chợt nổi hết cả da gà, nhưng vẫn phải miễn cưỡng mỉm cười nói: “Tình cảm của bệ hạ và Thái hậu nương nương tốt thật đấy.”

Hắn ta khẽ cười như đồng ý nói: “Đương nhiên, không ai có thể thay thế vị trí của mẫu hậu trong lòng trẫm.”

“… Đây cũng là lý do đến tận bây giờ bệ hạ cũng không nạp phi sao?” Nói xong, nàng cũng thấy hối hận, đây chẳng phải là hỏi thăm chuyện riêng tư của hoàng đế à? Lỡ mà hắn ta tự dưng nổi giận muốn chém đầu nàng thì biết làm sao bây giờ?

Nhưng nàng còn chưa kịp lên tiếng xoa dịu, lại nghe Hoàng đế thản nhiên đáp: “Đúng thế, thực ra, trẫm chỉ cần một mình mẫu hậu là đủ rồi, đám son phấn tục tằng trên thế gian, hoàn toàn không đủ để hấp dẫn ánh mắt trẫm.”

“…” Chuyện này có gì đáng để kiêu ngạo đâu?

“Nhưng có lẽ nàng cũng có thể trở thành ngoại lệ, dù sao nàng cũng cho trẫm cảm giác quen thuộc đã từ lâu rồi.” Hắn ta không bận tâm đến sự né tránh của nàng, cố tình đưa tay xoa nhẹ gò má nàng, “Dù không thể cho nàng danh phận, nhưng trẫm đảm bảo sẽ đối xử với nàng thật tốt.”

Diệp Đàn khóc không ra nước mắt: “Bệ hạ, ngài đã có thái hậu nương nương rồi mà…” Thế nên đừng gieo họa thêm cho nàng nữa.

Hoàng đế khẽ thở dài: “Chỉ tiếc gần đây mẫu hậu bận bịu với việc ăn chay niệm phật, không quan tâm đến chuyện bên ngoài, trẫm cũng không đành lòng quấy rầy bà.”

Nói cách khác là không gặp được Thái hậu nương nương, cảm thấy vô cùng cô đơn trống trải, nên mới vội vàng tìm vật thay thế để giết thời gian sao?

“Hơn nữa…”

Nghe thấy hắn ta vẫn còn có câu sau, Diệp Đàn vội vểnh tai lên, kết quả là lại nghe thấy một câu: “Hơn nữa, tương lai trẫm cũng cần có người nối dõi tông đường, so với việc để những người phụ nữ khác được lợi, thì chi bằng tìm một người hợp ý mình có phải hơn không.”

Không! Nàng có định sinh con cho hắn ta đâu, dù rằng sau này đứa bé kia có thể leo lên ngôi vị hoàng đế thì cũng không được!

“Bệ hạ, trên người dân nữ vốn nặng khí giang hồ, e sẽ làm xấu mặt hoàng thất, ngài có muốn nghĩ kỹ hơn một chút không…”

“Không sao, giang hồ và triều đình đâu có mâu thuẫn với nhau. Hơn nữa, trẫm chọn trúng người nào cũng không cần hỏi ý kiến ai hết. Nàng cứ yên tâm ở lại là được rồi.” Hắn ta vỗ nhẹ vào vai nàng rất thoải mái, “Yên tâm, chắc chắn trẫm đáng tin cậy hơn Vương thúc, những gì hắn có thể cho nàng, trẫm cũng đều có thể cho nàng, mà những thứ hắn không thể cho nàng, trẫm cũng có thể.”

Ta van ngươi, đừng có cố tình chà đạp bôi nhọ thúc thúc nhà mình nữa! Dù nhìn từ góc độ nào thì việc tranh cướp người phụ nữ mà thúc thúc mình thích cũng đâu có gì vẻ vang chứ?

Diệp Đàn chợt thấy rất thông cảm với Bùi Tĩnh Uyên, người cháu này của hắn bán đứng hắn không nương tình chút nào cả, nhưng nàng cũng biết thảo luận về vấn đề nguyên tắc với đối phương là vô dụng. Người ta là Hoàng đế, mỗi một lời vàng lời ngọc là đại biểu cho luật lệ của nước Tùy, nàng muốn phản kháng chỉ có một con đường chết mà thôi.

Kế sách hiện giờ, là tạm thời làm Hoàng đế yên lòng đã rồi tính tiếp!

“Dân nữ tạ long ân của bệ hạ!” Dù trong lòng thầm mắng hắn ta đến hàng ngàn hàng vạn lần.

Hoàng đế cười với vẻ thâm trầm: “Trẫm lập tức sai người sắp xếp chỗ ở cho nàng, mấy ngày nữa trẫm sẽ tới thăm nàng.”

“…” Tâm tư đế vương, đúng là khó dò được nông sâu.

Phía Tây hoàng cung, điện Khúc Đài.

Về lý mà nói, thì địa thế ở đây rất đẹp, có nước chảy, có cầu kiều, có cây cối xung quanh, rất thích hợp để ở — nhưng điều kiện tiên quyết là phải lờ đi đám thị vệ đeo kiếm khí thế hừng hực ngoài cửa kia đi.

Họ định làm gì đây? Coi nàng thành phạm nhân bị giam giữ à?!

Nhưng cũng chẳng có cách nào khác, ai bảo Hoàng đế coi nàng như đồ riêng tư, sợ đánh mất cũng là hợp lý thôi, dù sao nàng cũng từng có kinh nghiệm chạy trốn khỏi phủ Tĩnh vương ngay hôm trước đây còn gì, phải đề phòng.

Có lẽ chỉ có ở trong hoàn cảnh tứ cố vô thân này, nàng mới nhớ tới những điểm tốt của người kia. Diệp Đàn ló đầu ra ngoài cửa sổ, ngẩn người ngắm cảnh sắc xa xa, trong đầu bất giác chợt hiện lên khuôn mặt tươi cười của Bùi Tĩnh Uyên.

So ra mới thấy, sự nhân nhượng và khoan dung của người đàn ông kia dành cho mình là khó hiểu đến mức nào. Rốt cuộc hắn mong muốn điều gì?!

Nhưng dù hắn có mong muốn gì đi chăng nữa, thì nàng cũng biết ơn hắn từ tận đáy lòng. Hiện giờ, nàng vững tin rằng, mấy tin đồn Tĩnh thân vương hoang dâm vô độ, háo sắc, độc ác, thủ đoạn đều là vô căn cứ, còn Hoàng đế mới là kẻ biến thái nhất, ai mà biết được bình thường hắn ta âm thầm gài bẫy giở trò sau lưng thúc thúc nhà mình như thế nào?

“Tường đồng vách sắt thế này, chạy làm sao bây giờ…”

Nàng chán nản lẩm bẩm, chợt thấy vô cùng hối hận vì trước đây không chú tâm học bản lĩnh của sư phụ, nếu không thì hôm nay đã có thể thoải mái đơn thương độc mã lao ra khỏi hoàng cung chơi rồi.

Thế nhưng, giả thuyết cũng chỉ có thể là giả thuyết, hiện giờ sư phụ nhà mình còn đang bận rộn du sơn ngoạn thủy, đến cái bóng còn chẳng thấy đâu, làm sao trông chờ gì được. Mà các huynh đệ Huyền Y môn thì chắc cũng không thể nào biết được tin nàng bị nhốt trong hoàng cung, muốn thoát thân đành phải dựa vào chính mình vậy.

Có điều, nàng còn chưa kịp nghĩ ra ý kiến gì hay, cũng đã có người tìm tới tận cửa.

“Diệp cô nương.”

Nàng ngẩng đầu nhìn khuôn mặt trẻ tuổi tuấn tú lại vô cùng lãnh đạm kia, trầm mặc một lát mới miễn cưỡng trả lời: “Phương ám vệ có chuyện gì vậy?”

“Ta nhận lệnh của bệ hạ, đến đưa Diệp cô nương tới cung Loan Hoa.”

Diệp Đàn bực bội: “Cung Loan Hoa là nơi nào?”

Phương Hoài lễ phép đáp: “Là tẩm cung của Thái hậu nương nương.”

“…”

Đúng là càng ngày nàng càng không thể nào hiểu nổi phương thức tư duy của Hoàng đế, đang yên đang lành gọi nàng đến tẩm cung Thái hậu làm gì? Chẳng lẽ cho nàng gặp Thái hậu để nhìn thử xem hai người có mấy phần giống nhau à?

“Lẽ nào Diệp cô nương định từ chối?” Phương Hoài quan sát sắc mặt nàng, bình tĩnh nhắc nhở, “Bệ hạ đang chờ ở cung Loan Hoa, nếu không nhìn thấy Diệp cô nương, e rằng hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.”

Uy hiếp một cách trắng trợn!!!

Diệp Đàn chán nản đứng dậy, nhỏ giọng đáp: “Ta đi là được chứ gì. Phương ám vệ, huynh đừng có hù dọa người khác nữa, mau dẫn đường đi.”

Ở dưới hiên nhà người ta, không thể không cúi đầu.

Đi khoảng chừng nửa canh giờ, hai người một trước một sau đến cung Loan Hoa.

Cung Loan Hoa được trang trí rất giản dị, tuy không nhiều đồ vật sa hoa như các cung khác, nhưng rất lịch sự, nhã nhặn, chắc hẳn cũng là do sở thích cá nhân của Thái hậu. Nếu không, với tính cách của Hoàng đế, nhất định sẽ cải tạo tẩm cung của mẫu hậu mình thành tiên cảnh Dao Trì mất.

Trong điện thoang thoảng mùi hương thơm ngát, quả nhiên là mùi trầm hương hải đường. Nói chung, mọi thứ ở nơi đây đều khiến con người ta cảm thấy rất thoải mái.

Hương trà thơm nhè nhẹ, dường như là Thiết quan âm được ngâm đã lâu, Thái hậu mặc y phục lụa là, sắc màu ấm áp, nghiêng người dựa vào giường sạp, mái tóc dài như mực xõa xuống hai vai, khuôn mặt thanh tú xinh đẹp y như bước ra từ bức họa. Năm tháng không hề để lại nhiều vết tích trên mặt bà, ngược lại còn cho bà một phong thái dịu dàng thuần thục không gì sánh được. Ngón tay dài mảnh dẻ chậm rãi lần chuỗi phật châu, thấy Diệp Đàn bước vào, bà khẽ mấp máy môi dịu dàng cười nói: “Đây là Diệp cô nương mà Hoàng nhi nhắc tới sao? Quả nhiên dễ thương hiếm có.”

Diệp Đàn rất muốn nói rằng “Ngài đừng trái lương tâm mà khen ta như thế. Ta hiểu rõ bản thân mình thế nào mà”, có điều, nàng biết vào thời điểm thế này không thể nào nói thật được, đành phải khom người hành lễ: “Tham kiến Thái hậu nương nương, Thái hậu nương nương vạn phúc kim an.”

“Miễn lễ.” Hiển nhiên khi ở bên Thái hậu, tâm trạng của Hoàng đế rất tốt, nhìn nét mặt tươi sáng rạng rỡ hẳn, “Diệp Đàn, hôm nay trẫm gọi nàng tới đây cũng không có chuyện gì nghiêm trọng, chỉ là lo mẫu hậu sống một mình khó tránh khỏi cô đơn, nên mới gọi nàng tới bầu bạn với người, kể chuyện của mình cho người nghe.”

Thái hậu dịu dàng nói: “Hoàng nhi đừng làm khó nàng, ai gia đã sớm quen một mình rồi, cần gì phải trói buộc cả Diệp cô nương ở đây?”

Hoàng đế mỉm cười: “Mẫu hậu không biết đó thôi, Diệp Đàn rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, biết cách làm người khác vui, rất phù hợp để ở bên cạnh người, không chỉ có vậy, ngay cả ca khúc dân gian mà người dạy nhi thần, nàng cũng biết hát. Phật nói, người với người có duyên với nhau, chưa biết chừng nàng và mẫu hậu cũng có duyên với nhau đấy.”

Xin ngài đừng dùng giọng điệu như vậy để khen ngợi ta, ta đâu có ngoan ngoãn hiểu chuyện gì gì đó chứ?! Còn nữa, bệ hạ, ngài dùng phật giáo để lừa gạt Thái hậu như thế mà không thấy xấu hổ à?!

Trong lòng Diệp Đàn thầm gào thét, nhưng vẫn phải thể hiện ra ngoài mặt như thể rất tri thức lễ nghĩa. Có trời mới biết, nàng là thích khách Huyền Y môn, cần gì phải tri thức với lễ nghĩa chứ?!

“À… Dân nữ bằng lòng nghe theo sự sắp đặt của bệ hạ, ở lại làm bạn với Thái hậu nương nương, đây là phúc của dân nữ.” mới là lạ ấy!!!

Trên mặt Hoàng đế như viết một hàng chữ lớn “Thấy chưa, bị trẫm nói trúng rồi kìa”, hắn ta nhấc ngón tay đặt lên mu bàn tay của Thái hậu, khẽ xoa qua xoa lại vô cùng thân mật, thực sự khiến người khác không nỡ nhìn thẳng: “Mẫu hậu không cần lo lắng, nhi thần sẽ thu xếp thỏa đáng hết.”

Thái hậu kín đáo né tránh tay hắn ta, rõ ràng cũng có chút chống đối với hành động của hắn ta, bà khẽ nhíu đôi mày thanh tú, hỏi: “Nhưng ai gia vừa nghe con nói, trước kia Diệp cô nương là ở… phủ Tĩnh vương?”

“Không quan trọng, dù sao hiện giờ Diệp Đàn đã không còn liên quan gì đến phủ Tĩnh vương nữa.” Hoàng đế mỉm cười, “Dù là sau này Vương thúc phát hiện ra, tin rằng thúc ấy cũng sẽ không so đo gì đâu, cũng chỉ là một người con gái thôi mà.”

“Một người con gái thì thế nào? Bao nhiêu năm nay Tĩnh thân vương chưa từng thành thân, khó khăn lắm mới gặp được đối tượng vừa ý, con chiếm đoạt người thương của người ta như vậy, hoàn toàn không phải việc của một quân tử nên làm.”

Có lẽ vì nghe được sự tức giận trong giọng nói của Thái hậu, Hoàng đế như hơi bất an, vội vàng thanh minh cho mình: “Mẫu hậu, người không biết rõ ngọn nguồn đấy thôi, nhi thần làm thế này cũng không phải chỉ vì tâm tư của riêng mình, giữ Diệp Đàn ở lại trong cung còn có tác dụng khác nữa. Dù sao người cũng biết rõ, thế lực trong triều của Vương thúc quá lớn, nhi thần cũng cần phải nắm giữ được chút gì đó đủ để kiềm chế lợi thế của hẳn…”

Những lời này như sấm sét đánh ngang tai Diệp Đàn, nàng hít sâu một hơi lạnh theo bản năng, chậm chạp phát hiện ra rằng, hình như mình đã trở thành một thứ công cụ đáng ngại gì đó rất khó gọi rõ tên.

Lẽ nào… Hoàng đế vẫn còn giữ ý đồ dùng nàng để uy hiếp Bùi Tĩnh Uyên sao?

Nghe vậy, Thái hậu trầm giọng thở dài, cuối cùng gật đầu thỏa hiệp: “Ai gia biết rồi, con còn chính sự phải xử lý, cứ lui trước đi, để Diệp cô nương ở đây là được rồi.”

“Nhi thần tuân mệnh. Vậy… lúc khác nhi thần sẽ quay lại thăm mẫu hậu.”

Trước khi đi, ánh mắt Hoàng đế nhìn về phía Thái hậu khiến lưng Diệp Đàn lạnh toát. Đó không phải là ánh mắt nhìn mẫu thân, mà ngược lại càng giống như ánh mắt lưu luyến tình cảm của tình nhân dành cho nhau vậy — Có một đứa con trai mang tâm tư không đàng hoàng thế này, thật không biết mấy năm nay Thái hậu nương nương làm thế nào mà chịu đựng nổi.

Nàng thở dài, mặt ủ mày chau nhìn về phía Thái hậu: “Thái hậu nương nương có uống trà không ạ? Dân nữ… à, nô tỳ rót trà cho ngài.” Bất chợt nhận ra phải thay đổi cách xưng hô.

“Lúc có mình ai gia cũng không cần phải câu nệ phép tắc như thế. Nơi này của ai gia không cần nghi lễ phiền phức.” Thái hậu chăm chú ngắm nàng một lát rồi mỉm cười đầy vẻ từ ái của bậc trưởng bối, “Nói cũng lạ, từ lần đầu tiên nhìn thấy cô, ai gia đã có cảm giác như gặp người quen cũ rồi. Có lẽ đây đúng là duyên phận.”

Chắc vì từ nhỏ chưa từng được gặp mẫu thân, nên đối với người phụ nữ lớn tuổi lại hiền hòa như Thái hậu, Diệp Đàn hoàn toàn không có sức chống cự, nhưng điều này cũng không thể trung hòa hoàn toàn sự cảnh giác của nàng. Nàng đứng yên tại chỗ do dự một lúc lâu mới miễn cưỡng cười nói: “Là vinh dự của ta.”

Thái hậu không khỏi mỉm cười: “Cô không cần phải căng thẳng, ai gia không như hoàng nhi, sẽ không làm khó cô.”

Bị nhìn thấu suy nghĩ, Diệp Đàn càng lúng túng hơn: “Không phải, chẳng qua là ta cảm thấy…”

“Vì Tĩnh thân vương à?” Một lời vạch trần tất cả.
13
Xem
Không Trốn Thoát Được Lòng Bàn Tay HắnChương 13 02/05/2017
14
Xem
Kêu Trời Trời Không Thấu, Kêu Đất Đất Chẳng LinhChương 14 02/05/2017
15
Xem
Xưa Nay Thường Tìm Được Đường Sống Từ Cõi ChếtChương 15 02/05/2017
16
Xem
Luôn Gây Phiền Phức Cho Môn ChủChương 16 02/05/2017
17
Xem
Ai Tát Cho Nàng Một Cái Đi.Chương 17 02/05/2017
18
Xem
Nhảy Xe Bò Đi Đế Đô.Chương 18 02/05/2017
19
Xem
Sư Đồ Tương Phùng Nổi Phong BaChương 19 16/05/2017
20
Xem
Một Chữ Tình Khó Mà Nói Rõ.Chương 20 12/06/2017

Độc Vương Cốc

tinybook tinybook
Độc Vương Cốc
Bạn đang đọc truyện Độc Vương Cốc của tác giả Đường Nhân trên trang tinybook.net.Khá lắm , lợi hại lắm tiểu oa nhi.Nhưng lại một hồi công phu liền lấy lòng những người thủ hạ thân cận hắn bên người.  Một khi đã như vậy, hắn cũng đừng làm cho bọn họ thất vọng,  Đem nàng mang về...... Thử độc.  Ai ngờ trở lại trong cốc, mỗi người đều bị nàng kia xinh đẹp đáng yêu bộ dáng cấp hấp dẫn. Đều đối nàng thích ra thiện ý, đối nàng che chở đầy đủ;  Mà nàng đối mỗi người cũng đều hiền lành có lễ, duy độc đối hắn......  Nàng chẳng những luôn nói phản kháng hắn, Còn thường thường muốn chạy trốn cách xa hắn , chạy trốn ra Độc vương cốc.  Hảo, vì phục tùng nàng, hắn quyết định không từ thủ đoạn;  Hắn muốn nàng lúc nào cũng khắc khắc đều ở hắn bên người, thẳng đến hắn ngấy, hắn ghét mới thôi......

Vợ Chồng Có Thời Hạn

tinybook tinybook
Vợ Chồng Có Thời Hạn
Tóm tắt nội dung truyện \"Không có việc gì, yên tâm, tất cả cứ giao cho tôi.\" Tất cả đều đã có cô ở đây, tổ kịch sẽ do cô bảo vệ.

Truyện ngôn tình sắc kể về cô - Tôn Gia Nhạc từ việc tìm nhà đầu tư cho tới việc đơn giản lặt vặt, cái gì cũng có thể làm được, là một nhà làm phim vạn năng!

Bởi vì tính cách nữ siêu nhân lột xác nên trọng trách cô mang trên mình không lúc nào là nhẹ nhàng.

Thêm nữa là truyện cô vốn rất hay mềm lòng, vì giúp đỡ đạo diễn trẻ tuổi thực hiện ước mơ, cô phải vượt qua vấn đề khó khăn là tìm nhà đầu tư.

Cái này quả thật là một việc vô cùng không dễ dàng, hiện giờ, cô suy nghĩ muốn nát óc thì cũng chỉ có một người có thể sẽ đồng ý đầu tư - Quan Chính Bình.

Anh ta có khuôn mặt ưa nhìn, đường nét rõ ràng, đôi mắt thâm thuý sâu không thấy đáy.

Là người vừa đẹp trai, có tiền lại tài giỏi, toàn bộ những điểm trên đều khiến người ta phải kêu to không có thiên lý.

Càng khiến người ta buồn bực hơn là, tính tình anh ta rất lạnh lùng, nói chuyện đều không bao giờ nể mặt ai, không bao giờ thoả hiệp. Hãy đọc truyện Vợ Chồng Có Thời Hạn để tìm hiểu hơn nhé.

Tình Yêu Không Trốn Chạy

tinybook tinybook
Tình Yêu Không Trốn Chạy
Bạn đang đọc truyện Tình Yêu Không Trốn Chạy của tác giả Kinh Hồng trên website tinybook.net.

Có lẽ, trước tiên chúng ta sống là vì bản thân mình, nhưng thế giới vô cùng rộng lớn, tháng ngày dần trôi, sống một mình sẽ cảm thấy cô đơn, vì thế, chúng ta tự đi kiếm tìm rất nhiều điều để bù lấp cảm giác cô đơn đó.
***
Hàn Hiểu, cô kỹ sư máy móc thông minh và tài giỏi nhưng lại là một “cô gái ngốc nghếch” trong chuyện tình cảm. Rất khó có cơ hội làm bạn với La Thanh Phong, người bạn thời trung học phổ thông cô thầm yêu trộm nhớ suốt mười năm, cô biết được thân thế lẫy lừng và phứ tạp trong giới giang hồ của anh, điều này khiến cho mối tình lãng mạn gần nửa cuộc đời của cô trở nên “kinh thiên động địa”...
Vừa cần phải là một người phụ nữ hiền thục để giữ lấy hình ảnh hoàn mỹ về người mình yêu đầu tiên, vừa dốc hết tình cảm thể hiện mình là một “thuyền trưởng xấu” với tính cách mạnh mẽ, đanh đá, thêm vào đó là vụ bắt cóc, cuộc đấu súng, ám ảnh về bạn gái cũ... Nếu là bạn, bạn sẽ chọn lựa như thế nào?

Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn

tinybook tinybook
Cảnh Cáo Cô Vợ Bỏ Trốn
Bạn đang đọc truyện Cảnh cáo cô vợ bỏ trốn của tác giả Khải Ly trên website tinybook.net. “Liên quan đến việc đi xem mắt” Tôi có 1 người bạn tên Tâm Di, cô ấy kể tôi nghe chuyện tình của đồng nghiệp cô ấy. Mẹ của vị đồng nghiệp ấy rất nhiệt tình với mọi người, có 1 lần lúc đi xe lửa, cùng 1 vị tiên sinh kế bên nói chuyện, cảm thấy điều kiện rất tốt, đã vậy còn độc thân, lòng nghĩ không nên bỏ lỡ dịp may này, dứt khoát giới thiệu con gái mình, không ngờ đối phương cũng thẳng thắn chấp nhận. Ngày xem mắt hôm đó, lựa chọn tiệm ăn gần nhà cô gái, cả nhà cô có 5 người đi, cứ nghĩ đã nhiều lắm rồi, ai ngờ bên anh ta lại dẫn tất cả những người trong dòng họ tới, thanh thế càng làm kinh ngạc mọi người. Cứ như vậy, bọn họ quen biết nhau, cũng thật sự kết hôn, cả 2 người cùng trải qua cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ, nhưng tất cả những việc này đều nhờ vào công lao của mẹ yêu dấu. Câu chuyện khiến tôi cảm thấy thật thần kỳ! Thật sự có thể đi xe lửa hoặc ngồi máy bay mà có thể quen biết người khác, sau đó lại trở thành vợ chồng của nhau! Tôi về nhà nghĩ đi nghĩ lại, lập tức quyết định viết nên 1 cuốn tiểu thuyết ngôn tình. Thế nào, viết tiểu thuyết dễ lắm phải không? Nghe người ta kể chuyện liền có thể viết ra được! (Ngốc nghếch, tự hỏi chính mình đi! Kết quả đã viết được mấy loại tiểu thuyết mới chỉ có mở đầu rồi?)

Chính Là Yêu Kẻ Hám Tiền

tinybook tinybook
Chính Là Yêu Kẻ Hám Tiền
Bạn đang đọc truyện Chính là yêu kẻ hám tiền của tác giả Tạ Thượng Huân trên website tinybook.net. Cái dạng phụ thân nào sẽ vì con gái ruột lấy tên “Bái Kim(hám tiền)”? “Lão tử là Thẩm Công Bằng đây!” Hắc hắc hắc cười lạnh, xuất ra gương mặt chính khí nghiêm nghị. Người này ngày thường cao to, lưng hùm vai gấu, hơn nữa trời sinh khuôn mặt chính nghĩa, khiến mọi người tự trong đáy lòng sinh ra kính ngưỡng, tôn sùng, kính sợ… Hắn quả thực trời sinh có dáng làm đường chủ Hình pháp đường (cơ quan chấp pháp) , không chỉ như thế tên họa cũng rất tốt họ Thẩm tên Công Bằng. Dùng rốn nghĩ cũng biết hắn sẽ không làm việc trái pháp luật, chịu nhận hối lộ mà đưa ra quyết định không công bằng, người sáng lập “Thiên Long Bang” không thể không bội phục chính mình, tìm một người như vậy đến chấp pháp Hình pháp đường, giống như hắn được sinh ra để làm chủ Hình pháp đường. Bất quá, đây cũng chính là nỗi khổ tâm của Thẩm Công Bằng a! Mang diện mạo như thế này từ trong bụng mẹ đi ra cũng không phải là do hắn mong muốn. Mọi người như thế nào lại xem hắn là một tấm gương tốt để học tập? Hắn cũng muốn thoải mái một chút, đùa giỡn một chút, nhưng là, không được a! Nhìn các vị đường chủ một bên mỗi ngày lễ tết đều có người thăm viếng hiếu kính, một thân tiêu dao rất khoái hoạt! Thế nào mà hắn đồng dạng cũng là đường chủ, sao không có ai hiếu kính hắn a? Ví dụ như đưa hắn này nọ, đi cửa sau với hắn…(kiểu như nhận hối lộ) Đương nhiên hắn cũng có thể làm việc trái pháp luật giống như nhận hối lội của quan tiểu huyện, nhưng vấn đề là, đừng nhìn người kia cao to lực lưỡng kỳ thực da mặt cực kỳ mỏng, đôi khi ngượng ngùng đến không thể mở miệng. Vì thế, nhiều năm trôi qua, hình tượng “Chính nghĩa” của hắn càng trở nên chính xác cơ hồ là chỉ thiếu làm ra một tấm biển chữ vàng. Vì thế, Thẩm Công Bằng liền nhận mệnh. Chính là, lúc hắn thê tử vì hắn sinh hạ nữ nhi, mọi người chúc mừng chúc mừng, tặng lễ tặng lễ, bao đồng một chút liền giúp hắn nghĩ ra tên gọi đặt cho nhi nữ, cái gì “Phượng” Nha, “Viện” Nha, “Thúy” Nha, “Lan” Nha...... “Không nhọc lo lắng, ta đã sớm nghĩ tốt rồi, hơn nữa nam nữ đều có thể dùng.” Thẩm Công Bằng phun ra một ngụm ác khí, lớn tiếng tuyên bố nói: “Nàng kêu Bái Kim, Thẩm Bái Kim!” Nghe vậy, tất cả mọi người không nhịn được cười ngất, thật lâu không thể nhịn cười được.

Những Hạt Nắng Sau Mưa

tinybook tinybook
Những Hạt Nắng Sau Mưa
Tóm tắt nội dung truyện Truyện: Những Hạt Nắng Sau Mưa

Tác giả: Phi Tuyết

Thể loại: ngôn tình sắc

Nội dung truyện online: Nhân vật chính: Diệp Vân Sam, Lâm Mộ Thiên, Châu Á Luân, Diêu Tuấn, Lục Tử Cao

Diệp Vân Sam vươn vai một cái cho đỡ mỏi. Cô vừa hoàn thành xong chương cuối cùng của “Khi anh nói tiếng yêu” và đăng lên mạng. Chưa đầy mấy phút sau, hàng loạt bình luận tới tấp bay đến.

Linh linh yêu yêu: Đại thần đã quay trở về !!!

Phiêu bạt giang hồ: Hoan nghênh Đại thần tỷ tỷ ! Chưa đọc chương cuối nhưng vẫn phải chào đón tỷ tỷ trước đã !

Nguyện chờ chàng trọn kiếp: Ta đã đọc xong, hê hê hê ! HE nha các đồng chí ! Vô cùng viên mãn ! Vô cùng hạnh phúc ! Hãy tung hô Đại thần của chúng ta đi !

Ta là fan Đại thần: Đại thần muôn năm !

Kiếm Được Con Cưới Được Vợ

tinybook tinybook
Kiếm Được Con Cưới Được Vợ
Truyện hay nhất Kiếm Được Con Cưới Được Vợ của tác giả Lục Phong Tranh là một truyện hay thuộc thể loại ngôn tình hoàn, từ biệt sau gặp, lại nối lại tiền duyên, chưa cưới sinh con lấy bối cảnh ở Đài Loan thời hiện đại.

Thầm mến chính là tình đơn phương.

Càng sâu đậm càng mập mờ.

Tình yêu chẳng thể bắt đầu từ một phía. Nhưng em vẫn chỉ yêu cố chấp cuồng của anh.

Tư vị? Chính là chua cay mặn ngọt có thể hình dung?

– Đới Nghi Thuần viết mùa hè năm 2009.

Một Hồ Sen Xanh Đợi Trăng Lên

tinybook tinybook
Một Hồ Sen Xanh Đợi Trăng Lên
Một Hồ Sen Xanh Đợi Trăng Lên xoay quanh ban đầu Lam Hạo Nguyệt không thích chàng thiếu niên ấy.

Chàng cao ngạo tự kiêu, không để ý tới cảm nhận tình yêu ngôn tình của người khác, thậm chí chưa bao giờ nhìn thẳng vào mắt nàng một lần.

Truyện gay cấn khi đến đêm trăng hôm ấy, nàng ngã trong rừng, quần áo xốc xếch, chàng thiếu niên nghe tiếng mà tới, nhưng lại chẳng hề tránh né, đi thẳng đến.

Lam Hạo Nguyệt trách móc, giận chàng ngạo mạn vô lễ.

Lúc này chàng mới từ tốn bảo: “Cô yên tâm, mắt tôi đã mù.”

Dưới núi Nga Mi, nàng ngạc nhiên hỏi: “Tại sao sư huynh, sư tỷ của anh đều xuất gia hết vậy?”

Chàng vẫn bình tĩnh như trước, hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ cô không biết Thần Tiêu cung vốn là nơi Đạo gia thanh tu?”

Chàng không cha không mẹ, chẳng biết tại sao có mặt trên đời, cũng không hiểu tình yêu là gì, chỉ biết luyện kiếm, tu đạo.

Như hồ sen xanh, tĩnh mịch lững lờ.

Thơ rằng:

Không dùng hai mắt nhìn tục nhân,

Năm sông bốn biển, vẫn một thân.

Sâu thẳm động tiên, không người đến,

Đào trên lạch kia, đã mấy xuân?

Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường

tinybook tinybook
Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường
Tóm tắt nội dung truyện Chrollo, Em Chỉ Là Một Người Bình Thường là truyện ngôn tình nói về tình yêu của đầu lĩnh con nhện và cô gái trồng hoa. Nhân sinh có vô số phiền não, có thánh hiền từng nói, nếu có thể khiến lòng luôn yên tĩnh, không phải suy nghĩ cái gì, thì mới không phải phiền não chuyện gì nữa

Nhưng người không động chạm thế sự thì thế sự cũng sẽ động chạm đến người, cho nên không phải thánh hiền lúc nào cũng đúng

Tôi mặc áo lông màu xám, quần bò dài, chân đeo giầy thể thao màu trắng không mặc tất, rất nhẹ nhàng, nếu có chuyện gì ngoài ý muốn xảy ra, tôi sẽ chạy xa nó, vì dù sao tôi cũng chỉ là một người bình thường

Dù là kiếp trước hay là cuộc sống hiện tại, không có sóng gió lớn lao gì xảy ra, vẫn bình tĩnh vô ba mà sống. Khi tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm trong vũng máu, nóc nhà bị thủng, ánh sáng mặt trời màu vàng chiếu thẳng vào con ngươi màu xanh chứa đầy áp lực

Nhan sắc giống bầu trời thuần túy, không nhiễm chút tối tăm nào. Ngẩn người rất lâu, không biết nên phản ứng thế nào, chỉ biết khi nhận ra đây không phải thân thể của mình, tôi đã nằm trên giường bệnh viện

Mất trí nhớ, ngăn chặn toàn bộ những câu an ủi đồng tình của những người thiện lương không quen biết. Trong gương, nhìn khuôn mặt tái nhợt mà tinh tế, giống như một đóa hoa nhỏ tùy thời sẽ bị chết non, mái tóc màu xám nhạt – màu tóc tôi chưa thấy bao giờ, không hề dính chút đồ bảo dưỡng hay nhuộm gì cả mà lại có thể có màu này, hẳn là màu tóc sinh ra đã có, vừa lòng nhất là đôi mắt, màu xanh, màu giống nước biển, nhìn lâu là có cảm giác như đang nhìn toàn bộ bầu trời xanh

Mời các bạn cùng tiếp tục đón đọc truyện.

Bá Chủ Đích Nhu Tình

tinybook tinybook
Bá Chủ Đích Nhu Tình
Thước Mộng nằm cuộn tròn trên chiếc giường KingSize,truyện tả cơ thể trần trụi hiện đầy dấu hôn, cơ hồ nhìn không ra da thịt trắng nõn ban đầu.

Hạ thân chậm rãi chảy ra hỗn hợp dịch trắng đỏ làm ô uế cả mặt giường trắng tinh khôi. Đôi mắt trong sáng ngôn tình xinh đẹp ban đầu bây giờ chỉ đờ đẫn chăm chú nhìn lên trần nhà, ngoại trừ trống rỗng chỉ còn lại toàn là trống rỗng.

Úy Minh Tuyệt là Bá Chủ Đích Nhu Tình từ phòng tắm đi ra, đi tới trước giường nhìn Thước Mộng từ đầu tới chân

– Ngươi đã tỉnh!

Lời nói lạnh như băng không mang theo bất kì cảm tình nào trong đó.

Thước Mộng nhìn Úy Minh Tuyệt, hai mắt trống rỗng từ từ trở nên hoảng loạn.

– Ông, ông đừng qua đây…

Cố nén cảm giác đau đớn nơi hạ thân, tự biết mình là thê tử ngốc, Thước Mộng muốn vùng dậy tránh xa Úy Minh Tuyệt. Úy Minh Tuyệt cười lạnh một tiếng, cánh tay dài vươn ra, kéo ngược Thước Một vào trong lòng mình, động tác tuy rất bình thường nhưng lại khiến cho vết thương ở nơi làm y cảm thấy thẹn dưới hạ thân càng trở nên đau đớn, cả người y run rẩy, cố gắng đem sự sợ hãi trong lòng bình ổn trở lại.

Cung Khuyết

tinybook tinybook
Cung Khuyết
Tóm tắt nội dung truyện Bạn đang đọc truyện Cung Khuyết của tác giả Trịnh Lương Tiêu. Khi đầu ta treo trên đầu tường thành

Là lần đầu tiên ta nhìn thấy rõ bóng dáng nho nhỏ kia

Cho tới bây giờ ta chưa bao giờ nghĩ người đến tiễn ta cuối cùng lại là A Nam

Mà ta đều không nhớ nổi, đã có bao nhiêu lần chính ta muốn dồn nàng vào chỗ chết

Đầy trời tuyết rơi, ta không biết nàng muốn mang ta đi đâu.

Nhưng lần đầu tiên tâm của ta vì nàng mà đau

Một đường đi xuống, đau thấu xương tủy, cũng không dám quên.

Bên cạnh thưởng thức truyện ngôn tình hay thì mời bạn cùng điểm qua một tác phẩm cùng loại, mang tên Tên Ác Ma.

Tù Sủng Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

tinybook tinybook
Tù Sủng Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Truyện hay Tù Sủng Của Tổng Giám Đốc Ác Ma của tác giả Hoa Phán là tựa truyện ngôn tình hiện đại với giọng văn mạch lạc, gần gũi. Nội dung nói về “A! Đau! Không cần. . . . . .”

Cô cầu xin, cô yếu thế, lại không thể ngăn cản hắn hung ác mà trừng phạt!

“Dám hại Vi Vi, đời này cũng đừng nghĩ sống dễ chịu!”

Hắn tàn nhẫn mà áp bức, không lưu tình chút nà, xung quanh hắn cứ bao vây bởimàu xám đen tà khí. Một hồi hiểu lầm dẫn tới giam cầm hành hạ, sau mọi truyện vốn tưởng rằng hắn hết giận sẽ buông tha cô, lại khôngngờ tới, càng ngày hai người hiểu lầm càng sâu! Trận tù sủng này, căn bản không có hồi kết. . . .

Bắt Tay Người Trộm Bội

tinybook tinybook
Bắt Tay Người Trộm Bội
Tóm tắt nội dung truyện Truyện ngôn tình hiện đại Bắt Tay Người Trộm Bội xoay quanh về việc hắn muốn trộm khắp thiên hạ vô địch thủ!

Thiên hạ này đều là của cha ta, vì sao ta không trộm?

Công chúa đại nhân nàng liếc mắt nhìn vểnh tay hoa!

Một ngày kia, nàng sơ ý trộm ngọc bội tổ truyền của người khác;

Cho rằng sẽ khóc lóc cầu xin vẩy đuôi đòi lại ngọc bội giá trị liên thành;

Kết quả:

Chủ nhân của miếng ngọc bội mặt lạnh bắt lấy tay công chúa nói: Tại sao cô lại trộm miếng ngọc bội chỉ thuộc về vị hôn thê của ta mới có?

Công chúa gặp phải chuyện lớn rồi!

“Ta ta ta ta ta ta trả ngọc bội lại ngươi, ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi đừng ép ta thành thân, biết không???”

Thiên hạ này đều của cha ta [cái rắm], đá trúng thiết bản cũng không dám khóc trộm!

Là một tựa truyện hài hước nhưng chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu sắc, giống với Nếu Có Duyên Sống Lại, tác phẩm hứa hẹn sẽ mang lại nhiều cảm xúc thú vị cho bạn đọc.

Xuyên Việt Thành Thần Điêu

tinybook tinybook
Xuyên Việt Thành Thần Điêu
Tóm tắt nội dung truyện Là một trong những truyện ngôn tình sắc hấp dẫn, Xuyên Việt Thành Thần Điêu nói về Chu Mộ Phỉ có nằm mơ cũng chưa bao giờ nghĩ đến bản thân lại xuyên thành một con chim.

[Chu Mộ Phỉ giận: Là điêu!]…… Được rồi, là điêu, hơn nữa còn là thần điêu nổi tiếng trong tiểu thuyết võ hiệp Kim Dung nữa cơ. Nhưng y một chút cũng không muốn làm thần điêu cái quỷ gì đó a, ai tới nói cho y biết làm sao để có thể biến lại thành anh đẹp trai đi nha!

Độc Cô Cầu Bại [ chân thành thâm tình nói]: Cục Lông Nhỏ ngươi yên tâm, cho dù sau này ngươi thật sự chỉ là một con điêu, ta cũng sẽ không vứt bỏ ngươi.

Chu Mộ Phỉ: Cứu mạng a, ai tới nói cho tôi biết đây không phải là sự thật đi! Cái tên nam nhân muộn tao tính tình quái gở mắc bệnh thích lông xù khoái sờ sờ vuốt vuốt lông điêu này thật sự là Kiếm Ma Độc Cô Cầu Bại trong truyền thuyết sao?!

Cp đã định, Độc Cô Cầu Bại kiên trì cùng Thần Điêu không lung lay. 1 vs 1 không đổi công~~~ Thần Điêu sau này sẽ biến thành người nha~~~

Mang hơi hướm xuyên không, truyện sẽ là tác phẩm hứa hẹn được nhiều độc giả yêu thích.

Tướng Quân Ôm Với Muốn Ngủ Rồi

tinybook tinybook
Tướng Quân Ôm Với Muốn Ngủ Rồi
Tóm tắt nội dung truyện Vì tránh cho trà lâu vất vả kinh doanh bị đại bá cướp đi, nàng phải tìm một nam nhân ở rể vì Sở gia nối dõi tông đường hoặc nghĩ biện pháp sinh một cái oa nhi …

Sai sót ngẫu nhiên khiến nàng phải tiến vào phủ tướng quân làm nha hoàn, lại mỗi đêm bị “hái hoa tặc” biến thành dược thôi miên.

Được rồi, nếu nàng và cái tối “thân cận” nam tử đó không còn cách nào khác ngoài chiêu ở rể, có cơ hội hoài thai đứa nhỏ cũng tốt. Bởi vì hắn là cái tiểu mỹ nam nha, đứa nhỏ tương lai sinh ra cũng có dung mạo tốt lắm a~

Ít nhất so với tướng quân tàn bạo, hung ác, một chưởng có thể đem nam nhân xương cốt đánh bay trong truyền thuyết kia, hắn là một sự lựa chọn an toàn của nàng.

Nhưng mà, hắn đối với sự quyến rũ của nàng tựa hồ làm như không thấy!

Xem ra, nàng lại phải tốn thêm sức lực…

Thế Giới Văn Học Ta Đến Đây

tinybook tinybook
Thế Giới Văn Học Ta Đến Đây
Truyện Thế Giới Văn Học Ta Đến Đây của tác giả Lý Gia Tuyết Như kể về Vu Thanh tại cha mẹ song song qua đời sau lại sống một mình 15 năm, cả người phảng phất mất đi mục tiêu cuộc sống, dường như xác chết di động, cha mẹ còn tại lúc, hắn ước mơ có một ngày trở thành đại thần Internet lương một năm trăm vạn, để cha mẹ tại trước mặt thân bằng hảo hữu nở mày nở mặt một phen, 360 đi, nghề nào cũng có trạng nguyên, Internet tay bút không phải chưa tiền đồ đại danh từ, chỉ cần truyện hot viết được, mở công ty làm lão tổng ngôn tình sủng đều không là vấn đề.

- Thanh nhi, nhanh đến với ta đi, vào vòng tay của ta nào, em muốn trốn sao bảo bối?

Cạch cạch cạch cạch cạch

- Thanh nhi, nhanh đến a, ta chờ nàng sủng hạnh a.

Cạch cạch cạch cạch cạch

- Thanh nhi, Thanh nhi, Thanh nhi...

Rầm

- Em nói cho mà biết, lần sau mà còn làm phiền em đánh chữ thì cút ra ngoài ngủ cho em!

Kế Hoạch Quyến Rũ Không Hoàn Mỹ

tinybook tinybook
Kế Hoạch Quyến Rũ Không Hoàn Mỹ
Tóm tắt nội dung truyện Kế Hoạch Quyến Rũ Không Hoàn Mỹ là tựa truyện ngôn tình sắc xoay quanh về toàn bộ năm tháng tuổi xanh tôi đều làm cùng một việc: thích Lương Sâm;

Sau khi nhận hết giáo dục, tôi bắt đầu làm một sự kiện khác: quyến rũ Lương Sâm;

Nhưng không ngờ, một cái sao chổi xuất hiện quấy rầy toàn bộ kế hoạch của tôi, hơn nữa, lại là một cái sao chổi có vài phần tư sắc …

Bên cạnh chiêu mộ tựa truyện hay thì Thê Tử Của Chàng Câm sẽ là tác phẩm kế tiếp mà bạn nên điểm qua.

Này Em, Làm Cô Dâu Của Anh Nhé?

tinybook tinybook
Này Em, Làm Cô Dâu Của Anh Nhé?
Bạn đang đọc truyện Này em, làm cô dâu của anh nhé? của tác giả Linh Hải trên website tinybook.net. Số là hôm nay gặp lại thằng bạn vàng các bác ạ. Đang chán vào bar tìm cạ lại gặp ngay nó đang ngồi một mình. Thế là hai thằng rủ nhau đi nhậu, đời thế mà lại vui. Đang ngồi chén chú chén bác bỗng nó hỏi: - Dạo này em út thế nào? Xe đẹp, dế ngon chắc gái theo nhiều. Có em nào mối dùm tao một em, FA lâu rồi sinh chán. - Đợt này tao đang gác kiếm. Cai gái gú, đầu tư vào gái tốn tiền quá. Có khi FA vậy mà hay hay. Giờ đang tính đổi gió, kiếm em nào ngoan hiền chút, mấy em chơi quá chiều không nổi. - Gái ngoan giờ khó kiếm, mà khó tán, nó yêu toàn tập xác định nên kiếm trai ngoan, hư hỏng như mày nó chịu theo hả? - Tao mà đã ra tay, trước giờ có con nào thoát đâu?_tôi cười ha hả, có sao tôi nói vậy, trước giờ chưa con nhỏ nào lọt tầm ngắm của tôi mà tôi để xịt hết. Yêu đương vớ vẩn cũng gần chục em, nhưng toàn yêu chơi bời, nhanh đến nhanh đi, cả thèm chóng chán. Cả năm nay cũng chẳng buồn vương vấn ai nữa, còn năm cuối cùng ráng lấy cái bằng tốt nghiệp về cho ông bà già xin việc, quậy phá vậy cũng thỏa thê rồi. - Mày chém gió vừa thôi, rồi có khi lại thảm vì yêu_nó nhếch mép cười với tôi. Tự ái đàn ông nổi lên, tôi vùng vằng với nó - Con gái trên đời này, thề với mày chẳng đứa nào làm tao mất tự tin hết. - Ừ được rồi, mày có tiền, mày có quyền, mày đẹp trai, biết ăn nói...nhưng con gái không phải đứa nào nó cũng cần những thứ đó đâu. Nó cầm cốc bia tu ừng ực, tôi nheo mắt nhìn nó cười nhạt: - Bộ mày đang thất tình hả? Ăn nói nghe già đời thế? - Nói thật với mày, tao đang thích một em, cưa gần 3 tháng rồi mà chẳng đổ. - Ha ha...có một đứa con gái mà mày cưa nó đến 3 tháng, trình độ của mày chỉ thế thôi hả? Nó thế nào mà làm mày khó dễ thế? Điều kiện mày có tồi đâu. - Thì thế tao mới bảo con gái không phải đứa nào nó cũng như nhau. Xinh đáo để, cá tính, gái nhà lành, đang học năm thứ 3 sư phạm. Nhưng giờ nghỉ rồi. Không làm được, bỏ sớm mất thời gian. Tự nhiên thấy tò mò về đứa con gái của thằng bạn. Cộng thêm tính hiếu thắng có sẵn, tôi thách thức nó: - Mày tin tao tán nó đổ trong vòng 2 tuần không?_vì đối với tôi, trước giờ đứa con gái tôi thích nhất tôi cũng chỉ tán trong vòng hai tuần, nói lời yêu nó, nó gật lia lịa, 3 tháng sau nó bảo chia tay tôi cũng lia lịa gật. - Dẹp đi mày_thằng bạn tôi nhăn mặt_nó không phải loại chơi bời đâu. - Vậy thì cá cược đi_tôi tự tin, một đứa con gái làm tôi hứng thú rồi đấy, đúng lúc đang tính đổi gió. - Cá cái gì? - Tao tán đổ nó trong vòng 2 tuần, mày đáp ứng tao 3 điều kiện, không thì ngược lại. Ok?

Phú Giang

tinybook tinybook
Phú Giang
Bạn đang theo dõi truyện Phú Giang của tác giả Công Tử Hằng, truyện ngôn tình hoàn nói rằng nếu như khuynh tẫn thiên hạ là kinh điển của đạo văn

Huynh trưởng biến thái là kinh điển của huynh đệ văn

Nam sinh trung học là kinh điển cúc Việt thì Phú Giang lại chính là kinh điển chiêu diêu trong kinh điển.

Mời các bạn đón đọc truyện và cảm nhận \"Phú Giang\".

Bạn Đồng Hành

tinybook tinybook
 Bạn Đồng Hành
Bạn đang đọc truyện Bạn Đồng Hành của tác giả loanngon trên website tinybook.net. Như một sự vô thức, nhìn thẳng vào mắt em tôi như con tàu bị đắm trong đó mà không thể thoát ra, bàn tay tôi không cần sự chỉ đạo cũng não bộ cũng tự nhiên đưa lên vuốt vài sợi tóc còn vương trên trán em. Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi nhìn thẳng vào em một cách thoải mái như vậy. Đôi lông mày hơi xếch, làn tóc đen , đôi môi đỏ hình trái tim, gò má hơi cao, làn da trắng ngần trên khuân mặt hình trái xoan làm em đẹp lạ kỳ.. - Còn... – Tôi định hỏi “còn gì nữa không” nhưng khi chữ “còn” chưa phát hết ra khỏi môi thì em đã cướp lời tôi. - Và để hôn một người đàn ông lạ.
tinybook Kho Sách








Chat