Vụ Án Kỳ Lân Đầm Bích Thủy Chương 7 Chương 7

Vụ Án Kỳ Lân Đầm Bích Thủy
Tác giả: Nhĩ Nhã
Thể loại: Tiểu thuyết
Nguồn: Dịch giả: Liên Phụng
Số chương: 21
Lượt xem: 4793
Tóm tắt nội dung:
Chương 7 Chương 7
Tổng số chương: 21
1 - 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
Chương 1Chương 1 07/04/2017
2
Xem
Chương 2Chương 2 07/04/2017
3
Xem
Chương 3Chương 3 07/04/2017
4
Xem
Chương 4Chương 4 07/04/2017
5
Xem
Chương 5Chương 5 07/04/2017
6
Xem
Chương 6Chương 6 07/04/2017
7
Xem
Chương 7Chương 7 07/04/2017
CHƯƠNG 7

[Tâm tình thượng khả]

.

Nếu Trình Bình đã không phải hung thủ, như vậy mọi người cũng không tiếp tục làm khó hắn, Bao Chửng sai Triển Chiêu tiếp tục đi tìm đầu mối về hắc y nhân ẩn nấp trên nóc nhà kia, người này hiển nhiên đến từ giang hồ, vũ khí đặc biệt như vậy, hẳn là không khó tìm.

Chỉ là, mọi người không làm khó dễ Trình Bình, nhưng Trình Bình lại tự làm khó dễ hắn, uể oải a.

Nói đến cũng có thể lý giải, vị ân nhân cứu mạng nam hiệp Triển Chiêu mà Trình Bình tâm tâm niệm niệm nhớ đến kia, là một đại anh hùng thiết hán tử đứng lên chọc trời ngồi xuống sụp đất, không ngờ lại là một người trẻ tuổi tư tư văn văn như thế, thoạt nhìn càng giống một công tử ca nhi đến học đường hơn, hoặc là tiểu phu tử tư thục của nhà nào đó, hoàn toàn không giống người giang hồ, ngay cả chòm râu cũng không có…

Bất quá hắn lại nhìn nhìn Bạch Ngọc Đường, nghĩ vẫn nên nhịn thôi, dạo gần đây đại khái cao thủ giang hồ đều thay đổi tác phong rồi. Hơn nữa Triển Chiêu tuy rằng thoạt nhìn tư tư văn văn, nhưng đánh nhau rất nghiêm túc, vừa nãy bị hắn truy đuổi cho nằm vật vã chính là minh chứng tốt nhất, quả thực thâm bất khả trắc…

Nghĩ vậy, Trình Bình còn rất oán niệm mà liếc nhìn Triệu Phổ cách đó không xa.

Kỳ thực ngay từ đầu, hắn cho rằng Triệu Phổ chính là Triển Chiêu, tuy rằng tuổi của Triệu Phổ cũng còn rất trẻ, nhưng lại thô lỗ hơn rất nhiều a, có chút anh hùng khí khái.

Trình Bình nghĩ tới đây, lại oán niệm liếc nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu tiếp thu được đường nhìn của hắn thì trong nháy mắt lỗi giác —— Ta có tội, ta trông không có thô lỗ!

Bao Chửng bảo mọi người phân công nhau điều tra đầu mối, ông và Bàng Cát đi đến nha môn, muốn tìm tri phủ đại nhân nói chuyện, buổi tối mọi người quay về Bạch phủ.

Bao đại nhân bảo phân công hành động là có dụng ý, chuyện lần này có vẻ dính dáng đến ân oán giang hồ, không bằng để Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường dựa theo phương pháp giang hồ, quan phủ không tiện tham gia.

Triệu Phổ thấy mọi người sầu mi khổ kiểm, bèn bắt chuyện rủ cùng đi ăn, vì vậy, một đám người tới khách ***.

Hi Châu phủ mấy ngày nay thập phần náo nhiệt, không ít người giang hồ tới đây, phái Thiên Sơn trước sau cũng đã chết hai vị cao thủ cùng với hai khách nhân, đã oanh động võ lâm, không ít người đều tới xem náo nhiệt, không biết lần này có loạn đến khiến giang hồ rung động hay không, nếu có thể làm cho Thiên Tôn lộ diện là tốt nhất, có thể được thấy phong thái chí tôn vô địch.

Bọn họ đi lên lầu hai, tiểu nhị liếc mắt thấy được Bạch Ngọc Đường, bèn mời lên nhã gian, thập phần khách khí.

Mọi người nhập tọa, Tử Ảnh và Giả Ảnh liếc liếc Trình Bình đang lẽo đẽo theo sau, cùng ngồi xuống chuẩn bị ăn.

Trình Bình thấy hai người quan sát mình, cũng nhướng mi một cái.

“Ta nói vị cao thủ này.” Tử Ảnh nhìn hắn rất không vừa mắt, cũng không phải vì Trình Bình lườm Triển Chiêu, Tử Ảnh ái ốc cập ô (yêu ai yêu cả đường đi)… mà là Trình Bình một cây gậy tre đánh chìm cả chiếc thuyền có Triển Chiêu ở trên đó, chính Tử Ảnh cũng thuộc về loại tướng mạo nhã nhặn trắng trẻo, đã ở trên chiếc thuyền bị chìm kia, cho nên rất là oán niệm.

Trình Bình tự nhiên nghe được hai chữ “cao thủ” chứa chất trào phúng, bèn híp mắt liếc Tử Ảnh.

Tử Ảnh tức cười, “Ngươi theo tới làm chi? Báo ân a?”

Trình Bình trên mặt xấu hổ, nhìn nhìn Triển Chiêu đang cùng Tiểu Tứ Tử thảo luận món nào ăn ngon, thở dài… Ân công của hắn không chỉ không giống anh hùng, mà còn là một tên cật hóa.

Vẻ mặt ghét bỏ mà quay đầu lại, Trình Bình liền thấy Bạch Ngọc Đường tựa hồ liếc nhìn mình.

Trình Bình và Bạch Ngọc Đường không quá quen thuộc, bất quá thập đại cao thủ phái Thiên Sơn đối với Bạch Ngọc Đường đều ôm chung một loại cảm tình rất phức tạp.

Đầu tiên là đố kị, có thể được Thiên Tôn coi trọng nhận đến dạy vài chiêu, cơ bản cũng không phải hạng người bình thường, cho nên đại thể tâm cao khí ngạo, nhưng Thiên Tôn bất công quá rõ ràng, ngoại trừ Bạch Ngọc Đường thì không ai được nhận làm đồ đệ. Tất cả mọi người không phục, vô luận Bạch Ngọc Đường có thiên phú cao thế nào đi nữa, không phải cũng chỉ là một người trẻ tuổi đầu hai mươi thôi sao, giữa người với người, có bao nhiêu khác biệt chứ?

Còn nữa, thập đại cao thủ đều từng gặp Thiên Tôn, có thể nói dung mạo cùng một cấp bậc với Bạch Ngọc Đường, kinh vi thiên nhân! Tất cả mọi người nghĩ, có thể Thiên Tôn thu nhận Bạch Ngọc Đường, chính là vì tướng mạo dị thường tuấn mỹ của hắn… Nói tới nói lui, vẫn là dựa vào khuôn mặt.

Mặt khác, xét về các loại điều kiện linh tinh, Bạch Ngọc Đường xuân phong đắc ý (tương lai xán lạn), gia thế lại tốt, niên thiếu thành danh… các huynh đệ đối với với hắn không phục không cam. Nhưng công phu không giỏi bằng hắn, trong lòng ai cũng hiểu rõ, vì vậy không phục cũng không được.

Nhưng thập đại cao thủ phái Thiên Sơn lại không thừa nhận, không nghĩ đó là do Bạch Ngọc Đường có thiên phú rất cao, mà là vì hắn được Thiên Tôn yêu thích, cho nên dạy cho hắn cũng nhiều.

Trình Bình thấy Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu tuổi tác không xấp xỉ là bao, danh tiếng cũng vang như nhau, đều là tướng mạo xuất chúng, phỏng chừng hai người bọn họ hẳn là có tao ngộ và từng trải cũng không khác nhau là mấy… Có thể là lợi hại, nhưng không nhất định lợi hại hơn ai.

Nhưng hắn thật ra cảm thấy rất hứng thú với Triệu Phổ, người này là ai? Trông rất có anh hùng khí khái, có vẻ rất lợi hại…

Tiểu Tứ Tử ngồi bên cạnh Triển Chiêu, thấy Trình Bình đối diện kia lấm la lấm lét, nhìn bên này, nhìn bên kia, biểu tình thật phong phú.

Trình Bình quay đầu lại, bưng lên chung trà, thì thấy tiểu oa nhi mập mạp đối diện đang nhìn mình đăm đăm, mặt tròn vo tròn vo giống như một viên gạo nếp, bất quá ánh mắt mang chút ghét bỏ nho nhỏ.

Trình Bình sờ sờ cằm, tiểu hài tử trừng ta hả?

Tiểu Tứ Tử thì lại yên lặng theo ánh mắt của Trình Bình mà nhìn qua xác nhận một lần, không sai! Người này đang nhìn Cửu Cửu kìa! Thật đáng ghét!

Triển Chiêu nhéo nhéo má bé, “Ai, ăn điểm tâm không?”

“Ăn!” Tiểu Tứ Tử lập tức bỏ quên bạn Triệu Phổ.

Triển Chiêu ôm lấy bé, “Chúng ta tới trù phòng xem.”

“Ân!” Tiểu Tứ Tử cùng Triển Chiêu đi ra.

Cái mũi Trình Bình chun lên —— Đại hiệp cái gì a, còn dỗ tiểu hài tử, không có một chút khí khái!

Bạch Ngọc Đường bưng chén rượu chậm rãi uống, nhìn nhìn thái bài (bảng treo tên thức ăn) xung quanh… Tửu lâu này hắn thường tới, nhã gian lầu hai có thái bài, treo trên một mặt tường, Triển Chiêu muốn ăn cái gì thì trực tiếp gọi không được sao, vì sao lại cố ý mang theo Tiểu Tứ Tử đến trù phòng xem?

Rất hiển nhiên, cảm thấy có chuyện không chỉ là Bạch Ngọc Đường, Triệu Phổ cũng hiếu kỳ nhìn bài tử xung quanh, sau đó nhìn Bạch Ngọc Đường, ý là hỏi —— Tình huống gì?

Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, buông cái chén đứng lên, đi ra cửa phòng.

.

Lúc này, Triển Chiêu ôm Tiểu Tứ Tử một đường chạy chậm, tới gần phía sau trù phòng.

Tiểu Tứ Tử có chút khó hiểu, Triển Chiêu đặt bé xuống đất, từ túi trong tay áo lấy ra một bình nhỏ, vẫy vẫy, bên trong rơi ra một con giáp xác trùng (bọ cánh cứng) vàng kim.

“Di?” Tiểu Tứ Tử chớp chớp mắt, tất cả lực chú ý đều đặt trên con giáp trùng đang vỗ vỗ cánh, “Vèo” một cái đã bay xa kia.

Chỉ là con giáp trùng nọ bay rất nhanh rất nhanh, thoáng cái đã mất tăm, vì vậy Tiểu Tứ Tử cũng không quá xác định vừa nãy mình có phải đã nhìn thấy hay không nữa.

Triển Chiêu thu hồi cái bình, vươn tay ôm lấy Tiểu Tứ Tử tiếp tục đi tới trù phòng.

Húng thú đối với con trùng kia của Tiểu Tứ Tử đã bị điểm tâm ngọt hấp dẫn, chờ Triển Chiêu ôm bé, cầm trong tay hai xuyến đường bất súy* dẻo dẻo mềm mềm, Tiểu Tứ Tử cơ bản đã quên có chuyện gì đó về con trùng nào đó rồi.

*(đường bất súy là tên một món ăn, còn được gọi là “như ý quả”, là anh em với bánh trôi, hương vị ngọt ngào trơn mềm, no mà không ngán, mùi thơm tứ phía, già trẻ đều thích)

Hai người ngay tại thang lầu, chạm mặt Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường khoanh tay tựa bên một cây cột, nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu đến trước mặt hắn, nhỏ giọng nói, “Ngươi thu liễm chút a, coi chừng tai nạn chết người đó!”

Bạch Ngọc Đường nhướng mi một cái, cũng không phải rất hiểu ý hắn.

Triển Chiêu chỉ chỉ đám nha hoàn bưng mâm nhỏ vừa bước đi vừa quay đầu lại ở xung quanh, “Có mấy người té xỉu rồi kìa!”

Bạch Ngọc Đường sửng sốt một chút mới phản ứng được, trong óc liền bật ra một câu “Quốc sắc thiên hương”, cái gọi là sầu cũ hận mới cùng nhau nổi dậy, một bên lông mi nhướng lên cao cao.

“Oa…” Tiểu Tứ Tử ôm lấy cổ Triển Chiêu, “Lông mi động kìa!”

Triển Chiêu cũng chăm chú gật đầu, “Động bên trái biểu thị tức giận!”

“Chạy mau!” Tiểu Tứ Tử gặm một ngụm đường bất súy, Triển Chiêu ôm bé nhanh như chớp bỏ chạy không ảnh.

Bạch Ngọc Đường khoanh tay đứng phía sau nhìn hai người chạy vội lên lầu, bỗng nhiên minh bạch… Hắn nếu như là Trình Bình, phỏng chừng cũng không tiếp thu được vị ân công “cởi mở” như thế này.

Vừa lên lầu, chỉ thấy ngoài cửa thang lầu hai rất náo nhiệt, tựa hồ là tại gian nhã gian đối diện bọn họ, mới vừa có người vào ăn, còn không ít.

Có một tên hắc đại (to đen) đi ở phía sau, Bạch Ngọc Đường đại khái quan sát bóng lưng hắn —— Thật to!

Kẻ cao to đó giọng cũng lớn, tựa hồ đang nói chuyện phiếm với người đi phía trước, có một câu lọt vào trong lỗ tai Bạch Ngọc Đường, “Phái Thiên Sơn này khí số phỏng chừng sắp cạn rồi.”

Bạch Ngọc Đường nghe thấy hơi chói tai, bất quá hắn và phái Thiên Sơn cũng không có quan hệ quá lớn, vì vậy coi như không nghe được.

“Thiên Tôn có phải chết rồi không?” Hắc đại nọ lại nói một câu, “Nghe nói hơn một trăm tuổi rồi a!”

Câu này, làm cho Triển Chiêu phía trước khựng lại, quay đầu nhìn Bạch Ngọc Đường.

Tiểu Tứ Tử tựa trên vai Triển Chiêu, nói khẽ vào tai hắn, “Lông mi bên trái!”

Triển Chiêu đồng tình liếc nhìn đại hán nọ —— Bạch Ngọc Đường lúc trước từng nói hắn thấy rất nhiều người không vừa mắt, nguyên nhân là do hắn có rất nhiều điều kiêng kỵ. Tỷ như nói, kiêng kỵ nhất kẻ nào dám mắng bốn vị ca ca tẩu tẩu hắn, hắn không thể chịu được. Lại tỷ như nói, vũ nhục Thiên Tôn hoặc có hành vi bất kính với Thiên Tôn, toàn bộ đều không thể tha thứ. Lại tỷ như, nói hắn dễ nhìn khen hắn xinh đẹp…

Triển Chiêu sờ cằm —— Kỳ quái nga, sáng nay nóng nảy nói bậy mấy câu, hình như lỡ mồm nói “Quốc sắc thiên hương” gì đó… Bạch Ngọc Đường cư nhiên không rút đao?

Bất quá kẻ cao to nọ hiển nhiên không ý thức được nguy hiểm đang tới gần, còn hỏi người đồng hành bên cạnh, “Con người cơ bản sống không hơn được một trăm tuổi đúng không? làm gì có trường thọ được như vậy.”

“Có chứ.”

Lúc này, Triển Chiêu ôm Tiểu Tứ Tử đi tới phía sau cách bọn họ không xa, Tiểu Tứ Tử nghe được, bèn nói, “Nội lực thâm hậu thường ngày lại chú trọng dưỡng thân chi đạo, rất có thể sống tới hơn một trăm tuổi.”

Giọng của Tiểu Tứ Tử mềm mại không khác gì viên gạo nếp đường bất súy trong tay bé mà Triển Chiêu đã cho, bất quá rất rõ ràng.

Kẻ cao to phía trước quay đầu lại, liếc mắt thấy được Triển Chiêu và Tiểu Tứ Tử.

Hắn thấy người nói tựa hồ là một tiểu hài nhi, định bỏ qua lại nghe Tiểu Tứ Tử đột nhiên nói, “Nha nha, ấn đường ngươi biến thành màu đen, môi tím tái, nhân trung có hắc tuyến, mệnh không còn lâu nữa rồi nha.”



Một câu nói của Tiểu Tứ Tử, đại hán ngây ngẩn cả người.

Bạch Ngọc Đường phía sau cũng ngây ngẩn cả người, Triển Chiêu chớp chớp mắt —— Hài tử này hẳn là không phải đang giúp Bạch Ngọc Đường hả giận thay Thiên Tôn báo thù chứ? Nếu như mà nó nói thật… tỉ mỉ quan sát, đại hán này quả thật sắc mặt không tốt.

“Mụ nội nó, ngươi cái đồ trẻ thối hỉ mũi chưa sạch nói bậy cái gì?!” Đại hán rống lên một tiếng, hắn nguyên bản giọng đã lớn, tiếng rống này làm cho nóc nhà cũng rung lên.

Tiểu Tứ Tử ôm đầu dúi vào trong lòng Triển Chiêu trốn.

Mà theo thanh âm của đại hán hạ xuống, chỉ thấy đại môn gian phòng bên kia bị một cước đá văng, Công Tôn lao tới, “Tên ô quy vương bát đản nào dám hù dọa nhi tử ta!”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường yên lặng đứng trước thang lầu, Công Tôn miệng độc bọn họ lúc trước từng được chứng kiến, tương đối mẫn cảm, cảnh tạc mao cũng từng được thấy, ngày hôm nay lần đầu tiên thấy y gầm gè, rất mãnh liệt!

Đại hán thấy là một thư sinh văn nhược lao tới, miệng rộng phiết một cái, “Ngươi như vậy còn có nhi tử lớn thế kia?”

Công Tôn nhướng mi một cái, “Thì đó, không giống ngươi, nhi tử cũng không phải là ngươi thân sinh, trán lục cả rồi kìa (ý nói bị cắm sừng).”



Lại là trầm mặc trong chốc lát.

Chợt nghe được “Phốc” một tiếng, Triệu Phổ bưng cái chén tới cửa xem náo nhiệt phun thẳng ra một ngụm nước trà.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường yên lặng liếc mắt nhìn nhau —— Quá độc!

Tiểu Tứ Tử lặng lẽ chui ra, hỏi Triển Chiêu, “Nhi tử trán lục không phải là thân sinh sao?”

Triển Chiêu xấu hổ mà cười cười, ấn Tiểu Tứ Tử trở lại lòng mình, bước lên lầu hai bước, đem Tiểu Tứ Tử đang cuộn mình thành quả cầu trả cho Công Tôn.

Công Tôn bế tới an ủi, đau lòng a, bị sợ hãi thì làm sao bây giờ a, trời đánh thằng cha hắc bính tử (bánh dẹp) kia đi!

Đại hắc nọ nhất thời không phản ứng được, mới hiểu ra ám chỉ chân chính Công Tôn, tức giận đến méo cả mũi, hét to một tiếng, “Ngươi con mẹ nó muốn chết!”

Nói xong, xông tới Công Tôn muốn tát một cái.

Công Tôn mới không sợ, ở đây nhiều cao thủ như vậy, ngươi dám hoành hành?!

Quả nhiên, tay đại hán nọ còn chưa đụng tới Công Tôn, đã bị Triển Chiêu nhẹ nhàng giơ tay cản lại.

Hắc đại nọ ngẩn người, lui về sau một bước trở tay tung một chưởng.

Triển Chiêu nhấc chân đá một cước trúng mu bàn tay hắn, sau đó giẫm xuống…

“Oanh” một tiếng, kẻ cao to nọ cả người bị nội lực ấn dính vào mặt đất, chấn đến sàn nhà lung lay hai cái.

Triển Chiêu một cước giẫm lên cổ tay hắn, nhìn hắn, “Nga… Thì ra là người của Lam Hồ bang.”

Đại hán cả kinh, ngẩng đầu nhìn.

Triển Chiêu cong khóe miệng, nhấc chân, tung một cước lên gương mặt đen của hắn, trực tiếp sút đại hán bay vào trong gian phòng đã được mở rộng cửa bên cạnh.

Kẻ cao to nọ lộn một vòng giữa không trung, đặt mông ngồi trên mặt đất còn trượt một đường dài, đụng lật cái bàn.

Triển Chiêu hai tay đặt sau lưng, nhìn đám đồng bạn của kẻ cao to nọ đang đứng xung quanh, thản nhiên cười một cái, “Trở lại nói cho Lam Hồ Ly, hảo hảo quản thủ hạ của mình.”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, Triển Chiêu liền xoay người định vào phòng.

Tiểu Tứ Tử lúc này đã ló đầu ra, hướng về phía Triển Chiêu vỗ tay —— Hảo lợi hại hảo thần khí!

“Ngươi là ai?” Mấy tên thủ hạ của Lam Hồ bang bèn hỏi Triển Chiêu.

Triển Chiêu bỗng nhiên bật cười, chỉ chỉ đại hán đang chật vật đứng lên, trên mặt còn có dấu giày, “Bang chủ các ngươi nhận ra dấu giày này.” Nói xong, vào phòng ăn.

Mấy người của Lam Hồ bang hai mặt nhìn nhau, song song, bèn cảm giác bên cạnh có hơi lạnh âm trầm, ngẩng đầu vừa nhìn, Bạch Ngọc Đường một thân bạch y đang đi ngang qua người bọn họ.

Lúc xoay người vào phòng thì vung tay áo lên…

Động tác này nhờ một thân bạch y của hắn, rất thoải mái tự nhiên tiêu sái, nhưng theo động tác của hắn, đại hán vừa đứng lên chợt nghe được “Ba ba” hai tiếng, sau đó che mặt, nóng rát.

Hắn còn chưa hiểu được chuyện gì xảy ra, một cổ kình lực đẩy hắn vọt lên, đột ngột đụng vào cửa sổ, ném xuống lầu hai, ngã chổng vó.

Đại hán nằm trên mặt đất, giữa mặt có một dấu giày, hai bên là hai dấu bạt tai… Tạo hình cực kỳ giống một đôi giày có cánh.

Lúc này, một nữ tử mặc váy dài màu lam vừa từ trong một chiếc xe ngựa bên cạnh hắn bước xuống, nhìn chằm chằm người trên mặt đất nửa ngày, “Hắc Hổ, ngươi đang làm gì đó?”

“Bang… bang chủ…” Kẻ cao to gọi là Hắc Hổ vươn tay cầu cứu.

Cô nương áo lam đột nhiên ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm dấu giày trên mặt Hắc Hổ, “Di? Sao dấu giày nhìn quen mắt quá vậy?”

Nàng xem một lúc lâu, đột nhiên che miệng, “Hoa, tiểu chủ nhân.”

Hắc Hổ không có nghe rõ, “Hả?”

Áo lam nữ nhân cầm lấy đầu Hắc Hổ quỳ lạy dấu chân, “Nga! Dấu chân hảo suất hảo ôn nhu hảo tiêu sái hảo lễ phép!”



Hắc Hổ liền cảm thấy mình đầu váng mắt hoa —— Xác định đang nói về dấu chân sao?!

Lúc này, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đã vào phòng, Công Tôn cũng ôm Tiểu Tứ Tử đi vào.

Triệu Phổ ngay khi đóng cửa, hỏi Giả Ảnh bên cạnh, “Lam Hồ bang là cái gì?”

Giả Ảnh tuy rằng không phải người giang hồ, nhưng hắn biết không ít chuyện giang hồ, liền nói cho Triệu Phổ, “Lam Hồ bang thuộc về hạ cửu môn, vốn là chi nhánh của Ma cung, bang chủ gọi Lam Hồ Ly, là một nữ nhân, võ công cao cường, bối cảnh không rõ.”

Triệu Phổ sờ sờ cằm —— Nga? Hạ cửu môn a.

Triển Chiêu nhập tọa, thì thấy Trình Bình đối diện ngơ ngác nhìn mình.

Triển Chiêu không để ý tới hắn, thuận tay ôm lấy Tiểu Tứ Tử, đút thức ăn vào miệng bé, thuận tiện cũng tự đút cho mình, hai người có rất nhiều đề tài nghiên cứu về thức ăn, động tác gắp thức ăn cũng đồng bộ, khẩu vị cũng gần như nhau.

Bạch Ngọc Đường nhẹ nhàng vén lên vạt áo, tiêu sái như gió mà ngồi xuống, nhìn Trình Bình đối diện, cúi đầu tiếp tục uống rượu.

Trình Bình lúc này trong lòng ngũ vị trần tạp (rối bời)… Vừa nãy khi Triển Chiêu giáo huấn đại hán nọ hảo suất hảo khí phách hảo có anh hùng khí khái, nhưng ngay giờ phút này lại đồng bộ với viên tròn vo này! Đây là vì sao? Vì sao!

Triển Chiêu và Tiểu Tứ Tử đều chú ý tới Trình Bình đối diện vò đầu bứt tai, không hẹn mà cùng oán thầm một câu —— Ngốc nghếch!

Bạch Ngọc Đường một bên yên lặng lắc đầu, đỡ trán, vừa nãy đại hán đó mắng Thiên Tôn nhưng giờ hết giận rồi, tâm tình thượng khả…

(tâm tình thượng khả: ta cũng không rõ khái niệm lắm, nhưng nhìn chung là tâm tình chuyển biến tốt, vui vẻ)

Lúc này, Triển Chiêu bên cạnh đột nhiên múc một chén nóng hổi đẩy cho hắn, bên trong còn có hai viên tứ hỷ.

Bạch Ngọc Đường hơi sửng sốt, chỉ thấy Triển Chiêu nhai một viên tứ hỷ nói, “Tâm tình thượng khả thì ăn nhiều nhiều một chút!”

.

.

____________________

 

 

  Đăng bởi: admin

8
Xem
Chương 8Chương 8 07/04/2017
9
Xem
Chương 9Chương 9 07/04/2017
10
Xem
Chương 10Chương 10 07/04/2017
11
Xem
Chương 11Chương 11 07/04/2017
12
Xem
Chương 12Chương 12 07/04/2017
13
Xem
Chương 13Chương 13 07/04/2017
14
Xem
Chương 14Chương 14 07/04/2017
15
Xem
Chương 15Chương 15 07/04/2017
16
Xem
Chương 16Chương 16 07/04/2017
17
Xem
Chương 17Chương 17 07/04/2017
18
Xem
Chương 18Chương 18 07/04/2017
19
Xem
Chương 19Chương 19 07/04/2017
20
Xem
Chương 20Chương 20 07/04/2017
21 - 21

Xung Quan Nhất Nộ Vi Lam Nhan

tinybook tinybook
Xung Quan Nhất Nộ Vi Lam Nhan
Truyện Xung Quan Nhất Nộ Vi Lam Nhan của tác giả Dịch Nhân Bắc là một tác giả thuộc thể loại tiểu thuyết full ngôn tình đam mỹ cổ trang, cung đình, nhất thụ nhất công, công sủng thụ, niên hạ công, HE.

Thiếu gia luôn dính lấy người lớn hơn mình sáu tuổi như đế đài xuân – Thổ Oa Tử Tiêu Tráng Quả. Truyện mười năm sau, y luôn thành tâm hầu hạ tiểu vương gia, nhưng tiểu vương gia lại dùng y làm công cụ tiết dục. Tráng Quả theo tiểu vương gia đến xử lý nạn lụt ở Hoàng Hà, sau khi trở về lại bị đánh cho thương tích đầy mình.

Tiêu Chấn Nhân nỗ lực tiến lên hoạn lộ (con đường làm quan), mong muốn có năng lực phá hủy Tiêu phủ, báo thù cho mẫu thân đã chết thảm và Quả Quả của hắn.

Tác Đồng

tinybook tinybook
Tác Đồng
Nhiễm Mục Lân nhẹ chân nhẹ tay tác đồng

mà đem đứa bé ôm vào trong lòng, lên ngựa, vung roi.

“Giá!”

“Vương gia” Phúc Quý vội vàng lên ngựa,

quay đầu nhìn lại cặp mắt của nữ tử đã chết kia, sợ run cả người.

Cuối mùa xuân năm thứ tư, bầu trời đẹp như tựa truyện tiểu thuyết, về Bắc Lịch, thần võ Đại tướng quân

Truyện Lân thân vương Nhiễm Mục Lân – theo biên quan quay về kinh ,

ở trên đường nhặt được một đứa bé khiến kẻ khác sợ hãi, đặt tên là

Nhiễm Mặc Phong, ngụ ý đôi mắt một bên đen, một bên đỏ.

Hắc Ô Nha Bạch Ô Nha - Quạ Đen Quạ Trắng

tinybook tinybook
Hắc Ô Nha Bạch Ô Nha - Quạ Đen Quạ Trắng
Hai nhân vật trong truyện Hắc Ô Nha Bạch Ô Nha - Quạ Đen Quạ Trắng của tác giả Nhĩ Nhã đều có hoàn cảnh gần giống nhau đều là diễn viên , mỗi người đóng một vài khác nhau trong khi Tạ Lê Thần đóng chủ yếu là nhân vật phản diện, bề ngoài truyện tiểu thuyết thì tuấn tà cùng giọng nói đặc biệt âm u khiến vai diễn của hắn tóat ra ánh sáng kì dị

Còn Vinh Kính cũng là diễn viên nhưng dưới cái mác đó là vệ sĩ cho Tạ Lê Thần bởi Vinh Kinh là cảnh sát chìm đang nhận nhiệm vụ mới là đặc biệt khiến hắn phải bảo hộ một đại mình tinh.

Mà đại minh tinh đó tính cách cực kì xấu, gây truyện hot đầy thị phi rồi thì thôi lại còn ngày nào cũng tìm đủ cách để quấy rầy hắn!

Đối Phương Muốn Thông Báo Với Anh Rằng Vứt Mẹ Trúc Mã Đi

tinybook tinybook
Đối Phương Muốn Thông Báo Với Anh Rằng Vứt Mẹ Trúc Mã Đi
Truyện hay mang tên Đối Phương Muốn Thông Báo Với Anh Rằng Vứt Mẹ Trúc Mã Đi được editor:Dương Vũ

Thể loại: Tình hữu độc chung, tiểu thuyết hay nhất, đô thị tình duyên, thanh mai trúc mã. Tùy hứng moe công x Nhân, thê thụ

Chơi với nhau từ nhỏ nhưng truyện bỗng sáu năm sau, bỗng dưng lại bị trúc mã tỏ tình, sau đó liền có một cố sự đùng đùng bành bạch ở chung. Ơ? Sao mình phải để đùng đùng bành bạch ở phía trước?

Vô Tình

tinybook tinybook
Vô Tình
Thân thể lạnh buốt, Suy nghĩ trong đầu hỗn loạn, Tất cã truyện tiểu thuyết này đều thật là tồi tệ từ trước tới giờ chưa từng sảy ra, Nhưng trong thâm tâm cũng thấy ấm áp tràng đầy.

Giống như có một cái gì đó rất vô tình trong tâm thảm luôn luôn trồi ra không thể kiềm chế được,

Trên bờ môi vẫn còn chút gì đó đê mê, mọi truyện giống như có ngộn lữa đốt cháy, Bởi vì quý trọng nên mới thật sự sợ phải mất đi.

Đắm Say

tinybook tinybook
Đắm Say
Tóm tắt nội dung truyện Khi quá yêu chắc hẳn người ta sẽ Đắm Say cùng với tình yêu, cô gái ấy có cuộc sống đầy sự vất vả tương lai thì mịt mờ và ngày càng bế tắc. Bỗng nhiên như trong cổ tích có anh chàng người Thụy Điển xa gia đình để đến định cư tại vùng đất Minnesota. Họ liền lên kế hoạch viết thư lừa dối Karl để được anh đưa sang vùng đất Minnesota với hy vọng thay đổi cuộc đời.

Mọi chuyện không như ý muốn vì tình cảm của họ ngày càng rạn nứt khi Karl phát hiện ra Anna không còn trong trắng và mâu thuẫn lên đến đỉnh điểm khi có sự xuất hiện của Kerstin Johansons, cô gái Thụy Điển mang trên mình đầy đủ những phẩm chất Karl muốn chọn làm vợ.

Mặc dù có bất đồng nhưng sau những cuộc cãi vã đó với ý chí và nghị lực muốn vượt qua sóng gió để tiếp tục cuộc sống hôn nhân, mọi hiểu lầm giữa Anna và Karl cuối cùng cũng đã được tháo gỡ vào đúng thời điểm ngôi nhà mà họ cùng chung tay xây dựng hoàn thành. Từ thời điểm này họ bắt đầu say đắm trong tình yêu với những khó khăn đã vượt qua.

Mời bạn đọc cùng điểm qua truyện online hay hoặc đến với một trong những truyện tiểu thuyết hay trong tuần, điển hình như truyện Tuổi Thanh Xuân (Cảm Ơn Đã Luôn Ở Đây).

Đương Tiểu Phiến Ngộ Đáo Thành Quản

tinybook tinybook
Đương Tiểu Phiến Ngộ Đáo Thành Quản
Truyện Đương Tiểu Phiến Ngộ Đáo Thành Quản của tác giả Kinh Thành Nam Sủng là một trong những truyện tiểu thuyết hay, thuộc thể loại đam mỹ hiện đại, hài, thật thà thụ x phúc hắc công, HE.

Nhân vật trong truyện là Hà Sơ Lục đến thành phố kiếm ăn, ấy vậy mà ngày nào cũng bị Đặng Thiệu truy đuổi. Anh tới thì tôi chạy, anh đuổi thì tôi trốn, đuổi đuổi bắt bắt một hồi lại chạy lên tận giường! Thế nhưng cuộc sống của hai kẻ hoàn toàn khác biệt quan hệ bất thường, một tiểu thụ lôi thôi, một tiểu công mắc bệnh sạch sẽ, khỏi phải nói cũng biết loạn thành một đống, tranh cãi không ngừng!

Đại Chiến Hacker

tinybook tinybook
Đại Chiến Hacker
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Đại Chiến Hacker, là truyện tiểu thuyết hiện đại kể câu chuyện về những thiếu niên nổi loạn nhưng trong sáng và can đảm của thời đại công nghệ.

Những người mà, giống như tiền thân của họ ở Ngựa chứng đầu xanh hay nhiều tác phẩm dành cho tuổi trưởng thành nổi tiếng khác, bị mắc kẹt trong một thế giới quá nhiều bất ổn. Thế giới được mô phỏng ở đây hiện đại và giống thế giới thực tới mức người đọc hẳn sẽ quên mất đó chỉ là một hư cấu ở thì tương lai.

Chính bởi sự chân thực đó, khi cuộc chiến Thiện-Ác đi đến hồi kết, khi công lý chiến thắng sau rất nhiều gian nan, đâu đó hẳn sẽ có nhiều tiếng thở phào. Cùngđọc truyện để theo dõi và dành thời gian để khám phá truyện Ngây Thơ Và Phóng Đãng của tác giả Christina Hollis nhé.

Mùa Hoa Loa Kèn Nở Rực Rỡ

tinybook tinybook
Mùa Hoa Loa Kèn Nở Rực Rỡ
Truyện Mùa Hoa Loa Kèn Nở Rực Rỡ của tác giả Sài Kê Đản là câu chuyện tiểu thuyết hiện đại giữa một công nam nhân ngớ ngẫn và một thụ tự kỷ tạo nên một cặp nhân vật đăc sắc. Dường như hai người đi theo chiều hướng trái ngược nhau, nhưng lại có sức hút lẫn nhau do ông trời se duyên mời các bạn đọc truyện và ủng hộ.

***

Đương nhiên, tất cả những lời nói kia đều là nam sinh nói về tôi, các cô gái thì luôn thích khuôn mặt này, khi đó, còn lưu hành mọt danh từ, các cô ấy đều gọi tôi là “COOL” !

Tôi không thể nhớ rõ từ lúc nào thì tôi liền thay đổi, khuôn mặt của tôi đã xuất hiện muôn màu muôn vẻ. Cẩn thận nghĩ lại, có lẽ là từ học kỳ 2 năm ấy.

Ngày đó, ánh mặt trời tươi sáng, gió nhẹ làm mái tóc tôi bay bay nhẹ nhàng, cành liễu bên ngoài đung đưa theo gió, nhẹ mà uốn lượn như cành trên cánh tay của Quan Thế Âm.

Tôi cầm cái chổi rơm đi xuống dưới lầu trực nhật, người làm việc luôn khiêm tốn như tôi chưa bao giờ nhìn thẳng vào người khác. Đương nhiên, phải trừ mấy người lãnh đạo trường, tôi còn phải trừ cho bọn họ chút mặt mũi.

Đến chỗ phân công của tôi, tôi gần như thoải mái mà nghiêm túc quét, bên cạnh truyền đến từng trận cười như gà mẹ đẻ trứng, tôi vẫn bình thường mà làm công việc của mình.

Chàng Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh

tinybook tinybook
Chàng Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh
Truyện Chàng Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh của tác giả Bình Quả Thụ là một câu truyện ngôn tình hiện đại, tiểu thuyết full, đam mỹ, nhất thụ nhất công, HE.

Như tựa đề, đây là câu truyện hot về một paparazzi nho nhỏ và một đại minh tinh quay trở lại giới giải trí sau một thời gian dài. Tình cảm ấm áp bắt đầu từ một tối mùa xuân, là hộp sữa chua cùng một miếng bánh nhỏ, sưởi ấm ngày sinh nhật cô đơn của một người. Muốn biết câu chuyện của họ ra sao, xin mời đón đọc.

Yêu Ở Hamo

tinybook tinybook
Yêu Ở Hamo
Truyện Yêu Ở Hamo của tác giả Cận Sắc Ivy thuộc thể loại đam mỹ, tiểu thuyết full. Mỗi khi Vu Nhược Tường nhớ lại lúc đó thì đều không thể quên được Hạ Trăn lúc ấy. Nói cũng lạ, lúc đó anh chỉ cảm thấy Hạ Trăn nhất định là một yêu tinh, mà Hạ Trăn quả thực cũng bị coi là một yêu tinh.

Định mệnh đưa Vu Nhược Tường, một ông chủ tiệm bánh về ở chung nhà với Hạ Trăn dưới hình thức thuê chung nhà. Rồi từ đó, bao nhiêu chuyện bắt đầu xẩy ra. Từ cái ấn tượng không tốt ban đầu mà Hạ Trăn thể hiện. Liệu mối quan hệ của họ có tốt lên hay là chết ngay từ lần đầu quen biết.

Mời các bạn cùng đón đọc truyện nhé.

Xuất Hiệp Sắc Nam

tinybook tinybook
Xuất Hiệp Sắc Nam
Edit + Beta: nấm rơm ^^

Hạ Tình Hãn yên lặng cứ thế chờ đợi bên cạnh Hồng Hải Cương mười năm ròng rã, đã luyện mình thành một người đầy bản lĩnh - vừa phục vụ cho chồng kiêm luôn quản lý chồng, hơn nữa còn đem luôn nửa phần bên dưới làm thức ăn bổ dưỡng cho dã thú cắn nuốt ăn no... Nhưng mọi truyện như sấm rền khi vào ngày lễ tình nhân, anh nhận được một bạo tin tức – xuất hiệp sắc nam, xú nam nhân này đã thay lòng đổi dạ rồi! Nhưng kỳ lạ thay, Hạ Tình Hãn cự nhiên không khóc cũng không nháo, bởi vì anh hoá bi phẫn thành sức mạnh để anh thêm dũng khí bắt tay vào thực hiện đại kế hoạch trả thù ….

Thay đổi khẩu vị, chọn ngay một nử nhân chỉ biết ăn tươi nuốt sống đồng tiền, cuối cùng Hồng Hải Cương phát hiện chỉ có tình nhân cũ trong tiểu thuyết là tốt nhất. Khi Hàn Tình Hãn kết giao người tình mới, hai người tiến triển thần tốc, hàng đêm thượng “ Hậu Đức lộ” … làm cho cậu phải bày ra hạ sách – không bệnh giả thành bệnh, không chết giả thành chết… Ai ngờ vẫn không gọi được tâm của giai nhân tở về, cậu đành phải tỉ mỉ an bài “ một đêm ôn lại tình yêu cũ”, cảnh tốt nhất : đưa “nhà” cậu lên giường …

Hai Con Người, Một Cuộc Đời

tinybook tinybook
Hai Con Người, Một Cuộc Đời
Truyện Hai Con Người, Một Cuộc Đời của tác giả Vạn Sắc là một câu truyện đam mỹ hiện đại đô thị, tiểu thuyết, H cao, 1×1, ( trá hình) Tra công x Tiện thụ, Ngược tâm, HE.

Một lần say rượu, truyện là hắn cùng người đàn ông mình thầm yêu mười năm lên giường. Sau khi tỉnh lại lại bị hiểu lầm là MB (call boy), một ký kết bao dưỡng làm cho hai người bắt đầu cuộc sống cùng nhau, cam tâm tình nguyện vì người đàn ông này mà trả giá hết thảy, lại bởi vì một chút hiểu lầm bị người đàn ông này không chút lưu tình đuổi ra khỏi nhà.

Hiểu lầm cởi bỏ, loại tình cảm yêu thương lại dấy lên, tra công hối hận không thôi, dùng trăm phương nghìn kế để một lần nữa có thể ôm mỹ nhân về nhà…

Cực Ác Tử Kỵ

tinybook tinybook
Cực Ác Tử Kỵ
Truyện Cực Ác Tử Kỵ của tác giả Phong Dạ Hân là câu chuyện đam mỹ, tiểu thuyết hiện đại xen lẫn có tình tiết yêu quái trong truyện.

Vào cái đêm hallowen ở ngôi biệt thự của mình khiến hắn sợ hãi không biết nguyên do gì mà hắn lại đang nằm trên giường lớn nhưng không mặc quần áo. bên cạnh có khỏa còn đầu buồn ngủ đối với hắn mỉm cười, một khối không đầu thân thể đang từ phòng tắm đi tới!

Trời ạ! Truyện chẳng lẽ hắn thất thân rất đúng giống như không chỉ là nam nhân, còn là một sống mấy trăm năm tùy thời có thể xuất chiêu \"Đầu thân chia lìa\" kỹ năng đặc biệt đích - không đầu kỵ sĩ? !

Em Nghe Anh Giải Thích

tinybook tinybook
Em Nghe Anh Giải Thích
Truyện Em Nghe Anh Giải Thích của tác giả Thất Thế Hữu Hạnh là câu chuyện tiểu thuyết hiện đại nhất thụ nhất công, nhẹ nhàng.

Cậu năm nay vừa tròn hai mươi tuổi nhưng trong truyện online hay này thì cậu không thích học hành cho lắm nên cha cậu cho cậu đi làm để ra ngoài xã hội học hỏi thêm những điều mới lạ.

Cũng tại đây cậu đã gặp được người mà cậu thương khi em gọi tên anh, mời các bạn đón xem.

Vị Tầng Vọng Ký

tinybook tinybook
Vị Tầng Vọng Ký
Thể loại: tiểu thuyết hiện đại, nhất thụ đa công, mỹ công mỹ thụ, cường thủ hào đoạt, ngược thân ngược tâm

Edit: Tiểu Ly

Truyện hay của Phong Lộng có tên Vị Tầng Vọng Ký xoay quanh \"Lái xe đi ra ngoài, đến phía cuối con đường tư gia trải nhựa ngắn ngủi, nếu đi về phía bên trái sẽ trực tiếp đi tới khu trung tâm chợ, cũng chính là một mảnh đất phồn hoa, đi thêm khoảng hai, ba km nữa có thể thấy hai bên đường với rất nhiều bảng hiệu đèn nê ông.

Còn nếu rẽ hướng bên phải, sẽ tới nơi được truyện xưng là “Thiên đường học phủ” – Học viện Đức An.......\"

Nô Lệ Và Thú Dữ

tinybook tinybook
Nô Lệ Và Thú Dữ
Truyện Nô Lệ Và Thú Dữ của tác giả Độc Cô Vinh thuộc thể loại âu phong (phong văn châu âu), ngắn, 1×1, tiểu thuyết full, cường nhược, phúc hắc ôn nhu công tước công x thiện lương đơn thuần nô lệ thụ, ấm áp, ngọt sủng, nhân thú, HE. Em thụ là nô lệ thấp kém nhất trong phủ công tước nhà anh công, ngày nọ được phân cho nhiệm vụ chăm sóc con tuyết sư là sủng vật của ảnh, kỳ lạ là tuyết sư tuy nổi tiếng hung hãn nhưng lại không hề tổn thương em.

Ra anh là thượng cổ thần thú, cùng tuyết sư vốn là nhất thể, vì tìm người yêu luân hồi đầu thai nên tách ra làm hai, lấy khứu giác của động vật để đánh hơi tìm người cho dễ, sau mọi truyện thì xác định em chính là ái nhân truyền kiếp của mình, anh dẫn em về ra mắt 2 thèng bạn cũng là long thần thú.

Thương Em Vào Lòng

tinybook tinybook
Thương Em Vào Lòng
Tóm tắt nội dung truyện Thương Em Vào Lòng của tác giả Thuần Bạch Xuẩn Bạch thuộc thể loại tiểu thuyết hiện đại, trùng sinh/trọng sinh, chủ công, bá đạo thâm tình công, lãnh đạm khả ái thụ, công sủng thụ, 1×1, HE....Truyện nói về Giản Quân Khải chưa từng nghĩ mình sẽ yêu một người đến như thế. Yêu một người mà trong lòng người ấy chỉ có tên nam nhân khốn kiếp kia.

Giản Quân Khải không hiểu, chẳng phải chỉ là người nọ gặp em sớm hơn anh vài năm thôi sao?

Giá như, giá như… Anh gặp em vào cái lúc em còn là một thiếu niên phải chịu đủ mọi sự ghẻ lạnh của thói đời, vào cái lúc trước khi em gặp được người duy nhất đã cho em ấm áp rồi lại phản bội em kia, và vào cái lúc em vẫn chưa cảm thấy tuyệt vọng với thế giới này…

Nếu như anh theo đuổi em,thương yêu em trước tên khốn kia, như thế phải chăng sẽ không có kết cục như bây giờ? Mời các độc giả cùng đọc truyện hoặc đến với tựa truyện cùng loại cũng đặc sắc không kém, truyện mang tên Lớp Học Kinh Dị.

Tổng Tài Nô Lệ Thư Ký Chủ Nhân

tinybook tinybook
Tổng Tài Nô Lệ Thư Ký Chủ Nhân
Truyện Tổng Tài Nô Lệ Thư Ký Chủ Nhân của tác giả Nịnh Mông Diệp Tử là một truyện đam mỹ tiểu thuyết hiện đại đô thị, nhất thụ nhất công, điều giáo SM, ấm áp văn.

Một người tổng tài ko biết tình là gì?

Một người thư ký thủ pháp lão luyện chuyên ngành điều giáo nô lệ.

Bọn họ khi ở chung sẽ phát sinh truyện gì ?

Nhất Bổn Nhật Ký Đích Phát Gian Tình

tinybook tinybook
Nhất Bổn Nhật Ký Đích Phát Gian Tình
Truyện Nhất Bổn Nhật Ký Đích Phát Gian Tình là một truyện thuộc thể loại ngôn tình võng du đam mĩ văn, bối cảnh là game online Thiên Long Bát Bộ, không phải đời thật, hài, tiểu thuyết full, HE của tác giả Sa Tử.

Truyện bắt đầu là những đoạn nhật ký của tiểu Vũ. Có thể nói nhờ quyển nhật ký này mà hai nhân vật chính của chúng ta nhận thức được nhau. Xem truyện sẽ thấy rằng một người là thầy giáo, một người là ba ba. Bé tiểu Vũ bị kẹp giữa chuyện tình lãng mạn (điên khùng)của họ và bang hội Khuynh thành ` Mỹ nhân cốc, một động hủ nữ chính hiệu (rất thương cảm bé mới 10 tuổi đã bị tẩy não).
tinybook Kho Sách








Chat