Vụ Án Kỳ Lân Đầm Bích Thủy Chương 7 Chương 7

Vụ Án Kỳ Lân Đầm Bích Thủy
Tác giả: Nhĩ Nhã
Thể loại: Tiểu thuyết
Nguồn: Dịch giả: Liên Phụng
Số chương: 21
Lượt xem: 3318
Tóm tắt nội dung:
Chương 7 Chương 7
Tổng số chương: 21
1 - 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
Chương 1Chương 1 07/04/2017
2
Xem
Chương 2Chương 2 07/04/2017
3
Xem
Chương 3Chương 3 07/04/2017
4
Xem
Chương 4Chương 4 07/04/2017
5
Xem
Chương 5Chương 5 07/04/2017
6
Xem
Chương 6Chương 6 07/04/2017
7
Xem
Chương 7Chương 7 07/04/2017
CHƯƠNG 7

[Tâm tình thượng khả]

.

Nếu Trình Bình đã không phải hung thủ, như vậy mọi người cũng không tiếp tục làm khó hắn, Bao Chửng sai Triển Chiêu tiếp tục đi tìm đầu mối về hắc y nhân ẩn nấp trên nóc nhà kia, người này hiển nhiên đến từ giang hồ, vũ khí đặc biệt như vậy, hẳn là không khó tìm.

Chỉ là, mọi người không làm khó dễ Trình Bình, nhưng Trình Bình lại tự làm khó dễ hắn, uể oải a.

Nói đến cũng có thể lý giải, vị ân nhân cứu mạng nam hiệp Triển Chiêu mà Trình Bình tâm tâm niệm niệm nhớ đến kia, là một đại anh hùng thiết hán tử đứng lên chọc trời ngồi xuống sụp đất, không ngờ lại là một người trẻ tuổi tư tư văn văn như thế, thoạt nhìn càng giống một công tử ca nhi đến học đường hơn, hoặc là tiểu phu tử tư thục của nhà nào đó, hoàn toàn không giống người giang hồ, ngay cả chòm râu cũng không có…

Bất quá hắn lại nhìn nhìn Bạch Ngọc Đường, nghĩ vẫn nên nhịn thôi, dạo gần đây đại khái cao thủ giang hồ đều thay đổi tác phong rồi. Hơn nữa Triển Chiêu tuy rằng thoạt nhìn tư tư văn văn, nhưng đánh nhau rất nghiêm túc, vừa nãy bị hắn truy đuổi cho nằm vật vã chính là minh chứng tốt nhất, quả thực thâm bất khả trắc…

Nghĩ vậy, Trình Bình còn rất oán niệm mà liếc nhìn Triệu Phổ cách đó không xa.

Kỳ thực ngay từ đầu, hắn cho rằng Triệu Phổ chính là Triển Chiêu, tuy rằng tuổi của Triệu Phổ cũng còn rất trẻ, nhưng lại thô lỗ hơn rất nhiều a, có chút anh hùng khí khái.

Trình Bình nghĩ tới đây, lại oán niệm liếc nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu tiếp thu được đường nhìn của hắn thì trong nháy mắt lỗi giác —— Ta có tội, ta trông không có thô lỗ!

Bao Chửng bảo mọi người phân công nhau điều tra đầu mối, ông và Bàng Cát đi đến nha môn, muốn tìm tri phủ đại nhân nói chuyện, buổi tối mọi người quay về Bạch phủ.

Bao đại nhân bảo phân công hành động là có dụng ý, chuyện lần này có vẻ dính dáng đến ân oán giang hồ, không bằng để Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường dựa theo phương pháp giang hồ, quan phủ không tiện tham gia.

Triệu Phổ thấy mọi người sầu mi khổ kiểm, bèn bắt chuyện rủ cùng đi ăn, vì vậy, một đám người tới khách ***.

Hi Châu phủ mấy ngày nay thập phần náo nhiệt, không ít người giang hồ tới đây, phái Thiên Sơn trước sau cũng đã chết hai vị cao thủ cùng với hai khách nhân, đã oanh động võ lâm, không ít người đều tới xem náo nhiệt, không biết lần này có loạn đến khiến giang hồ rung động hay không, nếu có thể làm cho Thiên Tôn lộ diện là tốt nhất, có thể được thấy phong thái chí tôn vô địch.

Bọn họ đi lên lầu hai, tiểu nhị liếc mắt thấy được Bạch Ngọc Đường, bèn mời lên nhã gian, thập phần khách khí.

Mọi người nhập tọa, Tử Ảnh và Giả Ảnh liếc liếc Trình Bình đang lẽo đẽo theo sau, cùng ngồi xuống chuẩn bị ăn.

Trình Bình thấy hai người quan sát mình, cũng nhướng mi một cái.

“Ta nói vị cao thủ này.” Tử Ảnh nhìn hắn rất không vừa mắt, cũng không phải vì Trình Bình lườm Triển Chiêu, Tử Ảnh ái ốc cập ô (yêu ai yêu cả đường đi)… mà là Trình Bình một cây gậy tre đánh chìm cả chiếc thuyền có Triển Chiêu ở trên đó, chính Tử Ảnh cũng thuộc về loại tướng mạo nhã nhặn trắng trẻo, đã ở trên chiếc thuyền bị chìm kia, cho nên rất là oán niệm.

Trình Bình tự nhiên nghe được hai chữ “cao thủ” chứa chất trào phúng, bèn híp mắt liếc Tử Ảnh.

Tử Ảnh tức cười, “Ngươi theo tới làm chi? Báo ân a?”

Trình Bình trên mặt xấu hổ, nhìn nhìn Triển Chiêu đang cùng Tiểu Tứ Tử thảo luận món nào ăn ngon, thở dài… Ân công của hắn không chỉ không giống anh hùng, mà còn là một tên cật hóa.

Vẻ mặt ghét bỏ mà quay đầu lại, Trình Bình liền thấy Bạch Ngọc Đường tựa hồ liếc nhìn mình.

Trình Bình và Bạch Ngọc Đường không quá quen thuộc, bất quá thập đại cao thủ phái Thiên Sơn đối với Bạch Ngọc Đường đều ôm chung một loại cảm tình rất phức tạp.

Đầu tiên là đố kị, có thể được Thiên Tôn coi trọng nhận đến dạy vài chiêu, cơ bản cũng không phải hạng người bình thường, cho nên đại thể tâm cao khí ngạo, nhưng Thiên Tôn bất công quá rõ ràng, ngoại trừ Bạch Ngọc Đường thì không ai được nhận làm đồ đệ. Tất cả mọi người không phục, vô luận Bạch Ngọc Đường có thiên phú cao thế nào đi nữa, không phải cũng chỉ là một người trẻ tuổi đầu hai mươi thôi sao, giữa người với người, có bao nhiêu khác biệt chứ?

Còn nữa, thập đại cao thủ đều từng gặp Thiên Tôn, có thể nói dung mạo cùng một cấp bậc với Bạch Ngọc Đường, kinh vi thiên nhân! Tất cả mọi người nghĩ, có thể Thiên Tôn thu nhận Bạch Ngọc Đường, chính là vì tướng mạo dị thường tuấn mỹ của hắn… Nói tới nói lui, vẫn là dựa vào khuôn mặt.

Mặt khác, xét về các loại điều kiện linh tinh, Bạch Ngọc Đường xuân phong đắc ý (tương lai xán lạn), gia thế lại tốt, niên thiếu thành danh… các huynh đệ đối với với hắn không phục không cam. Nhưng công phu không giỏi bằng hắn, trong lòng ai cũng hiểu rõ, vì vậy không phục cũng không được.

Nhưng thập đại cao thủ phái Thiên Sơn lại không thừa nhận, không nghĩ đó là do Bạch Ngọc Đường có thiên phú rất cao, mà là vì hắn được Thiên Tôn yêu thích, cho nên dạy cho hắn cũng nhiều.

Trình Bình thấy Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu tuổi tác không xấp xỉ là bao, danh tiếng cũng vang như nhau, đều là tướng mạo xuất chúng, phỏng chừng hai người bọn họ hẳn là có tao ngộ và từng trải cũng không khác nhau là mấy… Có thể là lợi hại, nhưng không nhất định lợi hại hơn ai.

Nhưng hắn thật ra cảm thấy rất hứng thú với Triệu Phổ, người này là ai? Trông rất có anh hùng khí khái, có vẻ rất lợi hại…

Tiểu Tứ Tử ngồi bên cạnh Triển Chiêu, thấy Trình Bình đối diện kia lấm la lấm lét, nhìn bên này, nhìn bên kia, biểu tình thật phong phú.

Trình Bình quay đầu lại, bưng lên chung trà, thì thấy tiểu oa nhi mập mạp đối diện đang nhìn mình đăm đăm, mặt tròn vo tròn vo giống như một viên gạo nếp, bất quá ánh mắt mang chút ghét bỏ nho nhỏ.

Trình Bình sờ sờ cằm, tiểu hài tử trừng ta hả?

Tiểu Tứ Tử thì lại yên lặng theo ánh mắt của Trình Bình mà nhìn qua xác nhận một lần, không sai! Người này đang nhìn Cửu Cửu kìa! Thật đáng ghét!

Triển Chiêu nhéo nhéo má bé, “Ai, ăn điểm tâm không?”

“Ăn!” Tiểu Tứ Tử lập tức bỏ quên bạn Triệu Phổ.

Triển Chiêu ôm lấy bé, “Chúng ta tới trù phòng xem.”

“Ân!” Tiểu Tứ Tử cùng Triển Chiêu đi ra.

Cái mũi Trình Bình chun lên —— Đại hiệp cái gì a, còn dỗ tiểu hài tử, không có một chút khí khái!

Bạch Ngọc Đường bưng chén rượu chậm rãi uống, nhìn nhìn thái bài (bảng treo tên thức ăn) xung quanh… Tửu lâu này hắn thường tới, nhã gian lầu hai có thái bài, treo trên một mặt tường, Triển Chiêu muốn ăn cái gì thì trực tiếp gọi không được sao, vì sao lại cố ý mang theo Tiểu Tứ Tử đến trù phòng xem?

Rất hiển nhiên, cảm thấy có chuyện không chỉ là Bạch Ngọc Đường, Triệu Phổ cũng hiếu kỳ nhìn bài tử xung quanh, sau đó nhìn Bạch Ngọc Đường, ý là hỏi —— Tình huống gì?

Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút, buông cái chén đứng lên, đi ra cửa phòng.

.

Lúc này, Triển Chiêu ôm Tiểu Tứ Tử một đường chạy chậm, tới gần phía sau trù phòng.

Tiểu Tứ Tử có chút khó hiểu, Triển Chiêu đặt bé xuống đất, từ túi trong tay áo lấy ra một bình nhỏ, vẫy vẫy, bên trong rơi ra một con giáp xác trùng (bọ cánh cứng) vàng kim.

“Di?” Tiểu Tứ Tử chớp chớp mắt, tất cả lực chú ý đều đặt trên con giáp trùng đang vỗ vỗ cánh, “Vèo” một cái đã bay xa kia.

Chỉ là con giáp trùng nọ bay rất nhanh rất nhanh, thoáng cái đã mất tăm, vì vậy Tiểu Tứ Tử cũng không quá xác định vừa nãy mình có phải đã nhìn thấy hay không nữa.

Triển Chiêu thu hồi cái bình, vươn tay ôm lấy Tiểu Tứ Tử tiếp tục đi tới trù phòng.

Húng thú đối với con trùng kia của Tiểu Tứ Tử đã bị điểm tâm ngọt hấp dẫn, chờ Triển Chiêu ôm bé, cầm trong tay hai xuyến đường bất súy* dẻo dẻo mềm mềm, Tiểu Tứ Tử cơ bản đã quên có chuyện gì đó về con trùng nào đó rồi.

*(đường bất súy là tên một món ăn, còn được gọi là “như ý quả”, là anh em với bánh trôi, hương vị ngọt ngào trơn mềm, no mà không ngán, mùi thơm tứ phía, già trẻ đều thích)

Hai người ngay tại thang lầu, chạm mặt Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường khoanh tay tựa bên một cây cột, nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu đến trước mặt hắn, nhỏ giọng nói, “Ngươi thu liễm chút a, coi chừng tai nạn chết người đó!”

Bạch Ngọc Đường nhướng mi một cái, cũng không phải rất hiểu ý hắn.

Triển Chiêu chỉ chỉ đám nha hoàn bưng mâm nhỏ vừa bước đi vừa quay đầu lại ở xung quanh, “Có mấy người té xỉu rồi kìa!”

Bạch Ngọc Đường sửng sốt một chút mới phản ứng được, trong óc liền bật ra một câu “Quốc sắc thiên hương”, cái gọi là sầu cũ hận mới cùng nhau nổi dậy, một bên lông mi nhướng lên cao cao.

“Oa…” Tiểu Tứ Tử ôm lấy cổ Triển Chiêu, “Lông mi động kìa!”

Triển Chiêu cũng chăm chú gật đầu, “Động bên trái biểu thị tức giận!”

“Chạy mau!” Tiểu Tứ Tử gặm một ngụm đường bất súy, Triển Chiêu ôm bé nhanh như chớp bỏ chạy không ảnh.

Bạch Ngọc Đường khoanh tay đứng phía sau nhìn hai người chạy vội lên lầu, bỗng nhiên minh bạch… Hắn nếu như là Trình Bình, phỏng chừng cũng không tiếp thu được vị ân công “cởi mở” như thế này.

Vừa lên lầu, chỉ thấy ngoài cửa thang lầu hai rất náo nhiệt, tựa hồ là tại gian nhã gian đối diện bọn họ, mới vừa có người vào ăn, còn không ít.

Có một tên hắc đại (to đen) đi ở phía sau, Bạch Ngọc Đường đại khái quan sát bóng lưng hắn —— Thật to!

Kẻ cao to đó giọng cũng lớn, tựa hồ đang nói chuyện phiếm với người đi phía trước, có một câu lọt vào trong lỗ tai Bạch Ngọc Đường, “Phái Thiên Sơn này khí số phỏng chừng sắp cạn rồi.”

Bạch Ngọc Đường nghe thấy hơi chói tai, bất quá hắn và phái Thiên Sơn cũng không có quan hệ quá lớn, vì vậy coi như không nghe được.

“Thiên Tôn có phải chết rồi không?” Hắc đại nọ lại nói một câu, “Nghe nói hơn một trăm tuổi rồi a!”

Câu này, làm cho Triển Chiêu phía trước khựng lại, quay đầu nhìn Bạch Ngọc Đường.

Tiểu Tứ Tử tựa trên vai Triển Chiêu, nói khẽ vào tai hắn, “Lông mi bên trái!”

Triển Chiêu đồng tình liếc nhìn đại hán nọ —— Bạch Ngọc Đường lúc trước từng nói hắn thấy rất nhiều người không vừa mắt, nguyên nhân là do hắn có rất nhiều điều kiêng kỵ. Tỷ như nói, kiêng kỵ nhất kẻ nào dám mắng bốn vị ca ca tẩu tẩu hắn, hắn không thể chịu được. Lại tỷ như nói, vũ nhục Thiên Tôn hoặc có hành vi bất kính với Thiên Tôn, toàn bộ đều không thể tha thứ. Lại tỷ như, nói hắn dễ nhìn khen hắn xinh đẹp…

Triển Chiêu sờ cằm —— Kỳ quái nga, sáng nay nóng nảy nói bậy mấy câu, hình như lỡ mồm nói “Quốc sắc thiên hương” gì đó… Bạch Ngọc Đường cư nhiên không rút đao?

Bất quá kẻ cao to nọ hiển nhiên không ý thức được nguy hiểm đang tới gần, còn hỏi người đồng hành bên cạnh, “Con người cơ bản sống không hơn được một trăm tuổi đúng không? làm gì có trường thọ được như vậy.”

“Có chứ.”

Lúc này, Triển Chiêu ôm Tiểu Tứ Tử đi tới phía sau cách bọn họ không xa, Tiểu Tứ Tử nghe được, bèn nói, “Nội lực thâm hậu thường ngày lại chú trọng dưỡng thân chi đạo, rất có thể sống tới hơn một trăm tuổi.”

Giọng của Tiểu Tứ Tử mềm mại không khác gì viên gạo nếp đường bất súy trong tay bé mà Triển Chiêu đã cho, bất quá rất rõ ràng.

Kẻ cao to phía trước quay đầu lại, liếc mắt thấy được Triển Chiêu và Tiểu Tứ Tử.

Hắn thấy người nói tựa hồ là một tiểu hài nhi, định bỏ qua lại nghe Tiểu Tứ Tử đột nhiên nói, “Nha nha, ấn đường ngươi biến thành màu đen, môi tím tái, nhân trung có hắc tuyến, mệnh không còn lâu nữa rồi nha.”



Một câu nói của Tiểu Tứ Tử, đại hán ngây ngẩn cả người.

Bạch Ngọc Đường phía sau cũng ngây ngẩn cả người, Triển Chiêu chớp chớp mắt —— Hài tử này hẳn là không phải đang giúp Bạch Ngọc Đường hả giận thay Thiên Tôn báo thù chứ? Nếu như mà nó nói thật… tỉ mỉ quan sát, đại hán này quả thật sắc mặt không tốt.

“Mụ nội nó, ngươi cái đồ trẻ thối hỉ mũi chưa sạch nói bậy cái gì?!” Đại hán rống lên một tiếng, hắn nguyên bản giọng đã lớn, tiếng rống này làm cho nóc nhà cũng rung lên.

Tiểu Tứ Tử ôm đầu dúi vào trong lòng Triển Chiêu trốn.

Mà theo thanh âm của đại hán hạ xuống, chỉ thấy đại môn gian phòng bên kia bị một cước đá văng, Công Tôn lao tới, “Tên ô quy vương bát đản nào dám hù dọa nhi tử ta!”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường yên lặng đứng trước thang lầu, Công Tôn miệng độc bọn họ lúc trước từng được chứng kiến, tương đối mẫn cảm, cảnh tạc mao cũng từng được thấy, ngày hôm nay lần đầu tiên thấy y gầm gè, rất mãnh liệt!

Đại hán thấy là một thư sinh văn nhược lao tới, miệng rộng phiết một cái, “Ngươi như vậy còn có nhi tử lớn thế kia?”

Công Tôn nhướng mi một cái, “Thì đó, không giống ngươi, nhi tử cũng không phải là ngươi thân sinh, trán lục cả rồi kìa (ý nói bị cắm sừng).”



Lại là trầm mặc trong chốc lát.

Chợt nghe được “Phốc” một tiếng, Triệu Phổ bưng cái chén tới cửa xem náo nhiệt phun thẳng ra một ngụm nước trà.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường yên lặng liếc mắt nhìn nhau —— Quá độc!

Tiểu Tứ Tử lặng lẽ chui ra, hỏi Triển Chiêu, “Nhi tử trán lục không phải là thân sinh sao?”

Triển Chiêu xấu hổ mà cười cười, ấn Tiểu Tứ Tử trở lại lòng mình, bước lên lầu hai bước, đem Tiểu Tứ Tử đang cuộn mình thành quả cầu trả cho Công Tôn.

Công Tôn bế tới an ủi, đau lòng a, bị sợ hãi thì làm sao bây giờ a, trời đánh thằng cha hắc bính tử (bánh dẹp) kia đi!

Đại hắc nọ nhất thời không phản ứng được, mới hiểu ra ám chỉ chân chính Công Tôn, tức giận đến méo cả mũi, hét to một tiếng, “Ngươi con mẹ nó muốn chết!”

Nói xong, xông tới Công Tôn muốn tát một cái.

Công Tôn mới không sợ, ở đây nhiều cao thủ như vậy, ngươi dám hoành hành?!

Quả nhiên, tay đại hán nọ còn chưa đụng tới Công Tôn, đã bị Triển Chiêu nhẹ nhàng giơ tay cản lại.

Hắc đại nọ ngẩn người, lui về sau một bước trở tay tung một chưởng.

Triển Chiêu nhấc chân đá một cước trúng mu bàn tay hắn, sau đó giẫm xuống…

“Oanh” một tiếng, kẻ cao to nọ cả người bị nội lực ấn dính vào mặt đất, chấn đến sàn nhà lung lay hai cái.

Triển Chiêu một cước giẫm lên cổ tay hắn, nhìn hắn, “Nga… Thì ra là người của Lam Hồ bang.”

Đại hán cả kinh, ngẩng đầu nhìn.

Triển Chiêu cong khóe miệng, nhấc chân, tung một cước lên gương mặt đen của hắn, trực tiếp sút đại hán bay vào trong gian phòng đã được mở rộng cửa bên cạnh.

Kẻ cao to nọ lộn một vòng giữa không trung, đặt mông ngồi trên mặt đất còn trượt một đường dài, đụng lật cái bàn.

Triển Chiêu hai tay đặt sau lưng, nhìn đám đồng bạn của kẻ cao to nọ đang đứng xung quanh, thản nhiên cười một cái, “Trở lại nói cho Lam Hồ Ly, hảo hảo quản thủ hạ của mình.”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, Triển Chiêu liền xoay người định vào phòng.

Tiểu Tứ Tử lúc này đã ló đầu ra, hướng về phía Triển Chiêu vỗ tay —— Hảo lợi hại hảo thần khí!

“Ngươi là ai?” Mấy tên thủ hạ của Lam Hồ bang bèn hỏi Triển Chiêu.

Triển Chiêu bỗng nhiên bật cười, chỉ chỉ đại hán đang chật vật đứng lên, trên mặt còn có dấu giày, “Bang chủ các ngươi nhận ra dấu giày này.” Nói xong, vào phòng ăn.

Mấy người của Lam Hồ bang hai mặt nhìn nhau, song song, bèn cảm giác bên cạnh có hơi lạnh âm trầm, ngẩng đầu vừa nhìn, Bạch Ngọc Đường một thân bạch y đang đi ngang qua người bọn họ.

Lúc xoay người vào phòng thì vung tay áo lên…

Động tác này nhờ một thân bạch y của hắn, rất thoải mái tự nhiên tiêu sái, nhưng theo động tác của hắn, đại hán vừa đứng lên chợt nghe được “Ba ba” hai tiếng, sau đó che mặt, nóng rát.

Hắn còn chưa hiểu được chuyện gì xảy ra, một cổ kình lực đẩy hắn vọt lên, đột ngột đụng vào cửa sổ, ném xuống lầu hai, ngã chổng vó.

Đại hán nằm trên mặt đất, giữa mặt có một dấu giày, hai bên là hai dấu bạt tai… Tạo hình cực kỳ giống một đôi giày có cánh.

Lúc này, một nữ tử mặc váy dài màu lam vừa từ trong một chiếc xe ngựa bên cạnh hắn bước xuống, nhìn chằm chằm người trên mặt đất nửa ngày, “Hắc Hổ, ngươi đang làm gì đó?”

“Bang… bang chủ…” Kẻ cao to gọi là Hắc Hổ vươn tay cầu cứu.

Cô nương áo lam đột nhiên ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm dấu giày trên mặt Hắc Hổ, “Di? Sao dấu giày nhìn quen mắt quá vậy?”

Nàng xem một lúc lâu, đột nhiên che miệng, “Hoa, tiểu chủ nhân.”

Hắc Hổ không có nghe rõ, “Hả?”

Áo lam nữ nhân cầm lấy đầu Hắc Hổ quỳ lạy dấu chân, “Nga! Dấu chân hảo suất hảo ôn nhu hảo tiêu sái hảo lễ phép!”



Hắc Hổ liền cảm thấy mình đầu váng mắt hoa —— Xác định đang nói về dấu chân sao?!

Lúc này, Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường đã vào phòng, Công Tôn cũng ôm Tiểu Tứ Tử đi vào.

Triệu Phổ ngay khi đóng cửa, hỏi Giả Ảnh bên cạnh, “Lam Hồ bang là cái gì?”

Giả Ảnh tuy rằng không phải người giang hồ, nhưng hắn biết không ít chuyện giang hồ, liền nói cho Triệu Phổ, “Lam Hồ bang thuộc về hạ cửu môn, vốn là chi nhánh của Ma cung, bang chủ gọi Lam Hồ Ly, là một nữ nhân, võ công cao cường, bối cảnh không rõ.”

Triệu Phổ sờ sờ cằm —— Nga? Hạ cửu môn a.

Triển Chiêu nhập tọa, thì thấy Trình Bình đối diện ngơ ngác nhìn mình.

Triển Chiêu không để ý tới hắn, thuận tay ôm lấy Tiểu Tứ Tử, đút thức ăn vào miệng bé, thuận tiện cũng tự đút cho mình, hai người có rất nhiều đề tài nghiên cứu về thức ăn, động tác gắp thức ăn cũng đồng bộ, khẩu vị cũng gần như nhau.

Bạch Ngọc Đường nhẹ nhàng vén lên vạt áo, tiêu sái như gió mà ngồi xuống, nhìn Trình Bình đối diện, cúi đầu tiếp tục uống rượu.

Trình Bình lúc này trong lòng ngũ vị trần tạp (rối bời)… Vừa nãy khi Triển Chiêu giáo huấn đại hán nọ hảo suất hảo khí phách hảo có anh hùng khí khái, nhưng ngay giờ phút này lại đồng bộ với viên tròn vo này! Đây là vì sao? Vì sao!

Triển Chiêu và Tiểu Tứ Tử đều chú ý tới Trình Bình đối diện vò đầu bứt tai, không hẹn mà cùng oán thầm một câu —— Ngốc nghếch!

Bạch Ngọc Đường một bên yên lặng lắc đầu, đỡ trán, vừa nãy đại hán đó mắng Thiên Tôn nhưng giờ hết giận rồi, tâm tình thượng khả…

(tâm tình thượng khả: ta cũng không rõ khái niệm lắm, nhưng nhìn chung là tâm tình chuyển biến tốt, vui vẻ)

Lúc này, Triển Chiêu bên cạnh đột nhiên múc một chén nóng hổi đẩy cho hắn, bên trong còn có hai viên tứ hỷ.

Bạch Ngọc Đường hơi sửng sốt, chỉ thấy Triển Chiêu nhai một viên tứ hỷ nói, “Tâm tình thượng khả thì ăn nhiều nhiều một chút!”

.

.

____________________

 

 

  Đăng bởi: admin

8
Xem
Chương 8Chương 8 07/04/2017
9
Xem
Chương 9Chương 9 07/04/2017
10
Xem
Chương 10Chương 10 07/04/2017
11
Xem
Chương 11Chương 11 07/04/2017
12
Xem
Chương 12Chương 12 07/04/2017
13
Xem
Chương 13Chương 13 07/04/2017
14
Xem
Chương 14Chương 14 07/04/2017
15
Xem
Chương 15Chương 15 07/04/2017
16
Xem
Chương 16Chương 16 07/04/2017
17
Xem
Chương 17Chương 17 07/04/2017
18
Xem
Chương 18Chương 18 07/04/2017
19
Xem
Chương 19Chương 19 07/04/2017
20
Xem
Chương 20Chương 20 07/04/2017
21 - 21

Nhật Ký Của Nancy

tinybook tinybook
Nhật Ký Của Nancy
Tóm tắt nội dung truyện Truyện tiểu thuyết hay Nhật Ký Của Nancy nói về một cô bé 14 tuổi ngây thơ trong trắng khi yêu lần đầu tiên trong đời em biết đến những cảm xúc yêu đương.

Một chàng trai không que biết đã đột nhiên xuất hiện thật đúng lúc và em thoát khỏi cảnh xô xát hỗn loạn do một đám vô lại nào đó gây ra trong nhà hát, nơi em và các bạn lần đầu tiên được gia đình cho phép đi xem ca nhạc. Đôi lần hẹn hò tiếp theo nhanh chóng gắn kết em với chàng hoàng tử của lòng mình.

Lúc mẹ đi vắng, cô bị hắn hãm hiếp, xong việc, tên thủ ác lạnh lùng bỏ đi, và từ đó biệt tăm. Trinh tiết bị cưỡng đoạt, lại bị ruồng bỏ một cách bất ngờ,cô đã trải qua biết bao khủng hoảng.

Cũng giống với Cuốn Theo Dòng Xoáy, tựa truyện hứa hẹn mang lại những trải nghiệm đầy mới mẻ.

Dương Cửu

tinybook tinybook
Dương Cửu
Đọc truyện Dương Cửu của tác giả Hoài Thượng là truyện thuộc thể loại truyện ngôn tình đam mỹ – tiểu thuyết hiện đại – quỷ súc công vs yêu nghiệt nữ vương thụ.

Một đời Dương Cửu, ưa mỹ nhân, ưa rượu, ưa xe tốc hành, ưa xài súng trường, thích gì làm nấy, phong lưu trác táng. Kể từ khi sinh ra, hắn tạo ra ranh giới, chỉ phải chạy trối chết giữ mạng đúng hai lần, lần đầu tiên là vì Tiêu Trọng Giản muốn mạng hắn, lần thứ hai là La Tuấn ép hắn chết. Mời các bạn đọc truyện nhé.

Liễm Mi

tinybook tinybook
Liễm Mi
Truyện Liễm Mi của tác giả Khôn Ỷ Ngôn Lâu là một tựa tiểu thuyết hay, thuộc thể loại đam mỹ, cổ trang giang hồ, lãnh diễm mỹ nhân giáo chủ công x khả ái thiên nhiên ngốc si tình thiếu hiệp thụ, 1×1, tiểu ngược, HE.

Chính xác là vậy. Lâm Dược trong truyện chính là chuyên gia gian tế thuộc loại điển hình trong võ lâm.

Làm đủ mọi cách không trừ thủ đoạn nào cậu trà trộn vào ma giáo, còn chấp nhận chịu ủy khuất làm một kẻ quét rác trong phái.

Vì mục đích thăm dò nơi cha cậu bị mất tích.

Đáng tiếc cậu ở trong này quét rác nửa tháng, lại ngay cả bóng dáng địa lao cũng chưa tìm thấy.

Có lẽ nào là bị giam giữ trong cấm địa truyền thuyết hoa lạc lệch của ma giáo?

Cậu mang theo cái chổi trộm lẻn vào, không nghĩ tới ngay tại cấm địa,

Đối một mỹ nhân —— hơn nữa còn là một nam nhân, nhất kiến chung tình!?

Lâm Dược nghĩ làm sao cũng đều thấy đối phương nhất định là nam sủng của ma giáo giáo chủ,

Thấy y buồn bực không vui, trong lòng lại càng dâng lên một luồng nhiệt huyết muốn cứu y ra,

Nào biết đâu rằng sự tình không hề đơn giản như người trẻ tuổi nghĩ,

Cậu cho rằng bí mật lớn nhất của mình, chính là thân phận gian tế xuất thân từ võ lâm thế gia,

Ai ngờ, đối phương thế nhưng lại có bí mật so với cậu càng kinh thiên động địa hơn…

Đế Hồn Lạc

tinybook tinybook
Đế Hồn Lạc
Truyện [Thất Nguyên Giải Ách Hệ Liệt] Đế Hồn Lạc của tác giả Live là một truyện đam mỹ, thần tiên yêu quái, trọng sinh, tiểu thuyết full, phúc hắc gian xảo ôn nhu công, cường thụ, công sủng thụ, 1×1.

Địa phủ Diêm La, chúa tể Hắc Thằng đại địa ngục, bút phán thương sinh nghiệt, nhưng trong mắt thiên nhân, bất quá cũng chỉ là một Quỷ Tiên nhỏ bé, một tiểu lại (lại – chức vụ không có phẩm cấp)cực nhỏ, cuộc ngẫu ngộ dưới tàng lê hoa, khiến y phóng túng tâm tư đi tưởng niệm, tặng Mặc Hoắc, trà vong xuyên, truyện rõ ràng biết trong lòng sát tinh đó sớm đã có người khác, vẫn như vậy, vô oán, vô hối, trên Nguyệt Kính Đài* suốt trăm năm, thấy rõ tâm của mình, lại trảm không đứt đoạn nghiệt duyên này…

Tổng Tài Thế Nào Lại Là Băng Sơn?

tinybook tinybook
Tổng Tài Thế Nào Lại Là Băng Sơn?
Truyện Tổng Tài Thế Nào Lại Là Băng Sơn? của tác giả Thu Y Đan Thanh là một truyện hot đam mỹ băng sơn tổng tài công x mỹ nhân thụ, nhẹ nhàng, hài hước.

Một thẳng nam vì nhà hắn tự đem mình bẻ cong, sau đó bẻ cong luôn tổng tài.

Mời các bạn đón đọc tiểu thuyết hay nhất này nhé!

Quỷ Tâm Nan Án

tinybook tinybook
Quỷ Tâm Nan Án
Truyện Quỷ Tâm Nan Án của tác giả Du Phương Tại Ngạn là câu chuyện đam mỹ, cổ đại, tiểu thuyết hoàn, quỷ công x nhân thụ, nhất thụ nhất công. Các nhân vật trong truyện được vẽ ra dưới ngòi bút của tác giả một cách riêng biệt. Trong lúc bị đày đi sung quân, Lý Chấp gặp phải một trận hồng thủy, bị cuốn tới một bãi tha ma, gặp một con quỷ, con quỷ ấy tên là Tần Phi.

Tần Phi thấy Lý Chấp tuấn mỹ, đúng chuẩn mình thích, nên đã động quỷ tâm. Để thuận lợi ăn Lý Chấp vào bụng, Tần Phi đã kể rất nhiều câu chuyện giữa người và quỷ cho y nghe.

Mời các bạn cùng theo dõi diễn biến câu truyện hay nhé.

Ta Không Khóc

tinybook tinybook
Ta Không Khóc
Truyện Ta Không Khóc của tác giả Ôn Nhu Đích Hạt Tử thuộc thể loạitiểu thuyết full đam mỹ cổ trang với nhiều màu sắc khác nhau, hứa hẹn sẽ không làm bạn đọc thất vọng. Không lẽ nào ngày mai trên báo sẽ có tin giật tít “Một học sinh cá biệt trung học bị bạn trai nhẫn tâm vứt bỏ, chết đói trong nhà vệ sinh công cộng, khi giãy dụa sắp chết liền đá hư cửa WC” sao!!!!!!!!

Không thể nào, thật sự mọi chuyện sẽ thảm hại đến vậy??? Không được! Huệ Thành Thiên ta có thể chết, nhưng không thể chết trong WC! Chết thế nào cũng được, nhưng tuyệt nhiên không thể chết đói.

Mời các bạn cùng đón đọc truyện và thưởng thức nhé.

Khí Phách Thành Chủ Soải Đại Phu

tinybook tinybook
Khí Phách Thành Chủ Soải Đại Phu
Truyện: Khí Phách Thành Chủ Soải Đại Phu

Tác giả: Thanh Vũ U Vũ

Thể loại: tiểu thuyết hiện đại

Nội dung truyện: Đại Hùng sống ở vùng nông thôn,

Nhưng lại sống trong một gia tộc lớn,

Tinh thông y thuật.

Cha Hùng Đại là Hùng Phú Tài coi như là người có tâm cơ,

Biết được chỉ có thảo dược có thể bán giá tốt,

liền dặn dò toàn bộ thân thích tiếp tục hái thuốc mà sống.

Bất quá hai năm, Hùng Phú Tài toàn gia liền từ Hùng gia thôn dọn vào trong thành, trở thành nhà giàu mới nổi.

Ăn, Cầu Nguyện, Yêu

tinybook tinybook
Ăn, Cầu Nguyện, Yêu
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Ăn, Cầu Nguyện, Yêu chuyện tiểu thuyết hay nhất nói về một cô gái thích được đi du lịch khắp nơi trên thế giới và cô cũng đã trải nghiệm rất nhiều trong chuyến đi đó.

Cuộc hành trình trong truyện online rất thú vị nhưng cũng rất nguy hiểm, trải qua biết bao nhiêu khó khăn và tìm hiểu được bao nhiêu văn hóa của những dân tộc, bộ tộc khác nhau. Mỗi nơi đều không giống nhau, đều có nét văn hóa rất độc đáo và đẹp đẽ.

Chính bản thân cô cũng học rất nhiều điều từ nhưng con người xa lạ đó, họ rất thân thiện và nhiệt tình giúp đỡ người khác khi cô gặp khó khăn.

Bị Cầm Cố Đích Ba Ba

tinybook tinybook
 Bị Cầm Cố Đích Ba Ba
Truyện Bị Cầm Cố Đích Ba Ba của tác giả Hải Ốc Nam Nhân là một câu truyện thuộc thể loại truyện tiểu thuyết hay nhất, nhất thụ đa công, ngược thân ngược tâm , cường bạo , giam cầm, SM – toys.

Bạch Trung Dật 22 tuổi , vì đứa con trai mà bị 2 tên công giam cầm hành hạ , sống 1 cuộc sống tính nô đã 6 năm. Truyện 6 năm sống trong nhục nhã ko có tôn nghiêm , 6 năm trên cổ luôn bị buộc hạng quyển ( vòng buộc cổ chó ) , 6 năm chỉ có thể di chuyển trong bán kính 6 thước xích dài , 6 năm muốn ra đường phải được người đồng ý kèm theo phải chịu đau đớn mang giả dương khối ….

Vô Ái Song Tử

tinybook tinybook
Vô Ái Song Tử
Truyện Vô Ái Song Tử của tác giả Hà Lộ Nguyệt là một câu truyện đam mỹ cổ trang (cung đình), tiểu thuyết hay, ngược tâm, ngược thân, nhất thụ đa công (3P), BE…

Sẽ không ai yêu ta phải không? Bởi vì truyện ta là một hài tử bị bán đi? Chính bởi vì ta là một hài tử không nên tồn tại trên đời này? Không ai trả lời ta. Đó chính đáp án thế giới này cho ta sao?

Chiến Lật Chi Hoa

tinybook tinybook
Chiến Lật Chi Hoa
Truyện: Chiến Lật Chi Hoa

Tác giả: Phong Dạ Hân

Thể loại: tiểu thuyết hiện đại, cường cường, hắc bang với cảnh sát, ngược tâm, HE.

Văn án truyện: Hắn sinh ra như một bông hoa kiêu ngạo chỉ muốn tìm thế giới riêng của mình. Nhưng ông trời lại trêu chọc hắn khi cho hắn vô tình đi vào thế giới của người khác. Hắn gặp phải đế vương của thế giới đó, một kẻ chỉ cần cái liếc mắt cũng khiến hắn run rẩy. Sự vô tình cùng phản bội, cuối cùng kết quả cũng là ngày càng lún sâu!

Dị Thế Tình Duyên

tinybook tinybook
Dị Thế Tình Duyên
Truyện Dị Thế Tình Duyên của tác giả là một tiểu thuyết full thuộc thể loại cổ trang, nhất thụ nhất công, xuyên việt giá không

Hắn sống ở thời hiện đại được mười mấy năm nhưng do hắn không vượt qua được “Nghịch thiên đoạt tự” mà đành phải quay về thời Minh làm Tiểu Bảo. Nào ngờ hoán đổi linh hồn hiện đại của hắn biểu hiện quá xuất sắc ở cổ đại, cuối cùng khiến hắn nhận được sự chú ý của ái nhân Văn Liệt.

Mời bạn cùng đọc truyện này.

Tướng Quân, Nhĩ Định Trụ

tinybook tinybook
Tướng Quân, Nhĩ Định Trụ
Truyện Tướng Quân, Nhĩ Định Trụ của tác giả Nhất Thế Hoa Thường là một trong những tiểu thuyết hay thuộc thể loại truyện đam mỹ. Long Thiên Tài thân ở quân địch, nơm nớp lo sợ, thức thời mà cùng sát thủ chơi trò giả cổ trang.

Chơi được mấy ngày mới biết đúng là mình đã chết rồi sống lại bảo vệ hạnh phúc, mà ngoại hình, tên đều giống như trước. Nhưng mà, đó không phải chuyện quan trọng nhất. Bây giờ là Vương gia, không cần phải trốn chui trốn lủi nữa rồi. Thử hỏi trên đời này chuyện bi thảm nhất là gì.

Mời các bạn cùng theo dõi truyện online này nhé.

Hoàng Đế Của Hoàng Đế

tinybook tinybook
Hoàng Đế Của Hoàng Đế
Ngày xưa hậu cung ba ngàn mỹ nhân nhưng cũng không ai bằng...Huyền Ngôn Nặc, vì hắn đã dám cướp mất trai tim của Hoàng thượng Dật Thanh Thích.

Một chuyện tình tiểu thuyết đam mỹ nơi chốn thâm cung ngàn nguy hiểm nhưng cũng không kém phần lãng mạn, truyện tình yêu là thế đã đến sẽ không chừa một ai.

Mời các bạn đón đọc bộ truyện Hoàng Đế Của Hoàng Đế của tác giả IK Lương nhé.

Liệp Lang Đảo

tinybook tinybook
Liệp Lang Đảo
Truyện Liệp Lang Đảo của tác giả Vu Triết là một bộ truyện đam mỹ mạt thế – cường cường – đấu tranh sinh tồn – tiểu thuyết full - 1X1 – HE. Nếu như ánh nắng ảm đạm mỗi ngày có thể xuyên thấu các tầng mây như thật lâu trước đây, thì trái đất vẫn có thể mang một màu xanh ngắt xinh đẹp, thậm chí càng xanh thăm thẳm.

Kỷ niên công nguyên kết thúc từ đó, nó trở thành giai đoạn lịch sử dần dần lùi về quá khứ nhưng vĩnh viễn không thể lãng quên. Truyện tóm lại đây là giai đoạn lịch sử giãy dụa, đấu tranh của một thanh niên ngay thẳng, chính trực không rõ tại sao giết người, không rõ tại sao bị lưu đày.

Chuyến Tàu 16 Giờ 50

tinybook tinybook
Chuyến Tàu 16 Giờ 50
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Chuyến Tàu 16 Giờ 50, chuyện tiểu thuyết hiện đại nói về một người đàn bà đang đi trên một chuyến tàu, mà chuyến tàu này lại đi song song với đoàn tàu bên kia, trong lúc đó bà vô tình phát hiện một bí mật kinh hoàng.

Một chuyến tàu định mệnh đáng lẽ ba định đi tận hưởng một kỳ nghỉ thật thoải mái ai ngờ chuyến tàu đó đã để lại trong ký ức bà thật kinh hoàng. bà nhìn sang tàu bên kia thì thấy một người đàn ông đang quay lưng lại với bà và khi ông ấy xoay người lại thì phát hiện.

Người đàn ông đó đang dùng tay của mình ra sức bóp cổ một người đàn bà cho đến khi nghẹt thở. Chứng kiến chuyện khủng khiếp đó bà như suy sụp tinh thần và lo sợ.

Giống với Công Tử Hào Hoa Và Cô Nàng Lạnh Lùng, truyện online hay hứa hẹn sẽ để lại nhiều xúc cảm trong lòng bạn đọc.

Những Quận Chúa Nổi Loạn

tinybook tinybook
Những Quận Chúa Nổi Loạn
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Những Quận Chúa Nổi Loạn, chuyện tiểu thuyết hiện đại nói về những nàng công chúa rất cá tính thích bộc lộ cá tình mạnh mẽ với đối rất ngang ngược nhưng đôi khi cũng có chút dịu dàng qua ngòi bút của tác giả.

Nếu ông đã yêu thương những đứa con trai đến thế nào thì đối vời những đứa con gái ông lại dành cho sự cưng chiều đặc biệt. Ông đã không ngần ngại phô diễn mọi khía cạnh nữ tính. tất cả những gì mà nửa nhân loại kia không có không thể có và có lẽ cũng không nếu có.

Con gái thì thường có những biểu hiện cự ghen tuông, tò mò, thích trả thù ngoài ra cũng còn có lòng dũng cảm của một hiệp sĩ. tâm hồn của một trượng phu. và tính cách của một chính trị gia tầm cỡ. Cùng đọc truyện để theo dõi tiếp nha.

Gặp Gỡ Mỹ Nhân Ở Siêu Thị

tinybook tinybook
Gặp Gỡ Mỹ Nhân Ở Siêu Thị
Truyện tiểu thuyết hiện đại mang tên Gặp Gỡ Mỹ Nhân Ở Siêu Thị nói về Âu Nhược Thành đối với Hứa Tường nói câu nói đầu tiên.

Hứa Tường nhớ tới đó là một ngày mưa.

Phía nam mùa mưa theo lý thuyết là từ tháng 4 mới bắt đầu, có điều năm nay khí hậu hơi khác thường. một hồi bão táp quét đến Myanmar nên mùa mưa miễn cưỡng bị đẩy thêm hai tháng. nguyên bản tháng 6 thời tiết khô nắng khó chịu nhưng mấy ngày liền mưa dầm liên tục, Hứa Tường chỉ cảm thấy bản thân cũng nhanh chóng biến thành bức tượng mọc rêu xanh.

Truyện là ngày đó đi siêu thị cũng chỉ là ngẫu nhiên, bình thường chỉ cần nói một tiếng tự nhiên sẽ có người thay hắn chuẩn bị. một năm, việc tự mình đi siêu thị hay sắm sửa đồ đạc cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, hiếm thấy lần ấy hắn lại không đi quán rượu Đế Vương cùng với nhóm công tác mà đến thăm người bạn tốt cùng trường năm xưa.

Vô Ý Vi Chi

tinybook tinybook
Vô Ý Vi Chi
Lâm Vô Ý một con người vô ý vi chi, chỉ luôn chìm đắm trong các tác phẩm tiểu thuyết văn học, nhưng hắn lại đã làm ra một chuyện điên rồ nhất cuộc đời này.

Đó chính là \"Hôn môi cháy bỏng\" cùng với 2 người đàn ông, đã thế hắn còn bị chụp ảnh lại.

Và hậu quả của sự điên rồ đó là hắn bị cha mình đuổi ra khỏi nhà.

Lâm Vô Ý trở về lần thứ hai sau nhiều năm, truyện chính là vì bệnh tình của ba đang nguy kịch.

Cậu rất yêu ba mình, nhưng không muốn bị cuốn vào trong những phiền toái của một gia tộc lớn như trong siêu phẩm Thần bí lão công không thấy mặt

Lão gia tử rất yêu thương cậu con này, nhưng lại giận cậu không chịu nghe lời.

Lâm Vô Ý đã trở lại như ba mình mong muốn, không rời đi nữa.

Không biết rằng, lần này cậu trở về, lại có được điều mà trước đây cậu khó có thể nhận được.

tinybook Kho Sách








Chat