Thanh Sắc Cấm Dụ Chương 9 Nhận Hồng Bao Phải Hôn Một Cái

Thanh Sắc Cấm Dụ
Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Thể loại: Ngôn Tình
Nguồn: cungquanghang; Edit: Ishtar​
Số chương: 76
Lượt xem: 10074
Tóm tắt nội dung:
Nhận Hồng Bao Phải Hôn Một Cái Chương 9
Tổng số chương: 76
1 - 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
Mở ĐầuChương 1 21/04/2017
2
Xem
Bỗng Dưng Có Tứ ThúcChương 2 21/04/2017
3
Xem
Một Bí Mật Lớn Kinh NgườiChương 3 21/04/2017
4
Xem
Cho Ngươi Làm Cây Bông GònChương 4 21/04/2017
5
Xem
Ép Buộc Cũng Phải Có Giới HạnChương 5 21/04/2017
6
Xem
‘Thụ Sủng Nhược Kinh’ Khi Được DỗChương 6 21/04/2017
7
Xem
Thông Minh Bị Thông Minh HạiChương 7 21/04/2017
8
Xem
Một Đường Ấm Áp Làm BạnChương 8 21/04/2017
9
Xem
Nhận Hồng Bao Phải Hôn Một CáiChương 9 21/04/2017
Ngày hôm sau thời điểm Lang Hi tỉnh lại, Hàn Tả Tả và bà ngoại đã sớm rời giường .

Bà ngoại đi sân lớn trong trấn luyện quyền, Hàn Tả Tả một mình trong phòng bếp chuẩn bị điểm tâm.

Lang Hi vừa mới tỉnh ngủ, ra cửa phòng liền thấy Hàn Tả Tả trong phòng bếp nho nhỏ loay hoay không ngừng, ánh nắng buổi sáng theo cửa sổ xuyên thấu rọi vào, sương trắng quanh quẩn chung quanh, khuôn mặt Hàn Tả Tả mơ hồ không rõ, một tay nắm cái nồi, một tay cầm muỗng khuấy không ngừng.

Cảnh tượng yên tĩnh bình thường như vậy, không hiểu sao làm cho Lang Hi đáy lòng một mảnh ấm áp an bình, đó là hình ảnh khói lửa hồng trần giữa không gian nhỏ bé không đáng kể nhưng lại trân quý vô cùng.

Hàn Tả Tả nhìn thấy Lang Hi rời giường, mỉm cười nói cho hắn nơi đặt bàn chải đánh răng, khăn mặt.

Lang Hi không biết suy nghĩ cái gì, sau một lúc lâu mới gật gật đầu đi rửa mặt.

Bà ngoại sau khi trở về, Lang Hi cũng thu thập xong rồi, Hàn Tả Tả liền đem điểm tâm mang lên bàn.

"Chú Tư ăn trước chút cháo cho ấm bụng!"

Hàn Tả Tả múc cho bà ngoại một chén cháo, rồi lại múc cho Lang Hi một chén.

Bất quá chỉ là chút bánh trứng bột, cháo hoa bình thường, Lang Hi lại cảm thấy có một dòng ôn nhu đặc biệt đang nhàn nhạt lưu chuyển.

Lang Hi mở miệng ăn cháo, nhịn không được ở trong lòng hơi hơi tự giễu, khi nào thì bắt đầu, hắn nhưng lại cũng có những thứ cảm xúc này?

Cơm nước xong, bà ngoại không cho Hàn Tả Tả thu thập bát đũa, bảo Tả Tả mang theo Chú Tư lên trấn trên đi dạo, mua chút đặc sản mang về Chu gia.

Hàn Tả Tả thấy Chú Tư không phản đối, quay về phòng lấy khăn quàng cổ cùng hắn đi ra ngoài.

Gần đến cuối năm, chợ trên trấn nhỏ cũng tương đối náo nhiệt.

Hàn Tả Tả sợ nhất là thời điểm đi dạo phố mua này nọ làm quà cho người khác, lại nhìn Lang Hi trưng ra vẻ mặt cứng ngắc thâm trầm, tuy rằng vẫn là bộ dáng không chút thay đổi, nhưng Hàn Tả Tả có thể đoán được trong lòng hắn đang phiền muộn.

Hàn Tả Tả vội vàng mua chút đặc sản địa phương, liền lôi kéo Chú Tư ra khỏi chợ.

Tuy rằng nhiệt độ không khí vẫn rất thấp, nhưng bởi vì mặt trời tỏa ánh nắng sưởi ấm, đi ở bên ngoài cũng không thấy lạnh bao nhiêu .

Thôn trấn này rất nhỏ, ngày thường phần lớn người trẻ tuổi ra ngoài làm việc, chỉ còn lại người lớn và trẻ nhỏ, thập phần yên tĩnh, lúc này mọi người ra ngoài làm công gấp gáp trở về mừng năm mới , trấn nhỏ liền chợt náo nhiệt hẳn lên.

Lang Hi một tay xách hai cái gói thật to, cùng Hàn Tả Tả sóng vai đi ở trong thôn trấn, trên đường người đi đường lui tới không giống như trên thành phố vội vã hời hợt, mọi người cười lớn tiếng chào hỏi nhau, tạo nên bầu không khí thật hòa thuận vui vẻ.

Thường thường có đứa nhỏ hét chói tai chạy qua bên người, ngẫu nhiên còn có thể bất ngờ quăng đến một chiếc pháo, "Phanh" một tiếng ở bên chân nổ tung.

Hàn Tả Tả bất ngờ không kịp phòng bị hoảng sợ, thét chói tai, dở khóc dở cười uy hiếp cậu bé thực hiện được trò đùa dai kia, đứa nhỏ này căn bản không sợ, làm cái mặt quỷ liền hi hi ha ha chạy mất.

Lang Hi lù lù bất động nhìn hết thảy phát sinh trước mắt, khí thế kia, làm cho Hàn Tả Tả cảm thấy cho dù có quăng bom đến cũng không nhất định có thể nhìn thấy hắn nhíu mày.

Hàn Tả Tả đe dọa đứa nhỏ kia không được, liền nở nụ cười: "Nơi này thực hẻo lánh, cũng không có nhiều hạn chế như vậy, lãnh đạo nơi này cũng không cấm đốt pháo, vừa đến năm mới nhà nhà đều đốt pháo, còn có thể viết câu đối, thực náo nhiệt..."

Hàn Tả Tả đơn giản giới thiệu cho hắn phong thổ địa phương, vừa đi vừa chỉ vào kiến trúc hai bên thuyết minh vài câu.

Trở lại nhà bà ngoại, Lang Hi liền cáo từ rời đi.

Bà ngoại nhưng thật ra rất thích hắn, lôi kéo tay hắn nhiệt tình giữ lại.

Lang Hi trước nay không giỏi ứng phó những trường hợp thế này, trong lúc nhất thời trừ bỏ "Thật có lỗi" cũng không biết nên nói câu khách sáo nào.

Hàn Tả Tả nhìn Chú Tư hiếm khi lộ ra vẻ mặt xấu hổ không biết làm sao, cảm thấy thập phần mới mẻ thú vị, vui vẻ trong chốc lát mới tiến lên giải vây.

"Tốt lắm bà ngoại, chú tư còn có việc, sao có thể ở lại chỗ này! Bà nếu không thả người đi, lát nữa trễ rồi lái xe không an toàn!"

Bà ngoại thế này mới lưu luyến không rời nói: "Kia Tứ lang có rảnh lại đến chơi, cứ xem chỗ của thím như nhà mình, trăm ngàn đừng khách khí!"

Lang Hi trong lòng thở phào nhẹ nhõm, gật gật đầu thành khẩn nói: "Nhất định!"

Hàn Tả Tả đem đặc sản mua được đặt vào trong cốp xe, lại từ trong phòng xách ra mấy cái túi, đặt bên cạnh ghế lái.

"Tất cả là đồ ăn vặt cho chú, trên đường có khát nước đói bụng thì dùng, lái xe phải cẩn thận..."

Lang Hi đứng cạnh xe lẳng lặng nhìn cô, lúc này hơn mười giờ ánh nắng mặt trời rực rỡ, không khí trong trấn nhỏ rất tốt, bầu trời sáng sủa không mây.

Hàn Tả Tả vui vẻ cười nói: "Chú Tư nhớ nói mẹ cháu yên tâm, bà ngoại hết thảy đều tốt..."

Lang Hi đột nhiên mở miệng: "Di động."

Hàn Tả Tả sửng sốt, không rõ vì sao mình lại lấy di động đưa cho hắn: "Làm sao vậy?"

Lang Hi cúi đầu ở điện thoại của cô bấm bấm trong chốc lát, sau đó đưa lại cho cô nói: "Trước khi trở về thì gọi cho tôi, tôi tới đón."

Hàn Tả Tả vừa muốn nói không cần, Lang Hi liền mở cửa xe ngồi xuống.

Hàn Tả Tả đành phải nắm di động vẫy tay với hắn: "Chú Tư, tạm biệt!"

Hàn Tả Tả nhìn theo xe Lang Hi biến mất ở cuối đường, đột nhiên cảm thấy đáy lòng có chút tiếc nuối và cô đơn.

Hàn Tả Tả hoảng sợ, thầm an ủi chính mình, nhất định là cô rất nhàm chán mới có thể miên man suy nghĩ.

Bà ngoại ở bên ngoài phơi nắng, trong tay lựa đồ ăn, thấy cô trở về thuận miệng hỏi: "Đi rồi?"

Hàn Tả Tả gật đầu, ngồi xổm xuống muốn giúp đỡ.

Bà ngoại vội vàng vẫy tay: "Không cần, cháu vào phòng xem tivi đi!"

Hàn Tả Tả trở lại trong phòng, lười xem tivi, ngồi xuống tò mò mở điện thoại trong tay, nhìn trong danh bạ quả nhiên có thêm dãy số của Lang Hi, tên nhập vào là "Tứ Lang" . (*O*)

Hàn Tả Tả dở khóc dở cười, Chú Tư rốt cuộc đối với xưng hô này thật chấp nhất ah!

Ngày ba mươi, Hàn Tả Tả cùng bà ngoại nấu bánh trẻo ăn, xem chương trình chào xuân được một lát bà ngoại liền chống đỡ không được nên đi ngủ.

Giao thừa hàng năm đều không khác nhau mấy, Hàn Tả Tả cảm thấy không thú vị, dù sao cô cũng không có tâm tư gì đón giao thừa, liền tắt tivi chui vào phòng ngủ.

Bên ngoài thực yên lặng, đêm trừ tịch – đêm 30 nhà nhà đoàn viên, lúc này bên ngoài rất ít người đi lại, đều ở trong nhà cùng mọi người chờ đón năm mới.

Tết âm lịch mấy năm trước cũng là như vậy, phần lớn cùng mẹ trôi qua, có đôi khi đến nhà bà ngoại cũng chỉ có thêm một người, Hàn Tả Tả sớm đã thành thói quen, cũng không cảm thấy quạnh quẽo.

Nằm trong ổ chăn cũng ngủ không được, lúc trời tờ mờ sáng, di động của Hàn Tả Tả run lên liên tiếp không ngừng, mở hộp thư, bên trong có rất nhiều tin nhắn chúc tết, trước đọc tin của Tang Đồng, liền gửi lại một tin hồi đáp.

Nghĩ nghĩ, Hàn Tả Tả tìm được tên "Tứ Lang", cũng gửi đi một tin nhắn.

Đối lập với sự yên tĩnh bên này của Hàn Tả Tả, Chu gia vô cùng náo nhiệt, trưởng bối, con cháu đều tụ tập trong phòng khách, đèn đuốc sáng trưng, trên bàn bày đầy đồ ăn vặt, bánh mứt và trái cây, góc bên kia bày một bàn mạt chược, trong phòng tràn ngập tiếng nói chuyện cùng tiếng cười vang.

Lang Hi trừ bỏ Chu Quảng Vinh cùng Chu Minh Nghĩa còn có thể phản ứng lại hai câu, với người khác thì hờ hững. Hắn quay về Chu gia vốn rất trễ, lúc trước lại luôn ở nước ngoài, rất ít ở tại Chu gia, cùng các anh trai đều không thể tự nhiên nói chuyện , huống chi lúc này cơ hồ toàn là thân thích chưa thấy qua mặt, lại hoàn toàn xa lạ.

Lang Hi thân phận xấu hổ, lại trưng ra vẻ mặt người lạ chớ lại gần, tụi nhỏ thấy hắn đều tự giác đi đường vòng, liền cũng không có ai tùy tiện cùng hắn chào hỏi.

Lang Hi vẫn là lần đầu tiên ở Chu gia qua năm mới, chỉ cảm thấy nặng nề đến cực điểm. Một mình ngồi bên cửa sổ, chậm rãi uống ly rượu trong tay, đột nhiên cảm thấy di động trong túi run lên.

Trước giờ ít có ai gửi tin nhắn cho mình, Lang Hi cho tới bây giờ cũng chưa từng gửi qua tin nhắn nào.

Lang Hi không chút để ý lấy ra nhìn nhìn, lập tức ngồi ngay ngắn.

"Chú Tư, năm mới vui vẻ, mọi sự như ý! Tiền mừng tuổi cho chú nợ trước!"

Lang Hi ngẩn người, đối với dòng chữ ngắn ngủi trên màn hình ngẩn người.

Chu Quảng Vinh hướng về Lang Hi trong góc sáng sủa đang cúi đầu nghịch di động hét lớn một tiếng: "Lão Tứ lại đây, đến nhận tiền mừng tuổi của con!"

Chu Quảng Vinh luôn cảm thấy thiếu đứa con trai út này rất nhiều, phát bao lì xì cho một đám cháu trai xong còn dư lại một cái, liền thét to Lang Hi muốn phát cho hắn.

Lang Hi nghe được "Tiền mừng tuổi", nhíu nhíu mày, hơi hơi trầm ngâm đi tới.

Chu Quảng Vinh không nghĩ tới hắn hôm nay nể mặt như vậy, cư nhiên vừa gọi một tiếng đã tới, trong lòng càng thêm cao hứng, đem một cái hồng bao thật dày đưa cho hắn.

Bên cạnh một đám trẻ con được tiền mừng tuổi thật dày cao hứng vô cùng, giơ hồng bao nhào vào trong lòng Chu Quảng Vinh, quyệt miệng ở trên mặt ông hôn một cái thật vang.

"Cám ơn gia gia!"

Lang Hi chuyên chú nhìn mấy ông cháu cười đùa, vẻ mặt có chút đăm chiêu, cầm hồng bao trong tay rời đi.

Hàn Tả Tả đã ngủ từ bao giờ, đột nhiên bị tiếng pháo liên tiếp bên ngoài đánh thức.

0 giờ rồi, một năm mới chính thức bắt đầu.

Ishtar: lúc làm tới đây, mình vốn định giao thừa năm nay mới post chương này ấy chứ. ^o^

Hàn Tả Tả lấy ra di động, thấy là tin nhắn của Lang Hi.

"Chúc mừng năm mới, tiền mừng tuổi trở về cho cháu."

Hàn Tả Tả khóe miệng giật giật, nở nụ cười.

Đầu năm nay thực ít có người gửi tin nhắn còn nghiêm trang dùng dấu chấm câu, phỏng chừng Chú Tư căn bản không nhận ra ý tứ trêu chọc của cô.

Mùng hai tết, Chu Minh Nghĩa cùng Hàn Uyển mới đến nhà bà ngoại.

Bà ngoại thực vui vẻ, tự mình xuống bếp làm một bàn lớn đồ ăn, vài người vây quanh lại một chỗ, thế này mới có cảm giác mừng năm mới.

Hàn Uyển ở T thị công tác tuy rằng không vất vả, nhưng ngày nghỉ không nhiều lắm, một năm cũng không về được vài lần, lần này qua năm mới về nhà, liền chuẩn bị ở lâu vài ngày bồi bà cụ.

Hàn Uyển còn lúc còn trẻ thì chồng qua đời, một mình mang theo Tả Tả đi T thị, nhiều năm tịch mịch cơ khổ như vậy, nay rốt cục có thể sống hạnh phúc, bà ngoại cũng thực vì bà mà vui vẻ.

Vừa qua mùng sáu, tết âm lịch cũng kết thúc, vài người đã bắt đầu rời nhà trở lại làm việc.

Chu Minh Nghĩa và Hàn Uyển còn phải đi làm, cũng phải đi về, Hàn Tả Tả còn có một số khóa học cũng sắp khai giảng , liền cùng bọn họ ngồi xe trở về T thị.

Đến Chu gia, vừa vặn là giờ cơm chiều.

Hàn Tả Tả lúc ăn cơm phát hiện thiếu Lang Hi, tò mò hỏi: "Chú Tư đâu ạ?"

Chu Quảng Vinh vừa ăn vừa nói: "Không biết, chắc có xã giao..."

Hàn Tả Tả cũng không hỏi nhiều, ngồi xe lâu như vậy toàn thân mỏi mệt, cơm nước xong liền trở về phòng tắm rửa nghỉ ngơi .

Vừa nằm xuống liền ngủ thẳng tới sáng, Hàn Tả Tả đánh ngáp một cái ra khỏi phòng, đã nhìn thấy Lang Hi đứng trước mặt.

"Chú Tư, chào buổi sáng!"

Lang Hi sửng sốt, hiển nhiên tối hôm qua trở về trễ, không biết cô cũng đã trở lại.

Hàn Tả Tả thấy hắn nhìn chằm chằm mình như không vừa ý, buồn bực hỏi: "Làm sao vậy?"

Lang Hi trầm ngâm một lát, xoay người trở về phòng của mình, sau đó lấy ra một cái hồng bao đưa cho cô.

Hàn Tả Tả bật cười: "Chú Tư cháu chỉ nói giỡn thôi, chú còn cho là thật sao ... Tiền này cháu không thể nhận!"

Lang Hi cau mày, gắt gao mím môi, đem hồng bao cố chấp đẩy tới trước mặt cô. (Ish: chị ko lấy thì cho em đi anh ^o^)

Hàn Tả Tả từ chối nửa ngày, nhìn hắn vẻ mặt kiên trì, đành phải nhận lấy, sờ sờ cảm thấy rất mỏng, may mắn không nhiều tiền như vậy, liền yên tâm.

Lang Hi thấy cô chịu nhận rồi, sắc mặt dịu đi, hai mắt chờ mong nhìn chằm chằm cô.

Hàn Tả Tả không rõ vì sao, xoay người đi vào phòng bếp: "Chú Tư ăn điểm tâm không?"

Lang Hi ngạc nhiên trừng mắt nhìn cô, mày gắt gao nhăn lại.

Trong phòng bếp có lưu lại chút đồ ăn , Hàn Tả Tả lấy ra, quay người lại nhìn đến Lang Hi mặt trầm như nước nhìn chằm chằm cô.

Hàn Tả Tả buồn bực để đồ trong tay xuống: "Rốt cuộc làm sao vậy?"

Lang Hi trầm mặc không nói, đem tầm mắt chuyển qua túi tiền của Hàn Tả Tả.

Hàn Tả Tả vừa thuận tay đem hồng bao nhét vào trong túi tiền, chỉ lộ ra một góc nhỏ, theo ánh mắt của hắn nhìn đến, rút ra hồng bao đưa cho hắn, ngập ngừng hỏi: "Chú Tư nghĩ... muốn lấy lại?"

Lang Hi lắc lắc đầu, đem hồng bao đẩy trở lại.

Hàn Tả Tả không rõ: "Chú Tư rốt cuộc chú muốn làm gì?"

Lang Hi rốt cục mở miệng: "Cháu thu tiền mừng tuổi."

Hàn Tả Tả hoàn toàn mờ mịt: "Đúng vậy, chú cho cháu, ta nhận?"

"Sau đó."

Hàn Tả Tả nghi hoặc nghiêng đầu: "Sau đó?"

Lang Hi dáng vẻ bỗng nhiên có chút nôn nóng, ánh mắt đảo qua lại chính là không chịu nhìn cô, há miệng thở dốc lại không biết nói sao, vành tai chậm rãi chuyển sang màu hồng nhạt. (Ish: ta nghi nghi nha nha nha… )

Hàn Tả Tả thử nói: "Sau đó... Năm mới vui vẻ?"

"Không phải."

Hàn Tả Tả quả thực muốn phát điên, chẳng lẽ nhận tiền mừng tuổi, nói ‘chúc mừng năm mới’ còn không được, thật phải thành thành thật thật hành lễ chúc tết hay sao?

Lang Hi liếc nhìn cô một cái, cả lỗ tai đều đỏ ửng rồi, nghĩ nghĩ gian nan giải thích: "Ba cho đứa nhỏ tiền mừng tuổi... Đứa nhỏ, đứa nhỏ... hôn ba..." (~o~)

Hàn Tả Tả ngẩn ra, đột nhiên bật cười ra tiếng.

Lỗ tai Lang Hi đỏ đến nỗi có thể rỉ ra máu, co quắp bất an đứng ở nơi đó, ánh mắt khó hiểu nhìn Hàn Tả Tả cười to không ngừng.

Hàn Tả Tả một tay đỡ cái bàn, một tay ôm bụng, cười đến gập người lại, nước mắt đều chảy ra .

Hàn Tả Tả cười không dừng lại được, khổ sở khoát tay áo, đứt quãng nói: "Ôi, không được... Mắc cười chết cháu rồi! Chú Tư, chú... Cho tới bây giờ chưa nhận qua tiền mừng tuổi?"

Lang Hi trầm mặc lắc lắc đầu, trong lòng ẩn ẩn cảm thấy mình náo loạn rất đáng cười sao.

Hàn Tả Tả thật vất vả mới ngừng được tiếng cười, nghiêm mặt ngồi xuống, vẻ mặt cổ quái nói: "Chú tư, việc này... nhận tiền mừng tuổi của trưởng bối, bình thường đều phải dập đầu chúc tết trưởng bối..."

Lang Hi sắc mặt bỗng dưng biến thành màu đen, mất tự nhiên liên tục chải tóc.

Hàn Tả Tả cố nén cười tiếp tục nói: "Chưa từng nghe qua ở đâu có phong tục nhận tiền mừng tuổi, phải hôn một cái ... Chú Tư, đứa nhỏ phỏng chừng là được nhận tiền rất cao hứng, cùng gia gia làm nũng mà thôi!"

Lang Hi tính cách quái gở, mẹ của hắn cũng có chút vấn đề về thần kinh, trong quá khứ qua năm mới nhiều lắm là thêm chút đồ ăn, tập tục này nọ tự nhiên không biết.

Huống chi, Lang Hi lúc còn nhỏ liền cùng mẹ ra nước ngoài, đối với việc này càng thêm không biết.

Hàn Tả Tả nói xong lại muốn cười, nhịn hồi lâu, nhìn đến Chú Tư vẻ mặt mặt than quẫn bách đứng ở đàng kia, vẫn là không nhịn được cười lên tiếng.

Lang Hi mím môi, nhìn về phía Hàn Tả Tả cười không ngừng, ánh mắt hơi hơi mị lên.

Sau đó, Lang Hi đột nhiên cúi thấp người, thật nhanh hôn lên trán Hàn Tả Tả.

Tiếng cười chợt đình chỉ, Hàn Tả Tả há hốc miệng, không thể tin trừng mắt nhìn hắn.

Xúc cảm lành lạnh như chuồn chuồn lướt nước, Lang Hi chạm một chút liền nhanh chóng lui về phía sau, thẳng lưng nhìn cô, trong mắt ẩn ẩn ý cười.

Trên trán cảm giác mát lạnh nhẹ nhàng vờn quanh thật lâu không tiêu tán, Hàn Tả Tả ngây ngốc ngồi ở chỗ kia, chậm rãi đỏ mặt.

Lang Hi xụ mặt nghiêm trang mở miệng: "Tôi đang làm nũng."

Nói xong, chậm rì rì xoay người rời đi.

Nụ hôn khẽ khàng cơ hồ có thể xem như chưa từng xảy ra, lại làm cho tim Hàn Tả Tả đang đập chợt đình chỉ, thẳng đến Lang Hi rời đi, mới lại đột nhiên nhảy lên, kịch liệt va chạm vào vách tường trong lòng ngực.

Hàn Tả Tả chỉ cảm thấy, lúc đôi môi kia chạm vào trên trán cô, giống như đem linh hồn cô hút đi, chỉ để lại một chút cảm giác mát lạnh mềm nhẹ, cố chấp chiếm lấy toàn bộ ý thức.

Hàn Tả Tả đột nhiên hoàn hồn, hoảng sợ đứng lên trốn về phòng mình, rất lâu mới chậm rãi bình tĩnh trở lại.

Chú Tư là trưởng bối, là trưởng bối, là trưởng bối... (Ish: sau này nhớ niệm câu này nha chị )

Hàn Tả Tả mãnh liệt đập giường, trưởng bối còn đối với cô làm nũng!

Trong đầu một mảnh hỗn loạn, Hàn Tả Tả rót ly nước, muốn bản thân bình tĩnh lại.

Đụng đến hồng bao trong túi tiền, không chút để ý mở ra, bên trong là một tấm chi phiếu nhẹ tênh.

Hàn Tả Tả cầm lên ngắm một cái, lập tức phun hết nước trong miệng ra.

Này này này... Đây là tập tục của hào môn thế gia?

Hàn Tả Tả khóc không ra nước mắt đếm số 0 đằng sau, chỉ cảm thấy dân phố chợ như cô bỗng dưng trở thành người giàu có cũng không bị kinh hách bằng việc này ...

10
Xem
Quyết Định Tiến Vào Giới Giải TríChương 10 21/04/2017
11
Xem
Ước Hẹn Làm Bạn GáiChương 11 21/04/2017
12
Xem
Diễn Giả Thành ThậtChương 12 21/04/2017
13
Xem
Nụ Hôn Đính Ước Bên HồChương 13 21/04/2017
14
Xem
Chương 14Chương 14 22/04/2017
15
Xem
Chương 14.2Chương 15 22/04/2017
16
Xem
Chương 14.3Chương 16 22/04/2017
17
Xem
Buổi Tối Hẹn Hò Lãng MạnChương 17 22/04/2017
18
Xem
Dưới Biển Hoa Trăng Sáng Trao Lời Ước Hẹn Chương 18 22/04/2017
19
Xem
Người Có Thù Tất BáoChương 19 22/04/2017
20
Xem
Bắt Đầu Nảy Sinh Ý Tưởng MớiChương 20 22/04/2017
21 - 4041 - 6061 - 76

Cổ Quốc Ái Kinh

tinybook tinybook
Cổ Quốc Ái Kinh
Vũ nhân tộc sở hữu đôi cánh thiên sứ Cổ Quốc Ái Kinh nhưng hậu duệ nối dòng ít đến đáng thương. Đầu năm nay lại chẳng có một đứa trẻ nào sinh ra. Cứ thế này thì Vũ nhân tộc sẽ biến mất.

May mắn trưởng lão Tác Đặc dâng lên cuốn truyện hot được Mã Thái cổ quốc lưu truyền trên địa cầu ngàn năm \"Cổ quốc ái kinh\"

Một màn đặc sắc nóng bỏng ngôn tình khiến cho chúa tể Ái Nhĩ được đại khai nhãn giới.

Để kích thích tính thú của thú nhân tộc, điện hạ quyết định tự mình đi đến hậu cung của cổ quốc xem xét. Nhưng lại xảy ra chuyện hộ tâm ngoài ý muốn.

\"Bổn vương yêu thích thân thể thấp hèn của các ngươi? không có khả năng\"

Song vương quyết chiến làm kinh động thiên địa.

Tán Tỉnh Cô Nàng Xấu Hổ

tinybook tinybook
Tán Tỉnh Cô Nàng Xấu Hổ
Tóm tắt nội dung truyện Ngự Diễm tức giận đến nỗi chỉ muốn đuổi người, nghiêm mặt không thể tin được chuyện gì đang ở trước mắt anh.

“Tục nữ” này đúng là do Ngự cha đích thân tuyển lão bà cho anh chọn người!

Vì để thoát khỏi Cổ Tiểu Lục, Ngự Diễm quyết tâm đem Cổ Tiểu Lục thay hình đổi dạng.

Chỉ là bản thân anh cũng không dự đoán được, sau khi tháo trang sức Cổ Tiểu Lục nàng đúng là tươi mát động lòng người.

Tiểu nữ nhân e lệ kia nhưng lại có thể gợi lên dục vọng của anh một cách nóng bỏng nhất.

Khi anh thấy nàng thiên chân đối với nam nhân khác cười duyên, tâm địa đố kỵ của anh nổi lên.

Còn chưa kịp nói với nàng, thì nha đầu kia đã chạy thoát… !

***

Tán Tỉnh Cô Nàng Xấu Hổ là một trong những tựa truyện ngôn tình được nhắc nhiều nhất. Không chỉ bởi nội dung thu hút mà hơn hết còn là một tác phảm có chiều sâu. Sự hòa quyện giữa hài hước và tình yêu được tác giả thuật tả rõ rệt.

Mọi người trong quá trình đọc truyện, chắc chắn sẽ cảm nhận được vẻ đáng yêu của cô nàng hay xấu hổ này.

Ba Đóa Hoa

tinybook tinybook
Ba Đóa Hoa
Chắc mọi người đã từng đọc truyện kiều của Nguyễn Du và cũng một lần hình dung và tưởng tưởng vẻ đẹp sắc nước hương trời của hai chị em Thúy Vân, Thúy Kiều. Khi đọc truyện ba đóa hoa của Quỳnh Dao một lần nữa bạn sẽ được tác giả này khắc họa hình ảnh đẹp của người phụ nữ. Nội dung truyện kể về gia đình ba chị em:

Cô chị Chương Niệm Kỳ là đóa hoa sen thanh hương tao nhã, nhưng mọc trong nước, với không tới, muốn hái nó ắt phải lội xuống đầm sâụ

Cô em kế Chương Niệm Du là đóa hoa sứ diễm hồng thoát tục, nhưng ở trên cành cao vút khó có ai có thể với tớị

Cô út Chương Niệm Sâm là đóa hồng đẹp nhất, hương thơm ngọt ngào nhất, nhưng gai quá nhiều, hái nó gai sẽ đâm tay!

Liệu số phận 3 đóa hoa sẽ ra sao khi họ có một người mẹ sống quá nhiều trong hận thù với đàn ông...Liệu hồng nhan có bạc phận hay không ? Bạn sẽ có câu trả lời khi đọc truyện ba đóa hoa full tại trang tinybook.net

Tình Nhân Tuổi 18

tinybook tinybook
Tình Nhân Tuổi 18
Hôn nhân là gì nhỉ có ai đó đã nói hôn nhân là nấm mồ chôn của hạnh phúc, phải có lẽ đúng như vậy nếu ta yên nhầm người, kết hôn nhầm đối tượng thì đó hẳn là thảm cảnh của cuộc sống này rồi. Hạ Vũ Tình cô không rơi vào kết quả của hôn nhân mà là sa vào lưới tình không lối thoát.  Cô yêu anh ta, yêu kẻ đã biến cô thành phụ nữ ngay độ tuổi mười tám.
Mở đầu truyện Tình Nhân Tuổi 18 là hình ảnh đáng thương nhưng cũng thật đáng trách của Hạ Vũ Tình, tuổi đời còn trẻ nhưng cô đã cướp đoạt sự sống của hai sinh mạng mong manh. Phải cô đã là mẹ và lần này là lần thứ ba, nhưng cô thật thảm hại khi chính mình không biết đứa trẻ này liệu ba nó có chấp nhận hay không.

Bất hạnh thay ngày mà cô biết mình mang thiên chức thì cũng là ngày anh nói lời chia tay sau năm năm gắn bó, từ nay, anh sẽ kết hôn, cô dâu cũng chẳng phải là cô, hạnh phúc vốn mong manh nay lại vỡ tan theo mây khói. Nhiều năm sau gặp lại cô đã biến đổi thành một mỹ nữ bốc lửa không còn là cô gái dịu ngoan của ngày xưa. Truyện tình cảm của cả hai dường như đang bắt đầu một chương mới nhưng vẫn còn khúc mắc trong cả anh và cô. Liệu anh và cô có thể còn quay lại mặn nồng như xưa không ? Đọc truyện để tìm ra câu trả lời nhé 

Chờ Em Lớn Nhé Được Không

tinybook tinybook
Chờ Em Lớn Nhé Được Không
“Còn có một thứ tình yêu, dịu dàng như nhiệt độ cơ thể người, trong sạch như dòng nước mát. Vì chính mình đã thành thói quen, thế nên có ấm áp hơn nữa cũng đều không cảm nhận được sự tồn tại của nó…”
Hàn Mạt – An Nặc Hàn
Họ lớn lên bên nhau, cùng trải qua những tháng ngày thơ ấu.
Anh nuông chiều, che chở cho cô, vì cô không tiếc làm bất cứ thứ gì.
Cô dựa dẫm nương tựa vào anh, vì hạnh phúc của anh mà cô giẫm đạp lên hạnh phúc của mình.
Tình yêu dần lớn lên, thế nhưng trong hai người có ai hiểu được tình yêu của người còn lại. Họ luôn tâm niệm rằng, chỉ cần mình buông tay, chỉ cần người kia hạnh phúc là đã được rồi. Nhưng có ai trong hai người ấy biết rằng, họ sinh ra để dành cho nhau, ràng buộc nhau, nếu thiếu mất một nửa thì cũng chẳng còn gì gọi là hạnh phúc.
Thế giới của Hàn Mạt và An Nặc Hàn chẳng hề đẫm máu như thế giới của An Dĩ Phong hay Hàn Trạc Thần. Thế giới xung quanh họ là một bản tình ca ngọt ngào, là câu chuyện của chàng trai cô gái được sống trọn vẹn trong hạnh phúc.
Có mất đi mới thấy trân trọng.
Có nỗ lực mới giành được hạnh phúc.
Trong tình yêu chẳng hề có chỗ cho sự im lặng. Đừng để đến khi quá muộn rồi lại tự ôm lấy bản thân mà hối hận.
Năm em 7 tuổi, anh đã hứa rằng anh sẽ lấy em.
Năm em 10 tuổi, vì em mà anh đã buộc phải chia tay với người anh yêu mến.
Năm em 14 tuổi, anh đính hôn với em nhưng vẫn còn vấn vương một bóng hình bên Anh Quốc.
Có phải là em đã quá ích kỉ không, ích kỉ làm xiềng xích cuốn lấy chân anh, khiến anh không có được thế giới riêng của mình… Vậy thì em sẽ buông tay… Em sẽ trưởng thành… và anh thì phải hạnh phúc nhé !!!

Nhà Vàng Giấu Vợ Quý

tinybook tinybook
Nhà Vàng Giấu Vợ Quý
Trời xanh cô có nghi vấn:

Nói thật, mở mắt ra thì phát hiện đầu óc mình trống rỗng thật sự rất áp chế,

Hơn nữa người đàn ông dùng ánh mắt đắm đuối ngôn tình đưa tình nhìn cô kia còn tự xưng là chồng của cô, như trong Bà Xã Anh Chỉ Thương Em.

Từ trong miệng anh, cô biết được vì mình bị tai nạn xe cộ mới mất đi trí nhớ,

Cũng biết được truyện là anh và cô được mọi người ca ngợi là vợ chồng ân ái,

Trọng điểm là anh đối xử với cô tốt đến không thể tốt hơn, hoàn toàn là mẫu người chồng tốt,

Chẳng những tự mình làm cơm tối yêu thương (mặc dù khó ăn đến khiến cô khóc lóc nức nở),

Còn cam kết trước khi cô đồng ý sẽ không đụng cô (nhưng cũng ăn không ít đậu hũ),

Lại còn cả ngày dính chặt cô, giống như rời khỏi cô sẽ lấy đi tính mạng của anh vậy,

Nhưng kỳ quái là mặc dù anh che chở cho cô đầy đủ, để cho cô cảm thấy hạnh phúc trước nay chưa từng có,

Thế nhưng anh lại không để cho cô liên lạc với bạn bè trước kia, ngay cả máy vi tính, điện thoại di động cũng không cho đụng,

Cho đến khi một người phụ nữ tự cho là có quan hệ không nhỏ với ông xã cô chạy tới sẵng giọng,

Cô mới biết cuộc sống nhìn như hoàn mỹ này thật ra là đoạn hôn nhân mua được,

Mà cô mất trí nhớ là vì trốn tránh thực tế anh không thương cô. . . . . . Cuối cùng theo dõi tiếp truyện Nhà Vàng Giấu Vợ Quý của tác giả Ký Thu nhé.

Tìm Sói Để Gả

tinybook tinybook
Tìm Sói Để Gả
Bạn đang đọc truyện Tìm sói để gả của tác giả Liễu Doanh trên website tinybook.net.
Trong tai nạn máy bay, nàng, bị một cỗ lực lượng bí ẩn hút vào, cắn nuốt, từ thế kỉ 20 bị ném về hơn 1000 năm trước, tại đây, nàng thành “Nữ thần y đến từ thế kỉ 20”, là \"Diệu nha đầu\" thanh danh lan truyền. Hơn nữa lời tiên đoán trở thành hiện thực, nàng ở cổ đại tìm được lang quân. 

Có Chạy Cũng Không Thoát Được Anh

tinybook tinybook
Có Chạy Cũng Không Thoát Được Anh
Nếu tin vào sự tử tế trong tình yêu thì tác phẩm Có chạy cũng không thoát được anh sẽ là lựa chọn dành cho bạn. Truyện ngôn tình sắc của Ái Tâm Moặc Moặc nói về ánh sáng của vầng trăng trong đêm khuya xuyên qua những ô của kính của phòng kí túc xá nữ chật hẹp, im lìm, tĩnh lặng.

Một cơn mê man...

Hình ảnh một cậu thiếu niên có nụ cười tỏa sáng như thiên thần luôn xuất hiện ở giấc mộng mị của cô gái, từ rất lâu rồi, tưởng chừng như xa xôi đến hàng ngàn năm mà lại không thể xóa đi được và người đó là ai, phải chăng cô đã gặp anh ta hay cô thực sự biết anh ta mà không nhớ ra được? Cô cũng không biết nữa, cô chẳng thể nào nhìn rõ mặt của anh ta, đã bao lần cô cố gắng nhìn rõ, càng cố gắng nhìn nó càng mờ nhạt, mỗi khi cô cố đưa tay ra nắm lấy tay của anh ta thì hình bóng đó đều tan biến và cô luôn tỉnh dậy ngay sau đó. Thật khác biệt hôm nay anh ta lại tự động nắm lấy tay cô, gọi tên cô...”

Một vài câu ngoài lề: nếu bạn nào đọc truyện tình yêu tôi từng viết trước đây mang tê \"Đã đến lúc phải về nhà\" thì hẳn các bạn sẽ thấy có chi tiết giống nhưng mà truyện kia tôi viết mới được mấy chương rồi vì bận học hành nên thôi và bị xóa mất . Nên giờ tôi viết lại quyển kia mang tựa đề mới và cốt truyện online cũng tạo mới đi nhưng vẫn có chỗ giống truyện cũ. Mong các bạn ủng hộ tôi nhé. Gạch đá cứ ném mạnh vào, vỡ đầu không sao.

Ai Còn Chờ Ai Giữa Mùa Hoa Nở

tinybook tinybook
Ai Còn Chờ Ai Giữa Mùa Hoa Nở
Trong cuộc sống, chúng ta không sợ không tìm thấy lối đi bởi con đường là do chúng ta đi mà thành, chỉ sợ rằng có quá nhiều con đường khiến bản thân phải hoang mang lựa chọn, đắn đo. Đọc truyện Ai Còn Chờ Ai Giữa Mùa Hoa Nở của tác giả Sói Xám Mọc Cánh đã full và có định dạng prc dành cho thiết bị di động trên trang tinybook.net.

\"Ai còn chờ ai giữa mùa hoa nở\" là câu chuyện về sự lựa chọn của cô gái trẻ Diệp Mộc trong tam giác tình yêu với Dung Nham và Lê Cận Thần. Nếu tình yêu của Dung Nham tĩnh lặng như nước thì tình yêu của Lê Cận Thần lại nồng nhiệt như lửa. Trong khi Dung Nham chần chừ lo sợ sẽ thất bại như quá khứ đã từng diễn ra thì Lê Cận Thần lại mang đến một thứ cảm xúc mạnh mẽ khiến Tiểu Mộc choáng ngợp và nhanh chóng đón nhận. Nhưng sao giữa tình yêu hạnh phúc với Cận Thần, ánh mắt nhu tình như nước của ai đó cứ chập chờn xuất hiện rồi biến mất.

Giờ đây cô gái đang trong hai sự lựa chọn. Hai người đàn ông đều giỏi giang, hai người đàn ông đều yêu cô hết mực, một người lặng lẽ yêu thương, một người chủ động bày tỏ, liệu ai sẽ là người ở lại cuối cùng?

Đến cùng, hạnh phúc quả thực sẽ đến với những người có tình và đúng như người ta vẫn thường nói, \"... Thật ra tình yêu nên làm cho con người ta tự do, khiến cuộc sống của người được yêu phong phú hơn, từ đó làm cho cuộc sống càng trở nên tươi đẹp...\"

Anh Phát Bệnh Rồi Em Đến Đây

tinybook tinybook
Anh Phát Bệnh Rồi Em Đến Đây
Tóm tắt nội dung truyện Nếu nhìn tựa đề Anh Phát Bệnh Rồi Em Đến Đây hẳn bạn sẽ không nghĩ tựa truyện nói về tình yêu lại liên quan đến thể loại trinh thám kinh dị phải không? Đó chính là điểm nhấn của tựa truyện đó hihi

“Cần bao nhiêu tiền chị mới bằng lòng rời khỏi anh ấy?”

Cô sờ sờ cằm: “Còn phải xem ở trong mắt nhóc, anh ấy đáng giá bao nhiêu tiều.”

“Anh ấy là vô giá, tại sao chị có thể dùng thứ thô tục như tiền để định giá anh ấy chứ????”

Cô nhún vai tỏ vẻ vô tội: “Không phải nhóc là người dùng tiền để cân đo đong đếm trước sao?”

Sau này:

“Chị là đồ nói không giữ lời, rõ ràng đã cầm tiền của tôi nhưng lại không chịu rời khỏi anh ấy!”

Cô nháy mắt mấy cái: “Việc này chứng tỏ số tiền của nhóc vẫn chưa bằng mức giá mà chị đây có thể chấp nhận.”

Ngoài việc thưởng thức truyện ngôn tình sắc này thì Người Mạnh Là Thiên Hậu cũng được đánh giá cao về mặt nội dung mà bạn không nên bỏ qua.

Ngợi Ca Người Giữ Tủ

tinybook tinybook
Ngợi Ca Người Giữ Tủ
Siêu phẩm Ngợi Ca Người Giữ Tủ của tác giả Phương Điệp Tâm. Bổi cảnh truyện online này xảy ra vào lúc trước khi mất, mẹ cô có nhắn nhủ: Cái tủ Gỗ sưa kia chính là của hồi môn cho cô khi cô trưởng thành.

Vất vả tìm được người tốt khi còn bé giao hẹn với cô, giúp cô \"bảo quản\" cái tủ...

Cô vui vẻ đồng ý lời cầu hôn của bạn trai, chuẩn bị làm cô dâu...

Nào ngờ, cả gia sản của người tốt đã bị kẻ dưới chiếm đoạt...

Tủ của cô bị bán đến cửa hàng nội thất cũ Paul Pador.

Còn anh thì cũng suy bại đến nỗi làm công nhân giá rẻ trong cửa hàng.

Bị bà chủ mặc sức nô dịch chỉ vì muốn giữ được cái tủ Gỗ sưa.

Thế gian này có còn lý lẽ hay không, anh có tâm địa tốt, coi trọng lời hứa, ngu ngốc tuân theo tổ huấn - Hành vi buôn bán là hành động của quý ông ngôn tình ngược.

Không thể cướp đoạt được! Cô không nghe nổi nữa.

Dứt khoát bỏ việc kiên quyết làm trợ lý của anh, tiền lương cho anh nợ.

Dạy anh làm sao để trình diễn một màn Tổng giám đốc độc tài thủ đoạn báo thù...

Mị Cốt Chi Tư

tinybook tinybook
Mị Cốt Chi Tư
Tóm tắt nội dung truyện Mị Cốt Chi Tư thuộc thể loại ngôn tình nói vềLâm Mị có một khuyết điểm chí mạng, xương cốt quá mềm, ngồi không ra ngồi, đứng không ra đứng.

Càng chết hơn, nàng phát hiện khứu giác của mình cực kỳ nhạy cảm, không chú ý ngửi được khí tức của đàn ông trẻ tuổi thì xương cốt toàn nhân mềm nhũn, đứng cũng không xong.

Chuyện xấu hổ như vậy, đương nhiên không thể để người khác biết được.

Lâm Mị vì muốn tạo hình ảnh đoan trang, chỉ có thể nỗ lực không ngừng.

Là truyện ngôn tình cổ đại với những tình tiết nhịp nhàng ăn khớp, sự kiện này nối tiếp sự kiện kia, cao trào liên tục, đặc sắc không ngừng.

Tuyệt Thế Mị Phu Nhân

tinybook tinybook
Tuyệt Thế Mị Phu Nhân
Tóm tắt nội dung truyện Truyện online mang tên Tuyệt Thế Mị Phu Nhân, nàng xuyên qua đến một cái thời không xa lạ, chị em thì khi dễ còn mẹ thì không ngó ngàng gì tới nàng, còn cha thì bắt nàng gả cho một tên thật khù khờ nên nàng quyết định bỏ nhà đi.

Nàng quyết định nữ cải nam trang để tránh bị những cặp mắt biến thái dòm ngó, vô tình trong lúc nàng bỏ trốn thi vô tình rơi vào trong một căn phòng toàn là nam, nàng vì muốn gánh trách nhiệm nên đã kết huynh đệ với hắn.

Nhưng cặp mắt hắn nhìn nàng với vẻ mặt đầy biến thái, hắn ngay cả nam hay nữ đều muốn giở trò. Nàng bỏ chạy, tránh kẻ tiểu nhân như hắn.... so với những dòng ngôn tình sủng thì tựa truyện cũng là tác phẩm đáng gờm, mời các bạn cùng chiêu mộ.

Thiếp Thân Thị Vệ Của Vương Gia

tinybook tinybook
Thiếp Thân Thị Vệ Của Vương Gia
Truyện Thiếp Thân Thị Vệ Của Vương Gia của Thúc Thúc còn có tên gốc là Vương gia đich thiếp thân thị vệ. Truyện mang thể loại:ngôn tình cổ đại, nhất công nhất thụ, cường công, HE

Edit: Thất Tịch

Ta vốn là người thành thật, muốn làm tốt chức thị vệ hai năm trong vương phủ với mơ ước hậu vị rồi lĩnh tiền về quê lấy vợ. Nhưng truyện hot xảy ra, vì một lần ngoài ý muốn mà trở thành thiếp thân thị vệ của vương gia.

Tiểu thị vệ một lòng muốn lấy vợ lại chọc cho sự độc chiếm của Vương gia nổi lên mạnh mẽ: Tiểu nô tài, nếu lấy vợ chỉ có thể để kiếp sau...

Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình

tinybook tinybook
Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình
Bạn đang đọc truyện Trộm Trái Tim, Đoạt Ái Tình của tác giả Đông Tẫn Hoan trên website tinybook.net.

Cố Hạ thích Quý Phi Dương, Cố Hạ muốn đuổi theo Quý Phi Dương. Đại boss Triển Thiểu Huy nhàm chán nên coi đó như một màn hí kịch mà đứng ngoài xem. Nhưng mà, làm người xem quá lâu, xem đến nghiện, không biết từ khi nào trái tim đã bị trộm mất, có một ngày Triển Thiểu Huy lật bàn, “Dựa vào cái gì mà tôi chỉ là một người xem?!”

Nương Tử, Đừng Đào Hoa Như Vậy

tinybook tinybook
Nương Tử, Đừng Đào Hoa Như Vậy
Dưới ngòi bút của Hoa Minh Tuyết, truyện Nương Tử, Đừng Đào Hoa Như Vậy càng nổi bật và thu hút hơn trong mắt độc giả yêu dòng truyện xuyên không hay. Truyện kê rằng nàng Thiên Song Song 18 tuổi là một học sinh ưu tú, phụ mẫu mất sớm một thân một mình lăn lộn với đời xuyên qua thành hài tử 8 tuổi.

- Hắn Lãnh Phong tộc trưởng phong tộc bộ dáng như trích tiên,một lòng đợi chủ nhân xuất hiện, một lòng trung thành.

- Hắn Mặc Tư Thủy đại pháp sư dưới một người trên vạn người.

- Hắn Bạch Vân ẩn cư sơn cốc bí ẩn hề hề.

- Hắn Liệt Hỏa Vô Khuyết thiên hạ đệ nhất lười nhân, Hỏa tộc thiếu chủ, thế gian sự đều phó mặc.

- Hắn Bắc Thần Tử Yên vương gia Bắc Thần quốc cao ngạo, khiến người ta có cảm giác nhìn được không cầm nắm được, tuy vậy nhưng hắn có một ưu điểm chính là yêu dân như con, luôn lo lắng cho dân.

- Hắn Tạ Khuyển thiên hạ đệ nhất thần y, bộ dáng yêu mị tiểu bạch kiểm, da phấn nộn em bé.

- Hắn Thượng Quan Thần Tinh đệ nhất phú thương rất là yêu thương ngôn tình tiểu muội muội Thượng Quan Hoa Lệ .

- Hắn Hoa Trầm Hương thiên hạ đệ nhất văn nhân, mắt hoa đào đốn tim vạn thiếu nữ.

- Hắn Tống Doãn kiếm hồn vạn năm ẩn Nguyệt kiếm, mĩ nam tử ảo mị, đẹp tựa ảnh nguyệt.

- Hắn Nam Cung Tiếu Nam quốc, thái tử cương nghị tuấn lãng, ngũ quan tinh xảo, khí thế bất phàm.

- Hắn Tây Thần Ninh Tây quốc, trong truyện online chính là ngũ hoàng tử như yêu như nghiệt tối ngày thích đối đầu nàng.

- Hắn Đông Y Ly Đông quốc thái tử, ám các chủ đệ nhất sát thủ, tính tình rất ư là khó hiểu. Còn có hắn... Hắn...và hắn. ..

Phượng Hí Đông Cung

tinybook tinybook
Phượng Hí Đông Cung
So với Mị Hoặc Vô Hình và Vợ Trước Chưa Quá Hạnthì Phượng Hí Đông Cung như thổi làn gió mới cho dòng truyện ngôn tình, mở ra một câu chuyện tình yêu khiến nhiều độc giả đồng cảm.

***

Long Liễm Thần rất ư là buồn bực, hắn là thái tử, thái tử thì phải nên có rất nhiều rất nhiều nữ nhân?

Được rồi, nếu phụ hoàng đã có lòng mai mối như thế, hắn cũng không nỡ lòng phụ tấm lòng của ông ấy, vậy thì cứ nhận nàng ta vào thôi. Dù sao Đông cung nhiều nhất chính là phòng ốc và tiền bạc, nuôi thêm mấy bà vợ nữa cũng không thành vấn đề.

Không ngờ, lần này gả vào lại là một tượng Bồ Tát sống!

Đêm động phòng chẵng những ép hắn vào tân phòng, đã vậy còn độc chiếm luôn cả giường ngủ, bảo hắn đường đường là Thái tử gia mà phải ngủ trên sàn nhà!

Đáng giận hơn chính là, nàng ta còn có mẫu hậu làm chỗ dựa, hắn muốn gặp nàng còn phải đợi nàng cho phép mới được!

Giựt giây cái đám trắc phi chưa từng gặp mặt đến tìm nàng gây sự, kết quả bị thái độ không mặn không nhạt không nóng không lạnh của nàng làm cho mặt xám mày tro.

Bọn cung nữ thái giám trong Đông cung đồng loạt phản bội hắn quy hàng quân địch!

Rất tốt! hắn thật muốn xem, rốt cuộc là thần thánh phương nào mà lại lớn lối như thế.

Nửa đêm trèo tường lại bị tưởng là bọn đạo chích đánh cho bay ra ngoài. Xem xem, nha hoàn của nàng ta nói gì?

\"Thái tử gia, Thái tử phi nói, đừng nên có lần sau, nếu không, chuyện này mà truyền ra ngoài, xem ai xấu mặt cho biết.\"

Thái tử mà bị đối xử như vầy, thật là uất ức mà!

Được rồi, coi như mắt không thấy tai không nge, dù cho nàng có là thiên tiên đi chăng nữa, hắn cũng không thèm!

Trong cơn tức giận, Long Liễm Thần đã bỏ lại mỹ nhân yêu kiều ở Đông cung mà đi tìm hoa vấn liễu….

***

Truyện ngôn tình mở ra một Phượng Triêu Hoa cường cơ trí nhưng nhạt như gió nhẹ, nàng làm thế nào đấu trí dũng cùng một Long Liễm Thần phóng đãng bất kham, kiêu ngạo bất luân để mở màn cho một tình yêu Vô Gian Đạo đầy lý thú và hấp dẫn, mời độc giả đón đọc.

Nhõng Nhẽo Gặp Đa Tình

tinybook tinybook
Nhõng Nhẽo Gặp Đa Tình
Bạn đang theo dõi truyện Nhõng Nhẽo Gặp Đa Tình của tác giả Minh Nguyệt Thính Phong. Trong truyện hay này bạn đọc sẽ được gặp gỡ một thiên kim tiểu thư nổi danh kiêu căng, ngang ngược, bướng bỉnh, dữ dằn. Một công tử phong lưu đa tình, bạn gái cũ nhiều vô kể.

Một người từng bị tổn thương trong tình cảm, không còn tin tưởng vào tình yêu ngôn tình cổ đại.

Một người có lịch sử tình trường dài lê thê, liên tục bị các cô gái vây quanh.

Hai người bắt đầu từ oan gia tương phùng, vì một sự cố nho nhỏ mà dây dưa với nhau. Anh là người duy nhất từng được thấy mặt yếu đuối của cô.

“Em nghĩ, kiếp trước chắc chắn em là một người rất rất tốt, cho nên kiếp này mới có thể gả cho anh.”

“Anh nghĩ, kiếp này anh cũng là một người rất rất tốt, cho nên chắc chắn kiếp sau chúng ta vẫn có thể ở bên nhau.”

Cuộc Đời Thật Hạnh Phúc

tinybook tinybook
Cuộc Đời Thật Hạnh Phúc
Khi đọc truyện Cuộc đời thật hạnh phúc của tác giả Giảo Giảo, dường như bản thân ta đang chìm trong vở kịch cuộc đời mênh manh, tình thân và tình yêu, những lời tự thuật và lời thoại của nhân vật đôi khi rất khó phân biệt.

Các nhân vật và tình tiết trong truyện được xây dựng muôn màu muôn vẻ, câu chuyện được tô vẽ thành bức tranh ngôn tình hiện đại thật đẹp khiến độc giả không thể không thở phào nhẹ nhõm. Hoang mang của anh, lo được lo mất của cô thực ra cũng chỉ là kinh nghiệm mà tình yêu dành cho mỗi người mà thôi. Ở chương cuối của truyện hot này, họ đã cùng nhau vượt qua tất thảy, vẫn còn vương vấn những ngày tháng sau này có thể yên ổn ở bên nhau.

Bắt Nạt Em Tới Nghiện

tinybook tinybook
Bắt Nạt Em Tới Nghiện
Bạn đang đọc truyện Bắt nạt em tới nghiện của tác giả Mễ Lộ Lộ trên website tinybook.net.

Hắn chỉ là phiên bản kim chủ trong mộng mà cô vẫn hằng mơ thấy. Nhưng mà tính cách thì lạnh lùng, lại còn giống như đầu gỗ. Để cho tròn mộng tưởng nho nhỏ của mình. 
Cô cực kỳ can đảm, tự mình ra khỏi cửa đi tìm nam nhân hưởng dụng Đồng thời lại cực kỳ lo sợ đối phương đổi ý bỏ chạy Ai, phụ nữ tự động dâng mình cho hắn nhiều lắm Cô vốn chẳng có kinh nghiệm gì làm sao mà có cửa Nhiều nhất chỉ có thể ở trên người hắn cọ qua cọ lại Hả? Không phải cô đang câu dẫn hắn sao? Vậy tại sao hắn lại sinh ra phản ứng với cô đây A a anh em, không nên không nên á! Là cô muốn ăn mất hắn, hắn không thể phá hoại kế hoạch của cô! Nhưng mà…… Kỹ xảo của hắn thật sự là không tệ Có lẽ cô cũng không cần chấp nhất làm gì, dù sao kết quả cuối cùng đều không khác nhau lắm…
tinybook Kho Sách








Chat