Thần Bí Lão Công Không Thấy Mặt Chương 16 Khắc Tinh

Thần Bí Lão Công Không Thấy Mặt
Tác giả: Cát Tường Dạ
Thể loại: Ngôn Tình
Nguồn: noline412.wordpress.com; Edit: Yến Linh
Số chương: 437
Lượt xem: 45319
Tóm tắt nội dung:
Khắc Tinh Chương 16
Tổng số chương: 437
1 -> 200
1 - 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
Hôn Lễ Không Có Chú Rể ...Chương 110/12/2013
2
Xem
Lãnh Gia Đại TrạchChương 210/12/2013
3
Xem
Đêm Tân Hôn (1)Chương 310/12/2013
4
Xem
Đêm Tân Hôn (2)Chương 410/12/2013
5
Xem
Đêm Tân Hôn (3)Chương 511/12/2013
6
Xem
Ác Mộng Chương 611/12/2013
7
Xem
Áo Ngủ Chê CườiChương 711/12/2013
8
Xem
Áo Ngủ Chê Cười (2) Chương 811/12/2013
9
Xem
Hiệp ƯớcChương 911/12/2013
10
Xem
Này Nam NhânChương 1011/12/2013
11
Xem
Vì MẹChương 1111/12/2013
12
Xem
Thứ Hai TrễChương 1211/12/2013
13
Xem
Thứ Hai Trễ (2)Chương 1311/12/2013
14
Xem
Thứ Hai Trễ (3)Chương 1411/12/2013
15
Xem
Đi LàmChương 1511/12/2013
16
Xem
Khắc Tinh Chương 1611/12/2013
“Đi đi! Mình còn có rất nhiều văn kiện muốn đưa!” Duy Nhất giơ giơ lên trong tay tập văn kiện , đến công ty chưa đầy một tháng, còn không biết tổng giám đốc trông thế nào! Nói không chừng là một lão già nha ! Duy Nhất vừa làm cái mặt quỷ, lại “Phanh” một tiếng đụng vào chỗ nọ, đáng thương cô mặc váy cao, đi giày cao gót căn bản đứng thẳng không xong, chật vật tư thế ngã về phía trước, tin chắc sẽ ngã , tự nhiên cô mím chặt môi lại,bỗng trên lưng bị cái gì vậy cuốn lấy, tựa hồ là một đôi tay cánh tay…

Cô quay đầu lại nhìn, lập tức ngây ngẩn cả người, trừng mắt nhìn lớn ! Hảo suất nam nhân!

Đôi môi hoàn mỹ nhếch nhẹ lên ,cái mũi vừa đúng, không giống có chút nam nhân, quá mức cương nghị mà thành mũi ưng, hấp dẫn người ta nhất là ánh mắt hắn, thâm thúy, mãnh liệt, ánh mắt sắc nhọn y như kiếm, giống như ăn mặc của hắn, còn có trên người hắn có hơi thở, rất quen thuộc, rất quen thuộc…

Ở nơi nào gặp qua đâu? Duy Nhất ở trong đầu tinh tế tìm tòi, đúng rồi, hắn chính là người đàn ông cô gặp ở ngoài trại giam khi đến thăm mẹ …

Kia người đàn ông này nhìn thấy cô, trong mắt cũng hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó liền buông cánh tay ra, đẩy cửa phòng tổng tài bước vào .

Duy Nhất vẫn đang ngơ ngác nhìn hắn ta , hoàn toàn không có chú ý lực đỡ mình đã không còn.

Vì thế, “Bùm” một tiếng, Duy Nhất lại ngã trên sàn đất , cái ót lại gặp tai nạn!

Trời ạ! Tại sao cô lại ngã ở ngay đây , thật mất mặt ! Duy Nhất đứng lên , hung hăng dậm chân, trên thế giới làm sao có thể có người đànoông vổ sỉ như vậy! Người đàn ông này thật sự là khắc tinh của cô!Mỗi lần nhìn thấy hắn đều là gặp chuyện không may ,hơn nữa đều định liên quan tới cái ót… ( chị phi lý a , người ta mới đụng chị 1 lần , mà do chị chứ bộ )

” khắc tinh!” Duy Nhất nhẹ giọng nói thầm.

“Duy Nhất, ngươi biết anh ta ?” Mỹ Mỹ thực bát quái đi lên hỏi .

“Không! Không biết!” Duy Nhất chạy nhanh phủ nhận.

Mỹ Mỹ lộ ra bộ dáng thực thất vọng, “Ai, mình còn tưởng rằng cậu có diễm phúc cơ! Người này a là bạn tốt của tổng giám đốc , được xưng băng sơn thủ phủ Lãnh Ngạn! Nguyên tắc, lãnh khốc , mỗi một nữ nhân đều muốn có được hắn, mà hắn cũng không gần nữ sắc, ngoại giới đồn đãi hắn là gay, ha ha!” ( ôi , nam 9 của mình mà sao nói là gay =(( )

Lãnh Ngạn? Duy Nhất không hiểu, cảm thấy tên này có chút cổ quái, cô lắc lắc đầu, thật sự là ngã đến hồ đồ rồi ! Trùng hợp họ Lãnh mà thôi, người chồng thần bí của cô kêu Lãnh Dực!

“Mình đi được rồi này !” Duy Nhất thử đi lại vài bước, hoàn hảo, đôi giày cao gót này còn không có làm trẹo chân cô nữa.

“Ai, Duy Nhất! Đêm nay công ty có cái party, nhớ rõ phải mang bạn trai đến nga!” Mỹ Mỹ đưa cho cô thiệp mời.

Duy Nhất tiếp nhận , âm thầm buồn bực, mang bạn trai?

Chẳng lẽ cô có thể mang người chồng thần bí của mình xuất hiện sao? Vẫn là nên dẫn người khác đến? Dù sao cô cũng chính là thần bí lão bà của hắn, mang một người bạn trai khác tham dự cũng không có ai biết để đàm tiếu !Ân, cứ quyết định như vậy đi !

17
Xem
Doãn Tử NhiênChương 1711/12/2013
18
Xem
Doãn Tử Nhiên (2)Chương 1811/12/2013
19
Xem
Phu Nhân, Thỉnh Về Nhà Chương 1904/04/2014
20
Xem
Rình CoiChương 2011/12/2013
21 - 4041 - 6061 - 8081 - 100
101 - 120121 - 140141 - 160161 - 180181 - 200
201 -> 400
201 - 220221 - 240241 - 260261 - 280281 - 300
301 - 320321 - 340341 - 360361 - 380381 - 400
401 -> 437
401 - 420421 - 437

Tù Phi Tà Vương

tinybook tinybook
Tù Phi Tà Vương
Truyện Tù Phi Tà Vương ( còn có các tên gọi khác là Tù Phi của Tà Vương hay Đào phi nan tái cầu) là một tác phẩm truyện ngôn tình theo phong cách cổ phong kiến nhưng cũng mang chút hơi hướng xuyên không của tác giả Tuyết Nhạn. Sau khi được phát hành không lâu, truyện đã được đông đảo bạn đọc đón nhận và yêu thích. Hiện tại chương mới của truyện hiện đã full, các file prc ebook hỗ trợ xem trên thiết bị di động cũng được đăng tải tại webtruyen.com.

Mời đọc giả cùng xem qua một đoạn văn án nhỏ sau:

Nàng vì một biến cố bí ẩn đã bị xuyên qua không gian thời gian, trở thành Hoa Mị Nô, trưởng nữ của thừa tướng vương triều Thành Đại. Nàng vốn trở thành hoàng hậu nhưng lại bị chính muội muội của mình đoạt đi vương vị, còn bản thân thì bị hoàng thượng gã cho phiên vương Bắc An Hầu – là một hôn vương nổi danh tàn nhẫn, khát máu trong truyền thuyết!

Đêm tân hôn, hắn để cho nàng quỳ dưới đất thưởng thức hắn và thị thiếp biểu diễn cái trò tình cảm mãnh liệt trên giường, bắt nàng chịu đủ mọi khổ sở…

“Ngươi nhất định phải sống bởi vì ta muốn mỗi một ngày ngươi phải sống trong thống khổ!”. Đôi mắt sáng quắc như kim sắc đồng của hắn lóe ra muôn vẻ tà ác trong khi những ngón tay thon dài siết chặt chiếc cổ mảnh khảnh của nàng.

Hắn dùng đủ mọi cách khiến cho thân thể và trái tim của nàng phải chịu đủ mọi tra tấn tàn nhẫn nhưng sau những thủ đoạn trả thù này, trái tim con người trong hắn lại đánh rơi trên chính thân thể yếu đuối của nàng…

Trốn, trốn, trốn! Hoa Mị Nô nhất định phải sống sót nhưng dù có chạy trốn thế nào đi nữa thì hắn cứ như ma quỷ bám theo nàng như hình với bóng.

“Hiên Viên Khanh Trần, ta không phải là nô lệ của ngươi, vĩnh viễn không phải!”

Liệu cô gái yếu đuối nhưng nghị lực mạnh mẽ này có vượt qua được những khổ ải mà cuộc đời nàng phải gánh chịu ?

Tất cả mọi khúc mắc đều được mở ra xuyên suốt câu chuyện Tù phi tà vương....

Mời quý đọc giả đón xem !

Tà Ngọc Thần Y

tinybook tinybook
Tà Ngọc Thần Y
Bạn đang đọc truyện Tà Ngọc Thần Y của tác giả Nguyên Nhu trên website tinybook.net.

Man Tiểu Tri nàng vốn dĩ toàn thân mang bệnh tật từ nhỏ, uống thuốc còn nhiều hơn ăn cơm. Cũng may nhờ tỷ tỷ tìm được tung tích mơ hồ của Tà Ngọc thần y, bảo nàng theo hắn trở về Y Lư để chữa trị!
Không thể tưởng được Y Lư của người khác là nhà tranh vách lá, phòng ốc đơn giản, nhưng nam nhân này lại biến nó thành sơn trang hoa lệ. 
Còn nuôi dưỡng không ít gia nhân hầu hạ hắn như một đại thiếu gia, ngay cả nàng cũng bị chộp đến làm tỳ nữ hầu hạ bên cạnh hắn.
Trên đời này bệnh nhân còn phải kiêm hầu hạ đại phu, nàng chỉ sợ duy nhất một mình nàng!
Nhưng mà trên mặt hắn nở một nụ cười tà, bộ dạng so với nữ nhân còn xinh đẹp hơn, và thần y thật sự siêu thần,
Uống thuốc đắng, lại thêm phải tắm trong nước thuốc màu xanh biếc làm cho bệnh tim của nàng dần dần được thuyên giảm.
Ngực đã không còn đau, nhưng thật ra mỗi khi chạm đến mặt hắn trái tim của nàng bỗng nhiên lại đập loạn nhịp nha!
Chính là quả thực rất giống Hoa Đào tinh, nam nhân y thuật kinh người, người lại vô cùng bốc đồngMuốn xem bệnh cứu người hay không, quy củ của hắn một đống lớn, đã thế còn phải xem xét đến tâm trạng của hắn. Thật sự tùy tiện.
Thời tiết trở nên lạnh lẽo, nếu không phải quần áo của mẫu thân hắn may cho, hắn nhất định không mặc, thà rằng chịu gió lạnh rét buốt.
Khó trách hắn một vị bằng hữu cũng không có, luôn cô đơn ở trên núi chịu tịch mịch,
Cùng hắn đi dạo chợ tốt lắm! Nhưng Hoa Đào tinh vừa xuất hiện, căn bản là người dạo hắn…… 

Chỉ Thiếp Không Thê: Vương Gia Đừng Vội Mừng

tinybook tinybook
Chỉ Thiếp Không Thê: Vương Gia Đừng Vội Mừng
Truyện online hay Chỉ Thiếp Không Thê: Vương Gia Đừng Vội Mừng của tác giả Yên Mộc nói về “Tỷ muội cùng cưới, ngươi có bằng lòng hay không?” Ngày đám cưới, giá y vốn thuộc về nàng, giờ phút này lại khoác lên người của nữ nhân khác, người đó còn tình tứ ngôn tình dựa vào người hôn phu trước mặt nàng, bảo nàng đi làm thiếp.

Nàng vốn xuyên không trở thành đích nữ tài năng xinh đẹp của Tướng phủ, nhưng bởi vì một cuộc phóng hỏa có chủ ý: chẳng những phá hủy dung nhan của nàng, mà còn đốt cháy hôn ước của nàng, huống hồ khiến nàng là con vợ cả, trở thành con thứ, nhiều truyện trải qua nhục nhã.

Nàng dứt khoát quỳ xuống xin gả, lại gả cho Vương gia Tiêu Phượng Minh, bán thân bất toại (liệt nửa người), tướng mạo lại xấu xí.

Lời vừa nói ra, cả sảnh đường đều kinh hãi, ai lại không biết họ Vương kia không những tướng mạo xấu xí, bán thân bất toại, mà còn là người bất lực, gả cho hắn, cũng giống như làm quả phụ, cho nên đến nay, tuy đã 20 nhưng hắn vẫn chưa lập thê tử.

Thi Quỷ

tinybook tinybook
Thi Quỷ
Tác phẩm Thi Quỷ của Từ Cảnh Niên được edit bởi Duy Lam. Trước khi Phòng Nhất Hiếu chết ông ta đã dùng một ánh mắt ngôn tình ác độc mà chất vấn Phòng Hiền vì sao hắn lại không chết?

Phòng Hiền liền trở thành kẻ mồ côi danh xứng với thực.

Nhưng ngay tại lúc này sau khi trinh thám, bầu không khí xung quanh Phòng Hiền lại trở nên khác lạ. Thi thể biết đi, vong linh của cha nuôi đã chết, từng chuyện từng truyện phát sinh một cách vô cùng kỳ quái.

Cuối cùng thì đâu mới là chân tướng? Ký ức lúc nhỏ của cậu là thật hay giả?

Tất cả đáp án, hãy từ từ mà tìm hiểu đi ….

Công Chúa Nợ Ngươi

tinybook tinybook
Công Chúa Nợ Ngươi
Bạn đang đọc truyện Công chúa nợ ngươi của tác giả Mạc Nhan trên website tinybook.net. Đại Đường, một thời đại hưng thịnh sáng lạn. Một năm kia, thiên hạ thái bình, vật phu dân phong. Mười lăm tháng giêng, tết Nguyên Tiêu, mặt trăng đã lên cao, trong thành Trường An giải trừ lệnh cấm, phường môn toàn bộ đều được mở cửa đón khách, cửu phố thập nhị phường đều có treo các loại đèn lồng tinh xảo. Nơi trọng yếu dưới chân thiên tử đương triều như Chu Tước môn, An Phúc môn, Đan Phượng môn từng nơi dựng những chiếc đèn lớn lên cao hai mươi trượng, phía trên nếu không trang trí bằng vàng bạc cùng gấm hoa tô điểm thêm những những chiếc chuông ngọc nhỏ, nhìn xa xa giống như đèn đuốc rực rỡ. Đầu đường cuối ngõ đều tràn đầy không khí vui mừng hưng phấn. Trong thành Trường An đèn đuốc sáng trưng, tiếng người ồn ào náo nhiệt. Người từ tứ phương bát hướng đều đổ về tham gia sự kiện này, ngay cả hoàng tộc nào tần phi, quan tướng cũng xuất cung chơi xuân thâu đêm cuồng ca loạn vũ. Phường Trường Nhạc là một nơi nổi tiếng nhất trong thành Trường An. Danh tiếng nơi này không chỉ vì có món ngon thượng đẳng, rượu ngon, sênh ca vũ linh mà còn có các trò biểu diễn xiếc của các dị quốc.. bởi vậy, đây là chỗ mà các vương công quý tộc cùng danh nhân nhã sĩ tới tìm lạc thú. Phường Trường Nhạc hấp dẫn không chỉ có vương công quý tộc, giang hồ hiệp sĩ thậm chí là những người từ đất nước Nhật Bản xa xôi, vương tử Tân La, người Ba Tư tóc vàng mắt lục, người Hồ Tây vực.. muôn hình muôn vẻ, người nào cũng đều có. Cũng bởi vì hấp dẫn được nhiều giai tầng, nhiều người dị quốc nên luôn xảy ra những chuyện như vương công quý tộc tranh đoạt vũ kỹ, giang hồ trả thù, uy nô cùng tân la đấu võ hỗn loạn. Dần dần, mỗi khi nhắc tới cái tên “Phường Trường Nhạc” thì mọi người cười không ngừng, họ chê cười đó chỉ đáng là một Phường Loạn trà.. và cứ thế truyền đi truyền đi.. biệt hiệu Phường Loạn trà xuất hiện. Trước lễ Nguyên tiêu, Phường Loạn trà cố ý sắp xếp đệ nhất vũ linh Tô Hợp Hương nổi tiếng thành Trường An múa điệu múa đã thất truyền từ lâu – “Hỏa Phượng Vũ”. Vũ kĩ Tô Hợp Hương thân thể ốm yếu nên không thể thường xuyên xuất hiện biểu diễn, muốn nhìn được Tô Hợp Hương khiêu vũ không phải là chuyện dễ dàng. Bởi vậy, trước dịp Nguyên Tiêu Phường Loạn trà đã an bài buổi múa này nhằm thổi một làn gió tươi mát cho phường để thu hút khách nhân.. Dĩ nhiên, một sự đông kín nghẹt thở chưa từng có đã diễn ra. Nhóm nhạc công ôm nhạc khí trình tấu điêu luyện, tiếng tỳ bà thúy, tiêu nhạc mạn diệu, trên vũ đài hình tròn có tám vũ kỹ mặc y phục màu hồng phấp phới biểu diễn Thượng Nguyên Nhạc. Trên bàn bày đầy các đĩa trái cây, bọn thị nữ lả lướt khéo léo dùng chén dạ quang rót rượu nho vào nhất nhất đưa lên mời khách. Một khúc vũ kết thúc, nhóm vũ kỹ chính nối đuôi nhau lui ra thay vào đó là đệ nhất vũ linh Tô Hợp Hương. - Này chén dạ quang không bằng chén ngọc lưu ly của Ba Tư. – ba gã nam tử Ba Tư tóc vàng mắt xanh ngồi ở một bàn đột nhiên thay phiên nhau đứng dậy kêu la. – Chúng ta không cần dạ quang chén, cho chúng ta lấy chén ngọc lưu ly thịnh rượu đến. Tiếng nhạc ngắn ngủi ngừng lại lập tức, tiếng la của ba nam tử Ba Tư vang lên rành mạch làm cho toàn bộ khách nhân bên trong trà phường nghe được. - Khách nhân, trong Trường Nhạc phường vẫn chưa có chén ngọc lưu ly, mong các ngài thông cảm. – thị nữ mỉm cười khách khí ứng đối. Tô Hợp Hương một tay cầm quạt, chậm rãi đi lên vũ đài. Ánh mắt mọi người toàn lực tập trung trên dung mạo tuyệt sắc khuynh thành kia, mi tâm lộ ra một cỗ ngạo khí, các nam nhân mê huyễn mà hướng nhìn về nàng, cặp mắt xinh đẹp của nàng đã khiến không biết bao nhiêu nam nhân chốn nhân gian này chết mệt say đắm. Nhạc công không để ý tới phần nhạc đệm, đầu ngón tay tiếp tục lướt trên cây đàn tỳ bà. Trên đài, vũ linh Tô Hợp Hương phút chốc tung lên cánh tay áo dài uyển chuyển, tùy tiếng nhạc mà bắt đầu điệu múa của mình. - Loạn trà phường lớn nhất trong thành Trường An lại không có chén ngọc lưu ly? Chén ngọc lưu ly của Ba Tư ta bị coi là thua kém dạ quang chén của Tây Vực sao? – nam tử Ba Tư đập mạnh xuống bàn, trố mắt tức giận mắng. - Khách nhân. Xin mời ủy khuất lần này đi. – vẻ mặt đau khổ của tỳ nữ cố nặn ra một cái cười. - Xem thường người quá đáng mà! – một gã nam tử Ba Tư cầm chén dạ quang trong tay hung hăng ném ra ngoài. - A…. – chén dạ quang vô tình phóng tới đài đập trúng vào thái dương Tô Hợp Hương, tơ máu chảy ra. Bốn phía trà phường nổi lên tiếng kinh hô khiến xôn xao hẳn lên. Nhóm nhạc công vội vàng bỏ cả nhạc khí mà chạy đi lánh nạn, cũng không có xem xem Tô Hợp hương bị thương có nặng hay không? Lúc này, một vị công tử tuấn tú phi phàm quan tâm bước lên phía trước. Vị công tử này so với nữ nhân còn xinh đẹp hơn nhiều, làn da trắng và một đôi tinh mâu màu nâu đằm. Vị công tử tuấn tú bạch tích này trên thực tế chính là đương kim Đại đường – Văn Nhạc công chúa. Nàng vụng trộm cải trang đi ngao du thiên hạ, vốn muốn tới Loạn trà phường giải sầu thưởng nhạc, ai ngờ lại gặp phải mấy cái chuyện gây mất hứng này. - Nơi này là thành Trường An, này bọn người phiên bang dám ở dưới chân thiên tử mà làm càn? – nàng sẳng giọng, con ngươi giận dữ hung hăng trừng nhìn cái tên vừa mới sịnh sự. Bất quá không cần chờ nàng ra tay giáo huấn thì đã có người sớm bức xúc mà ra mặt. - Bọn người Ba Tư các ngươi thật đáng chết, dám ném dạ quang chén của chúng ta? Chén ngọc lưu ly của các ngươi vốn đã kém so với chén Dạ quang của chúng ta. – một người Hồ ngồi ở bàn Tây Vực nhảy ra cùng đối mắng với nam nhân Ba Tư kia. - Các ngươi đúng là đồ lợn Tây Vực! – ba nam nhân Ba Tư thẹn quá hóa giận, vung quyền hướng tới chiếc bàn người Hồ mà đánh tới. Nhất thời, song phương xoay đánh thành một đoàn, chén bát rơi vỡ choang, cái bàn đổ ụp xuống. Chết mất, trà phường lại đại loạn rồi. Không nghĩ sẽ bị liên lụy gây, mọi người đều tông cửa xông ra, muốn nhìn chuyện náo nhiệt thì an toàn nhất chính là vọt tới một góc bên tường rồi đứng đó mà xem trò hay. Đột nhiên, một tên Ba Tư bị người Hồ một cước đá bay, cả người ngã quỵ trước mặt một gã nam tử tuấn lãng xuất trần. - Có một số việc nên làm có chừng có mực. – vị khách lạ bỗng bắt lấy tay nam tử Ba Tư, ngữ khí ôn đạm. Có lẽ vì vừa trải phải trãi qua một quãng đường xa mới đến đây lại bị phong hàn nên ánh mắt gian hoa khắc một chút mệt mỏi phong trần, mày khẽ nhăn lại, khi thì ho nhẹ, phun ra câu nói lại mềm mại mà trầm định, kỳ dị là không làm cho người ta cảm nhận được chút ốm yếu nào, ngược lại có chút đe dọa uy hiếp. Người này vừa mới xuất hiện không hiểu sao mọi người đồng loạt nghĩ tới một điều “Được cứu rồi!”. Sự có mặt của hắn làm cho bên trong trà phường yên ắng hẳn, mấy vị có khuê nữ chưa gả đi cũng phải âm thầm suy đoán, các cô nương nén không nổi mà ghé mắt nhìn. Không biết là công tử nhà ai, đón dâu không? Thực tuấn! - Chuyện không liên quan tới ngươi. Buông tay! – che dấu sự kinh sợ nơi đáy mắt, tên Ba Tư sống chết muốn thoát khỏi sự kiềm chế của đối phương nhưng có vùng vẫy cách nào cũng không thể thoát ra được. - Dừng tay! Mọi người mau dừng tay! Không được đánh nhau! – phó hộ vệ của trà phường đồng loạt đi lên khuyên can, ầm ầm mất một phen công phu mới đem người ngựa tới tách đám người xúm lại sang hai bên lấy đường đi. - Uy, buông tay! Mau buông tay a! – bị nam tử chế trụ cổ tay, tên Ba Tư khí cấp bại hoại tê rần la hét. - Vậy những tổn thất của Loạn trà phường, hành động thất lễ với Tô cô nương thì giải thích sao đây? – người khách lạ bình thản như không, ôn tồn thương lượng. Gã người Ba Tư càng giãy dụa, sắc mặt càng trắng bệch. Trời ơi! Người này rõ ràng là lợi hại, xương tay giống như là bị hỏa đốt, cả bàn tay đau đớn như sắp bị bẻ gãy đi. - Những chuyện vừa rồi xảy ra đều là ngoài ý muốn, muốn bồi thường bao nhiêu chúng ta đều bồi là được. Thỉnh vị đại hiệp này thả chúng ta. – trong lòng đã biết gặp phải cao nhân, một người Ba Tư có dáng người khôi ngô cao lớn nhưng không hề có chút khí thế nào, đi tới chật vật cầu xin tha thứ. Lúc này, bên kia bàn, một nam khách vẫn an tọa, một thân hắn bạch sam, tướng mạo tuấn mỹ, khí chất phiêu dật, thanh sắc vẫn bất động, tay bưng dạ quang chén lên thưởng thức món rượu nho ngon tuyệt vời. Hắn mỉm cười, mở miệng, lời nói thực nhẹ nhưng tự tự châu ngọc, hắn vừa nói ánh mắt vừa liếc ngang qua mọi người. - Làm gì phải đả đả sát sát như vậy? Nếu chư vị đối ẩm tử có ý kiến, chi bằng ngày mai ta viết một bản tấu nhỏ bẩm báo lên hoàng thượng, đề nghị hoàng thượng tự mình định đoạt xem chén dạ quang của người Hồ hảo hay là chén ngọc lưu ly của Ba Tư hảo? Các ngươi theo ta vào cung, ở trước mặt hoàng thượng, vì cái chén nhà mình mà nói tốt vài câu. Hoàng thượng nói ai hảo, sau này yến hội Đại đường sẽ dùng loại chén đó. Về phần Ngô hoàng quen dùng, Đại Đường ta sản vàng bạc chén, trong mắt các ngươi hình như chúng không đáng giá để nhắc tới? Chúng ta sẽ không thảo luận nữa, các vị cảm thấy ý kiến của tại hạ thế nào? Nhất thời toàn phường lặng ngắt như tờ, người Ba Tư và người Hồ run như cầy sấy, sắc mặt hoảng sợ, đồng thời la lên: - Chuyện nhỏ, chuyện nhỏ, huynh đài không cần kinh động tới hoàng thượng.. - Đúng vậy, chén vàng chén bạc Đại Đường ta cũng thường dùng, kim chén cúp bạc dùng uống rượu thì cực kỳ xinh đẹp, ha ha ha ha…. – người Hồ vắt chân lên cổ mà chạy nhanh đi. Lúc này mọi người có mặt đều đã nhận ra thẳng nhãi này, đó chính là đương kim trạng nguyên Lang Tư đồ Kiếm Thương. Hắn nói lời bỏ qua này là làm cho bọn họ khó coi thôi, chứ làm gì có chuyện vì một cái chén mà hắn làm kinh động tới hoàng thượng? Đáng giận, hãm bọn họ bất nghĩa, thằng nhãi này âm hiểm a, đe dọa làm cho bọn họ đắc tội với hoàng đế Đại Đường. Tình thế nhanh quay ngược trở lại, bọn thị nữ che miệng cười trộm. Văn Nhạc công chúa quay đầu nhìn trạng nguyên, nói cho cùng thì vẫn cảm thấy tán thưởng hắn! - Điều này sao có thể coi là việc nhỏ? – Tư Đồ Kiếm Thương tiếp tục lấy uy mà đe bọn họ. – Các vị khách khí, tại hạ cũng rất muốn biết ý kiến của Hoàng thượng như thế nào, này chén ngọc lưu ly và dạ quang chén, không biết Hoàng thượng cảm thấy bên nào hảo… Ta nghĩ cái này nên lấy ra cho các ngươi nhìn giúp xem thế nào. – hắn hướng tới thị nữ đứng bên cạnh nói. – Lấy tấu chương đến! - Dạ! – thị nữ cố nín cười, phối hợp rất ăn ý liền chạy đi lấy. - Đây, đừng có chuyện bé xé ra to! Đi! – bọn nam nhân Ba Tư bỏ lại ngân lượng, mặt xám mày tro vội vàng rời khỏi Loạn trà phường. Người Hồ Tây Vực nhác thấy mình có nguy cơ bị lôi vào cái chuyện đánh nhau gây loạn, tình huống bất lợi nên cũng tốc tốc rời đi. Trông lại một đám tàn loạn hỗn độn, người khác phương xa kia thở hắt ra một tiếng. Cái này khen ngược, ngay cả tìm một chỗ yên thân cũng không có nổi. Nói đến lại buồn cười, hắn có thể bình tĩnh nghênh đối mọi sự, điều duy nhất làm hắn chùn bước chính là…. Lại thở dài một tiếng, vị khách lạ thu lại thanh nhuyễn kiếm bên hông rồi bỏ đi. Lúc đi, hắn cũng mang theo vô số ám khuynh luyến mộ phương tâm. - Ai ai ai… Sao lại đều bỏ chạy đi hết vậy chứ? – Tư Đồ Kiếm Thương lắc đầu thở dài, từ từ tĩnh tĩnh chậm rãi mà ly khai Loạn trà phường. Sau một hồi bát nháo mọi thứ đã bình ổn trở lại, Văn Nhạc công chúa lấy ra một chiếc khăn thêu đưa cho vũ linh Tô Hợp Hương. Nhìn thấy ánh mắt quái dị của nàng ấy mới nghĩ đến chính mình hiện giờ đang cải trang thành nam tử, đường đường một đại nam nhân lại mang theo bên người khăn thêu của nữ nhân? Cũng may là xưa nay phản ứng thông minh, lập tức bịa ra một cái lý do: - Khăn thêu này vốn đinh mua tặng cho tiểu muội tử, nếu không chê, thỉnh Tô cô nương cầm dùng! Tơ Hợp Hương mỉm cười nói đa tạ rồi cầm lấy khăn thêu nhẹ nhàng đặt lên miệng vết thương trên thái dương. - May mắn là vết thương không lớn, nếu không thì trên khuôn mặt xinh đẹp này sẽ bị phá, thực đáng tiếc đó. – Văn Nhạc công chúa nói, nghĩ thay cho nàng ta mà thở ra, may thật. - Phá tướng cũng không có gì đáng tiếc, dù sao ta bán chính là vũ kỹ. – Tô Hợp Hương nhún nhẹ vai làm bộ không sao cả, ngửi được trên khăn thêu có hương khí thanh nhã. Ở trà phường hiến vũ 6 năm, nàng đã học được cách nhận biết người ta bản lĩnh tuyệt tuyệt hảo, chỉ cần liếc mắt một cái là nhìn ra ngày quý khí bức người của vị công tử tuấn tú hơn phân nửa là nữ giả nam trang này, không thể nghi ngờ được. - Phá tướng làm sao lại không có gì đáng tiếc? Ngươi chính là đệ nhất vũ linh của Trường Nhạc phường kia mà. – Phường chủ trà phường nhận được tin liền tức tốc chạy tới đây. Phường chủ là một nữ nhân đầy đặn ôn hòa nhẹ nhàng, tựa như có một quý khí mẫu đơn phụ nhân vậy. Tô Hợp Hương bướng bỉnh vòng vo đảo mắt hạt châu. - Vị công tử này, đã tạ khăn thêu của ngài. Hiện tại khăn thêu đã dính huyết, ta sẽ cho người tẩy sach rồi trả lại cho công tử sau. – phường chủ hướng vị công tử mà cười xin lỗi. Sau đó đoán ra được vị công tử này cũng là nữ tử như mình, nàng cười cười thực tự nhiên. - Không cần trả lại, cấp Tô cô nương đi! – Văn Nhạc công chúa tiêu sái tới nói, mở ra chiết phiến nhẹ nhàng phất lạnh, chỉ động tác thôi đã cố tỏ ra là một công tử kinh thành, những gì học được đều được vân dụng hết cỡ. Tô Hợp Hương tuy không hiểu vì sao nữ tử này lại phải giả thành nam trang nhưng lại cảm thấy thập phần thú vị. Lời còn chưa kịp ra khỏi miệng thì phường chủ đã cắt ngang lời nàng: - Vị công tử này, hôm nay làm mất nhã hứng của ngài. Mấy ngày nữa ngài lại đến thưởng vũ, ta không thu ngài nửa phần tiền. – phường chỉ khai khoan bào tay áo, khách khách khí khí tiễn bước chân khách. – Chư vị khách quan, hôm nay xin dừng lại ở đây, quá mấy ngày thỉnh lại dến Trường Nhạc phường thưởng vũ, bản trà phường sẽ không lấy tiền. Một trận nháo nháo hỗn loạn bên trong nổi lên, Tô Hợp hương bị nhóm nhạc công vây quanh kéo lui xuống. Trước khi rời đi, Văn Nhạc công chúa còn nhìn thoáng qua phía đại sảnh hỗn loạn chịu không nổi của trà phường, nghĩ lại cảnh tượng không lâu trước đó – trên vũ đài chỉ có khởi vũ vũ kỹ, những khách nhân vui trò cười thanh, món ngon rượu ngon, chén dạ quang…. Đây là Đại Đường. Bất kỳ ai cũng được sống trong một thời đại. Một câu chuyện được phát sinh trong một thời đại.

Nhật Ký Trưởng Thành Của Cố Nhị Tiểu Thư

tinybook tinybook
Nhật Ký Trưởng Thành Của Cố Nhị Tiểu Thư
Ngòi bút của tác giả Thập Điểm Hoa Khai đã vẽ nên câu chuyện ngôn tình hay nhất, truyện Nhật Ký Trưởng Thành Của Cố Nhị Tiểu Thư mở đầu đúng là sống lại thật là tốt, phụ mẫu không có mất sớm.

Nàng không còn là cô gái mồ côi mất đi phụ mẫu như kiếp trước nữa, mà trở thành đích nữ lạc nhi ý, an an ổn ổn được Hầu phủ nuông chiều.

Nhưng truyện không như ý muốn, nhược điểm của việc sống lại là, trượng phu trung khuyển si tình của nàng lại trở thành đứa nhỏ.

Điên Cuồng Yêu Tịnh Mỹ Mi

tinybook tinybook
Điên Cuồng Yêu Tịnh Mỹ Mi
Bạn đang đọc truyện Điên cuồng yêu Tịnh Mỹ Mi của tác giả Thẩm Lạc trên website tinybook.net. Lần đầu nhìn thấy Hạ Tường Dã, Phương Á Tịnh chỉ cảm thấy người này thô lỗ lại không lễ độ, hắn ỷ có tiền có thể ma sui quỷ khiến, nhưng cô hết lần này tới lần khác không để mình bị đẩy vòng vòng!Cô luôn cùng hắn cứng đối cứng, để cho hắn tức giận đến liên tiếp giậm chân, Có thể nói cũng kỳ quái, bốc đồng, thất thường đại thiếu gia lại có thể chịu sửa tính tình, trở nên phục phục thiếp thiếp không nói, mặc cho cô ấy sai khiến, mặc cho cô trách mắng,vẫn nhất định tiến đến lấy lòng nữ sinh dao động biểu cảm xấu xa, đối với nàng độ trung thành có thể nói trăm phần trăm. Cô Vốn dự định không nói chuyện yêu đương ,cũng không cấm hắn có cảm tình,chỉ là.. nàng còn có mục tiêu của nàng chưa thực hiện, cho nên đành phải chạy ra…… Này! Có lầm hay không hả? Nào có người không phân biệt tốt xấu lại đánh bậy người khác một quyền như vậy? Từ trước đến nay chỉ có hắn đánh người,cô gái này là ăn tim gấu, gan báo có hay sao? Lại có thể dám động thủ đánh hắn? Quả thực không muốn sống nữa! Hạ Tường Dã băng che mắt trái bị đánh,vừa tức giận lại vừa kinh ngạc trừng mắt với nàng

Lừa Tình 2

tinybook tinybook
Lừa Tình 2
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Lừa Tình, chuyện ngôn tình hay nhất nói về một cô gái ngây thơ chưa từng có một mối tình đầu bởi vì cô cô chỉ biết có sự nghiệp, cô nghĩ có sự nghiệp rồi thì yêu cũng chưa muộn.

Và rồi cô gặp được anh, cứ nghĩ định mệnh đã sắp xếp cho anh gặp được cô ngay đúng thời điểm sự nghiệp cô vừa vững chắc. Hai người đến với nhau rất nhanh, hãy về bên anh và cũng nhanh chóng kết hôn, tưởng rằng mọi chuyện diễn ra quá suôn sẻ...

Ai ngờ trước ngày cưới hắn đã ôm tiền bỏ trốn không một li do, thật ra hắn chính là một kẻ lừa gạt tình cam chuyên đi dụ dỗ nhưng phụ nữ nhẹ dạ cả tin như cô. Cùng đọc truyện và tiếp tục chiêu mộ những tình khúc hay trong tác phẩm nhé.

Cẩm Vân

tinybook tinybook
Cẩm Vân
Truyện ngôn tình luôn là một thể loại được đông đảo bạn đọc đón nhận và yêu thích, đây đều là những chuyện tình yêu nhẹ nhàng, phàng phất, đi vào lòng bạn đọc. Dù thuộc thể loại ngôn tình cổ đại hay hiện đại thì tựu chung lại vẫn là mối tình khiến người người phải thổn thức, dù đó là hư cấu hay là hiện thực thì những mảnh ghép ấy cũng làm thi vị thêm cho cuộc sống vốn dĩ đang lâm vào cảnh chán chường này. Đọc truyện Cẩm Vân của tác giả Mai Tứ Hoàng Thì Vũ để có một chút suy ngẫm, cảm nhận về tình yêu.

Trên đời này có lẽ sợ nhất là chính mình không thể nắm chắc được trái tim, không thể điều khiển được cảm xúc của bản thân, cũng tương tự như tâm bệnh nếu không tìm thấy căn nguyên thì không thể chữa khỏi. Hắn là đế vương nắm trong tay cả thiên hạ, chỉ có một thứ hắn không thể điều khiển được đó là con tim của chính mình.Không có nàng, ngàn dặm giang sơn chỉ như cát bụi. Cả cuộc đời hắn quay lưng lại với thiên hạ, cũng chỉ cần một mình nàng mà thôi.

Nguyễn Vô Song: Nàng là chi nữ của Tể Tướng đương triều, trời sinh tính tình lãnh đạm, lòng dạ không chút mưu cơ, nhưng vận mệnh vẫn là kéo nàng vào Hoàng Cung, cuốn vào tranh đấu chốn cung đình.

Bách Lí Hạo Triết: hắn là nhị hoàng tử đương triều, văn thao võ lược, lòng đầy mưu tính. Hắn cưới Nguyễn Vô Song làm thê tử, mượn thế lực của Nguyễn gia thuận lợi đăng cơ, một bước lên tận đỉnh núi quyền lực.

Nàng biết rõ, bất quá nàng chỉ là một quân cờ của hắn mà thôi, nhưng vẫn là rơi vào tay giặc, sa vào vòng ôn nhu huyễn tưởng mà cũng thực sự của hắn. Hắn nhắc nhở chính mình, nàng là hậu duệ của kẻ thù, cũng chỉ là trả thù lại chuyện xưa kia, ân oán gút mắc hai đời. Hắn từng bước thực thi kế hoạch trả thù, ngàn tính vạn tính, duy nhất một điều chính là đã quên mất bản thân … sa vào … Nếu không có đau lòng đến tận xương tủy tại một khắc mất đi nàng kia, hắn còn không biết, thì ra bản thân mình bất tri bất giác với nàng sớm đã tình sâu nghĩa nặng ...

Hồi kết của câu chuyện liệu có quá bi thương, là nụ cười hay nước mắt đây, mời bạn đọc truyện và đi tìm lời giải đáp.

Thế Tử Phi Phúc Hắc

tinybook tinybook
Thế Tử Phi Phúc Hắc
Thế Tử Phi Phúc Hắc là cuộc quyết đấu giữa nữ trọng sinh và nam xuyên không như truyện tiểu thuyết

Đây là va chạm kịch liệt giữa Tôn tử binh pháp và cách đánh cờ của Tây phương.

Đây là bá vương trung thành và một hắc hồ ly dắt tay sáng lập tình yêu ngôn tình truyền kỳ!

Truyện nam cường nữ cường, một chọi một, thể xác và tinh thần sạch sẽ, ngược cặn bã, ngược hả hê lòng người! Sủng thê sủng lên tận trời!

Chào Em, Như Hoa!

tinybook tinybook
Chào Em, Như Hoa!
Bạn đang đọc truyện Chào em, Như Hoa! của tác giả Tử Ngư Nhi trên website tinybook.net. Một cô gái yêu tiền hơn sinh mạng. Từ việc đóng vai nhân vật hoạt hình, cosplay theo đủ phong cách để chụp ảnh lưu niệm lấy tiền đến việc bán đĩa phim con heo tại cầu vượt, các hầm đi bộ hay mặt dày gõ cửa từng phòng trong kí túc xá nam sinh để bán đồ chuyên dành cho nam, không việc gì là cô không làm. Từ máy sấy nhỏ gọn tiện lợi đến nước hoa, dầu dưỡng tóc, dao cạo râu, thậm chí là cả… quần lót CK, không có gì là cô không bán. “Đồ con gái tham tiền hám của” – đó là suy nghĩ đầu tiên mà Văn Sơ, một anh chàng công tử kiêu ngạo, dành cho cô. Cô gái đó chính là Lỗ Như Hoa. Như Hoa, tân sinh viên khoa kiến trúc của Đại học S, vì cha mẹ mất sớm nên cả Như Hoa và Tự Ngọc – em trai sinh đôi của cô – phải nương tựa vào nhau để sống, tiền của cha mẹ để lại không nhiều nên Như Hoa làm đủ mọi cách để kiếm tiền cho cả hai chị em học đại học. Trái ngược với hoàn cảnh của Như Hoa, Văn Sơ lại là một công tử con nhà giàu chính hiệu, anh mới quay về từ Pháp và bị gia đình ép vào học tại khoa Sơn dầu của đại học S để trải nghiệm một cuộc sống sinh viên đích thực. Hoàn cảnh trái ngược, tính tình trái ngược, dường như Văn Sơ và Như Hoa đã được định sẵn là “oan gia” ngay từ lần đầu tiên gặp mặt: Nếu Thượng đế cho Văn Sơ cơ hội quay trở lại khoảnh khắc tiếng gõ cửa đáng chết đó vang lên, hắn nhất định sẽ dõng dạc: Không được vào! Và nếu nhất định phải cho cái “không được vào” đó một kỳ hạn, hắn hết sức hy vọng sẽ là: Một vạn năm. Thế nhưng Thượng đế có cho không? Không hề, cho nên, khi hắn đành phải xấu hổ tột cùng mà tóm chặt chiếc khăn bông quấn quanh người che vị trí chủ chốt, ngại ngùng đứng bối rối nhìn cái kẻ chính hiệu phái nữ nhưng ăn mặc chẳng khác gì đàn ông đó, dùng ánh mắt kinh ngạc, hiếu kỳ và không chút che đậy đó mà lột trần hắn từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, Văn Sơ dường như hoàn toàn tuyệt vọng với toàn bộ những gì thuộc Đại học S rồi, chỉ biết làm một điều duy nhất là rít lên một câu qua kẽ răng: “Đây – Hình – Như – Là – Ký – Túc – Nam – Sinh!”. “A… tôi biết, cho nên tôi chỉ bán đồ chuyên dành cho nam thôi mà.” “Cô không thấy ở trong tình huống này thì nên đi ra à?” “Thế anh có mua đồ lặt vặt không?” Lỗ Như Hoa đã phần nào hồi phục tinh thần, ngầm cảnh cáo bản thân: Nhớ kỹ mục đích chuyến đi, chú ý hàng hóa giá cả! “Tôi không mua!” Văn Sơ nghiến chặt răng, cũng ngầm cảnh cáo bản thân: Có tức giận thì cũng không được tức giận với con gái, không được cư xử thô bạo với con gái, chú ý phong độ, chú ý phong độ! “Xin đừng vội nói không mua, anh vẫn chưa biết rõ mà. Thật ra tôi cái gì cũng có, ồ, cậu cần máy sấy tóc không? Kiểu dáng nhỏ gọn, cậu xem tóc ướt thế kia không sấy khô dễ sinh bệnh lắm. Hay là dầu dưỡng tóc? Hoặc nước hoa sau cạo râu?”. “Này cô, tôi đếm ngược từ năm trở xuống, nếu cô vẫn không chịu đi thì đừng có trách.” …. “Thật ra tôi muốn hỏi cậu có cần mua quần lót không, hàng hiệu CK, rất hợp với cậu. Cậu mặc cỡ nào?”. Chàng kiêu ngạo, nàng mặt dày. Chàng châm biếm, nàng mỉa mai… Và câu chuyện của cặp đôi oan gia này sẽ diễn biến ra sao?

Vô Tâm 3

tinybook tinybook
Vô Tâm 3
Vừa quyến rũ, vừa kịch tính, tác phẩm Vô Tâm 3 của Vũ Dạ Nguyệt xoay quanh về câu chuyện ngôn tình hiện đại, cô - một sinh viên đưng thứ nhất toàn trường, một cô gái bình thường:không tiền, không nhan sắc, hơn nữa còn là cô gái ngốc.

Anh, một thiếu gia đẹp trai, giỏi thể thao, luôn tranh giành vị trí đứng thứ nhì toàn trường.

Hai người tưởng chừng như hai đường thẳng song song. Nhưng cô với sắc đẹp khó cường này lại toàn tâm toàn ý thật lòng yêu anh. Rồi chợt nhận ra mộng vẫn chỉ là mộng, cô mong rằng mình là người vô tâm, thế nhưng truyện trên đời này làm gì có người vô tâm.

Lãnh Đạm Là Bệnh Phải Trị

tinybook tinybook
Lãnh Đạm Là Bệnh Phải Trị
Truyện Lãnh Đạm Là Bệnh Phải Trị là một truyện khá hài hước, nếu như theo lẽ thường tình nam nhân yêu một nữ nhân, hơn nữa hắn còn là một tổng tài thì chắc chắn cô sẽ đổ gục trước tình yêu này. Nam tử tổng tài xưa nay luôn là người thu hút vạn vạn người mê nhưng là nữ chính trong truyện là một nữ nhân khác thường, không phải vì vè ngoài anh tuấn, vì khí chất phi phàm vì khối tài sản đáng gờm mà cô dễ dàng bị chinh phục.

Dung Thanh ôn nhu lạnh nhạt làm cho Tống Nghiễm trầm mê trong đó, không có biện pháp kiềm chế, ở trong lòng lại hận đến nghiến răng nghiến lợi bởi vì nàng lạnh nhạt.

Tống Nghiễm: Dung Thanh, ngươi có bệnh!

Dung Thanh: Ân?

Tống Nghiễm: Lãnh đạm cũng là bệnh, trị!

Dung Thanh: Nga.

Tống Nghiễm: ! ! !

Lại nói, đây là một đại boss nỗ lực đột phá phòng tuyến của cậu em vợ, rốt cục đem nữ bác sĩ ôn nhu lạnh nhạt về ăn sạch sẽ, quẹt miệng đem chuyện cũ dẹp qua một bên.

Truyện tình cảm của những người trong cuộc thực lắm những oái oăm, phải làm sao, có phải hay không chỉ là tại cô quá lãnh đạm.

Hãy Để Anh Làm Bạn Trai Của Em

tinybook tinybook
Hãy Để Anh Làm Bạn Trai Của Em
Bạn đang đọc truyện Hãy Để Anh Làm Bạn Trai Của Em của tác giả Lương Vụ, truyện ngôn tình sủng nói rằng trước khi mười lăm tuổi, trong lòng Diệp Song Hỉ vẫn luôn chôn giấu một nguyện vọng:

Cậu mong là kiếp sau ……… không bao giờ phải làm anh nữa...

Sau tuổi mười lăm, cậu mới dần dần hiểu được một số truyện, đời người không có kiếp sau, vì thế cũng bỏ đi ý niệm không thực tế này trong đầu.

Chàng Trai Năm Ấy

tinybook tinybook
Chàng Trai Năm Ấy
Tóm tắt nội dung truyện Truyện ngôn tình của Tuyết Ảnh Sương Hồn nói về \"Từ trong hành lang đi ra, bị ánh nắng gay gắt đổ ập xuống người, Tịch Duệ Nam phải hơi nheo mắt lại, mặt mày nhăn nhó. Ngẩng lên nhìn bầu trời xanh thăm thẳm, trên mặt anh ta hiện ra một thứ cảm xúc lạc lõng, cô liêu, cặp mắt hoang mang như bị sương mù che phủ. Tịch Duệ Nam của thời khắc này so với Tịch Duệ Nam khoa trương, khiêu khích ở trong phòng lúc trước dường như là hai con người khác nhau.

Chuyện cũ từ ký ức xa xôi bị cái nắng như đổ lửa làm cho thức tỉnh, giống như bầy kiến bò ra từ ký ức, chầm chậm bò đến gần trái tim Bạc Hà.

Chín năm trước, cũng dưới cái nắng chiều chói chang như thế này, thiếu niên Tịch Duệ Nam uể oải, bất lực ngồi phịch xuống bên đường, đầu gục xuống, chẳng nói chẳng rằng, chỉ khóc lóc thảm thiết. Nước mắt rơi xuống mặt đường bỏng rát liền bốc hơi, sự đau đớn thấu vào tận xương cốt đó lại lan đi rất xa qua bầu không khí hừng hực.

Đó là lần đầu tiên Bạc Hà nhìn thấy chàng nam sinh cùng tuổi rơi lệ, nước mắt và sự bi thương của anh ta đã hòa loãng sự phản cảm của cô đối với anh ta trước đó…\"

Mời bạn đọc cùng theo dõi truyện tiểu thuyết mang tên - Chàng Trai Năm Ấy.

Này Em Gái... Anh Yêu Em

tinybook tinybook
Này Em Gái... Anh Yêu Em
Bạn đang đọc truyện Này em gái... Anh Yêu Em của tác giả hoang.nhung176 trên website tinybook.net. 
Thơ ngây, hồn nhiên, nhí nhảnh.. là 3 từ có thề diễn tả về nhỏ. lớn lên trong 1 gia đình khá giả(ko giàu nhưng ko thể chê vào đâu được) lại là con gái út nên nhỏ rất được cưng chiều.
Trần Yến Như 18t là học sinh 12. lớn lên trong 1 gia đình có thể gọi là giàu có ở miền Tây việt nam.ở nhà rất được cưng chiều và có 2 ông anh trai bảo kê mọi chuyện.
tính tình thì… chỉ có thể hình dung “”\"” sáng nắng chiều mưa buổi trưa thì tưng tửng”\"”‘. bù lại nhỏ có ngoại hình cũng chuẩn lắm.xinh xắn đáng yêu cũng nhiều tài lắm tật đây.
sang tới Hông Kông sẽ có nhiều điều thú vị lắm đó. mong các bạn ủng hộ mình nhé!!!

Yêu Em Xin Làm Chuyện Xấu

tinybook tinybook
Yêu Em Xin Làm Chuyện Xấu
Yêu Em Xin Làm Chuyện Xấu là tác phẩm ngôn tình mang nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau. Lương Tuấn là phó tổng giám đốc của một công ty lớn, từ trước đến nay không có khoái cảm với những bình hoa không có não. Những người phụ nữ cố tình muốn dính chặt lấy anh đếm không hết, bây giờ lại đụng phải một người tính phiền toái. Đuổi như thế nào cũng không đi, muốn không nhìn thấy cũng không được, không nghĩ rằng càng nhìn càng thuận mắt? Nhưng thấy cô vì khoản nợ của anh trai mà gặp biết bao chuyện bi thương, anh vì thế mà mềm lòng.

Sở Mạn Hà là một người mẫu, bề ngoài xinh đẹp diễm lệ, phong thái lại càng không có gì để nói. Bị món nợ của người thân kéo xuống nước, muốn cô đi cầu cạnh vị thiếu gia lạnh lùng Lương Tuấn. Kết quả là bị người ta nghi ngờ không nói làm gì, thiếu chút nữa bị ném ra ngoài cửa lớn. Bất đắc dĩ do cô đuối lý trước nên đành phải nuốt giận vào bụng, giải thích rõ nguyên nhân. Vậy mà hắn càng ngày càng được voi đòi tiên, lại dám có lòng dạ xấu xa muốn ăn đậu hũ của cô.

Một lãng tử phong lưu đa tình như anh, sao có thể để cô hù dọa dễ dàng

Cô cũng không phải người dễ chọc, đối phó với anh, cô chẳng ngán bao giờ.

Hai nhân vật trong truyện có hơi đối nghịch nhưng sự thật là không thể tách rời. Truyện online đem đến cho người đọc những câu chuyện hài hước, có phần mới lạ và độc đáo về một chuyện tình đấu khẩu luân phiên giữa hai người không bao giờ chịu thua nhau. Qua đó, bạn đọc có thể điểm qua những tựa truyện sau để chiêm nghiệm và trải lòng cùng những tình cảm đẹp có chút trái ngang, điển hình là Đoạt Vợ Cô Gái Yêu Phải Em Rồi và Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi.

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

tinybook tinybook
Ăn Bồ Đào Không Phun Bì
Bạn đang đọc truyện Ăn Bồ Đào Không Phun Bì của tác giả Thủy Nguyệt Phiêu Linh trên trang tinybook.net.Nàng xuyên không cũng rất đơn giản. Lúc đó bộ dáng nàng khó coi vô cùng. Không hay biết gì cả..... Cũng không thể nhớ nổi chuyện gì... Nếu có thể được tỉnh lại một lần nữa, nàng nhất định sẽ sống vì chính bản thân mình. Đời người chỉ chết một lần, nên khi còn sống phải sống cho thật thoải mái.

Rồi Ta Sẽ Hạnh Phúc

tinybook tinybook
Rồi Ta Sẽ Hạnh Phúc
Bạn đang đọc truyện Rồi ta sẽ hạnh phúc của tác giả Phi Phi trên website tinybook.net. Một cô gái dễ thương, yếu đuối nhưng vì sự ra đi không lời từ biệt của người yêu đã dấn thân vào con đường đen tối phía bên kia xã hội. Một chàng trai phải từ bỏ tình yêu duy nhất của cuộc đời mình vì sự nghiệp trả thù cho người cha quá cố và gia đình tan nát. Một anh chàng quyết tâm yêu hết mình để vươn đến ngôi sao hạnh phúc. Một … Và nhiều cái một nữa… Rồi họ sẽ tìm được bến đỗ hạnh phúc cho chính mình hay mãi mãi lấn sâu vào con đường thù hận lầy lội với máu và tội ác? Tất cả sẽ có trong “Rồi ta sẽ hạnh phúc”…

Hoàng Huynh

tinybook tinybook
Hoàng Huynh
Hài hiớc, sâu sắc luôn là hướng đi của nhiều tác giả trẻ, trong đó có Lê Hoa Yên Vũ, một tác phẩm Hoàng Huynh thuộc thể loại ngôn tình sủng, đối với vị hoàng huynh của mình, Cao Thiên chính là không còn biện pháp nào để đối phó nên mới soái vị.

Hắn dành tình cảm cho Cao ca, cũng chưa từng có ý định đem truyện hay đó giấu đi.

Nhưng người kia lại ngu ngốc nhiều lần cự tuyệt hắn, trốn tránh hắn.

Sau khi soán vị thật sự người kia vẫn còn vô tâm không để ý.

Ta liền đưa y đến mỏ đá, để cho hắn chịu khổ nhưng ai ngờ đến một lần hắn liền không trở về.

Làm sao có thể cho y toại nguyện được, Cao Thiên nghĩ như vậy, sau đó liền đem người đó bắt trở về.

Đang lúc hạnh phúc cứ âm thầm nảy nở, Tam đệ mưu phản, khói lửa lại nổi lên.

Ngay cả Cao Thiên cũng không thể dự đoán được, trong lúc thời thế hỗn loạn sự tình như vậy, lại hội sinh ra quá nhiều chuyện đa đoan.

Có lúc hắn nghĩ hạnh phúc và cuộc hôn nhân dài lâu đã nằm trong lòng bàn tay, nhưng lão thiên gia lại cố tình tàn nhẫn đối hắn như vậy.

Tạo hoá trêu người. Thời điểm đó nỗi hận dâng thấu trời xanh, quay đầu lại cũng đã muộn.

Hai người bọn hắn, cuối cùng hay không có thể vãn hồi được hạnh phúc đã mất trong tầm tay?

tinybook Kho Sách








Chat