Sở Nhi Truyền Kì​ Chương 15 Chữ Tình

Sở Nhi Truyền Kì​
Tác giả: Bỉ Ngạn Đỏ
Thể loại: Ngôn Tình
Nguồn: truyen.org
Số chương: 16
Lượt xem: 784
Tóm tắt nội dung:
Chữ Tình Chương 15
Tổng số chương: 16
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
Gặp GỡChương 1 16/04/2017
2
Xem
Hữu Duyên Gặp Nhau Chia Tay Tức Khắc​Chương 2 16/04/2017
3
Xem
Thân Gái Dặm Trường​Chương 3 16/04/2017
4
Xem
Lộ DiệnChương 4 16/04/2017
5
Xem
Cố Nhân Tương Phùng​Chương 5 16/04/2017
6
Xem
Hiên Diên Cung​Chương 6 16/04/2017
7
Xem
Bái Kiến Hoàng Đế​Chương 7 16/04/2017
8
Xem
Quá KhứChương 8 17/04/2017
9
Xem
Giấc Mơ Kì Lạ​Chương 9 19/04/2017
10
Xem
Kẻ Thế ThânChương 10 21/04/2017
11
Xem
Giáo Huấn Sủng Phi​Chương 11 28/04/2017
12
Xem
Huynh Nợ Ta Một Lần​Chương 12 02/05/2017
13
Xem
Hoạ Từ Sủng Phi​ Rắc RốiChương 13 23/05/2017
14
Xem
Đáp TrảChương 14 Chương 13 25/05/2017
15
Xem
Chữ TìnhChương 15 Chương 13 25/05/2017
- Tốt gì chứ? - Hắn bị gì thế? Thấy nàng đầu óc đầy rẫy tâm cơ như thế hắn vui lắm sao?

- Trước giờ ta luôn lo lắng muội quá yếu đuối mà bị người khác chèn ép, nhưng giờ thì hoàn toàn yên tâm. Muội đã ra dáng một quận chúa, thanh cao hơn trước, thông minh hơn trước và mạnh mẽ hơn trước. - Thế Phong bình thản nhìn nàng, một tia giận dữ cũng không có.

- Huynh không nghĩ muội rất giống rắn độc sao? Từ khi nào đã biết nghĩ kế hại người rồi, cha thấy bộ dạng này của muội không biết ông sẽ thế nào. - Sở Nhi đượm buồn đáp lại, hắn xả thân sa trận, tranh đấu quyền vị bao năm trong cung cư nhiên cảm thấy hành động của nàng là bình thường, nhưng còn nàng, từ nhỏ đã học y thuật, chỉ biết cứu người, giờ lại đi hại người.

- Rắn độc cũng chỉ cắn khi người ta động vào nó chứ không tuỳ tiện đi cắn ai! Muội đừng suy nghĩ nhiều, cứ mãi như vầy là ổn nhất, nhưng sau này, gặp chuyện gì cũng nên nói với ta, có ta giúp còn hơn đơn phương hành động.

Sở Nhi mơ mơ hồ hồ nhìn hắn, khoé môi khẽ vẽ một đường cong, nhẹ nhàng gật đầu.

Đột nhiên lọt vào tầm mắt hại người là một võ quan béo đang ung dung đi dạo, phía sau là một đám binh lính. Thế Phong vừa thấy hắn đã giận tới mức toả ra sát khí, tiến thật nhanh tới đó kèm theo lưỡi đao kề sát cổ gã.

- Tại sao ngươi còn ở đây, lời điều động của ta là gió thoảng qua tai sao? - Hắn tức giận quát.

Sở Nhi hơi bất ngờ đứng sau tán cây theo dõi.

Gã ta run bần bật liết qua một tên lính.

- Hồi thái tử, Thế Bạt vương gia đã ủy quyền thoái án lưu đày của Vưu Trọng tướng quân rồi! - Một tên lính khom người bẩm lại.

- Phụ hoàng đã giao quyền thống lĩnh binh mã cho ta, ta muốn điều một tham quan ra biên ải còn cần một kẻ như hắn quản sao? - Thế Phong cực kì giận dữ trợn mắt.

- Nhưng chẳng lẽ đệ không nghe rõ những gì phụ hoàng ban trong buổi họp triều tối qua, một phần ba binh mã sẽ chuyển qua cho ta, ta thu nhận hắn vào đội quân của ta, không phạm luân lí đâu. - Thế Bạt không biết từ đâu xuất hiện, thong dong bước tới.

Mặc kệ ánh mắt giận tới muốn ăn tươi nuốt sống của Thế Phong, Thế Bạt hắn vẫn bình thản nhìn đáp lại ra chiều thách thức.

Sở Nhi ở đây cực kì lo lắng Thế Phong sẽ không kiểm soát được mình mà động thủ thì càng bất lợi cho hắn thôi.

Thế nhưng thật may hắn đã hạ kiếm xuống và quay đi, lướt ngang qua nàng hắn chỉ kịp để lại một câu.

- Muội quay về nghỉ đi.

Vừa định quay gót lại thì Thế Bạt đã đến trước mặt nàng, kèm theo là chiếc khăn tay nàng đánh rơi lần trước.

- Trả lại cho cô.

- Đa tạ! - Nàng lạnh giọng đáp lại, hờ hững nhận khăn rồi đi thẳng.

Thế Bạt nhìn theo bóng nàng, khẽ lầm bầm.

- Phong đệ, cho dù đệ có tất cả, nhưng cô ấy ta sẽ không để đệ có...

Nàng trở về Hiên Diên cung không ngần ngại thả chiếc khăn đó xuống sàn, có chút lo lắng cho tâm trạng của Thế Phong, hắn ngày nào cũng đối mặt với áp lực thế này sao?

Uống được một tách trà thì An Lạc tới tìm nàng.

- Cô tìm tôi có chuyện gì sao?

- Uầy cô làm quận chúa kiểu gì thế? Cỡ một tuần trăng nữa là tới Thái Bình Chi Huy hội rồi, không chuẩn bị vài điệu múa sao? - An Lạc ngán ngẫm.

Sở Nhi có chút giật mình.

- Phải ha, cô không nhắc chắc tôi quên thật. Ngày mai chúng ta bắt đầu tập cho kịp!

- Được thôi, dạo gần đây rãnh quá không có chuyện gì làm mà, hay giờ chúng ta thiết kế vũ khúc trước đi.

- Ừm.

Thái Bình Chi Huy hội là ngày hội lớn của Tử quốc, đánh dấu ngày Tử quốc kế thừa ngai vàng từ An quốc, điệu múa phải từ năm bài trở lên mới vừa. Hai nàng mải mê làm tới nỗi cơm trưa cũng bỏ, gần độ xế chiều mới hoàn thành.

- Mệt quá! Xong rồi! - An Lạc háo hức.

Tiễn An Lạc về xong thì nàng đột nhiên muốn đi tắm cho thoải mái.

Giữa những tấm màn voan trắng đục treo lơ lững, hơi nước bay lơ lững khắp phòng, quyện thêm mùi hoa thảo dược, thân thể ngọc ngà được tất cả bao lấy. Sở Nhi như chìm vào mộng cảnh nhìn những thứ ảo dịu xung quanh, thầm nghĩ chốn bồng lai tiên cảnh kia hoạ chăng cũng chỉ thế này: mờ mờ ảo ảo phảng phất hương thơm.

Nàng bước chân trần xuống nền, trên người chỉ có 1 lớp vải mỏng che thân, ung dung chải nhẹ mái tóc dài đen nhánh, vấn đơn giản lên rồi cố định bằng một nhành trâm. Y phục màu hồng phấn nhẹ nhàng thanh thoát với một dải lụa thắt nơ ngang eo khẽ đung đưa.

Nàng nghĩ mình nên tới Vĩnh Kim cung một chuyến xem Thế Phong thế nào, vừa bước tới cữa đã thấy Dương Thuần mừng rỡ đón.

- Hay quá, quận chúa người mau vào an ủi thái tử, ngài đang rất giận dữ và quẫn bách!

- Được...

Bước vào trong, âm thanh mở cữa không lay chuyễn được thân ảnh ngối gục trên giường kia.

Khẽ tiến lại gần, nghe tiếng bước chân, hắn tức giận quát.

- Ai cho ngươi vào!

Sở Nhi giật bắn mình nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, im lặng nhìn hắn.

Khó hiểu ngước lên, có chút bàng hoàng khi thấy Sở Nhi, hắn nhẹ giọng lại.

- Sao lại là muội?

- Tới thăm huynh không được sao? - Sở Nhi đáp lại, ngữ điệu cực kì dịu dàng ân cần.

- Muội ra ngoài đi, ta cần yên tĩnh. - Hắn nói rồi toan kéo cổ tay nàng ra tới cửa.

- Nhưng... - Chưa kịp đáp lại thì cánh cửa đã đóng lại. Nàng hơi sốt ruột đập cửa - Thế Phong à! Thế Phong!

Nhưng sực nhớ lại bản tính cố chấp kiêu ngạo của hắn, ắt sẽ không muốn cho nàng thấy bộ dạng đó của mình rồi. Nàng có chút thất vọng quay đi, nhưng vừa đi được vài biết đã nghe những tiếng nấc nghẹn tới không ngờ phát ra từ phòng hắn...Huynh ấy...đang khóc. Tiếng khóc đó dồn nén từ lâu nghe chua chát đến quặn thắt ruột gan.

Sở Nhi ngắt một hoa hải đường ven phòng rồi đẩy cửa lần thứ hai, hắn đang gục mặt ngồi bó gối dưới sàn, từng giọt nước mắt càng muốn thu về lại càng chen lấn trào ra.

- Thế Phong...

Nàng ngồi xuống xót xa vuốt nhẹ tóc hắn, trước giờ hắn hay vuốt tóc nàng để an ủi mỗi lần nàng gặp chuyện, giờ cũng tới lúc nàng làm ngược lại rồi.

- Huynh có muội mà, không sao đâu! - Nàng vòng tay qua lưng hắn, tay còn lại chìa bông hoa hải đường ra cho hắn xem - Mẫu phi huynh ắt sẽ không muốn thấy huynh như thế này đâu...

Thế Phong cầm lấy bàn tay nàng cùng với bông hoa khẽ nũng nịu như một đứa trẻ.

- Ở đây với ta...

Nàng mặc cho tay mình bị hắn nắm chặt, tay còn lại nhẹ nhàng vỗ lên lưng hắn, dịu dàng và từ tốn. Nàng biết hắn rất mệt mỏi rồi, tranh đấu quyền vị sắp thành tảng núi lớn nặng trịch muốn đánh gục hắn. Tại sao ông trời lại thích đùa cợt với số phận như vậy, có những người cả đới nghèo đói mơ ước vinh hoa phú quý mãi không được, lại có những người sợ hãi giàu sang, quyền lực tới mức muốn chạy trốn khỏi nó tìm tới chút bình dị giản đơn.

Sự nhẹ nhàng dịu dàng từ Sở Nhi đuổi xua bớt phần nào mệt nhọc trong người Thế Phong, hắn ngước lên kéo nàng vào lòng mình, thầm đa tạ nàng đã xuất hiện trong đời hắn.

Sở Nhi luống cuống ngơ ngác, khá vụng về đáp lại cái ôm đột ngột đó, cảm thấy thật sự ấm áp được tựa vào lồng ngực rộng rãi, tự an ủi bản thân.

- Cảm ơn muội... - Hắn thì thầm

Cười nhẹ đáp lại, nàng rời khỏi lòng hắn, bướng bỉnh.

- Huynh dám làm bừa!

Hắn nâng mặt nàng lên.

- Thì sao, muội sớm muộn cũng thành thái tử phi.

Sở Nhi sốc tới mức đứng không vững, nếu đang ăn chắc đã nghẹn họng còn đang uống thì sặc lên tận mắt mất! Từ lúc nào Thế Phong hắn có ý đồ đen tối với nàng tới mức đó. Toan đánh vào ngực hắn lập tức bị hắn chụp cổ tay lại, dí sát cánh môi nàng vào môi mình. Nhẹ nhàng, triền miên tới sâu lắng.

Mùi trạng nguyên hồng từ miệng hắn thơm phức làm Sở Nhi ngây ngất, mê đắm ôm cổ hắn chìm vào men tình đang bủa vây. Tâm tư vừa nãy còn hỗn độn giờ đã được đã thông bằng một chữ tình cực kì dứt khoát không chút vướng bận.

- Đời này kiếp này, chỉ cần có nhau, gian khổ gì ta cũng không màng tới...Sở Nhi, huynh yêu muội. - Rời khỏi cánh hoa của nàng, hắn nhẹ nhành siết nàng vào lòng.

- Ở đâu có huynh, đó là thiên đường của muội, Thế Phong, Sở Nhi yêu huynh.

Ánh trăng dát bạt lung linh len lén qua ô cửa, chứng giám cho một tình yêu đẹp vừa chớm nở trong hai con tim vốn dĩ lạnh giá không màu hồng....
16
Xem
Tình ĐịchChương 16 Chương 13 06/06/2017

Ly Hôn Lão Ba

tinybook tinybook
Ly Hôn Lão Ba
Bạn đang đọc truyện Ly hôn lão ba của tác giả Kim Huyên trên website tinybook.net.

Mình là Khương Trọng Vũ, năm nay chín tuổi, cha mẹ đã ly hôn khi mình mới ba tuổi.
Anh trai song sinh của mình ở cùng cha, mình may mắn hơn được ở cùng mẹ.
Người cha đáng ghét hoa tâm kia, trong sáu năm thay bạn gái không biết bao nhiêu người, người sau xinh đẹp hơn người trước.
Mẹ mình không giống như cha, chỉ chuyên tâm chăm sóc mình, cố gắng kiếm tiền.
Nhưng gần đây mình có phát hiện mới nha! Trong nhà bắt đầu xuất hiện tất đàn ông, dao cạo râu,
Không bao lâu, đại minh tinh Lam Tư, người hay hát các bài hát do mẹ sáng tác vào ở nhà mình.
Yeah yeah yeah, rốt cục đã xuất hiện người đàn ông đẹp trai, giàu có hơn cha mình.
Chuyện mẹ có mùa xuân thứ hai là tin tức tốt, mình nhất định phải truyền ra ngoài.
Nhìn cha mình khẩn trương dùng tốc độ tên lửa mà vội vàng theo dõi mẹ.
Hai lần ba lượt tuyên bố hợp lại, nói một nhà bốn người chúng ta sẽ chuẩn bị hợp lại, sống cuộc sống hạnh phúc.s
Mình thật sự không ngờ mùa xuân của mẹ lại chuyển thành như thế, vòng vo sáu năm lại quay về cha mình.
Càng khiến người khác không thể tưởng tượng được là người cha thối của mình.
Nghe nói, cha mình ở dạ yến sinh nhật ông nội đã cùng người khác đính hôn.
Mà cô đó còn có thai của cha, gặp quỷ đi, như vậy thì một nhà bốn người chúng ta hợp lại kiểu gì????

Đã Lâu Không Gặp

tinybook tinybook
Đã Lâu Không Gặp
Đã Lâu Không Gặp là truyện ngôn tình mang những tình tiết khá cô đọng, lối dẫn dắt được khai thác một cách tinh tế, nội tâm nhân vật đầy cảm xúc. Không quá nhiều tình tiết rườm rà và câu nệ, truyện đưa bạn đọc đến với những cung bậc cảm xúc chân thực nhất về tình yêu sâu đậm.

***

20 tuổi, Cô mới vừa bước vào giới giải trí, thời điểm ở cùng với anh, cô chỉ vừa mới bộc lộ tài năng, anh thì đã thanh danh hiển hách.

Năm tháng có thể làm dịu đi sự nông nổi, kiêu ngạo, kích thích, cũng có thể làm phai nhạt tình cảm sâu sắc ban đầu.

Nhưng chúng ta chưa bao giờ có một khắc, thật sự xa cách.

Khi tôi rốt cuộc có thể trở thành vinh quang của người, người cũng cam tâm tình nguyện rời khỏi vị trí đứng sau lưng tôi, cùng tôi đến đầu bạc răng long.

Cảm ơn anh, có thể làm cho em yêu anh.

Cuộc sống, một nửa là hồi ức, một nửa là hiện tại.

***

Liệu cô có tìm được hạnh phúc của đời mình khi đứng trước ngưỡng vinh quanh đầy mời gọi? Mời bạn đọc theo dõi tiếp diễn biến câu chuyện để nghiệm về một tình yêu đầy kháo khao, đầy hoài bão. Khác với truyện online Ngọc Lâu Xuân và Thịnh Sủng, truyện hứa hẹn mang lại cái kết đầy thuyết phục.

Biết Vị Ký

tinybook tinybook
Biết Vị Ký
Tóm tắt nội dung truyện Biết Vị Ký - ngôn tình, xuyên không

Bạn đang đọc truyện: Biết Vị Ký

Tác giả: Tọa Chước Linh Linh Thủy

Thể loại: ngôn tình sủng, xuyên không cổ đại

Nội dung truyện online: Chim bay trên trời, thú chạy trên núi, cá bơi dưới sông, rau dưa trong vườn…làm sao có thể chế biến những thứ đó thành thức ăn ngon chính là lý tưởng của Lâm Tiểu Trúc từ sau khi nàng đi vào cổ đại. Cả ngày luôn tự hỏi, nhân sinh có gì là lớn nhất?

Đằng Vân Giá Vũ

tinybook tinybook
Đằng Vân Giá Vũ
Có thể nói, Đằng Vân Giá Vũ là một câu truyện hot nhẹ nhàng, tình yêu đi từ ảo đến thực mà cũng từ thực đến ảo.

Tiêu Đằng Vân khóc không ra nước mắt đọc dòng thông báo của hệ thống:

\" Chức năng sinh con dành cho các cặp phu thê triền sẽ được bổ sung vào ngày 29/2

Mong người chơi cảm thấy hài lòng với chức năng mới này\"

Cô muốn sinh con, nhưng cô vẫn chưa có \"phu quân ngôn tình sắc\", làm sao bây giờ!!!

Triệu Giá Vũ trầm ngâm nhìn dòng thông báo của hệ thống, anh bắt buộc phải có con, nhưng anh lại không muốn có \"thê tử\", phải làm sao đây!!!

Cùng một lúc, trên kênh thế giới, xuất hiện hai dòng thông báo từ hai người khác nhau nhưng nội dung lại giống hệt nhau. Thông báo đó rất ngắn gọn, nhưng lại hàm súc: \"Cần tuyển bạn đời!!!\"

Mạc Nhất, Chân Trời Góc Bể Tôi Quyết Tìm Được Em

tinybook tinybook
Mạc Nhất, Chân Trời Góc Bể Tôi Quyết Tìm Được Em
Bạn đang đọc truyện Mạc Nhất, chân trời góc bể tôi quyết tìm được em của tác giả Ngư Du trên website tinybook.net.

Tôi tên Mạc Nhất, là một người bình thường nhưng xuất thân hơi đặc biệt. “Mạc” không phải họ thật của tôi, lúc còn rất nhỏ tôi đã được nhận làm con nuôi. Họ của  bố nuôi là Mạc, có chữ  “Nhất” bởi vì tôi là đứa con duy nhất của bố mẹ nuôi. Từ nhỏ họ đã không có ý định giấu diếm chuyện tôi là con nuôi, mà tôi cũng không muốn tìm bố mẹ ruột, nếu như có thể đem chính đứa con mình dứt ruột sinh ra bỏ đi thì tìm lại liệu có ý nghĩa gì, huống chi còn làm tổn thương bố mẹ nuôi. Vì thế tôi vui vẻ sống ở gia đình họ Mạc, hưởng thụ sự cưng chiều của bố mẹ.
Tôi trời sinh vốn đã không ham học, cho nên ngày ngày  đều cùng mấy nữ sinh lười học trốn đi chơi, rất may là các bài kiểm tra định kỳ đều vượt qua được, thi đại học với số điểm không cao lại không muốn thi lại nên 17 tuổi tôi quyết định tới học trường sư phạm ở một thành phố xa lạ, bắt đầu cuộc sống ba năm đại học thảnh thơi.
Khi 18 tuổi,bố mẹ nuôi mừng rỡ bảo tôi, cơ quan họ tổ chức đi du lịch ở Trương Gia Giới (Tên một thành phố du lịch nổi tiếng thuộc tỉnh Hồ Nam-Trung Quốc), tôi vui vẻ tiễn họ lên đường còn không quên dặn nhớ mua quà mang về cho con gái bảo bối.
*
Đang vui vẻ sắp xếp quần áo chuẩn bị về nhà nghênh đón bố mẹ thì thầy chủ nhiệm gọi tôi ra ngoài nói chuyện, thầy nói với tôi bằng giọng rất nghiêm trọng, rằng bố mẹ nuôi đã cùng qua đời trong một tai nạn giao thông. Tôi không nhớ rõ mình về nhà bằng cách nào, đến bên tấm vải trắng liệm bố mẹ nuôi,  3 ngày tôi không hề nhúc nhích, tay cầm chặt món quà họ mang về, kỉ niệm 18 năm cứ tua đi chầm chậm, dù không phải con đẻ, nhưng bố mẹ chưa từng để tôi chịu khổ. Cố nén xuống bi thương, lo xong xuôi hậu sự, nhờ hàng xóm bán giúp căn hộ, gạt đi nước mắt tôi quay về trường học. Họ hàng bố mẹ nuôi tôi một người cũng chưa từng thấy ai.
Trở về trường tôi cố gắng học tập, đây cũng là tâm nguyện lớn nhất của bố mẹ nuôi khi còn sống.  Không còn chơi bời lêu lổng, không đi mua sắm, không nói chuyên yêu đương. Năm 2o tuổi tôi tốt nghiệp trường sư phạm, sau đó chuyển tới Lạc thành, một đô thị sầm uất ven biển.
Được tuyển vào dạy ở một trường tiểu học tư thục, tôi trở thành chủ nhiệm lớp năm , đây là một trường học nội trú, mỗi chiều thứ sáu, rất nhiều chiếc xe xếp thành hàng dài chờ học sinh tan học. Đứng ở cổng lớn trông ra, nhìn những đứa trẻ nhào vào lòng bố mẹ ôm ấp làm nũng, tôi vừa hâm mộ lại cảm thấy buồn. Chợt làm tôi chú ý là  một nam sinh đáng yêu tên Tiêu Hà, thằng bé cũng giống tôi đứng dựa vào cổng, đôi mắt hâm mộ đầy khao khát. Tôi chưa từng gặp bố mẹ thằng bé lần nào. Đợi bọn trẻ về hết, tôi tới nắm lấy đôi tay nhỏ bé của Tiêu Hà đi về phòng ngủ của thằng bé, hỏi nó về bố mẹ, nhưng nó không chịu hé răng, cúi đầu nhìn vào bàn tay nắm chặt. Tôi lại càng nhẹ nhàng hỏi han nhưng thằng bé vẫn như cũ không nói một lời, vậy thì đành tìm giáo viên tổng phụ trách hỏi cho rõ mới được.
Thì ra Tiêu Hà là con hoang, chưa từng được gặp mặt bố, còn người mẹ xinh đẹp đem bỏ thằng bé vào trường học rồi không thèm đoái hoài đến nữa, mỗi kì nghỉ đông, nghỉ hè cũng không tới đón. Giáo viên phụ trách đành phải đưa thằng bé về, nhưng về nhà cũng không gặp ai, Tiêu Hà một mình ngồi ở bậc cầu thang đợi mẹ. Thầy tổng phụ trách nói đến đây, hốc mắt hoe đỏ, miệng lẩm bẩm “đáng thương”
Lúc tôi tới phòng ngủ thì Tiêu Hà đang ăn bữa tối do trường học phát, là—bánh mì, đã chẳng còn học sinh nào, căng tin trường cũng chỉ có thứ đó. Tôi đưa Tiêu Hà về căn phòng nhỏ mới thuê, nấu cơm cho thằng bé, một đứa trẻ đáng thương, nó nhất định rất muốn về nhà, rất nhớ mẹ.
Nhìn Tiêu Hà gầy gò từ tốn ăn cơm tôi không khỏi chạnh lòng, thôi thì tôi tạm thời trở thành mẹ của thằng bé trong 2 ngày vậy, ngày mai sẽ dẫn nó tới công viên mà bọn trẻ đều thích chơi một vòng.
Trông thấy tàu lượn, tôi nuốt nước bọt, nghĩ tới đó đã thấy rất kích thích. Hồi đại học đã từng có lần tôi chơi trò đó tới mức nôn hết mọi thứ trong bụng. “Tiêu Hà không biết có muốn chơi không nhỉ?”, Đôi mắt sáng nhìn Tiêu Hà, thằng bé thờ ơ ngồi xuống, xe vọt lên rồi lao thẳng xuống,  tôi hét to, rất thú vị, rất khủng bố, mặt tôi trắng bệch, lúc xuống mặt đất tất cả  như quay cuồng, không thể chịu đựng tôi ngã ngồi luôn xuống, thề  lần sau không bao giờ tôi chơi trò này nữa, muốn cũng không. “Cô giáo Mạc không sao chứ?” Tiêu Hà bên cạnh lo lắng hỏi tôi,  tiểu tử này giỏi thật, hình như tôi chưa nghe thấy nó kêu một tiếng, nhìn khuôn mặt trắng hồng của thằng bé thật không giống người bình thường.
“Không sao, chúng ta chơi trò cối xay gió cuối cùng** đi.” Tôi không tin thằng bé sẽ không hé răng. “Cô giáo cô chắc chắn còn có thể ngồi được trên cái đó sao?” Ý gì, coi thường tôi chắc?
Đang định đứng lên, ôi, không xong rồi, buồn nôn quá. “ọe”  Giải quyết xong thật dễ chịu, thoải mái. “Cô giáo Mạc, này.” Một chai nước trước mặt tôi, “cảm ơn.”  Tôi ngạc nhiên hết sức hỏi lại, “Tiêu Hà, em vừa cùng cô nói chuyện phải không?”  Tôi ngẩng khuôn mặt dính đầy nước khoáng lên, hào hứng nhớ lại, thằng bé chủ động trò chuyện với tôi, sự đề phòng trong ánh mắt cũng phai nhạt dần. Haha, thành tựu hôm nay quả không nhỏ!
Thứ hai đầu tuần tôi đem tài liệu ghi chép của giáo viên chủ nhiệm cũ ra xem, giở đến phần tư liệu về Tiêu Hà. Khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé trên tấm ảnh, đôi mắt đen láy có chút sợ sệt. Thành tích của thằng bé rất tốt môn nào cũng đạt loại giỏi. Lời nhận xét mỗi học kỳ đều không ngoài 6 chữ “Ít nói, ngoan ngoãn, nhút nhát”. Tiêu Hà nhút nhát sao? Sao nhìn thế nào cũng không thấy?
Điều đáng chú ý ở Tiêu Hà là thằng bé rất trầm tĩnh, rất khách sáo. Ít khi thấy nó nói chuyện, chưa từng to tiếng với bạn học, luôn luôn im lặng đọc sách. Với sự khiêu khích ác ý của bạn học, bảo thằng bé là “đứa trẻ chẳng ai cần” Nó im lặng, dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn kẻ bắt nạt mình. Tuổi còn nhỏ nhưng đã có sự uy nghi, bạn học không dám trêu ghẹo tiếp nữa, lẩm bẩm vài câu rồi tản đi, nó lại cúi đầu tiếp tục đọc sách. Giáo viên chủ nhiệm cũ thật không quan tâm gì đến Tiêu Hà, như vậy mà là nhát gan sao?
Tiêu Hà 11 tuổi đã thu hút sự chú ý của các bạn nữ, nữ sinh 6 tuổi cũng gửi thư tình cho thằng bé,tôi đứng sau gốc cây ở vườn trường buồn cười nhìn tiểu nữ sinh thẹn thùng cùng Tiêu Hà lạnh như băng. Cô bé ngượng ngùng giơ lên phong thư màu hồng phấn, Tiêu Hà tuổi còn nhỏ nhưng đã hết sức tàn nhẫn “Tôi không cần”.  Ném bức thư rồi quay đi, bỏ mặc tiểu nữ sinh đằng sau nước mắt lã chã rơi, tương lai lớn lên nhất định sẽ làm tổn thương không biết bao nhiêu trái tim phụ nữ đây.
Quan sát những hành động tàn nhẫn như thế của Tiêu Hà trong nửa học kì cũng thật thú vị. Sau đó trưởng phòng tài vụ có gửi cho tôi một lá thư nhỏ. Là về Tiêu Hà, trưởng phòng nói học kỳ này mẹ Tiêu Hà chưa hề nộp học phí và sinh hoạt phí.
Tôi chỉ là giáo viên không khải kẻ đi đòi nợ, nhưng vì công việc đành phải dẫn Tiêu Hà về nhà thằng bé, nhà chẳng có ai, gọi điện thoại, chỉ nghe được lời thoại lạnh lùng “Số máy quý khách…” Cùng Tiêu Hà ngồi ở bậc thang kiên nhẫn chờ đợi. “Tiêu Hà, mẹ của em có còn số điện thoại nào khác không?” “Không biết” Trả lời rất lạnh nhạt, hình như Tiêu Hà và mẹ không thân thiết cho lắm. Đợi tới trời tối, mẹ Tiêu Hà vẫn chưa về. “Tiêu Hà, lúc trước em cũng chờ đợi thế này hả? Lâu thế này?” “Đúng.”  Tôi vỗ nhẹ lên vai thằng bé, “Đừng buồn, từ nay cô giáo sẽ chờ cùng em”.
Trời đã tối mịt, vẫn chưa trở về. Gõ cửa nhà hàng xóm hỏi thì họ nói đã chuyển đi rồi. Tim tôi chợt lạnh toát, vụng trộm nhìn Tiêu Hà, nó dường như không nghe thấy cuộc đối thoại giữa tôi và người hàng xóm lặng lẽ nhìn xuống giầy. Tôi cố gắng hỏi thêm xung quanh nhưng mỗi người khi nghe tới tên mẹ Tiêu Hà đều lạnh lùng ném lại một câu “không biết” rồi đóng sập cửa lại. Tôi hết lòng phản ánh sự tình với ban giám hiệu, hiệu trưởng cũng thấy chuyện tình tới mức nghiêm trọng, cho người đi tìm ở nhiều nơi. 7 ngày liên tục, hỏi thăm khắp nơi đáp án đều là ba chữ giống nhau. Cuối cùng nhà hàng xóm kế bên bị làm phiên nhiều quá tức giận nói lúc rời đi cùng một người đàn ông nào đó tôi mới thực sự chấp nhận sự thật Tiêu hà đã bị bỏ rơi.
Trường học mở cuộc họp khẩn cấp, tôi mệt mỏi dựa vào thành ghế, nặng nề nghe quyết định cuối cùng của hiệu trưởng.
Ngồi xổm xuống tôi nhìn thẳng vào Tiêu Hà. Thằng bé có lẽ cũng hiểu được tình cảnh của mình lúc này, 7 ngày qua, dù nó không khóc, nhưng với một đứa trẻ 11 tuổi như thế là quá tàn khốc. Tôi nuốt xuống quyết định của trường đuổi học thằng bé đưa nó tới trại trẻ mồ côi, thật sự nói không nên lời, trong lòng hoảng hốt. Hốc mắt thằng bé hơi phiếm hồng, chất lỏng bên trong như muốn trào ra, yếu ớt như thể chạm nhẹ vào thôi cũng sẽ đổ gục. Tôi đau lòng ôm lấy nó, tôi với nó đều là những đứa trẻ không cha không mẹ, biết tư vị của cô nhi, mà thằng bé đáng thương hơn tôi rất nhiều, dù sao khi bố mẹ nuôi mất tôi cũng đã trưởng thành, còn Tiêu Hà cái gì cũng chưa hiểu, vốn nên là đứa trẻ 11 tuổi vô lo vô nghĩ chứ không phải bị bố mẹ nhẫn tâm vứt bỏ thế này. Nếu tôi lại giáng thêm một đòn nữa vào thằng bé, vậy thì thân hình yếu ớt bé nhỏ kia sẽ phải chịu đựng như thế nào đây?
Đứa trẻ làm người ta phải đau lòng, tôi có thể nhẫn tâm bỏ được thằng bé ở nơi đó sao? Nuối tiếc, quá nuối tiếc, trong mấy tháng quan sát tôi đã rất thích thằng bé. Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nó, tôi tìm được hiệu trưởng.
“Hiệu trưởng, sinh hoạt phí nửa học kỳ này để tôi lo liệu. Tôi muốn thu dưỡng thằng bé, hi vọng trường học có thể đáp ứng thỉnh cầu của tôi là được đưa thằng bé về nhà chăm sóc.” Đúng thế, tôi muốn thu dưỡng nó, muốn nó trở thành đứa trẻ có người yêu thương. Hiệu trưởng nhìn tôi thật lâu, rồi cũng đưa ra ý định thu dưỡng Tiêu Hà, nhưng thấy tôi kiên quyết. Cuối cùng hiệu trưởng nhân từ miễn cho Tiêu Hà sinh hoạt phí của nửa học kì, nói rằng một nửa học phí về sau sẽ lấy từ quỹ phúc lợi trẻ em do các giáo viên đóng góp.
Cứ thế, tôi thu dưỡng Tiêu Hà. Tôi, Mạc Nhất, 20 tuổi, nó, Tiêu Hà, 11 tuổi.

Con Gái Sếp Tổng Và Osin Cấp Cao!

tinybook tinybook
Con Gái Sếp Tổng Và Osin Cấp Cao!
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Con Gái Sếp Tổng Và Osin Cấp Cao !, anh một thanh niên gương mẫu của thời ngôn tình hiện đại, hay nói đúng hơn là một nam sinh viên chuẩn mực vừa tốt nghiệp loại khá của một trường đại học danh tiếng.

Nhưng với tỉ lệ thất nghiệp hiện nay thì kiếm được việc làm đủ sống là điều mơ ước đối với nhiều sinh viên vừa ra trường. Không ngờ hắn lại kiếm được việc ở một công ty nước ngoài, lại là trợ lý của Sếp lớn nhưng thực ra là làm osin cao cấp với nhiều chuyện nực cười xảy ra.

Đặc biệt nhất là cô con gái xinh đẹp của Sếp tổng người Thái Lan. Người con gái lấy đi một phần cuộc đời của hắn, nhưng tình yêu không phải lúc nào cũng có kết cục đẹp như Hôn Trộm 55 Lần đâu nhé. Các bạn cứ theo dõi truyện sẽ thấy rõ sự bất ngờ.

Nếu Còn Có Ngày Mai

tinybook tinybook
Nếu Còn Có Ngày Mai
Tác phẩm Nếu Còn Có Ngày Mai của tác giả Lâm Mĩ Thi được đánh giá cao bởi ngôn tình sắc đầy thú vị, lấy bối cánh thời gian đã qua nhưng Tống Thừa Huân vẫn luôn thắc mắc về câu chuyện thời đại học 7 năm trước của mình.

Một tai nạn nghiêm trọng xảy ra đã khiến Tống Thừa Huân quên mất chính mình và cả người mình yêu. 7 năm qua cảm mến không sợ muộn, anh vẫn luôn chìm đắm trong mảng khuất của quá khứ kia, không ngừng tìm kiếm lại mọi thứ.

Nhưng khi những hy vọng tìm kiếm ấy đang dần mất đi, một ánh sáng nhỏ nhoi lại bất ngờ chiếu vào góc khuất tối trong trái tim Tống Thừa Huân. Liệu anh còn có thể tìm cho mình một ngày mai nữa không? Tất cả sẽ có trong truyện online hay này, các bạn đừng bỏ qua nhé.

Yêu Anh Cảnh Sát Bá Đạo

tinybook tinybook
Yêu Anh Cảnh Sát Bá Đạo
Truyện Yêu Anh Cảnh Sát Bá Đạo của Apple được beta bởi Mạc Vân

\"Em thích anh, chính là kiểu tình nhân ngôn tình sủng ấy, Hàn Khải, em yêu anh...\"

\"Chúng ta là anh em. là bạn bè, nhưng đối với anh thì đó không phải là tình yêu\"

Hàn Khải vốn cho rằng tình cảm của mình đối với Âu Dương Duệ chính là thưởng thức cùng coi trọng, là sự tán thưởng nên khi nghe đối phương bày tỏ thì đã cương quyết cự tuyệt.

Vốn nghĩ rằng mọi truyện sẽ đi vào lãng quên.

Nhưng khi Âu Dương Duệ nằm trên giường bệnh hôn mê thì Hàn Khải mới nhận ra rằng lần đầu trong đời anh lại sợ hãi đến vậy.

Tình cảm cuối cùng cũng chiến thắng lí trí, khiến cho anh phải đối diện với trái tim đã rung động từ lâu của bản thân.

Đối mặt hai chân bị tê liệt, cậu nhất quyết không chịu tin tưởng anh,

Luôn kiên quyết cho rằng anh chỉ đang bố thí tình cảm vì thương hại cậu mà thôi như trong tác phẩm Cuộc hôn nhân dài lâu,

Hàn Khải phải làm thế nào để khiến ‘tiểu đông tây’ này một lần nữa tin tưởng mình đây?

Trùng Sinh Chi Thiên Hạ

tinybook tinybook
Trùng Sinh Chi Thiên Hạ
Nếu tin vào chuyện tình lãng mạn ngôn tình thì trong Trùng Sinh Chi Thiên Hạ của tác giả Bách Dạ sẽ cho bạn cái nhìn đầy thú vị về hắn là con trưởng mất đi quyền thừa kế ngai vàng, lại chẳng bằng đệ đệ song sinh hưởng hàng ngàn hàng vạn sủng ái của phụ thân.

Hắn là đích tôn trong gia tộc, nhận mọi yêu thương từ bậc trưởng bối, dù cho lên trung học nhớ lại sự việc kiếp trước xuyên không cũng chỉ khiến hắn cười mà cho qua.

Nhưng chẳng ai ngờ, một hồi ngoài ý muốn, truyện hot càng thú vị hơn khi hắn trọng sinh trở thành hắn ở kiếp trước kia.

Điều này khiến cho hắn phải khóc thương một hồi.

Một đời này hắn không tranh thiên hạ, chỉ cầu bình an, nhưng muốn hoàn thành nguyện vọng này vì cái quái gì lại khó như vậy chứ?!

Thượng Tá Không Quân Xấu Xa

tinybook tinybook
Thượng Tá Không Quân Xấu Xa
Truyện Thượng Tá Không Quân Xấu Xa là một truyện mới được gửi đến bạn đọc trên trang tinybook.net, một truyện khá đặc sắc và thú vị viết về câu chuyên tình yêu. Nếu bạn là một độc giả yêu thích truyện ngôn tình, nếu bạn là một người thích chuyện viết về những câu chuyện với chủ đề quân nhân thì bạn hẳn sẽ hào hứng với câu chuyện này.

Truyện xoay quanh chuyện tình yêu của một cô gái bé nhỏ với anh chàng thượng tướng không quân, câu chuyên tình nhiều thăng trầm và nhiều cảm xúc. Cô là cô gái bé nhỏ, đáng yêu, cũng chịu không ít những uất ức khổ đau. Anh là anh chàng ngạo mạn, đầy quyền uy vô tình cứu vớt cuộc đời cô gái này.

Chuẩn bị kết hôn, bạn trai bốn năm yêu nhau lại trèo cao tới con gái thị trưởng. Con gái ngàn vàng của thị trưởng dùng thái độ bề trên nói, \"Cô không phải chính là một nhà thiết kế nho nhỏ sao? Nhìn cô bộ dạng quê mùa, đúng là hàng ế. Nói đi, chia tay anh ấy, cô muốn bao nhiêu tiền?\"

Cô khẽ mỉm cười: \"Cám ơn cô nhặt đồ mà tôi đã dùng qua rồi, tặng cho cô, anh ta không đáng một đồng.\".... Người con trai anh tuấn nào đó khẽ hừ, là một Thượng tá không quân, cô lại nói anh là Ngưu Lang (ý nói con trai được bao nuôi).

Liệu truyện này sẽ còn tiếp nối ra sao, chuyện tình yêu của anh và cô sẽ kéo dài ra sao, còn khổ đau dai dẳng hay là hạnh phúc ngập tràn. Liệu mọi thứ sẽ tiếp diễn ra sao, cô và anh sẽ còn trải qua những thử thách gì nữa, mời bạn đón đọc truyện và theo dõi những truyện khác cùng thể loại như: Duyên Tới Là Anh, Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến,...

Nhận Tội Với Em

tinybook tinybook
Nhận Tội Với Em
Nhận Tội Với Em là truyện ngôn tình nói về chuyện tình buồn sâu sắc của Thiên Tầm. Cô là một nữ tiếp viên hàng không đầy tiềm năng. Chỉ vì câu nói “Chúng ta chia tay đi!” khiến Thiên Tầm không dám nghênh đón sức quyến rũ vô biên của hắn, khẽ lên tiếng. Kết giao hai năm, tình cảm ngọt ngào như mật, như cô biết rằng kết hôn thì không bao giờ. Cô cảm nhận lòng mình bắt đầu chua xót.

Hắn dám nói rằng hắn không muốn kết hôn cùng cô, nhưng còn cô, phụ nữ có mấy năm thanh xuân chẳng lẽ để phí? Bỏ đi công việc làm nữ tiếp viên hàng không. Cô lao vào những công việc nội trợ chỉ mong muốn làm một bà chủ gia đình hạnh phúc. Từ giặt giũ, nấu cơm cho hắn, có vất vả cô đều không than trách lời nào. Trái với thái độ tích cực của cô, anh lại cực kì chậm chạp không cho cô hứa hẹn, có thể khẳng định rằng anh không đủ yêu cô.

Chính vì thế, cô trở nên thông minh hơn, vứt bỏ đi tính cách yếu đuối cùng người đàn ông không tốt này. Cô phải tự mình cố gắng và tự cứu lấy bản thân thoát khỏi cơn mộng mị tình yêu. Đường Sĩ Thành rất có lòng tin, Thiên Tầm thu dọn hành lý rời nhà trốn đi, chỉ là giận dỗi. Cô rất nhanh sẽ trở về, hai người lại tiếp tục ngọt ngọt ngào ngào như trước kia. Vậy mà đã đến ngày thứ bảy rồi, cô gái nhỏ này vẫn kiên cường chống đỡ, không có dấu hiệu muốn quay đầu. Gọi điện thoại không bắt máy, hắn biết rằng đã có chuyện không ổn. Hắn bắt gặp cô đi cùng một người đàn ông xa lạ.

Cô gái nhỏ bận rộn với cuộc sống mới, quyết tâm sẽ không để ý đến hắn. Còn hắn vì tình yêu mà càng trở nên lụy, gầy gò, đau ốm. Thiếu cô làm bạn, cuộc sống của hắn dần mất đi niềm vui, hắn cảm thấy hối hận và xót xa. Khi không thể chịu đựng được nữa, hắn chỉ muốn nói với cô rằng: “ Chúng ta hòa hợp lại đi”.

Một câu chuyện buồn đầy thương cảm về người con trai biết hối lỗi và nhận ra những giá trị đắt giá đã mất. Đến với truyện online hay, bạn đọc còn có thể đến với Đoạt Vợ Cô Gái Yêu Phải Em Rồi và Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi để khám phá những câu chuyện ngôn tình đặc sắc khác.

Người Yêu Kẹo Ngọt

tinybook tinybook
Người Yêu Kẹo Ngọt
Tình yêu, dù thế nào đi nữa, cũng mang trong mình sự kỳ diệu và ngu ngốc đến lạ kỳ. Đó chính là thông điệp của truyện Người Yêu Kẹo Ngọt, câu chuyện tình yêu khiến độc giả không khỏi có chút rung động và khắc khoải. Tình yêu xét cho cùng là vì điều gì, hạnh phúc hay khổ đau, buồn vui có phải hay không sẽ cùng sánh bước. Tác giả Xảo Lạc Chi đã khiến bạn đọc phải suy ngẫm những điều đã và đang diễn ra này, rốt cuộc truyện ngôn tình này sẽ đi về đâu.

Đậu Giáng, biệt danh “Đậu Tương đội sổ nghìn năm” là một cô gái hậu đậu, có thể gọi là “thiểu năng” trong con đường học tập nhưng lại có sự đam mê vô tận với thế giới kẹo ngọt. Chính vì vậy, Đậu Giáng luôn trăn trở mọi cách để “lừa” Tống Chân Hi - nam tài tử điển trai tốt bụng - ăn viên kẹo màu nhiệm để anh yêu thương và phục tùng, chiều chuộng cô vô điều kiện.

Nhưng sự đời trớ trêu lại khiến Cung Trạch Minh - đệ nhất xếp hạng từ trên xuống vốn lạnh lùng, kiêu căng và đặc biệt sợ hãi sự mang lại ô uế của Đậu Giáng - lại nuốt phải viên kẹo thần trong lớp học nấu ăn. Tình yêu không thể hòa tan, nhưng siêu nhân Cung Trạch Minh của trường Sâm Vĩnh lại có thể tan chảy! Đôi môi có vị kẹo bông ngọt ngào nhất, nước mắt có vị nước dâu tây hảo hạng, ngón tay có vị thơm ngon của kẹo nho…

Liệu Đậu Giáng sẽ nghiêng về ai? Liệu phép thuật của Bà Tiên Kéo có là thật và diệu kỳ đến thế? Tình yêu của đôi trẻ nào sẽ đâm hoa? Một cuộc tình trẻ con nhiều đấu khẩu, hiểu lầm, hiểm nguy mà cũng rất mực yêu thương chân thành thật sự là những thước phim rất đẹp và trong sáng khiến tâm hồn của mỗi chúng ta như được sống lại thời kỳ trẻ dại và ấm áp vô cùng.

“Hừ! Em nhớ đấy! Vì anh yêu em, nên từ hôm nay trở đi em chính là số một! Số một độc nhất!\"

Hãy đọc truyện, cùng bước vào thế giới ngập tràn xúc cảm yêu thương và hãy cùng tận hưởng những điều thân thuộc lại có chút gần gũi, làm rung cảm trái tim người đọc. Đọc và cảm nhận, hiểu và để cùng chia sẻ với chính bản thân mình, đọc để bắt gặp chính mình ở một góc nào đó. Bạn cũng có thể theo dõi những truyện khác cùng thể loại như: Ấm Áp Như Xưa, Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc,...

Dục Vọng Đen Tối

tinybook tinybook
Dục Vọng Đen Tối
Bạn đang đọc truyện Dục Vọng Đen Tối của tác giả Thánh Yêu trên website tinybook.net. Lúc bắt đầu, giữa hai người không có tình yêu, chỉ có tình dục, anh muốn từ trên người cô đạt được khoái cảm lớn nhất, cho dù dây dưa cũng chỉ là thân thể phù hợp. . \"Nếu đã chán, vì sao còn muốn tiếp tục?\" Anh cười cười, \"bởi vì, tôi không tìm được ai có thể thay thế thân thể của em, hiện tại, tôi chán ngấy phụ nữ chủ động, đối với phản ứng thụ động khi nằm dưới thân tôi của em, tôi rất nhớ.\" Cô nhìn chằm chằm khuôn mặt người đàn ông này, anh ta vẫn là một ác ma như lần gặp đầu tiên, \"biến thái.\" \"Em sẽ thích sự biến thái của tôi.\" Khuôn mặt người đàn ông, có thể nói là hoàn hảo, đẹp đẽ khiến người khác phải mê muội, nhưng lời nói nói ra lại đầy xấu xa. Tay anh ta, thon dài đẹp mắt, nhưng ở trong mắt của cô, nó lại là một chiếc lưới bủa vây không thể cử động, cũng không thể thoát ra được. \"Vậy, vẫn quy tắc cũ, một lần trao đổi, lên giường một đêm.\" Người đàn ông híp mắt mỉm cười, môi khẽ hôn, \"Được.\" Cô giả vờ nghe lời, nhưng khi nhìn người đàn ông ở trên người mình, trong lòng nghĩ, một ngày nào đó anh ta sẽ không được chết tử tế. . Cô khát vọng một cuộc sống tự do thoái mái, nhưng người đàn ông này, từ đầu đến cuối không hề buông tha cho cô, phải chăng, chỉ có sau khi anh ta chết cô mới được giải thoát hoàn toàn? Nếu đã không thể sống, vậy thì hãy cùng nhau xuống địa ngục đi. Tình yêu, trong lúc vô thức đã nảy mầm từ lâu, nhưng họ lại vô tình không nhận ra, nên chà đạp hết lần này đến lần khác, đến khi nhận ra, muốn quay đầu thì cũng đã không còn kịp nữa rồi.

Thập Thế Luân Hồi Chi Thương Hải Trường Ca

tinybook tinybook
Thập Thế Luân Hồi Chi Thương Hải Trường Ca
Truyện hot Thập Thế Luân Hồi Chi Thương Hải Trường Ca của tác giả Thập Thế thuộc thể loại luân hồi chuyển thế, từ cổ đại đến hiện đại, sinh tử văn, chính kịch, cường công cường thụ, HE.

Hắn vướng phải lời nguyền 10 kiếp, nghiệp chướng đủ cả 10 kiếp, đơn độc chuyển kiếp luân hồi, trải qua đủ thế thái nhân tình, nhân duyên ngôn tình hiện đại tan biến, tình duyên lận đận, tình thâm cô độc, tình si người đoạn tuyệt... Tình thâm người lẻ loi, yêu say mê người đoạn tuyệt. Tiếng ngâm xướng trầm thấp quanh quẩn ở bên tai, thân ảnh cô độc ở trong thời không hư vô lưỡng lự. Đó là một con đường, một bên về nhà, hoặc là con đường xuyên không. Lời nguyền mười thế, nghiệp chướng mười thế, đơn độc luân hồi…

Mời các bạn cùng tinybook.net để biết lựa chọn cuối cùng của hắn

Bí Mật Của Ông Xã Lời Nói Dối Ngọt Ngào

tinybook tinybook
Bí Mật Của Ông Xã Lời Nói Dối Ngọt Ngào
Tóm tắt nội dung truyện Cảm hứng truyện: Bộ truyện này chỉ là Trà đột nhiên có cảm tưởng, chứ không lấy ý tưởng cụ thể từ tác phẩm nào cả, cho nên, nếu bạn nào vô tình đọc được một tác phẩm nào tương tự, thì không phải Trà đang “ đạo” đâu nha. Đó chỉ là sự trùng hợp thôi.

Tuy nhiên, nếu như có bạn nào đọc được tác phẩm tương tự, đừng ngại, hãy giới thiệu ngay cho Trà nhé, Trà hiện đang rất muốn đọc truyện về thể loại như vậy, nhưng tìm không thấy ( vì vậy phải tự viết).

Giới thiệu:

Tỉnh lại sau một tai nạn giao thông, mất hết trí nhớ.

Tình huống không ngờ chỉ có trong phim cẩu huyết này lại xuất hiện trên người cô.

Nhưng không sao, cô không có bị nữ phụ cướp mất tình yêu hay gì gì đó như khổ bức nữ chính.

Mà ngược lại, cô còn có một ông xã toàn năng vừa dịu dàng, vừa đẹp trai lại giàu có hết lòng yêu thương che chở.

Chỉ là, ông xã à, vì sao anh lại không muốn để em gặp những người khác, em thật sự là kẻ không có bạn bè, người thân nào như lời anh hay sao.

Ông xã, rốt cuộc, anh đang che giấu điều gì.

Sao em càng ngày càng cảm thấy, hình như anh đang muốn nhốt em lại trong cái lồng hoa lệ của anh, tách biệt khỏi tất cả.

Cô Vợ Ăn Xin

tinybook tinybook
Cô Vợ Ăn Xin
Tác giả Tống Vũ Đồng tiếp tục ra mắt tác phẩm Cô Vợ Ăn Xin , là một trong những truyện ngôn tình hay kể về anh bị cha ép phải cưới cô công chúa Ả-rập vừa đen vừa mũm mĩm kia.

Đã khó chịu như vậy, nữ phụ vụ ở mộng ảo cổ đảo này còn giẫm lên nỗi đau của anh khi nhắc đến lời tiên đoán rằng anh sẽ cưới một cô công chúa.

Hừ, anh phải thay đổi truyện số phận này, dù là ăn xin cũng được, cứ lập hợp đồng hôn nhân rồi tính.

Vì để tránh phiền phức,

Ngay cả đơn ly hôn anh cũng đã chuẩn bị xong,

Hơn nữa còn cao hứng mang theo cô vợ mới cưới đến Hawai hưởng tuần trăng mật,

Còn lợi dụng sức mạnh của giới truyền thông,

Đem tin tức anh vừa kết hôn truyền đến toàn bộ thế giới,

Nhưng anh thật sự hoài nghi mình cưới phải một yêu tinh phiền toái với màu xám đen,

Ngày thứ hai xuống sân bay,

Cô đã một mình chạy đến hộp đêm,

Ngay cả bị hạ xuân dược cũng không biết,

Đáng thương cho anh phải làm trái quy định thay cô dập lửa. . . . . .

Ảnh Hậu Trọng Sinh

tinybook tinybook
Ảnh Hậu Trọng Sinh
Tác giả Đào Ảnh Xước Xước vừa cho ra mắt siêu phẩm Ảnh Hậu Trọng Sinh, một trong những truyện ngôn tình cổ đại nổi bật hiện nay. Truyện lấy bối cảnh làm một diễn viên không lấy gì làm nổi tiếng hơn 10 năm, Chu Hạ Ninh vừa đạt được vai nữ chính xuất sắc nhất thì phát hiện đạo diễn cực kì không nổi tiếng là chồng mình ngoại tình với ngôi sao ca nhạc hạng thấp nhất.

Cô căm phẫn chuẩn bị ly hôn, mà đêm đó đúng là màu xám đen, chuyến bay của cô gặp tai nạn.

Khi tỉnh lại lần nữa, Chu Hạ Ninh lại trở thành một người mới của làng giải trí chẳng có chút tiếng tăm gì.

Mà kiếp này, trong truyện hay online cô thề rằng nhất định sẽ tạo cho mình một con đường rực rỡ trong giới giải trí này.

Về phần đàn ông thì...

\"Alo, ai đó? Ý anh là muốn bao tôi à?

\"Mỗi ngày đều \'bao\', càng \'bao\' càng khỏe mạnh.\"

Chu Hạ Ninh nghẹn lời, muốn so da mặt dày, cô thua chắc...

Xuất Sao

tinybook tinybook
Xuất Sao
Bạn đang theo dõi truyện Xuất Sao của tác giả Tô Du Bính, đây là tựa truyện ngôn tình sủng nói rằng trên đời này ai cũng có điểm yêu.Hắn không những không có mà còn để lộ rõ ràng cho người khác thấy.Điêu Đình Văn muốn lợi dụng những điểm yếu đó.

Hai đại cao thủ đương đại đang tỷ võ trên đỉnh núi. Truyện tuy nói là tỷ võ, nhưng ai cũng đều biết, người đứng vững đến cuối cùng chỉ có thể có một.

Không phải A Cừu, thì là Trường Sinh Tử.

Tuy rằng đây là một câu hỏi lựa chọn, nhưng trong lòng đa số những người đang chờ đợi ở dưới chân núi, câu hỏi lựa chọn này căn bản không cần phải lựa chọn.

Tình Đầu Cấm Kỵ

tinybook tinybook
Tình Đầu Cấm Kỵ
Tóm tắt nội dung truyện Truyện ngôn tình - Tình Đầu Cấm Kỵ kể về phụ nữ Phụ nữ muốn thuần phục chồng, thật ra thì không khó, một khóc hai nháo ba bỏ nhà là được rồi.

Đàn ông muốn theo đuổi vợ, hình như không khó, trước đó theo đuổi, sau đó dụ dỗ về nhà là được rồi.

Là cô ép buộc; tự mình leo lên giường của anh; tự mình chuốc lấy phiền phức,

Nhưng khi trong bụng có một sinh mạng, nhìn Triệu Trạch Duệ lạnh lùng,

Cô nghĩ thầm, dù sao cô cũng không bài xích chuyện làm mẹ đơn thân, nếu anh không yêu

Cô có thể rời đi chứ? Nhưng người đàn ông này lại đuổi đến, còn rất bá đạo nói,

Cô, là người anh coi trọng, cả đời của cô, là của anh!

Truyện online hứa hẹn còn nhiều tình tiết đầy thú vị và sâu sắc, mời bạn đọc cùng khám phá.

Như Hoa Kỳ Thật Không Như Hoa

tinybook tinybook
Như Hoa Kỳ Thật Không Như Hoa
Truyện Như Hoa Kỳ Thật Không Như Hoa là một truyện mới được gửi đến bạn đọc trên trang tinybook.net, một truyện với nhiều tình tiết thú vị và hấp dẫn, từ đầu đến cuối vẫn là chuyện tình đầy bá đạo, phúc hắc, vui có, buồn có đem lại nhiều điều thú vị. Truyện ngôn tình này đã được tác giả Tứ Ngư Nhi kể lại một cách đầy thu hút, không có quá đậm cũng chẳng nhạt nhòa.

Truyện xoay quanh cuộc sống của Như Hoa, xoay quanh những rắc rối mà nhân vật chính chúng ta sẽ phải đối mặt. Kỳ thật, tôi là một diễn viên. Đương nhiên, có thể cho tôi một vũ đài biểu diễn chỉ có một nơi: đời thực. Vì tôi không hay phô bày tài nghệ, Tự Ngọc luôn cảm thấy tiếc nuối. Nó vẫn cho rằng tôi cần phải có cơ hội bộc lộ sự “đa tài đa nghệ” của bản thân. Không còn cách nào khác, aizzz...., tục ngữ nói rồi, trời luôn phụ lòng người. Cần phải nói thêm cái này, Tự Ngọc là em trai song sinh với tôi. Tôi là chị nó. Lại nói đến kiếp sống diễn viên của tôi, hoặc là nói cuộc đời của tôi, nói chung khá đơn giản.

Đầu tiên, tôi năm nay đã thi đậu trường kiến trúc S, “thành tích vĩ đại” này phần nào mở rộng tầm mắt bản thân. Sinh viên tốt nghiệp trường này rất có giá, luôn ở tình trạng cung không đủ cầu, công việc kiếm được thực sự không thể chê chỗ nào.

Tiếp theo, vào kỳ nghỉ đông, nghỉ hè hoặc cuối tuần, ban ngày, tôi trà trộn vào công viên, nhà hát, khu di tích, làm bức tượng để chụp hình. Đến tối lại bán phim AV cho trên cầu hay đôi lúc trời mưa bán ô, thời điểm không mưa bán quạt, nhiều thời điểm tôi còn có thể làm hướng dẫn du lịch không chứng nhận cho khách du lịch, với khách du lịch nữ tôi bán cho họ hàng hóa của LV (nhái). Khi ở quán bar phố bán AV, nhân tiện bán thêm thuốc tỉnh rượu, túi nôn mửa, đồ trang điểm, thẻ điện thoại mạng IP, IC, lau giày da. Thời điểm gặp may còn có thể bán thêm bảo hiểm.

Liệu đến cuối cùng tình yêu này sẽ kết thúc ra sao, còn gì thú vị nữa, truyện còn những gì tiếp nối nữa đây. Mời bạn đón đọc truyện để tìm được lời hồi đáp, bạn cũng có thể đón đọc những truyện khác cùng thể loại như: Duyên Tới Là Anh, Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến,...
tinybook Kho Sách








Chat