Sa Ngã Vô Tội Chương 3 Buồn Vui Vô Cớ

Sa Ngã Vô Tội
Tác giả: Diệp Lạc Vô Tâm
Thể loại: Ngôn Tình
Nguồn: kites.vn
Số chương: 26
Lượt xem: 14287
Tóm tắt nội dung:
Buồn Vui Vô Cớ Chương 3
Tổng số chương: 26
1 - 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
Nghề Nghiệp Mờ ÁmChương 125/05/2013
2
Xem
Sương Khói Mênh MôngChương 225/05/2013
3
Xem
Buồn Vui Vô CớChương 325/05/2013
Ánh mắt của anh có một lực mê hoặc làm tim cô nhất thời run run.

Không biết lấy dũng khí từ đâu, Băng Vũ bất ngờ bật ra lời cô vẫn muốn hỏi mà không dám hỏi: “Lâm tổng là con trai độc nhất sao?”

“Đúng vậy!” Lâm Quân Dật thoải mái dựa lưng vào sô pha, cười như không cười nhìn cô.

Anh ta không có anh em. Chuyện này thật làm cho Băng Vũ thở phào ra một hơi nhẹ nhõm cả người, may mắn thay, nếu không cô không thể không từ bỏ công việc mà khó khăn lắm mới tìm được này.

Nhưng là, có thể có tình huống con ngoài hôn thú giống trong mấy bộ phim truyền hình hay không. Giả như Trần Lăng là con riêng của cha anh ta, từ nhỏ đã bị bỏ ở cô nhi viện. Một cặp anh em tướng mạo giống nhau, nhưng vì cảnh ngộ bất đồng nên có cuộc sống hoàn toàn ngược nhau…

Aizzz! Đúng là đề tài muôn thuở của tiểu thuyết mà.

Cô còn đang xây dựng tiếp xem câu chuyện này trong tương lai sẽ phát triển thành thế nào, thì Lâm Quân Dật không biết từ khi nào đã nghiêng người gần sát bên cô, trên mặt lộ ra một tia hứng trí đặc biệt: “Vì sao hỏi như vậy?”

Băng Vũ nhất thời thất thần, buột miệng nói ra những lời đang suy nghĩ trong đầu: “Tôi sợ gặp phải người mình không muốn gặp.”

Nụ cười của anh chợt cứng lại, nheo mắt nhìn cô, ánh nhìn sắc bén như một lưỡi dao xuyên thẳng vào lồng ngực Băng Vũ.

Cô sợ đến mức không dám nói lời vô nghĩa nữa, cúi đầu nhìn chằm chằm mũi giày của mình.



Ba giờ đồng hồ trôi qua trong trầm mặc thật là quá dài, nhưng rốt cuộc cô vẫn còn sống sót.

Cửa mở, giám đốc Trương với vẻ mặt tươi cười khách khí tiễn một người khách ra ngoài.

Vị khách kia tuổi còn rất trẻ, khoảng chừng hơn hai mươi, người mặc một bộ quần áo màu vàng nhạt tùy ý, chẳng những không làm mất đi vẻ ung dung lịch thiệp, mà thần thái thong dong của anh ta còn được tôn lên thêm vài phần. Lúc anh ta nở một nụ cười thân thiết, đôi mắt hẹp dài cũng rộ lên khiến người khác hồn xiêu phách lạc.

Lâm Quân Dật vừa bước về phía người thanh niên trẻ tuổi vừa nói: “Y Phàm? Cậu về nước khi nào?”

“Quân Dật? em vừa về, đang muốn cho anh một bất ngờ đây.” Người tên Y Phàm vừa thấy Lâm Quân Dật liền bước đến đấm khẽ một cú vào vai anh ta và hỏi: “Sao anh lại ở đây?” Hành động này vừa nhìn qua thì biết ngay quan hệ giữa họ rất thân thiết.

“Tôi đến gặp Giám đốc Trương để nói về chuyện vay vốn…” Anh dừng một chút, nhìn về phía giám đốc Trương, tươi cười nói: “Giám đốc Trương không biết khi nào thì rảnh để chúng ta cùng ăn một bữa cơm đạm bạc đây.”

Giám đốc Trương còn chưa trả lời, người đàn ông tên Y Phàm đã vội lên tiếng: “Không thành vấn đề, bất quá hai người hẹn nhau dùng cơm vào dịp khác đi… Hôm nay chúng ta họp mặt đã.”

Giám đốc Trương gật đầu liên tục: “Được! Được! Hẹn sau cũng tốt.”

Lâm Quân Dật hướng về phía cô giới thiệu: “Thư ký của tôi, Diêu Băng Vũ… Còn đây là bạn của tôi ở Mỹ, Âu Dương Y Phàm.”

Cô ngay lập tức bước đến, bắt tay anh ta: “Âu Dương tiên sinh, xin chào!”

“Xin chào!” Ánh mắt của người đàn ông kia dừng lại trên người cô rất lâu, cuối cùng vẫn là bị lời nói châm chọc của Lâm Quân Dật thức tỉnh: “Đừng có ý đồ gì với thư ký của tôi, cô ấy là gái đã có chồng…”

* * * * * * * * *

Sau đó, Âu Dương Y Phàm để xe của anh ta lại bãi đỗ xe của ngân hàng rồi ngồi cùng xe với Lâm Quân Dật.

Vừa lên xe, hai người bọn họ đã trò chuyện rất thân thiện.

“Quân Dật, anh sao phải vay ngân hàng?” Giọng điệu Âu Dương Y Phàm nghe tràn ngập vẻ khó hiểu, cứ như anh ta đang hỏi: “Sao mùa hè lại có tuyết rơi?”

“Tôi gần đây mới mở công ty ở trong nước, cần năm trăm nghìn để xoay vòng vốn.”

Âu Dương Y Phàm cười lớn tiếng đến nửa ngày sau mới nói: “Năm trăm nghìn? Anh đang nói đùa sao?”

“Tôi nói thật đấy!”

“Chỉ vì chút tiền cỏn con này mà anh phải mời lão già kia dùng cơm? Y Phàm đột nhiên nhớ tới điều gì đó, lại hỏi: “Không phải anh có hắc kim tạp của ngân hàng Thụy Sĩ hay sao?”

Nhắc đến hắc kim tạp, Băng Vũ hơi sốc liền chuyển hướng ánh mắt đang mơ hồ nhìn ra bên ngoài về kính xe đối diện, thì vừa kịp bắt gặp ánh mắt khinh miệt của Lâm Quân Dật.

Anh ta nhất định đã nghĩ là cô tham giàu đây mà.

Băng Vũ không phải là tham giàu, mà là cô chưa bao giờ gặp qua người có hắc kim tạp, cho nên có chút tò mò.

Hắc kim tạp là một loại thẻ tín dụng vô hạn ngạch, không có hạn mức thấu chi, có thể tùy ý rút tiền.

Bởi vì các ngân hàng phát hành loại thẻ vô hạn ngạch này đều là một màu đen tuyền cho nên được gọi là “hắc kim tạp”. Sở dĩ gọi là “hắc kim tạp” vì từ xưa đến nay, màu đen là đại diện cho sự huyền bí, mà ánh kim sáng bóng trên thẻ làm cho màu đen càng thâm sâu hơn một bậc, càng hiển thị rõ vẻ vô cùng đẹp đẽ, quý giá của nó, đồng thời nó cũng phù hợp với ‘tiền tài vô hạn’ của những chủ nhân sở hữu loại thẻ thần bí mà cao quý này.

Có thể sở hữu loại thẻ này cả nước không có mấy người, căn bản anh ta không cần phải đi vay ngân hàng.

“Đó là của ông nội tôi, không phải của tôi.” Lâm Quân Dật cười bâng quơ, dời tầm mắt từ kính chiếu hậu ra đường xá đông đúc trước mặt.

“Chẳng phải giống nhau sao.”

“Của ông ấy là của ông ấy, của tôi là của tôi”

Âu Dương Y Phàm không đồng ý liền phản bác: “Giống nhau hết, sao năm đó khi anh hoang phí không nói như vậy đi?

Cô lại tò mò nhìn Lâm Quân Dật chuyên tâm lái xe, không ngờ qua kính chiếu hậu lần này lại lọt vào tầm mắt của Âu Dương Y Phàm.

Ánh mắt nóng rực làm cho Băng Vũ giật mình vội vàng lảng tránh tầm nhìn cùa anh ta.

Ánh mắt đó không phải là chán ghét, cũng không phải là che dấu, mà chính là kiểu thăm dò cùng thưởng thức.

Loại ánh mắt này, cô thật sự là hiếm khi nhìn thấy.

Lâm Quân Dật dừng xe lại và nói rất nghiêm túc: “Dùng tiền của ông ấy và dựa vào ông ấy mà kiếm tiền là không giống nhau? Tôi muốn bằng chính năng lực của mình làm cho công ty phát triển thuận lợi.”

Qua cửa kính xe, Băng Vũ nhìn thấy văn phòng công ty, lập tức mở cửa bước xuống, mỉm cười nói: “Âu Dương tiên sinh, Lâm tổng, hẹn gặp lại!”

Âu Dương Y Phàm nhiệt tình vẫy tay chào cô, còn Lâm Quân Dật mặt không một chút thay đổi, khởi động xe, vù phóng đi.

Cô mơ hồ đứng ở cổng công ty, như thế nào cũng không thể lý giải nỗi suy nghĩ của Lâm Quân Dật, việc này rõ ràng là có thể dễ dàng giải quyết, vì cái gì anh lại đi đường vòng, vắt óc ra mà tìm mưu tính kế kia chứ.

Hơn nữa nghe qua ngữ khí của anh rất lạ, dường như quan hệ của anh với ông nội có vẻ không tốt đẹp cho lắm.

Suy cho cùng… đó là việc riêng của anh ta chả can hệ gì tới cô, cô chỉ cần làm tốt công việc của mình là được rồi.

* * * * * *

Khi người ta bận rộn thời gian luôn trôi qua rất nhanh. Trong nháy mắt, cô đã làm việc ở đây được một tháng, cô càng ngày càng thích công việc này, bởi vì cuộc sống của cô hiếm khi nào mà cứ bình yên diễn ra như thế, ngoài công việc ở công ty ra không có phiền toái nào khác khiến cô phải bận tâm. Lâm Quân Dật này cũng có vẻ là người thấu tình đạt lý, sẽ không có chuyện không biết đúng hay sai đã tùy tiện mắng người, lại càng không có chuyện vì một cô nhân tình bé bỏng đỏng đảnh nào đó mà khiến anh đầu bù tóc rối.

Cuộc sống an bình thư thái đã lâu không có này làm cho Băng Vũ bắt đầu có chút khát khao về tương lai. Cô không thể theo học một lớp học ban đêm, cố gắng học tốt để bổ sung kiến thức cho mình. Nhưng cô kiên trì mỗi tối xem một ít sách về quản lý, kinh doanh… hy vọng có thể trở thành một thư ký hoàn mỹ, nói không chừng Lâm Quân Dật giống như những ông chủ Âu Mỹ khác sẽ đồng ý thuê cô làm việc cả đời.

Dù thế nào cô cũng không thể ngờ, đây chính là sự yên tĩnh trước khi phong ba bão táp nổi lên.

Hôm đó, Triệu Thi Ngữ từ giữa trưa bắt đầu hắt xì liên tục không thể dừng lại, đôi mắt sưng đỏ, xem ra nếu không phải là cảm cúm nghiêm trọng thì chính là bị dị ứng với mỹ phẩm trang điểm rồi. Cô cho rằng cái thứ hai có khả năng cao hơn một chút.

Cô xem qua lịch trình, vừa vặn hôm nay có cuộc hẹn với giám đốc Trương, mà lại cần Thi Ngữ cùng đi xã giao với Lâm Quân Dật, xem ra có rắc rối đây.

Cửa phòng tổng giám đốc mở ra, Lâm Quân Dật tựa vào cửa nói: “Cô về nhà nghỉ ngơi đi.”

Xem ra anh ta sớm đã nghe được tiếng hắt xì kinh thiên động địa của Triệu Thi Ngữ rồi.

“Nhưng buổi xã giao tối nay…”

“Tôi sẽ xử lý!” Anh ta chờ Triệu Thi Ngữ rời đi rồi, do dự một chút mới hỏi cô: “Cô biết xã giao chứ?”

Cô gật gật đầu, để xứng với cái chức danh ‘thư ký’ này, tất nhiên những trường hợp này cô đã trải qua không ít. Đương nhiên, chán ghét cùng bực dọc cũng phải trải qua vô số lần.

Nhưng liệu có cách nào để cô có thể từ chối không đi đây?

Lâm Quân Dật thâm trầm nhìn cô, trong ánh mắt lóe lên một tia thất vọng.

“Vậy đi thôi.” Lúc anh nói lời này rõ ràng là không hài lòng, lồng ngực thoáng phập phồng xem ra như đang áp chế lửa giận.

Cô thật sự không hiểu anh ta, cô cho rằng, là trợ lý thư ký mà phải đi xã giao, anh nên tỏ vẻ tán thưởng cô một chút mới đúng chứ.

Cô nhìn lên đồng hồ, cuộc hẹn lúc năm giờ, hiện tại cách lúc đó tới hai tiếng, đi bây giờ có sớm quá không.

Anh nhìn ra sự nghi hoặc của cô nên lên tiếng: “Trang phục của cô không thích hợp cho tiệc xã giao tối nay, cần phải đổi một bộ khác.”

Băng Vũ lặng lẽ nhìn bộ váy cô đã mặc đến ba năm, mặc dù có lỗi thời chút ít, nhưng cô cho rằng nhìn qua vẫn còn tốt lắm, nghiêm chỉnh mà vẫn dịu dàng, mấu chốt là những gì cần che khuất đều có thể che khuất, tránh làm cho người khác có cơ hội mơ tưởng lung tung.

Tuy nhiên anh là ông chủ, anh nói cần thay đổi thì nhất định cô phải thay đổi thôi.

“Tôi có thể gọi điện thoại trước không?”

Anh nhìn cô, thật lâu sau mới gật gật đầu.

Điện thoại vừa thông, Liễu Dương hỏi bằng giọng rất nhỏ:

“Băng Vũ, có việc gì vậy?”

“Buổi tối tớ phải tăng ca, khả năng sẽ về trễ một chút, cậu có thể đến nhà trẻ đón Tư Tư dùm tớ không?”

Liễu Dương nhỏ giọng trả lời “Được!”, liền vội vàng tắt điện thoại, xem ra là cô ấy đang họp.

Nghe được giọng của Liễu Dương, những lo lắng trong lòng cô dần dần tan biến, mấy năm nay, cô ấy chăm sóc Tư Tư còn cẩn thận hơn cô.

Tư Tư tuy rằng không có ba nhưng bé có đến hai người mẹ yêu thương bé.

Nếu có người hỏi cô, trong cuộc đời cô, chuyện gì đáng để cô buồn nhất? Cô sẽ không chút do dự mà trả lời: Là gặp gỡ Trần Lăng.

Nếu có người hỏi cô, trong cuộc đời cô, chuyện gì là may mắn nhất? Cô sẽ trả lời: Là quen biết Liễu Dương.

Nếu có người hỏi cô, trong cuộc đời cô, chuyện gì khiến cô sợ hãi nhất? Cô sẽ nói: Đó chính là gặp lại Trần Lăng.

Bởi vì tất cả đều sẽ rối loạn…

“Có thể đi được chưa?”

“Vâng! Được.” Cô giật mình hoàn hồn, thu lại nét cười trên khóe miệng, cô như thế nào ngay lúc không nên nhất lại có thể ngẩn người ra như vậy.

Cô dập điện thoại, nhìn lên thì bắt gặp ánh mắt ngàn năm băng giá, lạnh thấu đến xương. Bất giác nhịn không được mà run lên.

“Tôi xuống dưới chờ cô!” Anh ta lạnh lùng bỏ lại một câu liền xoay người đi, cái ngữ khí này so với lúc nãy còn có vẻ phẫn nộ hơn.

Cô lại làm sai cái gì ư? Chẳng lẽ anh ta cho rằng cô vì việc tư mà lợi dụng điện thoại của công ty, người có tiền như vậy hẳn sẽ không tính toán chi li với cô thế chứ?

Xem ra cô nên bỏ nhiều công sức hơn mà nghiền ngẫm tính cách anh ta một chút mới được, nếu không sẽ rất khó hầu hạ một ông chủ buồn vui thất thường như vậy.

Ngồi trên xe anh ta, cô vô thức nhìn thoáng qua những chiếc tủ kính bên đường, căn bản chẳng hề để tâm đến nột thất bên trong xe.

Vốn định cùng anh trò chuyện, nhưng lại bị cái vẻ lạnh lùng ngàn năm băng giá của anh khiến cô muốn cách xa anh cả ngàn dặm.

Lâm Quân Dật thật sự là một người kỳ quái, sự chán ghét của anh ta đối với cô đều bày ra hết trên gương mặt, vậy vì cái gì mà còn muốn thuê cô?

Chẳng lẽ là anh ta đánh giá cao năng lực của cô? Thành thật mà nói, kinh nghiệm của cô mang đi so với người khác chỉ hơn có một chút mà thôi.

Nói đến năng lực, cô cảm thấy Triệu Thi Ngữ còn giỏi hơn cô rất nhiều, những tiệc tùng xã giao của công ty đều do Triệu Thi Ngữ giúp anh phụ trách. Kỳ thật, công ty rất cần những mối quan hệ xã hội, vì công ty vừa thành lập không bao lâu, phòng nhân sự còn chưa chú tâm đến kinh nghiệm phong phú của bộ phận quan hệ xã hội khi tuyển dụng, cho nên bộ phận quan hệ xã hội tạm thời không có tác dụng, những việc xã giao đều do Triệu Thi Ngữ phụ trách đi cùng anh.

* * * * * * * *

Trong trung tâm mua sắm, Lâm Quân Dật tập trung toàn bộ tâm tư vào mấy bộ trang phục đầy màu sắc mà cô bán hàng nhiệt tình giới thiệu, anh chăm chú ngắm nhìn kỹ lưỡng từng bộ từng bộ áo váy được cắt may tỉ mỉ, tinh xảo, hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của cô.

Nói cho đúng thì anh chưa bao giờ để tâm tới sự tồn tại của cô.

Cô bước theo anh, vụng trộm nhìn bóng dáng anh bị vây quanh bởi mấy cô nhân viên bán hàng, tâm tư Băng Vũ lại hồi tưởng về cảnh tượng đi dạo phố cùng Trần Lăng vài năm trước đây. Khi đó, cuộc sống của hai người thực khó khăn, mua sắm quần áo điều cân nhắc duy nhất là giá cả phải hợp túi tiền, mấy cô bán hàng vì thế mà luôn xem thường họ.

Nhưng nghèo khổ như vậy sao cô vẫn cảm thấy thật hạnh phúc!

Aizzz! Hận quá đi, oán quá đi, những ký ức đó trước sau cứ hiện hữu trong đầu cô như chưa từng mất đi.

Lời thề xưa đã tan vào hư vô, cô lại vẫn là ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ mà chưa chịu quên đi.

Một bộ váy dài màu đen xuất hiện trong tầm mắt cô ngăn cô suy nghĩ miên man về quá khứ.

Cô cúi đầu dấu đi sự thất thố của chính mình, rất nhanh tay nhận lấy bộ váy không dám chần chừ do dự chút nào nữa.

Nhìn qua bộ váy, may mắn thay, thật là vừa ý cô, không phải loại cổ khoét sâu, cũng không phải loại quá ngắn!

Bước ra từ phòng thử áo, nhìn vào trong gương Băng Vũ bị chính mình mê hoặc.

Bộ váy có thiết kế đơn giản, đường may lại tinh tế, vừa vặn ôm lấy những đường cong lung linh hoàn mỹ trên người cô, màu đen của chất vải satin càng làm tôn lên làn da trắng mịn bóng loáng, nhất là để lộ ra xương quai xanh cùng với bờ vai trắng trẻo gần như trong suốt. Cô đong đưa mái tóc quăn dài đến thắt lưng trưng bày ra hình ảnh một mỹ nhân nhất mực quyến rũ, nhưng lại không khiến cho người ta có cảm giác buông thả, lẳng lơ.

Khó trách anh lại xem thường cách ăn mặc của cô, anh đúng là người có gu thẩm mỹ không tầm thường chút nào.

Lén lút liếc mắt vào gương nhìn Lâm Quân Dật một cái, vốn định xem thái độ của anh ta có hài lòng với bộ dáng của cô hay không. Không nghĩ đến cô lại bắt gặp một đôi mắt chân thành ẩn chứa đầy thâm tình.

Cái nhìn khinh miệt, thâm u cùng với vẻ lạnh giá như băng ngàn năm cũng chẳng thấy đâu, chỉ còn sót lại trong ánh mắt ấy là nét chăm chú đầy say đắm, si mê…

Đáng tiếc là cô chỉ nhìn thoáng qua vì vậy không thể nắm bắt được thâm ý sâu xa trong đó.

Khi cô xoay người lại đối diện với anh, thì anh đã thay vào đó bằng ánh mắt lạnh lùng vốn có, và mang đến cho cô một đôi giày cao gót màu đen.

Cô đi vào mới phát hiện thật vừa khít với chân của mình…

Kiểu dáng cũng là loại cô thích, vừa cao quý vừa trang nhã.

Đôi mắt của người đàn ông này là thước đo sao? Thật là chuẩn xác!

Cô bán hàng không dấu nổi ánh mắt ngưỡng mộ vẫn đang lưu luyến trên người anh. Tuy rằng, Băng Vũ không đánh giá cao biểu hiện của những cô nàng phù phiếm xung quanh, nhưng phải thừa nhận rằng Lâm Quân Dật là người đàn ông đầy thu hút không thể hoài nghi được.

Vẻ ngoài lịch thiệp, sự nghiệp thành đạt, lại còn là một người đàn ông có thể kiên nhẫn dẫn phụ nữ đi mua sắm, đã thế lại còn săn sóc rất tỉ mỉ nữa.

Đặc biệt là động tác ký tên vô thẻ tín dụng, oai đến không thể không thừa nhận, mà lại còn là nghiễm nhiên ký vô ngay ô thanh toán vô hạn ngạch nữa chứ.

Người đàn ông như vậy khiến phụ nữ không si mê thì thật là một điều lạ lùng!

Đáng tiếc là anh ta rất lạnh lùng.

Từ khi bước vào trung tâm thương mại đến lúc thanh toán tiền, đến một câu anh ta cũng chả buồn nói với cô, quả thực lạnh lùng đến nỗi có thể đông lạnh người sống luôn.

Haizzz! Ai bảo người ta là ông chủ kia chứ, cô đành phải chủ động phá vỡ sự xấu hổ trầm mặc này thôi.

“Không thể ngờ Lâm tổng chẳng những làm ăn giỏi mà khiếu thẩm mỹ cũng tốt như vậy nha”. Cô vốn là muốn khen anh ta, vậy mà lời vừa thốt ra khỏi miệng mới phát giác trong đó chứa đầy hàm ý châm chọc, hy vọng đừng có chọc giận anh ta đi.

Lâm Quân Dật trầm mặc một lúc sau mới trả lời cô: “Cũng không phải là quá am hiểu, chỉ là bạn gái trước đây của tôi… rất thích tôi cùng cô ấy đi dạo phố, mua sắm thứ này thứ kia cô ấy cũng thích hỏi ý kiến của tôi, cho nên đây chỉ là thói quen mà thôi…”

Cô thật thích hai từ ‘bạn gái’ mà anh dùng. Xưng hô như vậy nghe rất là ngây thơ, thì ra Uyển Uyển nói anh ấy ‘chung tình’ là thật.

Nếu vậy, nhất định vị hôn thê của anh rất là hạnh phúc đây.

Cô mỉm cười nói: “Xem ra Lâm tổng rất yêu cô ấy.”

Anh thản nhiên quay đầu liếc nhìn cô một cái, không thừa nhận mà cũng không phủ nhận.

Nhưng cô cam đoan rằng bên trong cái liếc mắt thản nhiên ấy ẩn chứa một tia quyến luyến khó tả.

Cô bắt đầu tò mò, người phụ nữ có thể làm cho Lâm Quân Dật quyến luyến như vậy thì phải là một người hoàn mỹ đến mức nào? Hẳn phải là một cô gái mười phần cao quý, xinh đẹp tuyệt trần, trí tuệ và dịu dàng…

Cô vụng trộm nhìn bóng dáng anh, thì ra thế giới này không phải không có người đàn ông hoàn hảo, mà hầu hết loại vương tử cao quý này đều đã bị các công chúa thánh thiện sở hữu hết rồi, những người phụ nữ khác chỉ có thể ngước nhìn mà thôi!
4
Xem
Xã Giao Giả DốiChương 425/05/2013
5
Xem
Bị Giam Lỏng Phi PhápChương 525/05/2013
6
Xem
Tim Về Nơi Đâu?Chương 625/05/2013
7
Xem
Đêm Điên CuồngChương 725/05/2013
8
Xem
Đêm Rã RờiChương 825/05/2013
9
Xem
Cổ Tích Tình YêuChương 925/05/2013
10
Xem
Ký Ức Ngọt NgàoChương 1025/05/2013
11
Xem
Hành Vi Biến TháiChương 1125/05/2013
12
Xem
Yêu Và HậnChương 1225/05/2013
13
Xem
Ký Ức Ngọt NgàoChương 1325/05/2013
14
Xem
Ký Ức Ngọt NgàoChương 1425/05/2013
15
Xem
Say Đắm Triền MiênChương 1525/05/2013
16
Xem
Cõi Lòng Chìm NổiChương 1625/05/2013
17
Xem
Vô Duyên Hiểu NhauChương 1725/05/2013
18
Xem
Bế TắcChương 1825/05/2013
19
Xem
Thật Lòng Yêu EmChương 1925/05/2013
20
Xem
Là Tội Là NghiệtChương 2025/05/2013
21 - 26

Ông Chủ Là Cực Phẩm

tinybook tinybook
Ông Chủ Là Cực Phẩm
Ông Chủ Là Cực Phẩm là truyện ngôn tình nói về mối quan hệ giữa nữ vệ sĩ Nguy Đồng và hai vị sếp của cô.

Văn phong nhẹ nhàng mà ấm áp.

“Bị sếp đùa giỡn thì phải làm sao?”

Nguy Đồng: “Đánh anh ta!”

“Một hôm đột nhiên muốn đùa giỡn sếp thì phải làm sao?”

Nguy Đồng: “Tới luôn!”

Kéo người đàn ông tự cho mình là người si tình nhất nhưng lại tùy ý, phong lưu xuống, dìu người đàn ông tính khí cổ quái nhưng trong sạch, chỉ yêu bản thân lên.

Có một số đàn ông luôn cho rằng có thể vừa có vợ ngoan ở nhà vừa có nhân tình ở ngoài, coi phong lưu là vinh quang, coi tình cảm là ban ơn.

Nhưng trước mặt cô ấy, tất cả đều là xa vời, mặc kệ gia sản nhà anh có bao nhiêu số “0”, cô bảo đi đâu anh phải đi đó.

- Trước khi tìm thấy anh, cô luôn nghĩ, sẽ có một ngày tìm thấy người đó, đánh cho anh một trận, để cho anh cả đời đều nhớ đến cô.

- Sau khi tìm thấy anh, cô luôn nghĩ, trên đời sao lại có loại người như vậy, có thể vì một lời hứa, bất luận bị hiểu lầm hay bị tổn thương, vẫn tiến lên phía trước.

- Người đàn ông đó, cô yêu anh ấy.

Mời bạn đọc chiêm nghiệm chuyện tình đáng yêu, nhẹ nhàng của người con trai, chỉ vì một lời hứa mà bất chấp tất cả. Bên cạnh đó, lối hành văn của truyện online - Bà Xã Của Thủ Lĩnh Sát Thủ và Phu Quân Trắng Mịn Là Con Sói hứa hẹn sẽ khiến nhiều bạn đọc cảm thấy thú vị và mỹ mãn.

Hảo Thụ Thừa Song

tinybook tinybook
Hảo Thụ Thừa Song
Câu chuyện Hảo Thụ Thừa Song của tác giả Khiếu Ngã Tiểu Nhục Nhục thuộc thể loại ngôn tình sủng nói về... vào một đêm mùa hè, bầu trời vang lên từng trận sấm sét, mưa to tầm tả tựa như muốn cọ rửa toàn bộ thành trấn khiến mọi người đều đóng cửa không dám ra ngoài.

Loại thời tiết này cho dù là che dù cũng sẽ ướt sũng, làm gì có ai còn nguyện ý ra khỏi cửa nữa chứ.

Những tình khúc vàng trong truyện online hay ít nhiều sẽ khiến bạn đọc nhớ đến siêu phẩm Bởi vì quân hôn của tác giả Kỳ Vãn. Vẫn là một tác phẩm nhẹ nhàng, dẫn dắt cảm xúc bạn đọc.

Vân Sắc

tinybook tinybook
Vân Sắc
Được biết đến là một câu chuyện ngôn tình full, truyệnVân Sắc của Lục Uyển Cúc lấy bối cảnh tại thành phố Fireside San Francisco có không biết bao nhiêu bí mật chưa từng được khám phá nhưng cái tên Ân Thần Bắc và Diệp Vân Bắc lại không người nào không biết đến.

Hình như mặt trời đối với thế giới đầy tội ác này chính là điều rất xa xỉ. Tiểu Diệp buộc bản thân mình phải làm quen với cuộc sống nơi này. Cậu tự hỏi rằng anh sáng đã quên cậu bao lâu rồi? Cuộc sống đen tối như vậy còn tiếp diễn bao lâu?

Mọi thứ đều từ Ân Thần Bắc mà ra. Sử dụng thủ đoạn dã man nhường ấy trói buộc gắt gao Tiểu Diệp lại bên mình, y không hiểu đâu là dịu dàng, y chỉ muốn có Tiểu Diệp thôi, mà lại không biết, tự tay y đã bóp chết mọi đường yêu ngay từ thủa ban đầu…

Tác giả đưa mọi người đến một tình cảm khác của một thế giới khác như trong Ép yêu 100 ngày. Ở chỗ đó, ràng buộc và bị ràng buộc, yêu và bị yêu, ánh sáng và bóng tối, ấm áp và lạnh lẽo, xung đột cứ nối dài, còn truyện tình yêu này, liệu có thể tiếp tục hay không…

. / .

Tiểu thụ là một người đặc biệt. Là một cường thụ cường từ trong ra ngoài và chưa bao giờ thua, chưa bao giờ thua, không bao giờ thua…

Chính Lăng Vương Phi

tinybook tinybook
Chính Lăng Vương Phi
Tóm tắt nội dung truyện Chính Lăng Vương Phi là tác phẩm ngôn tình của Lãnh Nguyệt Dạ. Hơn hai mươi năm trời sống trong tranh đấu. Từ lần đầu tiên Mạc Tử Liên nhìn thấy Đông Phương Thiên Trạch liền nhất kiến chung tình. Sau đó lại dùng hết thủ đoạn để vào được Tịnh Khiêm Vương Phủ làm thiếp của hắn. Tuy nhiên hắn vẫn luôn không đoái hoài, mặc cho nàng hết náo loạn rồi lại tranh đấu. Đùa giỡn trong vòng vây thủ đoạn suốt mười lăm năm, lê một thân đầy thương tích, bàn tay dính đầy máu tanh bẩn thỉu... Nàng ... thê lương cười. Tới giây phút cuối cùng mới nhận ra, thì ra nàng đã sống một cuộc đời vô nghĩa.

Được cơ hội sống lại sau khi trải qua mấy ngàn năm chịu trừng phạt, lại trọng sinh qua rất nhiều kiếp mà vẫn giữ nguyên trí nhớ khiến Mạc Tử Liên có thể nhìn rõ cuộc đời. Nàng quyết định buông tha hết thảy những oán niệm thù hận trong quá khứ, một lần nữa làm lại cuộc đời. Cuối cùng, nàng gặp hắn.

Một tựa truyện ngôn tình đầy nổi bật, đề cao tính nhân văn và tình yêu. Mời các bạn cùng khám phá.

Không Nhận Người Tình Cũ

tinybook tinybook
Không Nhận Người Tình Cũ
Truyện ngôn tình vốn là thể loại được nhiều bạn đọc yêu thích và ủng hộ nồng nhiệt có lẽ bởi những dòng tâm sự thủ thỉ về tình cảm hay những cung bậc cảm xúc của yêu thương, tình cảm luôn đong đầy khiến người đọc có chút lắng lòng. Đọc truyện Không Nhận Người Tình Cũ của tác giả Dư Mật bạn đọc có đôi lúc sẽ nhận ra được những xúc cảm mà mình đã từng trải qua, có chút nhớ mong quyến luyến.

Nếu hỏi cô vì sao nhất định phải chia tay người yêu lâu năm, câu trả lời của cô chỉ có thể là thở dài bất đắc dĩ, tóm lại là một lời khó nói hết. Ban đầu vì để cho anh chết tâm, sau khi cô nói lời chia tay liền trốn đi nước ngoài. Vốn tưởng rằng thời gian có thể làm cho anh nguôi ngoai, tìm được mối lương duyên khác.

Ai ngờ cô vừa mới trở về nước không bao lâu, liền bị bạn bè kéo đi gặp gỡ. Anh lại nghênh ngang xuất hiện, nói với mọi người anh là tới bắt vợ chạy trốn. Thật bất ngờ là tất cả mọi người đều tin chuyện hoang đường mà vị ex boyfriend xuất sắc này của cô nói

Cô cứ như vậy bị anh mang về nhà, cùng anh nối lại duyên xưa... Bọn họ vốn không thể cùng nhau, nguyên nhân chia tay kia vẫn còn như một mặt tường cao chắn giữa họ. Cho dù anh cho là hai người có thể làm lại từ đầu, cũng rất có thành ý theo đuổi cô.

Thân là tổng giám đốc công ty tài chính cao cao tại thượng, săn sóc cô tỉ mỉ. Nhưng chỉ cần nghĩ đến cái lý do chia tay, cô lại không thể yên tâm. Khi cô rốt cuộc nói bí mật ra khỏi miệng, lại thấy được anh kinh ngạc, sững sờ. Cuối cùng, cô khóc rống lên tự nói với mình, tất cả giãy giụa đều đã kết thúc...

Đâu mới là cái kết cuối cùng cho truyện, liệu là thực hay là ảo mộng, tất cả rồi sẽ đi về đâu, liệu mọi thứ có còn tồn tại được tiếp nối tiếp không, liệu nàng còn thực như vậy chăng, yêu thương có quay về. Mời bạn đón đọc truyện và theo dõi những truyện khác cùng thể loại như: Duyên Tới Là Anh, Đêm Nay Ngủ Cùng Ai,...

Bảo Bối Háo Sắc Làm Bảo Mẫu

tinybook tinybook
Bảo Bối Háo Sắc Làm Bảo Mẫu
Bạn đang đọc truyện Bảo bối háo sắc làm bảo mẫu của tác giả Hắc Khiết Minh trên website tinybook.net.

Anh cho cô đi nhờ xe, lại hiệp nghĩa cứu con trai anh nên cô vô tình đánh rơi ví tiền phải bám lấy anh đòi tìm. Anh lại hiểu lầm cô là do cha anh phái đến để bắt anh tái hôn, bám chặt anh không buông. 
Nào ngờ cô nói thật, vì mất ví tiền phải cặm cụi ngồi làm con dấu ra bán. Cô muốn đến New York, anh vì áy náy đã cho cô đi cùng với điều kiện cô phải làm bảo mẫu trông hai đứa con sinh đôi của anh. Cô nhanh chóng đồng ý. Làm bảo mẫu không khó hai đứa nhóc rất ngoan, cái khó là nhìn thấy cha của chúng, cô lại trở nên háo sắc. Thế nhưng tiểu bạch thỏ chưa kịp giở trò thì đã bị chó sói đội lốt cừu đem ra ăn sạch…

Thầm Mến Có Chút Phiền

tinybook tinybook
Thầm Mến Có Chút Phiền
***

An Hiểu Hiểu làm nhân viên tiếp tân ở “Khang Linh” cũng sắp được năm năm, cô có cái đầu nhỏ xinh, diện mạo thanh tú, giọng nói cũng coi như ngọt ngào, cá tính có chút ngờ nghệch ── hay có thể nói là căn bản không có đầu óc, nhưng cũng coi như hoạt bát sáng sủa, đồng nghiệp từng làm việc với cô phần lớn đều khen cô là kiểu con gái làm cho người ta thoải mái, không cảm thấy áp lực.

Tuy không có năng lực gì hơn người, hoặc làm cho người ta khen là nhân viên chuyên nghiệp, nhưng cô cố gắng làm việc, sống nghiêm túc, mục tiêu chính là mua được một gian phòng nhỏ ở Đài Bắc tấc đất tấc vàng này, có thể thoải thoải mái an hưởng tuổi già.

Thay vì nói cô là kiểu con gái dễ chịu, chẳng rằng nói cô hoàn toàn là một cô gái sống theo chuẩn mực của kiểu người thực tế.

Không phải là duy nhất, An Hiểu Hiểu cũng như các nhân viên nữ khác trong công ty, cũng vụng trộm thầm mến tổng giám đốc Hạng Thanh Lỗi. Nhưng khác biệt là, cô rất rõ bộ dạng vốn có của mình, cũng không phải nổi tiếng hay là thục nữ có gia tài bạc triệu, mà chỉ là một nữ nhân viên bình thường, căn bản không có khả năng làm cho tổng giám đốc đại nhân coi trọng.

***

Thiếu chút nữa phá đi chuyện tốt của tổng giám đốc…. Kết quả bởi vì bị cắt ngang mà cô bị tổng giám đốc hoa tâm để mắt, trở thành “mục tiêu mới nhất”. Mãnh liệt tấn công làm cô không sao chống đỡ được. Đành phải bất cứ giá nào cũng phải nói chuyện rõ ràng. Cô vẫn biết mình chỉ là một cô gái nhỏ bình thường chưa từng nghĩ muốn giả dạng làm phượng hoàng.

Lần này cuộc sống bình thường đều bị xáo trộn. Cô biết, sau cùng cô bé lọ lem cũng phải trở về bộ dáng thật. Vì thế, cô cực kỳ đau đớn mà quyết định chạy trốn anh trước. Mời bạn đọc tiếp tục khám phá tựa truyện online hay – Thầm Mến Có Chút Phiền hoặc đến với những truyện ngôn tìnhkhác, điển hình như: Thật Khó Có Được Môn Đăng Hộ Đối và Đã Là Chuyện Của Hôm Qua.

Mười Lăm Năm Chờ Đợi Chim Di Trú

tinybook tinybook
Mười Lăm Năm Chờ Đợi Chim Di Trú
Bạn đang đọc truyện Mười lăm năm chờ đợi chim di trú của tác giả Doanh Phong trên website tinybook.net. Lòng bàn tay Lê Ly có một vết sẹo, nó chặt đứt con đường sự nghiệp, đường sinh mệnh, đường tình duyên. Đây là vết sẹo mà Bùi Thượng Hiên để lại cho cô, vĩnh viễn không mờ đi. Trọn mười lăm năm, cuối cùng Bùi Thượng Hiên cũng yêu Lê Ly. Thế nhưng, tình yêu của cô với anh đã không còn nữa. Thì ra tình yêu không phải chim di trú, nó không có ngày trở lại.

Bà Xã Mua Được

tinybook tinybook
Bà Xã Mua Được
Truyện Bà Xã Mua Được là một bức tranh hoàn cảnh trớ trêu của người con gái đầy cao thượng, gia đình đi vào đường cùng, người em đứng trước nguy cơ bỏ học...

Đứng trước tình cảnh ấy, là một người chị không còn cách nào khác cô phải bán thân mình để làm vợ cho đại gia. Cô phải chăm sóc anh tận tình, là một người vợ cũng như người giúp việc!

Bị người đời dòm ngó nhưng cô vẫn mặc kệ, cô nỗ lực cả bằng trái tim hi vọng anh sẽ có hạnh phúc từ cô. Liệu người vợ mua bằng tiền có thể đem được hạnh phúc hay chăng?

Thế Gia 2

tinybook tinybook
Thế Gia 2
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Thế Gia 2 thuộc thể loại ngôn tình sắc, mở màn về xuất thân trong gia đình thư hương môn đệ, là tài nữ đệ nhất kinh thành, cuối cùng lại bị bán làm thiếp cho một thương nhân, rơi vào thảm cảnh muốn sống được, muốn chết cũng không xong.

Trùng sinh trở về, Liên Nguyệt Dao thề, đời này sẽ không bao giờ để kẻ khác thao túng vận mệnh của nàng. Nàng phải đi một con đường mới, không ngại gian khổ, quyết chí đi đến cùng. Nhưng thế sự vô thường, bánh xe vận mệnh đã sớm chuyển hướng, tất cả đều đi lệch khỏi ý định ban đầu của nàng.

Mời các bạn cùng ủng hộ truyện và đừng bỏ qua Lãnh Hoàng Phế Hậu của tác giả Hồ Tiểu Muội nhé.

Tần Lâu Nguyệt

tinybook tinybook
Tần Lâu Nguyệt
Cuộc sống khi còn đang vương nợ hồng trần thì chẳng thể nào với đến được chân tu, là tâm không tịnh và lòng chưa yên, cô gái trong truyện Tần Lâu Nguyệt chính là như vậy.

Cuộc sống của nàng tưởng chừng sẽ rất êm đềm dù vẻ ngoài nao lòng nhưng. Trong mắt người thân, nàng là điềm xấu, là sao chổi, từ nhỏ đã bị ngăn cách với thế giới bên ngoài. Trên tình trường, bước chân nàng nghiêng ngả, thương thế chồng chất. Từng tình thâm ý trọng, từng gửi gắm tình cảm vào biểu ca của mình, thế nhưng vì công danh lợi lộc, hắn lại dễ dàng thay lòng. Nàng lập lời thề, vạn kiếp bất phục.

Một báu vật thanh lệ tuyệt trần, còn trẻ đã phải đốt thanh đăng làm bạn với cổ phật, thật có chút tiếc nuối. Thế nhưng, hoàng thái tử lại giúp đỡ nàng thoát ly bể khổ, mà phương pháp nhanh nhất lại khiến nàng lục căn không tịnh…. Đây chính là khiến cô cùng anh viết truyện tình cảm thắm nồng ư ?

Phải hay không lòng cô cũng đã dao động, phải hay không anh chính là chân mệnh thiên tử của cô, cùng đọc truyện để tìm câu trả lời nhé !!!

Thú Nô

tinybook tinybook
Thú Nô
Tóm tắt nội dung truyện Thú Nô nói về một tiểu thụ xuyên không vốn thích thú giao.

Quá trình cưa cẫm và cuộc chiến giành vợ một mất một còn của ngựa một sừng ưu mỹ, thanh cao và rồng xương khô tuấn tú hùng mạnh bá chủ một phương.

***

” An… dy… Hahh…”

Phong Tình kích động hô la, ôm đại hắc cẩu trên người, hưởng thụ thú tính của nó.

Andy là sủng vật hắn mua về hai năm trước, lúc ở chợ sủng vật liếc nhìn liền thích nó, mao phát mềm mại màu đen tinh khiết không một sợi hỗn tạp, thân thể cao lớn, ánh mắt hung tàn, bất đồng với những sủng vật cẩu ôn thuần khác, nghe nói nó từng được mua qua mấy lần, do cắn thương chủ nhân, lại bị trả lại đây, hiện tại cũng chưa có người dám chạm vào nó, Phong Tình không ngại, lúc trước liền mua, hắn không thích sủng vật cẩu ôn thuần, hắn yêu thứ gì đó có thú tính.

” Ahha… Andy…”

Phong Tình cảm thấy Andy sắp phát tiết, hậu huyệt vây lấy thú hành bị cái gì đó cứng cứng chặn lấy, mỗi lần đến lúc này, Phong Tình đều đặc biệt cố sức.

” Ngô… nhẹ chút…”

Phong Tình hô đau, bả vai bị chân trước Andy đè lại, như vậy thân thể hắn không thể rút lui vì va chạm, buộc phải tiếp nhận, bả vai cùng phía dưới đều đau, Phong Tình một tay ôm cổ Andy, một tay an ủi thứ nam tính bản thân, tận lực cấp cho mình một chút khoái cảm để bỏ qua đau đớn trên người.

***

Cùng tiếp tục đón đọc truyện ngôn tình sủng để theo dõi tựa truyện hấp dẫn này nhé.

Dâm Môi Sai

tinybook tinybook
Dâm Môi Sai
Tóm tắt nội dung truyện Về cái tên, dâm môi sai đây là nghề của nam chính. Khụ…dâm môi sai này không phải là môi giới cái kia nhé.

Chiết Hoa công tử, nổi tiếng gần xa, là một dâm môi. Cái gọi là dâm môi, tức chuyên đáp ứng yêu cầu của bọn người hèn hạ. Thế gian bất luận là nam hay nữ, là Tu La dạ xoa hay Tây Thi như hoa như ngọc, chỉ cần người trả giá, hắn nhất định sẽ thay người ra tay, tiền trao cháo múc, hoặc dâm hoặc giết hoặc bán hoặc tặng, muốn làm gì cũng được.

Doãn Thu Thủy trước năm 20 tuổi là một tài nữ và là đệ nhất mỹ nhân, cuộc sống rất hạnh phúc, nhưng sau đó vì có người bỏ tiền ra thuê Chiết Hoa công tử bắt cóc nàng để…khụ, Doãn Thu Thủy vì không chịu nhục nên tự tử nhưng không thành, sau đó mất đi giọng nói và bị bán vào thanh lâu ba năm. Nàng rất thông minh và am hiểu y thuật, ba năm trước đã hạ độc Chiết Hoa công tử, ba năm sau, hắn tìm gặp nàng và yêu cầu nàng giải độc. Nữ chính đồng ý nhưng với điều kiện hắn phải lấy nàng làm vợ, hơn nữa còn phải là chính thê, cưới hỏi đàng hoàng. Nam chính đồng ý mặc dù đã có ý trung nhân.

Xuyên suốt câu chuyện là quá trình trả thù của nữ chính, nàng tính kế ép nam chính tự tay bóp chết con mình, ép người hắn yêu phải thắt cổ tự tử. Sau cùng vì cứu nàng mà bị lộ thân phận, thân tàn ma dại, sau đó chứng kiến nàng chết lịm đi trong vòng tay mình, cuối cùng bị lăng trì đến chết. Ừm, đại khái kết cục khá bi thảm, cơ mà nó là một cái kết khá đẹp lòng đẹp ý.

Truyện vẫn theo phong cách trước đây của Nhất Độ Quân Hoa, người đọc căm phẫn nhưng không thể ghét được nhân vật nào, vì nếu đứng ở góc độ của họ mà nhận xét thì bạn cũng sẽ làm như vậy. Đại khái đây là một câu chuyện đáng đọc

Các bạn có thể đọc truyện Dâm môi sai full và download file prc trên trang webtruyen.com để đọc trên máy di động của mình.

Nhật Ký Xuyên Không: Tự Tạo Nghiệt Không Thể Sống

tinybook tinybook
Nhật Ký Xuyên Không: Tự Tạo Nghiệt Không Thể Sống
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Nhật Ký Xuyên Không: Tự Tạo Nghiệt Không Thể Sống do Cổ Mặc Y viết nhận được nhiều phản ánh tốt, người sáng tác viết xong cười đắc ý:\"Sau khi nhận ra bộ mặt thật của nữ chủ, các nam chính vẫn ở lại không rời bỏ, nam chung tình, gia thế tốt, ngoại hình đẹp...\"

Còn không nhắm vào trái tim của các thiếu nữ sao?

Sau khi viết xong:\"MK, nếu không phải mình là người viết ra cái truyện ngôn tình nữ cường này, thì mình đã lật cả tổ tông nhà tác giả hỏi thăm, thật đáng chết mà.\"

Ta hận, ta thật hận a! Vì sao lại xuyên không vào chính tiểu thuyết mình viết, còn không phải tức chết bản thân sao!? Đúng là....tự tạo nghiệt không thể sống a!

Khác với Trọng Sinh Độc Sủng Kiều Thê, tác phẩm mang văn phong mới lạ, độc đáo hứa hẹn sẽ chinh phục nhiều độc giả.

Phúc Yêu

tinybook tinybook
Phúc Yêu
Tóm tắt nội dung truyện Bạn đang đọc truyện Phúc yêu của tác giả Dư Uyển Uyển trên website tinybook.net. Thiết Mộc Ưng không biết nữ nhân ngốc nghếch Kim Phúc này ở đâu ra, xuất thủ cứu  hắn.Tất cả đều vì đòi lấy phần thưởng một núi bánh báo, có thể khiến nàng ăn thỏa thích. 

Hoa Nở Giữa Hè

tinybook tinybook
Hoa Nở Giữa Hè
Bạn đang đọc truyện Hoa Nở Giữa Hè của tác giả Cửu Dạ Hồi trên website tinybook.net. Vụ án lớn dẫn tới bi kịch tỷ đệ luyến: \"Rất nhiều năm sau đó, tôi một mình đi trên con đường kia. Trên dốc, tại ngã tư đèn xanh đèn đỏ thứ tư quẹo sang trái, phía sau cột điện gỗ, một cành cây nhàn nhạt mùi hương hoa hòe chìa ra ngoài bức tường xám xịt. Tôi đứng đó, ngẩng đầu nhìn ngọn đèn trong một gian phòng, sau đó rơi lệ. Lúc cánh hoa màu hồng nhạt chậm rãi rơi xuống, tôi yên lặng suy nghĩ, có ai biết chăng, ở nơi này, vào giữa mùa hè năm đó, đã từng có hai người cố gắng hết sức mong có được hạnh phúc, bất chấp tất cả để yêu nhau...\" Xin kỉ niệm câu chuyện thời trẻ đã đánh rơi vào năm 1999.

Thay Tim

tinybook tinybook
Thay Tim
Bạn đang đọc truyện Thay Tim của tác giả Lâu Tình Vũ trên website tinybook.net. “Có muốn ── đi theo tôi hay không?” Ngày đó, điều làm cho cô chú ý tới hắn, là sự cô đơn trên người hắn – giống như cô. Hắn ngồi một mình ở chỗ rẽ cuối con ngõ nhỏ, ánh mắt cô đơn, thái độ ngoan cố, Cho dù có đợi ở nơi đó trăm ngàn năm, cũng không từ bỏ; Cô không đành lòng nhìn hắn lang thang bên ngoài, động tâm cho hắn ở nhờ một đêm, Nhưng mà không ngờ, hắn lại không chờ đợi nữa, nhắm mắt đi theo sau cô; Cô không hiểu hắn đang đợi ai, vì sao lại không đợi nữa, nhưng mà Một người ăn cơm lữ hành, ngày ngày chỉ có chính mình nói chuyện với mình, cô mệt mỏi, Muốn có người chia sẻ tất cả, muốn ngả vào vòng tay ai đó sưởi ấm cho nhau, Muốn cuộc sống đơn điệu nhạt nhẽo này cũng có lúc đặc sắc; Hắn cô đơn, mà cô cũng muốn có người làm bạn, vậy thì có gì không thể? Cho nên, cô đồng ý, dẫn hắn về nhà, cũng muốn hắn hứa một điều ── “Cho đến khi tôi chết, anh không được rời khỏi tôi”

Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc

tinybook tinybook
Cô Vợ Trẻ Con Của Tổng Giám Đốc
Bạn đang đọc truyện Cô vợ trẻ con của Tổng giám đốc của tác giả Mộ Dung Tuyết Anh trên website tinybook.net. Đợi một chút, hiện tại là tình huống gì? Lần đầu tiên cô ra nước ngoài một mình, liền gặp một người đàn ông bá đạo độc tài, cô thừa nhận, người đàn ông trưởng thành này không phải đẹp trai bình thường, hơn nữa lại còn đẹp hơn cả người mẫu. Được rồi! Cô thừa nhận vóc dáng cô có chút nhỏ nhắn xinh xắn, nhưng cô không phải là con nít mà, cô đã là người trưởng thành rồi. . . . . . Nhưng mà, người đàn ông này sao lại xem cô như con nít? Ăn cô sạch sẽ cô không nói, nhưng anh lại còn muốn cô vĩnh viễn ở bên người anh, không được rời đi? Ân Dập Diễm, người đứng đầu Ân thị. Truyền thuyết, anh lãnh khốc vô tình, không một người đàn bà nào có thể lọt vào mắt của anh. Truyền thuyết, đàn bà của anh nhiều như cỏ rơm, gọi là có. Truyền thuyết, chỉ cần anh nhúng tay vào, trong nháy mắt có thể làm bất cứ công ty nào đóng cửa. . . . . .

Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không

tinybook tinybook
Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không
Nếu Không Đẻ Được, Anh Có Bỏ Em Không - Một câu chuyện kể có thật, đang rất nóng trên mạng internet Việt Nam.

Một câu truyện về đề tài hiếm muộn phổ biến trong xã hội ngôn tình hiện đại nhưng ít được nhắc đến trong văn học…

Một câu hỏi, một sự giải đáp cho những băn khoăn của phụ nữ, cũng như mọi người trong sự liên quan giữa hiếm muộn và hạnh phúc gia đình.

Một phạm trù đạo đức và tình yêu thương..

Một mặt của hiện thực xã hội.

Sửu Nhi

tinybook tinybook
Sửu Nhi
Nếu bạn yêu thích tuổi trẻ, tuổi thanh xuân thì siêu phẩm Sửu Nhi của Kỳ Lân Ngọc sẽ là tác phẩm ngôn tình hiện đại dành cho bạn.

Nó được gọi là Sửu Nhi bởi vì nó xấu xí, nếu người khác nhìn sơ qua thì thấy nó tuấn tú nhưng nếu nhìn kỹ trong truyện hay lại sẽ thấy xuất hiện một vết bớt đỏ,kéo dài xuống tận mắt, cơ hồ còn chiếm hết một phần năm khuôn mặt nên nhìn vào mặt nó giống y như mặt âm dương!

Chỉ vì nó xấu xí mà cha nó đã tước bỏ hết mọi quyền thừa kế tham hoan của nó, Sửu Nhi hoàn toàn mất hết tất cả.

Thời khắc mang theo khuôn mặt anh tuấn tiêu sái bước xuống máy bay, Lam Thần đã thầm thề, “Đinh Lập Hiên, tôi nhất định sẽ đoạt lại toàn bộ những thứ thuộc về tôi, tôi muốn ông phải tan nhà nát cửa, thê ly tử tán!”

tinybook Kho Sách








Chat