Quỷ Tướng Kỳ Án Chương 2 [ Quỷ Tướng ]

Quỷ Tướng Kỳ Án
Tác giả: Nhĩ Nhã
Thể loại: Tiểu thuyết
Nguồn: Dịch giả: Liên Phụng
Số chương: 21
Lượt xem: 4924
Tóm tắt nội dung:
[ Quỷ Tướng ] Chương 2
Tổng số chương: 21
1 - 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
[ Hai Tên Ngốc Gặp Nhau Tại Nhà Giam. ]Chương 1 06/04/2017
2
Xem
[ Quỷ Tướng ]Chương 2 06/04/2017
CHƯƠNG 2. [ QUỶ TƯỚNG ]

Bức hoạ kia thật đúng là vẽ “Quỷ tướng”, diện mạo dữ tợn, hết sức đáng sợ. Một khuôn mặt quỷ, da xanh lè, răng nanh sắc nhọn, tóc rối tung. Trên người mặc một bộ khôi giáp cũ nát, hai tay cầm một thanh đao lớn cùng một tấm khiên. Vóc người hết sức khôi ngô vạm vỡ, bắp thịt cuồn cuộn, gân xanh nổi cả ngoài da. Đừng nói chứ, từ thân người kéo dài cho đến thân mã cũng thật quá tự nhiên, bốn vó còn tráng kiện hữu lực, lại thêm một cái đuôi sư tử nữa.

*******************************************

Liễu công công mặc dù chỉ là một thái giám trong cung, thế nhưng thân phận thực sự lại có chút đặc biệt.

Nhắc tới vị công công này thực là có chút liên quan đến Thái hậu.

Năm đó, lúc hắn bị đưa vào cung, hắn mới chỉ có mười mấy tuổi, cũng rất ngây ngô, thường xuyên bị đánh mắng. Hôm đó cũng không biết là hắn làm rơi vỡ thứ gì, liền bị Đại thái giám treo ngược lên cây mà đánh. Vừa đúng lúc Thái hậu, cũng chính là Lý phi năm đó đi qua, cảm thấy hắn rất đáng thương, liền cứu hắn, từ đó mang theo bên người.

Lúc đó, Lý phi còn trẻ, tính tình lại rất ôn nhu, đối xử với kẻ ăn người ở hết sức khoan dung, Liễu công công tuổi còn nhỏ cũng được nàng ưu ái hơn.

Liễu công công này từ khi vào cung đã bị người ta đối xử như không khác gì một con cẩu, lần đầu tiên có người đối xử với hắn tốt như vậy, liền đối với Lý phi vô cùng trung thành cùng tận tâm. Sau đó lại xảy ra chuyện Ly miêu tráo Thái tử, Lý phi gặp rủi ro phải lưu lạc dân gian, Liễu công công lại vì cứu nàng mà bị người ta đánh cho trọng thương, bị ném tới bãi tha ma. Thế nhưng hắn mệnh trường, từ trong đống thi thể bò ra, gặp được cao nhân, học được một thân võ nghệ, một lòng vì Lý phi mà quyết tâm báo thù.

Người này tính tình cô tích âm ngoan, nhưng lại đối với Thái hậu trung thành nhất nhất. Năm đó, quá trình trở về cung của Lý phi hết sức gian nan, mà những người có công với nàng nhất, ngoại trừ Bao đại nhân cùng Bát Vương gia, còn có Bàng thái sư.

Thái sư vốn là người tinh tế, ánh mắt vô cùng chính xác, hắn đã vì Lý phi mà âm thầm góp ra không ít công sức, lại rất hợp với Liễu công công.

Thái giám là vô tử vô tôn, vì vậy Liễu công công liền xem Bàng phi cùng Bàng Dục như con, đặc biệt là đối với Bàng phi, nàng là người rất vừa ý Thái hậu, hắn liền đặc biệt chú ý đến cô nương tính tình có hơi kiêu ngạo này, cho nên lần này hắn bận trước rộn sau, cũng xuất ra không ít lực.

Triển Chiêu biết lão đầu này công phu rất tốt, hơn nữa hắn luyện đều là tà công, mặc dù tính tình âm độc, lại nhiều lần giúp kẻ sai trái, bất quá hắn đối với Bàng gia khẳng định vô cùng để ý, vì vậy đầu mối hắn thu được chắc chắn không ít.

Lão đầu tới trước mặt hai người, Triển Chiêu chắp tay với hắn, nói: “Công công, có một việc ta phải hỏi cho rõ trước đã.”

Liễu công công cũng không có cảm thấy ngạc nhiên, hỏi ngược lại Triển Chiêu: “Triển đại nhân có phải muốn hỏi rằng cái chết của Phương Tuấn đến tột cùng là có liên quan đến Tiểu Hầu gia hay không?”

Triển Chiêu mỉm cười gật đầu ———- Qủa nhiên thái giám có tuổi một chút trong cung đều đã đạt đến đẳng cấp yêu ma, đã thành tinh.

Liễu công công vẻ mặt rất nghiêm túc mà lắc đầu một cái: “Nửa điểm quan hệ cũng không có!”

Triển Chiêu khẽ cau mày.

“Không phải là ta thiên vị Tiểu Hầu gia.” Liễu công công hết sức nghiêm túc nói: “Đầu tiên, công phu của Phương Tuấn vô cùng tốt, nội lực cao cường, muốn một quyền có thể đánh chết hắn phải là một cao thủ tuyệt đỉnh! Thế nhưng Hầu gia một chút nội lực cũng không có, sống trong chăn ấm đệm êm, thường ngày cũng không có rèn luyện thân thể, một quyền của hắn ngay cả một con cẩu cũng không có khả năng đánh chết!”

Triển Chiêu gật đầu một cái.

“Tiếp theo, chuyện này có nhiều chỗ rất kỳ lạ.” Liễu công công nói tiếp: “Hầu gia mặc dù có chút kiêu ngạo cùng phóng túng, thế nhưng bên người hắn có nhiều gia tướng như vậy, vì sao lại phải tự mình động thủ đánh nhau với một người có công phủ giỏi hơn hắn rất nhiều? Hắn cũng không phải không biết Phương Tuấn là ai! Mấy gia tướng ở chung với hắn cùng với mấy bằng hữu của hắn đều nói, là do Phương Tuấn khiêu khích Tiểu Hầu gia trước, lại còn vũ nhục Bàng Phi cùng Thái sư.”

Triển Chiêu ngược lại có chút ngoài ý muốn, nói: “Không phải người ta vẫn nói Phương Tuấn là người văn võ toàn tài thấu tình đạt lý sao?”

“Lạ chính là ở điểm này!” Liễu công công nói: “Hôm đó, mấy tiểu nhị và khách nhân ở Thái Bạch Cư đều nói Phương Tuấn nói chuyện hết sức khó nghe. Dùng nhiều lời lẽ vũ nhục Tỉ tỉ cùng phụ thân người ta, là một nam nhân nhất định đều phải đánh lại.

Triển Chiêu cảm thấy buồn bực ——— Chẳng lẽ chuyện Phương Tuấn là người văn võ toàn tài, hiểu thi thư đạt lễ nghĩa chỉ là lời đồn thổi, còn thực tế lại là kẻ vô lễ ngang ngược? Hay là đã từng có thù oán gì đó với Bàng gia cho nên cố ý khiêu khích?

“Lúc ấy ta có hỏi qua những bằng hữu cùng ăn uống với Phương Tuấn khi đó.” Liễu công công nói tiếp: “Có người nói rằng, tâm tình Phương Tuấn hôm đó có điểm quái dị.”

“Quái dị thế nào?”

“Bản thân Phương Tuấn tương đối trầm ổn, hơn nữa được dạy dỗ cẩn thận nên rất có lễ phép, hôm đó không biết tại sao, tính khí trở nên rất nóng nảy!” Liễu công công nói: “Hôm đó hắn nói ra những lời ác ý vũ nhục Bàng Dục, khiến cho mấy bằng hữu của hắn cũng cảm thấy kỳ lạ ……….. Mặt khác bọn họ còn nói hôm đó cước bộ của hắn phù phiếm, tựa hồ như không có khí lực gì, vì vậy mới dây dưa với Bàng Dục đến mấy chiêu, nếu không, Phương Tuấn mới là người có thể một quyền đánh chết Bàng Dục.”

“Chẳng lẽ trước khi hắn giao thủ với Bàng Dục thì đã không ổn rồi?” Triển Chiêu suy nghĩ một chút, nói: “Thật ra thì có một phương pháp rất đơn giản để biết, nghiệm thi là ra thôi a.”

Liễu công công lại xua tay một cái: “Lúc Phương Tuấn vừa mới chết, nha sai liền đem thi thể hắn đến Đại Lý Tự, sau đó Nhị ca của Phương Tuấn đến, tâm tình rất kích động, hôm sau Đại ca của hắn cũng đến, không để cho ai động vào thi thể hắn, lại thêm mấy ngày sau, Kim Đao Vương gia liền cùng Lão Tam đem theo mấy vạn binh mã đến cửa Hoàng thành.”

Triển Chiêu nghe xong liền cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái, trình tự như vậy đúng là không hợp lẽ thường cho lắm!

“Tại sao Phương Tuấn lại ở Khai Phong?” Bạch Ngọc Đường hỏi một câu.

Liễu công công lắc đầu một cái: “Không biết, cũng không có ai truyền hắn vào! Bất quá hắn vốn cũng chỉ là một người thừa kế tước vị, cũng không mang trong mình chức vụ gì, có thể là hắn theo Nhị ca đến làm việc hoặc đi du ngoạn chẳng hạn”

“Thi thể hắn vẫn còn ở Đại Lý Tự sao?” Triển Chiêu hỏi.

“Ở thì có ở ….” Liễu công công do dự.

“Thế nào?” Triển Chiêu không hiểu.

“Phương Phách lại không cho phép người ta nghiệm thi.” Liễu công công bất đắc dĩ.

“Tại sao?” Triển Chiêu cau mày: “Chuyện này sẽ là trở ngại chuyện phá án?”

Liễu công công thở dài: “Phương gia kia nói là, người bị chết lúc đánh nhau với Bàng Dục, lúc ấy lại có nhiều người nhìn thấy như vậy, đã coi như có đủ nhân chứng cùng vật chứng rồi, còn phải nghiệm thi cái gì?”

Triển Chiêu nháy mắt mấy cái: “Cái này mà cũng nói được sao …….. Vậy ta cũng có thể nói hắn đang ăn cơm ở Thái Bạch Cư thì đột nhiên chết a, cũng có nhiều người nhìn thấy như vậy, nói không chừng có người hạ độc hắn đây.”

Liễu công công cười khổ: “Phương gia nói Tiểu Hầu gia là Hoàng thân quốc thích, cho dù là Đại Lý Tự hay Khai Phong phủ cũng có thể động tay động chân, như vậy thì phải làm thế nào?”

Triển Chiêu vừa nghe xong liền cảm thấy không lọt tai chút nào, nói: “Hắn hoài nghi Bao đại nhân không công chính liêm minh?!”

Liễu công công khoát tay, nói: “Cụ thể thế nào thì năng lực của Lão nô cũng hữu hạn, đành phải nhờ vào Triển đại nhân và Bạch Thiếu hiệp thôi.”

Triển Chiêu cau mày, Bạch Ngọc Đường dựa vào một bên lan can, vẫn bảo trì trầm mặc, nhưng sau khi nghe Liễu công công nói xong, Bạch Ngọc Đường cũng cảm thấy có nhiều điều khả nghi!

“Vậy Phương Phách kia đồng ý chờ một tháng, có nghĩa là hắn đồng ý để cho Bao đại nhân quay trở về thẩm tra vụ án sao?” Triển Chiêu hỏi.

“Đồng ý thì đồng ý, có điều hắn vẫn không cho phép nghiệm thi.”

Lúc này, Triệu Trinh đi ra.

Liễu công công vội vàng hành lễ, Triệu Trinh ý bảo không cần, thở dài: “Nếu như không phải là do ái phi của Trẫm thân mang lục giáp còn phải ngồi thiên lao, Trẫm hoài nghi Phương Phách có thể đem Bàng Dục xé nát trước mắt Trẫm.”

Triển Chiêu cau mày: “Ngang ngược như vậy?”

Triệu Trinh trưng ra một cái dáng vẻ vô cùng đáng thương: “Đúng vậy, Hoàng đế như Trẫm thế này cũng rất khó khăn a.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường theo bản năng mà giật giật khoé miệng ———– Nói đến một trình độ nào đó thì tính cách Triệu Trinh cũng quá kỳ lạ đi.

“Tại sao hắn sống chết cũng không chịu cho nghiệm thi?” Triển Chiêu nghĩ không ra.

“Cái này Trẫm có thể biết.” Triệu Trinh lại cung cấp thêm cho Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường một chút đầu mối: “Phương Phách thật ra thì chỉ là hạng hữu dũng vô mưu, năm đó chiến công người này lập không tệ lắm, nghe nói ………. hoàn toàn là nhờ vào Vu giáo.”

“Vu giáo?” Triển Chiêu thật sự muốn ngoáy lỗ tai một cái ——– Này có ý gì? Trước khi đánh giặc thì xem một quẻ hay là lạy một cái?

“Vu giáo kia quy củ rất nhiều, cụ thể thế nào còn cần phải đi hỏi mấy lão binh một chút, hoặc là hỏi xem trong quân của Cửu thúc có người nào biết không.” Triệu Trinh nói: “Vu giao đó quy tắc rất nghiêm khắc, một trong số đó chính là sau khi chết tuyệt đối không được phép động đến thi thể!”

Triệu Trinh nói đến đây, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều ngẩn người ——– Là trùng hợp sao? Trước kia người của Hoả chưởng môn dường như cũng có quy tắc không cho người khác động đến thi thể như vậy.

“Hình như là Tử thần cái gì đó.” Triệu Trinh vừa nói, vừa vẫy vẫy tay về phía trước.

Quả nhiên, chỉ thấy Nam Cung Kỷ không biết từ đâu nhô ra, xuất hiện trước mắt mọi người.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường đều cảm khái, Nam Cung Kỷ giống hệt cái bóng của Triệu Trinh, không có chỗ nào không thấy hắn.

“Truyền xong ý chỉ của Thái Hậu rồi sao?” Triệu Trinh đưa tay vỗ vỗ đầu vai Nam Cung Kỷ một cái, hình như là ở đó có chút bụi đất, có vẻ như hắn mới trở về.

“Đã đưa đến rồi.” Nam Cung Kỷ thấp giọng hồi bẩm: “Hạ phó tướng nói giao cho Cửu Vương gia xử lý.”

Triệu Trinh bất đắc dĩ thở dài: “Lúc trước ngươi tra được ra Tử thần cái gì?”

Nam Cung Kỷ suy nghĩ một chút, nói: “Tử thần ……. Là Quỷ Tướng phải không Hoàng Thượng?”

Triệu Trinh hình như là nghĩ tới, gật đầu một cái: “Hình như vậy, ngươi nói cho bọn hắn nghe đi, Trẫm về cung trước đây.” Nói xong liền mang người rời đi.

Nam Cung Kỷ rất bất đắc dĩ.

Liễu công công cũng vào chăm sóc Bàng phi, Nam Cung vừa định mở miệng, Triển Chiêu đã cản hắn lại: “Chờ chút chờ chút! Đợi ăn cơm nói!”

Nam Cung há miệng, Triển Chiêu liền lôi Bạch Ngọc Đường, mời Nam Cung đi Thái Bạch Cư ăn Cua chua cay.

…………………..

Tại lầu ba của Thái Bạch Cư, Bạch Ngọc Đường quyết định ngồi trong một nhã gian.

Nam Cung Kỷ nhìn nhìn trước mắt, vừa thấy Bạch Ngọc Đường dựa vào cửa sổ uống rượu, lại thấy Triển Chiêu cầm cái chân con cua …….. rốt cuộc cũng hiểu “ăn cơm” là có ý gì.

Triển Chiêu thả một con cua vào bát Nam Cung Kỷ, cười híp mắt mà hỏi hắn: “Cái gì Quỷ với Tử Thần?”

Nam Cung ngược lại cũng cảm thấy đói bụng, liền bóc cua, vừa ăn vừa nói với Triển Chiêu: “Ta tìm một lão binh trong quân hỏi một chút, năm đó Phương Phách a …. Nói như thế nào đây, lúc đánh giặc năm đó cũng có không ít tướng lĩnh trong quân thịnh hành thờ Vu giáo, Thần minh của bọn họ chính là Quỷ Tướng!”

Triển Chiêu nghe thấy cũng mới mẻ: “Lúc đánh giặc không phải là thường bái Quan nhị gia sao, lại còn bái cái gì Thần Minh a?”

“Quỷ tướng …….” Bạch Ngọc Đường uống rượu, tự nhiên lại lầm bầm lầu bầu một câu.

Triển Chiêu nhìn hắn: “Nghe qua sao?”

Bạch Ngọc Đường chậm rãi uống một ngụm rượu, trả lời: “Tên thật khó nghe.”

Nam Cung Kỷ lắc đầu: “Mấy cái truyền thuyết xưa này hiện nay không có được thịnh hành cho lắm, có lẽ là bởi Cửu Vương gia lúc đánh giặc ngay cả Bồ tát cũng không thèm bái cho nên sau đó mấy cái phong trào này liền bị thất truyền ……. nghe nói Quỷ này là cổ dài, đầu người còn thân cùng chân lại là của ngựa.”

“Đầu người thân ngựa sao?” Triển Chiêu ngẩng mặt lên trời bắt đầu tưởng tượng, một lát sau, lại hỏi: “Là chân trước hay chân sau của ngựa vậy?”

Nam Cung bị hắn chọc cười: “Lão binh đó nói với ta, chỉ có đầu là của người, còn thân cùng chân đều là giống ngựa.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường lại rất ăn ý cùng nhau ngẩng mặt lên trời tưởng tượng, hồi lâu sau ……

Bạch Ngọc Đường lại hỏi: “Không mặc quần sao?”

Khoé miệng Triển Chiêu giật giật mấy cái ——– Trọng điểm mà Bạch Ngọc Đường chú ý quả nhiên không giống với người bình thường.

Nam Cung đặt con cua xuống, rút ra một chiếc khăn lau tay, sau đó từ bên hông lấy ra một cuộn giấy đã ố vàng, đưa cho Triển Chiêu: “Đây là hình ảnh của Quỷ Tướng mà một lão binh lén cất giấu cho ta.”

Triển Chiêu ngậm một cái chân cua, thuận tay rút một chiếc khăn lụa từ trong ống tay áo của Bạch Ngọc Đường ra, xoa xoa tay một chút, sau đó lại nhét vào trong ống áo Bạch Ngọc Đường, thuận tay nhận lấy cuộn giấy kia, nhẹ nhàng tiêu sái mà mở ra xem.

Bạch Ngọc Đường cảm thấy động tác này của Triển Chiêu làm cũng thật quá liền mạch rồi, lại còn làm rất tự nhiên thư sướng nữa ……

Bức hoạ kia thật đúng là vẽ “Quỷ tướng”, diện mạo dữ tợn, hết sức đáng sợ. Một khuôn mặt quỷ, da xanh lè, răng nanh sắc nhọn, tóc rối tung. Trên người mặc một bộ khôi giáp cũ nát, hai tay cầm một thanh đao lớn cùng một tấm khiên. Vóc người hết sức khôi ngô vạm vỡ, bắp thịt cuồn cuộn, gân xanh nổi cả ngoài da. Đừng nói chứ, từ thân người kéo dài cho đến thân mã cũng thật quá tự nhiên, bốn vó còn tráng kiện hữu lực, lại thêm một cái đuôi sư tử nữa.

“Nga ………..” Triển Chiêu cảm khái sờ sờ cằm: “Thật thần kỳ!”

Bạch Ngọc Đường nhìn lướt qua, đột nhiên cười một tiếng.

Triển Chiêu ngẩng mặt lên nhìn hắn, bộ dáng như đang muốn hỏi ——— Có cái gì buồn cười sao? Ngươi nói ra chút để ta cùng cười một cái.

Bạch Ngọc Đường chỉ chỉ thân người, lại chỉ chỉ thân mã, nói: “Đây là người hay là thần gì đó thì ta không biết, chẳng qua là ta cảm thấy hình dạng xương cốt này có chút kỳ lạ, còn nữa, hắn trên dưới hai thân đều có xương sườn, vậy thì có mấy quả tim mấy lá phổi? Thường ăn cơm hay là thường ăn cỏ?”

Triển Chiêu nháy mắt mấy cái, tiếp tục sờ cằm ——— Cái này thực sự rất buồn cười.

“Thần minh này lợi hại vậy sao?” Triển Chiêu hỏi Nam Cung Kỷ.

“Ân ……… Tương truyền thì chỉ cần thành tâm bái, đêm đó Quỷ Tướng sẽ đột nhiên xông vào quân doanh của địch nhân, đem địch nhân giết không còn một giáp.” Nam Cung vừa nói, vừa đẩy ra một con cua, cảm khái một chút ——- Thịt cua thật nhiều! Thật cay a!

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn chằm chằm Nam Cung.

“Thật đó.” Nam Cung lấy cái muỗng lọc thịt cua, nói: “Lão binh đó nói với ta như vậy, cũng không phải là ta bịa ra đâu.”

“Nhưng mà nếu như ta có thể bái thì không phải là địch nhân cũng có thể bái sao?” Triển Chiêu vẫn cảm thấy không thể nào tin được: “Tại sao lại không thấy Quỷ xông vào doanh trại quân ta?”

“Quỷ Tướng là người Hán!” Nam Cung Kỷ ngắn gọn trả lời một câu.

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường một lần nữa trầm mặc.

“Vậy tại sao Hoàng Thượng lại nói đó chính là Tử thần?” Triển Chiêu vẫn tương đối tỉ mỉ, hỏi Nam Cung Kỷ: “Ngươi có phải có chuyện vẫn chưa nói hay không?”

“Ân……..” Nam Cung suy nghĩ một chút, nói: “Có tin đồn rằng, Quỷ Tướng kia phải một mạng đổi một mạng, nói cách khác, nếu như muốn hắn giết bao nhiêu quân địch, phải cho hắn bấy nhiêu cái mạng.”

“Có ý gì?” Triển Chiêu cau mày.

“Có hai cách nói.” Nam Cung Kỷ lọc xong hai cái càng cua, nói: “Ngoài sáng thì nói là các tướng lĩnh dùng người giấy để lừa Quỷ Tướng, cũng lại có người nói là dùng đồ cúng tế thay thế.”

“Vậy cách nói trong tối thì sao đây?” Bạch Ngọc Đường hỏi.

“Năm đó, lúc đánh giặc có xảy ra một số chuyện, tuy rằng quân ta thắng lớn, thế nhưng dân chúng ở phụ cận cũng biết mất một cách rất thần bí.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường kinh ngạc.

“Ngươi muốn nói, năm đó các tướng lĩnh giết chết hàng trăm người ở địa phương để trao đổi với Quỷ Tướng, cho nên mới có thể thắng lợi?” Triển Chiêu cau mày: “Vậy còn đánh giặc làm cái gì? Đánh giặc không phải là để bảo vệ những dân chúng đó hay sao?”

“Cho nên mới nói đó chẳng qua cũng chỉ là lời đồn đại, cũng không có gì chứng thực.” Nam Cung Kỷ nhắc nhở: “Phương Phách cũng đã sắp tám mươi tuổi rồi, lúc hắn đánh giặc khi đó còn chưa có đến bốn mươi tuổi, bây giờ muốn tìm được một lão binh năm đó cũng không dễ dàng gì!”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường gật đầu một cái.

“Cũng chính bởi vì nguyên nhân này, cứ chiến địa nào sắp có quỷ xuất hiện là thôn dân địa phương nơi đó sẽ biến mất chỉ trong một đêm, cho nên nhiều nơi đều gọi Quỷ này chính là Tử thần.” Nam Cung nói: “Lúc ta nói cho Hoàng Thượng biết, hắn có phản ứng rất lớn đối với chuyện này cho nên có thể cũng quên luôn chuyện Quỷ Tướng, chỉ nhớ có Tử thần thôi.”

“Phương Phách chẳng lẽ cũng vì nguyên nhân này mới không cho người ta động đến thi thể Phương Tuấn a ……..”

Triển Chiêu cảm thấy Lão đầu này cũng không cứu được nữa.

“Còn có một tin đồn khác nữa, muốn nghe không?” Nam Cung Kỷ ăn cũng sắp đủ rồi, tính bát quái lại nổi lên.

Triển Chiêu gật đầu một cái, ý nói muốn nghe, Bạch Ngọc Đường cũng giương mắt mà nhìn hắn.

“Thật ra Phương Phách có năm con trai!” Nam Cung Kỷ nói: “Theo thứ tự chính là Phương Văn, Phương Vũ (*), Phương Toàn, Phương Tài và người nhỏ tuổi nhất chính là Phương Tuấn, Văn Võ Toàn Tài Tuấn.”

(*) Vũ = Võ

Triển Chiêu cảm thấy không hiểu, nói: “Ta lần đầu nghe thấy chuyện như vậy, không phải người ta nói chỉ có Văn Võ Tài Tuấn thôi sao? Ở đâu lại thêm một cái Phương Toàn?”

“Lão Tam thực sự phải là Phương Toàn.” Nam Cung Kỷ nói: “Tứ huynh đệ theo thứ tự chính là Văn Võ Toàn Tài mà lần lượt đặt tên, lúc đó còn chưa có Phương Tuấn a, ai mà có thể ngờ được lão đầu hơn sáu mươi tuổi lại có thêm nhi tử? Phương Phách vô cùng mê chiến tranh, đối với chiến trường luôn nhớ mãi không quên, lúc nào cũng hi vọng mình sẽ bồi dưỡng ra được mấy Đại tướng quân rong ruổi sa trường lập công lao cho đất nước. Vì vậy năm đó, lúc hắn lạy Quỷ Tướng có xin một quẻ, chính là quẻ đoán tiền đồ tương lai của bốn nhi tử. Năm đó có một thầy tướng mù coi bói cho hắn, nói hắn có một quái tượng, quái tượng đó chính là: Nhất đôn hậu, Nhị hàm trực, Tam ngỗ nghịch, Tứ vô phúc, Ngũ đằng đạt(*)!”

(*) Nghĩa là: Con cả nhân hậu, con trai thứ hai trung thực, con trai thứ ba không biết vâng lời, con trai thứ tư không có phúc, con trai thứ năm đăng đạt hiển hách.

Triển Chiêu cau mày: “Lão tướng quân này sao lại giống y như mấy lão bà bà vậy, mấy thứ này cũng tin?”

“Thì như vậy đó.” Nam Cung Kỷ nhún vai: “Cũng bởi cái quái tượng này mà từ nhỏ Phương Phách cũng không có thương yêu gì Lão Tam, sau đó khi Lão Ngũ ra đời, hắn càng mừng rỡ, cũng càng tin tưởng vào quẻ tượng đó hơn ……… Chính bởi vì nguyên nhân này mà nghe nói Lão tam Phương Toàn từ nhỏ đã rất cực khổ, liên luỵ khiến cho nương hắn cũng bị thất sủng. Cuối cùng trong một lần Phương Toàn ra ngoài làm việc, gặp phải hoả hoạn nên bị thiêu chết. Sau khi hắn chết không bao lâu, nương hắn cũng bệnh mà qua đời. Phương Phách ngay cả tìm cũng không có phái người đi tìm thi thể nhi tử, trực tiếp đem gia phả sửa lại, gạt đi cái tên Phương Toàn.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nghe xong cũng cảm thấy khó hiểu, đây thực là trên đời chuyện gì cũng có thể có đi, thật uổng cho Phương Phách đường đường là một đại tướng quân, lại chỉ vì một thầy tướng số nói mấy câu mà ngay cả con trai của mình cũng coi như cừu địch ……………………

“Có thể thấy được coi mệnh như vậy cũng rất chính xác a.” Bạch Ngọc Đường bưng cái ly, sâu xa mà nói một câu: “Ai bảo hắn bỏ Lão Tam đi? Không có Lão Tam, Lão Ngũ liền biến thành Lão Tứ, như vậy chẳng phải là vô phúc rồi sao!”

Triển Chiêu suy nghĩ một chút, gật đầu: “Đúng là như vậy.”

Nam Cung sau khi đem những chuyện phải nói đều nói xong rồi, hắn cũng ăn uống no đủ rồi liền vỗ vỗ tay nói phải về cung phục mệnh, trước khi đi cũng không quên nhắc nhở Triển Chiêu: “Ngày mai Âu Dương cùng Trâu Lương sẽ về đến, Âu Dương có lẽ trước đó sẽ phải cãi nhau với Phương Phách một trận.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cùng không khỏi cảm thấy nên mua một chút cổ gà, chân vịt cái gì đó để mai còn đi tìm chỗ, ngồi vừa ăn vừa nhìn Âu Dương mắng người nữa.

“Nhắc tới chuyện này, Phương Phách dù sao cũng hơn tám mươi rồi.” Nam Cung lắc đầu một cái: “Ngày mai tốt nhất là đừng bị Âu Dương mắng cho tức chết.” Nói xong, từ cửa sổ nhảy đi mất.

Người đi rồi, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường tiếp tục ăn cua, uống rượu, hai người cùng thương lượng, buổi tối lẻn vào Đại Lý Tự nhìn trộm thi thể của Phương Tuấn một chút ………..

Nói đến đây, Triển Chiêu đột nhiên: “A!” một tiếng.

Bạch Ngọc Đường bị hắn làm cho cả kinh, nhìn hắn hỏi: “Làm sao vậy?”

Triển Chiêu cầm chân cua gõ gõ cái chén: “Quên hỏi xem Bao Duyên tại sao lại phải ngồi thiên lao rồi!” Đăng bởi: admin

3
Xem
[Mưu Kế Của Thử Miêu ]Chương 3 06/04/2017
4
Xem
[ Ngoan Mà Hư ]Chương 4 06/04/2017
5
Xem
[ Thành Khai Phong Náo Nhiệt. ]Chương 5 06/04/2017
6
Xem
[ Kỳ Ba Thái Đa ]Chương 6 06/04/2017
7
Xem
[ Thay Nhau Tranh Nổi Bật ]Chương 7 06/04/2017
8
Xem
[ Quỷ Kỳ ]Chương 8 06/04/2017
9
Xem
Chương 9Chương 9 06/04/2017
10
Xem
[ Huyết Chú Diện Nhân ]Chương 10 06/04/2017
11
Xem
[ Vấn Đề Trước Đó ]Chương 11 06/04/2017
12
Xem
[ Loạn Chiến ]Chương 12 06/04/2017
13
Xem
[ Diện Nhân Trận ]Chương 13 06/04/2017
14
Xem
[ Diện Nhân Chân Tướng ]Chương 14 06/04/2017
15
Xem
[ Ý Thức Của Minh Sủng ]Chương 15 06/04/2017
16
Xem
[ Đêm Dần Trôi ]Chương 16 06/04/2017
17
Xem
[Khi Miêu Mất Thử ]Chương 17 06/04/2017
18
Xem
[ Đại Chiến Sắp Tới ]Chương 18 06/04/2017
19
Xem
[ Dính Dính ]Chương 19 06/04/2017
20
Xem
[ Đứa Con Không Vâng Lời ]Chương 20 06/04/2017
21 - 21

Dẫn Linh Sư

tinybook tinybook
Dẫn Linh Sư
Truyện Dẫn Linh Sư của tác giả Mục Tiểu Trần là một truyện tiểu thuyết hay, đam mỹ đô thị, linh dị, tiên ma, gương vỡ lại lành, hào môn thế gia. Cường thế bá đạo công x Trầm ổn bình tĩnh thoải mái thụ. 1×1 HE.

Bạch Diệc Trạch trong truyện vào lúc tròn mười tám tuổi thì trên người xuất hiện ấn ký của dẫn linh sư, và cũng từ đó trở thành dẫn linh sư duy nhất ở nơi đây. Bởi vì không thể rời khỏi thành phố vô tận này, nên hắn bắt buộc phải chia tay với Sở Mặc.

[365 Nghề Hệ Liệt] - Bộ 2 - Xã Hội Hình Chữ M

tinybook tinybook
[365 Nghề Hệ Liệt] - Bộ 2 - Xã Hội Hình Chữ M
Truyện [365 Nghề Hệ Liệt] - Bộ 2 - Xã Hội Hình Chữ M của tác giả Á Hải là câu chuyện tiểu thuyết full về viên đạn thứ hai của Hệ liệt 365 nghề đã được bắn ra!

Xã hội lúc này được chia ra nhiều lĩnh vực cùng những ngành nghề khác nhau, là một xu hướng toàn cầu hóa, người giàu trên thế giới hiện nay kiếm được rất nhiều tiền, của cải ngày càng nhiều thêm.

Trong khi đó, truyện về giai cấp tư sản mất đi lực cạnh tranh lại suy yếu thành giai cấp trung hạ lưu (giữa trung lưu và hạ lưu), toàn bộ tài sản xã hội của khối này bỗng nhiên có một lỗ hổng rất lớn, giống như là chữ M, toàn bộ thế giới chia làm ba khối, người nghèo bên trái ngày càng tăng, người giàu bên phải cũng ngày càng nhiều, nhưng mà khối ở giữa thì bị nhốt lại, sau đó dần biến mất.

Chàng Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh

tinybook tinybook
Chàng Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh
Truyện Chàng Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh của tác giả Bình Quả Thụ là một câu truyện ngôn tình hiện đại, tiểu thuyết full, đam mỹ, nhất thụ nhất công, HE.

Như tựa đề, đây là câu truyện hot về một paparazzi nho nhỏ và một đại minh tinh quay trở lại giới giải trí sau một thời gian dài. Tình cảm ấm áp bắt đầu từ một tối mùa xuân, là hộp sữa chua cùng một miếng bánh nhỏ, sưởi ấm ngày sinh nhật cô đơn của một người. Muốn biết câu chuyện của họ ra sao, xin mời đón đọc.

Lấy Chồng Nhà Giàu

tinybook tinybook
Lấy Chồng Nhà Giàu
Thể loại: Đam Mỹ, Văn học phương Đông, tiểu thuyết full.

Nam chính trong truyện Lấy Chồng Nhà Giàu là Lộ Tiểu Phàm không được học hành tới nơi tới chốn, xuất thân bần hàn nhưng lại được một gia đình để ý chọn làm con rể.

Hắn cứ nghĩ mình được vào nhà quyền quý là sung sướng nhưng thật ra là đổ vỏ cho người khác. Tuy vợ không được như ý, nhưng may sao cậu có một ông anh vợ như ý, trong truyện online thì xuất thân cao quý, vừa đẹp vừa tài, học hành cũng là trường đại học danh tiếng, nổi trội cả thành tích học tập lẫn đạo đức.

Bối Luật Thanh… quả thực là đối tượng để cậu ngưỡng vọng.

Đáng Yêu Tiểu Nam Sinh Vs Đáng Ghét Đại Nam Nhân

tinybook tinybook
Đáng Yêu Tiểu Nam Sinh Vs Đáng Ghét Đại Nam Nhân
Truyện Đáng Yêu Tiểu Nam Sinh Vs Đáng Ghét Đại Nam Nhân của tác giả Tàng Yêu ( Nguyệt Hạ Lan) thuộc thể loại truyện tiểu thuyết ngôn tình Nhất công nhất thụ , đô thị tình duyên, HE.

Một tiểu nam sinh đáng yêu tên “Phương Nguyệt Tầm”, gặp được một đại nam nhân đáng ghét tên “Long Nghiễn”. Một người nóng tính như mèo rừng con, một người vạn năm mặt lạnh như băng. Hai người gặp nhau rồi trần duyên này sẽ xảy ra truyện gì?

Mời các bạn đón xem nhé.

Không Điên Không Thể Sống

tinybook tinybook
Không Điên Không Thể Sống
Truyện online hay Không Điên Không Thể Sống của tác giả Vi Tiếu Đích Miêu là câu chuyện đam mỹ, tiểu thuyết hiện đại đô thị, 1vs1, HE.

Một người là Diệp Trăn Diệp lão sư dương tiến sĩ thiên tài, truyện sẽ chẳng có gì nếu dùng trí tuệ siêu phàm cùng 7 năm kiên trì bền bỉ kiên định, cuối cùng cũng từ trong tay địch cướp được một nụ hôn quý báu.

Một người nữa là Đào Khả, một nghiên cứu sinh khả ái, dùng toàn bộ lý trí cùng hàng rào phòng thủ cường liệt, trường kì kháng chiến suốt 7 năm ròng rã, đến cuối cùng, vẫn mất vào tay giặc một nụ hôn.

Mạt Thế Xâm Nhập

tinybook tinybook
Mạt Thế Xâm Nhập
Truyện Mạt Thế Xâm Nhập của tác giả Nam Qua Lão Yêu là một câu truyện đam mỹ mạt thế, dị năng, cường cường, tiểu thuyết full, 1×1. Hiện tượng lạ từ trên trời buông xuống, người ngoài hành tinh xâm lược.

Trạch nam[1] chốn công sở, Phó Sử Ngọ, bị mạt thế đột ngột tiến đến làm cho chết đi sống lại, truyện may mắn có người hàng xóm cường tráng lại mười hạng toàn năng, Đường Húc Hải trên đường chạy trốn thuận tay ‘vớt’ y theo.

Uy Vũ Hoàng Phi

tinybook tinybook
Uy Vũ Hoàng Phi
Truyện Uy Vũ Hoàng Phi được đánh giá là một tựa tiểu thuyết hay thuộc thể loại truyện đam mỹ. Vũ Kiếm Anh nhất thời lanh mồm lanh miệng, vô tình đắc tội với Hoàng đế Hạ Thủy Hàng, ngoài ý muốn khiến tỷ tỷ trở thành quý phi. Vì muốn trốn ra khỏi cung khuynh, Vũ Tú Anh mời đến cao thủ dịch dung, làm dụng quyền uy bức Vũ Kiếm Anh thay thế nàng ở lại trong cung.

Trong một vụ án vũ cơ ám sát, Vũ Kiếm Anh vì cứu Hạ Thủy Hàng mà bị trọng thương và cũng bại lộ luôn chuyện thế thân, không ngờ Hạ Thủy Hàng không những không trách tội, còn phong cho Vũ Kiếm Anh danh hiệu Anh dũng Vũ Quý phi, được tham gia lễ tế xuân ở đỉnh Ngư Long sơn, tại đây Vũ Kiếm Anh lại diễn tiếp màn Anh hùng cứu mỹ nhân nhưng không ngờ lại cùng Hạ Thủy Hàng rớt xuống vực sâu. Nhưng mà, Vũ Kiếm Anh lần này không những người rớt mà tâm cũng rơi theo anh.

Mời các bạn cùng đón đọc truyện hay này.

Thiếp Cư Noãn Các

tinybook tinybook
Thiếp Cư Noãn Các
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Thiếp Cư Noãn Các thuộc tiểu thuyết hay nói về một đại vương gia rất giỏi trong việc chinh chiến và đặc biệt là hắn có một biệt viện rất rộng lớn trong đó chứa toàn những mỹ nữ hết mực yêu thương chiều chuộng hắn.

Nam nhân rồi lại nam nhân, tình rồi lại tình đều đến ở Noãn các, tự xưng một tiếng thiếp thân. Bọn họ phản kháng, bọn họ bất đắc dĩ, bọn họ đều có ý chí nam nhân cùng chân tình. Nhưng dù không nghĩ tranh đấu, cũng tránh không khỏi vận mệnh quay vòng, phản bội thương tổn, ân oán tình cừu.

Làm sao tránh khỏi những chuyện ân oán đó, khi phải tranh nhau giành ân sủng của hắn chứ. Các cô gái mặc dù là rất thương tâm nhưng chỉ mì muốn chiếm được tình yêu thì bất chấp thủ đoạn...

Bên cạnh chiêu mộ tựa truyện hay thì Cưng Chiều Vô Hạn sẽ là tác phẩm nối tiếp cảm xúc bạn đọc.

Chất Tử Vu Li

tinybook tinybook
Chất Tử Vu Li
Truyện Chất Tử Vu Li của tác giả Đoan Mộc Dư là một câu truyện thuộc thể loại đam mỹ, cổ trang cung đình, nhất công nhất thụ, tiểu thuyết, etc.

Một người là Hoàng tử Tây Đoan quốc bị phụ vương vứt bỏ, sang Đông Ly làm chất tử đã được ba năm, chịu nhiều ủy khuất. Truyện về một người là bảo đệ thân cận của Đông Ly vương, tính tình cổ quái, âm tình bất định, xem mạng người như cỏ rác. Hai người gặp nhau, không biết là khởi đầu hay kết thúc?

At First Sight

tinybook tinybook
At First Sight
Tóm tắt nội dung truyện Truyện At First Sight, truyện tiểu thuyết hoàn nói về một cô gái biết rõ là mình không thể nào thích một người đào hoa như hắn ta nhưng tại sao trong đầu cô lúc nào hình bóng hắn cũng lúc ẩn lúc hiện.

Cô biết được anh ta trong một bữa tiệc với em gái mình, hắn được mệnh danh là kẻ sát gái, cô nào trong hóm đó hắn cũng đã từng quan qua hết thảy không chừa ai. Nhưng đối với cô hắn chỉ là một kẻ thực dụng không đáng để được quan tâm.

Dù sao đi nữa thì hắn cũng không thể nào quan tâm đến một cô gái nghiêm túc như cô. Nhưng càng gặp Ben, cô lại càng thấy hắn không có vẻ gì giống như những người bạn khác của các em gái mình. Mời các bạn cùng thưởng thức truyện để tìm hiểu về cô gái này nhé.

Phượng Tướng Quân Truyền

tinybook tinybook
Phượng Tướng Quân Truyền
Có thể nói truyện Phượng Tướng Quân Truyền được dditor: Mặc Nhiên và beta: Graylain mang thể loại: tiểu thuyết cổ đại, cổ trang, cung đình, nhất thụ nhất công, cường công cường thụ, HE mang đến một câu chuyện sâu sắc.

Phượng Thiên Tường vốn là tướng trấn giữ biên cương, là người gian trá giảo hoạt.

Tộc trưởng Đảng Hạng bát tộc liên minh là một nhánh của dân tộc Khương thời Bắc Tống ở Trung Quốc, đã lập nên chính quyền Tây Hạ. là người nhanh nhẹn dũng mãnh, cực kỳ chán ghét người Hán — Na Hào Lặc,

Núi băng đụng bó đuốc, truyện hot gì sẽ xảy ra đây? Là băng tan? Hay là lửa tắt?

Ma Vương Ta Muốn Công Ngươi

tinybook tinybook
Ma Vương Ta Muốn Công Ngươi
Thật sự phải chết sao, truyện tiểu thuyết này đã đến hồi kết rồi sao?

thật buồn cười,

Lạc Vô Trần khẻ liếm môi,

máu tươi theo thái dương chảy xuống mang theo hương vị ngọt ngào,

ha hả, hắn là ma vương, Ma Vương Ta Muốn Công Ngươi

là chủ nhân Diễn Phong Sơn Trang uy chấn võ lâm,

đám lâu la này có thể lấy được mạng hắn sao,

vận một tia nội lực còn sót lại,

cuồng phong gào thét, lá cây vần vũ,

kẻ vây đánh mang theo nỗi sợ hãi tử vong rơi vào cõi chết.

Nụ cười vẫn vắt trên mặt nam nhân,

sinh mệnh, quả nhiên không chịu nổi một kích

Cùng tiếp tục theo dõi truyện hay nhé.

Mackenzie's Mision

tinybook tinybook
Mackenzies Mision
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Mackenzie\'s Mision, chuyện tiểu thuyết hoàn nói về một chàng trai là một đại tá tài năng trong Không quân Hoa Kỳ bất chấp tuổi đời chỉ mới vượt ngưỡng ba mươi.

Những kỹ năng và phản xạ tuyệt vời cùng ý chí sắt đá đã khiến anh trở thành một phi công lái chiến đấu cơ xuất sắc nhất. Không quan tâm đến sự thăng tiến hay tiền tài, trong đôi mắt xanh sắc lạnh của anh chỉ có sự đam mê với việc bay lượn trên bầu trời, trong những chiếc chiến đấu cơ bắp của anh.

Vậy cảm giác của anh sẽ ra sao khi phát hiện ra, có một thứ còn khiến cho anh bùng nổ, khiến cho anh thấy mình đang sống còn hơn cả khi anh đưa lên quân đội 3, theo dõi truyện để tìm câu trả lời.

Hùng Miêu Viên Viên

tinybook tinybook
Hùng Miêu Viên Viên
Truyện Hùng Miêu Viên Viên của tác giả Duật Dương là một câu truyện thuộc thể loại truyện ngôn tình đam mỹ ấm áp, nhất thụ nhất công, huyền huyễn, tiểu thuyết full, HE, phụ thân Thương Ưng trở về.

Lúc tiểu cha còn là một hồ yêu nhỏ yếu , có lẽ hắn sẽ ngoan ngoãn chờ đợi, nhưng là theo thời gian qua đi, vô tình yêu lực tiểu cha càng ngày càng lớn mạnh, đã không còn phải e ngại nhân loại hoặc là một ít yêu tộc, cho nên lá gan cũng cùng lớn theo, nếu chỉ cần để một mình hắn rãnh rỗi ở nhà, có thể cam đoan một giây trước hắn còn đang ngẩn người, giây tiếp theo khẳng định sẽ đến một nơi nào đó tìm trứng ấp, rõ ràng là một con hồ ly không phải sao? Vì truyện gì cái tính thích ấp trứng đã mấy trăm năm qua vẫn không đổi?

Tân Lang Thượng Sai Giường

tinybook tinybook
Tân Lang Thượng Sai Giường
Truyện Tân Lang Thượng Sai Giường của tác giả Đào Đào là một truyện ngôn tình đam mỹ, tiểu thuyết hiện đại đô thị, nhất thụ nhất công, mỹ công bình phàm thụ, công sủng thụ, HE.

Sau khi ly hôn, truyện Trần Ngữ Xuyên liền cùng con trai Trần Tư Tề về ở trong căn hộ nhỏ mà anh mua trước khi kết hôn, công ty nhỏ của anh trước kia không có danh tiếng hiện giờ tiếng tăm đã lừng lẫy.

Nhân viên công ty vẫn là mười người của năm năm trước, nhưng mà thanh danh vang vọng khắp ngành công nghiệp.

Lặng Lẽ Không Lời

tinybook tinybook
Lặng Lẽ Không Lời
Truyện online hay Lặng Lẽ Không Lời của tác giả Tứ Nguyệt Tứ Nhật là câu chuyện đam mỹ đoản văn, tiểu thuyết hiện đại, không tự nhiên công x không tự nhiên thụ, ấm áp, HE.

Khi con người đau lòng thường trở nên im lặng như trong Thần bí lão công không thấy mặt. Người đàn ông im lặng viết một hàng chữ, xung quanh chỉ vang lên tiếng nước mắt rơi tí tách rất nhỏ, những dòng chữ dần nhòe đi.

Mỗi một chữ, mỗi một giây phút này, truyện cả đời hắn đều không thể nào quên.

Đêm Đêm Kinh Hồn

tinybook tinybook
Đêm Đêm Kinh Hồn
Truyện Đêm Đêm Kinh Hồn của tác giả Phi Ngư FY là một câu truyện đam mỹ linh dị thần quái, hài, tiểu thuyết ngược,… Tả La có một khả năng khác người, đó là có thể nhìn thấy ma quỷ linh hồn.

Câu truyện này từ năm 14 tuổi y đã biết. Có lẽ vì nhìn nhiều thành quen, khiến y nhất thời không biệt nổi người và ‘thứ kia’ chăng? Cho nên mới phải gánh một cục nợ trên lưng. Mộ Dung muốn gia thế có gia thế, muốn năng lực có năng lực, muốn mĩ mạo có mĩ mạo. Tại sao người như gã lại bị một đồng tính cuồng yêu đâm suýt chết? Tại sao gã phải hoá thành linh thể trong suốt không ai nhìn thấy? Tại sao gã phải dính với cái tên Mặt người chết đáng ghét cổ lỗ sĩ kia?

Đơn Giản Yêu Hận

tinybook tinybook
Đơn Giản Yêu Hận
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Đơn Giản Yêu Hận của tác giả Lam Lâm thuộc thể loại tiểu thuyết hiện đại đô thị, nhẹ nhàng, nhất thụ nhất công, HE...Truyện nói về châu chuyện tình yêu của cặp đôi Chiêm Lạc với Ôn Đình Vực.

Y chợt nhớ đến thời sinh viên rỗi rãi không có việc gì làm, giúp Ôn Đình Vực khắc mấy con dấu chẳng chút giá trị pháp lí, trong số đó y thích nhất con dấu “Đơn giản yêu hận”. Y sớm đã thấu hiểu mọi thứ trên đời này, cho dù là ai đi chăng nữa, chung quy vẫn chẳng thể thoát khỏi bốn chữ ấy.

Y vốn dự định thoát khỏi vòng tròn này, nhưng rồi chính bản thân mình lại cam tâm tình nguyện nhảy vào. Làm một người bình thường, thực ra cũng không có gì là không tốt.Càng bình thường, lại càng hạnh phúc.

Liệu y có thoát khỏi được 4 chữ mà chính y đã khắc lên con dấu đó không? Mời mọi người cùng khám phá, hoặc điểm qua Vợ Quan, một tác phẩm hay bạn không nên bỏ qua.

Hận Đáo Quy Thì Phương Thủy Hưu

tinybook tinybook
Hận Đáo Quy Thì Phương Thủy Hưu
Truyện Hận Đáo Quy Thì Phương Thủy Hưu của tác giả Lê Hoa Yên Vũ là một câu truyện đam mỹ cổ trang, tiểu thuyết hoàn, giang hồ, đại thúc thụ, (1×1), HE. Mười năm trước, Lý Thư Bạch cứu Thượng Quan Thiên Trảm, đưa hắn từ địa ngục hắc ám lên tận thiên đường.

Hai tháng sau, vô tình đuổi hắn đi, mặc hắn lần nữa trầm mình trong địa ngục. Truyện là khả chưa từng hưởng đọan thời gian ôn nhu kia, khả chưa từng cảm thụ sự dịu dàng ấy, nếu không phải vừa mới nếm qua mùi vị hạnh phúc đã phải nặng nề tiến nhập cõi hắc ám, Thượng Quan Thiên Trảm sẽ không hận sâu sắc như vậy, hận khắc cốt ghi tâm.
tinybook Kho Sách








Chat