Mạng Xem Mặt Vũ Trụ Chương 12 Gặp Gỡ Số 2 (2)

Mạng Xem Mặt Vũ Trụ
Tác giả: U U Nhược Thủy
Thể loại: Ngôn Tình
Nguồn: wattpad.com; Editor: gororo
Số chương: 50
Lượt xem: 17809
Tóm tắt nội dung:
Gặp Gỡ Số 2 (2) Chương 12
Tổng số chương: 50
1 - 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
Mạng Xem Mặt Vũ Trụ (1)Chương 112/06/2016
2
Xem
Mạng Xem Mặt Vũ Trụ (2)Chương 212/06/2016
3
Xem
Gặp Gỡ Số 1 (1)Chương 312/06/2016
4
Xem
Gặp Gỡ Số 1 (2)Chương 412/06/2016
5
Xem
Gặp Gỡ Số 1 (3)Chương 512/06/2016
6
Xem
Gặp Gỡ Số 1 (4)Chương 612/06/2016
7
Xem
Gặp Gỡ Số 1 (5)Chương 712/06/2016
8
Xem
Gặp Gỡ Số 1 (6)Chương 812/06/2016
9
Xem
Gặp Gỡ Số 1 (7)Chương 912/06/2016
10
Xem
Gặp Gỡ Số 1 (8)Chương 1012/06/2016
11
Xem
Gặp Gỡ Số 2 (1)Chương 1112/06/2016
12
Xem
Gặp Gỡ Số 2 (2)Chương 1212/06/2016
Toàn bộ vàng bạc châu báu, kim cương ngọc ngà đang rộng mở vòng tay với tôi, phát ra ánh sáng lộng lẫy mê người, giống như muốn nói: "Mau chọn em đi, nếu chị đeo em trên cổ, trên tay, trên ngón tay thì sẽ xinh đẹp nhường nào!"

Hạnh phúc quá là hạnh phúc!

Hận không thể lập tức đồng ý, cầm hộ khẩu kéo đại gia này chạy vội tới ủy ban đăng kí hôn nhân, sợ anh ta thay đổi chủ ý.

Không đúng, trang web từng nhắc nhở: Chưa tìm hiểu kĩ thì không nên hứa hẹn làm bạn đời, chế độ hôn nhân của một số tinh cầu rất nguy hiểm.

Không thể đồng ý qua loa như vậy, nhất định phải hỏi rõ ràng rồi mới tính tiếp.

Tôi lắp bắp nói: "Quá nhanh... Tôi còn chưa hiểu gì về anh..."

Số 2 vừa nghe, không khỏi phân trần khiêng tôi lên vai, đi nhanh ra ngoài tiệm.

Nhìn ánh mắt kinh ngạc của nhân viên cửa hàng, tôi cười khổ, chẳng lẽ số 2 luôn hùng hổ như vậy sao?

Đi tới xe, lái xe đã mở sẵn cửa. Số 2 cẩn thận buông tôi xuống, đẩy vào trong xe, sau đó cũng chui vào.

Xe lại chạy, số 2 chân thành nắm tay tôi, quả thực còn lãng mạn hơn cả phim tình cảm: "Em sắp hiểu tôi rồi, chuyện gì tôi cũng kể cho em nghe. Hỏi xong, chúng ta sẽ đi kết hôn. Nếu em không vừa lòng tiệm trang sức vừa rồi, tôi sẽ đưa em ra nước ngoài, Paris, New York, Venice... Chỉ cần em muốn, tôi sẽ đưa em đi!"

Ơ, chậm đã, Venice, Paris sao? Kinh đô lãng mạn nha, tôi luôn muốn hưởng tuần trăng mật ở đó, nhưng bằng số tiền của Lâm Tuấn Kiệt, chỉ có thể tới "Tân Mã Thái" mà thôi, nhưng không phải Tân Gia Ba (Singapore), Malaysia hay Thái Lan, mà là Tân Cương, Mã Vương Đôi, Thái Sơn.

"Australia, Ai Cập, Thổ Nhĩ Kỳ... Em thích không? Còn Dubai nữa! Tôi chưa đến Dubai bao giờ, chúng ta có thể tới đó, thuê phòng ở khách sạn bảy sao." Đôi mắt của số 2 như có ngọn lửa tình yêu bừng bừng tỏa sáng.

Đau khổ đỡ trán, còn chưa đầy mười hai giờ, tôi đã đụng phải hai anh chàng ngoài hành tinh tuyệt phẩm, dùng điều kiện phong phú dụ dỗ trái tim tham tiền tài nhưng vô cùng yếu ớt của tôi. Tôi sắp không chịu được nữa rồi, ai tới cứu tôi với?

Tôi nỗ lực giãy dụa, nửa ngày mới thở ra một hơi, giọng nói bé đến mức chính mình cũng không nghe rõ: "Để tôi suy nghĩ thêm được không?"

"Em không thích tôi sao?" Ánh mắt số 2 nhất thời lộ ra đau khổ, giống ánh mắt của Lâm Tuấn Kiệt lúc tôi nói chia tay, nhưng số 2 mãnh liệt hơn nhiều lắm. Trời ạ, anh ta đang đau khổ ư? Một đại soái ca người gặp người thích dùng ánh mắt não nề nhìn tôi, thật khiến tôi không đành lòng, quả thực sắp không dám nhìn thẳng!

"Không... Không phải..." Tôi càng lúc càng lắp bắp, miệng chưa kịp khôi phục lưu loát, tay đã bị số 2 kéo đặt lên ngực.

"Em có nghe thấy trái tim tôi đang đập không? Nó không nằm bên trái, mà là chính giữa!" Số 2 ôm chặt tôi, than thở kêu khổ: "Tôi chờ lâu như vậy, rốt cuộc cũng đợi đến ngày này. Tôi yêu em từ cái nhìn đầu tiên, biết em chính là tân nương của mình, gả cho tôi đi, gả cho tôi. Nếu không mỗi ngày trôi qua tôi sẽ đau lòng, mỗi ngày rơi lệ đến hừng đông, lại nhớ em từ hừng đông đến tối!"

Trái tim số 2 quả thật nằm ở giữa! Ấm áp quá... Thật mạnh mẽ! Tôi đánh mất tất cả năng lực phản kháng, theo lý mà nói, gặp mặt còn chưa đầy 15 phút đã rơi vào vòng tay ôm ấp của người ta thì không phải hơi tùy tiện, mà là rất tùy tiện. Nhưng tôi không cách nào đẩy số 2 ra được, tôi đã bị tấm lưới tình yêu của anh ta quấn chặt, trầm luân, mê đắm.

Yếu ớt giãy dụa trước khi chết, tôi vô cùng đau khổ mới thốt được mấy lời lí trí: "Đừng, đừng như vậy... Người trái đất chúng tôi không nhanh như vậy, cho tôi thêm thời gian suy nghĩ đi."

"Người trái đất, đặc biệt quốc gia này rất hay có tập tục chỉ phúc vi hôn (Hứa cưới từ trong bụng mẹ) và tiền hôn hậu ái (Cưới trước yêu sau) đó sao? Chúng ta có thể kết hôn trước, sau này có việc gì em cứ việc hỏi tôi." Số 2 ôm chặt tôi, hít sâu một hơi, dáng vẻ như không thể chờ thêm được nữa.

Chỉ phúc vi hôn, tiền hôn hậu ái? Tôi dở khóc dở cười: "Câu thành ngữ cổ như vậy, anh tìm đâu ra thế?"

Số 2 vừa nghe liền giật mình, một tay ôm tôi, một tay lấy quyển sách trên giá sách bên cạnh: "Xem ở đây!"

Tôi vừa thấy, suýt chút nữa liền hôn mê bất tỉnh, bìa sách viết "Truyền thống cưới gả xưa của người Trung Quốc". Cũng không thể trách số 2 được, dù sao anh ta mới đến trái đất nửa năm, còn ngựa không dừng vó mở tiệm ở Anh quốc.

Khi số 2 biết sách mình xem là tập tục cưới trước kia chứ không phải thói quen kén vợ kén chồng bây giờ, ngượng ngùng nở nụ cười, cười đến điên đảo thần hồn.

Anh ta lập tức lấy notebook lên mạng. Mười ngón như bay, mắt sáng như đuốc, nét mặt trưởng thành và tự tin của một doanh nhân thành đạt, thật sự là mê chết người.

Số 2 rốt cuộc tắt notebook, tùy tay ném qua một bên, sau đó ấn chặt hai vai tôi, dùng ánh mắt khiêu khích ái muội nhìn tôi, nhìn chăm chú tới mức làm tôi sợ hãi, còn tưởng rằng trên mặt mình dính cái gì.

"Không quan trọng!" Số 2 rất nghiêm túc, vẻ nghiêm túc khiến người ta cảm động hơn cả lúc nở nụ cười: "Còn có một từ gọi là cưới chui! Chúng ta cưới chui đi, nhưng yên tâm, tôi tuyệt đối sẽ không để em vất vả. Kết hôn là phải giúp bạn đời không lo trước lo sau, yên tâm sinh con đẻ cái, sinh sản hậu đại!"

Khụ khụ... Tôi rất cảm động, nếu Lâm Tuấn Kiệt có ý thức như vậy, tôi có thể bỏ anh ta sao? Nhưng liếc nhìn đồng hồ, hiện tại còn chưa đến 9 rưỡi, nói cách khác chúng tôi còn chưa chạm mặt được nửa giờ.

"Thân ái, Sweetheart, bảo bối của tôi!" Số 2 dùng một tay ôm tôi vào lòng, kích động không thôi hôn lên tóc tôi: "Chúng ta kết hôn đi, ngay lập tức, tôi không chờ được nữa rồi! Tôi muốn xây một căn nhà nhỏ cùng em, cho em những thứ em cần, yêu em như chính ánh mắt, trái tim của mình. Nữ vương của tôi ơi, nếu em không đồng ý, tôi quả thực sẽ đi tìm chết!"

Cứu mạng nha! Tiếp tục âm thầm ai oán giãy dụa! Tôi rơi lệ, sống lâu như vậy rốt cuộc cũng có một người yêu tôi đến chết đi sống lại.

Mấy lời thoại trong phim trước kia luôn cảm thấy buồn nôn, hiện tại được trải nghiệm mới biết thật lãng mạn.
13
Xem
Gặp Gỡ Số 2 (3)Chương 1312/06/2016
14
Xem
Gặp Gỡ Số 2 (4)Chương 1412/06/2016
15
Xem
Gặp Gỡ Số 2 (5)Chương 1512/06/2016
16
Xem
Gặp Gỡ Số 2 (6)Chương 1612/06/2016
17
Xem
Gặp Gỡ Số 3 (1)Chương 1712/06/2016
18
Xem
Gặp Gỡ Số 3 (2)Chương 1812/06/2016
19
Xem
Gặp Gỡ Số 3 (3)Chương 1912/06/2016
20
Xem
Gặp Gỡ Số 3 (4)Chương 2012/06/2016
21 - 4041 - 50

Định Mệnh

tinybook tinybook
Định Mệnh
Bạn đang đọc truyện Định Mệnh của tác giả tieuholy689 trên website tinybook.net. Sau 1 ngày làm việc vất vả, Tuyết Ly đi về nhà trong tình trang uể oải. vừa về đến nhà Tuyết Ly đã gặp mẹ nó ngồi ngay căn hộ mà chính nó đã bỏ tiền bằng sức lao động của mình ra thuê “Con đã về rồi àh?”-Mẹ Tuyết Ly – Bà Lâm lên tiếng. Bà có chân dung của một bà mẹ kiểu hiện đại, mái tóc xoăn nhẹ,than hình hơi gầy, bà không quá cổ hủ và có một khuôn mặt phúc hậu “Dạ”-Tuyết Ly vừa trả lời vừa tìm chổ để chiếc cặp nặng nề của nó xuống. “Mẹ có chuyện muốn nói với con, ngồi xuống đây chút đi Tuyết Ly”- Bà Lâm nói với vẻ mặt nghiêm nghị “Nếu mẹ muốn nói với con về chuyện gia đình con sẵn sàng nghe, nhưng nếu mẹ đến khuyên con nên lấy chồng thì con xin lỗi con không muốn lấy và không muốn nghe đâu mẹ àh”- Tuyết Ly nói một cách bình thản như đã đoán trước được lý do mẹ đến đây. ( Chưa có mô tả )

Xuân Ngốc

tinybook tinybook
Xuân Ngốc
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Xuân Ngốc, câu chuyện ngôn tình hay nói về một cô nàng rất ngốc bị người ta lợi dụng trêu chọc cũng không biết cũng không thèm phản kháng lại, nói cô ngốc quá ngốc quả thật không sai chút nào.

Anh hàng xóm kế bên lúc nào cũng lợi dụng giở trò với cô, nhưng cô không có chút là gì thông minh hết. Anh ta lại càng ngày càng giở thói lưu manh, không những trêu chọc cô mà con giở trò đồ bại với cô. Hắn ta thật sự rất biến thái, nhưng cô cũng đã trở thành người của hắn.

Nhưng cũng có một ngày cô cũng phản kháng lại cái tên biến thái này, cô chịu đựng hành hạ đã quá đủ rồi nên quyết định phải đứng lên chống chả lại hắn.

Bên cạnh chiêu mộ tựa truyện hay thì Điền Viên Cốc Hương cũng là tựa truyện mới đầy thú vị mà bạn đọc có thể điểm qua.

Hầu Gái Của Riêng Anh

tinybook tinybook
Hầu Gái Của Riêng Anh
Tóm tắt nội dung truyện Tên truyện: Hầu Gái Của Riêng Anh

Tác giả: Ann

Thể loại: ngôn tình sắc, hài hước

Nội dung truyện: Lâm Thinh Thinh như vừa bước ra từ thế giới nào đó, lạch bà lạch bạch chạy đi bơm bóng trong khi cái bụng vẫn đang réo inh ỏi

-Anh à bóng bay kìa mua cho em đi anh !

Từng cơn da gà nổi lên bần bật khi thấy một con nhỏ đầu vàng hoe đang nũng nịu với một tên con trai đang đứng trước mặt

-Bao nhiêu?

Không thấy cô trả lời người thanh niên giọng mất kiên nhẫn:

-Tôi hỏi bao nhiêu một cái?

Lâm Thinh Thinh giật mình thôi gián mắt vào “người đẹp” lúng túng nhìn sang người nam đi cùng.

-Ơ….cái này tặng…không có bán

-Vậy đưa đây một cái.

Nó nhìn người con trai ăn nói có vẻ ngạo mạn nhưng khuôn mặt lại thanh tú hơn cả cô gái đi cùng, mái tóc dài có lẽ sẽ là một thứ đạo cụ đắc lực nếu hắn có tham gia hóa trang vào một trong tứ đại mỹ nhân của Trung Quốc.

Gia Sư Có Vấn Đề

tinybook tinybook
Gia Sư Có Vấn Đề
Gia Sư Có Vấn Đề nói về người gia sư đang khổ tâm dạy dỗ tên thiếu niên bất lương thành người đứng đầu. Chuyện tình đầy thú vị giữa cô – trò khiến chuyện tình yêu trở nên đặc biệt hơn.

Quá phản nghịch rồi!

Hút thuốc, uống rượu, đánh nhau, trốn học, cùng cha mẹ không hòa thuận (vừa mắt)

Thật sự không chịu nổi nha!

Để người gia sư như cô đến dạy dỗ hắn thật tốt mới được!

Ah! Cô thật sự thông minh như vậy?

Chỉ có hai ba lần đã dạy dỗ tên thiếu niên bất lương này thành người đứng đầu

Hiện tại hắn làm việc gì cũng tốt, chỉ có tính khí xấu là ngoan cố lạnh lùng mà thôi.

Bất quá, cô nói gì hắn đều nghe nấy

Làm cả đám người si mê hắn ghen chết.

Thực…Thực mau! Cậu nhóc đã lớn lên rồi.

Hôm nay ở trước mặt cô là một tổng giám đốc đại nhân có bộ dáng anh tuấn – thật sự rất mê người!

A! Nguyên nhân cô chậm chạp không vừa ý với đối tượng, không lẽ là vì đã sớm với hắn

Chính những truyện này đã đem đến màu sắc mới cho thể loại ngôn tình khi khai thác nhiều khía cạnh khác nhau về tình yêu với vai trò bạn bè, cô – trò, người xa lạ. Với mong muốn trở thành sân chơi của nhiều bạn đọc, tinybook.net mang đến nhiều tựa truyện khác cũng đặc sắc không kém để bạn đọc thưởng thức, điển hình như: Tổng Giám Đốc Chớ Cướp Mẹ Tôi và Hoàng Qua.

Toàn Gia Hắc Đạo: Cha Hồ Ly, Mẹ Phúc Hắc, Song Sinh Bảo Bảo

tinybook tinybook
Toàn Gia Hắc Đạo: Cha Hồ Ly, Mẹ Phúc Hắc, Song Sinh Bảo Bảo
Tóm tắt nội dung truyện Vân Nhàn hùng hổ tuyên bố:\" Tôi không cần anh phụ trách, không có anh tôi vẫn sống tốt!\"

Nói xong lập tức xoay người rời đi, ai ngờ người đàn ông yêu nghiệt phía sau không nhanh không chậm nói ra một vấn đề \'trọng điểm\': \" Đêm đó tôi bị thương nặng khó cử động, là em đè tôi. Lần đầu tiên của tôi bị em cường bạo đoạt lấy, cho nên, em phải chịu trách nhiệm!\"

Bóng lưng Vân Nhàn lảo đảo kém chút té ngã——Cung Cảnh Hàn, anh quá vô sỉ rồi!

***

Những gì mà bạn đọc trong Toàn Gia Hắc Đạo: Cha Hồ Ly, Mẹ Phúc Hắc, Song Sinh Bảo Bảo của tác phẩm ngôn tình đều mang hơi hướm từ Gia Đình Của Bạn Thân Tôi. Truyện xoay quanh về cô gái tên là Vân Nhàn. Cùng dàn nhân vật chính phụ: Cung Cảnh Hàn, Vân Thiên & Vân Thần

Truyện dù theo mô típ không mới, nhưng ngôn từ và cách sắp xếp vô cùng logic và hài hòa, dẫn bạn đến với câu chuyện một cách thông minh. Dù sao, đây cũng là tác phẩm khá hào lòng độc giả.

Mạc Nhất, Chân Trời Góc Bể Tôi Quyết Tìm Được Em

tinybook tinybook
Mạc Nhất, Chân Trời Góc Bể Tôi Quyết Tìm Được Em
Bạn đang đọc truyện Mạc Nhất, chân trời góc bể tôi quyết tìm được em của tác giả Ngư Du trên website tinybook.net.

Tôi tên Mạc Nhất, là một người bình thường nhưng xuất thân hơi đặc biệt. “Mạc” không phải họ thật của tôi, lúc còn rất nhỏ tôi đã được nhận làm con nuôi. Họ của  bố nuôi là Mạc, có chữ  “Nhất” bởi vì tôi là đứa con duy nhất của bố mẹ nuôi. Từ nhỏ họ đã không có ý định giấu diếm chuyện tôi là con nuôi, mà tôi cũng không muốn tìm bố mẹ ruột, nếu như có thể đem chính đứa con mình dứt ruột sinh ra bỏ đi thì tìm lại liệu có ý nghĩa gì, huống chi còn làm tổn thương bố mẹ nuôi. Vì thế tôi vui vẻ sống ở gia đình họ Mạc, hưởng thụ sự cưng chiều của bố mẹ.
Tôi trời sinh vốn đã không ham học, cho nên ngày ngày  đều cùng mấy nữ sinh lười học trốn đi chơi, rất may là các bài kiểm tra định kỳ đều vượt qua được, thi đại học với số điểm không cao lại không muốn thi lại nên 17 tuổi tôi quyết định tới học trường sư phạm ở một thành phố xa lạ, bắt đầu cuộc sống ba năm đại học thảnh thơi.
Khi 18 tuổi,bố mẹ nuôi mừng rỡ bảo tôi, cơ quan họ tổ chức đi du lịch ở Trương Gia Giới (Tên một thành phố du lịch nổi tiếng thuộc tỉnh Hồ Nam-Trung Quốc), tôi vui vẻ tiễn họ lên đường còn không quên dặn nhớ mua quà mang về cho con gái bảo bối.
*
Đang vui vẻ sắp xếp quần áo chuẩn bị về nhà nghênh đón bố mẹ thì thầy chủ nhiệm gọi tôi ra ngoài nói chuyện, thầy nói với tôi bằng giọng rất nghiêm trọng, rằng bố mẹ nuôi đã cùng qua đời trong một tai nạn giao thông. Tôi không nhớ rõ mình về nhà bằng cách nào, đến bên tấm vải trắng liệm bố mẹ nuôi,  3 ngày tôi không hề nhúc nhích, tay cầm chặt món quà họ mang về, kỉ niệm 18 năm cứ tua đi chầm chậm, dù không phải con đẻ, nhưng bố mẹ chưa từng để tôi chịu khổ. Cố nén xuống bi thương, lo xong xuôi hậu sự, nhờ hàng xóm bán giúp căn hộ, gạt đi nước mắt tôi quay về trường học. Họ hàng bố mẹ nuôi tôi một người cũng chưa từng thấy ai.
Trở về trường tôi cố gắng học tập, đây cũng là tâm nguyện lớn nhất của bố mẹ nuôi khi còn sống.  Không còn chơi bời lêu lổng, không đi mua sắm, không nói chuyên yêu đương. Năm 2o tuổi tôi tốt nghiệp trường sư phạm, sau đó chuyển tới Lạc thành, một đô thị sầm uất ven biển.
Được tuyển vào dạy ở một trường tiểu học tư thục, tôi trở thành chủ nhiệm lớp năm , đây là một trường học nội trú, mỗi chiều thứ sáu, rất nhiều chiếc xe xếp thành hàng dài chờ học sinh tan học. Đứng ở cổng lớn trông ra, nhìn những đứa trẻ nhào vào lòng bố mẹ ôm ấp làm nũng, tôi vừa hâm mộ lại cảm thấy buồn. Chợt làm tôi chú ý là  một nam sinh đáng yêu tên Tiêu Hà, thằng bé cũng giống tôi đứng dựa vào cổng, đôi mắt hâm mộ đầy khao khát. Tôi chưa từng gặp bố mẹ thằng bé lần nào. Đợi bọn trẻ về hết, tôi tới nắm lấy đôi tay nhỏ bé của Tiêu Hà đi về phòng ngủ của thằng bé, hỏi nó về bố mẹ, nhưng nó không chịu hé răng, cúi đầu nhìn vào bàn tay nắm chặt. Tôi lại càng nhẹ nhàng hỏi han nhưng thằng bé vẫn như cũ không nói một lời, vậy thì đành tìm giáo viên tổng phụ trách hỏi cho rõ mới được.
Thì ra Tiêu Hà là con hoang, chưa từng được gặp mặt bố, còn người mẹ xinh đẹp đem bỏ thằng bé vào trường học rồi không thèm đoái hoài đến nữa, mỗi kì nghỉ đông, nghỉ hè cũng không tới đón. Giáo viên phụ trách đành phải đưa thằng bé về, nhưng về nhà cũng không gặp ai, Tiêu Hà một mình ngồi ở bậc cầu thang đợi mẹ. Thầy tổng phụ trách nói đến đây, hốc mắt hoe đỏ, miệng lẩm bẩm “đáng thương”
Lúc tôi tới phòng ngủ thì Tiêu Hà đang ăn bữa tối do trường học phát, là—bánh mì, đã chẳng còn học sinh nào, căng tin trường cũng chỉ có thứ đó. Tôi đưa Tiêu Hà về căn phòng nhỏ mới thuê, nấu cơm cho thằng bé, một đứa trẻ đáng thương, nó nhất định rất muốn về nhà, rất nhớ mẹ.
Nhìn Tiêu Hà gầy gò từ tốn ăn cơm tôi không khỏi chạnh lòng, thôi thì tôi tạm thời trở thành mẹ của thằng bé trong 2 ngày vậy, ngày mai sẽ dẫn nó tới công viên mà bọn trẻ đều thích chơi một vòng.
Trông thấy tàu lượn, tôi nuốt nước bọt, nghĩ tới đó đã thấy rất kích thích. Hồi đại học đã từng có lần tôi chơi trò đó tới mức nôn hết mọi thứ trong bụng. “Tiêu Hà không biết có muốn chơi không nhỉ?”, Đôi mắt sáng nhìn Tiêu Hà, thằng bé thờ ơ ngồi xuống, xe vọt lên rồi lao thẳng xuống,  tôi hét to, rất thú vị, rất khủng bố, mặt tôi trắng bệch, lúc xuống mặt đất tất cả  như quay cuồng, không thể chịu đựng tôi ngã ngồi luôn xuống, thề  lần sau không bao giờ tôi chơi trò này nữa, muốn cũng không. “Cô giáo Mạc không sao chứ?” Tiêu Hà bên cạnh lo lắng hỏi tôi,  tiểu tử này giỏi thật, hình như tôi chưa nghe thấy nó kêu một tiếng, nhìn khuôn mặt trắng hồng của thằng bé thật không giống người bình thường.
“Không sao, chúng ta chơi trò cối xay gió cuối cùng** đi.” Tôi không tin thằng bé sẽ không hé răng. “Cô giáo cô chắc chắn còn có thể ngồi được trên cái đó sao?” Ý gì, coi thường tôi chắc?
Đang định đứng lên, ôi, không xong rồi, buồn nôn quá. “ọe”  Giải quyết xong thật dễ chịu, thoải mái. “Cô giáo Mạc, này.” Một chai nước trước mặt tôi, “cảm ơn.”  Tôi ngạc nhiên hết sức hỏi lại, “Tiêu Hà, em vừa cùng cô nói chuyện phải không?”  Tôi ngẩng khuôn mặt dính đầy nước khoáng lên, hào hứng nhớ lại, thằng bé chủ động trò chuyện với tôi, sự đề phòng trong ánh mắt cũng phai nhạt dần. Haha, thành tựu hôm nay quả không nhỏ!
Thứ hai đầu tuần tôi đem tài liệu ghi chép của giáo viên chủ nhiệm cũ ra xem, giở đến phần tư liệu về Tiêu Hà. Khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé trên tấm ảnh, đôi mắt đen láy có chút sợ sệt. Thành tích của thằng bé rất tốt môn nào cũng đạt loại giỏi. Lời nhận xét mỗi học kỳ đều không ngoài 6 chữ “Ít nói, ngoan ngoãn, nhút nhát”. Tiêu Hà nhút nhát sao? Sao nhìn thế nào cũng không thấy?
Điều đáng chú ý ở Tiêu Hà là thằng bé rất trầm tĩnh, rất khách sáo. Ít khi thấy nó nói chuyện, chưa từng to tiếng với bạn học, luôn luôn im lặng đọc sách. Với sự khiêu khích ác ý của bạn học, bảo thằng bé là “đứa trẻ chẳng ai cần” Nó im lặng, dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn kẻ bắt nạt mình. Tuổi còn nhỏ nhưng đã có sự uy nghi, bạn học không dám trêu ghẹo tiếp nữa, lẩm bẩm vài câu rồi tản đi, nó lại cúi đầu tiếp tục đọc sách. Giáo viên chủ nhiệm cũ thật không quan tâm gì đến Tiêu Hà, như vậy mà là nhát gan sao?
Tiêu Hà 11 tuổi đã thu hút sự chú ý của các bạn nữ, nữ sinh 6 tuổi cũng gửi thư tình cho thằng bé,tôi đứng sau gốc cây ở vườn trường buồn cười nhìn tiểu nữ sinh thẹn thùng cùng Tiêu Hà lạnh như băng. Cô bé ngượng ngùng giơ lên phong thư màu hồng phấn, Tiêu Hà tuổi còn nhỏ nhưng đã hết sức tàn nhẫn “Tôi không cần”.  Ném bức thư rồi quay đi, bỏ mặc tiểu nữ sinh đằng sau nước mắt lã chã rơi, tương lai lớn lên nhất định sẽ làm tổn thương không biết bao nhiêu trái tim phụ nữ đây.
Quan sát những hành động tàn nhẫn như thế của Tiêu Hà trong nửa học kì cũng thật thú vị. Sau đó trưởng phòng tài vụ có gửi cho tôi một lá thư nhỏ. Là về Tiêu Hà, trưởng phòng nói học kỳ này mẹ Tiêu Hà chưa hề nộp học phí và sinh hoạt phí.
Tôi chỉ là giáo viên không khải kẻ đi đòi nợ, nhưng vì công việc đành phải dẫn Tiêu Hà về nhà thằng bé, nhà chẳng có ai, gọi điện thoại, chỉ nghe được lời thoại lạnh lùng “Số máy quý khách…” Cùng Tiêu Hà ngồi ở bậc thang kiên nhẫn chờ đợi. “Tiêu Hà, mẹ của em có còn số điện thoại nào khác không?” “Không biết” Trả lời rất lạnh nhạt, hình như Tiêu Hà và mẹ không thân thiết cho lắm. Đợi tới trời tối, mẹ Tiêu Hà vẫn chưa về. “Tiêu Hà, lúc trước em cũng chờ đợi thế này hả? Lâu thế này?” “Đúng.”  Tôi vỗ nhẹ lên vai thằng bé, “Đừng buồn, từ nay cô giáo sẽ chờ cùng em”.
Trời đã tối mịt, vẫn chưa trở về. Gõ cửa nhà hàng xóm hỏi thì họ nói đã chuyển đi rồi. Tim tôi chợt lạnh toát, vụng trộm nhìn Tiêu Hà, nó dường như không nghe thấy cuộc đối thoại giữa tôi và người hàng xóm lặng lẽ nhìn xuống giầy. Tôi cố gắng hỏi thêm xung quanh nhưng mỗi người khi nghe tới tên mẹ Tiêu Hà đều lạnh lùng ném lại một câu “không biết” rồi đóng sập cửa lại. Tôi hết lòng phản ánh sự tình với ban giám hiệu, hiệu trưởng cũng thấy chuyện tình tới mức nghiêm trọng, cho người đi tìm ở nhiều nơi. 7 ngày liên tục, hỏi thăm khắp nơi đáp án đều là ba chữ giống nhau. Cuối cùng nhà hàng xóm kế bên bị làm phiên nhiều quá tức giận nói lúc rời đi cùng một người đàn ông nào đó tôi mới thực sự chấp nhận sự thật Tiêu hà đã bị bỏ rơi.
Trường học mở cuộc họp khẩn cấp, tôi mệt mỏi dựa vào thành ghế, nặng nề nghe quyết định cuối cùng của hiệu trưởng.
Ngồi xổm xuống tôi nhìn thẳng vào Tiêu Hà. Thằng bé có lẽ cũng hiểu được tình cảnh của mình lúc này, 7 ngày qua, dù nó không khóc, nhưng với một đứa trẻ 11 tuổi như thế là quá tàn khốc. Tôi nuốt xuống quyết định của trường đuổi học thằng bé đưa nó tới trại trẻ mồ côi, thật sự nói không nên lời, trong lòng hoảng hốt. Hốc mắt thằng bé hơi phiếm hồng, chất lỏng bên trong như muốn trào ra, yếu ớt như thể chạm nhẹ vào thôi cũng sẽ đổ gục. Tôi đau lòng ôm lấy nó, tôi với nó đều là những đứa trẻ không cha không mẹ, biết tư vị của cô nhi, mà thằng bé đáng thương hơn tôi rất nhiều, dù sao khi bố mẹ nuôi mất tôi cũng đã trưởng thành, còn Tiêu Hà cái gì cũng chưa hiểu, vốn nên là đứa trẻ 11 tuổi vô lo vô nghĩ chứ không phải bị bố mẹ nhẫn tâm vứt bỏ thế này. Nếu tôi lại giáng thêm một đòn nữa vào thằng bé, vậy thì thân hình yếu ớt bé nhỏ kia sẽ phải chịu đựng như thế nào đây?
Đứa trẻ làm người ta phải đau lòng, tôi có thể nhẫn tâm bỏ được thằng bé ở nơi đó sao? Nuối tiếc, quá nuối tiếc, trong mấy tháng quan sát tôi đã rất thích thằng bé. Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nó, tôi tìm được hiệu trưởng.
“Hiệu trưởng, sinh hoạt phí nửa học kỳ này để tôi lo liệu. Tôi muốn thu dưỡng thằng bé, hi vọng trường học có thể đáp ứng thỉnh cầu của tôi là được đưa thằng bé về nhà chăm sóc.” Đúng thế, tôi muốn thu dưỡng nó, muốn nó trở thành đứa trẻ có người yêu thương. Hiệu trưởng nhìn tôi thật lâu, rồi cũng đưa ra ý định thu dưỡng Tiêu Hà, nhưng thấy tôi kiên quyết. Cuối cùng hiệu trưởng nhân từ miễn cho Tiêu Hà sinh hoạt phí của nửa học kì, nói rằng một nửa học phí về sau sẽ lấy từ quỹ phúc lợi trẻ em do các giáo viên đóng góp.
Cứ thế, tôi thu dưỡng Tiêu Hà. Tôi, Mạc Nhất, 20 tuổi, nó, Tiêu Hà, 11 tuổi.

Băng Nhi

tinybook tinybook
Băng Nhi
Bạn đang đọc truyện Băng Nhi của tác giả Quỳnh Dao trên website tinybook.net. Trước khi vào truyện Băng Nhi, tôi xin kể một truyện đời xưạ Ở Trung Quốc có rất nhiều truyện truyền kỳ, và đây là một truyện ngắn, thật ngắn, xuất xứ từ sách \"Lang Hoàn Ký \" Ngày xưa, có chàng thư sinh tên là Trần Hưu Văn. Một hôm, thư sinh ngồi đọc sách một mình trong thư phòng đang lúc ngoài trời cơn mưa phùn, gió thổi hạt mưa li ti phiêu phớt như trùm tơ mịn. Bỗng có cô gái đi dưới đám mua, nàng vừa đi vừa thâu gom hạt mưa lại và quay thành sợi tơ, rồi tiến thẳng vào thư trai đưa cuộn tơ đó cho thư sinh, bảo rằng: - Ðây là \"Băng Ti\", em xin biếu chàng đặng may áo Băng. Vừa dứt lời là cô gái biến mất. Ngày sau, Trần Hưu Văn đem Băng Ti may thành áo, chế ra quạt, mang mặc trọn đời, coi đó là vật quý nhất đời mình.

Thâm Cung

tinybook tinybook
Thâm Cung
Tóm tắt nội dung truyện Truyện ngôn tình của Trần Lạc Hoa xoay quanh về Thâm Cung sâu như biển, một bước sa chân vạn kiếp bất phục.

Hậu cung ba ngàn giai lệ, mỗi người mỗi vẻ.

Có một nữ nhân hi sinh hạnh phúc cả đời, trước sau chỉ sống vì gia tộc, toan tính chỉ để bảo vệ lợi ích gia tộc. Cuối cùng lại bị rũ bỏ không thương tiếc.

Có một nữ nhân yêu đương cuồng dại, vì yêu nên hận, mù quáng làm ra không biết bao nhiêu chuyện sai trái, cuối cùng hại người hại mình.

Có một nữ nhân tham vọng cao hơn trời, lòng dạ nhẫn tâm, vì địa vị không từ thủ đoạn.

Có một nữ nhân trắng trong như tuyết, bị những mưu toan dần dần nhuộm đen. Một ngày kia nhìn lại, đã không còn nhận ra bản thân mình.

Mời bạn đọc cùng chiêu mộ tựa truyện hay.

Năm Tháng Vô Định I: Gặp Em Ngày Xuân Phân

tinybook tinybook
Năm Tháng Vô Định I: Gặp Em Ngày Xuân Phân
Đọc truyện Năm Tháng Vô Định I: Gặp Em Ngày Xuân Phân của tác giả Dư Lạc Thuần nói về truyện ngôn tình sủng, về tuổi trẻ, họ có những bồng bột, háo thắng, và phạm sai lầm. Ba người bọn họ: Một lạnh lùng, một điềm tĩnh, một hào hoa, bọn họ phong lưu, trăng hoa, thật tâm yêu một người phụ nữ là chuyện nực cười nhất thiên hạ.

Vậy mà ông trời lại se duyên cho họ, tưởng chừng hạnh phúc là mãi mãi nhưng rốt cuộc lại khiến ba người phụ nữ ấy tổn thương sâu nặng.

\"Ba người đàn ông chúng ta, đều theo đuổi người phụ nữ của riêng mình... cuối cùng lại làm họ tổn thương.\"

Giới thiệu truyện---- ----

Trong một lần truy sát, hắn vô tình gây tai nạn làm một gia đình chết thảm. Trước khi chết, người cha đã van nài hắn cứu con mình. Kể từ đó hắn nhận nuôi cô.

Một ông trùm nguy hiểm nhất thế giới lại cưng chiều cô như bảo vật với sắc đẹp khó cưỡng. Hắn muốn, cô không bao giờ biết được sự thật về cái chết của bố mẹ mình.

Nhưng cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra, hắn làm sao có thể giấu được bí mật cả đời. Cô căm hận hắn mà bỏ đi, hắn điên cuồng tìm kiếm nhưng đều thất bại.

5 năm sau, cô trở thành cảnh sát tài giỏi, hắn là mục tiêu của cô ! Trong đầu cô chỉ có hai lý do sống: 1, tống hắn vào tù. 2, khiến hắn phải đau khổ cả đời.

Một vòng lẩn quẩn yêu hận suốt mười bốn năm, sủng có ngược có. Đối với hắn cô là bảo vật, còn đối với cô, hắn là kẻ thù giết cha mẹ không đội trời chung.

*Xuân phân, theo lịch Trung Quốc cổ đại, là điểm giữa của mùa xuân, nó là một trong hai mươi tư tiết khí trong nông lịch và tiết khí này bắt đầu từ điểm giữa(20-21/3) mùa xuân.

Phục Bắt Tiểu Miêu Ly

tinybook tinybook
Phục Bắt Tiểu Miêu Ly
Bạn đang đọc truyện Phục Bắt Tiểu Miêu Ly của tác giả Meo TML trên website tinybook.net. Nàng là cơn sốt của cơn sốt đau đầu phát tiết của ngành cục công an Đài Bắc… tên gọi…Tiểu Miêu Ly… thường gọi Hắc Miêu nữ…Là một siêu trộm thuê các bảo vật quý giá…. Nàng bất đắc dĩ phải cải trang người hầu xâm nhập Vương gia trang hòng trộm lấy bảo vật quý “Ngọc Bảo Sứ” mà khi sinh thời, lão phụ thân nàng vô cùng quý trọng… Kế hoạch hoàn mỹ đã định, vậy mà lại bị tên cẩu nam nhân chủ nhân Vương trang – Vương Tử Phong nghìn lần băm thây ko hả đạp đổ sạch… Hắn biết nàng tìm đến nhà hắn để trộm đồ, nhưng lại ko vạch trần thân phận mà còn hảo ý giữ lại con dã miêu bất tuân ko phục bên cạnh, thuần phục làm sủng vật… Dám to gan đùa bỡn nàng, thật là tức chết nàng mà… “ Tên hỗn đản, đồ cẩu nhân vô sỉ, dám ăn vụng ta, ta mà lấy được Ngọc Bảo Sứ thì ta lột ra ngươi làm đệm lót mông ngồi, không được, không khéo bẩn mông ta, đem làm tấm lót cho A Cẩu nằm…” Quả hắn là thật vô sỉ, dám dùng Ngọc Bảo sứ thỏa thuận dùng chính nàng để đổi lấy… Nàng cũng ko thèm thua kém gã cẩu nhân như hắn… Sau 1 đêm cùng hắn giao dịch… nàng cư nhiên to gan dám biến mất rời khỏi hắn cùng Ngọc Bảo sứ…chỉ để lại 1 chi phiếu cùng dấu son chọc tức hắn “Tiểu dã miêu, em chọc nhầm người rồi…” Hắn quyết mang nàng trở về… vì nàng ko những trộm lấy bảo vật mà còn trộm cả tim hắn mang đi… nhất định phải mang về hảo hảo dạy dỗ nàng…

Độc Hưởng

tinybook tinybook
Độc Hưởng
Tóm tắt nội dung truyện Truyện ngôn tình của tác giả Tang Y Y Y kể về một người đàn ông sau khi đánh mất dạ dày lại đánh mất cả trái tim nên không cam lòng đã quay lại phản công cô nàng đầu bếp nhỏ.

Nữ chính Giản Chi có sở thích duy nhất là nấu nướng, hơn hai mươi tuổi cô đã là chủ của một quán ăn nhỏ, niềm đam mê đều tập trung vào công việc, vừa khiến bản thân thoải mái lại thõa mãn được ý nguyện.

Chỉ là không ngờ rằng chẳng biết từ khi nào đã bị một con sói ba đuôi mang bộ mặt ôn hòa để ý đến, không một chút dấu vết từng bước thu thập cô trong lòng bàn tay, cuối cùng hú lên một tiếng rồi tha cô về hang, và từ đó cô đã trở thành đầu bếp đặc biệt cho riêng một mình anh ta! Đúng là Độc Hưởng!

Cô Vợ Minh Tinh Của Đại Boss

tinybook tinybook
Cô Vợ Minh Tinh Của Đại Boss
***

Khi Tưởng Tịch tỉnh lại, nhìn thấy trước tiên chính là một chùm chìa khoá xe đạp trên cái bàn học cũ nát.

Cô ngẩn người, qua hồi lâu mới phản ứng lại, đây là căn nhà cô thuê trước khi debut.

Nhưng mà, không phải cô…

Tưởng Tịch nhắm mắt lại, trong đầu tự động xuất hiện nhiều cảnh tượng ban đầu, lần đầu tiên tham gia chương trình, lần đầu tiên đóng phim, lần đầu tiên được giải thưởng, lần đầu tiên ở cùng với người đó…

Lắc lắc đầu, Tưởng Tịch cong ngón trỏ đè trên huyệt Thái Dương, xua đuổi những hình ảnh này ra ngoài, thật lâu sau thì lại mở mắt ra.

Đây là căn nhà đã cũ vài chục năm, trên trần nhà có dấu vết bụi bặm tróc ra loang lổ, trong góc tường cách đó không xa còn con nhện đang nằm giăng tơ.

Nhìn thấy cảnh tượng quen thuộc này, khoé môi Tưởng Tịch hiện lên nụ cười chua xót. Nếu cô đoán không sai, hiện tại cô hẳn là trở về năm hai mươi mốt tuổi

***

Truyện Cô Vợ Minh Tinh Của Đại Boss với cách thể hiện tính cách nhân vật bởi tác giả Vũ Sơ Ảnh chúng ta dường như đang cảm nhận diễn xuất đạt đến mức thực tế.

Bởi các nhân vật đang học một khóa diễn xuất từ chính bản thân, mà chính họ là người trải nghiệm. Cô bị tức đến chết khi Tưởng Tịch quấn lấy người phụ nữ khác trước mặt cô.

Được sống lại cô sẽ không vì kẻ cặn bã mà bỏ đi sự nghiệp của mình. Cô muốn trở thành ảnh hậu, làm cho kẻ đã hại cô đời trước đứng ở dưới thấp nhận lấy hào quang chói mắt của cô. Liệu cô có thành công hay không? Mời bạn đọc theo dõi truyện ngôn tình.

Ánh Sáng Tình Yêu

tinybook tinybook
Ánh Sáng Tình Yêu
Bạn đang đọc truyện Ánh sáng tình yêu của tác giả Phương Hồng Thúy trên website tinybook.net. Dăm bảy cô bé vây quanh hai nhân vật chính. Đó là Diệp Trúc và Thùy Linh. Đôi bạn này thân nhất lớp, có nhiều sở thích giống nhau. Chẳng hạn như cùng mặc áo dài phi bóng, cùng cắt tóc kiểu con trai và tay trái của mỗi đứa đều đeo một chiếc vòng bạc trên đó lủng lẳng cái chuông nhỏ xíu. Đó là đôi vòng duy nhất ở hội chợ triển lãm năm ngoái mà cả hai may mắn mua được. Sở thích sơ sơ là vậy tuy nhiên về sắc vóc thì Diệp Trúc có phần trội hơn Thùy Linh với chiều cao, đôi mắt to tròn đẹp láy. Và hai cánh môi cong cong ...lúc vui vẻ thì hồn nhiên lí lắc còn khi gặp chuyện bực mình tức giận thì ...khỏi chê ! ( chưa có mô tả )

Trò Chơi Hào Môn: Bác Sĩ Cầm Thú, Để Tôi Đi

tinybook tinybook
Trò Chơi Hào Môn: Bác Sĩ Cầm Thú, Để Tôi Đi
Đọc truyện Trò Chơi Hào Môn: Bác Sĩ Cầm Thú, Để Tôi Đi của tác giả Đường Tâm là câu chuyện ngôn tình hiện đại, Ngu Dao quỳ trên mặt đất, cúi đầu, nói với người đàn ông ngồi trên ghế sa lon phía đối diện: “Tôi van anh, mau cứu anh ấy.”

Người đàn ông bưng ly rượu đỏ lên nhìn cô, hỏi ngược lại: “Em lấy cái gì để cầu xin tôi?”

“Anh đã nói, nếu như tôi đồng ý…”

“Phải, nhưng bây giờ tôi lại không có hứng thú đối với em.” Người đàn ông dùng đầu ngón tay nâng cằm của cô lên.

*****

Thường nói: Niềm hạnh phúc lớn nhất đời người chẳng qua là gặp đúng người vào đúng thời điểm... nhẹ nhàng như điền viên cốc hương.

Ngu Dao vào lúc thê thảm nhất gặp được Từ Khiêm, rốt cuộc là trùng hợp hay là số phận?

Cả đơì này Từ Khiêm luôn chắc thắng, ngoại trừ công danh lợi lộc thì chính là Ngu Dao.

Tình yêu của Từ Khiêm đối với Ngu Dao mà nói vừa ngọt ngào lại vừa lạnh lẽo.

Nói đơn giản chính là câu truyện hay về một cô gái dịu dàng bị một bác sỹ cầm thú bám riết.

Chiếm Đoạt Tiểu Bạch Thỏ

tinybook tinybook
Chiếm Đoạt Tiểu Bạch Thỏ
Truyện: Chiếm Đoạt Tiểu Bạch Thỏ

Tác giả: Bạch Hắc

Thể loại: ngôn tình sắc

Nội dung truyện online: “ Em có biết tiểu thư xô - fa là làm cái gì không? “

“ Biết “ Cô bé gậ gật đầu “ Chị Liễu, chị hãy nhận em đi, em sẽ làm thật tốt “

“ Nhưng tuổi em không đủ, chỗ của chị chỉ nhận người từ mười sáu tuổi trở lên “

“ Chị cứ nói em mười sáu tuổi không được sao? “ Cô bé ngẩng đầu, trong ánh mắt mang theo khẩn cầu.

Tơ Liễu cười nói. “ Vấn đề không phải chỉ có số tuổi “

Tơ Liễu trả lời thật hàm súc, ánh mắt lại đánh giá cô bé trước mặt một hồi, thật cô bé này thật sự không đủ tư cách, dáng cao cô không cần, đàn ông khẩu vị rất tạp, có người thích cao gầy, có người thích bé bỏng, nhưng những chỗ cần mập phải béo một chút, dù gì đàn ông đều là thị giác động vật .

Người Mẹ Vị Thành Niên

tinybook tinybook
Người Mẹ Vị Thành Niên
Truyện Người Mẹ Vị Thành Niên là một truyện mới được tác giả Thiên Cầm giới thiệu với bạn đọc trên trang tinybook.net. Truyện gửi đến bạn đọc một thông điệp về sự cẩn trọng, về tình yêu, về ý thức trách nhiệm; truyện cũng giống như lời nhắn nhủ trong truyện Nhật Ký Mang Thai Khi 17. Tuổi trẻ bước vào đời với nhiều cạm bẫy, nhưng lo lắng và cả sự lỡ làng nhưng tất cả rồi sẽ vượt qua được, hãy thận trong và suy nghĩ thật chín chắn, đọc truyện ngôn tình này và rồi bạn sẽ hiểu rõ điều này.

Nàng là Lâm Duyệt, một người nghèo vừa học vừa làm, nàng từng nghĩ sao mình có một cuộc đời quá thê thảm bi thương như vậy. Đột nhiên một ngày, bốn người đàn ông mặc đồ đen đi vào phòng học, trước mặt tất cả học sinh cung kính kêu nàng một tiếng “thiếu phu nhân”, cũng đưa nàng vào trong một biệt thự to nhưng quỷ dị.

Ở nơi này, nàng gặp được người xưng là chồng của nàng, người đàn ông đẹp trai đến yêu mị, còn có... một bé gái hai tuổi giống nàng như đúc. Mà bé gái hai tuổi kia hưng phấn gọi “Mẹ”, Lâm Duyệt thiếu chút nữa hôn mê bất tỉnh! Trời ạ! Nàng mới 18 tuổi, học sinh cấp ba, không nên có con gái lớn như vậy chứ? Còn nữa... nàng kết hôn từ khi nào chứ?

Hắn là Mạc Lặc Nghị Phàm, một sát thủ lãnh khốc vô tình, người lãnh đạo tối cao của tập đoàn Thụy Tạp. Vài năm trước hắn bị một tiểu nữ sinh làm cho thầm mến dẫn đến một phút cả hai cũng đồng điệu, xuất phát từ trách nhiệm, hắn mang đi tiểu nữ sinh... ngoài ý muốn có được đứa nhỏ. Hạnh phúc không bao lâu, sau ngày nàng sinh con bị người thần bí mắt cóc, từ đó về sau bặt vô âm tín. Sau ba năm tái ngộ, nàng đã quên hắn...

Truyện sẽ còn tiếp diễn đến đâu nữa, mời bạn đón đọc truyện và đi tìm câu trả lời.

Chàng Trai Nào Sẽ Yêu Em?

tinybook tinybook
Chàng Trai Nào Sẽ Yêu Em?
Tóm tắt nội dung truyện Bạn đang đọc truyện Chàng trai nào sẽ yêu em? của tác giả Vô Danh trên website tinybook.net. Câu chuyện kể về cô gái xinh đẹp Ái Vi và ba người đàn ông yêu cô tha thiết.

Trăng Lạnh Như Sương

tinybook tinybook
Trăng Lạnh Như Sương
Tóm tắt nội dung truyện Trăng Lạnh Như Sương là truyện ngôn tình nói về lúc mười bốn tuổi năm đó, ta vẫn chỉ là một tiểu cô nương, nhìn cuộc đời như một dải lụa hồng, biết bao nhiêu là mơ mộng!

Sống chết ngàn xa

Cùng người thề nguyện

Chàng nói ta hãy chờ chàng. Ta vẫn một lòng ngây ngốc ôm kỷ vật của chúng ta đợi chờ. Chờ chàng đem kiệu hoa đến rước ta về, chờ đợi ngày hạnh phúc mà chàng nói. Thế nhưng, ta đợi mãi, đợi cả tuổi thanh xuân qua đi, đợi cả cuộc đời héo úa, tại sao chàng không đến?

Thì ra, cây chủy thủ hẹn ước mà chàng trao ta, cũng chính nó đã chặt đứt dải lụa hồng của đời ta.

Trở về trong đêm nguyên tiêu năm ấy

Trở về trong cơn mưa tuyết năm ấy

Trở về trong quán rượu nhỏ năm ấy

Chàng có thấy chăng, có một người con gái ngốc nghếch là ta, vẫn ngồi chờ nơi đó?

Định Thuần, ánh trăng tịch mịch làm sao, lạnh lẽo làm sao, trăng lạnh như sương, thấu tận tâm hồn, tận trái tim ta!

Mời bạn đọc cùng khám phá truyện online.

Vì Vùng Biển Xanh Của Em

tinybook tinybook
Vì Vùng Biển Xanh Của Em
Không đơn thuần là câu chuyện tình yêu với hai tâm hồn đồng điệu, truyện Vì Vùng Biển Xanh Của Em của tác giả Phong Tử Tam Tam đã tô điểm thêm cho dòng truyện ngôn tình sắc.

Có lời đồn rằng, truyện Phương Thù thời niên thiếu học lực yếu, đạo đức kém đã phá hỏng mối tình đầu của lớp trưởng Trình Nhiên, hại lớp trưởng phải ngậm ngùi sống kiếp FA nhiều năm.

Cũng có lời đồn thê chủ tà mị, kể từ khi Trình Nhiên chia tay với hoa khôi của lớp vẫn luôn tìm kiếm Phương Thù, nhất định muốn tự tay giết chết kẻ thù, trừ hại cho dân.

Phương Thù: \"Cái tin đồn quái quỷ gì thế này!\"

Trình Nhiên: \"Cũng có một câu là thật đấy em.\"

Phương Thù: \"Câu nào?\"

Trình Nhiên: \"Trừ hại cho dân.\"

Phương Thù hạn hán lời.

Nô Thê Muốn Xoay Người

tinybook tinybook
Nô Thê Muốn Xoay Người
Tóm tắt nội dung truyện Nô Thê Muốn Xoay Người thuộc truyện ngôn tình nói về La Chu là một cô gái đáng thương, trong cuộc đời của cô thích nhất là được đi lữ hành tại vùng cao nguyên Tây Tạng. Ai dè trên đường đi xuyên qua, bất hạnh trở thành nô thê: nếm đủ loại cực khổ, mọi khó khăn trắc trở nối gót nhau kéo đến.

Vạn sự, vạn vật đều có mức độ chịu đựng của nó, con giun xéo mãi cũng oằn, tiểu vũ trụ bùng nổ, vì thế nên…..

Cầm thú, nằm úp sấp cho ta!

Ma quỷ, mau biến!

Nhi đồng giả dạng, mau cút!

Nô thê phải vùng lên ! không chịu sắp đặt nữa!

Truyện hay này đích thực hắc ám, quỷ dị, đủ loại ý đồ bất chính từ nội dung đến cách diễn đạt, văn án nhẹ nhàng nhưng mọi người chuẩn bị tâm lý để đọc nhé. Khẩu hiệu của ta là bình tĩnh nghênh đón đau thương. Ha hả…..

tinybook Kho Sách








Chat