Khôi Cốt Ma Kính Chương 9 [ Ma Đầu Tương Chí ]

Khôi Cốt Ma Kính
Tác giả: Nhĩ Nhã
Thể loại: Tiểu thuyết
Nguồn: Dịch giả: Liên Phụng
Số chương: 30
Lượt xem: 2574
Tóm tắt nội dung:
[ Ma Đầu Tương Chí ] Chương 9
Tổng số chương: 30
1 - 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
[ Mèo Gặp Vận Đen ]Chương 1 05/04/2017
2
Xem
[ Qụa Đen Xui Xẻo – Bé Mập May Mắn ]Chương 2 05/04/2017
3
Xem
[ Khôi Cốt Kính ]Chương 3 05/04/2017
4
Xem
[Yêu Vật Trong Cốc]Chương 4 05/04/2017
5
Xem
[ Đổ Cả Hang Dấm Rồi ]Chương 5 05/04/2017
6
Xem
[ Dấm Biến Thành Mật ]Chương 6 05/04/2017
7
Xem
[ Minh Thưởng ]Chương 7 05/04/2017
8
Xem
[ Hai Loại Độc ]Chương 8 05/04/2017
9
Xem
[ Ma Đầu Tương Chí ]Chương 9 05/04/2017
CHƯƠNG 9. [ MA ĐẦU TƯƠNG CHÍ ]

Đây cũng chính là lý do tại sao Ân Hầu cùng Thiên Tôn lại đi trước, có hai người bọn họ ở đây, chúng lão Ma cung cũng không dễ dàng động thủ, nói cách khác, nếu như muốn có được ái nhân thì phải tự mình thu phục được thân nhân của ái nhân, đây là Thiên Tôn cùng Ân Hầu đã cho Bạch Ngọc Đường cơ hội ưỡn ngực ngẩng cao đầu mà tiến vào Ma cung.

*************************

Cứ vậy giằng co đến gần nửa đêm, cuối cùng Công Tôn cũng giải hết độc cho phu thê Vương Khánh.

Vương Khánh khôi phục nhanh hơn, dù sao thì thân thể hắn cũng rất tốt, liền tựa vào trên giường vỗ vỗ nói nhức đầu, thê tử hắn yếu ớt hơn, có điều thần trí cũng đã khôi phục rồi.

Vương Khánh cũng không có nhớ chuyện ban nãy mình nổi điên, vừa nghe thủ hạ nói xong hắn liền kinh hãi không thôi.

Mà thân thể của Vương phu nhân thì vô cùng suy yếu, Công Tôn nói cần phải bồi bổ thêm mấy ngày nữa mới có thể hỏi chuyện, Triển Chiêu lại không yên tâm lắm, cho nên cũng đem luôn hai phu thê này về an bài ở trong hậu đường đại trạch của Triển gia, ở đó cũng có người chăm sóc.

Công Tôn dẫn theo người lục soát toàn gia Vương Khánh, muốn nhìn xem trong nhà hắn có đồ gì chứa độc nữa không, biết đâu lại tra ra được đầu mối gì đó.

Đầu tiên, Công Tôn kiểm tra hai nha hoàn bên cạnh Vương phu nhân một chút.

Hai nha hoàn này cũng phụng bồi Vương phu nhân đi qua Kim Đỉnh sơn để bái Kim Thiền, thế nhưng hai người này đều không có trúng độc …. theo những gì hai nàng nói, các nàng luôn ở bên cạnh phu nhân, hai nàng cũng có thắp hương trong Kim Đỉnh miếu, chỉ có một nơi hai nàng không có đi cùng Vương phu nhân, đó chính là sơn cốc nơi tín đồ gặp Kim Thiền.

“Tín đồ gặp Kim Thiền sao?” Triển Chiêu tò mò.

Một nha hoàn nói: “Giáo chúng của Kim Đỉnh giáo đều do Kim Thiền đích thân chọn lựa, hầu như đều là những phú gia công tử hoặc các quý phu nhân, nha hoàn không được chọn. Những tín đồ được chọn đều xếp hàng đi xuống sơn cốc gặp Kim Thiền, sau đó sẽ từ sơn cốc ra thẳng Kim Đỉnh sơn. Trong lúc này, bọn họ sẽ được gặp Kim Thiền, hơn nữa còn được hỏi chuyện Kim Thiền, Kim Thiền đều giải đáp toàn bộ. Mỗi lần như vậy chúng ta đều chỉ được đưa phu nhân lên núi, sau đó lại đón phu nhân ở dưới chân núi.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái —— Nói cách khác, nơi mà Vương phu nhân trúng độc chắc chắn phải là sơn cốc đó.

“Lúc phu nhân nhà các ngươi vào sơn cốc, có mang theo thứ gì vào hoặc là mang ra thứ gì hay không?” Công Tôn hỏi.

“Có.” Một tiểu nha hoàn chỉ một chậu hoa nhỏ, nói: “Bồn Kim tiền thảo này là lần trước phu nhân mang về trồng, nàng nói là Kim Thiền đại phát từ bi ban cho các nàng một ít Kim tiền thảo trong sơn cốc mang về, trồng loại cỏ này trong nhà là có thể trừ yêu nạn, đồng thời còn có thể có được nhiều vinh hoa phú quý nữa.”

Khoé miệng Triển Chiêu nhịn không được mà giật giật, tâm nói, chẳng phải chỉ là một chậu Kim tiền thảo thôi sao, đầy đường cái chỗ nào chả có, làm gì mà nói cứ như kỳ hoa dị thảo vậy.

Công Tôn cầm lên bồn Kim tiền thảo kia, dùng ngân châm thử một chút, quả nhiên, tại chỗ rễ Kim tiền thảo, có một chút màu xám, khi ngân châm ghim vào đó, lúc rút ra có màu khôi tử.

“Ân…” Triệu Phổ gật đầu: “Hiển nhiên là có độc!”

Mọi người đều có chút không biết nói gì mà nhìn hắn —– Cái này không phải rất rõ ràng rồi sao!

Công Tôn liếc Triệu Phổ một cái, lại lấy một ngân châm ra, định đi châm người.

Triệu Phổ che miệng nhìn hắn: “Ngươi làm cái gì?”

“Tra một lượt, đề phòng bất trắc!” Công Tôn đuổi theo sau lưng Triệu Phổ, muốn châm người hắn, Triệu Phổ không thể làm gì khác ngoài việc chạy trốn khắp nơi.

Những người khác cũng không thèm quản hai người nay hồ nháo nữa, tiếp tục hỏi hai nha hoàn kia chuyện về Kim Đỉnh sơn, có điều Kim Đỉnh sơn phân biết đẳng cấp khá nghiêm ngặt, đặc biệt là sơn cốc đó, cho nên rất khó trà trộn vào.

Lúc mọi người trở lại Triển gia, trời cũng sắp sáng rồi.

Triển Chiêu ngáp một cái, đi vào phòng mình ngủ, nằm yên không muốn nhúc nhích nữa.

Bạch Ngọc Đường cũng đi vào, theo phía sau là Tiểu Ngũ vừa mới tỉnh ngủ.

Nằm xuống bên cạnh Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường cũng ngáp một cái … đột nhiên, Triển Chiêu bên cạnh lại ngẩng đầu lên.

Bạch Ngọc Đường có chút khó hiểu nhìn hắn —— Sao vậy?

Triển Chiêu trưng ra cái vẻ mặt đưa đám: “Không được nhìn thấy ngươi ngáp.”

Bạch Ngọc Đường không hiểu mà nhìn Triển Chiêu.

“Ngáp lại một cái cho ta xem chút đi.” Triển Chiêu cười híp mắt mà chọc chọc má Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường nhìn hắn một lúc, thuận tay bắt lại ngón tay đang chọc chọc má mình của hắn mà hôn một cái, sau đó nói câu: “Ngủ thôi, đừng nghịch nữa.”

Triển Chiêu hất chăn kéo kéo lên, lại than thở: “Ai, thật khó khăn mới được về nhà một chuyến, vậy mà cũng không được nhàn hạ, cứ đi nơi nào là nơi đó có người chết.”

Triển Chiêu nói xong lại không thấy Bạch Ngọc Đường trả lời, liền tiến đến gần nhìn một chút … chỉ thấy Bạch Ngọc Đường đã ngủ thiếp đi rồi.

Triển Chiêu chống má, ngoẹo đầu nhìn ngắm dung nhan khi ngủ của Bạch Ngọc Đường, ngón tay lại nhẹ nhàng chọc chọc cằm hắn, có lẽ Bạch Ngọc Đường đã mệt mỏi rồi, ngủ rất ngon.

Triển Chiêu đột nhiên cảm giác thật thú vị, Bạch Ngọc Đường ngủ như một tiểu hài nhi vậy …. cao thủ võ lâm thường có tính cảnh giác cực cao, có lẽ cả đời này của Bạch Ngọc Đường cũng không có được mấy lần ngủ mà không chút nào phòng bị như vậy đi, là bởi vì ở bên cạnh mình cho nên rất yên tâm sao? Tâm tình Triển Chiêu lúc này không tệ, kéo chăn đắp kín cho Bạch Ngọc Đường, mình thì tựa vào bên cạnh hắn, nghiên cứu hoa văn cây trường đao kia của hắn, nhìn một lát cũng cảm thấy mệt mỏi. Cuối cùng, Triển Chiêu ôm thanh Vân Trung Đao kia của Bạch Ngọc Đường, đầu kề đầu với Bạch Ngọc Đường mà ngủ thiếp đi.

……………

Cũng không biết ngủ bao lâu, ngủ thẳng giấc cho đến khi bên ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa “cốc cốc cốc”, sau đó lại nghe được một thanh âm non mềm ngọt lịm gọi: “Miêu Miêu, Bạch Bạch! Nếu không rời giường là sẽ không được ăn trưa nữa đó.”

Triển Chiêu tỉnh lại, xoay mặt sang nhìn cũng thấy Bạch Ngọc Đường tỉnh rồi, có điều rõ ràng là cũng chỉ vừa mới tỉnh, vẻ mặt vẫn còn mông lung.

Triển Chiêu nhẫn cười, có thể nhìn thấy được vẻ mặt này của Bạch Ngọc Đường, trên đời này hẳn là cũng không có mấy người đi …..

Bạch Ngọc Đường ngồi dậy, đưa tay xoa xoa cổ, này đừng nói chứ, ngủ thật ngon.

Lúc này cửa cũng đã được đẩy ra rồi, Tiểu Tứ Tử ghé đầu vào trong liếc một cái, thấy hai người cũng đã rời giường rồi liền đẩy cửa chạy vào.

Triển Chiêu vừa mặc y phục vừa hỏi: “Tiểu Tứ Tử, giờ gì rồi?”

“Gần trưa rồi, bên ngoài đã gọi ăn cơm rồi a.” Tiểu Tứ Tử bò qua lưng Tiểu Ngũ nằm ở mép giường mà trèo lên giường, ngồi ở mép giường, lấy ra một tấm thiệp đưa cho Triển Chiêu: “Vừa rồi có người đưa tới cho thúc.”

Triển Chiêu mở ra nhìn một chút, cũng cười một tiếng: “An Vân Mặc đưa tới, bảo ta xế chiều đi tới An Vân Lâu uống trà.”

“An Vân Lâu?” Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút: “Là ngôi tiểu cao nhất nhìn thấy lúc vào thành sao?”

“Đúng vậy, đó là trà lâu, trà uống rất ngon.” Triển Chiêu vừa nói vừa hỏi Tiểu Tứ Tử: “Cháu có muốn đi không?”

Bạch Ngọc Đường cũng có chút bất ngờ — Cũng muốn mang Tiểu Tứ Tử đi sao?

“Đi uống trà sao? Có a, có thể mang theo cả Tiểu Lương Tử không a?” Tiểu Tứ Tử ngẩng mặt hỏi.

“Được a, phụ thân cháu cùng Triệu Phổ có muốn đi không a?” Triển Chiêu hỏi.

“Buổi chiều phụ thân cùng Cửu Cửu không có rảnh nga, phụ thân nói muốn đi đào mộ.”

………………

Tiểu Tứ Tử vừa mới nói xong, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cũng giật giật khoé miệng, sau đó bất đắc dĩ mà lắc đầu.

Triển Chiêu hỏi: “Phụ thân cháu muốn làm gì?”

“Phụ thân nói muốn đào mộ phần của viên ngoại nào đó để nghiệm thi.” Tiểu Tứ Tử nói: “Cháu vốn cũng đi, thế nhưng uống trà có vẻ thú vị hơn.”

Triển Chiêu nhìn trời.

Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một cái: “Có lẽ là thi thể của Sầm viên ngoại kia.”

Triển Chiêu cũng đã nghĩ ra: “Chính là Sầm viên ngoại vốn muốn nạp Từ Mộng Dao làm thiếp đó a, ta cũng cảm thấy hắn chết có chút kỳ quặc, chắc không phải bị người của Kim Đỉnh giáo giết đó chứ.”

Sau khi rửa mặt mặc y phục xong, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường thần thanh khí sảng đi ra ngoài, ngoài tiền viện lúc này đang rất náo nhiệt, hình như Công Tôn cùng Triệu Phổ cũng vừa mới tỉnh, đang chuẩn bị ngồi ăn trưa.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường ngồi xuống, Bao Chửng hỏi hai người tiếp theo định làm gì.

Triển Chiêu nói rằng buổi chiều sẽ cùng Bạch Ngọc Đường đến An Vân Lâu một chuyến trước, hỏi thăm một chút đầu mối, sau đó muốn đến phụ cận Kim Đỉnh sơn tra một chút.

Bao đại nhân gật đầu một cái, lại nhìn mọi người đang ngồi một chút, hỏi: “Bao Duyên đâu?”

Thái sư cũng nhìn nhìn xung quanh, nói: “Dục nhi cũng không có ở đây a.”

Đang lúc nói chuyện, chỉ thấy Bàng Dục cầm theo một cái ***g chim, ăn mặc như một vị công tử ca nhi cẩm y ngọc thực cùng với Bao Duyên cũng ăn mặc cứ như công tử con nhà giàu mới nổi đi vào.

Tất cả mọi người cùng ngẩn người.

Bàng Cát vỗ đùi, nói: “Ai nha, sao hai ngươi lại ăn mặc kiểu này a?”

Bàng Dục vui vẻ mà đặt ***g chim xuống, nói: “Phụ thân, cái này gọi là tuỳ cơ ứng biến a.”

Lúc này, ngay cả râu của Thái sư cũng giật giật.

Bao Duyên nhanh chóng giúp đỡ giải thích: “Thái sư đừng vội, chúng ta đang làm chính sự đó.”

Tất cả mọi người đều buồn bực, ăn mặc kiểu này mà bàn chính sự cái gì?

Bạch Ngọc Đường hình như cũng đã hiểu ra, liền hỏi: “Hai ngươi muốn âm thầm đi thăm dò sao?”

Bàng Dục gật đầu.

Bao đại nhân cảm thấy đây cũng là một cách tốt, nói: “Ừ, nếu như quả thực có người đang bán thứ giống như Vong ưu tán đó, không chừng hai ngươi đúng là có thể dò la được chút tin tức.”

Bạch Ngọc Đường cũng cảm thấy kế này có thể thực hiện được, nói: “Kim Đỉnh giáo đó hình như thích hạ thủ ở những người có chút thân phận, hai ngươi cũng có thể ra ngoài đi dạo một vòng, có lẽ cũng sẽ gây chú ý được.” Vừa nói Bạch Ngọc Đường lại vừa móc một khối ngọc bội trong hà bao bên hông ra đưa cho Bàng Dục cùng Bao Duyên: “Cầm cái này.”

Bao Duyên nhìn một chút, là một khối ngọc bội bạch ngọc, bên trên có khắc hình năm con chuột, trên đó có một chữ Tam.

Hai người có chút không hiểu.

“Đây là ngọc bội của Tam ca, phàm là người làm ăn, nhìn thấy ngọc bội này đều biết là thân hữu của Từ Tam gia Hãm Không Đảo.” Bạch Ngọc Đường nói: “Tam ca của ta có một chất nhi, nổi danh lắm tiền nhưng ngu ngốc. Hắn cũng không phải là hư hỏng hay gây hoạ, thế nhưng lại thích nhất tiêu tiền, chân to tay thô, tên gọi Từ Mậu, ngươi cứ lấy thân phận này ra ngoài nhất định sẽ khiến nhiều người chú ý.” Vừa nói, Bạch Ngọc Đường lại chỉ Bao Duyên: “Từ Mậu có một bằng hữu tên gọi là Lương Tú, dáng người cũng tư văn giống ngươi, trong nhà cũng rất nhiều tiền, một đôi ngu ngốc này cứ đi đến đâu là tiêu đến tán tài đến đó, chỉ cần là người làm ăn buôn bán thì phần lớn đều nghe đến tên hai người này.”

Bàng Dục cùng Bao Duyên gật đầu, cầm lấy ngọc bội, cảm thấy cái này rất tốt.

Triển Chiêu kinh ngạc mà hỏi Bạch Ngọc Đường: “Phá của vậy a?”

Bạch Ngọc Đường gật đầu: “Ta vẫn coi như chưa tệ chút nào đâu, hai tên kia mới thực sự là bại gia tử đó.”

“Việc này sẽ không gây hoạ chứ?” Công Tôn có chút đau lòng thay cho mấy vị gia chủ Hãm Không Đảo kia.

“Vốn dĩ hai người đó trong nhà đã đầy bạc, của cải càng nhiều, có bại đến mấy đời cũng không hết, hơn nữa, thực ra thì cũng không có ai thực sự dám lừa bọn họ, bởi vì đều sợ đắc tội Hãm Không Đảo.” Vừa nói Bạch Ngọc Đường vừa nhắc nhở Bàng Dục cùng Bao Duyên: “Từ Mậu sợ nhất là ta, bình thường cứ nhắc tới tên ta là đều nói ‘kín đáo, kín đáo a’.”

Bàng Dục cùng Bao Duyên học cách nói, thần thái nói cho thật giống, Bạch Ngọc Đường cảm thấy đã không thành vấn đề nữa rồi cho nên mọi người bắt đầu ăn cơm.

Bàng thái sư vẫn còn chút lo lắng, nói: “Liệu có gặp nguy hiểm gì không?”

“Cho hai ảnh vệ theo đi.” Triệu Phổ phân phó.

Trâu Lương nói: “Ta đi cho, dù sao ta cũng rảnh rỗi.”

Lâm Dạ Hỏa cũng nói: “Ta cũng đi, dạo phố khá thú vị.”

Thái sư lúc này mới yên lòng.

Công Tôn cùng Triệu Phổ quả nhiên làm đúng như Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường dự liệu, cảm thấy Sầm viên ngoại chết rất khả nghi cho nên mới quyết định đào trộm thi thể người ta lên để kiểm tra một lần.

Vì vậy, sau khi dùng cơm xong, mọi người đều chia nhau hành động.

Bao đại nhân mang theo Bàng thái sư cùng Âu Dương Thiếu Chinh và Long Kiều Quảng đi đến nha môn, sửa sang lại ghi chép vụ án Nhâm, Lưu tri phủ một chút, cũng muốn tra rõ cái chết của hai vị tri phủ này xem có gì liên quan đến vụ án hay không.

………………….

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường rời khỏi Triển phủ, mang theo Tiểu Tứ Tử cùng Tiêu Lương và Tiểu Ngũ vừa mới ăn no xong điệu bộ còn rất lười biếng đi tới An Vân Lâu.

Dọc một đường đi này, cũng không phải là Triển Chiêu được hoan nghênh chào hỏi như bình thường, mà mọi người đều đang hiếu kỳ, vị tuấn mỹ nam tử bên cạnh Triển Chiêu kia là ai? Hai tiểu hài nhi xinh đẹp sau lưng kia là ai? … Sau đó lại là … Triển Chiêu quả nhiên không hổ danh là Tiểu Miêu nhà họ Triển a, nhìn cái con sủng vật của hắn mà xem, cũng là một con mèo thật lớn a!

An Vân Lâu toạ lạc chính giữa Thường Châu phủ, bốn bên đều vô cùng náo nhiệt, hàng quán cùng khách *** dày đặc.

Bạch Ngọc Đường vừa đi từ dưới lầu lên vừa quan sát một chút, tiểu lâu này tinh xảo lại trang nhã, bên trong còn truyền đến tiếng đàn tranh, xem ra đúng là một nơi thanh nhã.

Triển Chiêu vừa mới bước lên lầu đã có một tiểu nhị chạy ra nghênh đón: “Triển gia, Triển gia, ngài đã tới rồi, An lão bản chờ ngươi đã lâu rồi a!”

Triển Chiêu cười cười, hỏi: “Ở tầng nào vậy?”

“Đang uống trà ở tầng cao nhất a.” Tiểu nhị chỉ chỉ lầu trên, Triển Chiêu cũng không cần ai dẫn đường, kéo Bạch Ngọc Đường một cái, ý là —– Lên lầu đi!

Vì vậy, Triển Chiêu mang theo Bạch Ngọc Đường, hai tiểu hài nhi đi theo sau, lại còn thêm một con hổ thật lớn, dưới ánh mắt tò mò của mọi người mà lên lầu.

Đi thẳng tới tầng năm mới đến tầng cao nhất của An Vân Lâu.

Tiểu Tứ Tử cùng Tiêu Lương cùng bò trên lan can mà ngắm xuống dưới: “Oa! Thật cao a!”

Triển Chiêu kéo hai tiểu hài nhi đến trước cửa, nhẹ nhàng vén lên rèm châu đi vào.

Bạch Ngọc Đường vừa vào đến cửa liền ngẩn người —— Sao lại có một mùi hương phấn nhàn nhạt?

Vừa mới lên đến lầu, Bạch Ngọc Đường đã nhìn thấy mỗi tầng lầu đều có một cầm cơ gảy đàn, chẳng lẽ ở nơi đây cũng có hay sao?

Còn đang suy nghĩ, Bạch Ngọc Đường đã nghe thấy từ sau tấm bình phòng có tiếng cười truyền đến: “Ta đã nói tại sao Tiểu Mạnh Tử lại thảm bại như vậy chứ, thì ra đối thủ mạnh vậy a.”

Bạch Ngọc Đường hơi nhíu mày một cái —— Thanh âm này hình như là của nữ nhân …..

Tiếng nói vừa xong, sau tấm bình phong có một công tử áo đen đi ra ngoài …. thế nhưng nhìn kỹ lại, thì ra là một nữ phẫn nam trang.

Triển Chiêu dùng cùi chỏ mà đẩy đẩy Bạch Ngọc Đường đang kinh ngạc: “Ông chủ An đến rồi đó.”

Bạch Ngọc Đường hồi phục tinh thần lại, nhìn Triển Chiêu như muốn hỏi —— Là nữ sao?!

Triển Chiêu thiêu mi một cái —– Đâu có ai nói An Vân Mặc là nam chứ.

An Vân Mặc có một khuôn mặt hỉ phúc, trời sinh mắt tiếu môi cười, nhìn rất trẻ tuổi.

An Vân Mặc chạy tới, đưa tay ra hung hăng mà xoa nắn mặt Triển Chiêu một lượt, sau đó lại sờ sờ cằm lượn quanh mà ngắm Bạch Ngọc Đường.

“Uy, thật cao lớn đẹp giai a, tướng mạo rất đẹp!” An Vân Mặc chuyển từ trước ra sau, lại chuyển từ sau ra trước ngắm nghía: “Khuôn mặt dáng người đều xuất chúng, vạn người mới có một như vậy, công phu lại kỳ cao, quả nhiên không hổ danh là cao đồ của Thiên Tôn.”

Triển Chiêu kéo An Vân Mặc, ý là —– Ngươi đang xem tướng cho Bạch Ngọc Đường sao?

“Ừ, mắt sáng như sao, mày cao chính trực, quả nhiên là một người có thể diện.” An Vân Mặc cuối cùng còn không quên hỏi một câu: “Có bao nhiêu tiền?”

Triển Chiêu nhìn trời.

Bạch Ngọc Đường nhìn An Vân Mặc một cái, mở miệng nói: “Dù sao thì cũng không ít hơn ngươi.”

“Ha ha, có cá tính!” An Vân Mặc thiêu mi một cái: “Ta là thân bằng của Chiêu Chiêu a, ngươi không đi nịnh nọt ta sao?”

Bạch Ngọc Đường thờ ơ mà tới một câu: “Chưa có nịnh qua, không biết.”

An Vân Mặc mừng rỡ hớn hở mà vỗ tay: “Ai nha, quả nhiên không hổ danh là đồ đệ được Thiên Tôn dạy dỗ a, quá thú vị!”

Triển Chiêu đỡ trán.

“Vân nhi, có phải Chiêu về rồi không?”

Lúc này, bên trong phòng có một thư sinh tuấn mỹ khoảng hơn ba mươi tuổi chạy ra, Bạch Ngọc Đường xác nhận một cái —-Đây là một nam nhân.

“Chiêu!” Hiển nhiên nam tử kia còn kích động hơn cả An Vân Mặc, chạy ngay đến mà cầm lấy tay Triển Chiêu: “Cuối cùng thì đệ cũng trở về!”

Bạch Ngọc Đường nhìn vị thư sinh đang nắm lấy tay Triển Chiêu này một chút, bất đắc dĩ —– Lại thêm một tên nữa.

Triển Chiêu hàn huyên với hai người mấy câu, sau đó vỗ vỗ Bạch Ngọc Đường, giới thiệu cho hắn: “Đây là An lão bản An Vân Mặc, ngươi cũng biết rồi, còn vị này là Ngô Thiên Minh, Ngô đại ca, là tướng công của An lão bản, tướng công đó a!”

Triển Chiêu cố ý nhấn mạnh hai chữ “Tướng công”, tâm nói ngươi là cái con Chuột hay ghen a.

Lúc này Bạch Ngọc Đường mới hiểu tại sao ban nãy Triển Chiêu lại làm ra vẻ thần bí như vậy …. Nga, xem ra An Vân Mặc đã thành thân a.

Ngô Minh là chất nhi của Ngô Nhất Hoạ, là đời thứ hai của Ma cung, hắn lớn hơn An Vân Mặc không ít tuổi, thế nhưng hai người này cũng rất xứng đôi.

Mọi người cùng ngồi xuống uống trà, Ngô Thiên Minh nói chuyện phiếm cùng Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, An Vân Mặc lại ôm lấy Tiểu Ngũ cọ a cọ a, lại con mời Tiểu Tứ Tử và Tiêu Lương ăn điểm tâm, tính cách rất trẻ con.

Bạch Ngọc Đường cũng có chút nghi ngờ, thương nhân danh chấn đại giang Nam Bắc sao lại giống một tiểu hài nhi vậy chứ.

“ Thật ra thì người thực sự làm buôn bán đều là Ngô đại ca, có điều thân phận chất nhi của Ngô Nhất Hoạ thật quá khiến người ta kinh sợ, cho nên mới dùng tên Ông chủ An đó.” Triển Chiêu vừa nói vừa nháy mắt với Bạch Ngọc Đường mấy cái.

Bạch Ngọc Đường bưng chén ngồi tựa một bên mà uống trà, cảm thấy Mèo này đã quá đắc ý rồi, cái trán cũng phát hoàng quang luôn.

“Thuốc…..”

Nghe Triển Chiêu hỏi thăm về chuyện của Vong ưu tán, Ngô Thiên Minh gật đầu một cái: “Gần đây đúng là có chút bất thường.”

“Nhiều người dùng thuốc này sao?” Triển Chiêu hỏi.

Ngô Thiên Minh lắc đầu một cái: “Ngược lại, là người dùng thuốc này lại đột nhiên ít đi nhiều.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cùng sửng sốt.

“Thế nhưng ta có nghe cô nương trong lầu của các ngươi nói, chỉ có ở Mộng Phương Viên là khá một chút, những nơi khác đều là ô yên chướng khí mà.” Triển Chiêu không hiểu, chẳng lẽ Từ Mộng Dao nói dối?

“Nàng ta không nói dối.” Ngô Thiên Minh gật đầu: “Các diêu quán khác, cả sòng bạc khác cũng là ô yên chướng khí, chẳng hạn như thua tiền liền nóng giận ra tay đánh chết người. Siết cổ chết diêu tỷ, ra tay là giết luôn cả lão bản cũng từng xảy ra.”

Triển Chiêu há to miệng: “Nghiêm trọng như vậy?”

Ngô Thiên Minh gật đầu: “Thế nhưng gần đây những người dùng thuốc cũng từ từ biến mất, ngược lại, những người vốn rất yên phận thủ thường thì lại lần lượt gặp chuyện không hay, cứ như người dân khắp thành đều đột nhiên táo bạo vậy.”

“Ta vỗn nghĩ có thể do trời quá nóng nực, mọi người mới khó chịu cho nên mới cuồng loạn đôi chút.” An Vân Mặc ôm Tiểu Tứ Tử nói: “Thế nhưng càng nhiều chuyện xảy ra càng khiến cho người ta cảm thấy nghi hoặc, cho nên ta mới bảo các cô nương trong lâu cố gắng không xuất môn, cũng tăng thêm nhân thủ coi chừng chuyện buôn bán.”

“Có thể có quan hệ với Kim Đỉnh giáo hay không?” Triển Chiêu hỏi.

An Vân Mặc cười cười, Ngô Thiên Minh thì than thở: “Biết ngay là các ngươi sẽ điều tra bọn chúng mà.”

Triển Chiêu cười híp mắt hỏi: “Vậy có đầu mối cho ta không?”

“Đã chuẩn bị cho ngươi từ sớm rồi.” Ngô Thiên Minh đi vào phòng, lấy ra một cuốn trục, đưa cho Triển Chiêu.

“Kim Đỉnh giáo đó vừa mới xuất hiện ta đã cảm thấy có gì đó không đúng lắm, gần đây lại càng ngày càng phát triển.” Ngô Thiên Minh nói: “Ở đây có một phần ta điều tra được, tất cả danh sách những người gia nhập Kim Đỉnh giáo, đúng là không ít chút nào.”

Triển Chiêu mở ra nhìn, quả nhiên có thật nhiều tên cùng những tóm tắt ngắn gọn về thân phận, có thể thấy được Ngô Thiên Minh tốn không ít công phu để điều tra.

“Đây là danh sách những người Kim Đỉnh sơn, hơn nữa, thật ra thì điều kỳ quái nhất của Kim Đỉnh giáo là cái con Kim Thiền lớn kia” Ngô Thiên Minh hình như còn cảm thấy rất khó hiểu: “Những người gặp qua nó điều nói Kim Thiền có thật, vẫn còn sống, hơn nữa còn có pháp lực vô biên.”

Triển Chiêu nghe xong cảm thấy buồn cười, liền đem chuyện tối qua Kim Thiền tập kích Từ Mộng Dao nói một lần, An Vân Mặc cùng Ngô Thiên Minh cũng dở khóc dở cười.

“Nháo loạn nửa ngày, thì ra lại là đồ giả.” Ngô Thiên Minh lắc đầu.

Triển Chiêu lại nhìn danh sách, sau đó hỏi thêm về chuyện Lão Nha Cốc, Ngô Thiên Minh cùng An Vân Mặc đều không rõ ràng.

Cuối cùng, Triển Chiêu liền đứng dậy cáo từ, hắn muốn nhân lúc còn sớm cùng Bạch Ngọc Đường đến Kim Đỉnh sơn một chuyến, thuận tiện đem Tiểu Tứ Tử cùng Tiêu Lương trở về.

Ngô Thiên Minh dặn dò hắn: “Lúc điều tra Kim Đỉnh giáo này cần phải cẩn thận, Thường Châu phủ ở gần Ma cũng, những môn phái giang hồ bình thường căn bản đều không dám đến đây, Kim Đỉnh giáo này lại có thể làm ra nhiều chuyện như vậy xem ra thân phận cũng không phải tầm thường.”

Triển Chiêu gật đầu, tỏ ý hiểu rõ.

An Vân Mặc tiễn Triển Chiêu ra ngoài, xuống đến dưới lầu, đột nhiên lại kéo hắn lại, nói nhỏ: “Chiêu a, Mạnh Thanh đã trở về Ma cung rồi đó có biết không?”

Triển Chiêu hơi ngẩn người, Bạch Ngọc Đường bên cạnh vẫn diện vô biểu tình, hình như cũng không có nghe thấy gì, dẫn theo Tiểu Ngũ cùng hai tiểu hài nhi đi đến đầu ngõ chờ Triển Chiêu.

“Hắn trở về Ma cung thì sao?” Triển Chiêu nhìn An Vân Mặc.

An Vân Mặc kéo hắn lại nhỏ giọng nói: “Tiểu Mạnh hôm qua đã phát ngoan thoại, nói là có Bạch Ngọc Đường sẽ không có hắn.”

Triển Chiêu khẽ cau mày.

“Ngươi cũng biết, trong Ma cung có không ít người thương hắn a, các thúc bá a di đều không có nói lý, ngươi nên lưu ý một chút a, cẩn thận có người đến gây chuyện cùng Bạch Ngọc Đường.” An Vân Mặc nhắc nhở Triển Chiêu.

Triển Chiêu nhìn Bạch Ngọc Đường cố ý đi đến một nơi không thể nghe được mình nói chuyện mà chờ mình, gật đầu một cái, thần sắc cũng có chút ưu phiền.

“Sách sách.” An Vân Mặc lại còn nâng cằm mà bình phẩm về Bạch Ngọc Đường cách đó thật xa: “Có điều quả nhiên là khiến người ta giận chết đi a, Bạch Ngọc Đường quá khí phái, không phải tốt hơn Tiểu Mạnh một chút mà tốt hơn rất nhiều, người rõ ràng còn trẻ tuổi như vậy mà nhìn lại rất chững chạc, quả nhiên là đồ đệ của chính tông võ học a, rất có phong thái tông sư mà. Có điều, ngươi yên tâm, Ân Hầu rõ ràng là thích Bạch Ngọc Đường hơn một chút, Ngô thúc thúc cùng bọn Hồng di cũng khen Bạch Ngọc Đường khen đến trên trời dưới đất luôn rồi.”

“Như vậy a ….”Triển Chiêu nhìn bóng lưng của Bạch Ngọc Đường mà xuất thần.

“Hay là ngươi nói với Ân Hầu một tiếng để tránh cho những người thương yêu Tiểu Mạnh trong cung gây sự với Bạch Ngọc Đường a?” An Vân Mặc thấy Triển Chiêu có vẻ lo lắng liền đề nghị: “Ta có thể đi truyền lời.”

Triển Chiêu suy nghĩ một chút, cuối cùng lắc đầu một cái: “Không cần.”

An Vân Mặc sửng sốt: “Thật sự không cần?”

Triển Chiêu cười cười, vỗ vỗ vai nàng: “Yên tâm đi, nếu như Bạch Ngọc Đường lại có thể dễ đối phó như vậy thì đã không còn là Bạch Ngọc Đường nữa rồi …..”

An Vân Mặc nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu thiêu mi một cái: “Có ta ở đây thì sợ cái gì, quấy rối ai thì quấy chớ có để cho ta bắt lại được.” Triển Chiêu nói khiến An Vân Mặc cũng phải rụt cổ lại, chúng lão Ma đầu trong Ma cung đối với ai cũng có biện pháp, chỉ riêng đối với Triển Chiêu là một biện pháp cũng không có.

Triển Chiêu từ giã An Vân Mặc cùng Ngô Thiên Minh, cùng Bạch Ngọc Đường đi về.

Ngô Thiên Minh đến sau lưng An Vân Mặc, hỏi: “Thế nào rồi?”

“Ân.” An Vân Mặc khẽ mỉm cười: “Ta cảm thấy, mấy lão đầu đến tìm phiền phức cho Bạch Ngọc Đường có khi còn gặp xui xẻo.”

“Có thể hiểu được a, dù sao cũng là đồ đệ của Thiên Tôn mà.” Ngô Thiên Minh khoanh tay cười nói: “Năm đó ba trăm Ma đầu cùng nháo Thiên Tôn, chẳng phải đều bị Thiên Tôn thu thập từng người sao.”

An Vân Mặc vỗ tay một cái: “Ai nha, ta rất mong chờ a!”

…………..

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu cùng nhau đưa Tiểu Tứ Tử cùng Tiêu Lương về Triển phủ.

Trên đường trở về, Triển Chiêu lại tiếp tục chào hỏi cùng bà con trên phố, Tiêu Lương cùng Tiểu Tứ Tử vừa đi về vừa mua đồ ăn vặt.

Bạch Ngọc Đường cùng Tiểu Ngũ đi bên cạnh, vẫn cứ không có biểu lộ gì, có điều đi thì đi, Bạch Ngọc Đường lại luôn có cảm giắc … hình như có người nhìn mình chằm chằm.

Hắn vẫn bất động thanh sắc mà đi về phía trước.

Năm đó chuyện ba trăm ma đầu nháo Thiên Tôn, Bạch Ngọc Đường cũng được nghe qua. Nghe nói ba trăm ma đầu Ma cung bất mãn việc Thiên Tôn là địch thủ của Ân Hầu cho nên mới đến đánh lén hắn.

Thiên Tôn cũng không có để ý, dù sao thì cứ đi thu thập từng người là được, cuối cùng là tóm lại cả ba trăm ma đầu, cùng xách về Ma cung. Từ đó về sau, mọi người trong Ma cung cũng thành thật hơn, cũng rất tôn kính với hắn.

Gặp phải chuyện Mạnh Thanh này, Bạch Ngọc Đường cũng biết chuyến đi Ma cung này chưa chắc sẽ thuận lợi, có điều Bạch Ngọc Đường cũng đã sớm chuẩn bị tinh thần rồi, binh tới thì tướng đỡ, nước tới thì đất ngăn. Cứ chờ xem ngươi tới mấy người, tới người nào liền tiếp người đó, đến cuối cùng cứ xách hết về Ma cung một thể.

Đây cũng chính là lý do tại sao Ân Hầu cùng Thiên Tôn lại đi trước, có hai người bọn họ ở đây, chúng lão Ma cung cũng không dễ dàng động thủ, nói cách khác, nếu như muốn có được ái nhân thì phải tự mình thu phục được thân nhân của ái nhân, đây là Thiên Tôn cùng Ân Hầu đã cho Bạch Ngọc Đường cơ hội ưỡn ngực ngẩng cao đầu mà tiến vào Ma cung.

Bạch Ngọc Đường hơi thiêu mi một chút, nhìn Triển Chiêu đang được bà con cô bác trên đường vây quanh hỏi thăm —– Nếu thực sự muốn cùng Triển Chiêu tiếp bước đi hết quãng đường sau này, nhất định sẽ phải qua một cửa ải của ba trăm lão ma đầu Ma cung kia, nếu như không thu phục được cả ba trăm người ấy, sẽ không được thừa nhận, đương nhiên là cũng không thể bước vào đại môn Ma cung.

Bạch Ngọc Đường cười nhạt một cái, đột nhiên nhìn vào ngõ hẻm tối đen như mực cách đó không xa một cái …..

Trong ngõ hẻm ấy có mấy hắc ảnh vội vã rụt cổ lại, lui về phía sau một chút.

“Mẫu thân nha! Đó là Thiên Tôn phiên bản trẻ tuổi phải không?”

“Thật đáng sợ nha! Nhớ đến chuyện lúc đó rồi.”

“Vậy liệu có lợi hại như Thiên Tôn không?”

“Nhưng mà nhìn hắn thật ngoan, không có hư như Thiên Tôn đi.”

“Ngươi nói, khi dễ hắn liệu Chiêu có tức giận không?”

“Thế nhưng cần phải biết hắn có xứng với Chiêu Chiêu không chứ!”

“Làm sao bây giờ?”

“Theo kế hoạch tiến hành sao?”

“Được, chia nhau khiến cho hắn mở rộng tầm mắt!”

“Được!”

……………. Đăng bởi: admin

10
Xem
[ Khiêu Khích ]Chương 10 05/04/2017
11
Xem
[ Liên Tiếp Trói Cả Trăm Ma Đầu]Chương 11 05/04/2017
12
Xem
[Dược Ngọc]Chương 12 05/04/2017
13
Xem
[ Hư Tình Giả Ý ]Chương 13 05/04/2017
14
Xem
[ Thiên Hạ Vô Song ]Chương 14 05/04/2017
15
Xem
[ Biết Người Biết Mặt ]Chương 15 05/04/2017
16
Xem
[ Sơn Cốc Nguy Hiểm ]Chương 16 05/04/2017
17
Xem
[ Tâm Rắn Rết ]Chương 17 05/04/2017
18
Xem
[ Mưu Mô Xảo Quyệt ]Chương 18 05/04/2017
19
Xem
[ Dược Ngọc Ẩn Ưu ]Chương 19 05/04/2017
20
Xem
[ Quần Ma Lệnh ]Chương 20 05/04/2017
21 - 30

Đại Mạo Hiểm Chi Thập Nhị Kim La

tinybook tinybook
Đại Mạo Hiểm Chi Thập Nhị Kim La
Truyện Đại Mạo Hiểm Chi Thập Nhị Kim Lacủa tác giả Nhĩ Nhã thuộc thể loại ngôn tình hiện đại, nhất công nhất thụ, yêu quái, kết cục HE.

Yêu mạo hiểm, chỉ cần là công việc có đủ “mỹ cảm” hắn sẽ không từ chối.Nhờ vậy Khải Khải tiên sinh đã tự đem mình vào truyện phiêu lưu cùng mối quan hệ có thể nói là hiếm có, khó mà gặp được.

Mời các bạn theo dõi nhé.

Diary In Grey Tower

tinybook tinybook
Diary In Grey Tower
Truyện Diary In Grey Tower của tác giả Không Đăng Lưu Viễn là thể loại đam mỹ, cường cường, phương Tây, một câu chuyện tiểu thuyết này xảy ra ở sao Hỏa (?!)

Có người nói, chính những truyện mà chuyên gia mật mã đã làm nên chiến thắng của Thế chiến thứ hai. Họ là một bọn quái đản giữa những thiên tài, họ giải mã điện tín của địch qua sóng vô tuyến, bàn tay họ vươn tới đe dọa yết hầu yếu đuối của Quốc xã, không ai biết về họ!

Mời các bạn cùng theo dõi nhé.

Hàng Không Bán

tinybook tinybook
Hàng Không Bán
Truyện Hàng Không Bán của tác giả Lam Lâm là môt câu truyện ngôn tình đam mỹ, là câu chuyện tiểu thuyết online nói về tình yêu của hai người bằng một cuộc gặp tình ngờ.

Trong ngày sinh nhật của mình vì cảm thấy buồn chán nên hắn đã đi bar. Trong đây truyện hot đã xảy ra khi hắn muốn tìm trai cho mình, và rồi hắn đã chọn người ấy. Hai người đến với nhau tình cờ khi hắn bị thất tình thì liệu sau tình một đêm, đó thì chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo

Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo

tinybook tinybook
Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo
Truyện tiểu thuyết full của Oa Qua Oa là tác phẩm Kế Hoạch Yêu Chồng Của Tổng Tài Bá Đạo nói về Đường đường là một tổng tài của một công ty lớn đẹp trai, độc thân, tốt nghiệp một trường nổi tiếng ở nước ngoài.

Lê Cẩn là kim cương vương lão ngũ có danh tiếng của tập đoàn Lê Thị thậm chí là của cả giới kinh tế tài chính.

Ai cũng muốn được trở thành vợ của hắn nhưng thật ra truyện hắn đã kết hôn bí mật với một người là nhân viên trong công ty của hắn , người mà sẽ không ai nghĩ ra là hắn sẽ lấy. Liệu người đó là ai mời các bạn đón xem.

Trầm Chu

tinybook tinybook
Trầm Chu
Ban đang theo dõi truyện Trầm Chu của tác giả Sở Hàn Y Thanh. Truyện hay này xảy ra kể từ thời điểm Cố Trầm Chu hai mươi tuổi đã vì Chu Hành mà cắt đứt với người nhà của mình.

Từng tranh cãi, cầu xin cũng đã quỳ xuống nhưng cuối cùng lại bị đưa lên máy bay để ra nước ngoài, trở thành thành trò cười cho giới thượng lưu của Tứ Cửu Thành.

Không ngờ ba tháng sau, người yêu của anh lại trèo lên giường đối thủ của anh.

Cuộc sống tiếp theo của Cố Trầm Chu trong tiểu thuyết hay nhất này vốn nên yên lặng trôi qua dưới sự trục xuất của gia tộc.

Nhưng một ngày nào đó, anh bỗng nhiên thức tỉnh.

(Tứ Cửu thành là cách gọi khác của thành Bắc Kinh cổ để chỉ bốn cửa Hoàng thành và chín cửa trong nội thành. Bốn cửa Hoàng thành là Thiên An môn, Địa An môn, Đông An môn và Tây An môn; mà chín cửa trong nội thành theo thứ tự là Chính Dương môn, Sùng Văn môn, Tuyên Võ môn, Triêu Dương môn, Phụ Thành môn, Đông Trực môn, Tây Trực môn, An Định môn và Đức Thắng môn. – Source: Baike.baidu)

Cầu Duyên

tinybook tinybook
Cầu Duyên
Truyện Cầu Duyên của tác giả Thập Thế là truyện thuộc thể loại dòng truyện ngôn tình đam mỹ, tiểu thuyết hiện đại, nhất thụ nhất công, sinh tử văn, HE.

Đây là vào một đêm đông, truyện nói rằng hắn cùng người kia ôm nhau lần cuối cùng. Thê lương gió lạnh rất nhanh thổi đi ấm áp còn sót lại.

Đường lớn tối như mực giống một mãnh thú cắn nuốt con mồi, khác với tác phẩm Cái đuôi ngốc, anh yêu em, ở đây không lưu tình chút nào bao phủ bóng dáng gầy yếu đơn bạc của người kia.

Vi Quân Cuồng

tinybook tinybook
Vi Quân Cuồng
Thể loại : Cổ trang, Ôn nhu Vương gia công x Thanh lãnh Thị vệ thụ, Công sủng thụ, Hài, tiểu thuyết full, HE.

Vương gia Triệu Băng trên đường đi thực hiện thánh chỉ bí mật của hoàng thượng thì bị phục kích, do không hề phòng bị nên quân của vương gia bị tiêu diệt sạch cũng may có bán ám vệ luôn đi theo vương gia âm thầm chạy ra cứu ngài.( Bạn ám vệ này được vương gia đòi từ tổ chức Ảnh Môn khoảng hai năm trước)

Sau khi cứu thoát được vương gia thì hắn đặt tên mới cho ám vệ là Như Mặc. Như Mặc có võ công cao cường như Vi Quân Cuồng, phán đoán cùng tư duy trong việc có thích khác vương gia vô cùng sắc bén, khả năng sinh tồn dã ngoại không còn gì để chê… nhưng ngoài việc “bảo hộ vương gia” ra không còn biết gì khác, sau mỗi lần đánh nhau với thích khách, chạy trốn…

Câu đầu tiên của bạn cũng là “Vương gia có bị thương không?”, bị thương cũng phải lo cho Vương gia an toàn, ăn uống ngủ nghỉ đầy đủ trước đã, mà đọc truyện thì biết cái lý do chưa thương cũng thật dễ thương : “Ân, thuộc hạ trị thương mới có thể tiếp tục bảo hộ Vương gia.”

Đáng thương cho bạn ám vệ, ngày đầu tiên xuất hiện trước mặt Vương gia, vừa vất vả công tác, bị thương, không nói lại còn bị Vương gia “mần” sạch sẽ trong sơn động *chấm chấm nước mắt* *nhìn tiếp*

Mà đáng thương hơn là bạn bị mần, không dám kêu nhưng cuối cùng vẫn phải kêu do một câu “Bổn vương muốn nghe giọng nói của ngươi” ai ai

, lại còn phải nghe theo Vương gia chỉ đạo chớ : nào là “thả lỏng thân thể.”, “Nâng chân lên một chút…”, “Chính mình thử động động xem.”, “Đúng, rất ngoan…“… làm ta vừa đọc vừa phun trào máu mũi a

~Vương gia sau phút đầu nông nổi, phát hiện toàn bộ thủ đoạn phong lưu tình trường của mình đều không có tác dụng với bạn ám vệ. Vương gia biết mình thích bạn ám vệ, đối xử tốt mọi chỗ với bạn, tìm mọi cách để bạn ám vệ cảm giác với mình, tiếc thay bạn ám vệ ngoài bảo vệ Vương gia ra thì không còn biết gì hết. Ngay cả trong lúc hai người đang củi khô lửa bốc, tình cảm cao trào phát hiện có thích khách tới liền bảo Vương gia.

Ảnh Môn môn chủ xuất hiện, tuyên bố Như Mặc không phải người của Ảnh Môn mà là thích khách đã bị thôi miên, được phái tới với mục đích duy nhất là tuỳ thời lấy mạng Vương gia.

Rốt cuộc Như Mặc thật sự là ai, có liên quan gì tới nhiệm vụ của Vương gia lần này, Như Mặc có chút tình cảm nào với Vương gia hay không?

Lúc này Vương gia đã rất yêu Như Mặc, Vương gia sẽ làm thế nào khi biết về thân phận thật của người yêu, sẽ giết như Mặc để tránh hậu hoạ hay sẽ để Như Mặc hoàn thành nhiệm vụ?

Khi được giải trừ Nhiếp hồn đại pháp (thôi miên), giữa mạng sống của Vương gia và nhiệm vụ, Như Mặc chọn điều gì?

Cùng Dã Thú Ái Ái Ái

tinybook tinybook
Cùng Dã Thú Ái Ái Ái
Đây là truyện tiểu thuyết hay phần 2 của bộ truyện Cùng dã thú HHH của tác giả Ô Mông Tiểu Yến- Truyện Cùng Dã Thú Ái Ái Ái. Lần này tác giả vẫn tiếp tục kể về hai nhân vật Hắc Lặc Lỗ Tư và An Địch Mỹ Áo.

Thể loại: cao H, nhân thú, biến thái công x tự luyến xinh đẹp thụ, 1×1, sinh tử văn…

Câu chuyện kể về một đoạn tình sử cùng rất nhiều những màn nóng bỏng, có heo, có cà rốt, có sinh tử, có sữa và ngoại hình thật sự của Hắc Nặc Lỗ Tư (phải nói là vô cùng soái).

Mời các bạn đón đọc truyện nhé!

Kiếm Tại Thiên Hạ

tinybook tinybook
Kiếm Tại Thiên Hạ
Truyện Kiếm Tại Thiên Hạ của tác giả Bạch Huyên là một truyện đam mỹ cổ trang, cung đình, nhất công nhất thụ, huynh đệ văn, cường cường, đế vương thụ, niên hạ, tiểu thuyết hoàn, ngược luyến tàn tâm, HE.

Là một lời nói vô ý của ai đã cầm tù trái tim người khác? Hắn tưởng như ôn nhu hoá ra lại lạnh lùng và tuyệt tình với y đến tàn nhẫn. Truyện y tưởng như vô tình hoá ra là người si tình đến tê tâm phế liệt vẫn luôn suy nghĩ vì hắn.

Có nhiều quan tâm, nhiều yêu thương trong thầm lặng của y lại biến thành mưu mô và ác tâm trong mắt hắn. Hoa rơi hữu ý nước chảy vô tình, vốn luôn là trò đùa của định mệnh…

Khố Hạ Chi Thần

tinybook tinybook
Khố Hạ Chi Thần
Khố Hạ Chi Thần mở đầu với Hắn Diệp Phong cảm thấy mình cực kỳ đê tiện, biết khá rõ người kia không thích đàn ông, nhưng vẫn không thể nào lìm nén được cái dục vọng của thân thể, vào một lúc nhân cơ hội lính của mình say rượu.

Chủ động mở đùi, phóng túng bản thân thần phục dưới háng của đàn ông, tùy ý một người đàn ông cưỡi ở trên người anh, tùy ý người đó đâm chọc, bắn vào anh.

Anh âm thầm yêu say đắm ánh mặt trời không thuốc về mình, đem tất cả yêu say đắm của bản thân giấu vào lý do “rượu vào loạn tính”. Và chờ, ta sẽ chờ em

Duy trì quan hệ trên dưới bình thường nhất, nhưng anh lại cố ý bỏ qua việc hai người xảy ra quan hệ thân thể làm cho đối phương chú ý.

Hắn – Võ Chí Dũng rượu vào loạn tính – đi thượng thủ trưởng của mình!

Hơn nữa thủ trưởng còn là một người đàn ông trưởng thành!

Võ Chí Dũng gần như không tiêu hóa nổi thực tế này,

Từ đó về sau tất cả mọi truyện như một cuốn tiểu thuyết đều chệch ra khỏi quỹ đạo bình thường.

— Tôi yêu cậu.

— Tôi cũng yêu anh.

A Dũng, giữa vòng quay cuộc sống này, cậu nguyện ý luôn cùng tôi bước tiếp không?

Quỷ Tướng Kỳ Án

tinybook tinybook
Quỷ Tướng Kỳ Án
Truyện Long Đồ Án Quyển Tập Quyển 6 Quỷ Tướng Kỳ Án của tác giả Nhĩ Nhã là một truyện Thử Miêu, Đam mỹ đồng nhân, tiểu thuyết hay cổ đại, phá án, giang hồ.

Vị Đại hiệp này a, vừa mới đến Khai Phong Phủ đã “câu dẫn” toàn bộ đại nương, nha hoàn, lớn lớn bé bé của Khai Phong phủ còn chưa nói, ngay cả “phương tâm” của Thái hậu và các nha hoàn trong cung cũng bị Y thu phục triệt để. Có lẽ bởi vậy mà đã khiến Hoàng Thượng không mấy vui mừng, trực tiếp đem Y cùng “thượng cấp” của Y, Bao Đại nhân, cộng thêm vị Nhạc phụ âm đại nhân “lắm chiêu nhiều trò” của mình, kẻ thù không đội trời chung của Bao Chửng, Bàng Thái sư, mà đá ra khỏi cung. Mỹ danh là “đi tuần” phá án treo của “Long Đồ Các”, nhưng thực ra là để cho cái đầu của Nhân Tông được an tĩnh mấy ngày.

Mời bạn đọc truyện và thưởng thức tác phẩm.

Quỷ Tâm Nan Án

tinybook tinybook
Quỷ Tâm Nan Án
Truyện Quỷ Tâm Nan Án của tác giả Du Phương Tại Ngạn là câu chuyện đam mỹ, cổ đại, tiểu thuyết hoàn, quỷ công x nhân thụ, nhất thụ nhất công. Các nhân vật trong truyện được vẽ ra dưới ngòi bút của tác giả một cách riêng biệt. Trong lúc bị đày đi sung quân, Lý Chấp gặp phải một trận hồng thủy, bị cuốn tới một bãi tha ma, gặp một con quỷ, con quỷ ấy tên là Tần Phi.

Tần Phi thấy Lý Chấp tuấn mỹ, đúng chuẩn mình thích, nên đã động quỷ tâm. Để thuận lợi ăn Lý Chấp vào bụng, Tần Phi đã kể rất nhiều câu chuyện giữa người và quỷ cho y nghe.

Mời các bạn cùng theo dõi diễn biến câu truyện hay nhé.

Dạ Dạ Long Xà Vũ

tinybook tinybook
Dạ Dạ Long Xà Vũ
Truyện Dạ Dạ Long Xà Vũ của tác giả Dư Hạ là một truyện tiểu thuyết hay nhất thuộc thể loại đam mỹ cổ trang, cung đình, mỹ lệ biến thái giao yêu công x thâm tàng đế vương thụ, H văn, ngược, HE (PN).

Ừ, là ta quỳ ở đài Tế Thiên, ta đi cầu mưa, nhưng là cầu trời, cầu Lôi công Điện mẫu chứ không phải là thứ yêu quái y quán — háo sắc này. Hằng đêm đòi hỏi thân thể của ta không nói, lại còn vọng tưởng có được tâm của ta. Tâm của trẫm, ngươi nghĩ có thể muốn là được sao?

Mời bạn đón xem truyện hay này nhé!

Đồ Vân Ánh Tuyết

tinybook tinybook
Đồ Vân Ánh Tuyết
Truyện Long Đồ Án Quyển Tập Quyển 10 Đồ Vân Ánh Tuyết của tác giả Nhĩ Nhã là một truyện Thử Miêu, tựa tiểu thuyết hay thuộc thể loại đam mỹ đồng nhân, cổ đại, phá án, giang hồ.

Vị Đại hiệp này a, vừa mới đến Khai Phong Phủ đã “câu dẫn” toàn bộ đại nương, nha hoàn, lớn lớn bé bé của Khai Phong phủ còn chưa nói, ngay cả “phương tâm” của Thái hậu và các nha hoàn trong cung cũng bị Y thu phục triệt để. Có lẽ bởi vậy mà đã khiến Hoàng Thượng không mấy vui mừng, trực tiếp đem Y cùng “thượng cấp” của Y, Bao Đại nhân, cộng thêm vị Nhạc phụ đại nhân “lắm chiêu nhiều trò” của mình, kẻ thù không đội trời chung của Bao Chửng, Bàng Thái sư, mà đá ra khỏi cung. Mỹ danh là “đi tuần” phá án treo của “Long Đồ Các”, nhưng thực ra là để cho cái đầu của Nhân Tông được an tĩnh mấy ngày.

Mời bạn cùng đọc truyện nhé!

Xuyên Việt, Làm Vợ Người Ta

tinybook tinybook
Xuyên Việt, Làm Vợ Người Ta
Truyện Xuyên Việt, Làm Vợ Người Ta của tác giả Liên Tích Ngưng Mâu là một truyện tiểu thuyết, đam mỹ cổ trang. Tần Miễn vừa mở mắt ra, kinh hoàng phát hiện hắn đang nằm trong một gian nhà cỏ rách nát.

Vấn đề là trước đó hắn đang ở trong biệt thự nhà mình. Truyện càng đáng sợ hơn là dưới tấm chăn, chân hắn đang kề lên chân một người đàn ông khác.

Xuy Sầu

tinybook tinybook
Xuy Sầu
Truyện Xuy Sầu của tác giả Cô Quang Tàn Chiếu là một câu truyện thuộc thể loại truyện tiểu thuyết hay nhất, ngôn tình đam mỹ Cổ trang, ngược luyến tàn tâm, HE.

Không giống loại công tử gia quý ngọc thúc phát thường thấy trong truyện hay, cao kế hoàn trâm, vị công tử trước mắt này, một thân cực phác tố thanh y sam, một dải tóc đen dài phất phơ ở cảnh sườn, ngũ quan tuy không đặc biệt xuất sắc, nhưng lại có một phen thanh nhã vận vị.

Tiệc Báo Thù

tinybook tinybook
Tiệc Báo Thù
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Tiệc Báo Thù, câu chuyện tiểu thuyết kể về một vụ bắt cóc các con tin tại một bữa tiệc ở một nhà hàng lớn, tại đây đã xảy ra sự ẩu đả xô xác của các con tin và kẻ bắt cóc.

Truyện tại tầng hai hội quán ẩm thực nọ, rèm cửa lại buông sùm sụp, không phải để ngăn tầm nhìn khách khứa ra khoảng không ấm áp bên ngoài, mà để ngăn lũ bóng thám sát lởn vởn ở rìa cửa sổ ngó vào bên trong. Ở dưới sân, cảnh sát liên tục gọi loa vận động và yêu cầu đối thoại thả con tin.

Câu chuyện đã từ bỏ hoàn toàn đám âm ảnh lởn vởn và màn sương truyền thuyết vẫn bao trùm các tập trước, để đi sâu vào những quanh co tăm tối của ân oán và lòng người.

Đường Lang Quân

tinybook tinybook
Đường Lang Quân
Truyện Đường Lang Quân của tác giả Địa Phủ Tiểu Khuyển là một câu truyện đam mỹ xuyên không, tiểu thuyết hoàn, cổ trang, nhất thụ đa công, hài.

Nếu nhóm cường công có thể cầm thú, vì cái gì sẽ không có cầm thú thụ đâu? Sau đó, đúng lúc vừa xem đài DISCOVERY xong, phát hiện trong tự nhiên loài vật có khả năng chịu đựng cao nhất chính là đường lang (bọ ngựa). Cho nên, truyện Tiểu Đường Lang vì thế mà xuất hiện. Hắc hắc, đương nhiên là chân chính tà ác thụ rồi.

The Penniless Peer

tinybook tinybook
The Penniless Peer
Tóm tắt nội dung truyện Truyện The Penniless Peer, truyện tiểu thuyết hoàn nói về một cô gái rất mạnh mẽ trong chuyện tình cảm, cô dám hy sinh vì người mình yêu bất chấp tất cả để anh được hạnh phúc.

Cô yêu thầm người anh họ mình từ rất lâu nhưng chua dám mở lời, nay anh lại đi đánh trận ở chiến trường và khi quay về thì gia ảnh bắt đầu sa sút, không còn như xưa. Cô vì muốn khôi phục lại gia cảnh cho anh mà có thể hy sinh tất cả.

Dù rằng đáp án là người mình yêu sẽ đám cưới với người đàn bà khác, đã lao vào cuộc phiêu lưu đầy dẫy hiểm nguy hơn bao giờ hết. Mời các bạn cùng theo dõi truyện hoặc đến với tác phẩm Ở Lại Đây Với Anh của tác giả Ann Major.

Cái Gọi Là Ái Tình

tinybook tinybook
Cái Gọi Là Ái Tình
Truyện Cái Gọi Là Ái Tình của tác giả Không Mộng là một câu truyện thuộc thể loại truyên ngôn tình trung thiên đam mỹ, tiểu thuyết hiện đại, thâm tình công x độ lượng thụ, gương vỡ lại lành, 1v1, HE.

Hãy lại cho nhau một cơ hội, vì ai cũng cần cơ hội. “Ái tình chỉ là huyễn tưởng của thế tục, phần lớn chúng ta chỉ là đang khát vọng nó, sau đó trải qua truyện cuộc sống cực kỳ thế tục. Chưa nói tới tốt và xấu.”
tinybook Kho Sách








Chat