Khôi Cốt Ma Kính Chương 9 [ Ma Đầu Tương Chí ]

Khôi Cốt Ma Kính
Tác giả: Nhĩ Nhã
Thể loại: Tiểu thuyết
Nguồn: Dịch giả: Liên Phụng
Số chương: 30
Lượt xem: 1572
Tóm tắt nội dung:
[ Ma Đầu Tương Chí ] Chương 9
Tổng số chương: 30
1 - 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
[ Mèo Gặp Vận Đen ]Chương 1 05/04/2017
2
Xem
[ Qụa Đen Xui Xẻo – Bé Mập May Mắn ]Chương 2 05/04/2017
3
Xem
[ Khôi Cốt Kính ]Chương 3 05/04/2017
4
Xem
[Yêu Vật Trong Cốc]Chương 4 05/04/2017
5
Xem
[ Đổ Cả Hang Dấm Rồi ]Chương 5 05/04/2017
6
Xem
[ Dấm Biến Thành Mật ]Chương 6 05/04/2017
7
Xem
[ Minh Thưởng ]Chương 7 05/04/2017
8
Xem
[ Hai Loại Độc ]Chương 8 05/04/2017
9
Xem
[ Ma Đầu Tương Chí ]Chương 9 05/04/2017
CHƯƠNG 9. [ MA ĐẦU TƯƠNG CHÍ ]

Đây cũng chính là lý do tại sao Ân Hầu cùng Thiên Tôn lại đi trước, có hai người bọn họ ở đây, chúng lão Ma cung cũng không dễ dàng động thủ, nói cách khác, nếu như muốn có được ái nhân thì phải tự mình thu phục được thân nhân của ái nhân, đây là Thiên Tôn cùng Ân Hầu đã cho Bạch Ngọc Đường cơ hội ưỡn ngực ngẩng cao đầu mà tiến vào Ma cung.

*************************

Cứ vậy giằng co đến gần nửa đêm, cuối cùng Công Tôn cũng giải hết độc cho phu thê Vương Khánh.

Vương Khánh khôi phục nhanh hơn, dù sao thì thân thể hắn cũng rất tốt, liền tựa vào trên giường vỗ vỗ nói nhức đầu, thê tử hắn yếu ớt hơn, có điều thần trí cũng đã khôi phục rồi.

Vương Khánh cũng không có nhớ chuyện ban nãy mình nổi điên, vừa nghe thủ hạ nói xong hắn liền kinh hãi không thôi.

Mà thân thể của Vương phu nhân thì vô cùng suy yếu, Công Tôn nói cần phải bồi bổ thêm mấy ngày nữa mới có thể hỏi chuyện, Triển Chiêu lại không yên tâm lắm, cho nên cũng đem luôn hai phu thê này về an bài ở trong hậu đường đại trạch của Triển gia, ở đó cũng có người chăm sóc.

Công Tôn dẫn theo người lục soát toàn gia Vương Khánh, muốn nhìn xem trong nhà hắn có đồ gì chứa độc nữa không, biết đâu lại tra ra được đầu mối gì đó.

Đầu tiên, Công Tôn kiểm tra hai nha hoàn bên cạnh Vương phu nhân một chút.

Hai nha hoàn này cũng phụng bồi Vương phu nhân đi qua Kim Đỉnh sơn để bái Kim Thiền, thế nhưng hai người này đều không có trúng độc …. theo những gì hai nàng nói, các nàng luôn ở bên cạnh phu nhân, hai nàng cũng có thắp hương trong Kim Đỉnh miếu, chỉ có một nơi hai nàng không có đi cùng Vương phu nhân, đó chính là sơn cốc nơi tín đồ gặp Kim Thiền.

“Tín đồ gặp Kim Thiền sao?” Triển Chiêu tò mò.

Một nha hoàn nói: “Giáo chúng của Kim Đỉnh giáo đều do Kim Thiền đích thân chọn lựa, hầu như đều là những phú gia công tử hoặc các quý phu nhân, nha hoàn không được chọn. Những tín đồ được chọn đều xếp hàng đi xuống sơn cốc gặp Kim Thiền, sau đó sẽ từ sơn cốc ra thẳng Kim Đỉnh sơn. Trong lúc này, bọn họ sẽ được gặp Kim Thiền, hơn nữa còn được hỏi chuyện Kim Thiền, Kim Thiền đều giải đáp toàn bộ. Mỗi lần như vậy chúng ta đều chỉ được đưa phu nhân lên núi, sau đó lại đón phu nhân ở dưới chân núi.”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường nhìn nhau một cái —— Nói cách khác, nơi mà Vương phu nhân trúng độc chắc chắn phải là sơn cốc đó.

“Lúc phu nhân nhà các ngươi vào sơn cốc, có mang theo thứ gì vào hoặc là mang ra thứ gì hay không?” Công Tôn hỏi.

“Có.” Một tiểu nha hoàn chỉ một chậu hoa nhỏ, nói: “Bồn Kim tiền thảo này là lần trước phu nhân mang về trồng, nàng nói là Kim Thiền đại phát từ bi ban cho các nàng một ít Kim tiền thảo trong sơn cốc mang về, trồng loại cỏ này trong nhà là có thể trừ yêu nạn, đồng thời còn có thể có được nhiều vinh hoa phú quý nữa.”

Khoé miệng Triển Chiêu nhịn không được mà giật giật, tâm nói, chẳng phải chỉ là một chậu Kim tiền thảo thôi sao, đầy đường cái chỗ nào chả có, làm gì mà nói cứ như kỳ hoa dị thảo vậy.

Công Tôn cầm lên bồn Kim tiền thảo kia, dùng ngân châm thử một chút, quả nhiên, tại chỗ rễ Kim tiền thảo, có một chút màu xám, khi ngân châm ghim vào đó, lúc rút ra có màu khôi tử.

“Ân…” Triệu Phổ gật đầu: “Hiển nhiên là có độc!”

Mọi người đều có chút không biết nói gì mà nhìn hắn —– Cái này không phải rất rõ ràng rồi sao!

Công Tôn liếc Triệu Phổ một cái, lại lấy một ngân châm ra, định đi châm người.

Triệu Phổ che miệng nhìn hắn: “Ngươi làm cái gì?”

“Tra một lượt, đề phòng bất trắc!” Công Tôn đuổi theo sau lưng Triệu Phổ, muốn châm người hắn, Triệu Phổ không thể làm gì khác ngoài việc chạy trốn khắp nơi.

Những người khác cũng không thèm quản hai người nay hồ nháo nữa, tiếp tục hỏi hai nha hoàn kia chuyện về Kim Đỉnh sơn, có điều Kim Đỉnh sơn phân biết đẳng cấp khá nghiêm ngặt, đặc biệt là sơn cốc đó, cho nên rất khó trà trộn vào.

Lúc mọi người trở lại Triển gia, trời cũng sắp sáng rồi.

Triển Chiêu ngáp một cái, đi vào phòng mình ngủ, nằm yên không muốn nhúc nhích nữa.

Bạch Ngọc Đường cũng đi vào, theo phía sau là Tiểu Ngũ vừa mới tỉnh ngủ.

Nằm xuống bên cạnh Triển Chiêu, Bạch Ngọc Đường cũng ngáp một cái … đột nhiên, Triển Chiêu bên cạnh lại ngẩng đầu lên.

Bạch Ngọc Đường có chút khó hiểu nhìn hắn —— Sao vậy?

Triển Chiêu trưng ra cái vẻ mặt đưa đám: “Không được nhìn thấy ngươi ngáp.”

Bạch Ngọc Đường không hiểu mà nhìn Triển Chiêu.

“Ngáp lại một cái cho ta xem chút đi.” Triển Chiêu cười híp mắt mà chọc chọc má Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường nhìn hắn một lúc, thuận tay bắt lại ngón tay đang chọc chọc má mình của hắn mà hôn một cái, sau đó nói câu: “Ngủ thôi, đừng nghịch nữa.”

Triển Chiêu hất chăn kéo kéo lên, lại than thở: “Ai, thật khó khăn mới được về nhà một chuyến, vậy mà cũng không được nhàn hạ, cứ đi nơi nào là nơi đó có người chết.”

Triển Chiêu nói xong lại không thấy Bạch Ngọc Đường trả lời, liền tiến đến gần nhìn một chút … chỉ thấy Bạch Ngọc Đường đã ngủ thiếp đi rồi.

Triển Chiêu chống má, ngoẹo đầu nhìn ngắm dung nhan khi ngủ của Bạch Ngọc Đường, ngón tay lại nhẹ nhàng chọc chọc cằm hắn, có lẽ Bạch Ngọc Đường đã mệt mỏi rồi, ngủ rất ngon.

Triển Chiêu đột nhiên cảm giác thật thú vị, Bạch Ngọc Đường ngủ như một tiểu hài nhi vậy …. cao thủ võ lâm thường có tính cảnh giác cực cao, có lẽ cả đời này của Bạch Ngọc Đường cũng không có được mấy lần ngủ mà không chút nào phòng bị như vậy đi, là bởi vì ở bên cạnh mình cho nên rất yên tâm sao? Tâm tình Triển Chiêu lúc này không tệ, kéo chăn đắp kín cho Bạch Ngọc Đường, mình thì tựa vào bên cạnh hắn, nghiên cứu hoa văn cây trường đao kia của hắn, nhìn một lát cũng cảm thấy mệt mỏi. Cuối cùng, Triển Chiêu ôm thanh Vân Trung Đao kia của Bạch Ngọc Đường, đầu kề đầu với Bạch Ngọc Đường mà ngủ thiếp đi.

……………

Cũng không biết ngủ bao lâu, ngủ thẳng giấc cho đến khi bên ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa “cốc cốc cốc”, sau đó lại nghe được một thanh âm non mềm ngọt lịm gọi: “Miêu Miêu, Bạch Bạch! Nếu không rời giường là sẽ không được ăn trưa nữa đó.”

Triển Chiêu tỉnh lại, xoay mặt sang nhìn cũng thấy Bạch Ngọc Đường tỉnh rồi, có điều rõ ràng là cũng chỉ vừa mới tỉnh, vẻ mặt vẫn còn mông lung.

Triển Chiêu nhẫn cười, có thể nhìn thấy được vẻ mặt này của Bạch Ngọc Đường, trên đời này hẳn là cũng không có mấy người đi …..

Bạch Ngọc Đường ngồi dậy, đưa tay xoa xoa cổ, này đừng nói chứ, ngủ thật ngon.

Lúc này cửa cũng đã được đẩy ra rồi, Tiểu Tứ Tử ghé đầu vào trong liếc một cái, thấy hai người cũng đã rời giường rồi liền đẩy cửa chạy vào.

Triển Chiêu vừa mặc y phục vừa hỏi: “Tiểu Tứ Tử, giờ gì rồi?”

“Gần trưa rồi, bên ngoài đã gọi ăn cơm rồi a.” Tiểu Tứ Tử bò qua lưng Tiểu Ngũ nằm ở mép giường mà trèo lên giường, ngồi ở mép giường, lấy ra một tấm thiệp đưa cho Triển Chiêu: “Vừa rồi có người đưa tới cho thúc.”

Triển Chiêu mở ra nhìn một chút, cũng cười một tiếng: “An Vân Mặc đưa tới, bảo ta xế chiều đi tới An Vân Lâu uống trà.”

“An Vân Lâu?” Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một chút: “Là ngôi tiểu cao nhất nhìn thấy lúc vào thành sao?”

“Đúng vậy, đó là trà lâu, trà uống rất ngon.” Triển Chiêu vừa nói vừa hỏi Tiểu Tứ Tử: “Cháu có muốn đi không?”

Bạch Ngọc Đường cũng có chút bất ngờ — Cũng muốn mang Tiểu Tứ Tử đi sao?

“Đi uống trà sao? Có a, có thể mang theo cả Tiểu Lương Tử không a?” Tiểu Tứ Tử ngẩng mặt hỏi.

“Được a, phụ thân cháu cùng Triệu Phổ có muốn đi không a?” Triển Chiêu hỏi.

“Buổi chiều phụ thân cùng Cửu Cửu không có rảnh nga, phụ thân nói muốn đi đào mộ.”

………………

Tiểu Tứ Tử vừa mới nói xong, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường cũng giật giật khoé miệng, sau đó bất đắc dĩ mà lắc đầu.

Triển Chiêu hỏi: “Phụ thân cháu muốn làm gì?”

“Phụ thân nói muốn đào mộ phần của viên ngoại nào đó để nghiệm thi.” Tiểu Tứ Tử nói: “Cháu vốn cũng đi, thế nhưng uống trà có vẻ thú vị hơn.”

Triển Chiêu nhìn trời.

Bạch Ngọc Đường suy nghĩ một cái: “Có lẽ là thi thể của Sầm viên ngoại kia.”

Triển Chiêu cũng đã nghĩ ra: “Chính là Sầm viên ngoại vốn muốn nạp Từ Mộng Dao làm thiếp đó a, ta cũng cảm thấy hắn chết có chút kỳ quặc, chắc không phải bị người của Kim Đỉnh giáo giết đó chứ.”

Sau khi rửa mặt mặc y phục xong, Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường thần thanh khí sảng đi ra ngoài, ngoài tiền viện lúc này đang rất náo nhiệt, hình như Công Tôn cùng Triệu Phổ cũng vừa mới tỉnh, đang chuẩn bị ngồi ăn trưa.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường ngồi xuống, Bao Chửng hỏi hai người tiếp theo định làm gì.

Triển Chiêu nói rằng buổi chiều sẽ cùng Bạch Ngọc Đường đến An Vân Lâu một chuyến trước, hỏi thăm một chút đầu mối, sau đó muốn đến phụ cận Kim Đỉnh sơn tra một chút.

Bao đại nhân gật đầu một cái, lại nhìn mọi người đang ngồi một chút, hỏi: “Bao Duyên đâu?”

Thái sư cũng nhìn nhìn xung quanh, nói: “Dục nhi cũng không có ở đây a.”

Đang lúc nói chuyện, chỉ thấy Bàng Dục cầm theo một cái ***g chim, ăn mặc như một vị công tử ca nhi cẩm y ngọc thực cùng với Bao Duyên cũng ăn mặc cứ như công tử con nhà giàu mới nổi đi vào.

Tất cả mọi người cùng ngẩn người.

Bàng Cát vỗ đùi, nói: “Ai nha, sao hai ngươi lại ăn mặc kiểu này a?”

Bàng Dục vui vẻ mà đặt ***g chim xuống, nói: “Phụ thân, cái này gọi là tuỳ cơ ứng biến a.”

Lúc này, ngay cả râu của Thái sư cũng giật giật.

Bao Duyên nhanh chóng giúp đỡ giải thích: “Thái sư đừng vội, chúng ta đang làm chính sự đó.”

Tất cả mọi người đều buồn bực, ăn mặc kiểu này mà bàn chính sự cái gì?

Bạch Ngọc Đường hình như cũng đã hiểu ra, liền hỏi: “Hai ngươi muốn âm thầm đi thăm dò sao?”

Bàng Dục gật đầu.

Bao đại nhân cảm thấy đây cũng là một cách tốt, nói: “Ừ, nếu như quả thực có người đang bán thứ giống như Vong ưu tán đó, không chừng hai ngươi đúng là có thể dò la được chút tin tức.”

Bạch Ngọc Đường cũng cảm thấy kế này có thể thực hiện được, nói: “Kim Đỉnh giáo đó hình như thích hạ thủ ở những người có chút thân phận, hai ngươi cũng có thể ra ngoài đi dạo một vòng, có lẽ cũng sẽ gây chú ý được.” Vừa nói Bạch Ngọc Đường lại vừa móc một khối ngọc bội trong hà bao bên hông ra đưa cho Bàng Dục cùng Bao Duyên: “Cầm cái này.”

Bao Duyên nhìn một chút, là một khối ngọc bội bạch ngọc, bên trên có khắc hình năm con chuột, trên đó có một chữ Tam.

Hai người có chút không hiểu.

“Đây là ngọc bội của Tam ca, phàm là người làm ăn, nhìn thấy ngọc bội này đều biết là thân hữu của Từ Tam gia Hãm Không Đảo.” Bạch Ngọc Đường nói: “Tam ca của ta có một chất nhi, nổi danh lắm tiền nhưng ngu ngốc. Hắn cũng không phải là hư hỏng hay gây hoạ, thế nhưng lại thích nhất tiêu tiền, chân to tay thô, tên gọi Từ Mậu, ngươi cứ lấy thân phận này ra ngoài nhất định sẽ khiến nhiều người chú ý.” Vừa nói, Bạch Ngọc Đường lại chỉ Bao Duyên: “Từ Mậu có một bằng hữu tên gọi là Lương Tú, dáng người cũng tư văn giống ngươi, trong nhà cũng rất nhiều tiền, một đôi ngu ngốc này cứ đi đến đâu là tiêu đến tán tài đến đó, chỉ cần là người làm ăn buôn bán thì phần lớn đều nghe đến tên hai người này.”

Bàng Dục cùng Bao Duyên gật đầu, cầm lấy ngọc bội, cảm thấy cái này rất tốt.

Triển Chiêu kinh ngạc mà hỏi Bạch Ngọc Đường: “Phá của vậy a?”

Bạch Ngọc Đường gật đầu: “Ta vẫn coi như chưa tệ chút nào đâu, hai tên kia mới thực sự là bại gia tử đó.”

“Việc này sẽ không gây hoạ chứ?” Công Tôn có chút đau lòng thay cho mấy vị gia chủ Hãm Không Đảo kia.

“Vốn dĩ hai người đó trong nhà đã đầy bạc, của cải càng nhiều, có bại đến mấy đời cũng không hết, hơn nữa, thực ra thì cũng không có ai thực sự dám lừa bọn họ, bởi vì đều sợ đắc tội Hãm Không Đảo.” Vừa nói Bạch Ngọc Đường vừa nhắc nhở Bàng Dục cùng Bao Duyên: “Từ Mậu sợ nhất là ta, bình thường cứ nhắc tới tên ta là đều nói ‘kín đáo, kín đáo a’.”

Bàng Dục cùng Bao Duyên học cách nói, thần thái nói cho thật giống, Bạch Ngọc Đường cảm thấy đã không thành vấn đề nữa rồi cho nên mọi người bắt đầu ăn cơm.

Bàng thái sư vẫn còn chút lo lắng, nói: “Liệu có gặp nguy hiểm gì không?”

“Cho hai ảnh vệ theo đi.” Triệu Phổ phân phó.

Trâu Lương nói: “Ta đi cho, dù sao ta cũng rảnh rỗi.”

Lâm Dạ Hỏa cũng nói: “Ta cũng đi, dạo phố khá thú vị.”

Thái sư lúc này mới yên lòng.

Công Tôn cùng Triệu Phổ quả nhiên làm đúng như Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường dự liệu, cảm thấy Sầm viên ngoại chết rất khả nghi cho nên mới quyết định đào trộm thi thể người ta lên để kiểm tra một lần.

Vì vậy, sau khi dùng cơm xong, mọi người đều chia nhau hành động.

Bao đại nhân mang theo Bàng thái sư cùng Âu Dương Thiếu Chinh và Long Kiều Quảng đi đến nha môn, sửa sang lại ghi chép vụ án Nhâm, Lưu tri phủ một chút, cũng muốn tra rõ cái chết của hai vị tri phủ này xem có gì liên quan đến vụ án hay không.

………………….

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường rời khỏi Triển phủ, mang theo Tiểu Tứ Tử cùng Tiêu Lương và Tiểu Ngũ vừa mới ăn no xong điệu bộ còn rất lười biếng đi tới An Vân Lâu.

Dọc một đường đi này, cũng không phải là Triển Chiêu được hoan nghênh chào hỏi như bình thường, mà mọi người đều đang hiếu kỳ, vị tuấn mỹ nam tử bên cạnh Triển Chiêu kia là ai? Hai tiểu hài nhi xinh đẹp sau lưng kia là ai? … Sau đó lại là … Triển Chiêu quả nhiên không hổ danh là Tiểu Miêu nhà họ Triển a, nhìn cái con sủng vật của hắn mà xem, cũng là một con mèo thật lớn a!

An Vân Lâu toạ lạc chính giữa Thường Châu phủ, bốn bên đều vô cùng náo nhiệt, hàng quán cùng khách *** dày đặc.

Bạch Ngọc Đường vừa đi từ dưới lầu lên vừa quan sát một chút, tiểu lâu này tinh xảo lại trang nhã, bên trong còn truyền đến tiếng đàn tranh, xem ra đúng là một nơi thanh nhã.

Triển Chiêu vừa mới bước lên lầu đã có một tiểu nhị chạy ra nghênh đón: “Triển gia, Triển gia, ngài đã tới rồi, An lão bản chờ ngươi đã lâu rồi a!”

Triển Chiêu cười cười, hỏi: “Ở tầng nào vậy?”

“Đang uống trà ở tầng cao nhất a.” Tiểu nhị chỉ chỉ lầu trên, Triển Chiêu cũng không cần ai dẫn đường, kéo Bạch Ngọc Đường một cái, ý là —– Lên lầu đi!

Vì vậy, Triển Chiêu mang theo Bạch Ngọc Đường, hai tiểu hài nhi đi theo sau, lại còn thêm một con hổ thật lớn, dưới ánh mắt tò mò của mọi người mà lên lầu.

Đi thẳng tới tầng năm mới đến tầng cao nhất của An Vân Lâu.

Tiểu Tứ Tử cùng Tiêu Lương cùng bò trên lan can mà ngắm xuống dưới: “Oa! Thật cao a!”

Triển Chiêu kéo hai tiểu hài nhi đến trước cửa, nhẹ nhàng vén lên rèm châu đi vào.

Bạch Ngọc Đường vừa vào đến cửa liền ngẩn người —— Sao lại có một mùi hương phấn nhàn nhạt?

Vừa mới lên đến lầu, Bạch Ngọc Đường đã nhìn thấy mỗi tầng lầu đều có một cầm cơ gảy đàn, chẳng lẽ ở nơi đây cũng có hay sao?

Còn đang suy nghĩ, Bạch Ngọc Đường đã nghe thấy từ sau tấm bình phòng có tiếng cười truyền đến: “Ta đã nói tại sao Tiểu Mạnh Tử lại thảm bại như vậy chứ, thì ra đối thủ mạnh vậy a.”

Bạch Ngọc Đường hơi nhíu mày một cái —— Thanh âm này hình như là của nữ nhân …..

Tiếng nói vừa xong, sau tấm bình phong có một công tử áo đen đi ra ngoài …. thế nhưng nhìn kỹ lại, thì ra là một nữ phẫn nam trang.

Triển Chiêu dùng cùi chỏ mà đẩy đẩy Bạch Ngọc Đường đang kinh ngạc: “Ông chủ An đến rồi đó.”

Bạch Ngọc Đường hồi phục tinh thần lại, nhìn Triển Chiêu như muốn hỏi —— Là nữ sao?!

Triển Chiêu thiêu mi một cái —– Đâu có ai nói An Vân Mặc là nam chứ.

An Vân Mặc có một khuôn mặt hỉ phúc, trời sinh mắt tiếu môi cười, nhìn rất trẻ tuổi.

An Vân Mặc chạy tới, đưa tay ra hung hăng mà xoa nắn mặt Triển Chiêu một lượt, sau đó lại sờ sờ cằm lượn quanh mà ngắm Bạch Ngọc Đường.

“Uy, thật cao lớn đẹp giai a, tướng mạo rất đẹp!” An Vân Mặc chuyển từ trước ra sau, lại chuyển từ sau ra trước ngắm nghía: “Khuôn mặt dáng người đều xuất chúng, vạn người mới có một như vậy, công phu lại kỳ cao, quả nhiên không hổ danh là cao đồ của Thiên Tôn.”

Triển Chiêu kéo An Vân Mặc, ý là —– Ngươi đang xem tướng cho Bạch Ngọc Đường sao?

“Ừ, mắt sáng như sao, mày cao chính trực, quả nhiên là một người có thể diện.” An Vân Mặc cuối cùng còn không quên hỏi một câu: “Có bao nhiêu tiền?”

Triển Chiêu nhìn trời.

Bạch Ngọc Đường nhìn An Vân Mặc một cái, mở miệng nói: “Dù sao thì cũng không ít hơn ngươi.”

“Ha ha, có cá tính!” An Vân Mặc thiêu mi một cái: “Ta là thân bằng của Chiêu Chiêu a, ngươi không đi nịnh nọt ta sao?”

Bạch Ngọc Đường thờ ơ mà tới một câu: “Chưa có nịnh qua, không biết.”

An Vân Mặc mừng rỡ hớn hở mà vỗ tay: “Ai nha, quả nhiên không hổ danh là đồ đệ được Thiên Tôn dạy dỗ a, quá thú vị!”

Triển Chiêu đỡ trán.

“Vân nhi, có phải Chiêu về rồi không?”

Lúc này, bên trong phòng có một thư sinh tuấn mỹ khoảng hơn ba mươi tuổi chạy ra, Bạch Ngọc Đường xác nhận một cái —-Đây là một nam nhân.

“Chiêu!” Hiển nhiên nam tử kia còn kích động hơn cả An Vân Mặc, chạy ngay đến mà cầm lấy tay Triển Chiêu: “Cuối cùng thì đệ cũng trở về!”

Bạch Ngọc Đường nhìn vị thư sinh đang nắm lấy tay Triển Chiêu này một chút, bất đắc dĩ —– Lại thêm một tên nữa.

Triển Chiêu hàn huyên với hai người mấy câu, sau đó vỗ vỗ Bạch Ngọc Đường, giới thiệu cho hắn: “Đây là An lão bản An Vân Mặc, ngươi cũng biết rồi, còn vị này là Ngô Thiên Minh, Ngô đại ca, là tướng công của An lão bản, tướng công đó a!”

Triển Chiêu cố ý nhấn mạnh hai chữ “Tướng công”, tâm nói ngươi là cái con Chuột hay ghen a.

Lúc này Bạch Ngọc Đường mới hiểu tại sao ban nãy Triển Chiêu lại làm ra vẻ thần bí như vậy …. Nga, xem ra An Vân Mặc đã thành thân a.

Ngô Minh là chất nhi của Ngô Nhất Hoạ, là đời thứ hai của Ma cung, hắn lớn hơn An Vân Mặc không ít tuổi, thế nhưng hai người này cũng rất xứng đôi.

Mọi người cùng ngồi xuống uống trà, Ngô Thiên Minh nói chuyện phiếm cùng Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường, An Vân Mặc lại ôm lấy Tiểu Ngũ cọ a cọ a, lại con mời Tiểu Tứ Tử và Tiêu Lương ăn điểm tâm, tính cách rất trẻ con.

Bạch Ngọc Đường cũng có chút nghi ngờ, thương nhân danh chấn đại giang Nam Bắc sao lại giống một tiểu hài nhi vậy chứ.

“ Thật ra thì người thực sự làm buôn bán đều là Ngô đại ca, có điều thân phận chất nhi của Ngô Nhất Hoạ thật quá khiến người ta kinh sợ, cho nên mới dùng tên Ông chủ An đó.” Triển Chiêu vừa nói vừa nháy mắt với Bạch Ngọc Đường mấy cái.

Bạch Ngọc Đường bưng chén ngồi tựa một bên mà uống trà, cảm thấy Mèo này đã quá đắc ý rồi, cái trán cũng phát hoàng quang luôn.

“Thuốc…..”

Nghe Triển Chiêu hỏi thăm về chuyện của Vong ưu tán, Ngô Thiên Minh gật đầu một cái: “Gần đây đúng là có chút bất thường.”

“Nhiều người dùng thuốc này sao?” Triển Chiêu hỏi.

Ngô Thiên Minh lắc đầu một cái: “Ngược lại, là người dùng thuốc này lại đột nhiên ít đi nhiều.”

Triển Chiêu và Bạch Ngọc Đường cùng sửng sốt.

“Thế nhưng ta có nghe cô nương trong lầu của các ngươi nói, chỉ có ở Mộng Phương Viên là khá một chút, những nơi khác đều là ô yên chướng khí mà.” Triển Chiêu không hiểu, chẳng lẽ Từ Mộng Dao nói dối?

“Nàng ta không nói dối.” Ngô Thiên Minh gật đầu: “Các diêu quán khác, cả sòng bạc khác cũng là ô yên chướng khí, chẳng hạn như thua tiền liền nóng giận ra tay đánh chết người. Siết cổ chết diêu tỷ, ra tay là giết luôn cả lão bản cũng từng xảy ra.”

Triển Chiêu há to miệng: “Nghiêm trọng như vậy?”

Ngô Thiên Minh gật đầu: “Thế nhưng gần đây những người dùng thuốc cũng từ từ biến mất, ngược lại, những người vốn rất yên phận thủ thường thì lại lần lượt gặp chuyện không hay, cứ như người dân khắp thành đều đột nhiên táo bạo vậy.”

“Ta vỗn nghĩ có thể do trời quá nóng nực, mọi người mới khó chịu cho nên mới cuồng loạn đôi chút.” An Vân Mặc ôm Tiểu Tứ Tử nói: “Thế nhưng càng nhiều chuyện xảy ra càng khiến cho người ta cảm thấy nghi hoặc, cho nên ta mới bảo các cô nương trong lâu cố gắng không xuất môn, cũng tăng thêm nhân thủ coi chừng chuyện buôn bán.”

“Có thể có quan hệ với Kim Đỉnh giáo hay không?” Triển Chiêu hỏi.

An Vân Mặc cười cười, Ngô Thiên Minh thì than thở: “Biết ngay là các ngươi sẽ điều tra bọn chúng mà.”

Triển Chiêu cười híp mắt hỏi: “Vậy có đầu mối cho ta không?”

“Đã chuẩn bị cho ngươi từ sớm rồi.” Ngô Thiên Minh đi vào phòng, lấy ra một cuốn trục, đưa cho Triển Chiêu.

“Kim Đỉnh giáo đó vừa mới xuất hiện ta đã cảm thấy có gì đó không đúng lắm, gần đây lại càng ngày càng phát triển.” Ngô Thiên Minh nói: “Ở đây có một phần ta điều tra được, tất cả danh sách những người gia nhập Kim Đỉnh giáo, đúng là không ít chút nào.”

Triển Chiêu mở ra nhìn, quả nhiên có thật nhiều tên cùng những tóm tắt ngắn gọn về thân phận, có thể thấy được Ngô Thiên Minh tốn không ít công phu để điều tra.

“Đây là danh sách những người Kim Đỉnh sơn, hơn nữa, thật ra thì điều kỳ quái nhất của Kim Đỉnh giáo là cái con Kim Thiền lớn kia” Ngô Thiên Minh hình như còn cảm thấy rất khó hiểu: “Những người gặp qua nó điều nói Kim Thiền có thật, vẫn còn sống, hơn nữa còn có pháp lực vô biên.”

Triển Chiêu nghe xong cảm thấy buồn cười, liền đem chuyện tối qua Kim Thiền tập kích Từ Mộng Dao nói một lần, An Vân Mặc cùng Ngô Thiên Minh cũng dở khóc dở cười.

“Nháo loạn nửa ngày, thì ra lại là đồ giả.” Ngô Thiên Minh lắc đầu.

Triển Chiêu lại nhìn danh sách, sau đó hỏi thêm về chuyện Lão Nha Cốc, Ngô Thiên Minh cùng An Vân Mặc đều không rõ ràng.

Cuối cùng, Triển Chiêu liền đứng dậy cáo từ, hắn muốn nhân lúc còn sớm cùng Bạch Ngọc Đường đến Kim Đỉnh sơn một chuyến, thuận tiện đem Tiểu Tứ Tử cùng Tiêu Lương trở về.

Ngô Thiên Minh dặn dò hắn: “Lúc điều tra Kim Đỉnh giáo này cần phải cẩn thận, Thường Châu phủ ở gần Ma cũng, những môn phái giang hồ bình thường căn bản đều không dám đến đây, Kim Đỉnh giáo này lại có thể làm ra nhiều chuyện như vậy xem ra thân phận cũng không phải tầm thường.”

Triển Chiêu gật đầu, tỏ ý hiểu rõ.

An Vân Mặc tiễn Triển Chiêu ra ngoài, xuống đến dưới lầu, đột nhiên lại kéo hắn lại, nói nhỏ: “Chiêu a, Mạnh Thanh đã trở về Ma cung rồi đó có biết không?”

Triển Chiêu hơi ngẩn người, Bạch Ngọc Đường bên cạnh vẫn diện vô biểu tình, hình như cũng không có nghe thấy gì, dẫn theo Tiểu Ngũ cùng hai tiểu hài nhi đi đến đầu ngõ chờ Triển Chiêu.

“Hắn trở về Ma cung thì sao?” Triển Chiêu nhìn An Vân Mặc.

An Vân Mặc kéo hắn lại nhỏ giọng nói: “Tiểu Mạnh hôm qua đã phát ngoan thoại, nói là có Bạch Ngọc Đường sẽ không có hắn.”

Triển Chiêu khẽ cau mày.

“Ngươi cũng biết, trong Ma cung có không ít người thương hắn a, các thúc bá a di đều không có nói lý, ngươi nên lưu ý một chút a, cẩn thận có người đến gây chuyện cùng Bạch Ngọc Đường.” An Vân Mặc nhắc nhở Triển Chiêu.

Triển Chiêu nhìn Bạch Ngọc Đường cố ý đi đến một nơi không thể nghe được mình nói chuyện mà chờ mình, gật đầu một cái, thần sắc cũng có chút ưu phiền.

“Sách sách.” An Vân Mặc lại còn nâng cằm mà bình phẩm về Bạch Ngọc Đường cách đó thật xa: “Có điều quả nhiên là khiến người ta giận chết đi a, Bạch Ngọc Đường quá khí phái, không phải tốt hơn Tiểu Mạnh một chút mà tốt hơn rất nhiều, người rõ ràng còn trẻ tuổi như vậy mà nhìn lại rất chững chạc, quả nhiên là đồ đệ của chính tông võ học a, rất có phong thái tông sư mà. Có điều, ngươi yên tâm, Ân Hầu rõ ràng là thích Bạch Ngọc Đường hơn một chút, Ngô thúc thúc cùng bọn Hồng di cũng khen Bạch Ngọc Đường khen đến trên trời dưới đất luôn rồi.”

“Như vậy a ….”Triển Chiêu nhìn bóng lưng của Bạch Ngọc Đường mà xuất thần.

“Hay là ngươi nói với Ân Hầu một tiếng để tránh cho những người thương yêu Tiểu Mạnh trong cung gây sự với Bạch Ngọc Đường a?” An Vân Mặc thấy Triển Chiêu có vẻ lo lắng liền đề nghị: “Ta có thể đi truyền lời.”

Triển Chiêu suy nghĩ một chút, cuối cùng lắc đầu một cái: “Không cần.”

An Vân Mặc sửng sốt: “Thật sự không cần?”

Triển Chiêu cười cười, vỗ vỗ vai nàng: “Yên tâm đi, nếu như Bạch Ngọc Đường lại có thể dễ đối phó như vậy thì đã không còn là Bạch Ngọc Đường nữa rồi …..”

An Vân Mặc nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu thiêu mi một cái: “Có ta ở đây thì sợ cái gì, quấy rối ai thì quấy chớ có để cho ta bắt lại được.” Triển Chiêu nói khiến An Vân Mặc cũng phải rụt cổ lại, chúng lão Ma đầu trong Ma cung đối với ai cũng có biện pháp, chỉ riêng đối với Triển Chiêu là một biện pháp cũng không có.

Triển Chiêu từ giã An Vân Mặc cùng Ngô Thiên Minh, cùng Bạch Ngọc Đường đi về.

Ngô Thiên Minh đến sau lưng An Vân Mặc, hỏi: “Thế nào rồi?”

“Ân.” An Vân Mặc khẽ mỉm cười: “Ta cảm thấy, mấy lão đầu đến tìm phiền phức cho Bạch Ngọc Đường có khi còn gặp xui xẻo.”

“Có thể hiểu được a, dù sao cũng là đồ đệ của Thiên Tôn mà.” Ngô Thiên Minh khoanh tay cười nói: “Năm đó ba trăm Ma đầu cùng nháo Thiên Tôn, chẳng phải đều bị Thiên Tôn thu thập từng người sao.”

An Vân Mặc vỗ tay một cái: “Ai nha, ta rất mong chờ a!”

…………..

Bạch Ngọc Đường và Triển Chiêu cùng nhau đưa Tiểu Tứ Tử cùng Tiêu Lương về Triển phủ.

Trên đường trở về, Triển Chiêu lại tiếp tục chào hỏi cùng bà con trên phố, Tiêu Lương cùng Tiểu Tứ Tử vừa đi về vừa mua đồ ăn vặt.

Bạch Ngọc Đường cùng Tiểu Ngũ đi bên cạnh, vẫn cứ không có biểu lộ gì, có điều đi thì đi, Bạch Ngọc Đường lại luôn có cảm giắc … hình như có người nhìn mình chằm chằm.

Hắn vẫn bất động thanh sắc mà đi về phía trước.

Năm đó chuyện ba trăm ma đầu nháo Thiên Tôn, Bạch Ngọc Đường cũng được nghe qua. Nghe nói ba trăm ma đầu Ma cung bất mãn việc Thiên Tôn là địch thủ của Ân Hầu cho nên mới đến đánh lén hắn.

Thiên Tôn cũng không có để ý, dù sao thì cứ đi thu thập từng người là được, cuối cùng là tóm lại cả ba trăm ma đầu, cùng xách về Ma cung. Từ đó về sau, mọi người trong Ma cung cũng thành thật hơn, cũng rất tôn kính với hắn.

Gặp phải chuyện Mạnh Thanh này, Bạch Ngọc Đường cũng biết chuyến đi Ma cung này chưa chắc sẽ thuận lợi, có điều Bạch Ngọc Đường cũng đã sớm chuẩn bị tinh thần rồi, binh tới thì tướng đỡ, nước tới thì đất ngăn. Cứ chờ xem ngươi tới mấy người, tới người nào liền tiếp người đó, đến cuối cùng cứ xách hết về Ma cung một thể.

Đây cũng chính là lý do tại sao Ân Hầu cùng Thiên Tôn lại đi trước, có hai người bọn họ ở đây, chúng lão Ma cung cũng không dễ dàng động thủ, nói cách khác, nếu như muốn có được ái nhân thì phải tự mình thu phục được thân nhân của ái nhân, đây là Thiên Tôn cùng Ân Hầu đã cho Bạch Ngọc Đường cơ hội ưỡn ngực ngẩng cao đầu mà tiến vào Ma cung.

Bạch Ngọc Đường hơi thiêu mi một chút, nhìn Triển Chiêu đang được bà con cô bác trên đường vây quanh hỏi thăm —– Nếu thực sự muốn cùng Triển Chiêu tiếp bước đi hết quãng đường sau này, nhất định sẽ phải qua một cửa ải của ba trăm lão ma đầu Ma cung kia, nếu như không thu phục được cả ba trăm người ấy, sẽ không được thừa nhận, đương nhiên là cũng không thể bước vào đại môn Ma cung.

Bạch Ngọc Đường cười nhạt một cái, đột nhiên nhìn vào ngõ hẻm tối đen như mực cách đó không xa một cái …..

Trong ngõ hẻm ấy có mấy hắc ảnh vội vã rụt cổ lại, lui về phía sau một chút.

“Mẫu thân nha! Đó là Thiên Tôn phiên bản trẻ tuổi phải không?”

“Thật đáng sợ nha! Nhớ đến chuyện lúc đó rồi.”

“Vậy liệu có lợi hại như Thiên Tôn không?”

“Nhưng mà nhìn hắn thật ngoan, không có hư như Thiên Tôn đi.”

“Ngươi nói, khi dễ hắn liệu Chiêu có tức giận không?”

“Thế nhưng cần phải biết hắn có xứng với Chiêu Chiêu không chứ!”

“Làm sao bây giờ?”

“Theo kế hoạch tiến hành sao?”

“Được, chia nhau khiến cho hắn mở rộng tầm mắt!”

“Được!”

……………. Đăng bởi: admin

10
Xem
[ Khiêu Khích ]Chương 10 05/04/2017
11
Xem
[ Liên Tiếp Trói Cả Trăm Ma Đầu]Chương 11 05/04/2017
12
Xem
[Dược Ngọc]Chương 12 05/04/2017
13
Xem
[ Hư Tình Giả Ý ]Chương 13 05/04/2017
14
Xem
[ Thiên Hạ Vô Song ]Chương 14 05/04/2017
15
Xem
[ Biết Người Biết Mặt ]Chương 15 05/04/2017
16
Xem
[ Sơn Cốc Nguy Hiểm ]Chương 16 05/04/2017
17
Xem
[ Tâm Rắn Rết ]Chương 17 05/04/2017
18
Xem
[ Mưu Mô Xảo Quyệt ]Chương 18 05/04/2017
19
Xem
[ Dược Ngọc Ẩn Ưu ]Chương 19 05/04/2017
20
Xem
[ Quần Ma Lệnh ]Chương 20 05/04/2017
21 - 30

15P 7H 6Sm

tinybook tinybook
15P 7H 6Sm
Tóm tắt nội dung truyện Tác phẩm 15P 7H 6SM thuộc thể loại truyện tiểu thuyết hiện đại, 1×1, ấm áp văn, HE...nằm trong 5 truyện hay nhất của tác giả Hổ Phách Trùng Tử. Truyện là một câu chuyện dài dòng hihi mời các bạn cùng xem nhé

Tôi không thích nP, vậy tôi sẽ làm gì khi nhìn thấy một bộ mà cái tên của nó có nhắc đến 15P?

Tôi không thích quá nhiều H, vậy tôi sẽ làm gì khi nhìn thấy một bộ mà cái tên của nó có nhắc đến 7H?

Tôi không thích SM, vậy tôi sẽ làm gì khi nhìn thấy một bộ mà cái tên của nó có nhắc đến 6SM?

Tôi bỏ qua nó, tự nói với mình, ừ, lại thế nữa,lại một bộ lôi kéo những thứ này để câu khách thôi mà…

Cho đến khi đọc giới thiệu của một WP-er, nói rằng cứ đọc đi, vì nội dung của nó không phải như những gì mà cái tên của nó nhắc đến.

Và thế là tôi đọc, đọc để nhận ra ngay sau những dòng đầu tiên, rằng tôi đã sai rồi.

Đúng là 15P, 7H, 6SM đấy, nhưng ngọt ngào và dịudàng biết bao.

15P, là đau khổ, băn khoăn, liều lĩnh, thương cảm, cầu xin, chọn lựa…

7H, là hi vọng, gia đình, khổ sở, hạnh phúc,ngọt ngào…

6SM, là…vĩnh viễn…

Ngoài ra truyện Thiên Sư Chấp Vị cũng được đánh giá cao về mặt nội dung, mời các bạn chiêu mộ.

Tố Trung Tình Chi Hồ Li Tiểu Bảo Bối

tinybook tinybook
Tố Trung Tình Chi Hồ Li Tiểu Bảo Bối
Truyện Tố Trung Tình Chi Hồ Li Tiểu Bảo Bối của tác giả Mặc Thanh là một trong những tiểu thuyết hay nhất về đam mỹ nổi bật hiện nay. Đóa Đóa là một hồ tiên, tuy rằng nó mới 400 tuổi.

Nó hóa thân thành thiếu niên bộ dáng đáng yêu giống phàm nhân tu tiên xuống núi tìm người thân, lại bị một ánh mắt lạnh lùng quét qua, thiếu chút nữa lộ ra nguyên hình.

Nó vẫn nghĩ phụ thân chính là người đẹp nhất trên đời, nhưng trước mặt nó nam tử này có dung nhan siêu việt cùng khí thế uy nghiêm.

Theo lý thuyết, đó là bộ dáng khó thân cận, nhưng Đóa Đóa cảm thấy chính mình đối với hắn có một cảm giác kì là, giống như đã thân thiết từ lâu. Mời bạn đọc truyện cùng tác giả nhé.

Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn

tinybook tinybook
Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Tìm Thấy Nhau Trong Nỗi Cô Đơn, câu chuyện tiểu thuyết hiện đại, tình cảm ly kì về một cô gái cô đơn trong chính ngồi nhà của mình với một anh chàng thám tử luôn phong lưu đa tình, tình cảm giữa họ bắt đầu nảy nở từ cái ánh mắt đầu tiên, cô đơn trong cô cũng dần biến mất.

Một cô gái không biết hạnh phúc là gì, trong tư tưởng thì trống rỗng chỉ thấy là sự cô đơn bao quanh lấy cô, sự sống trong cô cũng bắt đầu tắt dần nhưng rồi chính anh đã đem nguồn ánh sáng tới cho cô, cô thuê anh về chỉ để giúp cô làm việc nhưng lí do chính ở đây chỉ là muốn được gần gũi với anh thơi.

Nhưng khi cô biết một khi mình không còn tài sản gì hết thì liệu cô có còn thấy được anh mỗi ngày được trao đổi nói chuyện với anh, lúc đó cô sẽ mất anh vĩnh viễn.

Sau khi chiêu mộ tựa truyện hay của Trương Tiểu Nhàn thì mời bạn đọc đến với truyện cùng loại mang tên Cưng Chiều Vô Hạn của tác giả Nhĩ Ky Dữ Thử Tiêu.

Trẫm Luôn Cảm Thấy Có Gì Đó Không Đúng

tinybook tinybook
Trẫm Luôn Cảm Thấy Có Gì Đó Không Đúng
Truyện Trẫm Luôn Cảm Thấy Có Gì Đó Không Đúng của tác giả Thanh Sắc Vũ Dực là một ttrong những thể loại truyện tiểu thuyết full đam mỹ, hoan hỉ oan gia, cung đình hầu tước.

Trẫm té đập đầu, sau khi tỉnh lại chung quanh chỗ nào cũng có điều quỷ dị. Hoàng hậu đoan trang hiền thục của trẫm vẫn là hoàng hậu đoan trang hiền thục, chỉ là bây giờ nàng cao hơn trẫm cả cái đầu. Ái phi đẹp hết phần thiên hạ của trẫm vẫn là ái phi đẹp hết phần thiên hạ, chỉ là bây giờ ca múa đượm mùi thiên tai.

Mời các bạn cùng xem truyện hay để biết được chuyện gì đã xảy ra với hậu cung của hoàng đế nhé!

Hắc Ô Nha Bạch Ô Nha - Quạ Đen Quạ Trắng

tinybook tinybook
Hắc Ô Nha Bạch Ô Nha - Quạ Đen Quạ Trắng
Hai nhân vật trong truyện Hắc Ô Nha Bạch Ô Nha - Quạ Đen Quạ Trắng của tác giả Nhĩ Nhã đều có hoàn cảnh gần giống nhau đều là diễn viên , mỗi người đóng một vài khác nhau trong khi Tạ Lê Thần đóng chủ yếu là nhân vật phản diện, bề ngoài truyện tiểu thuyết thì tuấn tà cùng giọng nói đặc biệt âm u khiến vai diễn của hắn tóat ra ánh sáng kì dị

Còn Vinh Kính cũng là diễn viên nhưng dưới cái mác đó là vệ sĩ cho Tạ Lê Thần bởi Vinh Kinh là cảnh sát chìm đang nhận nhiệm vụ mới là đặc biệt khiến hắn phải bảo hộ một đại mình tinh.

Mà đại minh tinh đó tính cách cực kì xấu, gây truyện hot đầy thị phi rồi thì thôi lại còn ngày nào cũng tìm đủ cách để quấy rầy hắn!

Quan Hệ Bất Chính

tinybook tinybook
Quan Hệ Bất Chính
Truyện Quan Hệ Bất Chính của tác giả Công Tử Hoan Hỉ là câu chuyện tiểu thuyết online được viết theo lối điền văn nhẹ nhàng. Thành phố phồn hoa giàu có, vẫn còn nhưng khu nhà bình dân, tại nơi đây có một tiệm cắt tóc của một cậu thợ làm tóc kế bên một tiệm internet của dân làm ăn. Hai người bọn họ cùng nhau trãi qua những khó khăn trong cuộc sống.

Gã bị bệnh, cậu săn sóc, nằm bên nhau bộc bạch nỗi niềm sâu thẳm. Cậu buồn bã, gã lặng lẽ ở bên vỗ về an ủi. Đọc truyện sẽ thấy cuộc đời của những phận người bé mọn, bình lặng nhỏ nhoi, chẳng đáng bận lòng.

Tình yêu của những người bình thường, bé nhỏ giản đơn nhưng ngọt ngào đằm thắm. Hạnh phúc, như viên kẹo sữa nồng nàn, ngọt đến tận cùng tâm khảm.

Bước Nhầm Đường Ngay

tinybook tinybook
Bước Nhầm Đường Ngay
Một tác phẩm mới lạ từ tác giả Tô Du Bính mang tựa đề Bước Nhầm Đường Ngay, vừa ra mắt bạn đọc trên trang tinybook.net được yêu thích hàng đầu hiện nay.

Câu chuyện mở đầu từ lúc hắn đã chết cùng với thân phận một trùm băng đảng xã hội đen.

Hắn lại đang sống trong thân phận của một người cảnh sát quèn.

Anh ta tựa vào lưng ghế, ngửa đầu nhìn tầng phía dưới bầu trời qua cửa sổ xe. Làm nằm vùng lâu vậy rồi, chuyện anh ta thích làm nhất là nhìn bầu trời, tuy rằng thế giới của một kẻ nằm vùng và một tên cảnh sát không giống nhau, nhưng may sao bầu trời vẫn là một khung cảnh như vậy.

Mời bạn đón đọc truyện tiểu thuyết hay này và cùng cảm nhận câu chuyện một nhân vật kỳ bí.

Tựu Ngoạn Tiểu Hào Đích Mệnh

tinybook tinybook
Tựu Ngoạn Tiểu Hào Đích Mệnh
Truyện Tựu Ngoạn Tiểu Hào Đích Mệnh của tác giả Tô Biệt Tự thuộc thể loại đam mỹ tiểu thuyết. Biết người mình thầm yêu mến Nhạc Doanh Phong đang chơi Thiên long, Triệu Ngang nhịn không được tùy tiến vào một server. Định bụng phá bỏ kỷ lục chỉ chơi tiểu hào khi trung học, luyện một đại hào tiêu tiêu sái sái.

Tuy rằng biết rõ đem truyện hay Nguyệt Ảnh Phong trong game xem như người ta là không đúng. Thế nhưng vẫn không tự chủ được mà lưu luyến muốn ở cạnh cậu ta.

Mời các bạn cùng đón đọc truyện nhé.

Xuân Phong Độ

tinybook tinybook
Xuân Phong Độ
Truyện [Ám Song Hệ Liệt] – Bộ 1 – Xuân Phong Độ của tác giả Thập Thế là một câu truyện thuộc thể loại truyện ngôn tình đam mỹ, tiểu thuyết cổ đại, sinh tử văn, nhất thụ nhất công, HE.

Ở sâu trong nội điện truyền đến tiếng phẫn nộ bao gồm những tiếng vang đồ đựng dụng cụ vỡ vụn, bộ mặt chúng thái y tái nhợt, quỳ trên mặt đất thân mình run rẩy rút lui ra. Trong đại điện lại yên tĩnh, chỉ có hoàng trướng hoa lệ mơ hồ truyền đến tiếng rên rỉ trầm thấp đầy áp lực.

Ôm bụng ngã vào tấm đệm vừa dày vừa mềm trên long sàng, phần bụng hở ra do bị bao chắn lại bởi tấm áo ngủ bằng gấm, truyện về những ngón tay nắm chặt đệm giường đã trở nên trắng, đâu rồi sự tôn quý kiêu căng không ai bì nổi giờ đây lại là cố sức đến nỗi cắn đỏ sẫm cả môi dưới, trên trán mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đem hết toàn lực dù cạn hết sức không cho hai chữ thoát ra.

Phong Vô Nhai

tinybook tinybook
Phong Vô Nhai
Truyện Phong Vô Nhai của tác giả Hắc Sắc Cấm Dược là một trong những câu chuyện đam mỹ cổ trang, tiểu thuyết hay. Có lẽ hắn thật sự tâm ngoan thủ lạt, kiên định cố chấp, hoặc hèn hạ độc ác như bọn họ thóa mạ. Tóm lại thế giới của hắn khác với thường nhân.

Hắn biết rõ người kia chán ghét chính mình, thống hận chính mình, vậy mà vẫn gắt gao trảo trụ đối phương, dùng mọi cách thức để ràng buộc người kia chặt chẽ vào bên cạnh mình, thậm chí không tiếc tàn nhẫn chia rẽ luyến nhân mà người kia từng yêu thương, bắt buộc người nọ chỉ có thể nhìn mình, chỉ có thể cùng mình giao hợp. Trong truyện online, hắn tựa như độc xà lãnh huyết mà kiên định, gắt gao trông giữ bảo vật bên người, không cho phép bất kì kẻ nào xoi mói.

Miên Hoa Chủng Thực Viên

tinybook tinybook
Miên Hoa Chủng Thực Viên
Truyện Miên Hoa Chủng Thực Viên của tác giả Thất Nguyệt thuộc thể loại ngôn tình đam mỹ, tiểu thuyết hiện đại, nhất thụ nhất công, ngược thân ngược tâm, sm, HE.

Đám mây mù dường như chậm rãi tản mác, tiếng xe lửa gầm rú đi qua một vùng hoang vu vắng người ở. Ta lại mơ hồ thấy một tông màu xanh biếc của đồi núi, ta biết đó là đích đến của ta... Mời các bạn cùng theo dõi và đọc truyện hay này nhé.

Hoạt Sắc Sinh Hương

tinybook tinybook
Hoạt Sắc Sinh Hương
Truyện [Hạ Cửu Lưu Hệ Liệt] Bộ 3 Hoạt Sắc Sinh Hương của tác giả Nguyệt Quang Bảo Thạch là một câu truyện đam Mỹ, tiểu thuyết hay, cổ trang, giang hồ, nhất công nhất thụ.

Thân là giang hồ Thập tuyệt chi nhất “Kiếm vũ”, Giang Vô Bạn có vô tích lãnh ngạo bổn tiền – chính là đắc tội người cũng không ít. Cái gọi là ‘đi đêm cũng sẽ có ngày gặp quỷ’, đại hiệp cho dù khốc cỡ nào cũng sẽ bị người thừa dịp ám toán. Sau khi tham gia Uyên Sơn luận kiếm đại hội, y đã bị người bức đến một cái loạn tán cương (sườn núi để mai táng người chết) không người mênh mông sương mù, thích khách toàn bộ đều chết, y trọng thương chờ chết.

Ngay tại lúc này, truyện phía xa đột nhiên xuất hiện một cao thủ khinh công bất phàm… Nan đạo, này thật sự là thiên muốn tuyệt y ư?

Lễ Vật Của Tù Trưởng

tinybook tinybook
Lễ Vật Của Tù Trưởng
Truyện Lễ Vật Của Tù Trưởng của tác giả Mê Dương là một câu truyện thuộc thể loại truyện ngôn tình đam mỹ, tiểu thuyết hiện đại, 1×1, H cao, HE.

Tổng giám đốc Sở vì đảm bảo mối quan hệ hợp tác với Cổ quốc Mã Thái, vô cùng vui vẻ đem “thư kí thiên tài” của mình làm quà tặng tù trưởng Mặc Ưng! Câu truyện về món quà “nóng hôi hổi” thế này quả thật làm Mặc Ưng vừa “dùng” là nghiện! Làm đến trời đất tối tăm, không thấy ánh mặt trời! A a a! Có ai tới cứu mạng a!

Tiểu Thư, Thiếu Gia Không Ở Nhà

tinybook tinybook
Tiểu Thư, Thiếu Gia Không Ở Nhà
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Tiểu Thư, Thiếu Gia Không Ở Nhà, chuyện tiểu thuyết hay nhất nói về một cô gái chỉ vì yêu anh mà cô có thể hi sinh tất cả để có thể tới bên anh cho dù anh không chấp nhận tình cảm đó nhưng cô vẫn kiên quyết muốn có được anh.

Cô dùng mọi thủ đoạn để chiếm được anh nhưng trái tim anh không thuộc về cô. Mặc dù cô biết, nhưng có được thể xác anh thì cô cũng đã mãn nguyện. Hàng ngày anh phải đối mặt với cô, anh rất mệt mỏi thường xuyên ra ngoài tìm niềm vui mới để cho cô bỏ anh.

Nhưng cho dù anh có làm bao nhiêu trò đi chăng nữa thì cô vẫn sẽ tha thứ cho anh, bởi vì cô biết nếu cô một khi đã yêu thì yêu luôn cả tình xấu đó. Mời các bạn cùng đọc truyện và ủng hộ nhé.

Hoa Viên

tinybook tinybook
Hoa Viên
Dã từng có một giấc mộng, chính là thấy một cái Hoa Viên thật lớn. Nơi đó thực sự hiền hoà ấm áp, ánh nắng chan hoà lan rộng khắp nơi tựa như tiểu thuyết. Ta chính là một đứa nhỏ, chạy chơi đùa trong hoa viên đó. Và trong hoa viên cùng nắm tay ta còn có một đứa nhỏ khác, diện mạo không rõ ràng, trong tâm ta khẳng định là hắn nhìn thấy rõ, vì ánh mắt của hắn rất sáng.

Hắn nở một nụ cười tựa hồ như muốn nói truyện với ta điều gì đó, ta nhìn thấy hắn thủy thủy nhuận nhuận môi hé ra hợp lại. Gió nhẹ đảo qua, thổi bay trên trán lơ thơ một vài sợi tóc, hắn tươi cười tựa như ánh mặt trời cơ hồ làm lung lay ánh mắt ta.

Ta cũng cười, nắm tay cầm thật chặt.

Nếu như ông trời lại cho ta một cơ hội nữa, ta như trước sẽ lựa chọn được cùng hắn gặp gỡ.

Tác Đồng

tinybook tinybook
Tác Đồng
Nhiễm Mục Lân nhẹ chân nhẹ tay tác đồng

mà đem đứa bé ôm vào trong lòng, lên ngựa, vung roi.

“Giá!”

“Vương gia” Phúc Quý vội vàng lên ngựa,

quay đầu nhìn lại cặp mắt của nữ tử đã chết kia, sợ run cả người.

Cuối mùa xuân năm thứ tư, bầu trời đẹp như tựa truyện tiểu thuyết, về Bắc Lịch, thần võ Đại tướng quân

Truyện Lân thân vương Nhiễm Mục Lân – theo biên quan quay về kinh ,

ở trên đường nhặt được một đứa bé khiến kẻ khác sợ hãi, đặt tên là

Nhiễm Mặc Phong, ngụ ý đôi mắt một bên đen, một bên đỏ.

Tà Trần

tinybook tinybook
Tà Trần
Truyện Tà Trần của tác giả Tàng Ảnh là một câu truyện đam mỹ cổ trang, giang hồ, tiểu thuyết mới, phụ tử văn, cường công nhược thụ. Hắn vĩnh vẫn không thể bỏ viện lạc mà hắn ở đây đã mười năm rồi.

Một bàn tay trắng noãn vươn ra, lòng bàn tay xinh xắn hứng lấy giọt sương trong suốt đang rơi xuống. Chủ nhân bàn tay nhỏ bé đó vươn đầu lưỡi phấn nộn nhẹ nhàng liếm hạt sương, thưởng thức hương vị trong trẻo của tự nhiên. hủ nhân bàn tay xinh xắn vừa rồi có dáng người nhỏ nhắn, chỉ cao đến vai người vừa tới thôi, trong truyện online hay thì gương mặt non nớt nở một nụ cười yếu ớt với một chút thản nhiên, thuần khiết tựa như sương ...

Ở Lại Đây Với Anh

tinybook tinybook
Ở Lại Đây Với Anh
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Ở Lại Đây Với Anh, chuyện tiểu thuyết hay nói về cặp vợ chồng son vừa mới cưới, đang tận hưởng những ngày trăng mật cùng nhau, cứ ngỡ những ngày đó sẽ tuyệt đẹp nhất nhưng có ai ngờ.

Sau những ngày vui vẻ đó, cô dâu lại bỏ đi không lí do, để lại anh trong tuyệt vọng và đầy những hận thù trong suốt một năm qua. Anh truy tìm cô cuối cùng cũng tìm thấy được tung tích của cô, đã đổi tên và đang sinh sống tại một vùng hẻo lánh.

Anh quyết định tới gặp cô và lần này mang theo những hận thù cùng với một trái tim đang khao khát muốn được ở bên nàng.

Liệu kết thúc sẽ ra sao? Hãy đến với truyện của Ann Major hoặc điểm qua Không Khoan Nhượng của tác giả Brad Thor.

Kế Hoạch Nuôi Dưỡng Hắc Ma Vương

tinybook tinybook
Kế Hoạch Nuôi Dưỡng Hắc Ma Vương
Truyện [Harry Potter Đồng Nhân] Kế Hoạch Nuôi Dưỡng Hắc Ma Vương của tác giả Abs là một truyện đam mỹ hẹ nhàng, ấm áp, hài hước, thanh thủy văn.

Vì một sự cố mà sau khi chết Giáo sư đã trở về năm 1933, nuôi dưỡng Tom theo cách mà người ta thường nói – duyên phận. Tom là cậu nhóc hư, nhưng từ khi được nuôi dưỡng, cậu thức tỉnh, trở nên ngoan ngoãn và hiền lành. Điểm hài hước của truyện là tư duy của Tom rất lạ, dù bị GS mắng vẫn…cho rằng GS nghĩ tốt cho mình, còn khen GS là người tốt.

Mời bạn thưởng thức, theo dõi và ủng hộ tựa truyện tiểu thuyết hay này nhé!

Giang Hồ Trái (Mốn Nợ Giang Hồ)

tinybook tinybook
Giang Hồ Trái (Mốn Nợ Giang Hồ)
Đọc truyện Giang Hồ Trái (Mốn Nợ Giang Hồ) của tác giả Đào Phù thuộc truyện tiểu thuyết full nói về người nông dân, mới dựng được ngôi nhà chưa được 3 ngày chưa có cảm giác hưởng thụ thì không biết có 2 thằng nào không biết ở nơi khỉ ho nào tới đánh nhau trên nóc nhà.

Khi 2 thằng đó dời đi thì ngôi nhà đổ xụp. Sau mọi truyện, quá tức quyết định khăn gói lên đường tìm người đòi tiền sửa nhà.

tinybook Kho Sách








Chat