Khôi Cốt Ma Kính Chương 2 [ Qụa Đen Xui Xẻo – Bé Mập May Mắn ]

Khôi Cốt Ma Kính
Tác giả: Nhĩ Nhã
Thể loại: Tiểu thuyết
Nguồn: Dịch giả: Liên Phụng
Số chương: 30
Lượt xem: 2507
Tóm tắt nội dung:
[ Qụa Đen Xui Xẻo – Bé Mập May Mắn ] Chương 2
Tổng số chương: 30
1 - 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
[ Mèo Gặp Vận Đen ]Chương 1 05/04/2017
2
Xem
[ Qụa Đen Xui Xẻo – Bé Mập May Mắn ]Chương 2 05/04/2017
CHƯƠNG 2. [ QỤA ĐEN XUI XẺO – BÉ MẬP MAY MẮN ]

“Thật may mắn” lại vừa cọ cọ Bạch Ngọc Đường hai cái.

Bạch Ngọc Đường làm sao còn ngủ được nữa, nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu lại dụi dụi vào người hắn hai cái nữa: “Chia may mắn cho ngươi……..”

**********************

Một đường tiến vào Thường Châu phủ là một đường dân chung vây xem đều đang tìm: “Triển Tiểu Chiêu đâu rồi?”

“Ai nha, năm đó rời Thường Châu phủ mới có mười sáu mười bảy tuổi a, lúc này cũng phải là chàng trẻ tuổi đẹp trai hơn hai mươi rồi đi.”

“Ở đâu a? Sao lại không thấy?”

“Khi nhỏ đã đẹp như vậy rồi, lớn lên chắc chắn sẽ vô cùng đẹp nữa a.”

“Khi còn nhỏ ta cũng vô cùng thích hắn!”

“Ở đâu a? Ta muốn gặp mặt a, không biết đã có người trong lòng chưa nữa.”

Một đám nha đầu thì đứng trên lầu cao mà kêu xuống bên dưới: “Triển đại ca!”

Khoé miệng mọi người cũng giật giật, tâm nói, Triển đại ca của các ngươi bây giờ đang bị mây đen cùng tai tinh chiếu phủ đây, các ngươi nhớ nắm thật chặt đồ trong tay các ngươi a, cẩn thẩn không có lại rơi xuống đập trúng đầu Triển đại ca của các ngươi đó.

…………………

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu đang ôm Tiểu Tứ Tử trong mã xa, hỏi: “Miêu Nhi, ngươi chắc chắn là không muốn ra sao?”

Triển Chiêu cau mày: “Ừ….”

“Miêu Miêu, thúc về nhà rồi sao lại không đi ra?” Tiểu Tứ Tử đang nhai một thứ giống như ngọn cỏ mà hỏi hắn: “Thúc thiếu tiền người ta sao?”

Triển Chiêu nâng cằm rất khó xử mà nhìn Tiểu Tứ Tử, sau đó tò mò hỏi: “Cháu ăn cái gì đó?”

Tiểu Tứ Tử cười híp mắt: “Khổ qua khô.”

Mí mắt Triển Chiêu cũng run lên: “Khổ qua mà cháu còn có thể ăn vui vẻ như vậy sao?”

“Đã được ngâm đường, không còn đắng nữa nên ăn ngon.” Vừa nói Tiểu Tứ Tử lại rút ra một cái thật dài màu xanh trong bọc giấy đưa cho Triển Chiêu: “Thúc nếm thử không?”

Triển Chiêu đưa tay nhận một cái, nhai nha, sau đó lại thiêu mi: “Ừ, không tệ lắm nga, ngon ngon giòn giòn nữa.”

“Vâng vâng.” Tiểu Tứ Tử gật đầu: “Có thể giải nhiệt đó, ăn thêm một chút nữa.”

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu nhờ được ăn mà quên mất ưu phiền, lại còn cùng Tiểu Tứ Tử thảo luận xem loại đồ nào cùng loại hoa quả ép khô nào ăn ngon mà cảm thấy bất đắc dĩ.

Cũng may là người bên ngoài rất nhiều, Bao đại nhân cũng rất đen cho nên cũng khiến dân chúng ngoài thành nghĩ ra, có thể là Triển Chiêu đi tra án hoặc làm việc gì đó quan trọng … cho nên cứ một đường đưa mắt nhìn một đội ngũ quan binh hùng tráng từ xa kéo dài đến tận cửa nha môn.

Bao Chửng vừa mới đến cửa đã chau mày, chỉ thấy trên cánh cửa vẫn còn vết máu, bên ngoài còn có mấy nha dịch vây quanh, xem ra là đã bảo vệ hiện trường rất tốt.

Mọi người cũng nhìn vào trong xem …. được a, toàn bộ phủ nha đều cảm nhận được một mùi máu tanh, khắp nơi đều là máu khô, gió lạnh còn thổi đến từng trận. Có điều, thi thể cũng đã được cất vào trong hầm băng dưới đất.

Công Tôn đi trước kiểm tra thi thể của Lưu tri phủ cùng vị đại phu nhân kia một chút, thế nhưng cũng không có phát hiện ra điều gì khác thường.

Giằng co một lúc, trời cũng sắp tối rồi, mọi người chưa ăn chưa uống cái gì, mà quan trọng nhất là chưa có chỗ ở, mấy trăm người này cũng cần phải an bài tốt, thế nhưng nha môn Thường Châu phụ lại là hiện trường hung án, chẳng lẽ lại ở đó?

Lúc này, Triển Chiêu liền vẫy tay với mọi người: “Hay là đến nhà ta ở đi.”

Tất cả mọi người cùng sửng sốt, đồng loạt xoay mặt nhìn Triển Chiêu.

Công Tôn sờ cằm: “Có thể cho mấy trăm người ở sao?”

“À… Chịu khó ở chật một chút chắc được….” Triển Chiêu ngẩng mặt ngẫm nghĩ.

“Oa, con muốn đến nhà của Miêu Miêu.” Tiểu Tứ Tử nhảy nhót bên cạnh nói.

“Gần thôi.” Triển Chiêu mang theo mọi người đi về phía nhà mình ……

Mọi người vòng qua mấy con phố, bởi vì Triển Chiêu phải dẫn đường cho nên không thể ngồi mã xa, có điều cả đường đi hắn đều dắt theo Tiểu Tứ Tử, mọi người cũng không hỏi gì hắn, có lẽ là hắn muốn hưởng chút tiên khí đây mà.

Quả nhiên, dọc đường đi Triển Chiêu đều phải chào hỏi khắp nơi, mà cách gọi cũng vô cùng lộn xộn, có người gọi là Triển Tiểu Chiêu, có người lại gọi Triển Tiểu Miêu, rồi cả Triển gia Tiểu thiếu gia, mà thú vị nhất lại có người gọi là Tiểu Miêu nhà họ Triển a.

Tất cả mọi người lại cảm thấy tò mò, Triển Chiêu là có duyên với mèo bao nhiêu a?

Cuối cùng, mọi người đến trước một toà tiểu trạch thì ngừng lại.

Triển Chiêu đưa tay gõ gõ cửa.

Mọi người cùng nhìn xung quanh một chút, cảm thấy đó chỉ là một ngôi tiểu lâu hai tầng tinh xảo, có điều đừng nói là ở mấy trăm người, dù là mấy chục người cũng chưa chắc chứa nổi.

Vì vậy, Bàng thái sư nhẹ nhàng vỗ vỗ Triển Chiêu: “Triển hộ vệ này, không cần miễn cưỡng …..”

Còn chưa nói hết lời, cánh cửa đã mở ra, có một lão đầu đi đến, vừa mới nhìn thấy Triển Chiêu đã vô cùng kích động: “A! Thiếu gia, ngươi thực sự trở về nhà rồi!”

Triển Chiêu gãi gãi đầu: “Phúc bá!”

Mọi người nghiêng đầu.

Triển Chiêu giới thiệu: “Đây là quản gia nhà ta, Phúc bá.”

Mọi người lại một lần nữa ngẩng đầu lên nhìn tiểu lâu kia một chút, cảm thấy buồn bực ——- Chỉ một toà nhà nhỏ như vậy mà cũng cần quản gia a …….

“A, nhiều người như vậy a.” Phúc bá nhìn một chút.

Triển Chiêu gật đầu: “Có thể ở nhà cũ không?”

“Có thể, có thể, lúc trước ta đã quét dọn qua một lượt rồi.” Vừa nói Phúc bá vừa chạy vào phòng, đi lấy một chuỗi chìa khoá, dẫn theo đám người Triển Chiêu đến chỗ khác.

Mọi người lại nhìn toà tiểu lâu kia, nga, thì gia là chỗ ở của quản gia a, vì vậy lại cùng nhau đi theo Triển Chiêu tiến về phía trước.

Phúc bá rất khéo ăn nói, tất cả đều chào hỏi qua một lượt, lại khách khí với Bao đại nhân cùng Bàng thái sư mấy câu, nói cám ơn bọn họ đã chiếu cố Tiểu thiếu gia.

Mọi người cũng có chút buồn bực … này, còn phải đi bao xa nữa.

Đang nói chuyện, mọi người lại rẽ một cái, đến trước một đại môn.

Phúc bá đi lên trước mở cửa, nói với Triển Chiêu: “Có điều không có đủ người, có cần đi tìm thêm không?”

Không đợi Triển Chiêu lên tiếng, Bạch Ngọc Đường đã lắc đầu một cái, nói: “Không cần, chúng ta có dẫn người theo.”

Phúc bá gật đầu, mở hai cánh cửa đại môn ra, còn nói chuồng ngựa ở bên kia, nếu như không đủ thì phía sau còn có mã tràng, có điều cũng đã lâu rồi không có dùng đến, nếu như cần đóng quân doanh lại rất thích hợp.

Mà lúc này, ngoại trừ Bạch Ngọc Đường cùng Bao Chửng thì tất cả mọi người đều há to miệng, ngẩng mặt mà nhìn đại trạch trước mắt ……… Thật hoành tráng a!

Triển gia được xây dựng gần giống một trang viên, bên ngoài có tường vây thật lớn, xem ra cả con hẻm mà ban nãy bọn họ đi qua đều là bên ngoài tường viện Triển gia a.

Một lúc lâu sau, Tiểu Tứ Tử liền hỏi Công Tôn: “Phụ thân, nhà Miêu Miêu rất giàu sao?”

Công Tôn sờ cằm —- Nhìn dáng vẻ đích xác chính là đại phú gia a.

Bạch Ngọc Đường đứng cạnh hai người bọn họ, góp tới thấp giọng nói: “Phụ thân Triển Chiêu chính là thương gia nổi danh Thường Châu phủ, kinh thương rất lớn, có điều trước đây rất lâu đã cùng nương hắn ẩn cư rồi, cũng không quản thế sự.”

Mọi người cùng há to miệng.

“Thế nhưng, cứ nhìn Triển Chiêu thì một chút cũng nhìn không ra ….” Công Tôn cũng tò mò.

“Cũng khó trách a, hắn có thể không thường xuyên ở nhà, vẫn luôn ở tại Ma cung.” Triệu Phổ có chút ngạc nhiên, không biết phụ mẫu của Triển Chiêu có dáng vẻ thế nào.

Triển Chiêu đứng trước đại môn, toà nhà này khi còn nhỏ hắn thỉnh thoảng cũng về ở, thế nhưng vẫn không nhận được đường bên trong.

Triển Chiêu quay đầu lại, hỏi mọi người: “Chúng ta ra ngoài ăn cơm đi, cũng lâu rồi trong nhà chưa đốt bếp ….”

Chữ “bếp” hắn còn chưa nói xong thì Bạch Ngọc Đường đã đột nhiên kéo hắn một cái, những người khác cũng đưa tay ra, hình như cũng muốn kéo hắn.

Triển Chiêu bị Bạch Ngọc Đường kéo khỏi bậc thềm, ngay sau đó lại nghe thấy một tiếng “oành” sau lưng.

Triển Chiêu quay đầu lại nhìn mặt đất …. thấy được tấm biển viết chữ Triển phủ trên đỉnh đầu không biết do đã quá lâu không được tu sửa nên mục nát hay bị làm sao mà rơi xuống, vỡ thành hai mảnh.

“Ai nha.”

Lúc này Phúc bá cũng chạy đến: “Không bị rơi trúng chứ?”

Khoé miệng Triển Chiêu cũng giật giật.

Phúc bá đến nhặt tấm bảng hiệu lên, cau mày nói: “Ai nha, tấm bảng này cũng hỏng mất rồi.” Vừa nói lại vừa tìm người đem tất cả những bảng hiệu trong phủ cùng tất cả những đồ được treo lên kiểm tra hết một lượt, những thứ đó cũng đã lâu năm rồi, có khi đã bị mục nát, tốt nhất là tháo hết xuống chớ để lại rơi xuống bị thương người.

Mí mắt Triển Chiêu giật giật mà nhìn tấm bảng hiệu bị dập nát kia.

Tiểu Tứ Tử thì đang ôm mặt, Tiêu Lương ở bên cạnh bĩu môi: “Ai nha, cái này cũng không quá may mắn đi ….”

Bé còn chưa có dứt lời, lại nghe thấy tiếng Lâm Dạ Hỏa kêu la chửi rủa truyền đến, mà nhìn lại Lâm Dạ Hỏa, chỉ thấy hắn đang đứng dưới một mái hiên, hình như là bị một tổ chim rơi trúng.

Cả đầu Lâm Dạ Hỏa đầy cành cây cùng lông chim, hắn giận đến nhảy dựng.

Trâu Lương ở bên cạnh giúp hắn nhặt cành cây xuống.

Mọi người lại lặng lẽ mà nhìn Triển Chiêu một cái, bị ổ chim rơi xuống cùng lắm thì chỉ bẩn một chút, còn nếu như ban nãy Triển Chiêu bị tấm biển rơi trúng thì …..

Mọi người đang suy nghĩ thì thấy Bạch Ngọc Đường đưa tay bế Tiểu Tứ Tử lên, nhét vào trong tay Triển Chiêu.

Triển Chiêu không hiểu mà ôm Tiểu Tứ Tử cũng chẳng hiểu gì, Bạch Ngọc Đường thì vô cùng nghiêm túc nói: “Ôm chặt, không được buông tay.”

Triển Chiêu nhìn trời.

Nhà cũ Triển gia rất nhiều phòng, có một đại viện, bên ngoài cũng có khoảng mười gian phòng, rất thích hợp cho mọi người ở.

Phía sau quả nhiên có một bãi đất bằng vô cùng lớn, chuồng ngựa cũng có thể dùng được, chỉ cần thêm chút cỏ là tốt rồi. Âu Dương Thiếu Chinh mang theo binh mã đi cắm trại đóng quân, Long Kiều Quảng cùng Trâu Lương thì đem tất cả ngựa đến mã phòng. Trong viện cũng có mấy gian chuồng ngựa nhỏ, Hắc Kiêu cùng mấy con Bảo mã kia đều được nuôi ở đó, tránh cho bọn chúng khỏi phải ở mã tràng bắt nạt mấy con ngựa khác.

Chuẩn bị đơn giản một chút xong, mọi người liền chuẩn bị đi ăn cơm.

Bạch Phúc dẫn theo Thần Tinh Nhi cùng Nguyệt Nha Nhi đến mấy tửu *** Triển Chiêu giới thiệu mua đồ ăn về, Triển Chiêu giới thiệu thì đương nhiên là có đồ ăn ngon.

Triển Chiêu cầm lên chén mỳ thập cẩm, bây giờ hắn chỉ muốn nhanh chóng ăn mỳ sau đó đi ngủ một giấc.

Vừa định ngồi xuống, Tiểu Tứ Tử còn đang đứng sau lưng hắn lại đột nhiên hai tay đỡ cái mông hắn.

Triển Chiêu ngẩn người, quay đầu lại thì thấy Tiểu Tứ Tử đang nháy mắt với hắn, nghiêm túc nói: “Không nên ngồi.”

Triển Chiêu không hiểu hỏi: “Tại sao a?”

Triển Chiêu ngoẹo đầu, hình như cũng không có rõ lắm, chỉ liếc cái ghế một cái …..

Bạch Ngọc Đường nhẹ nhàng đạp cái ghế kia, rầm một tiếng, cái ghế vỡ tan.

Mọi người cũng hít một ngụm khí lạnh, đồng thời lại nghe thấy rầm một tiếng nữa, Lâm Dạ Hỏa ngồi phịch xuống mặt đất, hùng hùng hổ hổ chửi: “Má nó chứ, lão tử đây là vận xui theo mãn kiếp sao!”

Tiểu Tứ Tử liền kéo một cái ghế sang, nói với Triển Chiêu: “Thúc ngồi đây.”

Triển Chiêu ngoan ngoãn ngồi xuống.

Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, cầm đũa lên chuẩn bị ăn mì.

Triển Chiêu cũng sắp chết đói rồi, mà trước mắt lại là chén mỳ thập cẩm quê nhà rất lâu rồi hắn không được ăn, cho nên chuẩn bị gắp đũa ăn, đột nhiên Tiểu Tứ Tử lại kéo lại tay áo hắn.

Triển Chiêu nhìn Tiểu Tứ Tử.

Tiểu Tứ Tử nhìn chằm chằm chén mỳ.

Triển Chiêu há miệng, vẫn giữ vững tư thế giơ đũa như vậy không hề nhúc nhích, Bạch Ngọc Đường nhìn chén mỳ của hắn một chút … Không có gì.

Triển Chiêu nhẹ nhàng thả lỏng một chiếc đũa, lại nghe “tạch” một cái, một viên đá rơi vào trong bát mỳ của hắn.

Khoé miệng Triển Chiêu lại giật giật, viên đá này có hình dạng rất giống thịt bò …. cái này nếu như một ngụm ăn phải, không khéo cả hàm răng cũng rụng luôn.

Mọi người lại theo bản năng mà nhìn Lâm Dạ Hỏa, thấy hắn ăn rất thoải mái, Trâu Lương lại giơ đũa lên, cho vào trong bát hắn khuấy khuấy mấy cái, Lâm Dạ Hỏa hoảng sợ mà nhìn hắn, ý là ——— Ngươi làm cái gì đó?!

Trâu Lương thiêu mi một cái, tỏ ý không có đá.

Triển Chiêu cũng phải nuốt một ngụm nước bọt.

Tiểu Tứ Tử lại nhìn chén mỳ của hắn một chút, sau đó gật đầu một cái, nói: “Thúc ăn đi.”

Triển Chiêu ngoan ngoãn ăn mỳ, quả nhiên vô cùng thuận lợi.

Ăn xong mỳ rồi, Triển Chiêu vừa định đứng lên, Tiểu Tứ Tử đã kéo tay hắn lại.

Bạch Ngọc Đường cúi đầu, phát hiện vạt áo sau của Triển Chiêu bị vướng vào một cái đinh ở chân bàn.

Tiểu Tứ Tử giúp Triển Chiêu lấy vạt áo xuống.

Mọi người lại nhìn Lâm Dạ Hỏa, hắn ăn xong rồi, vô cùng vui vẻ mà chuẩn bị đi tắm rồi đi ngủ, cũng không có gặp thêm sự cố nào khác.

Tiểu Tứ Tử híp mắt mà nhìn Lâm Dạ Hỏa, Tiêu Lương liền hỏi bé: “Cận nhi, tên Lâm Hoả Kê kia còn gặp vận đen nữa không?”

Tiểu Tứ Tử nháy mắt mấy cái: “Thúc ấy sẽ không gặp chuyện gì đâu a.”

Mọi người gật đầu một cái, có lẽ vận đen cũng có giới hạn thôi, Lâm Dạ Hỏa chỉ bị một bãi phân chim đụng trúng cho nên đã hết rồi, nói cách khác chính là, Triển Chiêu vẫn chưa có hết xui?

Triển Chiêu hỏi Tiểu Tứ Tử: “Có thể về phòng không?”

Tiểu Tứ Tử gật đầu, Triển Chiêu liền xoay người cùng Bạch Ngọc Đường trở về phòng dọn dẹp hành lý, Tiểu Tứ Tử còn giám sát hắn thật chặt, mọi người ở phía sau cũng tò mò đi theo ——– Đây là chuyện gì a? Đại chiến của Bé Mập may mắn Tiểu Tứ Tử với Phân quạ xui xẻo sao?

Về đến phòng, Triển Chiêu đem bọc y phục để lên trên bàn, Tiểu Tứ Tử liền đưa tay ra…………

Có điều, tay bé quá ngắn cho nên không đỡ được, rất may mắn là Bạch Ngọc Đường vẫn luôn quan sát hành động của Triển Chiêu cho nên mới đưa tay ra đỡ vừa vặn ……….

Đồng thời, ngọn đèn dầu trên bàn đột nhiên đổ xuống ….. Bạch Ngọc Đường nhanh tay đỡ ngọn đèn ngay ngắn lại, nếu không y phục của Triển Chiêu có lẽ sẽ bị đốt sạch.

Triển Chiêu nơm nớp lo sợ mà đi đến mép giường, chuẩn bị tháo màn giường xuống giũ bụi, thế nhưng, hắn còn chưa kịp động đến màn giường Tiểu Tứ Tử đã kéo lại y phục của hắn.

Triển Chiêu vội vàng dừng tay lại …. chỉ thấy một con nhện đen thui to đùng từ trong màn bò ra, rơi xuống dưới đất … Tiểu Ngũ vừa với theo vào liền đập một cái, sau đó hất ra ngoài.

Triển Chiêu theo bản năng mà cố gắng nhịn cảm giác muốn giật giật khoé miệng, chuẩn bị đi tới tủ đồ để y phục.

Tại lúc hắn chuẩn bị mở ra, Tiểu Tứ Tử lại kéo hắn sang bên cạnh một cái, Triển Chiêu vội vàng lách người, lại nghe đến soạt một tiếng …….

Cánh cửa tủ, rơi ra một đống sách.

Triển Chiêu ngồi xổm xuống nhìn xem một chút, đều là sách của phụ thân hắn, có thể là để ở thư phòng không hết cho nên mới để ở nơi này của hắn.

Lúc này có hai tiểu tư đi vào đem toàn bộ sách ra ngoài, mấy nha hoàn thì kê lại tủ, sau lại giúp Triển Chiêu cất y phục.

Triển Chiêu cũng cảm thấy như vậy thật không có ý tứ lắm, liền nói: “Để ta, để ta …” Có điều hắn vừa mới đi đến trước tủ, Tiểu Tứ Tử lại kéo hắn, Triển Chiêu vội vàng lui về phía sau một bước, lại nghe thấy “bang” một tiếng.

Thì ra là, trên nóc tủ có một tượng phật …. lần này rơi xuống liền nát bấy.

Nha hoàn vội vàng đi lấy đồ quét dọn, còn Triển Chiêu thì lại há to miệng.

Bạch Ngọc Đường sờ cằm ngồi một bên nhìn, mọi người ở cửa cũng hai mặt nhìn nhau, lúc này bọn họ không biết là nên cảm khái cho xui xẻo của Triển Chiêu hay may mắn của Tiểu Tứ Tử nữa, hay nên nói là ….. Liệu đây có phải là năng lực biết trước tương lại của Tiểu Tứ Tử không, nếu vậy thì thật nguy hiểm.

Triệu Phổ sờ cằm: “Ai nha, mới như thế mà đã lợi hại vậy rồi, vậy trước kia Ngân Yêu Vương còn lợi hại thế nào a?”

Công Tôn thì lại cảnh giác nhìn bốn phía, ý bảo mọi người đừng có thể hiện quá rõ ràng như vậy, đây chỉ là vận khí mà thôi! Là vận khí! Không có liên quan gì đến việc biết trước tương lai hết.

Cuối cùng thì cũng xong, cũng đã đến lúc đi tắm rồi đi ngủ.

Triển Chiêu lo lắng u sầu mà ngồi ở mép giường, sau khi Tiểu Tứ Tử giúp hắn buộc xong một bộ y phục thì nói: “Miêu Miêu, cháu về ngủ đây.”

Triển Chiêu nhìn Tiểu Tứ Tử: “Vậy liệu ban đêm thúc ngủ rồi có bị giường sập xuống đè chết không?”

“Sẽ không, không sao nữa rồi.” Tiểu Tứ Tử cười híp mắt vừa nói vừa vươn tay ra.

Triển Chiêu liền ôm bé lên, Tiểu Tứ Tử cũng ôm cổ hắn mà hôn lên mặt hắn một cái, lại cọ cọ hắn hai cái sau đó liền xuống giường, chạy ra ngoài.

Công Tôn bế Tiểu Tứ Tử nhìn trong phòng, cảm thấy liệu có cần để Tiểu Tứ Tử ở lại ngủ cùng Triển Chiêu một đêm không, đỡ cho hắn đêm ngủ còn xảy ra sự cố gì. Có điều Tiểu Tứ Tử đã rất chắc chắn mà nói không sao, vì vậy Công Tôn cùng Triệu Phổ liền mang theo nhi tử về.

Triệu Phổ cũng hiếu kỳ hỏi Tiểu Tứ Tử: “Sao con biết trong tủ có sách và những đồ khác sẽ rơi xuống?”

Tiểu Tứ Tử vươn bàn tay nhỏ bé ra sờ sờ cái cằm mũm mĩm, hình như bé cũng không biết, bé chỉ là cảm thấy nguy hiểm, hơn nữa cảm nhận được nguy hiểm đến từ đâu mà thôi, lúc hiểu được thì đã kéo Triển Chiêu lại rồi.

Công Tôn cùng Triệu Phổ nhìn nhau một cái, nếu như thật sự biết trước tương lai, cũng không biết đây là phúc hay là hoạ nữa.

Triển Chiêu ngồi ở mép giường, ngồi một lát rồi lại đứng lên, ngửa mặt nhìn nóc nhà.

Bạch Ngọc Đường đang sửa sang lại y phục bên cạnh hắn, cũng dở khóc dở cười nhìn một con Mèo vừa mới bị kinh hoảng xong.

Triển Chiêu ngửa mặt nhìn một lúc lâu —— Trên nóc phòng không có đồ rơi xuống. Sau đó lại ra sau tấm bình phong đổ nước vào, dục dũng cũng không có rỉ nước.

Triển hộ vệ tắm xong đi ra, mặc y phục tử tế liền đến bên giường nằm xuống, cũng không có phát hiện ra bất cứ điều gì không ổn.

Cuối cùng, hắn đưa tay sờ sờ mép giường, sờ thấy thứ gì cứng cứng, lấy ra nhìn một cái, thì ra là một thỏi bạc.

Triển Chiêu nháy mắt mấy cái, hỏi Bạch Ngọc Đường: “Bạc của ngươi sao?”

Bạch Ngọc Đường vừa tắm xong, đang lau tóc đi ra, khó hiểu: “Cái gì?”

Triển Chiêu liếc thấy túi tiền của Bạch Ngọc Đường đặt ở đầu giường, lại nhìn bạc trong tay mình một chút, hắn chợt nhớ tới, có thể là tiền ai đó mừng tuổi hắn khi nhỏ, sau đó liền bị rơi vào trong đệm chăn mà hắn không biết.

Triển Chiêu thoải mái mà nằm xuống, cọ cọ gối đầu, cảm thấy thật sảng khoái.

Cọ thêm mấy cái nữa, Triển Chiêu cảm thấy hình như trong gối đầu có thứ gì đó, đưa tay lấy ra, là một bao lì xì.

Triển Chiêu đột nhiên nghĩ tới, hình như có một năm đón tết ở đây, là tiền mừng tuổi Ân Hầu cho hắn.

Triển Chiêu cười híp mắt mà nhìn Bạch Ngọc Đường: “Đổi vận!”

Bạch Ngọc Đường cũng vui vẻ gật đầu, thở phào nhẹ nhõm nằm xuống ——— Xem ra, vận đen phân quạ đã mất hiệu lực rồi, hoặc cũng có thể là do uy lực của Bé Mập may mắn Tiểu Tứ Tử đi.

Triển Chiêu thì lại đầy tâm sự, yên lặng nằm xuống một chút, nằm ngủ một lát mà đã rời giường đến mấy lần, cho dù là đi quấy rối Ân Hầu một chút, hay là đi đào vò rượu chôn trong sân trước kia uống cùng Bạch Ngọc Đường, đên viện đối diện ăn chút mỳ nóng, tất cả đều vô cùng may mắn. Khi hắn đến quấy rối Ân Hầu liền phát hiện trong phòng hắn có một mảnh ngọc bội của mình khi bé giấu đi, lúc đào rượu uống lại phát hiện ra có hai ống đồng xu, còn nữa, khi đi ăn mỳ nóng lại vô tình ăn được hai quả trứng ……

Tóm lại là, quá nửa đêm Triển hộ vệ còn bò qua người Bạch Ngọc Đường vào trong nằm, năm xuống rồi còn tiện thể ôm cánh tay Chuột một cái, tâm tình hắn lúc này tốt cực kỳ, vừa nói câu: “Thật may mắn” lại vừa cọ cọ Bạch Ngọc Đường hai cái.

Bạch Ngọc Đường làm sao còn ngủ được nữa, nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu lại dụi dụi vào người hắn hai cái nữa: “Chia may mắn cho ngươi……..”

Hắn còn chưa có dứt lời, đột nhiên lại nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng kêu thảm thiết.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường ngồi phắt dậy, tiếng thét này là từ gia trạch bên kia truyền đến, có lẽ khá xa, lại là tiếng thét của nữ nhân.

Hai người khoác y phục chạy ra ngoài, đã nhìn thấy nha dịch cùng ảnh vệ gác đêm cũng đã chạy ra, ngay cả Bao đại nhân cũng tỉnh rồi, ra ngoài hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Lúc này, Tử Ảnh trên mái nhà rơi xuống: “Tiếng thét truyền đến từ một tiểu lâu có tên là Xuân Mộc Lâu.”

“Lâm Xuân Mộc Lâu là cửa hàng gia cụ.’ Triển Chiêu nói: “Ông chủ ở đó có tên là Uông Lâm Xuân, là thợ mộc giỏi nhất thời này, trong tiểu lâu của hắn có bán rất nhiều đồ gia cụ do hắn làm ra, chuyên môn bán gương cùng dụng cụ trang điểm cho các tiểu thư.”

Tất cả mọi người đều chạy đến Lâm Xuân Mộc Lâu, vừa mới chạy vào đến cửa đã thấy có một thiếu niên đang ngồi khóc: “Sư nương chém chết sư phụ, sau đó, lúc sư nương đuổi theo chém ta thì bị ngã từ trên lầu xuống mà chết rồi …..”

Triển Chiêu cau mày, tiến lên gọi: “Tiểu Diệp.”

“Triển đại ca ….. Oa Oa …. Sư nương bị lệ quỷ ám rồi, thật là đáng sợ.”

Tiểu hài tử Tiểu Diệp nhìn thấy Triển Chiêu xong lại càng khóc lớn hơn, Công Tôn cũng nhanh đến xử lý vết thương cho hắn.

Tiểu Diệp tên là Diệp Toàn, là đồ đệ của Uông Lâm Xuân, vẫn sống cùng hai phu thê họ. Triển Chiêu biết hắn từ khi hắn còn rất nhỏ, phu thê Uông Lâm Xuân lại không có con cái, Diệp gia chuyên làm buôn gạo ở gần đó liền giao nhi tử cho hai người bọn họ, cũng là để cho hắn học được nghề mộc, sau này có thể kế thừa mộc lâu này, sống như người một nhà vậy.

Triển Chiêu ở bên ngoài an ủi Tiểu Diệp, Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Phổ lại tò mò mà đi vào tiểu lâu kia. Quét mắt nhìn lầu dưới, chỉ thấy dưới cầu thang là một nữ nhân bị ngã gãy cổ, hai mắt nàng cũng trợn tròn trông vô cùng hung ác, y phục xốc xếch, tay cùng trước ngực đều đầy vết máu, ban cạnh tay còn là một con dao đầy máu, dáng vẻ vô cùng dữ tợn.

Bạch Ngọc Đường bất giác lại nghĩ đến vị chính thất của nhà Lưu tri phủ kia, hình như cũng có biểu lộ thế này, giống như lệ quỷ.

Triệu Phổ cau mày: “Hắc, lại thêm một người điên rồi a!”

Bạch Ngọc Đường nhìn chung quanh một chút, hỏi Triệu Phổ: “Có cảm giác quỷ dị không?”

Triệu Phổ gật đầu một cái, cũng nhìn xung quanh: “Sao chỗ này lại bài trí thế này? cho dù là người bình thường vào đây rồi có khi cũng nổi điên mất.”

Lúc này, Triển Chiêu cũng đi vào, vừa đến cửa đã nhìn thấy có thứ gì đó lắc lư, cho nên hắn lách người một cái.

Mà nhìn lại xung quanh …. chỉ thấy trong đại sảnh rộng lớn, bày đầy những bàn trang điểm đủ loại, trên mỗi bàn trang điểm ấy để có gắn một tấm gương, có loại gương đồng cũng có loại là lưu ly.

Có điều, trong cảnh tranh sáng tranh tối thế này, mặt gương lại phản chiếu ánh trăng biến thành màu bạc, sau đó, mặt gương lại soi chiếu thân ảnh của mọi người, có chút méo mó đầy quái dị. Đăng bởi: admin

3
Xem
[ Khôi Cốt Kính ]Chương 3 05/04/2017
4
Xem
[Yêu Vật Trong Cốc]Chương 4 05/04/2017
5
Xem
[ Đổ Cả Hang Dấm Rồi ]Chương 5 05/04/2017
6
Xem
[ Dấm Biến Thành Mật ]Chương 6 05/04/2017
7
Xem
[ Minh Thưởng ]Chương 7 05/04/2017
8
Xem
[ Hai Loại Độc ]Chương 8 05/04/2017
9
Xem
[ Ma Đầu Tương Chí ]Chương 9 05/04/2017
10
Xem
[ Khiêu Khích ]Chương 10 05/04/2017
11
Xem
[ Liên Tiếp Trói Cả Trăm Ma Đầu]Chương 11 05/04/2017
12
Xem
[Dược Ngọc]Chương 12 05/04/2017
13
Xem
[ Hư Tình Giả Ý ]Chương 13 05/04/2017
14
Xem
[ Thiên Hạ Vô Song ]Chương 14 05/04/2017
15
Xem
[ Biết Người Biết Mặt ]Chương 15 05/04/2017
16
Xem
[ Sơn Cốc Nguy Hiểm ]Chương 16 05/04/2017
17
Xem
[ Tâm Rắn Rết ]Chương 17 05/04/2017
18
Xem
[ Mưu Mô Xảo Quyệt ]Chương 18 05/04/2017
19
Xem
[ Dược Ngọc Ẩn Ưu ]Chương 19 05/04/2017
20
Xem
[ Quần Ma Lệnh ]Chương 20 05/04/2017
21 - 30

Tâm Chi Sở Hướng

tinybook tinybook
Tâm Chi Sở Hướng
Truyện Tâm Chi Sở Hướng của tác giả Kim Linh Tử là câu chuyện tiểu thuyết tình yêu giữa hai nam nhân với nhau.

Không biết vì nguyên nhân gì mà hắn cư nhiên lại xuyên không đến nơi hoàn toàn xa lạ với mình. Cal mơ mơ màng màng mở mắt, hắn cảm thấy đầu mình vô cùng đau nhức, mọi truyện trước mắt không rõ ràng, ngược lại xuất hiện lớp màng xanh xanh xám xám. Hắn che trán, cúi đầu rên rỉ, cố sức lắc lắc đầu, sau đó gắng gượng thân thể suy yếu, ngồi dậy.

Liệu hắn sẽ ở đâu mời các bạn cùng theo dõi.

Mại Du Lang

tinybook tinybook
Mại Du Lang
Thể loại: Trí nhược thụ, gian ác bá đạo công,công sủng thụ, tiểu thuyết, hài, HE.

Edit: Hữu Tử

Cặp chính: Hoa Quỳ x Hác Cổ Nghị

Cặp phụ: Lãnh Thiết Sinh x Duẫn Huyền Niệm.

Hắc Cổ Nghị là cậu bé bán dâu thật thà khờ khạo sống cùng gia gia có tâm địa lương thiện, cậu thích ra vườn cho gà ăn, ngoài ra còn có chị Phụng Tiên thường hay mau kẹo cho cậu ăn.

Hoa Qùy là ông chủ của quán Trích Tinh Lâu dáng vẻ tà mị lại mang phong cách hoang dại cuồng giã. Là đối tượng của rất nhiều tiểu quan.

Do một lần có truyện hiểu lầm mà Hoa Qùy cường bạo Cổ Nghị, khiến cậu xem hắn là ác quỷ nhưng hắn lại xem cậu là mỹ vị nhân gian. Mỗi lần hai người gặp nhau là cậu chạy trốn nhanh nhất làm cho hắn tức giận.

Khiến hắn quyết tâm dọn vào hắc gia ách nô ở chung với cậu, xem coi có ai ăn hiếp cậu hay không ? Cũng là trông coi miếng mòi của mình. Cuộc chiến Mại Du Lang giữa một đứa trẻ ngốc nghếch và một hoa tâm gia gia ai sẽ thắng mời các bạn đón xem.

Bán Sơn Yên Vũ Quá Giang Hồ

tinybook tinybook
Bán Sơn Yên Vũ Quá Giang Hồ
Truyện [Nhất Mộng Nhất Giang Hồ Hệ Liệt] Bộ 2 Bán Sơn Yên Vũ Quá Giang Hồ của tác giả Ngữ Tiếu Lan San là một truyện đam mỹ giang hồ, cẩu huyết, hài, tiểu thuyết full, 1 x 1, HE.

Trình Mộc Phong là thanh niên tài tuấn (có tài + anh tuấn) người người trên giang hồ đều biết, có võ công, có diện mạo, có bối cảnh, lúc đánh nhau cực kỳ có tổ chức, lúc mỉm cười càng mê người. Hành tẩu giang hồ, lúc nào cũng gặp oanh oanh yến yến, có người liếc mắt đưa tình, cũng có người yêu thương nhung nhớ. Truyện chẳng qua Trình thiếu hiệp nhìn như không có hứng thú với những thứ này.

Hồng Trần Viễn Tại Thiên Biên Ngoại

tinybook tinybook
Hồng Trần Viễn Tại Thiên Biên Ngoại
Truyện Hồng Trần Viễn Tại Thiên Biên Ngoại của tác giả Nguyệt Bội Hoàn là một câu truyện tiểu thuyết hay, đam mỹ giang hồ, nhất thụ lưỡng công, mĩ công tầm thường thụ, HE.

Lạc Vân Phi say đắm khuôn mặt xinh đẹp của Giang Hàn Yên, ai ngờ lúc « mây mưa » trên giường lại biến thành một người khác. Truyện hay về hai người tuyệt sắc nam tử thế nào lại bị khuất phục trong tay một nam nhân bình thường. . .

Chanh Hoàng Phản Hồi

tinybook tinybook
Chanh Hoàng Phản Hồi
Truyện Chanh Hoàng Phản Hồi của tác giả Phong Duy là câu chuyện đam mỹ, tiểu thuyết hiện đại nhất thụ nhất công, công sủng thụ, ngược luyến tàn tâm, HE hoặc BE (tùy cảm xúc).

Mỗi người sẽ có sở thích khác nhau và màu sắc cũng vậy. khi con người trưởng thành mọi việc đều dần dần thay đổi, sẽ trãi qua được nhiều cung bậc cảm xúc của con người như trong tác phẩm Chờ, ta sẽ chờ em

Luyện Phi trong một lần sinh tử, cuối cùng cũng hiểu rõ, nam nhân chỉ khi hạnh phúc mới có thể mạnh mẽ hơn, vậy say mọi truyện hãy để cho hắn trong khoảng thời gian gần kề này hưởng thụ thứ hạnh phúc chưa từng có ấy...

Cái Gọi Là Ái Tình

tinybook tinybook
Cái Gọi Là Ái Tình
Truyện Cái Gọi Là Ái Tình của tác giả Không Mộng là một câu truyện thuộc thể loại truyên ngôn tình trung thiên đam mỹ, tiểu thuyết hiện đại, thâm tình công x độ lượng thụ, gương vỡ lại lành, 1v1, HE.

Hãy lại cho nhau một cơ hội, vì ai cũng cần cơ hội. “Ái tình chỉ là huyễn tưởng của thế tục, phần lớn chúng ta chỉ là đang khát vọng nó, sau đó trải qua truyện cuộc sống cực kỳ thế tục. Chưa nói tới tốt và xấu.”

Đoạt Tướng

tinybook tinybook
Đoạt Tướng
Bạn đang theo dõi truyện Đoạt Tướng của tác giả Duật Kiều, truyện tiểu thuyết hay kể về hoàng hôn dần buông xuống, kéo theo đó là một cơn mưa như trút nước.

Trên mặt đường lầy lội, có hai bóng người chạy băng băng trong màn mưa dày đặc,

tiếng bước chân dồn dập vang động. Dưới mặt đất, từng mảng bọt nước bắn ra tung tóe khắp nơi.

Người chạy phía sau dường như không thể tiếp tục chịu đựng truyện này được nữa,

hắn trượt chân thiếu chút thì té xuống mặt đường.

Tức giận vuốt lại mấy sợi tóc phủ xuống trán, hắn lớn tiếng quát với người còn đang chạy phía trước: “Dừng lại, dừng lại!”

Song song đó, truyện Nữ nhân sau lưng đế quốc thiên tài tiểu vương phi sẽ là tác phâm kế tiếp đầy cảm xúc. Mời bạn đọc chiêu mộ.

Tuyệt Sắc Tà Thần

tinybook tinybook
Tuyệt Sắc Tà Thần
Truyện Tuyệt Sắc Tà Thần của tác giả Cát Cát Ái Nhi thuộc thể loạitruyện hay đam mỹ. Hàn Lân Giáo và Vân Chân Phái là hai thế trọng mới trong giới võ lâm. Vân Chân Phái dựa vào nền tảng võ công vững chắc cùng với cách đối xử giao hảo giang hồ tốt nên được giới giang hồ xem như là nhân tài mới xuất hiện.

Ngược lại Hàn Lân Giáo là giáo phải trên đỉnh núi cao, tu luyện tà đạo, nuôi trồng độc trùng linh thảo khiến cho cả giới giang hồ ký nhiều lần đem quân trừ ác nhưng bất thành mà sinh ra thù hằn. Thế giới vô biên, muôn hình vạn trạng. Có người nguyện cùng bạn tri kỷ hòa hợp, có người thà cùng quỷ làm bạn. Đủ kiểu đủ loại phe phái chiếm giữ tại một phương, bề ngoài thì gió êm sóng lặng, đúng là núi cao sừng sững cũng không đỡ được dã tâm mà cùng nhau tranh đấu gay gắt.

Mời các bạn cùng theo dõi tiểu thuyết full đầy hấp dẫn này nhé.

Ái Nhân Hảo Trạch

tinybook tinybook
Ái Nhân Hảo Trạch
Truyện [Thích Cố Đồng Nhân] Ái Nhân Hảo Trạch của tác giả Đồng Lan là một tựa tiểu thuyết full thuộc thể loại đam mỹ hiện đại, đô thị, HE.

Cảnh tượng mà Thích Thiếu Thương nhìn thấy chính là một người con trai nam thần ở phòng bên cạnh vẻ mặt lạnh lẽo, thêm một cặp mắt kính bạc, mái tóc quăn chưa được chải gọn gàng. mặc áo sơ mi sọc chéo nhăn nhăn, chân mang dép lê hình đầu ếch màu xanh lá, ôm một con gấu bông bự chảng cao bằng người, đứng ở trước cửa nhà mình, nhíu nhíu mày…

Mời bạn đón xem truyện hay này.

Ngoạn Vật Thế Gia

tinybook tinybook
Ngoạn Vật Thế Gia
Truyện Ngoạn Vật Thế Gia của tác giả Phong Lộng là một trong những câu chuyện đam mỹ hay. Truyện hot này bắt đầu từ khi ngoạn vật giới hai đại thế gia, đấu đến ngươi chết ta sống đã không phải là chuyện của ngày một ngày hai. Trên khán đài, hai vị thế gia công tử : Trương Nguyệt Lãng và Thụy Thanh cùng nhau phân biệt đồ cổ quý giá, ánh mắt độc đáo, phán đoán suy luận sắc bén, không phân nhượng.

Thắng bại không phân biệt được cao thấp, mê đảo hàng vạn hàng nghìn người xem. Nhưng ai biết dưới khán đài kia , trong mật thất, hai cái thân ảnh ngọc thụ lâm phong lại lập tức giống như xà quấn lẫn nhau cùng một chỗ.

Mời bạn thưởng thức tựa tiểu thuyết full này nhé!

Biên Thành Phiến Mã

tinybook tinybook
Biên Thành Phiến Mã
Truyện Biên Thành Phiến Mã của tác giả Dịch Nhân Bắc là một truyện hay đam mỹ, nhất công nhất thụ, ngược luyến, HE. Phiến Mã, một thành nhỏ gần biên ải. Không chỉ hỗn loạn, mà còn nghèo.

Có anh chàng dân đen tên Hà Thủ Căn chỉ mong được yên ổn làm thợ mộc cả đời. Song lại thuận tay cứu tên trộm đánh cắp đồ của mình, để rồi từ đó về sau trở thành món “đồ chơi trong túi” tiểu lưu manh Thư Tam Đao. Chuyện đời khó đoán, dưới sự tôi luyện của tháng năm, thiếu niên đùa giỡn dân nam nhà lành thuở nào nay lớn lên thành một… lão, đại, lưu, manh luôn ôm hận không dê được Căn Tử ca nhà hắn!

Mời bạn thưởng thức tựa tiểu thuyết full hấp dẫn này.

Đôi Cánh Mà Tôi Muốn Có

tinybook tinybook
Đôi Cánh Mà Tôi Muốn Có
Truyện hay Đôi Cánh Mà Tôi Muốn Có của tác giả Rbao0000 là truyện thuộc thể loại tiểu thuyết hiện đại, 3P nhất thụ đa công, phúc hắc cường công xinh đẹp nhược thụ, nam nam sinh tử, HE.

Bởi vì trò đùa dai của thượng đế như tác phẩm Thần bí lão công không thấy mặt, Thượng Quan Thập là người song tính sau một lần say rượu ngoài ý muốn, để chính mình lưu lại hai đứa con. Tám năm sau, đương sự Hiên Viên Diệu cùng Nam Cung Diễm nghĩ muốn một lần nữa giữ lấy người đêm đó.

Mời các bạn đón đọc truyện này nhé.

Dương Hoàng Đế Vs Sáu Lang Đại Thần

tinybook tinybook
Dương Hoàng Đế Vs Sáu Lang Đại Thần
Bạn đang đọc truyện Dương Hoàng Đế Vs Sáu Lang Đại Thần của tác giả Thần Luyến Phong, câu chuyện tiểu thuyết online nói rằng chỉ vì cái máy khốn nạn của cha hắn mà hắn xuyên không tới chổ nào mà đến cã máy chơi game cũng chả có.

Lại còn nhập vào thi thể của một tên hôn quân.

Vậy mà cũng không tính đi

Tên Gia Hỏa kia trong truyện hay là giang hồ đệ nhất sát thủ có nhiệm vụ giết tên hôn quân đó nhưng không làm nhiệm vụ mà nữa đêm chạy đến long sàng của mình là như thế nào.

Còn có những tên vui vẽ, tức giận gì cũng chỉ thể hiện một vẽ mặt kia lúc nào mở miệng ra cũng mắn là hôn quân.

từ lúc nào đã chui vào chăn của mình.

Chân Tình Tương Ủng

tinybook tinybook
Chân Tình Tương Ủng
Truyện Chân Tình Tương Ủng của tác giả Tình Ngư là câu chuyện tiểu thuyết hiện đại, đam mỹ hiện đại ngắn, nhất thụ nhất công, có chút ngược, HE.

Mỗi người gặp nhau là do duyên số, còn ở với nhau cần có chữ phận. Hai mươi lăm năm trước, chúng ta gặp nhau, đáng tiếc đã bỏ qua. Truyện về mười năm trước, chúng ta gặp lại, rồi tiếp tục bỏ qua. Hiện giờ, hạnh phúc rốt cuộc cũng đến gõ cửa.

Tử Việt Lan San

tinybook tinybook
Tử Việt Lan San
Thể loại: Cổ trang, tiểu thuyết hoàn, hài, giang hồ, biệt nữu công x phúc hắc thụ, công sủng thụ, ấm áp.

Truyện Tử Việt Lan San của tác giả Ngữ Tiếu Lan San là câu chuyện xoay quanh chốn giang hồ, có nhiều tình tiết vui nhộn. Dạ Lan San là đại bang chủ của cái bang, nhưng đã bị mọi người quên lãng.

Tiểu thiếu gia Thần Tử Việt cà lơ phất phơ, nhìn có vẻ như thuần lương vô hại, nhưng truyện thực chất là một tiểu hồ ly khoác da thỏ tử. Vậy mà ông trời lại se duyên cho hai người bọn họ tạo nên một biến động lớn mời các bạn đón xem.

Nước Đen

tinybook tinybook
Nước Đen
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Nước Đen, chuyện tiểu thuyết hoàn nói về một nơi kì bí mà con người bị coi là sinh vật hạ đẳng với nhiều khúc mắc bí ẩn, đang cận kề hiểm họa bị một trận dịch quét sạch mọi sự sống.

Luật lữ khách đâu cho phép xáo trộn lãnh địa này với lãnh địa khác, nhưng cách duy nhất thành phố có thể làm để cứu cô là phải chấp nhận phá luật, viện sự trợ giúp từ lãnh địa khác tới, xem như mọi sự không còn là chuyện phải thế thôi.

Anh biết rõ 1 truyện rằng giải cứu cô, nghĩa là cậu tự đẩy chính mình, bạn bè mình và tương lai của mọi loài trong thành phố đến bờ vực nguy hiểm khôn lường.

Trì Ái

tinybook tinybook
Trì Ái
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Trì Ái thuộc thể loại tiểu thuyết hiện đại, đại thúc thụ X mỹ hạ niên công, ngược tâm, HE...Truyện nói về LEE, tên tiếng Trung là Lý Mạc Diên, là tinh anh trong giới luật sư , cũng sắp 40 tuổi, đột nhiên tiền hết tình tan - mà lại còn bị đá không minh bạch a. Đang lúc tuyệt vọng cùng cực lại nhận được lời mời của 1 học trưởng bèn từ LA quay lại Thiên Tân làm việc.

Cư nhiên thế nào mà gặp người đã bỏ anh đi không 1 lời từ biệt – nhóc con Kha Lạc.Đã nghĩ quay về sẽ chăm chỉ làm việc, cũng không có gì đáng lo nay vướng mắc cũ chưa kịp giải quyết lại quay trở về, lãng phí thêm nhiều tâm tư. Cuồi cùng thương tổn đầy rẫy, Lee mới nhận ra mình chỉ là thế thân cho ai kia trong lòng cậu.

Là yêu, tới quá muộn, lại thực bi thương…..? Là Ranh Giới? Hãy theo dõi để hiểu hơn về câu chuyện này nhé.

Hoàng Đế Thái Giám Nhất Oa Chúc

tinybook tinybook
Hoàng Đế Thái Giám Nhất Oa Chúc
Truyện Hoàng Đế Thái Giám Nhất Oa Chúc của tác giả Thu Chí Thủy là một tác phẩm thuộc thể loại truyện ngôn tình đam mỹ kỳ huyễn, tiểu thuyết hay nhất, đế vương thụ x thái giám công, sinh tử văn, mỹ công x cường thụ, hài bựa, 1×1, HE.

Thân là người của bộ tộc Sơn Mị. Truyện hot thú vị xảy ra vào ngày sinh nhật năm mười tám tuổi Tiểu Tứ bị người khác một cước đạp khỏi Hắc Sơn, đi đến nhân gian đầy hoa hoa thảo thảo tiến hành nhiệm vụ – tìm lão bà.

Tham ăn lại ngu ngốc, Tiểu Tứ không một xu dính túi mơ mơ hồ hồ bị người lừa gạt đi làm Thái giám. Từ đó gặp gỡ Hoàng đế đầu rỗng đầy bụng xấu xa – Đường Kỳ Thượng, viết nên chuyện xưa của hai người.

Làm Một Pháo, Yêu Ngươi Luôn!

tinybook tinybook
Làm Một Pháo, Yêu Ngươi Luôn!
Bạn đang theo dõi truyện Làm Một Pháo, Yêu Ngươi Luôn! của tác giả Mày Rậm Lông. Từ một lần hẹn, Từ Chính Dương đã dính chặt lấy Kiều Văn, từ một lãng tử lại trở thành trung khuyển cắn ngược.

Muốn ôm mỹ nam về con đường ngắn nhất là lấy: Sắc dụ..

Tràn đầy cơ tình cùng xúc cảm mãnh liệt, làm tình đến sảng khoái...

CP chính của tiểu thuyết full: Lãng tử cao thủ tình trường công Từ Chính Dương vs Xử nam dâm đãng thụ Kiều Văn.

CP phụ: Băng sơn công vs Tráng thụ, Lưu manh công vs Phóng đãng thụ

Mời bạn đón xem truyện hay này nhé!

Minh Dực Kiến

tinybook tinybook
Minh Dực Kiến
Truyện [Thất Nguyên Giải Ách Hệ Liệt] Bộ 4 Minh Dực Kiến của tác giả Live là một câu truyện đam mỹ cổ trang, tiểu thuyết hoàn, huyền huyễn, 1vs1, thần tiên x yêu tinh, mặt người chết công x mỹ cường phong lưu thụ, HE.

Đối với một tên yêu quái ngay từ đầu chỉ vì nhàm chán mà gia nhập đại quân nghịch thiên, đương nhiên đừng trông mong hắn có cái gì mà trung tâm. Lúc đói bụng thượng cấp cũng ăn, khi nhạt miệng thuộc hạ cũng nuốt… buồn chán thì thử bắt xà lấy gân làm cung… Trong truyện online thì tính tình phóng túng như mái tóc đỏ lúc nào cũng rối tung của hắn. Đỏ thắm như hỏa diễm.
tinybook Kho Sách








Chat