Khôi Cốt Ma Kính Chương 2 [ Qụa Đen Xui Xẻo – Bé Mập May Mắn ]

Khôi Cốt Ma Kính
Tác giả: Nhĩ Nhã
Thể loại: Tiểu thuyết
Nguồn: Dịch giả: Liên Phụng
Số chương: 30
Lượt xem: 1581
Tóm tắt nội dung:
[ Qụa Đen Xui Xẻo – Bé Mập May Mắn ] Chương 2
Tổng số chương: 30
1 - 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
[ Mèo Gặp Vận Đen ]Chương 1 05/04/2017
2
Xem
[ Qụa Đen Xui Xẻo – Bé Mập May Mắn ]Chương 2 05/04/2017
CHƯƠNG 2. [ QỤA ĐEN XUI XẺO – BÉ MẬP MAY MẮN ]

“Thật may mắn” lại vừa cọ cọ Bạch Ngọc Đường hai cái.

Bạch Ngọc Đường làm sao còn ngủ được nữa, nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu lại dụi dụi vào người hắn hai cái nữa: “Chia may mắn cho ngươi……..”

**********************

Một đường tiến vào Thường Châu phủ là một đường dân chung vây xem đều đang tìm: “Triển Tiểu Chiêu đâu rồi?”

“Ai nha, năm đó rời Thường Châu phủ mới có mười sáu mười bảy tuổi a, lúc này cũng phải là chàng trẻ tuổi đẹp trai hơn hai mươi rồi đi.”

“Ở đâu a? Sao lại không thấy?”

“Khi nhỏ đã đẹp như vậy rồi, lớn lên chắc chắn sẽ vô cùng đẹp nữa a.”

“Khi còn nhỏ ta cũng vô cùng thích hắn!”

“Ở đâu a? Ta muốn gặp mặt a, không biết đã có người trong lòng chưa nữa.”

Một đám nha đầu thì đứng trên lầu cao mà kêu xuống bên dưới: “Triển đại ca!”

Khoé miệng mọi người cũng giật giật, tâm nói, Triển đại ca của các ngươi bây giờ đang bị mây đen cùng tai tinh chiếu phủ đây, các ngươi nhớ nắm thật chặt đồ trong tay các ngươi a, cẩn thẩn không có lại rơi xuống đập trúng đầu Triển đại ca của các ngươi đó.

…………………

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu đang ôm Tiểu Tứ Tử trong mã xa, hỏi: “Miêu Nhi, ngươi chắc chắn là không muốn ra sao?”

Triển Chiêu cau mày: “Ừ….”

“Miêu Miêu, thúc về nhà rồi sao lại không đi ra?” Tiểu Tứ Tử đang nhai một thứ giống như ngọn cỏ mà hỏi hắn: “Thúc thiếu tiền người ta sao?”

Triển Chiêu nâng cằm rất khó xử mà nhìn Tiểu Tứ Tử, sau đó tò mò hỏi: “Cháu ăn cái gì đó?”

Tiểu Tứ Tử cười híp mắt: “Khổ qua khô.”

Mí mắt Triển Chiêu cũng run lên: “Khổ qua mà cháu còn có thể ăn vui vẻ như vậy sao?”

“Đã được ngâm đường, không còn đắng nữa nên ăn ngon.” Vừa nói Tiểu Tứ Tử lại rút ra một cái thật dài màu xanh trong bọc giấy đưa cho Triển Chiêu: “Thúc nếm thử không?”

Triển Chiêu đưa tay nhận một cái, nhai nha, sau đó lại thiêu mi: “Ừ, không tệ lắm nga, ngon ngon giòn giòn nữa.”

“Vâng vâng.” Tiểu Tứ Tử gật đầu: “Có thể giải nhiệt đó, ăn thêm một chút nữa.”

Bạch Ngọc Đường nhìn Triển Chiêu nhờ được ăn mà quên mất ưu phiền, lại còn cùng Tiểu Tứ Tử thảo luận xem loại đồ nào cùng loại hoa quả ép khô nào ăn ngon mà cảm thấy bất đắc dĩ.

Cũng may là người bên ngoài rất nhiều, Bao đại nhân cũng rất đen cho nên cũng khiến dân chúng ngoài thành nghĩ ra, có thể là Triển Chiêu đi tra án hoặc làm việc gì đó quan trọng … cho nên cứ một đường đưa mắt nhìn một đội ngũ quan binh hùng tráng từ xa kéo dài đến tận cửa nha môn.

Bao Chửng vừa mới đến cửa đã chau mày, chỉ thấy trên cánh cửa vẫn còn vết máu, bên ngoài còn có mấy nha dịch vây quanh, xem ra là đã bảo vệ hiện trường rất tốt.

Mọi người cũng nhìn vào trong xem …. được a, toàn bộ phủ nha đều cảm nhận được một mùi máu tanh, khắp nơi đều là máu khô, gió lạnh còn thổi đến từng trận. Có điều, thi thể cũng đã được cất vào trong hầm băng dưới đất.

Công Tôn đi trước kiểm tra thi thể của Lưu tri phủ cùng vị đại phu nhân kia một chút, thế nhưng cũng không có phát hiện ra điều gì khác thường.

Giằng co một lúc, trời cũng sắp tối rồi, mọi người chưa ăn chưa uống cái gì, mà quan trọng nhất là chưa có chỗ ở, mấy trăm người này cũng cần phải an bài tốt, thế nhưng nha môn Thường Châu phụ lại là hiện trường hung án, chẳng lẽ lại ở đó?

Lúc này, Triển Chiêu liền vẫy tay với mọi người: “Hay là đến nhà ta ở đi.”

Tất cả mọi người cùng sửng sốt, đồng loạt xoay mặt nhìn Triển Chiêu.

Công Tôn sờ cằm: “Có thể cho mấy trăm người ở sao?”

“À… Chịu khó ở chật một chút chắc được….” Triển Chiêu ngẩng mặt ngẫm nghĩ.

“Oa, con muốn đến nhà của Miêu Miêu.” Tiểu Tứ Tử nhảy nhót bên cạnh nói.

“Gần thôi.” Triển Chiêu mang theo mọi người đi về phía nhà mình ……

Mọi người vòng qua mấy con phố, bởi vì Triển Chiêu phải dẫn đường cho nên không thể ngồi mã xa, có điều cả đường đi hắn đều dắt theo Tiểu Tứ Tử, mọi người cũng không hỏi gì hắn, có lẽ là hắn muốn hưởng chút tiên khí đây mà.

Quả nhiên, dọc đường đi Triển Chiêu đều phải chào hỏi khắp nơi, mà cách gọi cũng vô cùng lộn xộn, có người gọi là Triển Tiểu Chiêu, có người lại gọi Triển Tiểu Miêu, rồi cả Triển gia Tiểu thiếu gia, mà thú vị nhất lại có người gọi là Tiểu Miêu nhà họ Triển a.

Tất cả mọi người lại cảm thấy tò mò, Triển Chiêu là có duyên với mèo bao nhiêu a?

Cuối cùng, mọi người đến trước một toà tiểu trạch thì ngừng lại.

Triển Chiêu đưa tay gõ gõ cửa.

Mọi người cùng nhìn xung quanh một chút, cảm thấy đó chỉ là một ngôi tiểu lâu hai tầng tinh xảo, có điều đừng nói là ở mấy trăm người, dù là mấy chục người cũng chưa chắc chứa nổi.

Vì vậy, Bàng thái sư nhẹ nhàng vỗ vỗ Triển Chiêu: “Triển hộ vệ này, không cần miễn cưỡng …..”

Còn chưa nói hết lời, cánh cửa đã mở ra, có một lão đầu đi đến, vừa mới nhìn thấy Triển Chiêu đã vô cùng kích động: “A! Thiếu gia, ngươi thực sự trở về nhà rồi!”

Triển Chiêu gãi gãi đầu: “Phúc bá!”

Mọi người nghiêng đầu.

Triển Chiêu giới thiệu: “Đây là quản gia nhà ta, Phúc bá.”

Mọi người lại một lần nữa ngẩng đầu lên nhìn tiểu lâu kia một chút, cảm thấy buồn bực ——- Chỉ một toà nhà nhỏ như vậy mà cũng cần quản gia a …….

“A, nhiều người như vậy a.” Phúc bá nhìn một chút.

Triển Chiêu gật đầu: “Có thể ở nhà cũ không?”

“Có thể, có thể, lúc trước ta đã quét dọn qua một lượt rồi.” Vừa nói Phúc bá vừa chạy vào phòng, đi lấy một chuỗi chìa khoá, dẫn theo đám người Triển Chiêu đến chỗ khác.

Mọi người lại nhìn toà tiểu lâu kia, nga, thì gia là chỗ ở của quản gia a, vì vậy lại cùng nhau đi theo Triển Chiêu tiến về phía trước.

Phúc bá rất khéo ăn nói, tất cả đều chào hỏi qua một lượt, lại khách khí với Bao đại nhân cùng Bàng thái sư mấy câu, nói cám ơn bọn họ đã chiếu cố Tiểu thiếu gia.

Mọi người cũng có chút buồn bực … này, còn phải đi bao xa nữa.

Đang nói chuyện, mọi người lại rẽ một cái, đến trước một đại môn.

Phúc bá đi lên trước mở cửa, nói với Triển Chiêu: “Có điều không có đủ người, có cần đi tìm thêm không?”

Không đợi Triển Chiêu lên tiếng, Bạch Ngọc Đường đã lắc đầu một cái, nói: “Không cần, chúng ta có dẫn người theo.”

Phúc bá gật đầu, mở hai cánh cửa đại môn ra, còn nói chuồng ngựa ở bên kia, nếu như không đủ thì phía sau còn có mã tràng, có điều cũng đã lâu rồi không có dùng đến, nếu như cần đóng quân doanh lại rất thích hợp.

Mà lúc này, ngoại trừ Bạch Ngọc Đường cùng Bao Chửng thì tất cả mọi người đều há to miệng, ngẩng mặt mà nhìn đại trạch trước mắt ……… Thật hoành tráng a!

Triển gia được xây dựng gần giống một trang viên, bên ngoài có tường vây thật lớn, xem ra cả con hẻm mà ban nãy bọn họ đi qua đều là bên ngoài tường viện Triển gia a.

Một lúc lâu sau, Tiểu Tứ Tử liền hỏi Công Tôn: “Phụ thân, nhà Miêu Miêu rất giàu sao?”

Công Tôn sờ cằm —- Nhìn dáng vẻ đích xác chính là đại phú gia a.

Bạch Ngọc Đường đứng cạnh hai người bọn họ, góp tới thấp giọng nói: “Phụ thân Triển Chiêu chính là thương gia nổi danh Thường Châu phủ, kinh thương rất lớn, có điều trước đây rất lâu đã cùng nương hắn ẩn cư rồi, cũng không quản thế sự.”

Mọi người cùng há to miệng.

“Thế nhưng, cứ nhìn Triển Chiêu thì một chút cũng nhìn không ra ….” Công Tôn cũng tò mò.

“Cũng khó trách a, hắn có thể không thường xuyên ở nhà, vẫn luôn ở tại Ma cung.” Triệu Phổ có chút ngạc nhiên, không biết phụ mẫu của Triển Chiêu có dáng vẻ thế nào.

Triển Chiêu đứng trước đại môn, toà nhà này khi còn nhỏ hắn thỉnh thoảng cũng về ở, thế nhưng vẫn không nhận được đường bên trong.

Triển Chiêu quay đầu lại, hỏi mọi người: “Chúng ta ra ngoài ăn cơm đi, cũng lâu rồi trong nhà chưa đốt bếp ….”

Chữ “bếp” hắn còn chưa nói xong thì Bạch Ngọc Đường đã đột nhiên kéo hắn một cái, những người khác cũng đưa tay ra, hình như cũng muốn kéo hắn.

Triển Chiêu bị Bạch Ngọc Đường kéo khỏi bậc thềm, ngay sau đó lại nghe thấy một tiếng “oành” sau lưng.

Triển Chiêu quay đầu lại nhìn mặt đất …. thấy được tấm biển viết chữ Triển phủ trên đỉnh đầu không biết do đã quá lâu không được tu sửa nên mục nát hay bị làm sao mà rơi xuống, vỡ thành hai mảnh.

“Ai nha.”

Lúc này Phúc bá cũng chạy đến: “Không bị rơi trúng chứ?”

Khoé miệng Triển Chiêu cũng giật giật.

Phúc bá đến nhặt tấm bảng hiệu lên, cau mày nói: “Ai nha, tấm bảng này cũng hỏng mất rồi.” Vừa nói lại vừa tìm người đem tất cả những bảng hiệu trong phủ cùng tất cả những đồ được treo lên kiểm tra hết một lượt, những thứ đó cũng đã lâu năm rồi, có khi đã bị mục nát, tốt nhất là tháo hết xuống chớ để lại rơi xuống bị thương người.

Mí mắt Triển Chiêu giật giật mà nhìn tấm bảng hiệu bị dập nát kia.

Tiểu Tứ Tử thì đang ôm mặt, Tiêu Lương ở bên cạnh bĩu môi: “Ai nha, cái này cũng không quá may mắn đi ….”

Bé còn chưa có dứt lời, lại nghe thấy tiếng Lâm Dạ Hỏa kêu la chửi rủa truyền đến, mà nhìn lại Lâm Dạ Hỏa, chỉ thấy hắn đang đứng dưới một mái hiên, hình như là bị một tổ chim rơi trúng.

Cả đầu Lâm Dạ Hỏa đầy cành cây cùng lông chim, hắn giận đến nhảy dựng.

Trâu Lương ở bên cạnh giúp hắn nhặt cành cây xuống.

Mọi người lại lặng lẽ mà nhìn Triển Chiêu một cái, bị ổ chim rơi xuống cùng lắm thì chỉ bẩn một chút, còn nếu như ban nãy Triển Chiêu bị tấm biển rơi trúng thì …..

Mọi người đang suy nghĩ thì thấy Bạch Ngọc Đường đưa tay bế Tiểu Tứ Tử lên, nhét vào trong tay Triển Chiêu.

Triển Chiêu không hiểu mà ôm Tiểu Tứ Tử cũng chẳng hiểu gì, Bạch Ngọc Đường thì vô cùng nghiêm túc nói: “Ôm chặt, không được buông tay.”

Triển Chiêu nhìn trời.

Nhà cũ Triển gia rất nhiều phòng, có một đại viện, bên ngoài cũng có khoảng mười gian phòng, rất thích hợp cho mọi người ở.

Phía sau quả nhiên có một bãi đất bằng vô cùng lớn, chuồng ngựa cũng có thể dùng được, chỉ cần thêm chút cỏ là tốt rồi. Âu Dương Thiếu Chinh mang theo binh mã đi cắm trại đóng quân, Long Kiều Quảng cùng Trâu Lương thì đem tất cả ngựa đến mã phòng. Trong viện cũng có mấy gian chuồng ngựa nhỏ, Hắc Kiêu cùng mấy con Bảo mã kia đều được nuôi ở đó, tránh cho bọn chúng khỏi phải ở mã tràng bắt nạt mấy con ngựa khác.

Chuẩn bị đơn giản một chút xong, mọi người liền chuẩn bị đi ăn cơm.

Bạch Phúc dẫn theo Thần Tinh Nhi cùng Nguyệt Nha Nhi đến mấy tửu *** Triển Chiêu giới thiệu mua đồ ăn về, Triển Chiêu giới thiệu thì đương nhiên là có đồ ăn ngon.

Triển Chiêu cầm lên chén mỳ thập cẩm, bây giờ hắn chỉ muốn nhanh chóng ăn mỳ sau đó đi ngủ một giấc.

Vừa định ngồi xuống, Tiểu Tứ Tử còn đang đứng sau lưng hắn lại đột nhiên hai tay đỡ cái mông hắn.

Triển Chiêu ngẩn người, quay đầu lại thì thấy Tiểu Tứ Tử đang nháy mắt với hắn, nghiêm túc nói: “Không nên ngồi.”

Triển Chiêu không hiểu hỏi: “Tại sao a?”

Triển Chiêu ngoẹo đầu, hình như cũng không có rõ lắm, chỉ liếc cái ghế một cái …..

Bạch Ngọc Đường nhẹ nhàng đạp cái ghế kia, rầm một tiếng, cái ghế vỡ tan.

Mọi người cũng hít một ngụm khí lạnh, đồng thời lại nghe thấy rầm một tiếng nữa, Lâm Dạ Hỏa ngồi phịch xuống mặt đất, hùng hùng hổ hổ chửi: “Má nó chứ, lão tử đây là vận xui theo mãn kiếp sao!”

Tiểu Tứ Tử liền kéo một cái ghế sang, nói với Triển Chiêu: “Thúc ngồi đây.”

Triển Chiêu ngoan ngoãn ngồi xuống.

Tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, cầm đũa lên chuẩn bị ăn mì.

Triển Chiêu cũng sắp chết đói rồi, mà trước mắt lại là chén mỳ thập cẩm quê nhà rất lâu rồi hắn không được ăn, cho nên chuẩn bị gắp đũa ăn, đột nhiên Tiểu Tứ Tử lại kéo lại tay áo hắn.

Triển Chiêu nhìn Tiểu Tứ Tử.

Tiểu Tứ Tử nhìn chằm chằm chén mỳ.

Triển Chiêu há miệng, vẫn giữ vững tư thế giơ đũa như vậy không hề nhúc nhích, Bạch Ngọc Đường nhìn chén mỳ của hắn một chút … Không có gì.

Triển Chiêu nhẹ nhàng thả lỏng một chiếc đũa, lại nghe “tạch” một cái, một viên đá rơi vào trong bát mỳ của hắn.

Khoé miệng Triển Chiêu lại giật giật, viên đá này có hình dạng rất giống thịt bò …. cái này nếu như một ngụm ăn phải, không khéo cả hàm răng cũng rụng luôn.

Mọi người lại theo bản năng mà nhìn Lâm Dạ Hỏa, thấy hắn ăn rất thoải mái, Trâu Lương lại giơ đũa lên, cho vào trong bát hắn khuấy khuấy mấy cái, Lâm Dạ Hỏa hoảng sợ mà nhìn hắn, ý là ——— Ngươi làm cái gì đó?!

Trâu Lương thiêu mi một cái, tỏ ý không có đá.

Triển Chiêu cũng phải nuốt một ngụm nước bọt.

Tiểu Tứ Tử lại nhìn chén mỳ của hắn một chút, sau đó gật đầu một cái, nói: “Thúc ăn đi.”

Triển Chiêu ngoan ngoãn ăn mỳ, quả nhiên vô cùng thuận lợi.

Ăn xong mỳ rồi, Triển Chiêu vừa định đứng lên, Tiểu Tứ Tử đã kéo tay hắn lại.

Bạch Ngọc Đường cúi đầu, phát hiện vạt áo sau của Triển Chiêu bị vướng vào một cái đinh ở chân bàn.

Tiểu Tứ Tử giúp Triển Chiêu lấy vạt áo xuống.

Mọi người lại nhìn Lâm Dạ Hỏa, hắn ăn xong rồi, vô cùng vui vẻ mà chuẩn bị đi tắm rồi đi ngủ, cũng không có gặp thêm sự cố nào khác.

Tiểu Tứ Tử híp mắt mà nhìn Lâm Dạ Hỏa, Tiêu Lương liền hỏi bé: “Cận nhi, tên Lâm Hoả Kê kia còn gặp vận đen nữa không?”

Tiểu Tứ Tử nháy mắt mấy cái: “Thúc ấy sẽ không gặp chuyện gì đâu a.”

Mọi người gật đầu một cái, có lẽ vận đen cũng có giới hạn thôi, Lâm Dạ Hỏa chỉ bị một bãi phân chim đụng trúng cho nên đã hết rồi, nói cách khác chính là, Triển Chiêu vẫn chưa có hết xui?

Triển Chiêu hỏi Tiểu Tứ Tử: “Có thể về phòng không?”

Tiểu Tứ Tử gật đầu, Triển Chiêu liền xoay người cùng Bạch Ngọc Đường trở về phòng dọn dẹp hành lý, Tiểu Tứ Tử còn giám sát hắn thật chặt, mọi người ở phía sau cũng tò mò đi theo ——– Đây là chuyện gì a? Đại chiến của Bé Mập may mắn Tiểu Tứ Tử với Phân quạ xui xẻo sao?

Về đến phòng, Triển Chiêu đem bọc y phục để lên trên bàn, Tiểu Tứ Tử liền đưa tay ra…………

Có điều, tay bé quá ngắn cho nên không đỡ được, rất may mắn là Bạch Ngọc Đường vẫn luôn quan sát hành động của Triển Chiêu cho nên mới đưa tay ra đỡ vừa vặn ……….

Đồng thời, ngọn đèn dầu trên bàn đột nhiên đổ xuống ….. Bạch Ngọc Đường nhanh tay đỡ ngọn đèn ngay ngắn lại, nếu không y phục của Triển Chiêu có lẽ sẽ bị đốt sạch.

Triển Chiêu nơm nớp lo sợ mà đi đến mép giường, chuẩn bị tháo màn giường xuống giũ bụi, thế nhưng, hắn còn chưa kịp động đến màn giường Tiểu Tứ Tử đã kéo lại y phục của hắn.

Triển Chiêu vội vàng dừng tay lại …. chỉ thấy một con nhện đen thui to đùng từ trong màn bò ra, rơi xuống dưới đất … Tiểu Ngũ vừa với theo vào liền đập một cái, sau đó hất ra ngoài.

Triển Chiêu theo bản năng mà cố gắng nhịn cảm giác muốn giật giật khoé miệng, chuẩn bị đi tới tủ đồ để y phục.

Tại lúc hắn chuẩn bị mở ra, Tiểu Tứ Tử lại kéo hắn sang bên cạnh một cái, Triển Chiêu vội vàng lách người, lại nghe đến soạt một tiếng …….

Cánh cửa tủ, rơi ra một đống sách.

Triển Chiêu ngồi xổm xuống nhìn xem một chút, đều là sách của phụ thân hắn, có thể là để ở thư phòng không hết cho nên mới để ở nơi này của hắn.

Lúc này có hai tiểu tư đi vào đem toàn bộ sách ra ngoài, mấy nha hoàn thì kê lại tủ, sau lại giúp Triển Chiêu cất y phục.

Triển Chiêu cũng cảm thấy như vậy thật không có ý tứ lắm, liền nói: “Để ta, để ta …” Có điều hắn vừa mới đi đến trước tủ, Tiểu Tứ Tử lại kéo hắn, Triển Chiêu vội vàng lui về phía sau một bước, lại nghe thấy “bang” một tiếng.

Thì ra là, trên nóc tủ có một tượng phật …. lần này rơi xuống liền nát bấy.

Nha hoàn vội vàng đi lấy đồ quét dọn, còn Triển Chiêu thì lại há to miệng.

Bạch Ngọc Đường sờ cằm ngồi một bên nhìn, mọi người ở cửa cũng hai mặt nhìn nhau, lúc này bọn họ không biết là nên cảm khái cho xui xẻo của Triển Chiêu hay may mắn của Tiểu Tứ Tử nữa, hay nên nói là ….. Liệu đây có phải là năng lực biết trước tương lại của Tiểu Tứ Tử không, nếu vậy thì thật nguy hiểm.

Triệu Phổ sờ cằm: “Ai nha, mới như thế mà đã lợi hại vậy rồi, vậy trước kia Ngân Yêu Vương còn lợi hại thế nào a?”

Công Tôn thì lại cảnh giác nhìn bốn phía, ý bảo mọi người đừng có thể hiện quá rõ ràng như vậy, đây chỉ là vận khí mà thôi! Là vận khí! Không có liên quan gì đến việc biết trước tương lai hết.

Cuối cùng thì cũng xong, cũng đã đến lúc đi tắm rồi đi ngủ.

Triển Chiêu lo lắng u sầu mà ngồi ở mép giường, sau khi Tiểu Tứ Tử giúp hắn buộc xong một bộ y phục thì nói: “Miêu Miêu, cháu về ngủ đây.”

Triển Chiêu nhìn Tiểu Tứ Tử: “Vậy liệu ban đêm thúc ngủ rồi có bị giường sập xuống đè chết không?”

“Sẽ không, không sao nữa rồi.” Tiểu Tứ Tử cười híp mắt vừa nói vừa vươn tay ra.

Triển Chiêu liền ôm bé lên, Tiểu Tứ Tử cũng ôm cổ hắn mà hôn lên mặt hắn một cái, lại cọ cọ hắn hai cái sau đó liền xuống giường, chạy ra ngoài.

Công Tôn bế Tiểu Tứ Tử nhìn trong phòng, cảm thấy liệu có cần để Tiểu Tứ Tử ở lại ngủ cùng Triển Chiêu một đêm không, đỡ cho hắn đêm ngủ còn xảy ra sự cố gì. Có điều Tiểu Tứ Tử đã rất chắc chắn mà nói không sao, vì vậy Công Tôn cùng Triệu Phổ liền mang theo nhi tử về.

Triệu Phổ cũng hiếu kỳ hỏi Tiểu Tứ Tử: “Sao con biết trong tủ có sách và những đồ khác sẽ rơi xuống?”

Tiểu Tứ Tử vươn bàn tay nhỏ bé ra sờ sờ cái cằm mũm mĩm, hình như bé cũng không biết, bé chỉ là cảm thấy nguy hiểm, hơn nữa cảm nhận được nguy hiểm đến từ đâu mà thôi, lúc hiểu được thì đã kéo Triển Chiêu lại rồi.

Công Tôn cùng Triệu Phổ nhìn nhau một cái, nếu như thật sự biết trước tương lai, cũng không biết đây là phúc hay là hoạ nữa.

Triển Chiêu ngồi ở mép giường, ngồi một lát rồi lại đứng lên, ngửa mặt nhìn nóc nhà.

Bạch Ngọc Đường đang sửa sang lại y phục bên cạnh hắn, cũng dở khóc dở cười nhìn một con Mèo vừa mới bị kinh hoảng xong.

Triển Chiêu ngửa mặt nhìn một lúc lâu —— Trên nóc phòng không có đồ rơi xuống. Sau đó lại ra sau tấm bình phong đổ nước vào, dục dũng cũng không có rỉ nước.

Triển hộ vệ tắm xong đi ra, mặc y phục tử tế liền đến bên giường nằm xuống, cũng không có phát hiện ra bất cứ điều gì không ổn.

Cuối cùng, hắn đưa tay sờ sờ mép giường, sờ thấy thứ gì cứng cứng, lấy ra nhìn một cái, thì ra là một thỏi bạc.

Triển Chiêu nháy mắt mấy cái, hỏi Bạch Ngọc Đường: “Bạc của ngươi sao?”

Bạch Ngọc Đường vừa tắm xong, đang lau tóc đi ra, khó hiểu: “Cái gì?”

Triển Chiêu liếc thấy túi tiền của Bạch Ngọc Đường đặt ở đầu giường, lại nhìn bạc trong tay mình một chút, hắn chợt nhớ tới, có thể là tiền ai đó mừng tuổi hắn khi nhỏ, sau đó liền bị rơi vào trong đệm chăn mà hắn không biết.

Triển Chiêu thoải mái mà nằm xuống, cọ cọ gối đầu, cảm thấy thật sảng khoái.

Cọ thêm mấy cái nữa, Triển Chiêu cảm thấy hình như trong gối đầu có thứ gì đó, đưa tay lấy ra, là một bao lì xì.

Triển Chiêu đột nhiên nghĩ tới, hình như có một năm đón tết ở đây, là tiền mừng tuổi Ân Hầu cho hắn.

Triển Chiêu cười híp mắt mà nhìn Bạch Ngọc Đường: “Đổi vận!”

Bạch Ngọc Đường cũng vui vẻ gật đầu, thở phào nhẹ nhõm nằm xuống ——— Xem ra, vận đen phân quạ đã mất hiệu lực rồi, hoặc cũng có thể là do uy lực của Bé Mập may mắn Tiểu Tứ Tử đi.

Triển Chiêu thì lại đầy tâm sự, yên lặng nằm xuống một chút, nằm ngủ một lát mà đã rời giường đến mấy lần, cho dù là đi quấy rối Ân Hầu một chút, hay là đi đào vò rượu chôn trong sân trước kia uống cùng Bạch Ngọc Đường, đên viện đối diện ăn chút mỳ nóng, tất cả đều vô cùng may mắn. Khi hắn đến quấy rối Ân Hầu liền phát hiện trong phòng hắn có một mảnh ngọc bội của mình khi bé giấu đi, lúc đào rượu uống lại phát hiện ra có hai ống đồng xu, còn nữa, khi đi ăn mỳ nóng lại vô tình ăn được hai quả trứng ……

Tóm lại là, quá nửa đêm Triển hộ vệ còn bò qua người Bạch Ngọc Đường vào trong nằm, năm xuống rồi còn tiện thể ôm cánh tay Chuột một cái, tâm tình hắn lúc này tốt cực kỳ, vừa nói câu: “Thật may mắn” lại vừa cọ cọ Bạch Ngọc Đường hai cái.

Bạch Ngọc Đường làm sao còn ngủ được nữa, nhìn Triển Chiêu.

Triển Chiêu lại dụi dụi vào người hắn hai cái nữa: “Chia may mắn cho ngươi……..”

Hắn còn chưa có dứt lời, đột nhiên lại nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng kêu thảm thiết.

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường ngồi phắt dậy, tiếng thét này là từ gia trạch bên kia truyền đến, có lẽ khá xa, lại là tiếng thét của nữ nhân.

Hai người khoác y phục chạy ra ngoài, đã nhìn thấy nha dịch cùng ảnh vệ gác đêm cũng đã chạy ra, ngay cả Bao đại nhân cũng tỉnh rồi, ra ngoài hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Lúc này, Tử Ảnh trên mái nhà rơi xuống: “Tiếng thét truyền đến từ một tiểu lâu có tên là Xuân Mộc Lâu.”

“Lâm Xuân Mộc Lâu là cửa hàng gia cụ.’ Triển Chiêu nói: “Ông chủ ở đó có tên là Uông Lâm Xuân, là thợ mộc giỏi nhất thời này, trong tiểu lâu của hắn có bán rất nhiều đồ gia cụ do hắn làm ra, chuyên môn bán gương cùng dụng cụ trang điểm cho các tiểu thư.”

Tất cả mọi người đều chạy đến Lâm Xuân Mộc Lâu, vừa mới chạy vào đến cửa đã thấy có một thiếu niên đang ngồi khóc: “Sư nương chém chết sư phụ, sau đó, lúc sư nương đuổi theo chém ta thì bị ngã từ trên lầu xuống mà chết rồi …..”

Triển Chiêu cau mày, tiến lên gọi: “Tiểu Diệp.”

“Triển đại ca ….. Oa Oa …. Sư nương bị lệ quỷ ám rồi, thật là đáng sợ.”

Tiểu hài tử Tiểu Diệp nhìn thấy Triển Chiêu xong lại càng khóc lớn hơn, Công Tôn cũng nhanh đến xử lý vết thương cho hắn.

Tiểu Diệp tên là Diệp Toàn, là đồ đệ của Uông Lâm Xuân, vẫn sống cùng hai phu thê họ. Triển Chiêu biết hắn từ khi hắn còn rất nhỏ, phu thê Uông Lâm Xuân lại không có con cái, Diệp gia chuyên làm buôn gạo ở gần đó liền giao nhi tử cho hai người bọn họ, cũng là để cho hắn học được nghề mộc, sau này có thể kế thừa mộc lâu này, sống như người một nhà vậy.

Triển Chiêu ở bên ngoài an ủi Tiểu Diệp, Bạch Ngọc Đường cùng Triệu Phổ lại tò mò mà đi vào tiểu lâu kia. Quét mắt nhìn lầu dưới, chỉ thấy dưới cầu thang là một nữ nhân bị ngã gãy cổ, hai mắt nàng cũng trợn tròn trông vô cùng hung ác, y phục xốc xếch, tay cùng trước ngực đều đầy vết máu, ban cạnh tay còn là một con dao đầy máu, dáng vẻ vô cùng dữ tợn.

Bạch Ngọc Đường bất giác lại nghĩ đến vị chính thất của nhà Lưu tri phủ kia, hình như cũng có biểu lộ thế này, giống như lệ quỷ.

Triệu Phổ cau mày: “Hắc, lại thêm một người điên rồi a!”

Bạch Ngọc Đường nhìn chung quanh một chút, hỏi Triệu Phổ: “Có cảm giác quỷ dị không?”

Triệu Phổ gật đầu một cái, cũng nhìn xung quanh: “Sao chỗ này lại bài trí thế này? cho dù là người bình thường vào đây rồi có khi cũng nổi điên mất.”

Lúc này, Triển Chiêu cũng đi vào, vừa đến cửa đã nhìn thấy có thứ gì đó lắc lư, cho nên hắn lách người một cái.

Mà nhìn lại xung quanh …. chỉ thấy trong đại sảnh rộng lớn, bày đầy những bàn trang điểm đủ loại, trên mỗi bàn trang điểm ấy để có gắn một tấm gương, có loại gương đồng cũng có loại là lưu ly.

Có điều, trong cảnh tranh sáng tranh tối thế này, mặt gương lại phản chiếu ánh trăng biến thành màu bạc, sau đó, mặt gương lại soi chiếu thân ảnh của mọi người, có chút méo mó đầy quái dị. Đăng bởi: admin

3
Xem
[ Khôi Cốt Kính ]Chương 3 05/04/2017
4
Xem
[Yêu Vật Trong Cốc]Chương 4 05/04/2017
5
Xem
[ Đổ Cả Hang Dấm Rồi ]Chương 5 05/04/2017
6
Xem
[ Dấm Biến Thành Mật ]Chương 6 05/04/2017
7
Xem
[ Minh Thưởng ]Chương 7 05/04/2017
8
Xem
[ Hai Loại Độc ]Chương 8 05/04/2017
9
Xem
[ Ma Đầu Tương Chí ]Chương 9 05/04/2017
10
Xem
[ Khiêu Khích ]Chương 10 05/04/2017
11
Xem
[ Liên Tiếp Trói Cả Trăm Ma Đầu]Chương 11 05/04/2017
12
Xem
[Dược Ngọc]Chương 12 05/04/2017
13
Xem
[ Hư Tình Giả Ý ]Chương 13 05/04/2017
14
Xem
[ Thiên Hạ Vô Song ]Chương 14 05/04/2017
15
Xem
[ Biết Người Biết Mặt ]Chương 15 05/04/2017
16
Xem
[ Sơn Cốc Nguy Hiểm ]Chương 16 05/04/2017
17
Xem
[ Tâm Rắn Rết ]Chương 17 05/04/2017
18
Xem
[ Mưu Mô Xảo Quyệt ]Chương 18 05/04/2017
19
Xem
[ Dược Ngọc Ẩn Ưu ]Chương 19 05/04/2017
20
Xem
[ Quần Ma Lệnh ]Chương 20 05/04/2017
21 - 30

Cái Hôn Của Tử Thần

tinybook tinybook
Cái Hôn Của Tử Thần
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Cái Hôn Của Tử Thần, truyện tiểu thuyết hiện đại nói về trong chuyện tình yêu thì thường có tham vọng và có những tội ác, là người chúng ta bắt gặp trên đường phố, trong công viên, trong quán ăn, trong rạp hát, trong nhà trường…trong xã hội đó .

Xã hội mà nhà văn nổi tiếng của Mỹ gọi là Xã Hội Vĩ Đại. Vĩ đại là vì nó đã sản sinh ra những đứa con sẵn sàng thản nhiên đến lạnh lùng gây tội ác để thực hiện những ước mơ, tham vọng cuồng điên. Là một sinh viên hai mươi bốn tuổi.

Đã khiến chúng ta phải rùng mình ghê sợ trước cái vẻ lì lợm, trâng tráo và tính tàn ác độc địa của hắn, là người vẫn còn bình tĩnh tự đánh giá về mình ngay sau khi đã phạm tội ác tầy đình. Mời các bạn cùng theo dõi hoặc điểm qua truyện Cưng Chiều Vô Hạn, một trong những truyện tình cảm dạt dào cảm xúc.

Tàn Nguyệt Tình Thương

tinybook tinybook
Tàn Nguyệt Tình Thương
Truyện Tàn Nguyệt Tình Thương của tác giả Mị Thương là một câu truyện đam mỹ phụ tử, cung đình, giang hồ, tiểu thuyết hay, cường cường, ấm áp, HE.

Phùng Cách, năm nay 19 tuổi, nam nhân, tốt nghiệp cấp ba ở nhà chờ đợi thư thông báo tuyển chọn của đại học “ tuy rằng không biết có thể hay không “, hứng thú ham thôi tại cái kia kêu phổ biến a, đương nhiên là trừ bỏ học tập. Truyện hot thú vị khi tự nhiên lại xuyên không về cổ đại và nơi đây đã bắt đầu một tình yêu ngọt ngào như thế.

Prince Joe

tinybook tinybook
Prince Joe
Truyện Prince Joe, anh đang đối mặt với thách thức trong đời, cô tư vấn truyền thông có hai ngày để dạy anh lính Hải quân SEAL vào vai một hoàng tử Châu Âu đang là mục tiêu của bọn khủng bố.

Đó là một nhiệm vụ tiểu thuyết khó khăn, nhưng Veronica tin mình sẽ hoàn thành nhiệm vụ cho tới khi cô gặp Joe. Dù ngoại hình anh tương tự chàng hoàng tử đẹp trai kia, Đại úy Joe Catalanofto không có gì giống một quý tộc tẻ nhạt.

Một cuộc nói truyện và Veronica biết chẳng gì có thể biến người lính này thành quý tộc được cả. Joe, trái lại, rất tự tin là mình có đủ điều kiện để hoàn thành nhiệm vụ.

Thân Ái Ta Muốn Li Hôn

tinybook tinybook
Thân Ái Ta Muốn Li Hôn
Truyện Thân Ái Ta Muốn Li Hôn của tác giả Hiên Hiên Vu Vu là một câu truyện thuộc thể loại ngôn tình đam mỹ, hiện đại, 1×1, cường công cường thụ, tuyển thủ tenis công vs luật sư thụ, có chút ngược, tiểu thuyết hay nhất, HE.

“Ngoan … Em yêu, Anh nhịn không được …. A … nghe lời …. Quá sung sướng … ô…” Truyện hay về một đôi nam tử trần trụi ở trên giường lớn xa hoa đang trình diễn một màn tình cảm mãnh liệt nhất, không khí nồng đậm mùi hoan ái quanh quẩn bên trong căn phòng bá tước cổ xưa xa hoa lãng phí ….

U Lan Lộ

tinybook tinybook
U Lan Lộ
Truyện U Lan Lộ của tác giả Hiên Viên Hoa Tế là một tiểu thuyết full thuộc thể loại truyện đam mỹ. Truyện này khơi mở ngọt ngào, Tiểu thụ thiên phú dị bẩm, không những có thể một đè đã bẻ cong, Mà còn có bầu ngực sữa nhạy cảm. Điều quan trọng nhất chính là, hắn có thể sinh con. Không chỉ là sinh con, còn ở một chỗ trọn đời.

Đến đây ta có thể hình dung ra được một phần nào câu chuyện. Một tiểu thụ được tác giả sáng tạo theo cách rất thú vị. Nhưng không kém phần bi thương và tội nghiệp.

Mời các bạn cùng đón đọc truyện nhé.

Tạ Trường Lưu

tinybook tinybook
Tạ Trường Lưu
Truyện Tạ Trường Lưu của tác giả Xương Bồ là một tiểu thuyết hay thuộc thể loại truyện đam mỹ cổ trang. Ngươi vì sao không chịu trở về? Chỉ có những lời này, nhiều lần chất vấn, nhiều lần đề cập. Ta trả lời hắn: “Ta đã tìm được nơi chốn của mình. Ta muốn ngươi trở thành một thánh minh thiên tử thiên cổ lưu danh, ta sẽ bảo trụ giang sơn của ngươi không cho bất luận kẻ nào vấy bẩn, ta sẽ giúp ngươi mở ra thời đại thái bình thịnh thế…”

Ta muốn. Ta muốn ngươi mỗi khi phóng mắt nhìn thiên hạ, đều nghĩ tới Tạ Trường Lưu! Bất luận thay đổi thế nào, dù thời gian có trôi qua bao lâu, giang sơn của hắn sẽ luôn có bóng dáng ta, hai chữ Trường Lưu thăng trầm cùng giang sơn của hắn, đời đời lưu danh lịch sử. Cùng tinybook.net để khám phá nhé.

Quân Túy Trần Hương

tinybook tinybook
Quân Túy Trần Hương
Thể loại:

Truyện Quân Túy Trần Hương của tác giả Thụy Giả là câu chuyện đam mỹ cổ trang, tiểu thuyết hay, thương nhân và kỹ nam, nhất thụ nhất công, ngược tâm, kết thúc tốt đẹp (HE), xoay quanh về cuộc đời của một kỷ nam. Thượng Hương là một kỷ nam đã quá thời dù có trang điểm bao nhiêu cũng không thay đổi được những đường nhăn trên khuôn mặt, lộ rõ tàn tích của thời gian.

Lý Mộ Tinh vốn là một thương nhân nên lấy chữ tín làm đầu khiến cho sự nghiệp phát triển ngày càng thuận lợi. Bởi một trò chơi ở kỷ viện mà Thương Hương và Mộ Tinh có cơ hội quen biết nhau. Lúc gặp nhau, Mộ Tinh đã là ngà say cũng phải giật mình với gương mặt được trang điểm đậm của Thương Hương.

Thương Hương không ngờ Mộ Tinh lại đồng ý với những lời trêu chọc của mình để cùng nhau làm một chuyện cực kỳ khó khăn. Truyện hai người ở hai thế giới trái ngược nhau nhưng hai người lại năm lần bảy lượt vì lời hứa mà liên quan nhau, sa thân vào mối dây dưa không lối thoát.

Phút chốc đáy mắt trống không và sự lãnh đạm thoáng chốc nơi Thượng Hương đã thâu tóm niềm yêu thương đau xé của Lý Mộ Tinh. Y thà rằng Thượng Hương bông đùa mình như thường ngày cũng không mong hắn lại thế này. Thượng Hương biết bản thân mình không có cách nào thiên trường địa cửu bên cạnh Lý Mộ Tinh.

Lý Mộ Tinh là một thương nhân có tín nghĩa và danh dự. Danh dự và tín nghĩa đó không cho phép y trường cửu ở bên một kỹ nam. Vì thế Thượng Hương chỉ thầm mong lần sau cùng, hắn sẽ vì người mình đáng giá yêu thương mà nở rộ sắc màu lần nữa. Khốn nỗi, liệu thế sự có thuận lợi theo tâm tư hắn hay chăng?

Thiên Tứ Kỳ Duyên

tinybook tinybook
Thiên Tứ Kỳ Duyên
Bạn đang theo dõi Thiên Tứ Kỳ Duyên của tác giả Tự Băng Tự Thủy

Vì những sai lầm của Hắc Bạch Vô Thường

mà người làm hoàng hậu lại trở thành thái giám,

người lẽ ra làm thái giám lại được làm quý phi,

Hoàng thượng cã 1 đời chỉ yêu 1 người là hoàng hậu.

Duyên kiếp như tiểu thuyết là trời định cho nên hoàng đế chỉ có thể có con với hoàng hậu

Nhưng hoàng hậu chẳng có, hoàng đế vô tự, trong lúc

uống rượu giải sầu tình cờ gặp được tiểu thái giám tham tài, tình nảy sinh, yêu cũng dần đến.

Truyện hậu cung nổi lên phong ba chỉ vì tranh giành sự ân sủng của đế vương,

mà nào ai biết rằng, tâm đế vương đã giành trọn cho một người.

Hắc Bạch Vô Thường xuất hiện giải quyết lỗi lầm của mình

Ái ân mặn nồng, tình cảm luyến lưu, hạnh phúc một đời…

I Do

tinybook tinybook
I Do
Tóm tắt nội dung truyện Truyện I Do, chuyện tiểu thuyết hay nói về một cô gái vì muốn tránh một tên mà cô không ưa nhưng sao vẫn cứ gặp hắn ta mà lại là trong hôn lễ của chị cô.

Lễ cưới là một nơi hoàn hảo để ta trao gửi trái tim cho ai đó, cô chính là phù dâu còn tệ hơn nữa, hắn tên ngớ ngẩn vênh váo nhất trường trung học lại là phù rể. Điều cuối cùng trên đời này cô muốn làm là bước dọc theo lối đi trong nhà thờ cùng với hắn.

Nhưng càng biết nhiều về hắn hơn thì cô lại càng nhận ra hắn thực sự là một chàng trai rất tuyệt. Và giờ thì chính bản thân cô lại đang ao ước lễ cưới đó sẽ kéo dài mãi mãi.... không bao giờ có Ranh Giới giữa cuộc tình của cô và anh, mời các bạn theo dõi truyện tiếp để khám phá về tình yêu đẹp này.

Quán Thiên Thần

tinybook tinybook
Quán Thiên Thần
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Quán Thiên Thần , chuyện tiểu thuyết hay nhất nói về dưới gốc cây sên già, rậm rạp bên lề đường, có hai đứa trẻ đang nằm ngủ. Đứa nhỏ ba tuổi, nằm dài trên đống lá; đứa lớn sáu tuổi, nằm ấp lên chân đứa nhỏ để ủ ấm cho nó.

Đứa nhỏ mặc quần áo len thường nhưng đủ ấm, trên người đắp chiếc áo vét của đứa lớn. Thằng anh nằm rét run. Chốc chốc, làm toàn thân nó run lên. Nó chỉ mặc có chiếc sơ mi và chiếc quần đã mục. Nét mặt có vẻ đau khổ, những giọt nước mắt còn đọng trên đôi má gầy guộc.

Tuy thế nó vẫn ngủ say sưa. Một tay nó nắm chiếc huân chương buộc sợi dây màu đen quàng qua cổ, tay kia nắm tay đứa bé để tay đứa bé khỏi lạnh. Hai đứa trẻ giống nhau, chắc là anh em, nhưng đứa bé trông tươi tỉnh, hai má căng tròn.

Sau khi điểm qua siêu phẩm này thì mời bạn đến với truyện online mang tên Vợ Quan để khám phá

Văn Tuyết Vô Song

tinybook tinybook
Văn Tuyết Vô Song
Truyện Văn Tuyết Vô Song của tác giả Thập Thế là một câu truyện đam mỹ, cổ trang, tiểu thuyết hoàn, giang hồ, nhất thụ nhất công, cường thụ cường công, sinh tử văn, HE.

Thừa hưởng tính cách hoa tâm (đa tình) tổ truyền, tiểu vương gia Đông Phương Vô Song tuổi còn nhỏ đã du phiến hoa thảo tùng, lúc này cuối cùng chọc trúng tai vạ vội vàng trốn nhà đi. Vốn dĩ con đường tu hành rất gian khổ, không ngờ lại khiến hắn gặp gỡ tuyệt thế mỹ nhân Phong Văn Tuyết, Hắn nhất kiến chung tình thêm tử triền lạn đả (quấn chặt không buông), tự biên tự diễn cùng đối phương hứa hẹn hôn ước.

Phong Văn Tuyết là Thần Minh giáo giáo chủ, kiêu ngạo tùy hứng, mặc dù đối Đông Phương Vô Song nho nhỏ có chút yêu thích, nhưng đối với hứa hẹn trẻ con, y căn bản không thèm để ý, truyện ai ngờ hơn mười năm sau, hắn lại thoải mái tìm tới cửa……?

Hẹn Hò Với Chồng Cũ

tinybook tinybook
Hẹn Hò Với Chồng Cũ
Truyện Hẹn Hò Với Chồng Cũ của tác giả Hào Tuyết thuộc thể loại đam mỹ, tiểu tuyết full hiện đại, xuyên( từ thế kỷ 21 đến tương lai), trọng sinh, sinh tử, tra công hoàn lương, có ngược(cả công và thụ), 1×1, HE.

Dốc hết cả đời yêu anh, đến chết mới nhận ra đây là chuyện buồn cười cỡ nào, vẫn cho rằng tình yêu của mình có thể cảm động anh, đến chết mới nhận ra đây là chuyện vô lý đến cỡ nào, vẫn cho rằng cho dù anh không yêu tôi nhưng đứa con cũng sẽ trở thành vật ký thác giữa hai ta, đến chết mới phát hiện ra chuyện này là chuyện ngu xuẩn cỡ nào.

Cả đời mệt mỏi, tôi đã chẳng thể lại yêu, tất cả đều cho nó trở lại điểm xuất phát đi. Nhưng vì sao đột nhiên lại chạy đến hệ thống Bậc thầy điểm tâm ngọt này làm gì? Cùng đón đọc truyện hay để biết nhé!

Định Phong Ba

tinybook tinybook
Định Phong Ba
Truyện Định Phong Ba của tác giả Già Lam Vũ là một truyện đam mỹ, cổ trang, tiểu thuyết hay nhất, anh tuấn công, xinh đẹp thụ, ngược tâm, song tính nhân (tất nhiên là sinh tử văn), HE.

Thụ là hoàng tử Huyền Vũ quốc, sinh ra là một song tính nhân, nên bị phụ hoàng coi là quái vật vứt vào chốn thâm sơn cùng cốc gần biên giới và nuôi dưỡng như con gái, bình thường muốn ra ngoài phải mặc đồ con gái mới được xuất môn. Anh công là con của Giang tướng quân Viêm Di quốc (tổ ấm lý tưởng của cặp đôi Duật và Nhược ấy), vô tình rình em tắm tưởng em là con gái, rồi truyện máu mê gái nổi lên cứ đi theo em tò tò, còn giả bộ bị lạc đường xin em dẫn về nhà, chẻ củi, nấu cơm gì cũng tình nguyện.

Ngục Liên Ký

tinybook tinybook
Ngục Liên Ký
Truyện Ngục Liên Ký của tác giả DNAX là một truyện đam mỹ, tiểu thuyết hay cổ trang, giang hồ, 1×1, cường cường, thanh thủy văn, HE.

Ven đường ngoại ô phía nam Giang Ninh, thanh liêm tửu kì tung bay, kẻ hành thương và khách độ đường đi qua đều nghỉ chân ở đây. Chủ nhân của tửu quán là ông lão họ Trương, tuổi ngoài sáu mươi, râu tóc tựa tuyết bạc trắng, tay chân lại nhanh nhẹn vô cùng, đưa xong rượu nước liền ngồi ở cửa tán gẫu với khách nhân.

Mời bạn thưởng thức truyện online này.

Yêu Ở Hamo

tinybook tinybook
Yêu Ở Hamo
Truyện Yêu Ở Hamo của tác giả Cận Sắc Ivy thuộc thể loại đam mỹ, tiểu thuyết full. Mỗi khi Vu Nhược Tường nhớ lại lúc đó thì đều không thể quên được Hạ Trăn lúc ấy. Nói cũng lạ, lúc đó anh chỉ cảm thấy Hạ Trăn nhất định là một yêu tinh, mà Hạ Trăn quả thực cũng bị coi là một yêu tinh.

Định mệnh đưa Vu Nhược Tường, một ông chủ tiệm bánh về ở chung nhà với Hạ Trăn dưới hình thức thuê chung nhà. Rồi từ đó, bao nhiêu chuyện bắt đầu xẩy ra. Từ cái ấn tượng không tốt ban đầu mà Hạ Trăn thể hiện. Liệu mối quan hệ của họ có tốt lên hay là chết ngay từ lần đầu quen biết.

Mời các bạn cùng đón đọc truyện nhé.

Không Khoan Nhượng

tinybook tinybook
Không Khoan Nhượng
Tóm tắt nội dung truyện Không Khoan Nhượng là một trong những tiểu thuyết hay của Brad Thor nói về một người đàn ông vì muốn bảo vệ cho người thân cho gia đình và tính cách anh bắt đầu thay đổi.

Một tên sát nhân bậc thầy. Một mối thù truyền kiếp dai dẳng nhiều năm. Một đặc vụ chống khủng bố kiên cường, người dám đương đầu với mọi thách thức cho dù bị quy tội phản quốc, để bảo vệ mạng sống cho những người thân yêu của mình.

Cho dù anh có nguy hiểm ra sao thì anh cũng không hề hối hận chỉ cần thấy người thân mình an toàn và hạnh phúc thì anh cũng mãn nguyện.

Truyện với những tình tiết hấp dẫn, gay cấn sẽ đưa bạn đọc từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Bên cạnh đó, bạn cũng có thể đón đọc tác phẩm hấp dẫn không kém mang tên 5 giờ 25 phút.

Ruồi Trâu

tinybook tinybook
Ruồi Trâu
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Ruồi Trâu, chuyện tiểu thuyết hiện đại nói về một cậu bé lúc nhỏ thường nghịch ngợm làm cho gia đình và cha anh gặp rất nhiều phiền phức và cũng đã khuyên cậu nhiều lần.

Tuy con trai thường rất nghịch ngợm nhưng đến một thời điểm nào đó thì gia đình cũng biết rằng có một ngày cậu cũng sẽ trưởng thành. Cuộc sống cứ thế tiếp diễn và nhiều năm trôi qua, cậu bé nghịch ngợm ngày nào giờ đã thật sự trưởng thành.

Cậu bây giờ bảnh bao và sự nghiệp thành công hơn mong đợi, gia đình và bạn bè rất tự hào về cậu. người ta thường nói con nít hay nghịch ngợm thì sau này lớn lên sẽ thành tài... cùng đọc truyện để chiêu mộ nhé.

Bởi Vì Trong Tim Chúng Ta Đều Là Yêu

tinybook tinybook
Bởi Vì Trong Tim Chúng Ta Đều Là Yêu
Một tựa tiểu thuyết hay mà bạn đọc không nên bỏ qua mang tựa đề Bởi Vì Trong Tim Chúng Ta Đều Là Yêu đến từ tác giả Trần Minh, có thể sẽ làm bạn rung động những giọt nước mắt nuối tiếc một thời đã qua.

Trong truyện hot này có câu: “Thanh xuân tươi đẹp của mỗi người chỉ có một lần người con trai có thể không trưởng thành nhưng người con gái thì luôn già đi, thế nên con gái ở giai đoạn này có thể sống hết mình nhưng chỉ nên yêu bằng lý trí\". Cùng đọc truyện để cảm nhận một cách chân thật nhất nhé.

Mật Mã Maya

tinybook tinybook
Mật Mã Maya
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Mật Mã MaYa, là tác phẩm độc đáo và vô cùng thú vị, một cuốn tiểu thuyết hay có tính sáng tạo phi thường khiến người đọc bị cuốn theo không ngừng.

Sự ly kỳ liên quan đến ngày tận thế, phiêu lưu mạo hiểm ở quá khứ và hiện tại, nền văn minh ít người biết tới, sự lãng mạn. Cậu là hậu duệ người Maya, có tài năng thiên bẩm về toán học. Khi còn nhỏ, cậu đã được người mẹ truyền dạy một trò chơi của người Maya.

Đây là cách đặc biệt sử dụng linh tính để dự đoán các sự việc sẽ diễn ra, hay nói cách khác là một kiểu tiên tri. Cùng đọc truyện và thưởng thức nhé.

Hoa Viên

tinybook tinybook
Hoa Viên
Dã từng có một giấc mộng, chính là thấy một cái Hoa Viên thật lớn. Nơi đó thực sự hiền hoà ấm áp, ánh nắng chan hoà lan rộng khắp nơi tựa như tiểu thuyết. Ta chính là một đứa nhỏ, chạy chơi đùa trong hoa viên đó. Và trong hoa viên cùng nắm tay ta còn có một đứa nhỏ khác, diện mạo không rõ ràng, trong tâm ta khẳng định là hắn nhìn thấy rõ, vì ánh mắt của hắn rất sáng.

Hắn nở một nụ cười tựa hồ như muốn nói truyện với ta điều gì đó, ta nhìn thấy hắn thủy thủy nhuận nhuận môi hé ra hợp lại. Gió nhẹ đảo qua, thổi bay trên trán lơ thơ một vài sợi tóc, hắn tươi cười tựa như ánh mặt trời cơ hồ làm lung lay ánh mắt ta.

Ta cũng cười, nắm tay cầm thật chặt.

Nếu như ông trời lại cho ta một cơ hội nữa, ta như trước sẽ lựa chọn được cùng hắn gặp gỡ.

tinybook Kho Sách








Chat