Hoa Tử Đằng Nở Đầy Trên Hàng Rào Chương 3 Chương 3

Hoa Tử Đằng Nở Đầy Trên Hàng Rào
Tác giả: Thiên Tầm
Thể loại: Ngôn Tình
Nguồn: Editor: bkhv
Số chương: 10
Lượt xem: 8997
Tóm tắt nội dung:
Chương 3 Chương 3
Tổng số chương: 10
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
Chương 1Chương 1 21/03/2016
2
Xem
Chương 2Chương 2 21/03/2016
3
Xem
Chương 3Chương 3 21/03/2016
Cô cố ý tập múa hơn 16 giờ mỗi ngày, cố ý đoạt giải nhất trong cuộc thi múa quốc tế.

Cô cố ý nói lộ với cánh phóng viên rằng mình là con gái của ông trùm điện tử- Phương Nghị Đạt, cố ý để họ bám theo taxi về tận nhà.

Cô cố ý không thay trang phục biểu diễn, cố ý cầm một bó hoa thật to và chiếc cúp lóng lánh đi xuyên qua bữa tiệc, xuyên qua đám người đông đúc chạy thẳng vào nhà……

Cô muốn dùng cả chuỗi “cố ý” này để làm ba mình khó xử.

Hựu Huyên vừa bước xuống xe thì đèn flash đã liên tục lóe lên- từ xa xa, cô đã nhận ra Lệ Bình trong đám đông- cô cúi đầu chỉnh trang lại chính mình rồi cúi gằm đầu, cố ý vờ như hoảng hốt chạy vào phòng. Cô vừa nhấc chân, cánh phóng viên đã lập tức chạy theo.

Các phóng viên gây sự chú ý của mọi người, Nghị Đạt và Lệ Bình vội vàng chạy ra, Lệ Bình lách qua đám đông, lặng ôm Hựu Huyên giấu vào lòng.

“Không có việc gì, không phải sợ, để anh và chú xử lý đám phóng viên.” Lệ Bình vỗ nhẹ lưng cô khẽ thì thầm, sự lo lắng của anh chợt khiến cô hổ thẹn- có lẽ cô thật là mụ phù thủy ác độc.

“Chào ông Phương, ông đang tổ chức tiệc ăn mừng sao? Có phải ông biết trước cô Phương sẽ đoạt giải nhất nên mới mở tiệc hay không?”

Quả nhiên hôm nay có cuộc thi thật- con bé mạnh miệng này- còn dám nói chỉ là thi thử, không biết kiêu ngạo quá sẽ làm mình gặp rắc rối sao? Thiên tài cũng có khi đần độn mà.

Lệ Bình đau lòng, đôi tay ôm cô càng chặt, anh ấn đầu cô vào ngực mình.

“Thưa ông Phương, đối với thắng lợi của con gái, ông có lời gì muốn nói không?”

“Thưa ông Phương, ông có bình luận gì về việc con gái ông được đánh giá là tinh linh trên sân khấu múa, là Lâm Hoài Dân thứ 2 của Đài Loan?”

“Thưa ông Phương, ông sẽ cho phép con gái mình sang Anh phát triển nghiệp múa sao? Hay ông muốn Phương tiểu thư ở lại Đài Loan? Nghe nói đã có rất nhiều tập đoàn muốn tìm Phương tiểu thư làm người đại diện……”

Đèn flash vẫn chớp lóe không ngừng, danh xưng “công chúa bạch tuyết trên sân khấu” giúp Hựu Huyên giành được vinh quang- đáng lẽ ra cô phải vui vẻ lắm- nhưng…… không, cô chỉ cảm nhận được sự quan tâm ấm áp bao phủ mình.

Nếu anh chỉ quan tâm mỗi mình cô thì sao? Nếu vòng tay của anh vĩnh viễn chỉ chào đón cô? Nếu những que kẹo trong túi anh chỉ dành riêng cho cô?

Thật ngọt, tuy cô chưa nếm thử những que kẹo ấy nhưng trong lòng đã thấy ngọt ngào.

Sự tham luyến ngọt ngào quấn quýt lấy Hựu Huyên khiến cô chần chờ- và ở cái tuổi 18 trẻ trung mà bồng bột ấy- cô quyết định dùng mọi cách giành lấy Lệ Bình. Quyết định này chẳng quan hệ gì đến việc báo thù hay oán hận nơi cô mà chỉ đơn thuần muốn hai cái tên “Chu Lệ Bình” và “Phương Hựu Huyên” đứng chung một chỗ.

Cô kề sát Lệ Bình, chỉ kém việc nhảy vào lòng anh. Lệ Bình phát hiện nhưng tưởng cô lạnh, cô sợ, anh không chút nghĩ ngợi bọc lấy cô vào áo khoác của mình, mặc kệ loại động tác này dưới góc máy của phóng viên sẽ trở nên mờ ám thế nào.

Cứ như vậy, một vòm không gian ấm áp bao phủ cả người cô, mặc kệ người ngoài nhìn ngó, cô chỉ chăm chú lắng nghe nhịp tim vững chãi đáng tin cậy của người bên cạnh.

Giờ phút này, cô đã thấy rất thỏa mãn- dù không phát hiện những hành động do cô “cố ý” xếp đặt- làm Hựu Đình đau đớn.

Cô không để ý Lệ Bình làm thế nào để “cắt đuôi” đám phóng viên nhà báo nữa, chờ đến khi cô đã tỉnh táo lại thì mấy chiếc xe “bám đuôi” đã khuất mắt mà bó hoa, chiếc cúp trong tay không biết đã bị ai mang đi.

Lệ Bình nâng cằm cô, cười hì hì như đã tóm được bím tóc cô (~bắt được nhược điểm), đắc ý vô cùng.

“Bị đám “cá mập” kia làm sợ rồi? Thế ra Phương Hựu Huyên cũng không phải nữ siêu nhân không sợ trời, không sợ đất sao?” Anh trêu cô.

Sai, bầy cá mập kia đều do cô đưa tới để đoạt lấy sự chú ý của mọi người dành cho Phương Hựu Đình và cũng để cha cô bị mất mặt, chẳng qua…… khi bị ôm vào vòng tay ấm áp kia thì cô đã quên thưởng thức sự xấu hổ của cha mình khi ông chống chế giải thích khi mình đã xem nhẹ cô mà chỉ quan tâm đứa con gái kia như thế nào, dù sao thì với hầu hết các gia đình, cuộc thi lớn cấp thế giới quan trọng hơn tiệc sinh nhật 18 tuổi trăm ngàn lần.

Điều đó, không quan trọng, chỉ cần được tựa vào lòng anh, chuyện gì cũng trở thành không quan trọng.

“Anh không cảm thấy biểu hiện của em trước mặt cánh truyền thông thiếu quý phái, làm mất mặt tiểu thư của Phương gia sao?” Cô không phản bác điều anh nói mà lảng sang chuyện khác.

Lệ Bình bật cười, thường thường những lúc như thế này thì các cô bé sẽ bị dọa khóc chứ không lo lắng mình thiếu quý phái như cô đâu- ai nói cô không kiêu ngạo chứ? Đây mới chính là Phương Hựu Huyên mà anh biết.

“Em để ý mặt mũi thế sao?” Anh cúi đầu, kề sát người cô.

Nghiêng đầu nhìn sang nơi khác, Hựu Huyên chợt phát hiện Hựu Đình đang nhìn bọn họ chằm chằm. Cố gắng tỏ ra như mình đang tuyên bố quyền sở hữu anh, cô kiễng chân, thì thầm bên tai anh: “Nói thật…… Em không để ý cho lắm.”

“Vậy sao? Vậy em còn lo lắng cái gì?” Anh thân mật gõ nhẹ ngón tay lên trán cô.

Bọn họ thân thiết làm Hựu Đình mếu máo muốn khóc, Hựu Huyên thấy vậy lại vui vẻ muốn nhảy múa ăn mừng.

“Hựu Huyên.” Nghị Đạt cắt ngang cuộc nói chuyện giữa bọn họ, Hựu Huyên quay đầu nhìn ông không nói một lời. “Chúc mừng con đoạt giải nhất.”

Ông hối hận không đi cổ vũ cho Hựu Huyên, hối hận khiến con gái vì lòng kiêu hãnh của mình mà phải nói dối. Cuộc thi lớn như vậy…… chắc gia đình của tất cả các thí sinh đều đến xem.

“Cám ơn.” Cô nói thật khách khí mà cũng rất xa cách, như thể đang nói với người lạ.

“Thực xin lỗi, ba nên đến xem con thi đấu mới đúng.”

“Không sao cả.” Không sao, dù gì cô đã đoạt giải, hơn nữa còn chiếm được một vòng tay vững chãi, đối với cô, những thứ này đã rất đáng giá rồi.

“Ba biết con rất có tài khiêu vũ, nếu con muốn theo nghề thì ba sẽ ủng hộ con hết mình.”

Sai rồi, cô không có tài khiêu vũ gì- chỉ có niềm kiêu hãnh, không chịu thua và sự phẫn nộ- thành công hôm nay không phải do trời cho mà vì sự tức giận với Phương Hựu Đình mới có.

“Ba muốn nói chuyện ngay lúc này?” Cô hờ hững hỏi.

Đã có rất nhiều người hỏi cô muốn đi Anh hay không nhưng cô thật sự không muốn nghĩ đến chuyện đó vào lúc này.

Nghị Đạt nhìn đám đông vây quanh họ, lắc đầu, ông quá nóng vội rồi. “Không, chúng ta nói chuyện này sau đi.”

Ông dẫn Hựu Huyên đi giới thiệu với mọi người “Xin giới thiệu với mọi người đây là con gái lớn của tôi, Phương Hựu Huyên, chắc mọi người đã nghe được các phóng viên truyền thông phỏng vấn con bé và biết Hựu Huyên đoạt giải nhất cuộc thi rồi. Từ nhỏ Hựu Huyên đã rất thích múa, những bữa tiệc lúc trước con bé rất ít tham dự cũng là vì mãi mê luyện vũ, nhân dịp này mọi người cùng gặp cho biết mặt con bé đi thôi.”

Thấy ba bình thản giới thiệu mình, Hựu Huyên đoán chắc đám phóng viên kia cũng không làm khó được ông. Cũng đúng thôi, cô đánh giá ông quá thấp, một người hô gió gọi mưa trên thương trường như ông sao có thể bị một vài tên phóng viên làm khó được.

“Ông Phương có cô con gái xinh đẹp như vậy mà cứ giấu mãi! Nói! Ông định âm mưu gì hả?” Một ông chú lớn tuổi hỏi đùa.

“Còn phải hỏi sao, nhà có con gái mới lớn mà, chắc chắn ông Phương phải phòng người xấu ngăm nghe ngắm nghía chứ.”

“Không sai, nếu tôi có một cô con gái xinh đẹp như vậy thì cũng phải nhốt con bé trong nhà, không cho gặp người lạ, dù sao thế giới bên ngoài quá nguy hiểm mà.”

“Ông Phương này, Hựu Huyên phải làm ngôi sao mới đúng, dù thi phong cách hay dung mạo cô bé đều có thể giành hạng nhất cả.”

“Nói vớ vẩn cái gì, Phương tiểu thư còn cần làm nghệ sĩ sao? Chỉ có con cái nhà nghèo mới phải làm nghề đó.”

“Cũng đúng, cũng đúng, tại tôi chưa nghĩ tới điều đó.”

Mọi người- anh một câu, tôi một câu, bàn tán chuyện Hựu Huyên mà đem nhân vật chính của buổi tiệc quên tận đẩu đâu.

Một vị phu nhân mặc áo hiệu Chanel kéo tay Hựu Huyên hỏi: “Hựu Huyên tiểu thư này, năm nay cô mấy tuổi? Có bạn trai chưa?”

Nếu là lúc trước, chắc chắn Hựu Huyên đã mặt lạnh xoay người sang nơi khác, chẳng buồn nể mặt người khác- nhưng hôm nay…… cô không muốn làm vậy, thế nên chỉ ngoan ngoãn đứng đó cho người ta bình phẩm từ đầu đến chân.

“Con 18 tuổi, về phần bạn trai……” Cô nắm tay Lệ Bình, không nói tiếp mà để mọi người ngầm hiểu.

“18 tuổi sao? Vậy không phải cùng tuổi với Hựu Đình? Hơn nữa không phải Lệ Bình với Hựu Đình……” Nửa câu sau bà ta không nói tiếp mà ngại ngùng nhìn nhìn Hựu Huyên với Nghị Đạt.

Cúi đầu, không để mọi người nhìn rõ vẻ mặt của mình, Hựu Huyên nhướng nhướng mày, chờ xem ngài Phương Nghị Đạt vĩ đại sẽ nói thế nào?

“Đã đói bụng chưa? Anh dẫn em vào trong ăn.” Lệ Bình nhíu mày, không muốn để Hựu Huyên nghe tiếp mà kéo tay cô vào nhà.

“Dì kia còn định nói gì vậy?” Cô ngẩng đầu lên, nghiêm túc hỏi Lệ Bình.

“Dì nào cơ?” Anh giả ngốc.

“Muốn em nhắc? Cũng được.” Cô hắng giọng, bắt chước giọng của người lúc nãy “18 tuổi sao? Vậy không phải cùng tuổi với Hựu Đình? Hơn nữa không phải Lệ Bình với Hựu Đình…… Nói đi, tiếp theo là cái gì?”

Biết rõ còn cố hỏi, bởi vì mục đích của cô chỉ có một là — xác định.

Cô muốn xác định tình cảm của anh với Hựu Đình và tình cảm của Phương Hựu Đình với anh có giống nhau hay không.

“Người khác nói sao em lại hỏi anh.” Anh biết vị phu nhân lúc nãy định nói gì nhưng cũng không tính trả lời cô.

Anh biết Hựu Đình còn quá nhỏ, nhỏ đến mức không phân biệt được tình yêu và tình thân có gì khác nhau, cho nên cô bé có chút mơ mộng viễn vông cũng chẳng có gì lạ; còn người lớn trong nhà thì suy nghĩ quá sâu xa lại cứ chiều cô bé, mãi rồi tưởng thật.

Anh không phản đối là vì không muốn tranh cãi với người lớn chứ chẳng phải đồng ý gì.

“Ý anh là muốn em hỏi thẳng dì ấy?”

“Cũng được chứ sao, nếu em chịu nghe một đống lời ngon tiếng ngọt khách sáo qua lại.”

Lệ Bình nói đúng, quả thực cô không đủ kiên nhẫn nghe, huống chi mục đích đã đạt tới, chẳng cần lại đóng vai bé ngoan trước mặt mọi người nữa mà làm gì.

“Hỏi lại 1 lần, em đói bụng chưa?”

“Đâu chỉ đói, là vừa mệt vừa đói, vì phải thi nên em bỏ cả bữa sáng lẫn cơm trưa.”

Hựu Huyên trề môi thổi mớ tóc mái rủ xuống mặt để anh nhìn thấy vết sẹo trên mặt mình- anh còn nhớ rõ, khi đó cô mới 6 tuổi, 1 bên thái dương bị dán băng gạc, lúc anh giúp cô đắp thuốc thì dù có đau đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cô vẫn ngậm chặt miệng như trai ngậm chặt vỏ, không chịu kêu rên tiếng nào.

“Em……” Anh trừng mắt nhìn cô những giọng nói đầy sủng nịch.“Lỡ đổ bệnh làm sao bây giờ?”

“Chịu thôi, ai tham gia thi đấu mà chẳng vậy.”

“Biết rồi, em lên lầu tắm rửa trước đi, anh dọn cơm cho em.” Anh xoa đầu cô, không nhịn được vươn tay vuốt ve vết sẹo lâu năm kia.

“Lấy cho em 1 cái bánh, ta muốn cái nào nhiều bơ ấy.” Cô nắm tay anh kéo xuống.

“Em nghĩ quán quân cũng có quyền khao thưởng chính mình.”

Cô biết nói đùa rồi sao? Lệ Bình ôn ôn nhu nhu bật cười.

Hựu Huyên nhìn anh cười mà ngơ ngác, từ trước đến giờ cô vẫn biết anh rất dịu dàng nhưng chưa biết nụ cười của anh lại cuốn hút đến thế.

“Nhìn cái gì? Anh đẹp trai đến vậy sao?” Anh vuốt ve đôi má gầy gò của cô.

Cô nhún vai.

“Về phòng đi, anh đem lên ngay.”

“Được.”

Cô gật đầu, lúc xoay người mới phát hiện Hựu Đình đang trốn đằng sau giàn hoa, thế là công khai chủ quyền lần 2, cô tươi cười chạy đến cạnh Lệ Bình, kiễng chân ghé vào bên tai anh nói:“Nhớ đó, em muốn cái bánh có thật nhiều thật nhiều bơ.”

“Biết… nhanh đi tắm đi.” Lệ Bình bật cười.

Anh không biết chuyện gì khiến Hựu Huyên thôi đề phòng, thậm chí còn thân thiết hơn rất nhiều- nhưng nghĩ dù gì cũng là chuyện tốt- có lẽ cô đang muốn hòa bình với thế giới.

Bưng mâm, mỗi món ăn anh đều lấy một chút vì biết Hựu Huyên là 1 cô bé rất hay kén chọn mà cái bụng còn nhỏ hơn cả chim sẻ- dù nói là vừa mệt vừa đói nhưng cũng đừng chờ mong cô ăn quá nhiều.

Hựu Huyên đi rồi, Hựu Đình chần chờ 1 lúc mới chậm chạp đến bên Lệ Bình, bộ dáng thật đáng thương cắn cắn môi nhìn anh.

“Anh Lệ Bình……”

Lệ Bình xoay người, nhìn Hựu Đình muốn nói lại thôi, đặt mâm xuống bàn, anh vỗ vỗ vai cô. Hựu Đình không đẹp như Hựu Huyên nhưng cũng rất xinh, dễ khiến người thích.

“Làm sao vậy, không vui?”

“Đúng, không vui.” Hựu Đình lắc đầu nguầy nguậy, cô không giấu Lệ Bình chuyện gì bao giờ.

“Tại sao?” Anh hơi khom người hỏi cô.

“Uất ức.”

“Em là nhân vật chính của ngày hôm nay mà, ai dám làm em uất ức?”

Cô há miệng muốn nói nhưng lại không biết nói thế nào, suốt nửa ngày, cô mới ấp úng nói : ” Anh Lệ Bình , anh thích chị em sao?”

“Thích.” Anh nói không chút do dự.

Hựu Đình chỉ nhỏ hơn Hựu Huyên nửa tuổi nhưng 2 người lại khác nhau 1 trời 1 vực, Hựu Huyên là 1 bà cụ non, làm việc hay nói chuyện gì cũng rất chín chắn, mà Hựu Đình lại là cô bé không chịu lớn, ngây thơ, thiện lương, không biết suy tính sâu xa.

“Sao anh thích chị ấy? Tính chị ấy không tốt…”

Cô không muốn nói xấu chị nhưng…… cô thực sự không thích Lệ Bình ca ca ôm chị, không thích 2 người đứng gần như vậy, lại càng không thích chị ấy cười với Lệ Bình.

“Chị em rất khổ, Hựu Đình nên thông cảm với chị ấy.”

“Chị ghét mọi người, dù ba mẹ có tốt với chị thế nào thì chị ấy cũng không để ý ai.”

Ai da, cô đang nói cái gì vậy? Cô không muốn nói xấu chị mà, cô chỉ muốn nói cho anh Lệ Bình biết, rất khó sống chung với chị ấy, cách chị xa một chút thì hay hơn.

“Không phải em ấy cố ý đâu, nếu Hựu Đình cũng gặp phải những chuyện như Hựu Huyên đã gặp thì không chừng em còn kỳ quặc hơn kia.”

“Em biết nhưng…… nhưng anh Lệ Bình …… Ai da, em không nói ý đó.” Chỉ có 1 câu lăn nhưng mãi vẫn không nói rõ ràng được, cô chán ghét chính mình.

“Vậy Hựu Đình muốn nói gì?” Lệ Bình bật cười hỏi.

“Em muốn nói, muốn nói……” Cô cúi đầu cả buổi mới nói :“Anh Lệ Bình, anh đừng thích chị ấy nhiều hơn thích em được không?”

Lệ Bình nghe hiểu rồi, thì ra là ghen, cô công chúa may mắn này quen được mọi người nâng niu trong lòng bàn tay, chắc do vừa rồi mọi người khen Hựu Huyên nên khiến cô khó chịu thôi.

“Biết rồi, anh vẫn sẽ thương Hựu Đình như lúc trước, được chưa?”

“Vâng.” Cô gật đầu lia lịa.

“Được rồi, ra khiêu vũ đi, rất nhiều người muốn mời công chúa của chúng ta nhảy kìa.”

“Em chỉ muốn khiêu vũ với Lệ Bình ca ca thôi.”

“Không được, hôm nay em là nhân vật chính mà, phải công bằng với mọi người chứ, mau đi thôi.” Anh thúc giục.

Hựu Đình chu chu môi nói:“Được rồi, nhưng Lệ Bình ca ca phải chờ em nha, không được bỏ về trước đâu.”

“Biết mà, anh sẽ chờ ở đây.” Anh đưa 1 bàn tay lên thề.

“Anh hứa rồi đó nha.”

Trước khi đi, Hựu Đình quay lại nhìn Lệ Bình, không biết vì sao, tuy Lệ Bình ca ca đã cam đoan nhưng lòng cô vẫn thấy lo lắng nặng nề.

Lệ Bình không biết cô lo lắng gì, cũng không chú ý cô bé ngày nào giờ đã lớn, biết ôm ấp nỗi niềm riêng, anh chỉ vội vàng tìm một phần bánh nhiều bơ nhất để đút cái miệng kén chọn của ai kia.

“Anh Lệ Bình, anh không thích em à?” Hựu Đình ôm 1 bó hoa hồng, màu đỏ rực kia càng làm vẻ mặt cô thêm tái nhợt như không ngủ mấy đêm liền.

“Sao em nghĩ vậy?” Anh buồn cười véo véo má cô, cô bé đã phẫu thuật rồi nhưng sức khỏe vẫn còn rất kém, đúng ra nên ra ngoài phơi nắng nhiều hơn.

“Anh không muốn chơi với em, mỗi lần gọi điện cho anh, anh đều nói đang bận việc.”

“Thì anh bận thật mà.” Mấy hôm nay anh bận liên tục vì bệnh viện mới thành lập, anh vừa phải khám bệnh, mổ, vừa làm công tác giấy tờ, bận tối mày tối mặt.

“Vì bệnh viện mới sao?” Hựu Đình ngây thơ hỏi.

“Đúng rồi.” Anh cười xoa đầu cô, sao cô bé này càng ngày càng ngây thơ vậy nhỉ?

Hựu Đình nghĩ nửa ngày, thấy có lẽ do cô hiểu lầm thôi, có lẽ người dạo phố với chị không phải Anh Lệ Bình mà là một anh khác.

“Anh Bình, anh bận đến không có thời gian dạo phố đúng không?”

“Nếu có thời gian ăn với ngủ thôi anh cũng mừng như điên rồi.”

Hựu Đình cẩn thận quan sát anh, dưới mắt anh có hai quầng thâm trông rất rõ ràng…… Cũng đúng, anh bận vậy làm sao có thời gian dạo phố; cô nghĩ xong thì cũng nở nụ cười, Anh Lệ Bình biết mà, biết cô sẽ làm cô dâu của anh, nhẹ một hơi.

“Không sao chứ?”

“Vâng, không sao.” Cô gật gật đầu, cái đuôi ngựa nho nhỏ cũng phe phẩy theo. Cô rất dễ tin người khác.

“Hựu Đình ngốc.”

“Bạn học em nói nếu thích người khác thì sẽ biến ngốc, chịu thôi, em rất thích Lệ Bình ca ca mà.”

Cô trao hoa hồng cho anh, bó hoa này do viện trưởng tặng, nghe nói hoa hồng đỏ đại biểu tình yêu, cho nên cô sẽ nhờ ba mẹ trồng một vườn thật nhiều hoa hồng, muốn mỗi lần gặp Anh Lệ Bình cô sẽ tặng anh một bó, sau đó Anh Lệ Bình sẽ biết cô yêu anh biết bao.

Lệ Bình nhìn Hựu Đình, thở dài, không hiểu khi nào cô bé kia mới trưởng thành, mới hiểu được cảm tình giữa bọn họ không giống như cô tưởng? Thôi, đừng yêu cầu gì nhiều, dù sao cô mới tròn 18, ở cái tuổi này không mơ mộng mới là có chuyện.

Điện thoại reng, Hựu Đình vội bắt máy- là bạn học cô gọi- Hựu Đình cầm điện thoại cười hì hì tám chuyện thầy cô trong trường học, nữ sinh tuổi này không nói thì thôi, hễ nói là suốt mấy giờ liền cũng không chịu ngừng.

Lệ Bình cười cười rồi lặng lẽ bỏ đi.

Hựu Đình không lầm, anh chính là người bị cô bắt gặp khi dạo phố với Hựu Huyên.

Anh không biết tại sao Hựu Huyên muốn mua dra trải giường và cả mấy thứ linh tinh khác, chỉ biết khi đó cô cười rất tươi, mà anh thì mãi mê ngắm nhìn mà không buồn hỏi lý do.

Đến trước cửa phòng Hựu Huyên, anh không gõ cửa mà tự mở cửa vào phòng, đặc quyền này chỉ riêng anh mới có.

Hựu Huyên đang nằm co ro như con nhím trên sô pha, và cũng hệt như nhím, cô lúc nào cũng sẵn sàng xù lông với người khác, dù vậy, sự phòng bị của cô rất khó bị người ta phát hiện, huống chi người kia lại là người yêu cô.

Yêu? Không sai, anh yêu cô, từ cái năm cô mới 12 tuổi.

Lệ Bình rất muốn chối bỏ điều này- dù sao việc 1 cậu nhóc 19 yêu phải 1 cô bé hoàn toàn chưa biết mùi đời là gì thật sự rất mất mặt- nhưng, chối bỏ cũng không thay đổi được gì, anh chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi cô trưởng thành, chờ cô cam tâm tình nguyện buông lòng thù hận mà mở lòng đi yêu người khác.

Làm sao anh có thể yêu phải cô nhỉ? Anh đã tự hỏi mình vô số lần câu trả lời mới từ từ hé lộ, anh nghĩ: cảm giác của anh đối với cô chính là sự cảm thông, cảm thông sự cao ngạo của ai kia, cảm thông nỗi cô đơn đằng sau lớp vỏ bọc cao ngạo đó, dần dần, sự cảm thông của anh chuyển thành sự quan tâm và tình yêu.

Anh yêu phải cô, yêu từ cái đêm Noel năm nọ.

Khi đó, anh vừa quay đầu nhìn lại đã phát hiện Hựu Huyên nhìn căn phòng ấm cúng đông vui kia qua khung cửa sổ- cô cũng thèm được người khác quan tâm lắm chứ, nhưng lòng kiêu hãnh của cô lại tạo thành lớp vỏ che chắn tất cả mọi người đến gần- anh vĩnh viễn không thể quên khuôn mặt gầy yếu của cô vào đêm đó, nhất là đôi mắt, bướng bỉnh không chịu khuất phục, lúc nào cũng đầy sự căm giận.

Sau, đêm Nguyên Đán, anh mời đám bạn cùng đến xem cô biểu diễn trên sân khấu, khi đó cô như lột xác thành một con người khác, một Phương Hựu Huyên đầy sức sống- cô thản nhiên hút chặt lấy tầm mắt của đám thanh niên các anh- thì ra thế, anh đã hiểu: cô biến cảm xúc thành hành động, để điệu múa phát tiết nỗi căm giận của mình.

Hôm đó, thậm chí có một người bạn của anh lên kế hoạch mười năm, muốn kiên nhẫn chờ Hựu Huyên lớn lên rồi theo đuổi cô.

Lệ Bình cũng lên kế hoạch, chẳng qua “nhất cự ly nhì tốc độ”, anh có lợi thế hơn bạn mình nhiều, kế hoạch mười năm kia cũng dễ thành công hơn.

Cô đón nhận bó hoa đầu tiên mà anh tặng, rồi thì bó thứ hai, thứ ba…… Dần dần, cô không còn chán ghét anh nữa, dù ngoài miệng vẫn bảo hai người tuy là người một nước nhưng vẫn đang thuộc hai chiến tuyến- rõ ràng, mối quan hệ tình cảm giữa hai người đang dần thành hình.

Rồi đến ngày đám phóng viên đuổi theo cô, anh không chút chần chờ nhét cô vào vòng tay của mình- không biết có phải vì vậy hay không mà khoảng cách giữa hai người đã rút ngắn đáng kể và cũng từ nay, vận mệnh họ đan xen vào nhau.

Hựu Huyên mặc âu phục đen ngồi trên sô pha (trừ y phục biểu diễn, tủ quần áo cô chỉ toàn âu phục đen, hơn nữa, dù bất kỳ lúc nào, cô cũng luôn búi tóc, dù kiểu cách đó chẳng phù hợp tuổi tác cô chút nào- nó khiến cô trông như già đi năm tuổi- có lần nghe anh chê, cô chỉ trả lời “Phải canh giữ trước linh cữu mẹ.” Nghe vậy, Lệ Bình không biết nói gì thêm vì anh hiểu, dù cô có 18 hay 28 tuổi thì tận sâu bên trong tâm hồn cô vẫn mãi là Hựu Huyên 6 tuổi- trốn đâu đó dưới đáy lòng ôm vết thương chẳng bao giờ lành.)

Trong tay Hựu Huyên là một xâu chìa khóa có treo con búp bê đang múa ba lê, chẳng biết cô đang suy nghĩ chuyện gì mà rất chăm chú đến không hay có người vào phòng.

Lúc này, cô đang nghĩ: tình cảm của cô dành cho anh có tính là tình yêu không? Đôi khi, những lúc vắng người, bóng hình anh hiện lên trước mắt cô, những lúc khổ đau hay oán hận, tiếng nói của anh là liều thuốc an ủi tâm hồn cô,… anh luôn chực chờ nhảy vào tâm trí cô, thêm chút niềm vui vào cuộc sống buồn bã của cô.

Nhưng… cô có nên đặt niềm tin vào tình yêu không? Mẹ cô đã dùng cả sinh mạng để yêu và chỉ nhận được những vết thương chồng chất; còn cô? Cô có dám liều lĩnh dấn thân vào tình yêu với bất cứ giá nào?

Cô đã từng khẳng định mình là người thông minh- thế nên cô sẽ không chạy lên vết xe đổ của mẹ cô để rồi nhận lấy kết cuộc bi thảm như bà, cô thà làm người máu lạnh vô tình chứ không cho phép bất cứ gã đàn ông nào giẫm đạp lên tình cảm của bản thân, nhưng…… giờ thì cô đã hiểu cái gì gọi là “người định không bằng trời định”.

“Lại suy nghĩ lung tung rồi?” Lệ Bình ngồi xuống cạnh cô.

Cô hoàn hồn, buông chìa khóa, ngồi thẳng lưng lên.

Lệ Bình cười hỏi:“Lúc nãy khi ăn cơm em lại suy nghĩ chuyện gì vậy? Chuyện khó giải quyết lắm sao? Muốn nói ra để anh cùng bàn bạc không?”

“Đâu có” Cô rất thích ở cạnh Lệ Bình nhưng không thích chia sẻ anh với cái gia đình kia.

“Suốt bữa cơm em vẫn không nói gì.” Anh trao bó hoa trên tay cho cô, cô nhận, cúi xuống ngửi mùi hoa: cô đã bị anh “tập cho” yêu phải các loài hoa, yêu sức sống mãnh liệt và dũng khí khoe sắc với đời của chúng.

“Không phải anh nói không thể cãi nhau trong bữa ăn sao?”

Hựu Huyên đứng dậy, tìm bình và bắt đầu cắm hoa, ai cũng không ngờ chỉ một hành động đơn giản như thế nhưng có ngày lại khiến Hựu Đình chảy nước mắt lấm lem cả mặt.

Đúng vậy, sao cô có thể không đau lòng chứ, cô trao “tình yêu” cho Lệ Bình, mà anh, lại một lòng trao “tình yêu” cho Hựu Huyên.

“Em vừa mở miệng đã muốn tranh cãi với người khác?”

“Cứ xem như vậy đi.” Cô đã quen với việc mỗi khi mình nói chuyện thì bầu không khí sẽ trở nên nặng nề, cho nên nếu không muốn làm mọi người cùng buồn bực thì tốt nhất là ngậm miệng lại.

“Chú Phương hỏi chuyện em sang Anh hay không kìa, mà em nghĩ sao?”

“Xem ra ông ấy muốn đá cục nợ như em đi cho thảnh thơi chứ gì? Nếu vậy em sẽ không đi, ở lì trong nhà này cho đến tận 30, để mỗi ngày ông ấy đều phải ngó thấy cái bản mặt lầm lì đáng ghét của em.” Thật ra thì cô chỉ nói đùa thôi, bởi vì cô đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc dọn nhà ra riêng rồi.

“Té ra em cũng biết cái bản mặt lầm lì của em đáng ghét sao, anh còn tưởng em lầm lì là do bản năng thấy khó chịu với mọi người chứ.”

Bản năng? Có lẽ vậy, cô bản năng nhớ kỹ việc ba có lỗi với mẹ, bản năng hận mẹ con Lâm Tĩnh Phân dù cô chưa bao giờ chính miệng thừa nhận.

Chẳng qua bản năng cũng không vượt qua được tham luyến, ngày đó, cái ôm ấm áp kia khiến cô ra một quyết định trọng đại là phải giành được anh- cô tham luyến được hạnh phúc đến nỗi muốn dứt bỏ hết thảy mà đi yêu người trước mặt, tuy rằng…… Cô biết rõ, tình yêu là thứ không đáng tin chút nào.

“Thế nào? Bị anh nói trúng rồi?”

Hựu Huyên nhếch môi không nói gì.

“Nói đi, em muốn xuất ngoại thật sao?” Nếu vậy anh cũng phải thay đổi kế hoạch 10 năm của mình một chút, kẻo không lại xôi hỏng bỏng không.

“Anh muốn em xuất ngoại sao?” Cô nhìn thẳng vào mắt anh.

“Không”

“Vì sao?”

“Em còn quá nhỏ, còn chưa biết tự chăm sóc bản thân.”

Hựu Huyên bật cười, từ khi mẹ qua đời năm cô 6 tuổi, cô đã biết cách nhờ người giúp đỡ, dù chuyển đến cái “nhà” này, hầu hết thời gian vẫn là cô tự chiếu cố chính mình. Trong khi Hựu Đình vẫn là cô công chúa hồn nhiên không biết mùi đời thì cô trưởng thành trong sự thất vọng và căm giận.

“Cái cớ này quá không thuyết phục đi!”

“Đám đàn ông ngoại quốc rất tệ, bọn họ luôn thích “bắt nạt” các cô gái Phương Đông.” Tuy không giống phong cách của anh cho lắm- vì những lời này rất ngây thơ.

“Anh không biết em giỏi nhất trong việc cự tuyệt người khác?” Cô liếc anh.

Lệ Bình nhìn Hựu Huyên, nghĩ mãi vẫn không ra, rõ ràng là cô thiếu nữ 18, thế nhưng cách nói năng lại chín chắn kỹ lưỡng đến không cho người ta bắt bẻ được, so với Hựu Đình thì rõ ràng cô phiền toái hơn nhiều, chẳng qua anh lại yêu phải nhân vật phiền toái này, thế nên biết làm sao bây giờ?

“Em không quen ăn đồ ngoại quốc.”

“Người như em không cần đồ ăn, chỉ cần mấy lọ vitamin là đủ sống rồi.” Cô nói thật đấy chứ, chẳng khoa trương chút nào.

“Anh……” Hết cớ để nói, anh chỉ có thể nói thật -“không muốn em đi.”

Điều này khiến cô thỏa mãn; Hựu Huyên hít một hơi thật sâu rồi nắm lấy tay anh, nhẹ nhàng hỏi:“Tại sao không muốn em đi?”

“Bởi vì anh thích em.”

Không phải anh muốn nói dối gì cô, phía trước không nói là vì… lương tâm đạo đức, lương tâm muốn ngăn anh không ‘xuống tay’ với trẻ vị thành niên- tất nhiên, về sau khi cô 20 thì khác- anh không muốn hù sợ cô bé nhưng hiện tại, mối quan hệ giữa hai người đã đặc biệt lắm rồi, anh không nghĩ nói ra vào lúc này có gì là sai lầm.

Lần thứ hai bị thỏa mãn, Hựu Huyên cười, nụ cười hiếm hoi suốt mấy năm qua, “Thích thế nào? Anh em với nhau, bạn bè với nhau hay ông chú với cô cháu gái?”

“Ê nè, anh đâu có lớn tuổi dữ vậy? Làm gì tới ông chú mà em hỏi.” Anh phản đối.

“7 tuổi, em gọi anh là chú còn chưa đủ cơ, cô giáo dạy tuổi khác nhau có nhiều điểm khác nhau, 6 tuổi một thế hệ, dù không có quan hệ máu mủ gì nhưng giữa chúng ta có lằn ranh tuổi tác đó.”

Nói xong, cô cười to, anh nhìn mà thẫn thờ.

Thật đẹp, so với quả táo (ps: bên miền nam ta gọi quả bôm thì phải?) chín mọng càng làm người ta ‘thèm thuồng’, thì ra cũng có lúc cô cười hồn nhiên như thế, cô cũng có thể làm nàng công chúa ngây thơ như thiên thần.

“Nhìn cái gì?” Cô bị anh nhìn hoài đến phát bực.

Lệ Bình không trả lời mà nói thật nghiêm trang: “Không phải anh em với nhau, bạn bè với nhau, càng không phải ông chú với cô cháu gái.”

“Vậy là thế nào?” Cô hỏi dồn, nếu nghe kỹ sẽ phát hiện cô đang hồi hộp đấy, dù cô đã đoán được câu trả lời.

“Là kiểu thích giữa nam với nữ.”

Anh nói ra rồi! Nếu là những người khác nghe, có thể họ sẽ vui quên cả trời đất nhưng cô thì lo lắng không yên.

Cô chần chờ bởi vì không biết tình yêu này có trộn lẫn thứ gì khác không, sự khởi đầu của nó dường như còn là vì báo thù?

Cô sợ, vì tình yêu chưa bao giờ có hạn sử dụng- mà như vậy thì- cô không biết tình cảm này có thể kéo dài bao lâu, cô nên vì hạnh phúc ngắn ngủi này mà trả giá bao nhiêu chân tình đây?

Cô băn khoăn lắm- theo bản năng, cô khinh thường tình yêu- vì vết xe đổ của ba mẹ mình.

“Lạ thật.” Lệ Bình dùng hai tay nâng mặt cô để cô lại chú ý đến anh.

“Cái gì?”

“Người khác mà nghe anh nói vậy không phải mừng đến đỏ mặt trợn to mắt thì cũng e thẹn cúi đầu, nếu không nữa thì cũng nhảy cẫng và hét lên vui sướng, tệ lắm thì cũng ôm cổ anh xoay vòng vòng.”

“Em thì không sao?” Hựu Huyên sờ sờ mặt, hình như…… cô vẫn chưa cười.

“Biết hiện giờ em trông thế nào không?”

“Không biết.”

“Giống người nuốt trọng cả một quả trứng gà chín mà bị nghẹn, nghĩ mãi mà không biết nên nuốt vào hay nhả ra.”

Cô phì cười. “Sai rồi, là trứng sống, không phải trứng chín.”

“Có gì khác nhau sao?”

“Nuốt trứng chín thì cần gì phải phải nghĩ, cứ nuốt vào thôi, nhưng em thì đang thắc mắc nuốt trứng sống có tốt cho sức khỏe không hay lại bị dị ứng?”

“Tốt cho sức khỏe.” Lệ Bình đáp lời cô ngay.

Cô cười cười lắc đầu. “Anh phải nghĩ cho kỹ.”

“Nghĩ cái gì?”

“Thích em là một quyết định rất trọng đại, tính tình em không tốt, tính cách lại kỳ quặc, em không hòa đồng cũng chẳng hiền lành, hơn nữa còn có thói quen hễ bắt đầu việc gì là không bao giờ bỏ ngang, như vậy anh còn muốn tiếp tục sao?” Cô nhìn thẳng vào đôi mắt chân thành tha thiết của anh.

“Em có biết em cứng đầu lắm không?”

“Có, em biết.” Hựu Huyên gật đầu, cô chưa bao giờ là người hiền lành như nàng công chúa bạch tuyết trong truyện cổ cả.

“Được rồi, nữ hoàng cứng đầu của tôi ơi, lần đầu nhìn thấy em là khi em mới lên 6, dù trên người quấn băng vải chằng chịt nhưng vẫn đủ sức bê bể cá đổ lên đầu anh, từ 6 tuổi đến tận 18 tuổi, anh có suốt 12 năm dài đằng đẵng để biết em hay gây rắc rối đến thế nào- nhưng cũng chính vì vậy, anh nhận ra mình không ghét việc ôm rắc rối vào người.”

“Đã thích em thì anh sẽ kiên trì đến cuối cùng, từ cái ngày anh bắt đầu yêu em thì anh đã quyết định rồi, bỏ dở chưa bao giờ là phong cách của anh cả.”

Cười toe toét, Hựu Huyên chợt hiểu ra có đôi khi, chỉ vài câu nói cũng khiến người ta hạnh phúc đến vậy, thì ra đây chính là lý do để mọi người dấn bước vào tình yêu dù biết rõ tình yêu như con dao hai lưỡi.

Thôi thôi, chạy lên vết xe đổ thì cứ chạy đi, dù có đau lòng có bi thảm thì cũng là chuyện về sau, cần gì vì lo sợ ngày mai mà buông tha cho hạnh phúc hôm nay.

Vươn ngón út, dù rất ngây thơ, cô cho rằng hành động ấy là một cái cam kết tình yêu- dù sao thì loại hành vi ngây thơ như thế mới hợp với tuổi cô cơ mà.

Lệ Bình ngoéo tay cô.

“Nhớ nhé, dù em có bảo ngừng anh cũng sẽ không thôi yêu em, cho nên, dù bị anh yêu có khổ đến đâu thì em cũng phải ráng nhịn.” Anh nghiêm túc dặn dò cô.

“Sao anh tự tin vậy? Có người đã bảo tình yêu mong manh như sương sớm cơ mà.”

“Tự tin là ưu điểm của anh mà, dù em có nghe ai nói thế thì tình yêu của anh cũng không mong manh như thế đâu.”

“Vậy nó thế nào?”

“Tình yêu của anh dù có bị hầm cũng không nhừ, bị chiên không khét, bị hấp không nhũn, xào không khô (ps: hết biết dùng từ rồi >”
4
Xem
Chương 4Chương 4 21/03/2016
5
Xem
Chương 5Chương 5 21/03/2016
6
Xem
Chương 6Chương 6 21/03/2016
7
Xem
Chương 7Chương 7 21/03/2016
8
Xem
Chương 8Chương 8 21/03/2016
9
Xem
Chương 9Chương 9 21/03/2016
10
Xem
Chương 10Chương 10 08/06/2016

Nơi Cuối Đường... Anh Chờ Em

tinybook tinybook
Nơi Cuối Đường... Anh Chờ Em
Tóm tắt nội dung truyện Nơi Cuối Đường... Anh Chờ Em thuộc thể loại ngôn tình sắc đều bắt từ một lời hứa chưa kịp thực hiện. Mối tình đầu tan vỡ, hoàn toàn thay đổi con người Tô Thố. Vốn cho rằng không thể yêu thêm lần nữa nhưng định mệnh lại an bài cho cô gặp được người đàn ông quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Cuộc sống đại học sôi động và ấm áp, tuổi thanh xuân phóng khoáng tràn đầy khát vọng, tình yêu lặng lẽ đến rất tình cờ. Một Trần Tử Gia khôi ngô tuấn tú, cơ trí, một Hứa Nhất Hạo hòa nhã trầm tính, một Thiệu Vĩ luôn ân cần quan tâm, ai có thể đi vào trái tim đã im lìm vắng vẻ từ lâu của cô? Quá khứ không thể phản bội lời hứa, phía trước, tình yêu không thể chạm tay tới, liệu Tô Thố sẽ đi theo con đường nào?

Đi qua sự thống khổ ban đầu, Tô Thố cũng dần tiếp nhận người đàn ông luôn lặng lẽ quan tâm, chờ đợi cô. Trần Tử Gia đã dùng hết bảy năm để chờ đợi, để đổi lại tình yêu mà anh luôn đợi chờ khao khát. Có lẽ Hứa Giang luôn sống mãi trong lòng của Tô Thố, nhưng Tô Thố với Trần Tử Gia hiểu được tình yêu sâu đậm mà cả hai giành cho nhau. Đồng thời Hứa Nhất Hạo và Lí Văn Vi, Tô Trí và Ưng Thần cũng đều tìm được hạnh phúc cho riêng mình. Cuộc sống có thể luôn có nhiều điều tiếc nuối, nhưng tương lai những điều tốt đẹp vẫn đang vẫy tay chào đón.

Thêm một tựa truyện cũng nổi bật không kém, điển hình như Cô Dâu Của Tổng Giám Đốc, mời các bạn cùng khám phá.

Hoan Ái!

tinybook tinybook
Hoan Ái!
Câu chuyện đặc sắc Hoan Ái! của tác giả Béo thuộc truyện ngôn tình sắc, 18+Hiện Trạng : Đang hoàn thành.

Mô Tả: Đêm hôm đó Cô và Anh chỉ là tình một đêm. Cô thật ra không tin vào truyện tình yêu. Bởi nếu trên đời này có tình yêu cô đã không bị phụ bạc đến mất trắng như thế. Cô nghĩ cô thật sự không cần tình yêu, nhưng tình dục lại không thể không có? Được lắm, sửa soạn đồ và đi tìm tình một đêm thôi. Anh, một người đàn ông lạnh lùng..

Anh không biết yêu và cũng không nghĩ rằng mình sẽ yêu. Đối với anh những người con gái kia là công cụ để giải tỏa dục vọng của chính mình. Dù bên anh xung quanh đều là mỹ nữ, duy nhất trong tim anh cảm thấy trống rỗng tột cùng.. Tình một đêm của Cô- người con gái không tin vào tình yêu với Anh- người đàn ông không biết rung động? Là chấm dứt trong đêm, hay day dưa mãi đến sau này? Là hạnh phúc, hoan ái hay là đau khổ tột cùng? Tô Hàm : Nếu tôi không có cơ hội để yêu em.

Vậy thì hãy để tôi được chìm đắm trong dục vọng của em. Lạc Y : Em vốn dĩ không tin vào tình yêu, vì đôi khi có những lỗi lầm mà con người không muốn lập lại. Nhưng vì Anh, em sẽ một lần nữa mạnh mẽ bước lên. Nếu truyện tình yêu của chúng ta vĩnh viễn là đau khổ, vậy thì.. hãy để dục vọng, ân ái xoa dịu nỗi đau của anh và em.

Bán Tình Yêu Hận Là Cách Tôi Chiếm Đoạt Em

tinybook tinybook
Bán Tình Yêu Hận Là Cách Tôi Chiếm Đoạt Em
Tóm tắt nội dung truyện Gặp được anh vào thời điểm đẹp nhất, là may mắn nhất của em

—— Lương Ngân

Lần gặp đầu tiên là vô tình chạm mặt,

Song, hận thù của bọn họ đã được sắp đặt trước,

Tình yêu của hai người khởi nguồn từ thù hận,

Câu chuyện của bọn họ là một hồi truyện cổ tích.

Lời giới thiệu của editor:

Vài chương đầu, tốc độ diễn biến có chút chậm, nhưng đừng lo, mình dám chắc bạn sẽ hài lòng với những chương sau cũng như tình cảm của nam chính dành cho nữ chính.

Cùng đọc truyện ngôn tình - Bán Tình Yêu Hận Là Cách Tôi Chiếm Đoạt Em và thưởng thức chuyện tình đẹp này nhé.

Tiểu Béo

tinybook tinybook
Tiểu Béo
Tiểu Béo - cái tên thiệt xấu nhưng trong mắt cô nó cũng không đến nỗi tệ nha. Có chăng là do thanh mai trúc mã của cô - Cao Dật Phong đặt và gọi hàng ngày.
Thật là tự hào vì cô là người duy nhất biết đến quá khứ của một anh chàng đẹp trai phong vân toàn trường, mỗi ngày đều có nữ sinh nhìn anh si mê chảy nước miếng.
Cô cũng là một phần ký ức của chàng đẹp trai đó, nhưng sao tình cảm này nó lại tiến triển hơn cả tình bạn rồi, có chăng nó sẽ còn lớn nữa.
Cái tên này cũng không phải là hư danh, xem ra cũng đúng vì cô khẩu vị cũng không tệ, thực lực cũng không tồi. 
Cô béo nhưng thực sự rất dễ thương, cũng rất quan tâm đến hắn, nhưng sao hắn cứ vô tâm vô tính với cô thế này.
Truyện tình yêu là phải từ hai phái mà phải không ???

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

tinybook tinybook
Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài
Tình một đêm không có kết quả, người phụ nữ to gan len lén rời đi,thậm chí ở trên ga giường hạ dấu \"chiến thư\" khiêu khích.

Tần Tấn Dương nhìn ấn kí chói mắt đỏ mọng này, trong đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo.

Anh thề,dù có đi khắp cả Đài Loan,hắn cũng phải tìm ra nữ nhân to gan dám chạy trốn hắn này!

Ngày thứ hai, trên trang nhất của các tờ báo lớn ở Đài Loan đồng loạt đăng \"lệnh truy nã\"

Cả trang báo chỉ có hình một nữ nhân xinh đẹp lộ ra tấm lưng trần, làm cho người ta không thể tò mò muốn biết dung mạo của nàng.

Trên chiếcgiường đơn trắng muốt, dấu môi son đỏ hồng nghênh ngang khiến người ta không khỏi mơ màng.

Bên cạnh chỉ có một hàng chữ nhỏ —— \"Là ai, tự động xuất hiện trước mặt ta. Nếu không, tự gánh lấy hậu quả\"

Cùng lúc đó, Đồng Thiên Ái cầm lấy tờ báo bước đi trên đường, gương mặt tức giận đỏ bừng bừng.

Hai mắt ngây thơ vô tội, hồi tưởng lại trò đùa dai ngày hôm qua trong phòng khách san...

Trời ơi! Nàng chọc tới ác ma sao!

Ảo não nhìn đi nhìn lại, đem cái tên của nam nhân niệm tám trăm lần, không, phải nói nguyền rủa tám trăm lần!

\"Tần Tấn Dương... tổng giám đốc tập đoàn tài chínhTần thị...\"

Đồng Thiên Ái bóp nát tờ báo trong tay, đi tới tổng công ty của tập đoàn Tần thị.

Đồng Thiên Ái, một đứa trẻ không nơi nương tựa, sáng sủa thẳng thắn, tuy còn ngây thơ trẻ con.

Cuộc đời này lỗi lầm lớn nhất mà nàng phạm phải, chính là trêu chọc tên tổng giám đốc Tần Tấn Dương.

Tần Tấn Dương, tổng giám đốc tập đoàn tài chính Tần thị , danh tiếng lẫy lừng - Đài Loan thủ tịch.

Anh tuấn tiền nhiều, hơn nữa độc thân.

Phong lưu đa tình, được mệnh danh là \"phong lưu tình thánh\"

Hắn nói —— nữ nhân như quần áo, bất cứ lúc nào cũng có thể thay

Yêu Em Hơn Tất Cả Những Gì Anh Có

tinybook tinybook
Yêu Em Hơn Tất Cả Những Gì Anh Có
Bạn đang thưởng thức Yêu Em Hơn Tất Cả Những Gì Anh Có, một siêu phẩm mới từ tác giả Yukichan với thể loại ngôn tình sủng, sắc, hiện đại. Có thể nói, đây là một câu chuyện kết hợp giữa ngọt ngào ấp áp và một chút nhiệt tình triền miên của tình yêu đôi lứa.

Cô là một tiểu thư giàu có trong truyện, nhưng thứ mà cô mong muốn lại không giờ có thể đạt được.

Anh là một thiếu gia nổi tiếng khắp vùng, không có khả năng gì đặc biệt nhưng lại có thể đem đến cho cô thứ cô muốn.

Hai người họ kết hợp giống như trời sinh một cặp trong truyện, số phận vốn đã định sẵn họ là dành cho nhau.

Một câu chuyện không có nhiều chông gai, chủ yếu là hành trình tình yêu của hai nhân vật chính, ngọt ngào xen lẫn chút bi thương, tất cả chỉ là gia vị cho cuộc sống tình yêu như mật ngọt của bọn họ.

Nơi Cuối Con Đường Anh Và Em

tinybook tinybook
Nơi Cuối Con Đường Anh Và Em
Tốt nghiệp đại học, cái mà Lúc Tô Tầm đang sở hữu chính là một tấm bằng, một tờ giấy li hôn và một sinh linh bé nhỏ trong bụng mình.



Hoạt cảnh Ngôn Tình

Tô Tiểu Tông dùng mái tóc quăn của mình cọ vào lòng bàn tay Lục Trình Dương, ngước lên hỏi anh: “Chú có phải là bố cháu không?”

Lục Trình Dương: “Đúng vậy”

Tô Tiểu Tông: “Vậy chú thích mẹ sao? Yêu thích cháu sao?”

Lục Trình Dương xoa mái tóc xoăn của bé, trầm giọng nói: “Thích”

Tô Tiểu Tông đôi mắt hơi ửng hồng: “Vậy tại sao chú lại rời bỏ chúng ta …?”



Nhiều năm gặp lại Nơi Cuối Con Đường Anh Và Em, may mắn là anh không có để mất em.



Đây là một câu truyện cẩu huyết, có bánh bao nhỏ tóc xoăn.

Các bạn nhớ đón đọc thêm Bà Xã Anh Chỉ Thương Em.

Cô Ngốc Biết Yêu

tinybook tinybook
Cô Ngốc Biết Yêu
Tóm tắt nội dung truyện Cô Ngốc Biết Yêu là tựa truyện ngôn tình xoay quanh về hôm đó là lễ tình nhân, trong cầu thang không có một bóng người. Lục Diệp tỏ tình với Thiển Thiển, tay phải anh chống trên vách tường, đem Thiển Thiển ép sát vào trong góc, cúi đầu xuống, khuôn mặt khiến được vô số nữ sinh mặt đỏ tim đập nhìn Thiển Thiển ngốc không chút quan tâm, rốt cuộc không nhịn được ——

Lục Diệp ( xù lông (╯‵□′)╯︵┻━┻ ): Nhạc Thiển Thiển! Ngay cả hiệu trưởng cũng biết anh yêu em, em vẫn ngây ngốc không có biểu lộ chút gì là sao?

Thiển Thiển ( kinh ngạc trợn mắt, sửng sốt một lúc, giơ tay ôm cổ anh, cười đến vô tâm vô phế ): Ha ha, thì ra là anh thích em? Nói sớm một chút, anh không nói em làm sao biết được?

Lục Diệp ( một mặt huyết lệ ): Anh đi chết đây. Cùng theo dõi truyện để tiếp tục tìm hiểu về cô gái này nhé.

Nhặt Được Một Cô Vợ Nhỏ

tinybook tinybook
Nhặt Được Một Cô Vợ Nhỏ
Truyện ngôn tình Nhặt Được Một Cô Vợ Nhỏ của tác giả Thiên Bồng thuộc thể loại truyện hiện đại phản xuyên không! Với thể loại truyện này chắc chắn sẽ mang lại những tràn cười thật hay.

Một câu chuyện rất thú vị bởi nàng từ thời đại cổ đại vì một số nguyên nhân ngoài ý muốn mà xuyên không đến thời hiện đại và được học rất nhiều những thứ mới.

Điều đặc biết nhất là nàng phải học quyến rũ đàn ông để có thể sống vui hơn tại thế giới mới này. Nhưng người đàn ông này không hề dễ dàng!

***

Sau khi lọt vào vòng sáng tất cả cảnh vật xunh quanh đều tối đen, cộng thêm cảm giác hư vô làm nàng phải nhắm chặt đôi mắt không dám nhìn, cho đến khi có cảm giác đau do bị ngã, nàng mới chậm rãi mở hai mắt ra.

Trời ạ. . . . . . Là một toàn thành lớn!

Trong hoàng hôn, áng sáng mặt trời không rõ nét, một tòa thành đóng chặt cửa, và không có một ai trên đường.

Chuyện này. . . . . . chuyện này là sao?

Nàng chậm rãi đứng dậy, quan sát xung quanh mình lần nữa .

Những căn phòng trước mắt so với nhà cửa nơi nàng ở cũng tương tự. . . . . . Chắc nơi này cách Đại Lý cũng không xa? Chắc hẳn là nàng cũng không bị rơi vào võng xuyên của sư phụ Hồ, thật may là mạng nhỏ vẫn còn. Có lẽ, nàng chỉ cần tìm được một người nào đó, là nàng có thể về nhà.

***

Về sau, nàng được mệnh danh là người con gái được mọi đàn ông muốn chiếm giữ. Hành trình thay đổi số phận của nàng dấy lên tia sáng từ đây. Mời bạn đọc tiếp tục đọc truyện.

Dù là truyện mới nhưng Nhặt Được Một Cô Vợ Nhỏ hoàn toàn chiếm nhiều tình cảm từ phía độc giả. Trước đó, Nhặt Được Cô Dâu Nhỏ và Đánh Cắp Con Tim cũng là hai tựa truyện được đánh giá cao. Tùy theo sở thích mà độc giả lựa chọn tác phẩm phù hợp.

Không Thể Đến Với Nhau

tinybook tinybook
Không Thể Đến Với Nhau
Truyện online hay mang tên Không Thể Đến Với Nhau nói về chỉ đơn giản là hai người yêu nhau, yêu rất nhiều nhưng không thể đến với nhau. Họ gặp nhau, quý mến, rồi yêu nhau.

Lớn lên một chút, họ xa nhau. Khi tìm lại được nhau rồi lại bắt buộc xa nhau lần nữa, và lần này, vĩnh viễn không thể về bên nhau nữa... Cuộc đời hai người là một chuỗi bi kịch đầy đau khổ. Khoảng thời gian hạnh phúc ngôn tình ngắn ngủi chẳng thể nào khỏa lấp những đau thương liên tục ập đến. Thế mới biết, trong truyện tình yêu, không phải cứ yêu chân thành là sẽ được bên nhau mãi mãi.

*Giới thiệu nhân vật: - Như (nữ chính): chưa từng gặp mặt mẹ, bố bỏ đi từ khi Như mới lên năm, ở với ông bà. - Phong (nam chính): mẹ bỏ rơi, bố bị vu oan phải đi tù, ở với mẹ kế.

- Một số nhân vật khác trong truyện

*Đôi lời tác giả: Mình đơn thuần muốn viết một câu chuyện buồn về một mối tình đẹp mà đầy trắc trở. Vì lười nên tốc độ up chương mới rất chậm. Ai không kiên nhẫn xin đừng giục, tội tác giả.

Chuyện Xưa Của Cá Và Nước

tinybook tinybook
 Chuyện Xưa Của Cá Và Nước
Tóm tắt nội dung truyện Vương Uông Dương là một nam sinh, còn năm vị ngồi trước mặt hắn đây, theo thứ tự là ba người cùng phòng với Vương Uông Dương, hai người còn lại là ‘người nhà’ của bọn hắn. Còn người bị bỏ quên nãy giờ, chính là Lão Đại, mà hôm nay tụ tập tại đây, mục đích chính – chính là bảo vệ Lão Đại.

Không sai, chính là bảo vệ trinh tiết của Lão Đại, giải cứu Lão Đại từ tay của Vương Uông Dương. Tại sao lại nói như vậy? —— bởi vì Vương Uông Dương là GAY.

“Chúng tớ làm vậy là vì sức khỏe của cậu nha. Cậu nghĩ xem, ngày thường lúc tớ cùng Lão Nhị đi với vợ, cậu rất đáng thương, một mình cô đơn lẻ bóng .”

“Làm gì có, không phải còn có Lão Đại đi với tớ hay sao.” Dứt lời, Vương Uông Dương tội nghiệp nhìn Lão Đại một cái. Tóc gáy Lão Đại lập tức dựng ngược, nhích lại gần Lão Tam đang ngồi bên cạnh.

“Mẹ kiếp, các cậu có cần đề phòng tớ như vậy không hả, thỏ còn không thèm ăn cỏ gần hang đâu.”

“Đáng tiếc cậu không phải thỏ.” Bạn gái Lão Nhị, Tôn Miểu Miểu nhàn nhã nói, “Dựa vào bản chất của con người có thể chứng minh, cỏ gần hang thường ăn rất ngon.”

“Hơn nữa, bạn trai của người khác, cũng ăn rất ngon.” Bạn gái Lão Tam, Triệu Khả vừa lôi kéo bạn trai của mình, vừa bổ sung.

***

Mang một câu chuyện đầy mới lạ, Chuyện Xưa Của Cá Và Nước là một trong những tác phẩm ngôn tình được nhiều bạn trẻ đón nhận. Mời bạn đọc chiêu mộ tựa truyện hay.

Chị Yên Lặng Bị Ăn Đi!

tinybook tinybook
Chị Yên Lặng Bị Ăn Đi!
Nếu bạn yêu thích truyện ngôn tình, nếu bạn muốn thưởng thức một câu chuyện tình yêu vừa ngọt ngào lại có chút đắng cay, hay là câu chuyện có chút phúc hắc điển hình hẳn bạn sẽ rất hứng thú với truyện mới của tác giả Phong Hòa Tẫn Khởi, truyện Chị Yên Lặng Bị Ăn Đi! Từng chi tiết trong truyện tưởng chừng như là một câu chuyện hài hước nhưng ẩn chứa là chuyện tình đầy yêu thương.

Đây là một cố sự lặng lẽ. Là một cố sự của cô gái ế ngốc nghếch 25 tuổi, bị con sói nhỏ phúc hắc 22 tuổi, lặng lẽ ăn hết. Là một cố sự của con sói nhỏ phúc hắc 22 tuổi, lặng lẽ đem cô gái ế ngốc nghếch 25 tuổi ăn hết.

Hắn 3 tuổi, cô 6 tuổi. Đôi tay của cô đem gương mặt hắn xoa bóp biến hình, lộ ra hai cái răng sâu đen kịt, nói: \"Này, gọi chị đi\". Hắn hung hăng chụp được hai tay của cô, quay đầu bước đi. Cô đi theo phía sau cái mông, la lớn: \"Lần sau phải gọi tôi là chị !\"

Hắn 14 tuổi, cô 17 tuổi. Cô cầm một lá thư viết cho bé trai thầm mến, thần kinh hì hì tiến tới trước mặt hắn, \"Em trai, em nói hắn sẽ yêu thích chị không?\". Hắn đoạt lấy lá thư ném vào thùng rác, thuận tay chụp ở phía trên miệng ly mỳ ăn liền của cô ăn còn dư lại, xoay người rời đi. Cô đi theo sau mông hắn, tru tréo: \"Em viết thư tình dùm chị đi\".

Cô 21 tuổi, hắn 18 tuổi. Sắc mặt hắn lo lắng nhìn cô cùng với lá thư tình trong tay cô, viết lần thứ n, cho nam sinh khác. Ở trong ánh mắt của hắn, cô rơi lệ đầy mặt, tay run run đem lá thư của mình ném vào thùng rác, thuận tiện đậy nắp ly mỳ ăn liền còn dư lại.

Cô 25 tuổi, hắn 22 tuổi. Hắn đem cô giải quyết tại chỗ xong, lục tìm CMND của hắn và thẻ căn cước của cô, thuận tiện từ trong ví tiền của cô lấy 9 đôla, đi đổi thành quyển sổ màu hồng của hai người. Cô choáng váng đầu, sau khi ký tên mới phát hiện, con ngựa nhỏ của cô biến thành con sói.

Truyện sẽ tiếp diễn ra sao, còn gì nối tiếp nữa, đọc truyện để cùng theo dõi, cùng cười, cùng cảm nhận và cùng đồng hành cũng câu chuyện tình yêu và cũng trải qua những thăng trầm với những nhân vật trong truyện. Hãy cùng theo dõi truyện và những truyện khác cùng thể loại như: Hào Môn Kinh Mộng, Không Thịt Không Vui,...

Nữ Phụ Trùng Sinh Sau Khi Kết Hôn

tinybook tinybook
Nữ Phụ Trùng Sinh Sau Khi Kết Hôn
GIọng văn ngọt ngào trong tác phẩm Nữ Phụ Trùng Sinh Sau Khi Kết Hôn của Ái Cật Nhục đích đô thị cật hóa đã khiến cho dòng truyện ngôn tình sủng càng trở nên nổi bật. An Linh là tác giả đã ký hợp đồng với Tấn Giang, lối viết văn có ba ưu điểm nổi bật:

1. Nam chủ giàu có, đẹp trai, nữ chủ trong sách, nghèo khó, nữ phụ giàu sang, độc ác, xinh đẹp

2. nữ phụ tính kế 419 với nam chủ, lấy cớ đó kết hôn với nam chủ, tử thiên thần

3. nữ chủ hoa lệ trở về, đánh bại nữ phụ

Lúc An Linh phát hiện mình xuyên qua thành nữ phụ An Noãn trong tiểu thuyết của chính mình, lúc đó tình tiết là lúc nữ chủ rời đi, cô thành công ôm mỹ nhân về, An Linh nhất thời cảm thấy không tốt. Truyện hiên tại trước mặt mình chỉ có hai con đường, một là kiên trì độc ác tới cùng, lúc cần thiết thì giết nam chủ, hai là nhanh chóng tiến hành \" ôm đùi\" nam chủ.

Họa Mi

tinybook tinybook
Họa Mi
Bạn đang đọc truyện Họa Mi của tác giả Điển Tâm trên website tinybook.net.

Đầu  thu năm đó,
Họa Mi gả đến Hạ Hầu Gia ở Phượng Thành, trở thành thê tử của Hạ Hầu Dần,
Nàng xuất giá mang theo một nhành mai, cũng là từ phương nam mà đến,
Theo quê hương của nàng, đi vào nhà của hắn, từ nay về sau lạc địa sinh căn.
Tám năm hấp thụ ánh sáng, cành hoa mai đó, dưới sự  che chở trân sủng của hắn, hàng năm đều nở rộ.
Sự ôn nhu của nàng, tâm tư tốt đẹp của nàng, toàn bộ đều hướng về một mình hắn.
Năm nay rét đậm,
Nụ hoa mai chưa kịp nở, hắn đã đem trái tim  dành cho nữ nhân khác,
Che chở cùng trân sủng, không còn thuộc về nàng,
Tám năm ân ái vợ chồng, thế nhưng đổi lấy chính là một phong giấy hưu thư,
Nàng chỉ có thể bẻ một cành mai, rời đi mai viên này,
Cũng là rời đi nam nhân đã tổn thương nàng quá sâu quá nặng. . . . . .
Lạc địa sinh căn: rụng xuống đất mọc rễ , ở đây ý nói đến sự sinh trưởng của nhành mai
Hưu thư: giấy ly hôn
Mai viên : vườn hoa mai

Cẩm Tâm

tinybook tinybook
Cẩm Tâm
Tóm tắt nội dung truyện Cẩm Tâm là truyện ngôn tình đầu tiên của được xuất bản, cũng giống như bất kỳ tác giả nào, khi biết “đứa con tinh thần” của mình được “chào đời”, tôi đã cực kì vui sướng và phấn khích.

Việt Cẩm Tâm là nữ nhân vật mà tôi yêu thích, mặc dù trong quá trình viết, tôi đã bị mọi người đặt cho biệt danh ‘mẹ kế’. Nhưng sau khi hoàn thành cuốn sách này, tôi cũng không thể không cảm thán rằng, cô gái ấy quả thực đã phải hi sinh hết thảy.

Yêu một cô gái trong lòng ấp ủ một kế hoạch quá lớn là một bi kịch, và nếu bản thân mình cũng ấp ủ một kế hoạch như thế… lại càng chắc chắn là bi kịch trong bi kịch.

Nhưng, thế thì đã sao?

Giống như đoạn cuối của cuốn tiểu thuyết này: “Hắn yêu nàng, vì vậy hắn bảo vệ nàng, như một người đàn ông đích thực.”

Truyện luôn thu hút mọi ánh nhìn của độc giả, hứa hẹn không làm thất vọng.

Tri Huyện Bị Ép Lấy Chồng

tinybook tinybook
Tri Huyện Bị Ép Lấy Chồng
Truyện Tri Huyện Bị Ép Lấy Chồng là một truyện mới được giới thiệu đến với bạn đọc trên trang tinybook.net, một câu chuyện khá thú vị với nhiều tình huống khiến bạn không thể không bị cuốn vào. Truyện vui có mà buồn cũng có đủ, vừa hài hước lại đọng lại chút nghĩ suy, đọc truyện để thấy được những mảng màu đa sắc

Trời cao đố kỵ anh tài! Đệ đệ thật vất vả đậu Tiến sĩ, trên đường hồi hương tế tổ mắc bệnh thân vong, nàng là tỷ tỷ sinh đôi không lay chuyển được thỉnh cầu của mẫu thân, đành phải giả trang thành đệ đệ, đi nhậm chức Huyện thái gia!

Cũng không biết đệ đệ rốt cuộc làm như thế nào lại đắc tội với người ta, vị Thị Lang đại nhân này suốt ngày tìm đến tra xét, kỳ quái chính là, hắn thích theo\" chàng\" , không cùng\"chàng\" thẩm án, bắt phạm nhân, chính là tự móc tiền túi thay \"chàng\" tu bổ tòa nhà quan nha rách nát, thậm chí vì cứu\"chàng\" phấn đấu quên mình vật lộn với gấu!

Còn... Còn tặng \"chàng\" lễ vật đính ước? !

Chẳng lẽ chàng thực sự có cái hấp dẫn đặc thù gì? Thấy hắn càng ngày càng không cách nào khống chế tình cảm của mình, vì hết hy vọng, còn muốn đem \"chàng\" nhét vào tay danh kỹ, bắt cóc \"chàng\" tính toán gạo nấu thành cơm, xong hết rồi, cơm này nấu không thành, mà bí mật cũng không thể giấu diếm....

Đón đọc truyện ngôn tình khá đặc sắc và hấp dẫn này, đọc truyện và cảm nhận, bạn cũng có thể tìm đọc những truyện khác cùng tác giả như: Chơi Đùa Em Đến Nghiện, Tiểu Thư, Ăn Xong Xin Thanh Toán,...

Tình Chấp

tinybook tinybook
Tình Chấp
Nếu cho Tinh Nghiên một cơ hội, cô sẽ lựa chọn không yêu hắn.

Nếu cho Quách Diệp Thiên Kỳ thêm một cơ hội, hắn sẽ khiến cô một lần nữa yêu hắn say đắm ngôn tình

Yêu khó không? Không khó... Chỉ khó nếu tình chấp thì không thể miễn cưỡng được.

Cái khó là có đủ can đảm thừa nhận hay không mà thôi.

Đối với Tinh Nghiên, bi thương chỉ gói gọn trong bốn chữ: Quách Diệp Thiên Kỳ

Đối với hắn, hạnh phúc chỉ gói gọn trong hai chữ: Tinh Nghiên.

Truyện càng kịch tính khi một lần nữa mở mắt, sống trong một thân thể khác như đã lột xác. Cô không muốn yêu anh nữa.

Chuyện Tình Vịnh Cedar 3: Có Anh Trong Đời

tinybook tinybook
Chuyện Tình Vịnh Cedar 3: Có Anh Trong Đời
Bạn đang theo dõi truyện Chuyện Tình Vịnh Cedar 3: Có Anh Trong Đời của tác giả Debbie Macomber. Trong những cuốn tiểu thuyết hay nhất luôn kể về truyền thuyết là Adam và Eva lén nếm trái cấm, để lại tội tổ tông cho bao nhiêu thế hệ loài người. Song đó cũng là một minh chứng cho sự cần thiết phải hoà hợp tâm hồn và thể xác.

Làm tình ràng buộc người ta, nhưng là một mối ràng buộc êm đềm. Rosie và Zach hiểu ra điều đó khi lần tìm nhau trong đêm mờ ảo, trên đệm mềm, trên da thịt tràn trề hơi ấm.

Tình yêu tưởng chứng đã phôi phai lại trở nên nồng nàn sau mỗi lần xác thân hoà quyện. Sự khám phá lại nhau, không ngờ còn nhiều kích thích hơn lần đầu chinh phục. Với Maryellen, làm tình đánh thức bản năng đàn bà của nàng, tái tạo từng tế bào cảm xúc, đưa nàng lên chốn thiên đường yêu đương, tưởng chừng quên lãng đã bao năm. Sau nhiều đêm hoang mang mộng mị, sau nhiều ngày cô quạnh lẻ loi, chỉ một lần cùng Jon vào vườn Eden đã giúp nàng tìm được hoàng tử ngôn tình hoàn đích thực của đời mình...

Mời các bạn cùng tinybook.net để biết đây liệu có phải là kết quả hạnh phúc cuối cùng hay không nhé!

Ánh Mặt Trời Không Bằng Em

tinybook tinybook
Ánh Mặt Trời Không Bằng Em
Truyện online Ánh Mặt Trời Không Bằng Em được đánh giá cao trong dòng truyện ngôn tình mới hiện nay của Mymyyouray (Chuối). Mở đầu về “nữ thần”, người đã nói sẽ không bỏ chúng tôi rồi mà… Sao người lại nỡ làm vậy. Tôi xin người , đừng bỏ tôi , đừng bỏ bọn họ. Nữ thần, người mau tỉnh dậy đi…..”

Ngàn năm chờ đợi, chờ đợi vì người mà không tiếc mạng sống, vì người mà từ bỏ tu vi , vì người …”

Akari Minato , một cô bé bình thường , nhan sắc cũng thuộc dạng đủ ăn đủ dùng như trong tác phẩm Anh đừng yêu em. Việc nhà thì dở mà lo bao đồng thì giỏi , một hôm tỉnh dậy thấy bức thư cùng 1 con thú lạ nằm cạnh còn chị hai thì biến mất. Và truyện hot từ đó , cuộc hành trình của cô bắt đầu, vui có , buồn có , gian nan và thử thách cũng có , tất cả, chỉ vì tìm kiếm những cánh hoa thất lạc.. và anh.

Ác Quỷ Mang Trái Tim Một Thiên Thần

tinybook tinybook
Ác Quỷ Mang Trái Tim Một Thiên Thần
Tóm tắt nội dung truyện Ác Quỷ Mang Trái Tim Một Thiên Thần là tựa truyện ngôn tình nói về haru là một cô gái kì lạ. Kì lạ từ quá khứ cho đến tận hiện tại. Sinh ra đã khác biệt, vào học ở học viện NAF cũng trở thành một học sinh đặc biệt. Vào học ở học viện NAF chỉ đơn giản là muốn có một chỗ ăn và ở miễn phí. Tuy nhiên, luôn nảy sinh những vấn đề không lường trước được. Haru sẽ tiếp tục bước tiếp hay chọn cho mình một ngã rẽ khác?

Không thể thiếu những nam chính quan trọng trong cuộc đời của nữ chính xinh đẹp: từ quá khứ tới hiện tại, và cả ở tương lai. Ba chàng trai Kabo, Sun và Luhan. Liệu ai mới có thể bước cùng Haru trên suốt chặng đường cô đã chọn?

\"Có một điều trong thế giới này đã có người dạy cô: Nếu như bản thân không phải là người có quyền lực nhất, hãy làm người có nhiều tiền nhất. \"

Không khó để thưởng thức siêu phẩm hay như Hoa Thiên Cốt 2 đã từng nổi loạn, hãy đọc truyện và cho biết cảm nhận của bạn.

tinybook Kho Sách








Hoa Tử Đằng Nở Đầy Trên Hàng Rào

3
Chat