Giả Cán Bộ Chương 2 Chưa Gì Đã Phải Chạy(1+2)

Giả Cán Bộ
Tác giả: Dương Tử Hiên
Thể loại: Đô thị
Nguồn: metruyen
Số chương: 705
Lượt xem: 89284
Tóm tắt nội dung:
Chưa Gì Đã Phải Chạy(1+2) Chương 2
Tổng số chương: 705
1 -> 200
1 - 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
Chưa Gì Đã Phải Chạy(1+2)Chương 112/04/2013
2
Xem
Chưa Gì Đã Phải Chạy(1+2)Chương 212/04/2013


“ Ngươi hiện tại phải làm ba sự kiện. Thứ nhất, hiện tại ngươi lập tức tìm thư ký văn phòng của ngươi, tìm điện thoại cơ mật của thị ủy bí thư Đại Danh thành phố và một đám lãnh đạo đến, phỏng chừng huyện Ban Kỷ Luật Thanh tra còn chưa có người nào chú ý tới ngươi. Nhưng ngàn vạn không được trở lại phòng làm việc của ta, phỏng chừng chỗ đó đã có người của Ban Kỷ Luật Thanh tra canh gác, biết không? “

“ Vâng, tốt, chủ tịch huyện. “ Tô Minh có chút hưng phấn lên.

Nhưng Tô Minh lại nói thầm, thì ra Dương chủ tịch huyện thể hiện cái dạng ngốc kia, đều là giả trang để cho người ta xem, đây mới là diện mục thật của hắn.

Khó trách, so với chính mình còn nhỏ hơn ba bốn tuổi, liền đĩnh đạc ngồi chức vị cấp cán bộ phó ban, quả nhiên người lăn lộn đến cấp bậc này, đều không có nhân vật đơn giản.

May mắn lúc bình thường mình làm thư ký, không có cử động quá giới hạn, nếu không, thật sự là chết không có chỗ chôn.

“ Chuyện thứ hai, chính là ngươi tìm được danh sách đó rồi, đưa đến Hồng Thủy nhà ga cho ta, đến lúc đó, chúng ta lại gặp mặt, ngàn vạn lần không thể chậm trễ. “

“ Nhà ga Hồng Thủy? Chỗ đó không phải vừa bị Ban Kỷ Luật Thanh tra người điều tra qua sao? Không phải rất nguy hiểm sao? “

“ Sai! Chính là vì đã bị điều tra qua, cho nên, chờ bọn hắn đi rồi, chỗ đó chính là chỗ an toàn nhất! “

“ Đã hiểu, chủ tịch huyện, chuyện thứ ba thì sao? “ Tuy không biết Dương Tử Hiên có dụng ý gì, nhưng toàn thân Tô Minh cũng có chút nhiệt huyết sôi trào lên.

“ Chuyện thứ ba, rất quan trọng, không thể phạm sai lầm, ta nghe nói, nhà máy dệt Hồng Thủy đã muốn ba tháng không phát tiền lương rồi, đám công nhân bọn họ chuẩn bị đến huyện ủy ủy ban huyện nháo sự tập thể.

Muội muội của ngươi cũng là công nhân nhà máy dệt, ngươi cùng nàng đi tìm vài người chuẩn bị dẫn đầu nháo sự, làm cho bọn họ tốt nhất tại tối hôm nay hoặc là ngày mai, đến trước cửa huyện ủy ủy ban huyện nháo sự, càng nhanh càng tốt, huyên náo càng lớn càng tốt, định ra thời gian nháo sự xong, đi ra khỏi nhà của ngươi đến gặp mặt ta, những chuyện khác, ta đi xử lý, nghe rõ chưa? “

Trận nháo sự này, đối với việc Dương Tử Hiên thoát khỏi đám người Ban Kỷ Luật Thanh tra huyện kia dây dưa thì rất quan trọng yếu, cho nên hắn liên tục dặn dò, không thể sơ xuất.

Giờ khắc này, Tô Minh triệt để tin tưởng, kẻ ngu này chủ tịch huyện, bình thường là giả heo ăn thịt hổ, bởi vì một người ngốc tử, căn bản không có cách nào an bài như vậy.

Phân phó Tô Minh thật tốt, đợi hắn đi rồi, Dương Tử Hiên lấy cặp công văn từ trong hành lý ra, bên trong có mấy ngàn tiền mặt, may mắn, lần này đi tỉnh thành, cũng mang theo đủ tiền mặt, bằng không thì rất phiền toái.

Đem bút cùng một ít đồ dùng tất yếu nhét vào túi áo, Dương Tử Hiên không dám đi xa hơn, không dám theo đường cũ phản hồi nhà ga Hồng Thủy, mà là tiện tay gọi một chở người xe máy, lượn một vòng về mấy vắng vẻ đường nhỏ vùng ngoại thành.

Lại để cho lái xe đỗ xe tại một nhà bán quần áo ven đường, mua một bộ quần áo vải dệt thủ công, mua nón, triệt để thay đổi bản thân, tại bên ngoài nhà ga Hồng Thủy, xác nhận mấy cán sự Ban Kỷ Luật Thanh tra đã rời đi, lúc này mới đi vòng vèo trở lại nhà ga, chính là quầy bán quà vặt có điện thoại công cộng kia.

Biết chú ý thì sẽ giữ được thuyền đến vạn năm!

Tại loại tình, thời khắc nghiêm trọng thế này, Dương Tử Hiên không dám khinh thường!

Từ trong túi quần móc ra một điếu thuốc hút, Dương Tử Hiên căn cứ vào những đoạn ngắn trí nhớ trong đầu, lên kế hoạch làm việc bước tiếp theo.

Hiển nhiên, tình huống bây giờ đã rất nguy cấp rồi, nếu như hắn bị Ban Kỷ Luật Thanh tra cách ly thẩm tra, đó là hắn triệt để xong đời.

Kiếp trước hắn cũng hiểu rõ quan trường trong nước, Ban Kỷ Luật Thanh tra có rất nhiều thủ đoạn làm cho ngươi khuất phục.

Môt khi bị cách ly thẩm tra, người gia tộc, có lẽ có thể bảo trụ tánh mạng của hắn, nhưng con đường làm quan của hắn cũng triệt để chấm dứt.

Bởi vì gia tộc không biết tốn tâm tư bồi dưỡng một người, ngay cả một cái thị trấn nho nhỏ cũng không đứng vững được gót chân.

Hơn nữa, căn cứ đoạn ngắn trí nhớ trong đầu, gia tộc của mình đã bồi dưỡng lên một người thừa kế nhất đại mới, hiện tại đã là người trẻ tuổi nổi tiếng, vô cùng nổi bật, Dương Tử Hiên là trực hệ cháu ruột, nhưng dường như từ khi hắn sinh ra, đã bị gia tộc màu đỏ hiển hách kia triệt để quên lãng...

Dựa vào vách tường nhà ga, lúc này nông thôn có rất nhiều tường đổ còn chưa bị giải tỏa, Dương Tử Hiên yên lặng, tự hỏi các bước hành động một tý.

Thời gian rất bức bách, phỏng chừng hiện tại, huyện Ban Kỷ Luật Thanh tra đã đến nhà, văn phòng của hắn tìm kiếm một lượt.

Dương Tử Hiên biết rõ, Tô Minh đang đi bố trí còn chưa đủ để bỏ tội của hắn, cũng không đủ đàm phán điều kiện cùng hai lão hồ ly Hứa Dân Đa, Lý Tư Thành.

Hắn còn cần một người cường lực giúp đỡ cùng căn cứ chính xác hữu lực!

Tìm ai đây?

Bộ tuyên truyền Lưu Hiểu?

Dương Tử Hiên lắc đầu.

Tại phía trong huyện ủy, ở phía trong vài nhân vật có tiếng nói, người duy nhất có chút ấn tượng tốt đối với hắn, kẻ ngu phó chủ tịch huyện này, chính là Lưu Hiểu. Chỉ là, sở dĩ nàng có hảo cảm đối với hắn, hơn phân nửa là xuất phát từ đồng tình cùng tò mò, hơn nữa là nữ đồng chí, hơn phân nửa không dám gánh chịu nguy hiểm!

Phó cục trưởng cục công an Hà Long Bân?

Dương Tử Hiên vẫn lắc đầu.

Tuy hắn không phải lãnh đạo phân công quản lý Hà Long Bân, nhưng đã tiếp xúc qua mấy lần, không xảy ra vấn đề gì, Hà Long Bân là phân công quản lý hành chính, ở phía trong cục công an, cũng có thể nói là tay cầm quyền cao.

Mặc dù có phó cục trưởng cục công an như vậy giúp đỡ, có thể để hắn làm chơi ăn thật, nhưng Dương Tử Hiên có lẽ là không dám mạo hiểm như vậy, ai biết hắn có phải là người trên tuyến Hứa Dân Đa hoặc là Lý Tư Thành hay không.

Chối bỏ vài nhân tuyển, Dương Tử Hiên bỗng nhiên nghĩ tới một người, phó viện trưởng toà án nhân dân Hồng Thủy Cân Vân Sơn!

Cân Vân Sơn, là người tốt nghiệp trường cao đẳng pháp luật chuyên nghiệp tỉnh, về sau được phân phối đến trung cấp toà án nhân dân, đoạn thời gian trước điều nhiệm phó viện trưởng toà án nhân dân Hồng Thủy.

Trong đại viện huyện ủy, một mực có tin đồn, nói hắn qua lại rất thân cùng với một vị lãnh đạo Đại Danh thị ủy, nhưng điều nhiệm đến Hồng Thủy huyện tòa án, một mực không quá như ý, bị Trần Minh viện trưởng bản địa, người từng bước một thăng lên viện trưởng toà án nhân dân huyện áp đến sít sao.

Thậm chí, mấy phó viện trưởng bản địa khác, đều có thể làm hắn triệt để mất quyền lực.

Hơn nữa, người nào ở Hồng Thủy huyện cũng biết, Trần Minh cùng Hứa Dân Đa là lão chiến hữu, thật sự có thể nói là còn thân hơn so với thân huynh đệ.

Có Hứa Dân Đa huynh đệ làm chỗ dựa, Trần Minh cũng không cần để Cân Vân Sơn, người trẻ tuổi có chút địa vị từ thành phố đến này vào mắt, lần này, thật sự bắt được nhược điểm của Hứa Dân Đa, phỏng chừng Trần Minh cũng sẽ không thể trốn thoát.

Khóe miệng Dương Tử Hiên hiên lên vẻ mỉm cười, có như vậy mồi nhử lớn như vậy, không sợ mao đầu tiểu tử Cân Vân Sơn khí huyết phương cương này không mắc câu!

Qua một lúc lâu, phòng chờ xe nhà ga Hồng Thủy, Tô Minh hóa trang chạy đến, Dương Tử Hiên đợi thấy rõ phía sau hắn không có nhân vật khả nghi theo dõi, mới cẩn thận từng li từng tí dùng mũ phủ ở nửa mặt, tiếp xúc cùng hắn.

“ Những thứ đó có mang tới không? “

“ Đều mang đến. “ Tô Minh chú ý đáp, lại nói: “ Chủ tịch huyện, hiện trong thành tiếng gió rất nhanh, nhất là trụ sở cùng văn phòng của ngài, đều bị người Ban Kỷ Luật Thanh tra….. “

Dương Tử Hiên cầm một cái túi màu đen trong tay Tô Minh qua, nói: “ Cũng đúng, vừa rồi bọn hắn còn chẳng quan tâm ngươi, chỉ sợ không qua được bao lâu, bọn hắn sẽ phân một bộ phận nhìn chằm chằm vào ngươi, dù sao ngươi cũng là thư ký của ta! Cho nên, ngươi cũng phải sớm chuẩn bị sẵn sàng. “

3
Xem
Chưa Gì Đã Phải Chạy(1+2)Chương 312/04/2013
4
Xem
Tô Ban MaiChương 430/09/2013
5
Xem
Chém GióChương 512/04/2013
6
Xem
Chứng CớChương 612/04/2013
7
Xem
Đá BóngChương 712/04/2013
8
Xem
Lên ChứcChương 812/04/2013
9
Xem
Nhiều Người Để ÝChương 912/04/2013
10
Xem
Kết ThânChương 1012/04/2013
11
Xem
Mượn NgườiChương 1112/04/2013
12
Xem
Không Làm AnhChương 1212/04/2013
13
Xem
Xã LuậnChương 1312/04/2013
14
Xem
Trấn TrưởngChương 1412/04/2013
15
Xem
Quyến RũChương 1512/04/2013
16
Xem
Phó Bí Thư Sắp TớiChương 1612/04/2013
17
Xem
Đại Mỹ NữChương 1712/04/2013
18
Xem
KaraokeChương 1812/04/2013
19
Xem
Quá Kỳ LạChương 1912/04/2013
20
Xem
Dẫn ÝChương 2012/04/2013
21 - 4041 - 6061 - 8081 - 100
101 - 120121 - 140141 - 160161 - 180181 - 200
201 -> 400
201 - 220221 - 240241 - 260261 - 280281 - 300
301 - 320321 - 340341 - 360361 - 380381 - 400
401 -> 600
401 - 420421 - 440441 - 460461 - 480481 - 500
501 - 520521 - 540541 - 560561 - 580581 - 600
601 -> 705
601 - 620621 - 640641 - 660661 - 680681 - 700
701 - 705

Đô Thị Thiếu Soái

tinybook tinybook
Đô Thị Thiếu Soái
Bạn đang đọc truyện Đô Thị Thiếu Soái của tác giả Nhất Khởi Thành Công trên trang tinybook.net.Sở Thiên, kém cỏi, tự ti, vô dụng!Nhờ có cơ duyên, được linh hồn Sở Lưu Hương phụ thể, từ đó về sau dẫn theo huynh đệ, làm thiên hạ dậy sóng.Luôn bình tĩnh, bảo trì nụ cười, hồng nhan thông minh, xinh đẹp, huynh đệ thề chết đi theo. Hắc đạo, quan trường, khủng bố, Tam Giác Vàng... tất cả đều lưu dấu chân hắn, đều lưu truyền truyền thuyết Sở Thiên!

Nhà A Nhà B

tinybook tinybook
Nhà A Nhà B
Bạn đang đọc truyện Nhà A nhà B của tác giả Hàm Hàm trên trang tinybook.net. Hai tòa nhà Văn Cẩm A và Văn Cẩm B đứng bên nhau như một đôi đũa lệch. Nhà A 18 tầng, chủ yếu là các công ty nhỏ. Nhà B 38 tầng, tập trung tất cả các công ty lớn nhất thành phố, cũng tập trung rất nhiều tuấn nam mỹ nữ. Thương trường là chiến trường.Tình trường cũng là chiến trường. Quá khứ và hiện tại, sự nghiệp và tình cảm, ân nghĩa và thù hận, những mâu thuẫn này sẽ được giải quyết như thế nào? Những diễn biến tâm lý thú vị, những sự hiểu lầm đáng yêu, một câu chuyện tình đẹp và lãng mạn, một người mẹ tuyệt vời, chỉ có trong \"Nhà A nhà B\".

Tư Niệm Thành Thành

tinybook tinybook
Tư Niệm Thành Thành
Nếu bạn là một độc giả yêu thích thể loại truyện ngôn tình, nếu bạn là một người muốn chiêm nghiệm, muốn trải nghiệm những cung bậc cảm xúc khác nhau của tình yêu, và nếu bạn đã từng trải qua yêu thương nhưng nay đã nhạt màu hãy cũng đọc truyện Tư Niệm Thành Thành. Truyện không chỉ là những lời thủ thỉ về tình yêu, không phải là những dòng cảm xúc thoáng qua mà là những gì chân thực nhất, xuất phát nguồn từ trái tim.

Truyện là hồi ức mà cũng là những mảnh ghép yêu thương đầy xúc cảm, chạm đến lòng người đọc, không đậm đà, cũng không quá xa vời, gần và thực đến nỗi có đôi khi tưởng chừng như xé toạc nỗi đau trong lòng về những vụn vỡ trong tình yêu.

Ở những năm tháng tuổi hoa rực rỡ nhất, chúng ta thường chưa biết thế nào là yêu nhưng lại gặp được tình yêu của cả đời người. Cô nói: Hi Thành, em thề sẽ không bao giờ yêu anh nữa. Nhưng mà, em nghĩ vĩnh viễn mình sẽ chẳng thể yêu ai được như đã từng yêu anh.

Anh là một tòa thành cô nhớ mãi không quên. Còn cô là vết thương khó có thể nói hết bằng lời của anh. Mười năm cô lẻ loi độc hành với những ký ức về anh, ru ngủ trái tim mình thành một hòn đảo cô đơn. Cho đến một ngày anh chàng Dante kiến trúc sư nổi tiếng xuất hiện. Anh là một người đàn ông thần bí mang gương mặt hệt như bạn trai cũ của cô. Anh đã đánh vỡ cuộc sống trên cao tràn ngập sự cô đơn và mang đến cho cô một tình yêu quyến luyến mãnh liệt. Cứ thế anh từng bước chiếm lấy trái tim cô.

Đương lúc thành trì nghiêng ngả, tình yêu nở hoa thì một âm mưu được giấu diếm nhiều năm đã phá tan ảo mộng của cô một lần nữa. Thân phận thật sự và mục đích của Dante dần hiện rõ ra.... Khi ta quyết tâm làm thương tổn người khác thì đã định trước chính mình cũng sẽ bị tổn thương. Nhưng mà, trong quá trình đi về đích của con đường tình, có rất nhiều người không tiếc nhận lấy tổn thương cho bản thân để làm đau lòng người mình yêu quý.

Cho dù chúng ta từng hít thở qua không khí trong lành của Barcelona, từng nghe tiếng chuông trên tháp Luân Đôn, từng ngắm nhìn hết tất cả cảnh đẹp trên thế giới. Nhưng cũng không bằng một khoảnh khắc khi em vô tình đi lạc vào trái tim của anh. Truyện được viết theo giọng văn buồn man mác nhằm miêu tả về một cuộc tình thanh xuân đã mất của Thân Nhã Lợi và Cố Hi Thành. Liệu mười năm sau. Với sự xuất hiện của Dante – người có khuôn mặt giống hệt Cố Hi Thành mang theo đầy rẫy những bí mật liệu có thể mang lại hạnh phúc thật sự cho cô?

“Đây không phải là một câu truyện cổ tích, chỉ là một câu chuyện tình yêu dù đi đến kết cuộc hạnh phúc cũng sẽ không kém bi thương. Bạn sẽ thích câu chuyện này nhưng mãi mãi cũng sẽ không muốn yêu một người sâu sắc đến vậy.” Bạn cũng có thể tìm đọc những truyện khác cùng thể loại như: London Còn Xa Lắm, Oxford Thương Yêu,...

Yêu Em Thật Không?

tinybook tinybook
Yêu Em Thật Không?
Bạn đang đọc truyện Yêu em thật không? của tác giả Mimibonny trên website tinybook.net. Tôi đã không còn nhớ nổi cái gì là hạnh phúc nữa. Từ khi cha tôi phản bội mẹ tôi, hay là khi mẹ tôi lại bỏ lại tôi? Hạnh phúc, 2 từ ấy quá xa vời với tôi. Cái gọi là hạnh phúc ấy chẳng qua chỉ là khi ham muốn của bản thân thực hiện được, mà tôi, ham muốn của tôi là gì, chính bản thân tôi cũng không rõ. Khi những đứa trẻ khác đang sống dưới sự bao bọc của bố mẹ thì tôi lại phải học cách tự bảo vệ bản thân. Khi những đứa trẻ khác được đi học, tôi cũng được học, nhưng là học cách giết người. Có ai biết, tôi có bao nhiêu khao khát được làm một đứa trẻ bình thường, được có một gia đình bình thường. Khi chính tay tôi giết chết cô ấy, tôi mới nhận ra cái tôi cần là gì. Là sức mạnh, sức mạnh để tôi bảo vệ những người tôi yêu thương. Nếu năm đó tôi đủ khả năng, mẹ tôi đã không chết, tôi có thể bảo vệ mẹ tôi, bảo vệ cả bản thân tôi. Cho nên, tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Giáo quan đã từng nói với tôi: Con bé này, mày không cần mạng nữa à? Rốt cuộc thì thân thể mày làm từ cái quỷ gì vậy?\" Tôi lúc đấy đã cười và nói rằng: \" So với người chết, tôi ít ra vẫn còn biết ăn cơm, hít thở. Cái các ông cần là một công cụ giết người, còn tôi thì không phải đang cố gắng rèn luyện nó cho các ông sao? \" Cuộc sống của tôi lúc đấy chỉ có luyện tập, không ngừng luyện tập, dùng cái đau thân xác để nhắc nhở mình về ông ta. Tôi đã không còn nhớ thế nào gọi là đau, cũng không nhớ nổi đã giết bao nhiêu người. Trong đó có cả những người vừa nói chuyện với tôi, vậy mà sau đó lại chết trên tay tôi. Cái gọi là giết người thật ra rất đơn giản, một nhát dao vào tim, một phát súng vào đầu, hay đơn giản là một cái bẻ tay là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi không còn sợ hãi nó như lần đầu tiên, không còn ghê tởm nó khi bị máu của chính bạn thân mình bắn vào miệng. Tôi tự nhủ với bản thân là sẽ quen, và...đã quen thật. Chỉ là, tôi, thực sự...thực sự rất ghét giết người. Trong những năm tháng đó, thứ duy nhất có thể an ủi tôi là con người ấy. Anh cho tôi một chút ấm áp, một chút hân hoan. Nhưng tôi biết con người đó hoàn toàn không thuộc về thế giới của tôi, cũng không thuộc về Thế giới này. Bởi vì, anh quá hoàn hảo, hoàn hảo đến nỗi mà tôi đã từng nghĩ đó là thiên sứ ông trời phái xuống để đền bù cho tôi. Tôi lúc đó đã rất nghi ngờ thân phận của anh, nhưng lại chưa từng nghi ngờ mục đích anh tiếp cận tôi. Sau này khi nghĩ lại tôi vẫn thấy mình lúc đấy vẫn thật ngây thơ. Nếu cuộc đời tôi là một màu đen tối , thì anh chính là một khúc nhạc thổi qua. Tuy không thể nắm bắt được ở đâu nhưng lại làm cho tôi thư thản hơn, không còn sợ hãi bóng đêm xung quanh. Lần đầu tiên giết người, anh đến bên tôi, cầm khăn lau vết máu trên tay, trên mặt tôi, nhẹ nhàng nói gì đó với tôi mà tôi không còn nhớ rõ nữa. Sau này khi tôi hỏi lại anh cũng không nói cho tôi. Khi luyện tập bị thương cũng là anh băng bó cho tôi. Tôi không biết thân phận của anh, cũng không ai biết anh là ai, hoặc là họ cố tình không muốn cho tôi biết. Nhưng điều đó đối với tôi cũng không quan trọng, tôi nghĩ thực ra anh là ai cũng không quan trọng, quan trọng là anh là của tôi, duy nhất mình tôi. Cho đến một ngày, khi anh thay tôi nhận viên đạn, rồi anh rời bỏ tôi, tôi lại thực sự mong rằng chưa từng biết anh. Tôi đã không đau, không khóc, nhưng lại hận anh. Bởi vì, anh từng nói : \" Có yêu mới có hận.\" Tôi yêu anh nên tôi mới hận anh. Hận anh bỏ lại tôi, hận anh cướp đi cái chết của tôi. Nhiều năm sau, khi từ bỏ được cái nghề đó, tôi quyết định hoàn thành mục đích sống của mình, đó là trả thù. Nhưng rồi tôi lại phát hiện ra, cái gọi là trả thù đấy thật ra rất đáng buồn cười. Bởi vì người cần trả thù lại không phải tôi, đương nhiên là mục đích sống khi đó của tôi cũng thật đáng buồn cười. Người ta nói trèo cao thì ngã đau, còn tôi thì lại cứng đầu quá mà đáng ghét. Phải rồi, nghĩ lại lúc đấy tôi cũng thấy mình thật đáng ghét, thật giống với mấy nhân vật phản diện mà người ta vẫn nói. Thực ra, tôi thấy, tôi so với Thư Nhã đấy còn giống nhân vật ác hơn. Hai mươi mấy năm sống trên đời, lần đầu tiên tôi thấy nghi ngờ mục đích mà ông trời cho tôi sinh ra, rốt cuộc thì tôi đóng vai gì trong bộ phim \"Số mệnh\" này đây. Người ta cũng nói: \"sống đơn giản cho đời thanh thản\" , tôi thấy thật ra như vậy cũng rất tốt. Trên đời, có mấy ai có thể sống đơn giản được cơ chứ. Tôi đã sống một phần ba đời người trên máu của người khác, cho nên tôi quyết định, nhưng năm tháng còn lại sẽ dùng chính máu của mình để trả lại cho toàn Thế giới này. Con đường này cũng rất dài, tôi còn đang đau đầu không biết nên bắt đầu từ đâu thì người kia lại đến. Cái gọi là oan gia ngõ hẹp cũng rất chính xác. Cho nên, tôi lại quyết định, bắt đầu từ anh ta đi... Tôi đã không còn nhớ nổi cái gì là hạnh phúc nữa. Từ khi cha tôi phản bội mẹ tôi, hay là khi mẹ tôi lại bỏ lại tôi? Hạnh phúc, 2 từ ấy quá xa vời với tôi. Cái gọi là hạnh phúc ấy chẳng qua chỉ là khi ham muốn của bản thân thực hiện được, mà tôi, ham muốn của tôi là gì, chính bản thân tôi cũng không rõ. Khi những đứa trẻ khác đang sống dưới sự bao bọc của bố mẹ thì tôi lại phải học cách tự bảo vệ bản thân. Khi những đứa trẻ khác được đi học, tôi cũng được học, nhưng là học cách giết người. Có ai biết, tôi có bao nhiêu khao khát được làm một đứa trẻ bình thường, được có một gia đình bình thường. Khi chính tay tôi giết chết cô ấy, tôi mới nhận ra cái tôi cần là gì. Là sức mạnh, sức mạnh để tôi bảo vệ những người tôi yêu thương. Nếu năm đó tôi đủ khả năng, mẹ tôi đã không chết, tôi có thể bảo vệ mẹ tôi, bảo vệ cả bản thân tôi. Cho nên, tôi phải cố gắng, cố gắng nhiều hơn nữa. Giáo quan đã từng nói với tôi: Con bé này, mày không cần mạng nữa à? Rốt cuộc thì thân thể mày làm từ cái quỷ gì vậy?\" Tôi lúc đấy đã cười và nói rằng: \" So với người chết, tôi ít ra vẫn còn biết ăn cơm, hít thở. Cái các ông cần là một công cụ giết người, còn tôi thì không phải đang cố gắng rèn luyện nó cho các ông sao? \" Cuộc sống của tôi lúc đấy chỉ có luyện tập, không ngừng luyện tập, dùng cái đau thân xác để nhắc nhở mình về ông ta. Tôi đã không còn nhớ thế nào gọi là đau, cũng không nhớ nổi đã giết bao nhiêu người. Trong đó có cả những người vừa nói chuyện với tôi, vậy mà sau đó lại chết trên tay tôi. Cái gọi là giết người thật ra rất đơn giản, một nhát dao vào tim, một phát súng vào đầu, hay đơn giản là một cái bẻ tay là tôi đã hoàn thành nhiệm vụ. Tôi không còn sợ hãi nó như lần đầu tiên, không còn ghê tởm nó khi bị máu của chính bạn thân mình bắn vào miệng. Tôi tự nhủ với bản thân là sẽ quen, và...đã quen thật. Chỉ là, tôi, thực sự...thực sự rất ghét giết người. Trong những năm tháng đó, thứ duy nhất có thể an ủi tôi là con người ấy. Anh cho tôi một chút ấm áp, một chút hân hoan. Nhưng tôi biết con người đó hoàn toàn không thuộc về thế giới của tôi, cũng không thuộc về Thế giới này. Bởi vì, anh quá hoàn hảo, hoàn hảo đến nỗi mà tôi đã từng nghĩ đó là thiên sứ ông trời phái xuống để đền bù cho tôi. Tôi lúc đó đã rất nghi ngờ thân phận của anh, nhưng lại chưa từng nghi ngờ mục đích anh tiếp cận tôi. Sau này khi nghĩ lại tôi vẫn thấy mình lúc đấy vẫn thật ngây thơ. Nếu cuộc đời tôi là một màu đen tối , thì anh chính là một khúc nhạc thổi qua. Tuy không thể nắm bắt được ở đâu nhưng lại làm cho tôi thư thản hơn, không còn sợ hãi bóng đêm xung quanh. Lần đầu tiên giết người, anh đến bên tôi, cầm khăn lau vết máu trên tay, trên mặt tôi, nhẹ nhàng nói gì đó với tôi mà tôi không còn nhớ rõ nữa. Sau này khi tôi hỏi lại anh cũng không nói cho tôi. Khi luyện tập bị thương cũng là anh băng bó cho tôi. Tôi không biết thân phận của anh, cũng không ai biết anh là ai, hoặc là họ cố tình không muốn cho tôi biết. Nhưng điều đó đối với tôi cũng không quan trọng, tôi nghĩ thực ra anh là ai cũng không quan trọng, quan trọng là anh là của tôi, duy nhất mình tôi. Cho đến một ngày, khi anh thay tôi nhận viên đạn, rồi anh rời bỏ tôi, tôi lại thực sự mong rằng chưa từng biết anh. Tôi đã không đau, không khóc, nhưng lại hận anh. Bởi vì, anh từng nói : \" Có yêu mới có hận.\" Tôi yêu anh nên tôi mới hận anh. Hận anh bỏ lại tôi, hận anh cướp đi cái chết của tôi. Nhiều năm sau, khi từ bỏ được cái nghề đó, tôi quyết định hoàn thành mục đích sống của mình, đó là trả thù. Nhưng rồi tôi lại phát hiện ra, cái gọi là trả thù đấy thật ra rất đáng buồn cười. Bởi vì người cần trả thù lại không phải tôi, đương nhiên là mục đích sống khi đó của tôi cũng thật đáng buồn cười. Người ta nói trèo cao thì ngã đau, còn tôi thì lại cứng đầu quá mà đáng ghét. Phải rồi, nghĩ lại lúc đấy tôi cũng thấy mình thật đáng ghét, thật giống với mấy nhân vật phản diện mà người ta vẫn nói. Thực ra, tôi thấy, tôi so với Thư Nhã đấy còn giống nhân vật ác hơn. Hai mươi mấy năm sống trên đời, lần đầu tiên tôi thấy nghi ngờ mục đích mà ông trời cho tôi sinh ra, rốt cuộc thì tôi đóng vai gì trong bộ phim \"Số mệnh\" này đây. Người ta cũng nói: \"sống đơn giản cho đời thanh thản\" , tôi thấy thật ra như vậy cũng rất tốt. Trên đời, có mấy ai có thể sống đơn giản được cơ chứ. Tôi đã sống một phần ba đời người trên máu của người khác, cho nên tôi quyết định, nhưng năm tháng còn lại sẽ dùng chính máu của mình để trả lại cho toàn Thế giới này. Con đường này cũng rất dài, tôi còn đang đau đầu không biết nên bắt đầu từ đâu thì người kia lại đến. Cái gọi là oan gia ngõ hẹp cũng rất chính xác. Cho nên, tôi lại quyết định, bắt đầu từ anh ta đi...

Vương Bài

tinybook tinybook
Vương Bài
Tóm tắt nội dung truyện Thiếu niên thản nhiên nói: - Tám cái mạng người, tôi tính ra thì làm được gì? Dẫu sao tôi cũng không phải thầy tướng số giang hồ, tôi chỉ có thể nhìn thấy tương lai của ông mà thôi.

- Ồ? Giám đốc Vương cười hỏi: - Vậy tương lai của tôi ở đâu?

- Nhà tù. Thiếu niên mở mắt nhìn Giám đốc Vương, rồi lại nhắm mắt lại.

Giám đốc Vương vỗ bàn quát to: - Nói nhăng nói cuội cái gì đó?

- Trốn không thoát đâu, hãy đi tự thú đi. Thiếu niên nói: - Nhưng sau này ra tù, ông sẽ không lo chuyện áo cơm, lại có vinh hoa phú quý.

Giám đốc Vương nhìn thiếu niên một lúc, rồi vẫy tay khiến lái xe và thư ký tới gần ông ta. Giám đốc Vương nói: - Vậy phiền cậu xem giùm tôi hai người này có phải cũng vào tù?

***

Truyện huyền huyễn - Vương Bài nói về lừa gạt, bản chất của nó không phải là xấu, chủ yếu là được dùng vào mục đích nào.

Thám tử tư và cảnh sát đều là người điều tra, nhưng cách điều tra, khía cạnh điều tra lại đôi khi hoàn toàn khác nhau.

Khi 1 tên nhóc lừa đảo trở thành thám tử tư, tất cả đều thay đổi, bởi vì chân tướng ko chỉ có 1 nữa. Điều quan trọng là không phải chân tướng là cái gì, mà bạn cần chân tướng nào.

Mời các bạn xem 1 tay lừa đảo trở thành thám tử tư như thế nào nhé, truyện hứa hẹn sẽ không làm bạn thất vọng.

Sửu Nữ Đào Hoa

tinybook tinybook
Sửu Nữ Đào Hoa
Tóm tắt nội dung truyện Nàng - Trần Hoàng Nhi,là một mỹ nữ vạn người mê,đại tiểu thư gia tộc họ Trần một gia tộc lớn ở kinh thành,tuy vậy nhưng cô sống trong cảnh chẳng mấy hạnh phúc,lí do thì tự tìm hiểu nha...(Ta lười lắm nên mấy má mì tự tìm hiểu)

Sửu Nữ Đào Hoa còn nói đến cô-Trần Hoàng Nhi (...) giờ đây mang trên mình danh sửu nữ nhưng cô liệu có chịu không,tất nhiên là không nên một truyền kì về nữ tử bắt đầu từ đây,nàng thông minh,xinh đẹp (sau này chữa bệnh nha) nàng hấp dẫn ánh mắt đấng nam nhi,họ cam tâm tình nguyện theo nàng và họ là những ai? Câu trả lời sẽ có khi bạn đọc truyện...

(Tuỳ theo trường hợp mình đổi xưng hô nha,nhưng mình không báo trước đâu, dù sao truyện cũng đầy hứa hẹn và mang nội dung xuyên không, ai thích thì mình biết ơn lắm ý)

Ngư Trường Hoàng Kim

tinybook tinybook
Ngư Trường Hoàng Kim
Truyện hay Ngư Trường Hoàng Kim là một trong những tựa truyện đô thị online hay của tác giả Toàn Kim Chúc Đạn Xác. Lấy bối cảnh yêu trời xanh, yêu cây xanh, càng yêu gợn sóng mênh mông của biển cả.

Cá nước ngọt, cá nước mặn, tôm hùm, cua biển, thế giới của ăn hàng sao có thể thiếu đi hải sản?

Ca nô, du thuyền, tàu Boston Whaler, còn có tàu du lịch, kỳ thật du thuyền xa hoa mới thật là vương đạo, đỉnh cao quyền lực.

Trong nhà nuôi gấu nâu, gấu trắng cùng gấu mèo Mỹ, ngư trường còn có cá heo, cá voi trắng cùng rái cá biển, chồn chân đen, hải cẩu Greenland, ngư trường của ta cần có đều có!

Không có việc gì dùng du thuyền đi câu cá, kêu gọi bạn bè đi vớt ngọc trai.

Lái du thuyền đi dạo biển lớn, bảo tàng từ thuyền đắm do ta tới vớt.

Chào mọi người, ta là Tần Thì Âu, ta ghi lại bút ký về truyện hot cuộc sống nhàn nhã tại ngư trường Canada.

Siêu Cấp Máy Tính

tinybook tinybook
Siêu Cấp Máy Tính
Bạn đang đọc truyện Siêu Cấp Máy Tính của tác giả Phong Cuồng Băng Bào Hao trên trang tinybook.net.Trần Húc đánh mất latop, vì thế hắn phải nghĩ biện pháp.Hắn lấy một tờ giấy tốt, dùng mực tàu không phai viết lên tờ giấy:“Gửi con cháu của ta. Ta là Trần Húc - tổ tiên của các ngươi. Hiện tại theo giờ Bắc Kinh là 12 giờ 07 phút ngày 01 tháng 09 năm 2006, hôm nay, ta - tổ tiên của các ngươi - gặp chuyện bi thảm nhất trong đời: ngay ngày đầu tiên khai giảng đại học, ta bị trộm mất cái laptop trị giá 8.000 tệ. Nếu ngươi là con cháu của ta, vậy hãy giúp ta làm chút chuyện đi.Nếu ở thời đại của các ngươi đã xuất hiện ‘Máy Thời gian’ trong truyền thuyết, vậy thì gởi cho ta một cái laptop nhá. Địa chỉ: khu 14, phòng 207, đại học Tổng Hợp tỉnh XX “.Một phút sau, một cái máy tính tương lai từ trên trời giáng xuống...Trong truyện nói về cuộc sống trong trường đại học, có các cô gái xinh đẹp, có các kỷ niệm khó quên, làm chúng ta phải nhớ đến thời hoàng kim trong cuộc đời mình – thời sinh viên.

Nếu Tớ Có Thể

tinybook tinybook
Nếu Tớ Có Thể
Truyện: Nếu Tớ Có Thể

Tác giả Phương\'g Yêu\'u

Thể loại: đô thị, ngôn tình sủng

Nội dung truyện: Gặp nhau một cách bất ngờ. Biết là không thể nhưng tại sao vẫn cố yêu.

Tình Yêu--->Đó là điều không thể.

Làm bạn--->lại càng không được.

Yêu nhau càng nhiều, xa nhau càng đau.

Nơi đâu mới chấp nhận cho họ ở bên nhau.

\" Nếu tớ có thể.... Kiếp sau chúng ta sẽ vẫn ở bên nhau. Được chứ\"

Sinh Tồn Ký

tinybook tinybook
Sinh Tồn Ký
Bạn đang đọc truyện Sinh Tồn Ký. Đây là một trong những thể loại truyện đô thị hay của tác giả codon22. Một đại dịch lan tràn với tốc độ chóng mặt... Một kỷ nguyên đen tối đang dần bao trùm thế giới..

Chàng trai Trần Phi may mắn nhận được hệ thống, tung hoành mạt thế võng du...

Mời các bạn cùng đón đọc truyện và ủng hộ nhé!

Hư Vô

tinybook tinybook
Hư Vô
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Hư Vô của tác giả Si Tâm Vọng Tưởng là truyện đô thị với nhân vật chính là một kẻ đã trải qua tất cả các thời đại của Trái Đất, vì một lý do nào đó hắn lại sống lại trong những cơ thể vừa mới chết, và khoảng thời gian để sống lại lần tiếp theo khi cơ thể cũ chết đi cách nhau 100 năm.

Trước khi con người xuất hiện thì hắn sống trong cơ thể động vật như côn trùng, động vật tiền sử, các loại bò sát khổng lồ mà hắn thích nhất là hình dáng khủng long bạo chúa… đến khi tình cờ chuyển qua cơ thể một con khỉ nhưng không ngờ hắn lại thích luôn việc sống trong cơ thể con khỉ vì hành động được linh hoạt hơn những cơ thể thú khác mà hắn sống lại trước đó và từ đó hắn trải qua các thời kỳ biến đổi từ khỉ thành người. (tự chọn loài được).

Tận mắt thấy sự phát triển chóng mặt từ khi con người khám phá ra lửa, từ công cụ thô sơ đến những vũ khí chiến đấu, những tác phẩm nghệ thuật của các nghệ thuật gia,... nhưng điều hắn thích nhất ở con người đó là chế biến thức ăn, đặc biệt là các món ngon.

Đây hứa hẹn là tựa truyện mới mang lại nhiều cung bậc cảm xúc cho độc giả.

Lão Bà Ba Mươi Hai Tuổi Trùng Sinh

tinybook tinybook
Lão Bà Ba Mươi Hai Tuổi Trùng Sinh
Truyện đô thị nói về ba mươi hai tuổi Văn Đình Tâm trùng sinh trở lại năm mười tám tuổi, ngày đầu tiên, liền gặp được trượng phu kiếp trước của cô -- Nam Thế Dương.

Lúc ấy, anh mười tám tuổi, cô nhưng là lão bà ba mươi hai tuổi ẩn giấu trong thân thể mười tám tuổi.

Nữ cường, tinh anh,. . .

Nữ nhân như vậy, không nghĩ tới vẫn phù hợp khẩu vị của anh như xưa.

----

Nam Thế Dương lần đầu tiên gặp phải Văn Đình Tâm, đã cảm thấy cô có vấn đề. . .

Cô đối với anh hiểu tận gốc rễ, chính mình lại ngay cả tên cũng không muốn nói, chỉ nói, \"Anh sẽ biết tôi.\"

Sau chờ anh tra ra, cô lại nói, \"Anh nên nghe tôi.\"

Quen nhau rất lâu, cô đều lấy giọng trưởng bối nói, \"Tiểu tử, anh không nghe tôi, sẽ thua thiệt!

Mãi cho đến kết hôn, cô mới nói ra, \"Anh, còn trẻ như vậy, cưới tôi là một bác gái hơn ba mươi tuổi, sẽ không cảm thấy ủy khuất chứ?\"

Nhưng là, Nam Thế Dương cầm lấy thẻ căn cước của cô, nhìn chằm chằm được giấy hộ khẩu tâm tình đều muốn xuyên. . .

Vì cái gì bản thân cô đã ba mươi hai? Rõ ràng, chỉ có mười tám tuổi nha? ! Mời bạn đọc cùng tiếp tục theo dõi truyện ngôn tình sắc mang tên Lão Bà Ba Mươi Hai Tuổi Trùng Sinh của tác giả Viên Hô Tiểu Nhục Bao.

Quan Sách

tinybook tinybook
Quan Sách
Bạn đang đọc truyện Quan Sách của tác giả Tịch Mịch Độc Nam Hoa trên trang tinybook.net. Đường làm quan mêng mông, làm sao mới có thể trổ hết tài năng? Cùng xem trí tuệ của Trần Kinh trong giới quan trường...    Trần Kinh, thanh niên nghệ sĩ, công chức sinh viên sớm nhất, không có gia cảnh, không có hậu trường!    Bí quyết hắn từng bước thăng quan từ đâu?    Cuộc đời của hắn vì sao đặc sắc như vậy?Mời xem tác phẩm, cùng nghiền ngẫm, ...Truyện thuộc thể loại quan trường, với những mưu mô, thủ đoạn, đấu trí vô cùng hấp dẫn, mỗi một bước đi của Trần Kinh sẽ cho thấy sự tính toán cẩn thận và trí thông minh tài hoa của nhân vật.

110M/s

tinybook tinybook
110M/s
Bạn đang đọc truyện 110m/s của tác giả Người Qua Đường A trên trang tinybook.net. Tốc độ 110m/s tương đương 400km/h, là giới hạn cao nhất hiện nay ở các đường đua F1.Câu chuyện là sự gặp gỡ tình cờ của hai người dường như sống ở hai thế giới khác nhau. Một người đàn ông đang lái xe trên đường, còn cô gái thì đột nhiên lao vào đầu xe của anh ta. Chuyện gì sẽ phát sinh giữa họ đây khi phía sau là hàng chục tên xã hội đen mang súng bắn ầm ầm về chiếc xe tội nghiệp.Chuyện diễn tiến nhanh như một bộ phim hành động. Nghẹt thở với những pha đua xe, đạn bắn vùn vụt sát rạt bên người, âm mưu và kẻ xấu luôn lẩn quẩn xung quanh, cháy nổ có thể xảy ra bất cứ lúc nào ... Và trên hết là một chút lãng mạn trong những tình huống khó ngờ nhất.

Đô Thị Tu Chân

tinybook tinybook
Đô Thị Tu Chân
Bạn đang đọc truyện Đô Thị Tu Chân của tác giả Vô Danh trên trang tinybook.net. Nếu như có 1 ngày nào đó, 1 vận may chó chết đập thẳng vào đầu bạn , sẽ như thế nào nhỉ ?Kết quả chắc sẽ là , giống như những nhân vật chính trong những cuốn tiểu thuyết rẻ tiền , toả ra khí chất bá vương , sau đó giang sơn và mỹ nhân đều nằm gọn trong tay bạn phải không ……

Tiểu Thụ Rau Câu Nhà Tôi

tinybook tinybook
Tiểu Thụ Rau Câu Nhà Tôi
Truyện online hay Tiểu Thụ Rau Câu Nhà Tôi của tác giả Bât năng phát nha đích chủng tử, câu chuyện ngôn tình hiện đại kể về nam chính là Trần Tiền, nam, 25 tuổi, độc thân, một nhân viên văn phòng bình thường.

Trong thành phố đô thị bận rộn này, cuộc sống cũng như tiền lương và vẻ ngoài của tôi đều bình thường như nhau, nhưng vào cái đêm khuya vắng trong vườn hoa khu chung cư ấy, truyện về cuộc đời của tôi đã hoàn toàn rẽ sang một hướng khác.

“Không được nhúc nhích! Ăn cướp đây!”

Nương theo một tiếng kêu run rẩy nho nhỏ, nó xuất hiện trước mặt tôi.

Một con dao rọc giấy xì cùn chĩa vào ngực tôi. Thứ đang cầm dao là một cái xúc tu phát quang nho nhỏ.

Tôi không bị cận thị, thị lực rất tốt sau khi mổ laser, đèn đường ở khu chung cư rất sáng —— đương nhiên, cho dù đèn đường không sáng thì tôi vẫn có thể nhìn thấy nó rõ mồn một......

Tìm Em

tinybook tinybook
Tìm Em
Bạn đang theo dõi một tác phẩm truyện teen hay của tác giả Tử Yên- Tìm Em. Truyện thuộc thể loại đô thị hay kể về câu chuyện tình yêu ngang trái của Hoàng Tử và Đế Vương Quỷ.Nước mắt Hoàng tử chảy nhiều hơn, thì Đế Vương Quỷ lại nghiến chặt đôi mắt và ôm cậu chặt hơn.

- Hãy hứa với em đi Sian, em có chết đi thì anh phải sống thật hạnh phúc và xin anh một điều...- Tựa vào lòng ngực người mình yêu những phút cuối cùng, Ed cảm nhận hơi ấm từ cơ thể Sian. Lần cuối

Đồng hồ lớn điểm 12h đêm, bây giờ là thời khắc Hoàng tử ngã quỵ trong tay người yêu mình.

- Ed!! Còn nhiều thứ em muốn thực hiện với anh vậy tại sao lại như thế hả? Em nói dối đúng không?- Vị Quỷ Vương la lớn.

Mí mắt Ed khẽ động mạnh: Không, em không nói dối. Em rất muốn làm mọi thứ bên cạnh anh, chỉ là định mệnh không cho phép em thôi!- Cậu nhoẻ miệng cười, nụ cười thật nhạt nhoà: Mà lời hứa đó, anh sẽ làm đúng không. Sẽ sống tốt, sẽ MÃI MÃI KHÔNG QUÊN EM?

Để biết kết quả của mối tình lắm đắng cay này, mời các bạn cùng tinybook.net nhé!

Đô Thị Long Tôn

tinybook tinybook
Đô Thị Long Tôn
Bạn đang đọc truyện Đô Thị Long Tôn của tác giả Lục Đạo trên trang tinybook.net. Tiết trời giữa trưa hè, thành phố Tây An vô cùng nóng nực, mà hôm nay theo ghi nhận của Cục dự báo thời tiết là nhiệt độ đã vượt qua kỷ lục từ trước tới giờ tại Tây An. Nhiệt Độ đã lên tới 40 độ C, nhiều cư dân trong thành phố không chịu được cái oi bức của thời tiết đều đi ra Quảng Trường Đại Đường Thịnh Thế để hóng mát.

Hàn Ngu Chi Thiên Vương

tinybook tinybook
Hàn Ngu Chi Thiên Vương
Tóm tắt nội dung truyện Hàn Ngu Chi Thiên Vương – Siêu sao giải trí Hàn Quốc là câu chuyện đô thị hay nhất xoay quanh cuộc đời Kim Sung-won, một ca sĩ khi mới vào nghề từng được ca ngợi có “chất giọng hoàng kim”, nhưng vì nhiều nguyên nhân bị chính công ty mình chôn vùi, sau hai năm nhập ngũ, Kim Sung-won trở về, từng bước trở thành ngôi sao chói lọi nhất của làng giải trí Hàn Quốc.

Truyện online không trùng sinh, không dị năng, tác giả cũng không cố gồng mình tỏ ra thâm thúy gai góc như Ác Ma Chiếm Hữu, đi sâu khai thác góc khuất hay bí ẩn giới giải trí đầy thị phi mà chính người trong cuộc chưa chắc nói được rõ ràng, với gam màu sáng ngòi bút tác giả viết lên cuộc sống chân thực mà đầy sức cảm nhiễm, tình bạn tình yêu nhẹ nhàng vẫn gây xúc động, đi sâu vào lòng người, cũng như giúp độc giả hiểu biết hơn về đất nước, con người Hàn Quốc. Toàn chuyện mang chút YY nhẹ nhàng, thỏa mãn mộng tưởng của các nam đồng bào mà không rơi vào thô tục, cực kỳ hiếm có.

Cảm nhận cá nhân Hàn Ngu Chi Thiên Vương là dòng nước tươi mát chảy vào vùng đất thể loại đô thị khô cằn đang đi vào lối mòn nhàm chán, như lời độc giả 7sin khi giới thiệu chuyện này cho mình, đó là “yêu lại từ đầu”, mình vốn có thành kiến với Kpop cùng phải thừa nhận đánh giá này ngắn gọn mà chính xác.

Hãy cùng “yêu lại từ đầu” với Kim Sung-won.

Quan Tiên

tinybook tinybook
Quan Tiên
Bạn đang đọc truyện Quan Tiên của tác giả Trần Phong Tiếu trên trang tinybook.net. Đây là một bộ truyện đô thị hài hước. Bộ truyện kể về một vị La Thiên thượng tiên, do thiếu tình thương nên bị quần tiên vây công lưu lạc hạ giới. Rút kinh nghiệm thương đau, lần này hắn quyết định lăn lộn chốn quan trường để rèn luyện tình thương của mình, hay nói một cách khác, là để nâng cao chỉ số cảm xúc (Emotion Quotient – EQ).

Cách tu luyện của hắn cũng khá kì quái, tu luyện tình thương bạn bè, tình thương cha mẹ, tình thương....tình yêu, tình thương ….để làm tăng chỉ số EQ. Có khi thì quá thống khoái, có khi thì quá phá hoại. Trong cơ thể còn chút tiên khí có thể miễn cưỡng dùng được, có thể xử lý được một số tai họa vô cớ xảy ra. Cứ quái dị như thế, đấu đá lung tung như thế, hắn xông pha trong chốn quan trường lắm khuôn phép.Đọc bộ truyện các bạn sẽ gặp lại thế hệ nhất quỷ nhì ma, thứ ba..... học trò, qua tuyệt chiêu ....quay cóp của.... thần tiên.

Các bạn sẽ đỏ mắt vì những.....bộ ngực to lớn phập phồng Các bạn sẽ nhức đầu vì chốn quan trường đầy gian trá Khác với Sĩ Đồ Phong Lưu, nhân vật chính của Quan Tiên là một kẻ không hề có hậu phương lớn, không hề có người thân làm quan chức to của chính phủ để dẫn dắt, định hướng từ khi còn đi học hay trên bước đường chính trị sau này.

Trần Thái Trung, nhân vật chính của Quan Tiên chỉ là một con nhà nghèo khổ, đỗ đại học nhưng lại không đi học mà bắt đầu con đường chính trị của mình từ một chức vụ Phó trưởng thôn nhỏ bé, không một ai dẫn lối, đưa đường, tự mình vươn lên trong cuộc sống đầy những gian khó, lọc lừa, đấu tranh, va chạm... Điểm khác biệt và cũng là điểm nhấn lớn trong truyện chính là nét hài hước sẽ giúp chúng ta thư giãn hơn dù đang theo dõi chốn quan trường đầy những mưu toan, lọc lừa...
tinybook Kho Sách








Chat