Dụ Dỗ Mã Văn Tài Chương 17 Ta Bị Đả Kích

Dụ Dỗ Mã Văn Tài
Tác giả: Ngũ Nguyệt
Thể loại: Ngôn Tình
Nguồn: Sưu tầm; Editor: Dạ Hàn Nguyệt
Số chương: 56
Lượt xem: 4667
Tóm tắt nội dung:
Ta Bị Đả Kích Chương 17
Tổng số chương: 56
1 - 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
Mở ĐầuChương 1 17/04/2017
2
Xem
Đào Hôn Chương 2 17/04/2017
3
Xem
1.2: Đào Hôn (Tt)Chương 3 17/04/2017
4
Xem
2.1: Chạm MặtChương 4 17/04/2017
5
Xem
2.2: Chạm Mặt (Tt)Chương 5 17/04/2017
6
Xem
3.1: Phan AnChương 6 17/04/2017
7
Xem
3.2: Phan An (Tt)Chương 7 17/04/2017
8
Xem
4.1: Chiến Dịch Đầu TiênChương 8 17/04/2017
9
Xem
4.2: Chiến Dịch Đầu Tiên (Tt)Chương 9 17/04/2017
10
Xem
Trộm Đề ThiChương 10 17/04/2017
11
Xem
5.2: Trộm Đề Thi (Tt)Chương 11 17/04/2017
12
Xem
6.1: Hồ Ly Thường Lui TớiChương 12 17/04/2017
13
Xem
6.2: Hồ Ly Thường Lui Tới (Tt)Chương 13 17/04/2017
14
Xem
Tiểu Người HầuChương 14 17/04/2017
15
Xem
Tìm Kiếm HoaChương 15 17/04/2017
16
Xem
Hái Hoa QuỳnhChương 16 17/04/2017
17
Xem
Ta Bị Đả KíchChương 17 17/04/2017
Một hơi kẹt ở cổ họng, trong phút chốc trong đầu ta trống rỗng, đừng nói là kêu sợ hãi, ngay cả phản ứng cũng trì độn. Chỉ có thể trừng mắt nhìn Lương Sơn Bá bị ta kéo đi lên, sau đó chính bản thân ta bay ra bên ngoài…..

Hết thảy tựa như động tác chậm, một đôi tay ở thời điểm cuối cùng ôm thắt lưng của ta, bởi vì nguyên do trọng lực kéo xuống, chợt trượt đến bả vai, ta chỉ cảm giác được thân mình giống như nhẹ nhàng rung động, đó là chỗ vai nghe thấy cùm cụp một tiếng, tiếp theo một trận đau nhức.

Đau đớn làm ta có một chút phản ứng trở lại, cắn răng nương theo ánh trăng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Mã Văn Tài nửa người treo ở ngoài sơn cốc, ngón tay gắt gao nắm chặt ta không buông, gương mặt hồ ly thoáng trắng bệch không còn ý cười nữa, thanh âm có nửa phần tức giận quát ta: “Nắm chặt tay ta!”.

Vai bên trái bây giờ rất đau, ta căn bản không có biện pháp dùng sức, chỉ có thể cố hết sức đưa lên tay phải…..

Nhưng mà thân mình nhoáng lên một cái, tay Mã Văn Tài liền theo quần áo của ta trượt xuống!

“Bả vai của ta….. Giống như bị trật khớp, rất đau, không có cách nào dùng sức…..” Tiếng tim đập giống như nổi trống thùng thùng không ngừng, ta cảm giác được thắt lưng đều bị đá vụn cắt qua, lại là cảm giác xé rách da thịt, nhưng mà rõ ràng cảm giác được Mã Văn Tài cũng là gian nan mới giữ được ta, cho nên cũng không dám lộn xộn nữa.

“Ngươi đừng động….. Chờ ta….. Kéo ngươi đi lên…..” Mã Văn Tài có chút thở gấp, động tác hồi nãy cũng kéo đến gân cốt của hắn, giữa trán hắn thấm ra một tầng mồ hôi, có thể cảm giác được cánh tay đang nắm tay của ta có chút run run, nhưng mà bàn tay ấy nắm chặt đến nỗi có thể bóp nát xương cốt của ta.

“Văn tài! Ta cũng hỗ trợ!” Người ở bên trên phỏng chừng cũng bị tình hình hồi nãy làm hoảng, Lương Sơn Bá là người phản ứng trước hết, lập tức bổ nhào vào cạnh sơn cốc vươn tay hỗ trợ kéo ta.

Chỉ dựa vào sức của hai người muốn kéo thể trọng một người sống, cho bọn họ, cho ta, đều không phải một chuyện dễ dàng, đến khi cuối cùng lôi được ta hoàn toàn ra khỏi khe hẹp kia, hai người đều suy sụp ngã xuống đất thở mạnh hồng hộc.

Bả vai của ta đã muốn sưng lên rõ ràng, là một loại cảm giác đau đớn xương cốt xé rách, còn có chỗ thắt lưng kia một mảnh đều là đau nhói, ta chỉ cảm thấy chính mình đau hai tay run lên trong đầu một trận trắng bệch, cả người chỉ có thể không ngừng bắt đầu run lên, nhưng mà lại phải gắt gao cắn chặt răng không cho chính mình hô đau.

Chúc Anh Đài trước tiên hướng lại đây, thấy bộ dáng ta cả người phát run cũng không dám tùy tiện chạm vào ta, thần sắc lo lắng toàn viết ở trên mặt, có chút sốt ruột hỏi: “Không có việc gì chứ? Vừa rồi thật sự là làm ta sợ muốn chết!”.

Ta thật sâu hút mấy hơi thở, mới miễn cưỡng có thể ra tiếng đáp: “Không sao..... Không có việc gì…..”.

Lại Phan An ba người cũng rất là thân thiết đều ngồi xổm bên cạnh ta hỏi han, cuối cùng Lại Phan An thấy ta luôn luôn run rẩy, liền vươn tay muốn đỡ ta dậy.

Lúc này, một tiếng nói nhẹ nhàng vang lên.

“Ngươi đừng loạn chạm vào hắn! Xương bả vai của hắn bị trật rồi!”.

Rồi sau đó, tay phải không có bị thương bị nắm lên, đặt ở trên cổ người đó, rồi sau đó thân mình liền lập tức bị ôm lấy. Lúc này đau nhức đã có chút mơ hồ, chỉ cảm thấy ở trong đau đớn tựa vào trong lòng một người có một loại hương hoa lan ẩn ẩn nhàn nhạt. Ánh trăng lờ mờ, xuyên qua rừng trúc, lúc sáng lúc tối.

Không biết như thế nào, giữa ý thức mơ hồ, chỉ cảm thấy chính mình đau cực kỳ, không hiểu sao cảm thấy thực ủy khuất.

Thực ủy khuất thực ủy khuất.

Vì sao, vì sao ta muốn ngàn dặm xa xôi đi đến địa phương quỷ quái này.

Vì sao không cho ta ở Lạc Dương thanh thản vui vẻ làm người rảnh rỗi phú quý. Ta không nghĩ trêu chọc ai, một đường mãnh liệt bá đạo cũng là vì không cho đám vương tôn công tử này thích mình.

Ta sai lầm rồi sao?

Vì sao?

Vì sao? Vì sao Tư Mã Kỳ ngươi muốn thích ta?

Vì sao chết tiệt ta giống như cũng có chút thích ngươi?

Vì sao vì sao vì sao…..

Rất muốn hỏi vì sao là…..

Vì sao ngươi họ Tư Mã, ta họ Cổ…..

Nếu, chúng ta đều là người bình thường, đầu đường cuối ngõ lớn lên, cả đời như người bình thường thoải mái kia, thật là tốt biết bao?

Thật là….. Thật tốt…..

Ta cắn chặt hàm răng nhẹ nhàng nới lỏng, từ chỗ sâu trong yết hầu nhẹ nhàng tràn ra tia nức nở, cảm giác được người đang ôm ta lập tức dừng lại.

“Nếu đau quá, thùkhóc đi, sẽ đỡ hơn rất nhiều a…..”.

Những lời này giống như cho ta một cái cớ, cổ họng buông lỏng, nhẹ giọng nức nở trong nháy mắt biến thành gào khóc.

Nước mắt giống như đê vỡ không cách nào cản nổi, chỉ cảm thấy bả vai người nọ bị ta khóc ướt một nửa, sau đó lại là một trận gió xuyên qua như lọt vào trong sương mù không thật, cuối cùng, ở một mảnh hỗn độn cảm thấy bản thân bị đặt vào một nơi mềm mại, mùi hoa lan tràn vào mũi, càng cảm thấy không đúng.

Giữa mông lung, chỉ cảm thấy trước mắt có một người, giúp ta lau đi mồ hôi lạnh trên trán, động tác ôn nhu dễ gần, nhưng mà chỉ qua một thời gian, người nọ liền đứng dậy, là muốn đi rồi sao?

Trước khi ý thức mất đi, liền cầm tay người nọ, gắt gao không buông.

Ánh mắt nhắm lại, ngay cả chính mình cũng không biết vì sao, kêu ra một cái tên tới nay đã muốn cố ý quên đi.

“Tư Mã….. Kỳ…..”.

——— —————— —————— ————————

“Đứng lên ăn điểm tâm a!”.

Khi gương mặt hồ ly xuất hiện cùng mặt trời buổi sáng ở trước mắt ta nói một câu.

Ta quả thật bị sét đánh trúng.

Đột nhiên mở to hai mắt, ta có chút rối loạn nhìn khuôn mặt phía trước kia. Ta nháy mắt mấy cái, gương mặt hồ ly kia cũng nháy mắt mấy cái, ta lại nháy mắt mấy cái, hồ ly kia như trước cũng đi theo nháy mắt mấy cái.

Rồi sau đó, ta nói: “Ta sẽ không chịu trách nhiệm”.

Gương mặt hồ ly vui vẻ liền suy sụp, lộ vẻ mặt bi thương: “Sớm đoán được ngươi là phụ bạc tình lang”.

Bả vai lại là một trận đau, nhắc nhở ta tối hôm qua đã mạo hiểm. Ta nhìn cảnh vật xung quanh, nói: “Đây là ổ hồ ly sao?”.

Mã Văn Tài nhẹ nhàng nâng ta dậy, thật cẩn thận không đụng tới bả vai của ta, làm cho ta nghiêng nửa thân mình dựa vào bên mép giường, đáp: “Nha nha, cái gì mà ổ hồ ly, thật là vong ân phụ nghĩa, nghĩ ta đêm qua lúc người nào đó ý đồ muốn làm anh hùng không để ý an nguy phi thân giải cứu, còn không để ý cổ tay bị trật khớp đau đến thần trí hoàn toàn biến mất khóc théti, hơn nửa đêm một đường ôm trở về trị liệu.”

Nói đến đây, ta đột nhiên cúi đầu, vừa nhìn như vậy, khiến ta xanh cả mặt, nửa ngày cảm thấy đầu lưỡi thắt lại phát ra không ra tiếng.

Trong bụng rối lên, đừng khẩn trương đừng khẩn trương. Có thể là ta suy nghĩ nhiều…..

Dùng sức cắn cắn lưỡi, mới đem đầu lưỡi hoạt động được nửa phần, mở miệng lắp bắp nói: “Cát….. Cát Tường đâu?”.

Mã Văn Tài kia lại dùng chiêu bài nụ cười hồ ly lóe sáng chói mắt, nói: “Nàng a? Phỏng chừng là….. Còn đang ngủ!”.

Tốt lắm, lập tức, nửa phần đầu lưỡi còn lại đã cuồn cuộn nổi lên đến đây.

Chỉ nhìn thấy cái mặt hồ ly để sát vào, cười tủm tỉm đánh giá ta một chút.

“Ngươi là không phải muốn hỏi ai giúp ngươi băng bó? Có phải hay không lại muốn hỏi ai giúp ngươi đổi quần áo? Có phải hay không cũng muốn hỏi…..”.

Trước mắt bạch quang lóe lên, ta lớn tiếng át đi giọng hắn: “Ta cái gì cũng không muốn hỏi! Ngươi cái gì đều đừng nói cho ta! Còn nữa….. Ta….. Ta muốn trở về phòng mình! Hôm nay….. Hình như công bố thành tích!”.

Dứt lời liền tỏ ý đồ giãy dụa muốn rời giường, trong đầu vẫn đối chính mình tiến hành tự thôi miên, ta không biết ta không biết ta cái gì cũng không biết…..

Một ngón tay thon dài nhẹ nhàng vươn, sau đó trên vai trái của ta, chọc một cái.

“A! Đau quá! Ngươi làm gì! Muốn ta đau chết sao!” Ta hít sâu một hơi, đau đến mắt phát xanh, chu đôi môi sống chết trừng tên Mã Văn Tài tội ác đầy mình kia.

Chỉ thấy Mã Văn Tài đem cái ngón tay đầy tội ác kia đưa ra giữa ta và hắn, rồi sau đó, nói: “Ngươi xem, đây là cái gì.”

Ta nghiến răng nghiến lợi không thèm đáp.

Hắn lại nói tiếp: “Ngươi hiện tại ngay cả một cây ngón tay đều động không được, còn muốn lộn xộn? Aha ha ~ tiểu Cổ đệ đệ thật là đáng yêu...… Nha, có phải hay không?”.

Nói đệ đệ hai chữ, âm thanh của hắn bỗng nhiên đè thấp, ra vẻ khàn khàn thần bí, một đôi mắt hồ ly còn chớp chớp với ta.

Ta xem cái ngón tay trước mắt kia luôn luôn tại hoảng a hoảng a hoảng ra vẻ đắc ý, trắng nõn chỉ văn nhân mới có, lại mơ hồ có thể thấy một ít vết chai, nhưng vẫn có hình dạng thon dài xinh đẹp tuyệt trần, móng tay xác chắc xinh đẹp, tính ở trong đám nam nhân xem như nhất lưu cực phẩm.

Vì thế, ta càng nhìn càng chặt, càng tiến lại gần.

Cuối cùng…..

“Ca suất” (Vân Vân: ta ko biết lúc cắn phát ra tiếng gì nữa nên để nguyên văn)

Nói đến Nghi Sơn vân lãng phong thanh một ngày nào đó, đi qua phòng Mã Văn Tài mọi người có thể nghe thấy luôn luôn không sợ hãi không hoảng hốt mang theo vẻ mặt vạn năm không thay đổi tươi cười, giống như, rống giận thét to.

Một khắc sau, ta buông răng nanh ra.

Vừa lòng nhìn hai dấu răng sắp xếp đều đặn thật có tính nghệ thuật trải rộng tại cái ngón tay từng trắng noãn không dấu vết kia, gật gật đầu, nói: “Ngươi nói a, bí mật của ta nếu cho người khác biết đến ngươi liền ngũ lôi oanh đỉnh chuyên oanh mặt, còn có, sinh con không P mắt!”

Mã Văn Tài rút ra khăn tay lau lau nước miếng dính trên ngón tay, bất đắc dĩ nhìn ta: “Ngũ lôi oanh đỉnh cũng được thôi, ta khi nào thì nói qua sinh con không P mắt?”.

Ta vươn ngón trỏ tay phải, nói: “Ngươi xem, đây là cái gì…” Ngón tay quơ quơ lắc lắc, “Ta nói tính….. A! Ngươi làm gì, ngươi đang làm gì!”.

“Lấy trì (này) ngân (nhân) chi khiêu (nói), hoàn thử (trị) trì (này) ngân (nhân) chi chống đỡ (thân)!” Mã Văn Tài cắn ngón tay của ta, miệng mơ hồ không rõ trả lời.

“Ngươi này ma quỷ! Ngươi buông ra cho ta! Ngươi là không phải nam nhân!” Ta thân mình bên trái không thể động đậy, tay phải lại bị hắn quản chế, kêu một cái không thấu a.

Đang lúc này, cửa một tiếng đẩy ra.

Bốn con mắt bên ngoài kia, chống lại bốn con mắt ngồi ở trên giường.

Bốn con mắt bên ngoài kia cùng phát ánh sáng trong suốt như ngọc bắn thẳng đến bốn con mắt trên giường, bốn con mắt trên giường có hai con rõ ràng có chút chột dạ nháy mắt, mà mặt khác hai con kia trước sau như một cười như hồ ly trộm được gà.

“Tiểu….. Công tử! Người….. Hai người…..” Cát Tường hai má hồng phấn, ánh mắt ở ta cùng Mã Văn Tài loạn chuyển vòng vòng: “Hai người tối hôm qua cùng nhau ngủ a?”.

Khuôn mặt Phát Tài kia so với Cát Tường càng đỏ hơn vài phần, chính là một lướt một cái kín đáo đánh giá ta, nói thầm câu ta nghe không được, dường như là: “….. Nguyên lai….. Là cái này sao…..”.

Ta rụt mạnh tay lại, lúc này Mã Văn Tài đã hơi thả lỏng hàm răng, ta đem hai ngón tay tùy ý ở trên chăn cọ hai cọ, sau đó không để ý nó bị loang lổ dấu răng, vươn tay chính là đối hai người ở ngoài, nói: “Các ngươi hai cái thu hồi cái loại ánh mắt này cho ta! Cái đó cái gì..… Phát Tài! Ta và công tử của nhà ngươi cái gì cũng chưa phát sinh! Còn nữa, Cát Tường! Ngươi muốn chết sao! Công tử ta tối hôm qua bị thương trở về, ngươi cư nhiên không đến chiếu cố ta bây giờ mới xuất hiện? Ngươi xem xem bây giờ đã đến giờ nào! Nếu ta thật sự có cái gì ngoài ý muốn chết mất, sợ chờ ngươi đến đây liền ngay cả tro cốt mảnh vụn cũng không còn!”.

“Phi phi phi! Công tử! Người đừng nói mấy lời này..… Cát Tường sai lầm rồi, ngày thường tham ngủ quen..... Đêm qua thật sự không biết công tử người bị thương….. Vừa mới là Phát Tài đến kêu em, em mới biết được công tử người ở chỗ này..... Công tử người trăm ngàn đừng nói mấy lời như vừa rồi nữa......” Cát Tường thấy ta thật sự tức giận, bị ta nói như vậy hốc mắt lập tức liền đỏ lên.

Ta thấy nàng như vậy, sửng sốt, giây lát liền hiểu được, cổ nhân đối với chuyện nói chết là kiêng kị thật sự, hơn nữa ta còn nói đến cái gì tro cốt, đối với Cát Tường mà nói, lời này hình như là trọng điểm. Vì thế, liền ho nhẹ một tiếng, nói: “Còn không lại đây đỡ ta trở về phòng!”.

Cát Tường vừa nghe, liền lập tức chạy vào, mới đứng dậy, liền nghe thấy Mã Văn Tài ở bên cạnh vừa rồi vẫn không hé răng nói: “Ta đưa ngươi trở về đi, ngươi như bây giờ, đi lại không tiện”.

“Không cần ngươi đưa…..” Ta theo bản năng chính là đổ một câu trở về. Nhưng mà, Mã Văn Tài lúc này tuy rằng gương mặt vẫn là mang ý cười như thường, thần sắc lại so với ngày thường đứng đắn hơn rất nhiều.

Cổ họng ngạnh ngạnh, liền không hé răng để cho hắn đem ta bế đứng lên.

=== ====== ====== ====== ====== ====== ====== =======

Thật vất vả về tới phòng của mình, Mã Văn Tài cũng không có đặc biệt nói cái gì nữa, chỉ là dặn dò vài câu cho Cát Tường nên chú ý miệng vết thương thì rời đi, trước khi đi còn để lại một lọ thuốc trị thương.

Ta mở nắp cái chai ngửi ngửi, một trận dược hương thấm mũi mà đến, thơm mát rất dễ ngửi.

“Cát Tường, ngươi đi nhìn xem, danh sách cuộc thi đã có chưa”.

Ta đem cái chai kia đặt ở dưới gối đầu, liền nhe răng nhếch miệng lết thân đi châm trà, Cát Tường vừa thấy, vội vàng đem ta đỡ xuống, sau đó châm ly trà phóng tới trong tay ta.

“Hảo, em đi ngay, nhưng mà tiểu thư người trăm ngàn đừng lộn xộn….. Trên lưng kia trầy da rất nhiều..... Cũng không biết có thể hay không để lại sẹo…..”.

Nói đến này, Cát Tường lại là một trận thanh âm hít hít cái mũi.

Ta khoát tay, uống ngụm trà, nói: “Ngươi hít mũi cái gì, chỉ có ngôi sao này nọ mới dựa vào da thịt ăn cơm, huống chi, lưu sẹo lại như thế nào, có lưu sẹo hay không phải là ngươi biết ta biết, còn có ai biết?”.

“Còn có Mã Văn Tài…..”.

Tiếng Cát Tường nho nhỏ nói thầm dừng ở trong tai ta, ta trấn định một hồi, kỳ quái nhìn nàng: “Hắn có biết hay không lại có vấn đề gì? Một thời gian sau mọi người mỗi người đi một ngả, thiên hạ to lớn chỉ sợ rốt cuộc gặp không người”.

Cát Tường nhìn nhìn ta, chu miệng nói: “Tiểu thư, Cát Tường cảm thấy người chịu thiệt”.

Ta miệng đầy trà thiếu chút nữa phun ra ngoài.

“Chịu thiệt? Ôi, không có rồi, ngày hôm qua may mắn là hắn kéo ta một phen, nói cách khác ta liền rơi vào sơn cốc tử…..” Nói tới đây, ta không tự chủ được cúi đầu nhìn nhìn chính mình, giống nhau có thể thấy vai cùng trên lưng này băng bó dễ bảo mảnh vải tử….. Bỗng nhiên trong đầu nóng lên, cái gì chịu thiệt không ăn mệt bí mật không bí mật toàn quăng đến ngoài không gian, bởi vì ta nhớ tới….. Tối hôm qua trên núi….. Mã Văn Tài hắn….. Giống như…… Là cố ý buông tay Lương Sơn Bá ra?

Cảm thấy chấn động mãnh liệt, vỗ đầu, chết tiệt, ta làm sao lại quên chuyện trọng yếu như vậy!
18
Xem
Hồ Ly Này Thật Phúc HắcChương 18 17/04/2017
19
Xem
Nghe TrộmChương 19 17/04/2017
20
Xem
Trường An Ảnh ĐếChương 20 17/04/2017
21 - 4041 - 56

Phượng Vũ Chiến Ca

tinybook tinybook
Phượng Vũ Chiến Ca
Tóm tắt nội dung truyện Phượng Vũ Chiến Ca là truyện ngôn tình sủng kể về nàng - trưởng công chúa kiêu hãnh của Bang Thập, bị quốc gia, bị dân chúng, bị người thân, và bị chính vị hôn phu của mình phản bội. Nàng chạy trốn trong đau khổ và nung nấu trả thù. Trên đường lưu lạc, nàng đã gặp những nam nhân định mệnh của đời mình.

Lôi Nhược Nguyệt: Gần hai mươi năm, hắn đứng che mưa chắn gió cho nàng, để cho nàng không phải nhìn thấy bi ai, đau khổ, chiến tranh, loạn lạc, để nàng mãi là đóa hải đường tươi đẹp nhất của hắn.

“Nàng đi, ta sẽ không giữ, nhưng hãy để ta đi cùng nàng.”

Hắn cần nàng, hắn không cần quốc gia... với hắn dù sao cũng phải ở bên nhau, chẳng màng thế sự nào khác.

Mạc Lăng Tiêu: Chân mệnh thiên tử, cả đời chỉ có một ước nguyện là làm cho dân chúng được sống an bình, no ấm, không màng danh vị, quyền lực. Nhưng khi phải chọn giữa nàng và quốc gia, hắn chỉ có thể lựa chọn một. Cuộc đời hắn là liên tiếp những hối hận và thống khổ.

Nàng không bằng mạng sống của lê dân bách tính, nhưng nàng là cả mạng sống của hắn...

Lưu Tịch: Nam nhân khiến cho người người điên đảo say mê, đẹp hoàn mỹ như lưu ly bảo thạch, không tỳ vết. Trong sáng. Thánh thiện. Lặng lẽ bên nàng. Lặng lẽ yêu nàng. Lặng lẽ bảo vệ cho nàng. Khi thực sự cùng nàng đối mặt với vực thẳm, hắn mỉm cười, dùng mạng mình để đổi lấy mạng nàng. Hắn một mình cô đơn rơi xuống vực sâu thăm thẳm, và vô vọng.

A Mộc Đồ - Nhân trung chi Vương, người mang đôi mắt sói màu xanh sẫm, thăm thẳm như vực biển, không biết yêu, chỉ biết hận thù. Hắn bị chính vẻ quật cường bướng bỉnh của nàng làm cho đau đớn thống khổ. Lặng lẽ theo sau nàng, lặng lẽ chờ đợi nàng, lặng lẽ ôm con đợi nàng quay về, lặng lẽ khóc... Với câu hỏi kia, hắn cũng không trả lời nàng, chỉ ôm lấy nàng và mỉm cười cùng nàng đi tới tận cùng...

Có một lời tiên đoán, cuộc đời nàng sẽ gắn liền với máu huyết và loạn ly, với chiến tướng và sụp đổ. Bao nam nhân thiết huyết trên con đường đi tìm tín ngưỡng cho riêng mình, nguyện vì nàng mà bỏ mạng...

“Chỉ một lời nói của cô nương thôi cũng sẽ khiến thiên hạ lâm vào một hồi tinh phong huyết vũ...”

Thật hay giả?

Giang sơn? Mỹ nhân? Yêu, hận, tình, thù?

Tất cả mọi truyện kết thúc như một bài tráng ca bi thảm.

Điềm Mật Anh Túc

tinybook tinybook
Điềm Mật Anh Túc
Truyện Điềm Mật Anh Túc của Mê Dương được biên tập bởi Phiêu Linh, truyện ngôn tình full xoay quanh Hạ Vũ Thụy chính là đại đường chủ của hắc bang nổi tiếng châu Á.

Là kẻ mỹ mạo phi phàm, am hiểu mọi mưu kế.

Dưới con mắt của kẻ thù hắn là một kẻ không từ thủ đoạn lại vô cùng tàn độc.

Thế nhưng không ai biết rằng hắn lại chịu thua một người.

“Ô… Dượng à… Nhẹ một chút…”

“Ư …Dượng… Không nên sâu như vậy… Aaa….”

Đáng thương cho Hạ đại đường chủ; dù cậu ta thuộc loại người gặp người sợ, quỷ gặp quỷ sầu, sợ cưới; rõ ràng là độc như thuốc phiện, nhưng mùi vị lại rất thơm ngon, nên thường bị cha dượng mình ăn đến không thừa một mẩu.

Có điều, đọc truyện sẽ thấy ai bảo cậu ta là người khởi xướng, hơn nữa còn là cam tâm tình nguyện cho người ta ăn kia chứ!

Tiên Lí Tình Duyên

tinybook tinybook
Tiên Lí Tình Duyên
Bạn đang theo dõi truyện Tiên Lí Tình Duyên - một tuyệt phẩm ngôn tình hiện đại đến từ tác giả Nhược Lam.

Âu Dương Hoành là một người vô cùng lạc quan. Bản thân mình còn chưa biết có sống nổi đến ngày mai hay không nhưng lại \"cố tình\" giúp một kẻ \"vô gia cư\". Câu chuyện tình của tôi bắt đầu từ đây....

Mời bạn thưởng thức truyện hay này cùng tác giả nhé!

Chuyện Tình Vịnh Cedar 4: Tìm Lại Lình Yêu

tinybook tinybook
Chuyện Tình Vịnh Cedar 4: Tìm Lại Lình Yêu
Tác phẩm Chuyện Tình Vịnh Cedar 4: Tìm Lại Lình Yêu của Debbie Macomber xoay quanh trong tâm hồn của mỗi người đều tồn tại một góc khuất, một nơi tăm tối, một chỗ chất chứa những cảm xúc ngôn tình sắc mà họ không muốn thổ lộ, một mặt tính cách khác họ không được thể hiện, một nơi đóng những suy nghĩ mà họ cố gắng không liên tưởng đến... Và góc khuất ấy là nơi cất giấu bí mật, cũng là nơi ẩn chứa những kí ức bí ẩn của quá khứ

Dan Sherman, Bob Beldon và Max Russell đều có chung một bí mật, nhưng ẩn ức của họ khác nhau. Bí mật của họ không đơn thuần là những khát vọng về nhục dục, về những điều không được thỏa mãn, hay những mơ ước đầy tham vọng vẫn chưa được hoàn thành, nó khởi nguồn từ quá khứ mà họ mang theo những thống khổ, những dằn vặt trong tâm trí, mãi không thoát ra được, chỉ có thể tìm cách đè nén nó, giấu kín nó, và tự nhủ rằng lãng quên nó. Nhưng kí ức sẽ không thể nào phai nhạt, nhất là một kí ức như vết nhơ trong tâm hồn họ, sẽ đeo bám họ cả đời

Khi mà hai người Dan và Max đã vì nó mà trả giá, thì liệu lời thổ lộ với người vợ yêu và những an ủi hoà hợp của nàng có giúp Bob thoát khỏi định mệnh bi thảm? Debbie Macomber đã chứng tỏ khả năng biến hoá vô tận bằng ngòi bút tài hoa rất mực khi kết hợp nhuần nhuyễn yêu đương và thù hận, ánh sáng và bóng tối, hành động và tâm tư. Dường như khi hé mở tâm hồn nhân vật như trong dụ quân hoan, ngòi bút ấy cũng âm thầm len vào tâm hồn độc giả, lắng nghe và ghi nhận từng phản ứng cũng như rung cảm của chúng ta.

Giống như về thăm nhà, Debbie Macomber dùng tài năng hiếm có của mình để mang đến cho độc giả một bức tranh toàn cảnh về đời sống của một thành phố. Macomber viết bằng nhận thức đau đến xé lòng khi phải đứng giữa những quyết định và lựa chọn được hình thành trong tình bạn và mối quan hệ gia đình.

Qua những tiếng cười và giọt nước mắt, bà đào sâu các mối quan hệ bằng hiện thực và sự thấu hiểu đáng kinh ngạc trong câu chuyện giàu tình cảm và có nhịp độ nhanh này. Những giọt nước mắt vui mừng sẽ lăn dài trên má khi bạn đọc đến đoạn kết.

“Anh đứng sững người trên lớp cỏ mềm mại, nhìn đăm đăm vào tấm bia nhỏ đánh dấu ngày sinh và ngày mất của con mình. Thật ngạc nhiên khi một chút thông tin trên tấm bia vô cảm lại có thể khiến anh đau đớn đến vậy... Anh chưa bao giờ được nhìn thấy con, cũng chưa từng được ôm ấp hay hôn hít con gái và cười đùa với nó... Anh rất ngạc nhiên vì thấy mình yêu thương cô con gái nhỏ chưa một lần biết mặt này đến vậy. Đọc truyện sẽ rõ đây là cô bé mà anh chưa bao giờ được âu yếm hôn để chúc ngủ ngon hay được ôm và nựng nịu trong tay. Ấy vậy mà trong sâu thẳm trái tim anh, cô bé vẫn là một phần không thể thiếu...”

Có Phải Anh Yêu Em

tinybook tinybook
Có Phải Anh Yêu Em
Có những bóng hình xuất hiện trong cuộc đời chỉ đơn giản để lưu lại những hồi ức, nhưng cũng có người xuất hiện để giúp ta trưởng thành hơn.

Ba chàng trai cùng theo đuổi một cô gái, hẳn có người phải lui bước khỏi con đường tình yêu.

Yêu người không yêu mình, càng cố yêu càng chuốc thêm đau khổ.

Yêu người không nên yêu chỉ khiến cả hai cùng khổ đau.

Còn khi yêu một người yêu mình ta thiết nhưng số phận định đoạt phải xa lìa, thì cuộc đời dường như mãi mãi dừng lại tại khoảnh khắc chia ly ấy...

Nhưng thực tế, cuộc sống vẫn trôi, chỉ có tuổi thanh xuân là vĩnh viễn không bao giờ trở lại.

Có phải anh yêu em là bản tình ca với những nốt lặng, chào tạm biệt một thời áo trắng mộng mơ và đầy xao động.

Tác phẩm được đánh giá là một trong những truyện ngôn tình hay và đặc sắc bởi lối khắc họa tình yêu một cách nhẹ nhàng, khiến người đọc cảm thấy xao xuyến.

Bên cạnh đó, truyện online hay - Nữ Vương Hắc Đạo Ông Xã Chớ Làm Loạn và Tổng Giám Đốc Thô Bạo Của Tôi mang một chuyện tình mạnh mẽ và sâu sắc hơn mà bạn đọc có thể thưởng thức.

Tulip Đen Huyền Bí

tinybook tinybook
Tulip Đen Huyền Bí
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Tulip Đen Huyền Bí của tác giả Kiều Ninh viết về ngôn tình giới quý tộc Luân Đôn ở thế kỉ thứ 19, nên nhân vật chính sẽ xưng Ta - thể hiện sự hống hách kiêu ngạo của người có quyền thế ở thời này.

Nhà chứa, gái.... Là sử dụng cách dịch thuật của các bộ truyện Tây về thời này mình đã đọc của các dịch giả khác. Mỗi sáng sớm mở mắt ra, cô đều cảm thấy vớ vẩn, không chân thực. Chẳng hiểu sao tự nhiên ngay tại thế kỷ 21 ở Hà Lan, cô lại xuyên hơn một trăm năm đến Luân Đôn, lại còn không tự chủ giúp đỡ một gã đàn ông kiêu ngạo kia gây giống và chăm sóc cây uất kim hương.

Điều tất nhiên ngay từ đầu, cô đã rất muốn rời khỏi, bởi vì dù sao đi nữa, cô không thuộc về cái thời không này, cũng không thuộc về nơi này. Nhưng gã đàn ông này là một trong số các quý tộc quyền lực nhất ở Luân Đôn. Đối với hắn mà nói, quyền bình đẳng và sự tự do của cô căn bản không tồn tại. Chỉ cần hắn không gật đầu, cô cũng chỉ có thể ngoan ngoãn ở lại bên cạnh hắn chưa biết ra sao.

Muốn Nói Yêu Ngươi

tinybook tinybook
Muốn Nói Yêu Ngươi
Không còn mô típ trai xinh gái đẹp, kịch bản tình yêu bi lụy, tác phẩm Muốn Nói Yêu Ngươi của tác giả trẻ Lan Tím mở ra một thế giới ngôn tình sắc đầy màu sắc. \'\'Nếu ngươi không nhìn thấy ta sẽ làm đôi mắt của ngươi, dìu ngươi đi khắp cùng trời cuối đất, bất cứ nơi đâu mà ngươi muốn\'\'

\'\'Ta cũng sẽ là giọng nói của ngươi,thay ngươi nói ra những điều ngươi nghĩ trong lòng. Ngươi yên tâm, cho dù cả truyện thế gian này không ai hiểu được ngươi, không ai cần đến ngươi, nhưng xin ngươi hãy nhớ, bên cạnh ngươi, vẫn còn...\'\'

Một kẻ mù và một người câm như Hàn diễm ly hiên, tuy mang khiếm khuyết về cơ thể nhưng chung quy tâm hồn vẫn còn lành lặn. Hai người họ tâm linh tương thông cũng giống như đôi kiêm điệp liền cánh, thiếu mất một, kiêm điệp sẽ chẳng thể bay. Như loài hoa hướng dương luôn luôn hướng về phía mặt trời.

Nhím Con, Em Đừng Sợ!

tinybook tinybook
Nhím Con, Em Đừng Sợ!
Nỗi đau rồi sẽ qua nhưng vết thương lòng thì còn mãi theo thời gian, dù có trải qua 5 năm, 10 năm thì nó vẫn âm ỉ trong tim. Không muốn tổn thương thêm lần nữa, chúng ta sẽ tự bảo vệ mình bằng cách xù lông nhím với mọi thứ, làm như vậy liệu chúng ta cảm thấy an toàn hơn không? hay chỉ còn lại nỗi cô đơn?có cách nào khác không? Đọc truyện Nhím Con, Em đừng Sợ! của tác giả Hoàng Phủ Vũ Nguyệt, thuộc thể loại ngôn tình để biết được câu trả lời. Truyện đã full chương và có thể đọc truyện bằng file prc trên di động.
Cô lãnh đạm với mọi thứ vì vết thương lòng quá sâu khiến cô cơ hồ không còn nghị lực muốn sống.

Đối với mọi chuyện xung quanh, cô làm như không nghe không thấy. Cô như một con nhím xù long lên để bảo vệ chính mình.

Nhưng ai ngờ, hắn đã đem từng chiếc gai nhặt xuống. Đem cô bảo hộ ở trong lòng không cho ai có cơ hội tổn thương đến.

Tất cả mọi chuyện của cô hắn đều xử lý hết. Lúc nào cũng đem tình cảm chân thành của mình sửa ấm, chữa lành trái tim cô.

Cô có thể có hạnh phúc này hay không hay tất cả chỉ là mộng ảo?

Lần đầu tiên gặp cô, anh cảm thấy cô thật lạnh lùng. Hiếm có người phụ nữ nào đứng trước mặt hắn mà không tìm mọi cách câu dẫn, moi tiền từ hắn như cô.

Nhưng từ trong mắt cô, hắn cảm thấy được một sự bi thương vô hạn. Cô như phong bế tình cảm của bản thân để không phải chịu tổn thương thêm một lần nào nữa.

Khi hắn biết được tất cả sự thật thì thề có trời. Hắn rất muốn đem những người bằm thành trăm mảnh nhưng…

Cô mới là người mà hắn quan tâm nhất. Tất cả những vết thương của cô hãy để hắn làm lành vì…cô là người xứng đáng được hạnh phúc.

Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia

tinybook tinybook
Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia
Tóm tắt nội dung truyện Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia là tựa truyện ngôn tình sủng nói về Diệp Tư ở trường học, là một con nhóc tinh quái bướng bỉnh, lúc còn ở nhà cũ của Diệp gia là một cô bé ngoan ngoãn biết nghe lời. nhưng ở trước mặt chú Diệp Mạnh Giác, lại là tiểu ma ốm thích làm nũng.

Ở trong mắt Diệp Mạnh Giác, ngoài Diệp Tư bảo bối ra, không hề có bất cứ người phụ nữ nào khác. Hắn cưng chiều cô yêu cô, bảo vệ cô tất cả những chuyện đều đem cô là trung tâm, vốn tưởng rằng chỉ là vì bù lại sự thiếu hụt bị người nhà bỏ rơi, nhưng giữa lúc bất tri bất giác, đột nhiên phát hiện hết thảy đều đã thay đổi.

Ngoài việc thưởng thức tựa truyện hay thì Hôn Trộm 55 Lần sẽ là tác phẩm tiếp nối cảm xúc bạn đọc, đừng bỏ qua nhé.

Ai Gia, Có Hỉ

tinybook tinybook
Ai Gia, Có Hỉ
Bạn đang đọc truyện Ai gia, có hỉ của tác giả Đạm Anh trên website tinybook.net. Bên ngoài lưu truyền mấy tin tức thật không chịu nổi, nói ai gia đùa giỡn danh tướng đương triều, nhảy bổ vào Ninh đại tướng quân, còn cùng tiểu Hoàng đế kém ai gia tới bốn tuổi làm mấy chuyện không theo luân thường đạo lý. Ai gia thật là oan uổng, ngay cả ngón tay của bọn họ ai gia cũng chưa từng chạm qua, nói gì tới tán tỉnh? Nhưng mà một hôm nào đó đang buông rèm nhiếp chính, ai gia bất hạnh ngã lăn ra đất, truyền Thái y đến chẩn bệnh, lại thông báo có hỉ mạch. (mang thai) Thẩm tướng nói: “Vi thần có tội.” Ninh đại tướng quân nói: “Vi thần cũng có tội.” Hoàng đế sờ sờ cằm, nói: “Trẫm nghĩ, có lẽ trẫm cũng có tội.”

Hồn Của Đá

tinybook tinybook
Hồn Của Đá
Đọc truyện Hồn Của Đá được tác giả Yuki_Nhimsun lấy lối văn truyện teen lãng mạn. Đây là một câu truyện tưởng chừng như khô khan nhưng trong cuộc đời không thể nói trước được điều gì? “Những mảnh vỡ ghép chúng tôi lại với nhau, là hạnh phúc hay đau khổ, là tình yêu hay thù hận, là sống hay là chết? Chỉ khi mất đi những cái đang có, ta mới thấy được chúng có ý nghĩa như thế nào”.

Truyện Hồn của đá xoay quanh các nhân vật chính là Trần Minh Vy: Một cô gái gái không biết mình là ai, một cô gái đi tìm lại quá khứ chỉ bằng những mảnh ghép chắp vá mờ nhạt và một sợi dây chuyền chứa một mảnh đá vỡ bí ẩn.

Hoàng Nguyên Vũ: anh chàng đẹp trai cuốn hút, thông minh, lịch sự và đúng mực nhưng lạnh lùng, có nhiều bí mật nguy hiểm.

Đỗ Uyên Nhi: sở hữu vẻ đẹp như một thiên thần, cô chiếm được hầu như tình cảm của toàn bộ học sinh trong trường, là một cô gái sắc sảo và khó đoán.

Đoàn Trí: người luôn mang những giằng xé của quá khứ, của một tình yêu tuyệt vọng và đau đớn vì tội lỗi.

Để cảm nhận hết những cung bậc của cuộc sống mà tác giả muốn gửi gắm vào truyện hồn của đá, mời mọi người theo dõi và đồng cảm với tác giả Yuki_Nhimsun.

Họa Thủy Từ Đâu Tới

tinybook tinybook
Họa Thủy Từ Đâu Tới
Truyện Họa Thủy Từ Đâu Tới là tác phẩm ngôn tình sắc, xuyên không, sắc của tác giả Tứ Nguyệt. Vì tìm bạn thân, cô không chút do dự kiên quyết đi vào \"Thang máy quỷ\" Cửa thang máy vừa mở ra, là Đại Thảo Nguyên Mông Cổ mênh mông bát ngát.

Ở hậu cung hô phong hoán vũ thật tốt một phen! Truyện nói Vương lão công của cô đối với cô thật đúng là sủng ái có thừa, cũng ở dưới sự \"Yêu hoặc\" của cô mà phế bỏ hậu cung.

Nhưng mà Vương cổ đại vẫn là không đổi được thói hư tật xấu hậu cung 3000 mỹ nữ như trong lãnh đế cuồng thê, Vương lão công của cô lại dám ăn vụng, còn đuổi cô đến trong lãnh cung . . .

Yes Chef!

tinybook tinybook
Yes Chef!
Truyện Yes Chef! của tác giả Thiên Di thuộc thể loại hiện đại, ngôn tình sủng, hài. Truyện được lấy cảm hứng và tư liệu từ công việc ngoài đời của Di, nên sẽ có những chi tiết truyện hot này có thể search google ra, hy vọng các bạn thông cảm.

Anh vốn có một gương mặt lạnh, lại làm trong môi trường áp lực và căng thẳng, người ngoài nhìn vào sẽ cảm thấy anh rất khó gần và khoảng cách tình yêu, nhưng mọi người ai cũng biết đó không phải là sự thật. Anh vẫn như bao con người bình thường khác, vui vẻ và thân thiện, vẫn có nhiều bạn bè và được nhiều người yêu mến. Chỉ không hiểu cô gái đó vì sao từ trước đến sau đều luôn cố bài trừ anh, tránh xa anh càng xa càng tốt, mức độ né tránh lại càng lúc càng tăng. Anh cảm thấy như cô chỉ cho phép mình đến gần cô khi đang làm việc thôi. Vậy cũng được, nếu cô đã muốn vậy, anh chính là lấy công việc để kéo cô lại gần phía mình.

\"Lên xe đi, tôi đưa em về.\"-Anh nhẹ nhàng nói.

\"Chef, như vậy sẽ phiền anh lắm. Anh làm cả ngày vậy chắc chắn cũng đã mệt, em có thể tự đón xe...\"-Cô vội vàng từ chối.

\"Service!\" - Anh gằn giọng.

\"Yes, Chef!\" - Cô không hiểu vì sao đã tan giờ anh vẫn còn ra khẩu lệnh, nhưng theo bản năng, cô tự động trả lời không cần suy nghĩ.

\"Lên xe!\"

...

\"Service!\"

\"Yes, Chef?\"

\"Làm bạn gái tôi đi!\"

Đại Thần Manh Động

tinybook tinybook
Đại Thần Manh Động
Bạn đang đọc truyện Đại thần manh động của tác giả Niếp Kiển Tù Đoàn trên website tinybook.net. Diệp Nhân Sênh nhất định là một sư phụ có lịch sử đau buồn nhất, khi không lại níu kéo đồ đệ hơn cả đỉa. -_-|| Đồ đệ đại nhân rất lãnh đạm, đồ đệ đại nhân rất xấu bụng, đồ đệ đại nhân tuyệt không đáng yêu chút nào cả. Nhưng… [Mật ngữ]: Đồ đệ hứa sẽ bảo vệ người. Hả… cô tuyệt đối sẽ không nghĩ rằng là…tình yêu online! Không biết từ khi nào, đã để ý đến một người. Lúc anh ta online, dù không ở cùng một chỗ, nhưng khi nhìn thấy cái tên kia lóe lên trong danh sách “bạn tốt” thì lòng tràn đầy vui mừng. Một thời gian người ta vắng mặt, cô chẳng thấy hứng thú với thứ gì cả, hết lần này đến lần khác cứ f5 tin tức bạn tốt chờ anh lên mạng. Lúc thì chua xót lúc thì ngọt ngào, chịu đựng trăm mối dày vò. Cho đến một ngày cô mới giật mình, cứ nhăn nhó lề mề như vậy chẳng giống Diệp Nhân Sênh cô chút nào. Nhưng hình như…cô đã thích Lệnh Hồ mất rồi. Được rồi, nếu đã xác nhận rõ tâm ý, vậy thì hãy cố lên nào Sênh bé con! Có thể cuối cùng khi đã thành công, những cô gái như cô sẽ mọc lên như nấm cho xem! Lúc ấy cô đang đứng giữa đấu trường, uy phong lẫm liệt. [Thế Giới] Sênh Sênh Ly Nhân: muốn cướp người đàn ông của chị đây, thì hãy bước qua xác chị đã!

Ngang Qua Thế Giới Của Em

tinybook tinybook
Ngang Qua Thế Giới Của Em
Tóm tắt nội dung truyện Ngang Qua Thế Giới Của Em là truyện ngôn tình hay nhưng thuộc tập truyện ngắn, nằm trong hệ liệt

Truyện kể trước giờ đi ngủ, sau khi được tác giả post trên mạng, lượng người vào đọc vượt qua con số 4 triệu, 1 triệu 500 lượt chia sẻ, mỗi một phút, đều có người thấy được chính bản thân mình trong câu chuyện.

Đến năm 2013 đã trở thành một “cơn bão” làm nên kỳ tích.

Cùng đọc truyện để thưởng thức nhé.

Biết Trước Thiên Ý

tinybook tinybook
Biết Trước Thiên Ý
Bạn đang theo dõi truyện Biết Trước Thiên Ý - một tác phẩm ngôn tình cổ đại đầy lôi cuốn đến từ tác giả Cô Vân Mạn Mạn, một tác giả có tiếng tăm và rất \"mát tay\" trong thể loại này.

Biết trước thiên mệnh cũng chỉ bình thường thôi, nhưng nghịch chuyển thiên mệnh sẽ phải trả một cái giá, bảo bối Du Nhi. Đế biết điều đó ra sao, cùng tinybook.net và cho tác giả biết cảm nhận nhé!

Ảnh Hậu Trọng Sinh

tinybook tinybook
Ảnh Hậu Trọng Sinh
Tác giả Đào Ảnh Xước Xước vừa cho ra mắt siêu phẩm Ảnh Hậu Trọng Sinh, một trong những truyện ngôn tình cổ đại nổi bật hiện nay. Truyện lấy bối cảnh làm một diễn viên không lấy gì làm nổi tiếng hơn 10 năm, Chu Hạ Ninh vừa đạt được vai nữ chính xuất sắc nhất thì phát hiện đạo diễn cực kì không nổi tiếng là chồng mình ngoại tình với ngôi sao ca nhạc hạng thấp nhất.

Cô căm phẫn chuẩn bị ly hôn, mà đêm đó đúng là màu xám đen, chuyến bay của cô gặp tai nạn.

Khi tỉnh lại lần nữa, Chu Hạ Ninh lại trở thành một người mới của làng giải trí chẳng có chút tiếng tăm gì.

Mà kiếp này, trong truyện hay online cô thề rằng nhất định sẽ tạo cho mình một con đường rực rỡ trong giới giải trí này.

Về phần đàn ông thì...

\"Alo, ai đó? Ý anh là muốn bao tôi à?

\"Mỗi ngày đều \'bao\', càng \'bao\' càng khỏe mạnh.\"

Chu Hạ Ninh nghẹn lời, muốn so da mặt dày, cô thua chắc...

Ô Hô! Gian Thần Lộng Quyền

tinybook tinybook
Ô Hô! Gian Thần Lộng Quyền
Với vẻ ngoài hoành tráng, truyện Ô Hô! Gian Thần Lộng Quyền của Cá thích leo cây đưa bạn đọc đến với câu chuyện ngôn tình ngược, nói về làm người đã khó, làm kẻ ác càng khó, làm kẻ ác mà thiên hạ đều biết, người người trong thiên hạ đều phỉ nhổ thì khó lại càng thêm khó, mà từ sau khi trở thành gian thần thì càng quyết chí đời đời kiếp kiếp, tận tụy cẩn thận, thề không thay lòng phát huy để hai chữ ‘ác nhân’ phát sáng rực rỡ......

Áp lực tâm lý màu xám đen thật lớn mà ...... =v=

Đáng tiếc, còn chưa hưởng thụ cuộc sống giàu sang được mấy năm, người cha già thâu tóm Nội các trong vòng mười năm đột nhiên khuất núi, trước khi đi bán muối lại cứ mãi dặn dò, nhất định bắt ta phải kế thừa ‘Y Bát’, phải không ngừng kiên trì phát huy ‘đường lối’ gian thần đến tận cùng, lưu truyền ngàn đời!

...... Được rồi. Đau đớn im lặng quay đầu, muốn làm người tốt cũng không còn cơ hội......

Đời người có thể mong đợi gì đây?

Nhân vật chính có Tên: Vạn Dực. Giới tính...... Nữ. Thuộc loại người: Bất lương.

Đây là bộ truyện hay kể về cuộc đời của một thiếu niên tốt đẹp đầy chí hướng bị thúc ép mà phải sống cuộc đời của một Đại gian thần đầy máu và nước mắt.

Tổng Tài Chung Nhà, Xấu Xa

tinybook tinybook
Tổng Tài Chung Nhà, Xấu Xa
Bạn đang đọc truyện Tổng tài chung nhà, xấu xa của tác giả Cầu Mộng trên website tinybook.net.

◎ Bắt chuyện trong ngày mưa phát thứ nhất:
Xe ôtô chạy nhanh qua bắn tung tóe khiến cả người cô bị bẩn,
Anh xin lỗi đồng thời rút ra hai tờ tiền mệnh giá lớn trả tiền giặt ủi,
Cô nhưng lại nói nếu sợ chịu thiệt anh có thể làm cô bị bẩn lần nữa.
◎ Thang máy ngẫu nhiên gặp phát thứ hai:
Nói là thiếu khoản tiền thuê nhà của cô,
Vì thế căn hộ cao cấp của anh, gần như miễn phí dễ dàng cho cô thuê,
Ngoài nghi ngờ cô cũng chỉ có nghi ngờ nhưng lại không chịu được cám dỗ nên vào ở,
Hai người bây giờ cùng ở một tầng lầu, đúng lúc có thể mượn cớ giám sát để nhìn trộm cô.
Nhưng anh thật không hiểu là gần quan được ban lộc (cận thủy lâu đài tiên đắc nguyệt = lâu đài gần nước sẽ được ánh trăng chiếu trước, ở gần thì được ưu tiên á), hay là lâu ngày sinh tình nên yêu cô?
◎ Vượt biển tìm người phát thứ ba:
Cô bé đầu quả dưa manh động này rốt cuộc đang muốn làm cái gì?
Thế nhưng không được anh đồng ý đã bỏ đi kết tinh của hai người,
Còn vừa nói vừa cười với bác sĩ đó, nhìn rất hài hòa, có phải muốn làm anh tức chết hay không?
Tốt nhất cô nên bọc da mình kĩ một chút đi... 

Minh Kính Đài

tinybook tinybook
Minh Kính Đài
Đọc truyện Minh Kính Đài của tác giả Neleta đưa bạn đến với câu chuyện ngôn tình full, hắn là Thái giám thủ đoạn lãnh khốc nhận hết mọi tiếng xấu trong thiên hạ.

Chàng là Vương gia chấp chưởng trọng binh.

Nhưng một đạo thánh chỉ đến khiến cho Vương phủ một đêm biến đổi nghiêng trời. Hoắc Phong bị nhốt vào lao ngục, kết tử thù với Y Trọng Nhân.

Nhưng hết thảy điều này, mục đích cuối cùng của Y Trọng Nhân chính là bồi Hoắc Phong làm hoàng đế.

Hoắc Phong khó nén rung động mê hoặc khi biết những việc làm của Y Trọng Nhân.

khi mọi truyện hot thành công Y Trọng Nhân lại thoát ly kinh thành, lẩn tránh khỏi tầm mắt của hắn …

Sau lớp dịch dung yêu dị lãnh diễm kia ,đến tột cùng là đang che dấu thứ chân tâm a hạnh gì?

****

Giới thiệu nhân vật:

Hoắc Phong: đệ đệ đương kim hoàng thượng, được phong làm Việt Vương. Hình thể cao to, bộ dáng anh tuấn, cá tính ngay thẳng. Hắn nắm trọng binh trong tay, chiến công rực rỡ, bởi vì quyền thế ngập trời khiến thái giám Trương Trung kiêng kị.

Y Trọng Nhân: là thủ hạ của gian thần Trương Trung, thủ đoạn ngoan độc. Diện mạo tuấn mỹ, nhưng bình thường lại hé ra dung mạo lãnh khốc quỷ mị. Y lãnh binh tróc nã Hoắc Phong, rồi lại ngầm trợ giúp đối phương, luôn lấy giọng điệu mỉa mai lạnh như băng châm biếm Hoắc Phong.

tinybook Kho Sách








Chat