Bí Mật Tình Đầu Chương 6 Chương 6

Bí Mật Tình Đầu
Tác giả: Nặc Ngôn
Thể loại: Ngôn Tình
Nguồn: vficland
Số chương: 8
Lượt xem: 4116
Tóm tắt nội dung:
Chương 6 Chương 6
Tổng số chương: 8
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
Chương 1Chương 101/08/2013
2
Xem
Chương 2Chương 201/08/2013
3
Xem
Chương 3Chương 301/08/2013
4
Xem
Chương 4Chương 401/08/2013
5
Xem
Chương 5Chương 501/08/2013
6
Xem
Chương 6Chương 601/08/2013
“Tôi quen Tường Vi từ ba năm trước đây, khi đó cô ấy mới 22 tuổi, chính là lúc mà từ một cô thiếu nữ vừa lột xác trở thành một người phụ nữ. Một người sau khi biết mình bị người yêu lừa dối thì cho dù có nhiệt huyết thế nào cũng sẽ ngọc nát đá tan.”

Anh ta đang nói Ôn Tân lừa dối Tường Vi ư? Thật sự là một sự dạo đầu khiến tôi rùng mình. Tôi căng thẳng, hai bàn tay đan vào nhau.

“Thực tình mà nói, tôi là một kẻ rất lười, đương nhiên nếu nói theo một cách khác thì sẽ là một người biết hưởng thụ cuộc sống. Cho dù có bận rộn cỡ nào thì hàng năm vẫn sẽ dành ra một khoảng thời gian tới thế giới bí mật của mình, bỏ mặc hết tất cả mọi chuyện, chạy đi một mình một góc. Hai năm trước, ở Lhasa – con phố nổi tiếng thứ tám trên thế giới, tôi lần đầu tiên gặp Tường Vi.

Con phố hình vòng cung kia chỉ dài một hai km, nhưng lại thần bí dị thường. Hai bên phố đều là những ngôi nhà cổ, giữa phố còn có mấy cái lư hương lớn, ngày đêm khói nghi ngút, tản ra một mùi hương của dầu cây tùng, vô cùng đặc biệt. Khách tha hương tới đây, nếu như không để ý đường đi lối lại, thường không tìm được đường về, nhìn không phân biệt rõ phương hướng. Chris Đường cũng giống như những du khách khác, rất hiếu kỳ mà tham quan khu thánh địa tràn ngập bầu không khí phật giáo này, vừa đi vừa quan sát nhưng người đang ở hai bên đường phố đang dập đầu hành lễ. Nếu như không phải bị một cái bát gỗ rất đặc biệt thu hút thì có lẽ cả đời này anh ta cũng không gặp được Tường Vi.

Lúc ấy, anh ta đang khom người quan sát hoa văn kỳ lạ trên chiếc bát thì vô tình nhìn thấy một cô gái đang ôm đầu ngồi xổm dưới chân tường ở hàng tạp hóa bên cạnh. Ngồi bên cạnh mảng tưởng lớn, thân hình cô dường như càng trở nên nhỏ bé cô đơn hơn. Cô gái ấy mặc quần jean, áo trắng, bạch mặc áo, cả người đều bẩn, đi đến gần có thể nghe được tiếng rên khe khẽ của cô, giống như cô đang bị bệnh.

“Tôi quyết không phải một người thích xía mũi vào chuyện người khác. Nhưng hôm ấy không biết là vì lý do gì, cũng có thể là ở trong bầu không khí phật giáo của con phố đó ám ảnh, mà tôi nhịn không được muốn đi tới giúp cô ấy.” Chris Đường tiếp tục châm một điếu thuốc nữa: “Tôi nâng cô ấy đứng dậy, quan sát sắc mặt cô ấy liền biết là cô ấy bị sốc khí hậu cao nguyên ở đây rất nghiêm trọng. Tây Tạng độ cao tuyệt đối khoảng bốn nghìn mét, không khí loãng, mới đến đây nếu không chuẩn bị trước sẽ không chịu nổi. Sắc mặt cô ấy lúc đó đã tái nhợt, môi bạc phếch, dường như có thể chết bất cứ lúc nào. Một tiếng cô ấy cũng không nói lên lời, tôi chỉ có thể đưa cô ấy tới khách sạn tôi ở lúc đó.”

Chris Đường thuê một căn phòng riêng cho Tường Vi, cho cô uống thuốc. Trong lúc còn chưa đỡ hẳn, cô ấy vẫn không quên mở miệng nói cảm ơn. Nhìn qua cũng biết cô ấy là một người được giáo dục tử tế. Anh ta ngồi bên cạnh một lúc, đợi cho tới khi Tường Vi ngủ rồi, chuẩn bị rời đi thì lại nhìn thấy khóe mắt cô có một giọt nước mắt lăn xuống. Một cô gái, một thân một mình đi tới nơi cao hơn mặt nước biển tới mấy nghìn mét thế này, không cần nghĩ nhiều cũng biết lí do.

Tường Vi lúc ấy vừa nhếch nhác, vừa chật vật, vốn dĩ nhìn không thấy được nhan sắc. Nhưng khi nhìn thấy giọt nước mắt kia chảy xuống, hình như đáy lòng Chris Đường đã rung động. Anh ta giơ tay lau đi giọt nước mắt trên mặt cô, nhẹ nhàng đứng dậy ra khỏi phòng.

Ngày hôm sau, Chris Đường ở trong phòng mình gọi điện thoại sang phòng của Tường Vi mới biết cô không còn ở đó nữa. Chạy đi hỏi anh ta mới biết cô đã trả tiền phòng từ sáng sớm rồi rời đi. Nghĩ từ nay về sau trong biển người rộng lớn này có lẽ cả đời cũng không gặp lại cô gái kia, Chris Đường trong lòng bỗng nhiên có một chút tiếc nuối.

Thế nhưng trong chính điện, anh ta lại gặp được Tường Vi. Tháng mười ở Lhasa, ban ngày nhiệt độ cũng chỉ có mười độ. Tường Vi lúc ấy mặc một chiếc áo lông màu trắng, tóc đen nhánh xõa trên hai vai, rối bù tang thương, như những u hồn du đãng trong những khu vườn tràn ngập hương khói.

Chris Đường tới gần cô chào hỏi.

Tường Vi đang mải nhìn theo trang giấy quyển kinh đến xuất thần, sắc mặt trắng một cách u ám, cô nhìn thấy Chris Đường thì gật đầu: “Ngày hôm qua rất cảm ơn anh.”

Sóng mắt của Tường Vi long lanh nhưng lại chứa đựng một cảm giác mơ hồ như không có chỗ nương thân. Chris Đường thở dài, cô gái này xem ra đúng là vừa thất tình. Thế nhưng anh ta đương nhiên sẽ không nói, chỉ khẽ cười: “Lhasa quả đúng là một nơi kỳ diệu.”

Tường Vi nhìn hành khách trong chùa chiền đang mải miết dập đầu: “Có người nói nơi này là nơi mà con người và Phật tổ ở gần nhau nhất, chỉ cần tĩnh tâm ngưng thần là có thể cùng với trời phật tương thông.”

“Nghe có vẻ đáng sợ, nếu ai đó có suy nghĩ xấu xa thì chẳng phải sẽ rất nhanh chóng bị phát giác ư?”

Cô không trả lời, yên lặng đi tới một gian hầm trong phòng nhỏ, hàng trăm hàng nghìn ngọn đèn đầu được thắp sáng, thỉnh thoảng có những con thiêu thân lao vào khiến cho vô số đốm lửa lóe ra, cảnh tượng chấn động lòng người. Tường Vi chắp hai tay, lẳng lặng cầu khấn, như là muốn nhắn nhủ điều gì đó tới phật tổ. Chris Đường vẫn đi theo bên cạnh cô, vừa vặn có thể thấy được khuôn mặt xinh đẹp như hoa của cô. Bao nhiêu lo lắng suy nghĩ trong lòng không cánh mà bay, bầu không khí yên bình nơi đây khiến lòng anh ta phẳng lặng như nước. Lần này tới Lhasa cũng chỉ là vì đột nhiên muốn tới thăm quan, nhưng bây giờ anh ta đã hiểu rõ, đây là ý trời cho anh ta được gặp người kia.

Tường Vi thăm viếng tất cả mọi nơi rồi, quay đầu nói với Chris Đường: “Tôi cũng đã cảm ơn anh rồi, mong anh đừng đi theo tôi nữa.”

Từ khi sinh ra tới giờ cũng chưa có ai dám nói như thế với Chris Đường. Anh ta bật cười: “Thật không phải, tôi lần đầu tiên tới đây, không biết đường đi cho nên muốn xem xem hành trình của cô thế nào có tiện đường cùng đi không?”

“Nơi tôi muốn đi không thích hợp với anh.”

Anh ta lập tức bày ra bộ dạng ngang nhiên: “Nói tôi nghe xem.”

“Tôi muốn tới nơi cao nhất trên đỉnh núi, đến nơi mà thời gian không vận động, tìm một khe núi cao mà nhảy xuống.” Tường Vi nghiêm túc trả lời: “Cho nên xin mời anh đừng theo tôi, cũng không cần khuyên tôi.”

“A, thật tiếc.” Anh ta trả lời, thấy cái vẻ nghiêm túc rất trẻ con của Tường Vi mà không nhịn được cười: “Việc này cần dũng khí vô cùng lớn, có thể mời cô cùng uống chén rượu tiễn biệt được không?”

“Tôi hoàn toàn nghiêm túc.”

“Tôi biết cô nghiêm túc. Bất luận là ai làm việc gì cũng đều có lý lẽ của riêng mình. Nếu như cô đã quyết định rồi thì tôi có làm gì ngăn cản cũng vô ích. Tôi chỉ muốn mời cô uống chén rượu, có lẽ chuyện của cô có thể sẽ khiến chuyến du lịch của tôi ít nhiều bớt cô quạnh hơn. Hơn nữa, đối với cô mà nói, tại sao an nghỉ ở nơi đất khách quê người này ít ra vẫn còn có người biết nguyên nhân.”

Chris Đường lừa gạt đưa Tường Vi về quán rượu rồi bảo người ta mang lên một bình rượu cực mạnh.

Tôi nghi hoặc hỏi: “Anh cố ý muốn khiến Tường Vi say sao?”

Chris Đường tất nhiên nghĩ câu hỏi của tôi đúng là dư thừa: “Đương nhiên. Những người có ý định tự sát trong đầu thực ra thường đều là nhất thời nghĩ không thông. Nếu như có người bên cạnh khai đạo, thì sẽ không có một cái kết bi kịch. Ngày đó là ngày đau khổ nhất của Tường Vi. Trước lúc hôn lễ của Ôn Tân được cử hành, Tường Vi đã gọi điện cho anh ta nói, nếu như nhất định kết hôn với người con gái kia, cô ấy sẽ nhảy xuống sơn cốc ở Lhasa tự vẫn. Lhasa là nơi có rất nhiều kỷ niệm đẹp với bọn họ, bọn họ đã từng hứa hẹn sẽ tổ chức đám cưới ở cung điện Potala thần thánh. Nhưng Ôn Tân nghe cô ấy nói xong liền nói đừng có dọa anh ta bằng cách đó, gặp gỡ vui vẻ chia tay vui vẻ, sau đó anh ta tắt điện thoại. Tường Vi từ nhỏ được cưng chiều, không có gì muốn mà được, đột nhiên bị người yêu thương lạnh nhạt vô tình như vật, nỗi đau đó tuyệt đối là khắc cốt ghi tâm.”

Tường Vi uống ba ly rượu rồi bất ngờ khóc thất thanh, bám lấy Chris Đường nói: “Tôi không biết vì sao lại biến thành như vậy, nửa năm trước anh ấy đột nhiên giận giữ với tôi, nói tôi lén lút với người khác. Nhưng tôi không hề, tôi thực sự không làm thế! Tôi thậm chí bắt kẻ khác tới đối chất, nhưng anh ấy vẫn không tin, vì sao anh ấy lại nghĩ oan tôi như thế?”

Chris Đường thương hại nhìn Tường Vi. Dục gia chi tội, hà hoạn vô từ (*), đàn ông nếu đã thay lòng đổi dạ thì cho dù bạn gái anh ta chỉ thay đổi một kiểu tóc thôi anh ta cũng có lý do để trở mặt.

(*) Dục gia chi tội, hà hoạn vô từ (欲加之罪, 何患无辞): ý nói những người đã có ý muốn hại ai đó thì sẽ tìm đủ mọi cách, vin vào mọi lý do để hạ bệ người đó.

“Tôi vẫn cho rằng anh ấy đùa tôi, không bao lâu sẽ hết giận. Vậy mà anh ấy nói, anh ấy sẽ kết hôn với người khác.” Tường Vi thét lên, giống như một con vật bị dồn đến chỗ đường cùng: “Nếu thật sự có gì sai, tôi có thể sửa. Rốt cuộc anh ấy vì sao lại tuyệt tình rời bỏ tôi như thế? Vì sao không nói tình hình lúc xa nhau cho tôi biết? Tôi yêu anh ấy như vậy…”

Chris Đường ôm lấy vai Tường Vi trấn tĩnh cô. Tường Vi ôm lấy anh ta nức nở: “Anh ấy lừa gạt tôi như thế, hôm nay anh ta kết hôn tôi sẽ chết cho anh ta xem, để anh ta hằng năm đến ngày kỉ niệm kết hôn phải nhớ tới tôi, tôi muốn anh ta cả đời không được yên lòng.”

Chris Đường không thể khống chế nổi cục diện, đành phải trộm bỏ một viên thuốc ngủ vào rượu của Tường Vi. Nhìn cô ngủ, anh ta xoa bả vai đã ướt đẫm của mình, đột nhiên cảm thấy mình vừa vác lên vai một trách nhiệm.

Tối hôm ấy, Chris Đường ngồi bên cửa sổ nhìn bầu trời đêm xa xôi trống trải. Một vệt sáng lạnh lẽo vụt qua, những hạt sáng nhỏ li ti tỏa sang hai bên đẹp lung linh. Màn đêm một mảnh tĩnh lặng, anh ta quay đầu nhìn Tường Vi đang ngủ say, bỗng nhiên trong tim cảm thấy mềm mại như một miếng bọt biển.

Ngày hôm sau Tường Vi tỉnh lại, dường như hoàn toàn đánh mất ý thức, mở miệng nói một câu: “Anh ấy bây giờ đã là chồng của người khác.” Rồi không nói gì thêm nữa. Ánh mắt cô hoàn toàn trống rỗng, hoàn toàn tuyệt vọng.

Chris Đường thở dài: “Nếu như cô muốn tìm tới cái chết, tôi cũng không ngăn cản được cô. Nhưng cô nghĩ lại xem, ba mươi năm sau, ngay cả đến ngày kỉ niệm kết hôn anh ta còn không nhớ nổi, thì liệu có nhớ được ngày anh ta kết hôn là ngày cô tự tử không? Trong đời người ta tình yêu đúng là quan trọng, nhưng những chuyện khác cũng không thể coi nhẹ.”

Tường Vi nghe xong vẫn nửa chìm trong choáng váng, ngồi im bất động nửa ngày, nước mắt như những hạt chân châu cứ lặng lẽ rơi xuống, khóc đến mức tê tâm liệt phế. Mãi tới chiều, cô đột nhiên ngã trên mặt đất, hóa ra là khóc đến bất tỉnh. Chris.Đường đành phải đi theo cô chăm sóc, vừa muốn mặc kệ lại vừa không nhẫn tâm, đành coi như giữa đường gặp phải oan gia.

Mãi đến khi sắp phải rời khỏi Lhasa, Chris Đường vẫn không yên tâm về Tường Vi. Anh ta hỏi: “Cô có muốn quay về không?”

Tường Vi cắn môi, một mực lắc đầu.

“Cô sắp đi đâu?”

“Đâu cũng được.”

Chris Đường suy nghĩ một chút: “Tôi sắp đi Hồng Kông, có thể sẽ ở đó một thời gian, cô có muốn đi cùng tôi không?”

Tường Vi gần như không suy nghĩ mà lập tức đồng ý. Một năm đó, Chris Đường sắp xếp công việc cho cô, khiến cô không có thời gian mà suy nghĩ linh tinh. Mãi đến một ngày, khi nụ cười tươi đã trở về trên khuôn mặt Tường Vi, Chris mới lên tiếng hỏi cô: “Có đồng ý gả cho anh không?”

Tường Vi im lặng rất lâu, Chris Đường bắt đầu cảm thấy thất vọng, trong lúc anh quay đầu chuẩn bị rời đi, đột nhiên bị Tường Vi ôm lấy từ phía sau: “Trên đời này anh là người đối xử tốt nhất với em, nếu không lấy anh, sợ rằng cả đời này em cũng sẽ không lấy được ai.”

Chris Đường trêu chọc cô: “Em xinh đẹp như vậy mà không lấy được chồng, thì những cô gái khác chắc phải đi thắt cổ mất?” Lúc nói câu này, anh vẫn chưa quay đầu lại về phía Tường Vi, không muốn cho cô nhìn thấy những giọt nước mắt đang chảy xuống vì hạnh phúc. Bao nhiêu năm trên đời này, anh ta đã được không biết bao nhiêu mỹ nhân theo đuổi thế mà lại tự đầu hàng rơi vào tay Tường Vi.

Đại gia và người đẹp – vốn dĩ là một chuyện tình không tồi, nhưng không biết vì sao tôi nghe mà cảm thấy thê lương. Tường Vi đáng thương, biết bao nhiêu đàn ông phát điên vì cô ấy, mà cô ấy lại vướng vào một tình yêu đáng sợ như vậy. Bị bỏ rơi bất thình lình, lại còn bị mang tiếng phóng đáng, rốt cuộc là năm xưa Ôn Tân đã nghĩ thế không biết? Sợ rằng đến lúc chết, đây cũng là một cái kết cục mà Tường Vi không thể giải đáp được.

Tường Vi và Ôn Tân quen biết nhau từ lâu, tình yêu khắc cốt ghi tâm cho tới bây giờ cũng chỉ còn là một tiếng thở dài trong đêm thanh tĩnh. Bọn họ hiện tại đều có những thứ thuộc về riêng mình. Nếu như không phải Ôn Tân lâm trọng bệnh, thì có lẽ chuyện cũ giữa bọn họ sẽ vĩnh viễn được chôn sâu trong hồi ức, ba mươi năm sau nhớ lại cũng chỉ xem như một giấc mộng. Hôm nay nhắc lại chuyện cũ mới thấy quả thật là con người ai cũng đã được số phận an bài.

“Diệp tiểu thư, nếu như cô ở trong trường hợp của Tường Vi, bị bạn trai vứt bỏ như thế, lúc anh ta tính mạng bị đe dọa, cô sẽ đi gặp hắn chứ?”

“Tôi không biết, có lẽ tôi ích kỷ, không thể lập tức trả lời được.” Tôi thành thật thừa nhận: “Thế nhưng nếu là vợ của Ôn Tân thì tôi dám chắc cô ấy nhất định sẽ đi. Tôi tham gia vào câu chuyện này sở dĩ cũng là vì Sơ Tình. Với cô ấy mà nói, nếu như tính mạng người yêu nằm trong tay mình, cô ấy nhất định sẽ để anh ta sống.”

Chris Đường lập tức nói: “À, câu chuyện về người con gái và mãnh thú?”

Tôi hỏi anh ta: “Đường tiên sinh, còn anh? Nếu là anh thì anh sẽ làm thế nào?”

Anh ta ngẩn ra, sau đó trả lời: “Tôi cũng không biết, bởi vì tôi căn bản sẽ không để chuyện như vậy xảy ra. Nhưng tôi nghĩ tôi biết câu trả lời của Tường Vi, cô ấy sẽ để anh ta vào cửa có mãnh thú, sau đó sẽ chết cùng anh ta.”

Tôi cứng họng nhìn Chris, nhưng anh ta lại cười: “Tường Vi trước đây tính tình rất kiên quyết, nhưng mấy năm nay cũng đã trưởng thành và hiểu chuyện hơn rất nhiều. Tình cảm của cô ấy đối với Ôn Tân là một thứ tình yêu hồn nhiên say đắm như trẻ con. Nhưng hiện tại cô ấy đã không còn tình cảm gì với Ôn Tân, vết thương trong lòng đã lành lặn thì nếu cô ấy có lựa chọn khác cũng chẳng có gì lạ.”

Tôi nhịn không được mà hỏi: “Hai năm nay hai người hạnh phúc chứ?”

“Rất tốt. Tường Vi hiện tại rất thích vẽ tranh minh họa, cô ấy cũng gửi tới các nhà xuất bản, thu được nhuận bút khiến cô ấy rất đắc ý.”

Chris Đường cười, đứng dậy khỏi bàn làm việc, đi tới bên cửa sổ: “Khi cô ấy trở về, tôi sẽ truyền đạt lại ý của Diệp tiểu thư tới cô ấy. Thế nhưng, cô ấy có về đó hay không, tôi không thể thay cô ấy trả lời cô.”

Tôi hiểu, đây là ý đuổi khách, tôi lập tức đứng dậy cáo từ.

Chris Đường nhìn tôi một lát, bỗng nhiên lo lắng nói rằng: “Cho dù kết quả như thế nào, chỉ sợ cuối cùng cô mất công không, chuyên mục lần này có lẽ khiến cô khổ cực rồi.”

Tôi nói: “Đường tiên sinh, nếu như anh không muốn tên mình và Tường Vi bị công bố, chúng tôi có thể thay tên nhân vật trong chuyên mục.”

Anh ta nhàn nhạt nói: “Đó cũng không phải nguyên nhân.”

Tôi bắt đầu nghi ngờ, đang định hỏi lại, anh ta đã rung chuông báo người vào tiễn khách, tôi lại đành nhịn xuống.

7
Xem
Chương 7Chương 701/08/2013
8
Xem
Chương 8Chương 801/08/2013

Lên Nhầm Kiệu Hoa

tinybook tinybook
Lên Nhầm Kiệu Hoa
Đây là truyện ngôn tình cổ đại hài hước có, yêu thương có, buồn tủi có. Nàng là Hiểu Mộng Nguyệt, từ nhỏ luôn là kẻ nhát gan lại sợ đủ thứ nên luôn dựa dẫm vào tỷ tỷ nàng. 
Dù là tỷ muội song sinh nhưng tính tình lại trái ngược. 
Một lần tình cờ được tỷ tỷ dẫn ra ngoài chơi lại bị người ta tưởng nhầm thành kỹ nữ mà mất đi thứ quan trọng nhất của nữ nhân. 
Cứ nghĩ chỉ cần không lấy chồng hẳn sự việc này sẽ không người hay biết. Thế nhưng một đạo thánh chỉ truyền xuống nàng lại bị đem đi hòa thân tại thổ phiên xa xôi. 
Định bụng sẽ dùng cái chết tạ tội vì kẻ đi hòa thân nhưng không còn thân hoàn bích hẳn là một trọng tôi. Thế nhưng sao có thể lên nhầm kiệu hoa của tỷ tỷ nàng mà gả vào tướng quân phủ. 

Hắn là Trầm Thiên - tướng quân uy vũ cả một phương trời, đến cả hoàng đế dù không thực sự tin dùng cũng phải kính nể với hắn vài phần.
Thế nhưng nữ nhân này nói gì mà lên nhầm kiệu phải đổi lại, kiệu hoa nhà hắn há có thể để nàng nói nhầm rồi leo lên sau đó nói đổi liền đổi sao. 
Nàng hẳn là không biết bước lên kiệu nhà hắn có thể là do nàng lầm lẫn thế nhưng đổi lại thê tử hay không không phải do nàng quyết
Cuối cùng thì Lên Nhầm Kiệu Hoa xem ra cũng không tệ

Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp

tinybook tinybook
Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp
Chắc hẳn bạn đọc yêu thích truyện đã quá quen thuộc với hình ảnh những câu chuyện đầy bá đạo, phúc hắc; những câu chuyện mang theo âm hưởng có chút ngược lại thấm đẫm tình cảm, vẫn là yêu thương, vẫn là những thăng trầm mà mỗi người đều phải vượt qua. Truyện Hứa Cho Em Một Đời Ấm Áp là một truyện với mô típ đầy ấn tượng ấy, đặc sắc lại mang nét cuốn hút riêng.

Cố Hứa Ảo – một đứa trẻ mồ côi, nhờ vào sự nỗ lực không ngừng của bản thân đã trở thành một phiên dịch cao cấp, có địa vị và chỗ đứng trong một công ty danh tiếng. Trong một chuyến công tác, cô đã gặp và có tình một đêm với Bùi Trung Khải – một tổng giám đốc tài hoa phong lưu, theo một cách thức đầy kịch tính và đậm chất “bàn tay số phận”.

Cố Hứa Ảo dù bề ngoài luôn tỏ ra mạnh mẽ, đầy lòng tự tôn; nhưng kỳ thực có một trái tim rất mẫn cảm và yếu đuối. Tạo hóa trêu ngươi đã đẩy Bùi Trung Khải vào cuộc đời cô, làm thay đổi nó, khiến trái tim cô từng bước lỗi nhịp. Cô càng lùi, anh càng tiến. Cô cố né tránh, anh tìm mọi cách giáp mặt, chiếm đoạt cô.

Liệu anh và cô có chống lại lực hút mãnh liệt khi con tim yêu bùng cháy? Liệu tiếng gọi tình yêu sẽ neo đậu bến nao? Liệu những uẩn khúc về thân thế của Cố Hứa Ảo và món nợ phong lưu của Bùi Trung Khải có ngăn cách được hai người? Liệu đến cuối cùng tình yêu này sẽ kết thúc ra sao, còn gì thú vị nữa, truyện ngôn tình này còn những gì tiếp nối nữa đây. Mời bạn đón đọc truyện để tìm được lời hồi đáp, bạn cũng có thể đón đọc những truyện khác cùng thể loại như: Duyên Tới Là Anh, Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến,...

Mèo Con Nối Duyên

tinybook tinybook
Mèo Con Nối Duyên
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Mèo Con Nối Duyên, chuyện tình cảm nói đến là đến không ai có thể biết trước được, đến một cách tự nhiên và nhẹ nhàng cho chúng ta cảm nhận được tình cảm rất thiêng liêng, phải biết trân trọng và yêu thương nhau thì mới có được con đường hạnh phúc thật sự.

Truyện ngôn tình sắc còn nói về cuộc gặp gỡ tinh cờ đối với họ là một duyên phận, từ một người khách thuê nhà xa lạ bây giờ bỗng trở thành một nửa của chủ nhà. Tình cảm của họ đến rất nhanh và đến từ những lần khắc khẩu với nhau những trận đối đầu tưởng chừng như là oan gia nhưng chính vì những sắc thái như vậy họ mới nhận ra đối phương đã thật sự có cảm tình với nhau lúc nào không hay.

Định mệnh đã đẩy đưa cuộc đời họ tới bên nhau tuy ban đầu có hơi xa lạ luôn đối đầu nhưng họ vẫn nhẹ nhàng vượt qua và nhanh chóng trở thành bạn đời của nhau cùng nhau đi hết quãng đường còn lại.

Không giống với Ma Phi Khó Theo Đuổi, truyện hứa hẹn sẽ để lại nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau trong lòng bạn đọc.

Hào Môn Đệ Nhất Thịnh Hôn

tinybook tinybook
Hào Môn Đệ Nhất Thịnh Hôn
Tóm tắt nội dung truyện Hào Môn Đệ Nhất Thịnh Hôn thuộc thể loại ngôn tình sủng, cô dâu vừa mới cưới, niềm hứng thú mỗi ngày là được tiêu tiền.

\"Em muốn mua khu nhà cao cấp, 7 tầng!\"

\"Được, mua!\"

\"Em muốn mua xe thể thao, 7 chiếc!\"

\"Được, mua!\"

\"Em muốn dùng khu nhà cao cấp cùng chiếc xe thể thao kia để nuôi tình nhân!\"

Vừa nghe vậy, đôi mắt người kia tối sầm lại, trực tiếp vác cô lên vai kéo đi. \"Vợ à, ngoan ngoãn đừng làm loạn, theo anh về nhà tắm rửa rồi ngủ nào!\"

Những tình khúc sẽ vẫn còn hé lộ trong tựa truyện online này, song song đó truyện Đời Người Bình Thản là tựa truyện mới mang nội dung thú vị và mới mẻ, thử chiêu mộ nhé.

Bên Anh Mới Là Cả Thế Giới

tinybook tinybook
Bên Anh Mới Là Cả Thế Giới
Khi theo dõi truyện Bên Anh Mới Là Cả Thế Giới của tác giả Đại Ninh, bạn sẽ cảm nhận điều tuyệt vời nhất trên thế giới chính là --

Gặp được anh vào mười năm trước, mười năm sau vẫn ở bên nhau, anh vẫn một triệu lần yêu em.

Lần đầu gặp Lâm Tri Dật, tôi năm hai, anh năm bốn, kinh nghiệm trong tình yêu của chúng tôi, đều là con số không.

Tôi cười anh là \"tình hoàng hôn\", anh lại nói: \"Thời gian ngôn tình sủng đẹp nhất mới chỉ bắt đầu.\"

Từ đó, chúng tôi cùng nhau đánh quái thăng cấp trong tình yêu.

Truyện tiếp diễn ra sao, cùng tác giả đọc truyện nhé.

Vô Tâm

tinybook tinybook
Vô Tâm
Ta cùng sư phụ thành thân, sư phụ cái gì cũng tốt, điều duy nhất không tốt chính là không yêu ta. Cho đến ngày ta chết, sư phụ cũng vẫn không yêu ta.

Nhiều năm sau đó, ta chuyển thế, quên hết mọi chuyện kiếp trước, nhưng lại gặp sư phụ.

Kiếp trước người ấy vô tâm, kiếp này đến lượt ta vô tâm.

Câu chuyện bắt đầu sau khi nữ chủ chết, có chút buồn bã nhưng thú vị, các bạn độc giả thích ngược nam chủ? Câu chuyện này viết để ngược sư phụ.

Vô Tâm là tựa truyện ngôn tình mang đến cho người đọc cái nhìn đầy thú vị và độc đáo về tình yêu. Dẫn chứng qua lối dẫn dắt của Đạm Anh càng khiến cho người đọc dễ chiêm nghiệm.

***

Ta đã từng kể giấc mộng này với huynh trưởng, khi ấy huynh trưởng liếc xáo ta một cái, lạnh lùng hỏi:

“A Uyển, có phải gần đây muội hay đọc thoại bản đúng không? Sao ngủ toàn gặp ác mộng vậy? Muội phải giấu cho kỹ, bằng không để cha phát hiện thì vi huynh cũng không bảo vệ được muội đâu.”

Ngừng một chút, huynh trưởng lại trêu ta, “cô gái trong mộng cũng tên A Uyển, lại cố tình muốn gả cho sư phụ của mình. Cái này gọi là ngày nghĩ nhiều thì đêm nằm mộng, chắc muội muội mộng xuân rồi.

Ta không hiểu, kinh ngạc hỏi ngược lại: “Động tâm là gì cơ?”

Huynh trưởng ngạc nhiên, im lặng nhìn ta hồi lâu rồi vỗ đầu, mỉm cười nói: “Xem ra vi huynh lo lắng quá rồi, A Uyển còn nhỏ, nói động tâm với muội còn sớm quá.”

Ta cái hiểu cái không, nghĩ thầm thì ra do ta còn quá nhỏ.

***

Khác với Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc và Hào Môn Thừa Hoan Mộ Thiếu Xin Anh Hãy Tự Trọng, truyện mới hứa hẹn mang đến cái kết đầy bất ngờ và thú vị, khiến đọc giả hài lòng và mãn nhãn.

Có Một Tình Yêu Tên Chờ Đợi

tinybook tinybook
Có Một Tình Yêu Tên Chờ Đợi
Tóm tắt nội dung truyện “Tề Tín, anh dám đảm bảo, anh không ra ngoài làm loạn không?”

“Vợ, em không tin tưởng anh đến vậy, đến đây đi, lột anh ra mà xem, anh sẽ cho em xem chân tướng em vẫn hằng mong đợi!”

Hoa Nguyệt Nguyệt: “…”

“Tề Tín, anh lại ngứa da rồi phải không?”

“Đúng vậy đó! Vợ, roi da, sáp nến, anh cũng đều đồng ý, chỉ cần để cho vợ thỏa mãn thú tính, cho dù là đem anh bạo cúc anh cũng không sao cả!”

Hoa Nguyệt Nguyệt: “…”

“Vợ ơi, anh yêu em, như thuốc tránh thai khẩn cấp yêu bao cao su.”

Hoa Nguyệt Nguyệt: “…”

Truyện ngôn tình Có Một Tình Yêu Tên Chờ Đợi mang nội dung ở giữa có ngược, nhưng xin thề tác giả chỉ thích kết thúc HE! Nữ chính đoạn tình cảm trước đúng là tự bán rẻ bản thân, nhưng là cuối cùng cũng buông tay.

Đây là câu chuyện về trung khuyển sủng vô sỉ nữ. Mời độc giả cùng đọc truyện.

Hoa Tử Đằng Nở Đầy Trên Hàng Rào

tinybook tinybook
Hoa Tử Đằng Nở Đầy Trên Hàng Rào
Truyện Hoa Tử Đằng Nở Đầy Trên Hàng Rào, câu chuyện ngôn tình sắc nói về chuyện tình giữa một người con gái lãng mạn và một người con trai rất hờ hững trong chuyện tình yêu, không hề quan tâm tới cô.

Nhìn bóng lưng anh, cô chỉ có thể mỉm cười chúc anh hạnh phúc, cô yêu anh như do cô quá kiêu ngạo, quá lãnh tâm, một vết thương lòng mấy năm trước đã khiến cô hoàn toàn mất niềm tin ở con người. Anh yêu cô nhưng do số phận đưa đẩy.

Một sự hiểu lầm đã khiến anh không tin tưởng cô và buông tay, sau đó lại rơi vào một cuộc hôn nhân không mong muốn. Sau khi chiêu mộ tựa truyện này thì Nửa Đời Thanh Tình sẽ là tác phẩm kế tiếp mà độc giả nên thưởng thức.

Ba Ba

tinybook tinybook
Ba Ba
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Ba Ba của tác giả Ngưng Văn tên ban đầu là Oan Nghiệp nhưng người dịch đã đổi tên cho phù hợp bởi nội dung câu chuyện không quá nặng nề mà rất nhẹ nhàng. Cách đây năm năm khi Diệp Tâm mới tốt nghiệp đại học và làm việc trong tập đoàn Nghiêm thị, tình cảm mới vừa nảy nở cùng Thẩm Thanh Dương là cháu ngoại của Nghiêm lão gia.

Và rồi mọi chuyện gì tới cũng sẽ tới!!! Diệp Tâm bị Nghiêm đại thiếu gia, anh họ của Thanh Dương cưỡng bức ăn sạch sành sanh. Thẩm Thanh Dương và ba mẹ cô kiên quyết đưa chuyện này ra tòa án, kiện Nghiêm Thành, đòi lại công bằng.

Hậu quả là Cha mẹ Diệp Tâm bị kiện ngược, đòi bồi thường với số tiền hàng triệu. Thẩm Thanh Dương bị gia đình làm áp lực, bắt phải sang nước ngoài. Diệp Tâm cũng bị bố trí một tai nạn, may mắn được người giúp đỡ, đưa ra nước ngoài chữa trị. Ngay lúc còn trên bàn phẫu thuật, cô phát hiện mình đã mang thai. Mọi chuyện sẽ kết cục ra sao mời các bạn theo dõi tác phẩm ngôn tình nhé?

Họa Thủy Từ Đâu Tới

tinybook tinybook
Họa Thủy Từ Đâu Tới
Truyện Họa Thủy Từ Đâu Tới là tác phẩm ngôn tình sắc, xuyên không, sắc của tác giả Tứ Nguyệt. Vì tìm bạn thân, cô không chút do dự kiên quyết đi vào \"Thang máy quỷ\" Cửa thang máy vừa mở ra, là Đại Thảo Nguyên Mông Cổ mênh mông bát ngát.

Ở hậu cung hô phong hoán vũ thật tốt một phen! Truyện nói Vương lão công của cô đối với cô thật đúng là sủng ái có thừa, cũng ở dưới sự \"Yêu hoặc\" của cô mà phế bỏ hậu cung.

Nhưng mà Vương cổ đại vẫn là không đổi được thói hư tật xấu hậu cung 3000 mỹ nữ như trong lãnh đế cuồng thê, Vương lão công của cô lại dám ăn vụng, còn đuổi cô đến trong lãnh cung . . .

Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo: Con Nhà Giàu Đến

tinybook tinybook
Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo: Con Nhà Giàu Đến
Bạn đang theo dõi truyện Hoàn Khố Tử Đệ Giá Đáo: Con Nhà Giàu Đến của tác giả Tế Dương Phi Vũ, truyện ngôn tình sắc nói về Phủ tướng quân ----- Tấn Dương nghe phụ thân nói dứt lời liền kinh hãi, cái gì ?

Muốn đem đại ca ở rể tại Thẩm gia , nói đùa gì vậy, ở rể chẳng phải giống như đem đại ca \"Gả\" đi ra ngoài sao ?! Đại ca đúng là con trai lớn, cho dù báo ân cũng không thể đem đưa cho người khác a. Muốn ở rễ cũng phải là ta gả, dù sao ta chỉ là con nhà giàu, \"Gả\" đi ra ngoài còn có thể giúp trong nhà giảm bớt chi tiêu. Đến lúc đó chỉ cần bắt được từ thư là coi như xong....Ha ha ha, Thẩm gia đúng không, từ thư ta là muốn định rồi.

Thẩm phủ ---- Thẩm Uyển nghe được gia gia định cho mình một mối hôn sự, cái gì tiểu thư khuê cát, thục nữ khí chất đều không để tâm, liều mạng chạy về phía gia gia. Hoàng thân quốc thích thì như thế nào, phủ tướng quân thì như thế nào, Thẩm Uyển nàng khinh thường, trong lòng mình đã có ý trung nhân. Có thể nhìn gia gia tuổi già nhiều bệnh trên mặt lộ ra vẻ vui thích, lời nói đến bên miệng lại nói không nên lời, không đành lòng cô phụ kỳ vọng của gia gia. Đáp ứng cực hạn. Nàng nhất định có thể nghĩ đến biện pháp khôi phục tự do cho bản thân...

Một người là con nhà giàu, một người là tài nữ. Một sống phóng túng, một cầm kỳ thư họa. Một tên lưu manh côn đồ, một nàng tri thức hiểu lễ nghĩa thục nữ khí chất...Truyện của hai người hoàn toàn không liên quan phải ở cùng nhau, thế nào tạo ra tia lửa tình a......

Lúc Em Cần Anh Đã Ở Đâu?

tinybook tinybook
Lúc Em Cần Anh Đã Ở Đâu?
Bạn đang theo dõi truyện Lúc Em Cần Anh Đã Ở Đâu? của tác giả Dương Win với thể loại ngôn tình sắc lãng mạn.

Ai cũng có cho mình một truyện tình yêu, một tuổi thanh xuân Dù cho... Cố gắng đưa vào quên lãng... Hay nâng niu, gìn giữ...

Thì đó...

Vẫn là quãng thời gian đẹp nhất.

Trịnh An Nhiên yêu Triệu Kiến Văn suốt mười mấy năm, cũng vì truyện gia đình mà mới phải chia tay anh, nói ra những lời cay độc với anh. Anh đi Mỹ.

Cô lấy Cố Lãnh Dạ. Số phận hai người lẽ nào thực sự đã chia thành 2 con đường không điểm giao?

Kia Một Luồng Hy Vọng

tinybook tinybook
Kia Một Luồng Hy Vọng
Bạn đang theo dõi Kia Một Luồng Hy Vọng của tác giả Thủy Mặc Chi Nhân. Bành Vũ vốn có ngoại hình không gì xuất sắc lại có một khuyết điểm chân bị tật nên cậu không bao giờ suy nghĩ rằng mình có sẽ người yêu.

Bỗng một ngày cậu gặp tình yêu sét đánh với một anh chàng đẹp trai, soái ca ngôn tình hiện đại phong độ ngời ngời.Tính tình chàng trai khá hung hăng, độc mồm độc miệng, là một anh chàng xấu tính, hành động lại tùy hứng, nhưng anh cam lòng dung túng hết thảy mọi thói xấu của người này.

Tiện công tra thụ, bao dung công x ngạo kiều thụ (tôi tôn thờ nguyên tắc thằng nào tra ắt sẽ bị ngược). Xem truyện hay để biết kết quả của luồng hy vọng này nhé

Có Anh Bên Đời

tinybook tinybook
 Có Anh Bên Đời
Truyện Có Anh Bên Đời của tác giả Đoàn Tưởng Linh lấy bối cảnh phía ánh hoàng hôn từ từ buông xuống, mặt biển mơ màng nhuộm một màu vàng rực, từng cơn gió thổi nhẹ nhàng như chơi đùa trên mái tóc dài của một cô gái. Từ đằng xa một chàng trai chạy đến. Những giọt mồ hôi lăn dài trên khuôn mặt chàng khiến cho ai nhìn thấy cũng phải xót xa. Nhìn thấy cô trái tim khanh vốn giai nhân của chàng một lần nữa loạn nhịp. Chạy nhanh đến bên cô, ôm cô từ phía sau thì thầm vào tai cô những lời ngôn tình sủng ngọt ngào trước khi cô kịp phản ứng :

- Đừng chạy nữa, đừng bỏ Anh nữa mà. Anh yêu em lắm ngốc à !

Cùng theo dõi truyện hay này để xem diễn biến câu chuyện ra sao nhé!

Đông Nguyệt Quý Dạ Ngữ

tinybook tinybook
Đông Nguyệt Quý Dạ Ngữ
Truyện Đông Nguyệt Quý Dạ Ngữ, truyện ngôn tình hay về một cô gái với một tên gọi là thấy pháp phụng sự trời cao, Hơn trăm năm dài đằng đẵng, nàng làm bà, làm mẹ, làm vu nữ bảo hộ một vùng đất.

Rồi không hiểu vì sao, lại cùng tên ma nhân như hắn, kẻ bị chính nàng phong ấn trong cơ thể người, dây dưa không rõ. Chút tình cảm ít ỏi, chút hy vọng chôn sâu nhất trong đáy lòng. Nàng có thể bỏ xuống gánh nặng đã đeo trên lưng mình hơn trăm năm, làm một Kim Anh Tử chân chính.

Nói không chừng, thứ nàng cần chỉ là chút nhung nhớ thương tiếc mà mọi nữ nhân bình thường đều có thể có. Có lẽ, nàng cũng không phải là cần quan hệ xác thịt gì cả... dù nghe có vẻ như truyện tiểu thuyết, nhưng cứ đọc truyện sẽ rõ nhé mọi người.

Duyên Nợ Đào Hoa

tinybook tinybook
Duyên Nợ Đào Hoa
Duyên Nợ Đào Hoa kể về một anh chàng Tống Dao nọ, sinh ra là con Tể tướng đương triều, muốn tiền có tiền, muốn quyền có quyền, thế nhưng lại bị phán là “mệnh phạm cô loan” – cả đời đơn độc. Không biết là may hay không may, một hôm chàng ăn phải viên kim đan trong bát mì vằn thắn bên đường, lên trời làm tiên, còn tiện tay “nẫng” luôn đứa con cưng mà Ngọc Đế bao năm gìn giữ – Hoành Văn. Có lẽ, nhân duyên của chàng đều mất cả để hy sinh cho mối duyên cảm thiên động địa này chăng? Thế nhưng, đến cuối cùng, chàng vẫn chỉ là cây cầu bắc duyên, khi mà tơ hồng của Hoành Văn lại nối vào tay kẻ khác. Tống Dao chấp nhận biến mất khỏi đất trời để trả hộ Hoành Văn món nợ nhân duyên. Hoành Văn sau khi biết đã cam tâm thủ hộ Tống Dao, lẳng lặng kề bên suốt mấy kiếp luân hồi…

Chúa Sẽ Phù Hộ Em

tinybook tinybook
Chúa Sẽ Phù Hộ Em
Truyện hay Chúa Sẽ Phù Hộ Em của tác giả Cố Khúc thuộc truyện ngôn tình sắc, trong tiếng Urdu, “Tạm biệt” là “Khuda hafiz”.

“Khuda” là Thượng đế của người Ba Tư, còn “Hafiz” bắt nguồn từ chữ “Hifz” trong tiếng Ả Rập, có nghĩa là “bảo vệ”. Cho nên câu nói này có thể được hiểu là: “Chúa sẽ phù hộ bạn”. Nó được sử dụng phổ biến trong cộng đồng người theo và không theo đạo Hồi. Tại vùng Tây Bắc Pakistan, đặc biệt là hai bên đèo Khyber gần Afghanistan, khi tạm biệt hoặc biết sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa, người ta sẽ nói: “Khuda hafiz – Chúa sẽ phù hộ bạn!”.

Khi mới bắt đầu học tiếng Urdu, cô cảm thấy câu nói trong truyện này là lời từ biệt đẹp nhất trên thế gian. “Chúa sẽ phù hộ em!”, khi nói lưỡi hơi cong về phía sau, nhẹ nhàng thốt ra. Khi nói như thế, ngay đến ánh mắt cũng sẽ trở nên rất đỗi dịu dàng. Cô đã không biết thì ra khi một người không thể ở bên đối phương được nữa, họ cũng sẽ nói như vậy, Chúa sẽ phù hộ cho em, chứ không phải cho tôi.

Hạnh Quân Liên

tinybook tinybook
Hạnh Quân Liên
Bạn đang đọc truyện Hạnh quân liên của tác giả A Đồng trên website tinybook.net.
Nghe nói, mọi người bên ngoài nói nàng không phải hoàng hoa khuê nữ.
Nghe nói, mọi người bên ngoài nói nàng đêm hôm khuya khoắt lại ở cùng một chỗ với nam nhân.
Cho nên nàng mười bảy tuổi, cũng không có người tới cửa cầu hôn –
Bị người ta nói khó nghe như vậy, đổi lại là khuê nữ nhà khác chỉ sợ là mỗi ngày đều khóc lóc thảm thiết.
Nhưng sự tình lại phát sinh với nàng,  nàng chỉ cười nghe –
Ách, nàng cũng không thể trách người khác bịa đặt được.
Bởi vì cái “nghe nói” kia đều là sự thật.
Nàng thật sự hàng đêm đều bí mật ở chung với tình nhân.
Hơn nữa tình nhân của nàng lại hết lòng quan tâm chăm sóc, còn nói muốn thú nàng làm vợ……

Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần : Nữ Nhân Nguy Hiểm

tinybook tinybook
Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần : Nữ Nhân Nguy Hiểm
Một siêu phẩm mới mang tựa đề Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần : Nữ Nhân Nguy Hiểm đến từ tác giả Diệp Phi Dạ, đây dự đoán sẽ là một truyện hot không kém các tác phẩm từng nổi đình nổi đám của tác giả này.

Có tin hay không, yêu một người, thật ra chỉ cần sáu ngày bảy đêm?

Sinh nhật Tam Thái tử, được tặng rất nhiều lễ vật, cung nữ ngôn tình sắc đứng một bên đọc: “Nam Hải minh châu!”

Hồi Âm: “Ta muốn có!”

“Phục Hy cầm!”

Hồi Âm: “Ta muốn! Ta muốn!”

“Nữ Oa Thạch.”

Hồi Âm: “Ta muốn! Ta muốn! Ta muốn!”

…….

Thái tử vẫn thật yên lặng hạ chén trà trong tay xuống, đột nhiên nói xen vào một câu: “Buổi tối muốn hay không?”

Hồi Âm: “Ta muốn! Muốn, muốn, muốn!”

Mạc Nhất, Chân Trời Góc Bể Tôi Quyết Tìm Được Em

tinybook tinybook
Mạc Nhất, Chân Trời Góc Bể Tôi Quyết Tìm Được Em
Bạn đang đọc truyện Mạc Nhất, chân trời góc bể tôi quyết tìm được em của tác giả Ngư Du trên website tinybook.net.

Tôi tên Mạc Nhất, là một người bình thường nhưng xuất thân hơi đặc biệt. “Mạc” không phải họ thật của tôi, lúc còn rất nhỏ tôi đã được nhận làm con nuôi. Họ của  bố nuôi là Mạc, có chữ  “Nhất” bởi vì tôi là đứa con duy nhất của bố mẹ nuôi. Từ nhỏ họ đã không có ý định giấu diếm chuyện tôi là con nuôi, mà tôi cũng không muốn tìm bố mẹ ruột, nếu như có thể đem chính đứa con mình dứt ruột sinh ra bỏ đi thì tìm lại liệu có ý nghĩa gì, huống chi còn làm tổn thương bố mẹ nuôi. Vì thế tôi vui vẻ sống ở gia đình họ Mạc, hưởng thụ sự cưng chiều của bố mẹ.
Tôi trời sinh vốn đã không ham học, cho nên ngày ngày  đều cùng mấy nữ sinh lười học trốn đi chơi, rất may là các bài kiểm tra định kỳ đều vượt qua được, thi đại học với số điểm không cao lại không muốn thi lại nên 17 tuổi tôi quyết định tới học trường sư phạm ở một thành phố xa lạ, bắt đầu cuộc sống ba năm đại học thảnh thơi.
Khi 18 tuổi,bố mẹ nuôi mừng rỡ bảo tôi, cơ quan họ tổ chức đi du lịch ở Trương Gia Giới (Tên một thành phố du lịch nổi tiếng thuộc tỉnh Hồ Nam-Trung Quốc), tôi vui vẻ tiễn họ lên đường còn không quên dặn nhớ mua quà mang về cho con gái bảo bối.
*
Đang vui vẻ sắp xếp quần áo chuẩn bị về nhà nghênh đón bố mẹ thì thầy chủ nhiệm gọi tôi ra ngoài nói chuyện, thầy nói với tôi bằng giọng rất nghiêm trọng, rằng bố mẹ nuôi đã cùng qua đời trong một tai nạn giao thông. Tôi không nhớ rõ mình về nhà bằng cách nào, đến bên tấm vải trắng liệm bố mẹ nuôi,  3 ngày tôi không hề nhúc nhích, tay cầm chặt món quà họ mang về, kỉ niệm 18 năm cứ tua đi chầm chậm, dù không phải con đẻ, nhưng bố mẹ chưa từng để tôi chịu khổ. Cố nén xuống bi thương, lo xong xuôi hậu sự, nhờ hàng xóm bán giúp căn hộ, gạt đi nước mắt tôi quay về trường học. Họ hàng bố mẹ nuôi tôi một người cũng chưa từng thấy ai.
Trở về trường tôi cố gắng học tập, đây cũng là tâm nguyện lớn nhất của bố mẹ nuôi khi còn sống.  Không còn chơi bời lêu lổng, không đi mua sắm, không nói chuyên yêu đương. Năm 2o tuổi tôi tốt nghiệp trường sư phạm, sau đó chuyển tới Lạc thành, một đô thị sầm uất ven biển.
Được tuyển vào dạy ở một trường tiểu học tư thục, tôi trở thành chủ nhiệm lớp năm , đây là một trường học nội trú, mỗi chiều thứ sáu, rất nhiều chiếc xe xếp thành hàng dài chờ học sinh tan học. Đứng ở cổng lớn trông ra, nhìn những đứa trẻ nhào vào lòng bố mẹ ôm ấp làm nũng, tôi vừa hâm mộ lại cảm thấy buồn. Chợt làm tôi chú ý là  một nam sinh đáng yêu tên Tiêu Hà, thằng bé cũng giống tôi đứng dựa vào cổng, đôi mắt hâm mộ đầy khao khát. Tôi chưa từng gặp bố mẹ thằng bé lần nào. Đợi bọn trẻ về hết, tôi tới nắm lấy đôi tay nhỏ bé của Tiêu Hà đi về phòng ngủ của thằng bé, hỏi nó về bố mẹ, nhưng nó không chịu hé răng, cúi đầu nhìn vào bàn tay nắm chặt. Tôi lại càng nhẹ nhàng hỏi han nhưng thằng bé vẫn như cũ không nói một lời, vậy thì đành tìm giáo viên tổng phụ trách hỏi cho rõ mới được.
Thì ra Tiêu Hà là con hoang, chưa từng được gặp mặt bố, còn người mẹ xinh đẹp đem bỏ thằng bé vào trường học rồi không thèm đoái hoài đến nữa, mỗi kì nghỉ đông, nghỉ hè cũng không tới đón. Giáo viên phụ trách đành phải đưa thằng bé về, nhưng về nhà cũng không gặp ai, Tiêu Hà một mình ngồi ở bậc cầu thang đợi mẹ. Thầy tổng phụ trách nói đến đây, hốc mắt hoe đỏ, miệng lẩm bẩm “đáng thương”
Lúc tôi tới phòng ngủ thì Tiêu Hà đang ăn bữa tối do trường học phát, là—bánh mì, đã chẳng còn học sinh nào, căng tin trường cũng chỉ có thứ đó. Tôi đưa Tiêu Hà về căn phòng nhỏ mới thuê, nấu cơm cho thằng bé, một đứa trẻ đáng thương, nó nhất định rất muốn về nhà, rất nhớ mẹ.
Nhìn Tiêu Hà gầy gò từ tốn ăn cơm tôi không khỏi chạnh lòng, thôi thì tôi tạm thời trở thành mẹ của thằng bé trong 2 ngày vậy, ngày mai sẽ dẫn nó tới công viên mà bọn trẻ đều thích chơi một vòng.
Trông thấy tàu lượn, tôi nuốt nước bọt, nghĩ tới đó đã thấy rất kích thích. Hồi đại học đã từng có lần tôi chơi trò đó tới mức nôn hết mọi thứ trong bụng. “Tiêu Hà không biết có muốn chơi không nhỉ?”, Đôi mắt sáng nhìn Tiêu Hà, thằng bé thờ ơ ngồi xuống, xe vọt lên rồi lao thẳng xuống,  tôi hét to, rất thú vị, rất khủng bố, mặt tôi trắng bệch, lúc xuống mặt đất tất cả  như quay cuồng, không thể chịu đựng tôi ngã ngồi luôn xuống, thề  lần sau không bao giờ tôi chơi trò này nữa, muốn cũng không. “Cô giáo Mạc không sao chứ?” Tiêu Hà bên cạnh lo lắng hỏi tôi,  tiểu tử này giỏi thật, hình như tôi chưa nghe thấy nó kêu một tiếng, nhìn khuôn mặt trắng hồng của thằng bé thật không giống người bình thường.
“Không sao, chúng ta chơi trò cối xay gió cuối cùng** đi.” Tôi không tin thằng bé sẽ không hé răng. “Cô giáo cô chắc chắn còn có thể ngồi được trên cái đó sao?” Ý gì, coi thường tôi chắc?
Đang định đứng lên, ôi, không xong rồi, buồn nôn quá. “ọe”  Giải quyết xong thật dễ chịu, thoải mái. “Cô giáo Mạc, này.” Một chai nước trước mặt tôi, “cảm ơn.”  Tôi ngạc nhiên hết sức hỏi lại, “Tiêu Hà, em vừa cùng cô nói chuyện phải không?”  Tôi ngẩng khuôn mặt dính đầy nước khoáng lên, hào hứng nhớ lại, thằng bé chủ động trò chuyện với tôi, sự đề phòng trong ánh mắt cũng phai nhạt dần. Haha, thành tựu hôm nay quả không nhỏ!
Thứ hai đầu tuần tôi đem tài liệu ghi chép của giáo viên chủ nhiệm cũ ra xem, giở đến phần tư liệu về Tiêu Hà. Khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé trên tấm ảnh, đôi mắt đen láy có chút sợ sệt. Thành tích của thằng bé rất tốt môn nào cũng đạt loại giỏi. Lời nhận xét mỗi học kỳ đều không ngoài 6 chữ “Ít nói, ngoan ngoãn, nhút nhát”. Tiêu Hà nhút nhát sao? Sao nhìn thế nào cũng không thấy?
Điều đáng chú ý ở Tiêu Hà là thằng bé rất trầm tĩnh, rất khách sáo. Ít khi thấy nó nói chuyện, chưa từng to tiếng với bạn học, luôn luôn im lặng đọc sách. Với sự khiêu khích ác ý của bạn học, bảo thằng bé là “đứa trẻ chẳng ai cần” Nó im lặng, dùng đôi mắt lạnh lùng nhìn kẻ bắt nạt mình. Tuổi còn nhỏ nhưng đã có sự uy nghi, bạn học không dám trêu ghẹo tiếp nữa, lẩm bẩm vài câu rồi tản đi, nó lại cúi đầu tiếp tục đọc sách. Giáo viên chủ nhiệm cũ thật không quan tâm gì đến Tiêu Hà, như vậy mà là nhát gan sao?
Tiêu Hà 11 tuổi đã thu hút sự chú ý của các bạn nữ, nữ sinh 6 tuổi cũng gửi thư tình cho thằng bé,tôi đứng sau gốc cây ở vườn trường buồn cười nhìn tiểu nữ sinh thẹn thùng cùng Tiêu Hà lạnh như băng. Cô bé ngượng ngùng giơ lên phong thư màu hồng phấn, Tiêu Hà tuổi còn nhỏ nhưng đã hết sức tàn nhẫn “Tôi không cần”.  Ném bức thư rồi quay đi, bỏ mặc tiểu nữ sinh đằng sau nước mắt lã chã rơi, tương lai lớn lên nhất định sẽ làm tổn thương không biết bao nhiêu trái tim phụ nữ đây.
Quan sát những hành động tàn nhẫn như thế của Tiêu Hà trong nửa học kì cũng thật thú vị. Sau đó trưởng phòng tài vụ có gửi cho tôi một lá thư nhỏ. Là về Tiêu Hà, trưởng phòng nói học kỳ này mẹ Tiêu Hà chưa hề nộp học phí và sinh hoạt phí.
Tôi chỉ là giáo viên không khải kẻ đi đòi nợ, nhưng vì công việc đành phải dẫn Tiêu Hà về nhà thằng bé, nhà chẳng có ai, gọi điện thoại, chỉ nghe được lời thoại lạnh lùng “Số máy quý khách…” Cùng Tiêu Hà ngồi ở bậc thang kiên nhẫn chờ đợi. “Tiêu Hà, mẹ của em có còn số điện thoại nào khác không?” “Không biết” Trả lời rất lạnh nhạt, hình như Tiêu Hà và mẹ không thân thiết cho lắm. Đợi tới trời tối, mẹ Tiêu Hà vẫn chưa về. “Tiêu Hà, lúc trước em cũng chờ đợi thế này hả? Lâu thế này?” “Đúng.”  Tôi vỗ nhẹ lên vai thằng bé, “Đừng buồn, từ nay cô giáo sẽ chờ cùng em”.
Trời đã tối mịt, vẫn chưa trở về. Gõ cửa nhà hàng xóm hỏi thì họ nói đã chuyển đi rồi. Tim tôi chợt lạnh toát, vụng trộm nhìn Tiêu Hà, nó dường như không nghe thấy cuộc đối thoại giữa tôi và người hàng xóm lặng lẽ nhìn xuống giầy. Tôi cố gắng hỏi thêm xung quanh nhưng mỗi người khi nghe tới tên mẹ Tiêu Hà đều lạnh lùng ném lại một câu “không biết” rồi đóng sập cửa lại. Tôi hết lòng phản ánh sự tình với ban giám hiệu, hiệu trưởng cũng thấy chuyện tình tới mức nghiêm trọng, cho người đi tìm ở nhiều nơi. 7 ngày liên tục, hỏi thăm khắp nơi đáp án đều là ba chữ giống nhau. Cuối cùng nhà hàng xóm kế bên bị làm phiên nhiều quá tức giận nói lúc rời đi cùng một người đàn ông nào đó tôi mới thực sự chấp nhận sự thật Tiêu hà đã bị bỏ rơi.
Trường học mở cuộc họp khẩn cấp, tôi mệt mỏi dựa vào thành ghế, nặng nề nghe quyết định cuối cùng của hiệu trưởng.
Ngồi xổm xuống tôi nhìn thẳng vào Tiêu Hà. Thằng bé có lẽ cũng hiểu được tình cảnh của mình lúc này, 7 ngày qua, dù nó không khóc, nhưng với một đứa trẻ 11 tuổi như thế là quá tàn khốc. Tôi nuốt xuống quyết định của trường đuổi học thằng bé đưa nó tới trại trẻ mồ côi, thật sự nói không nên lời, trong lòng hoảng hốt. Hốc mắt thằng bé hơi phiếm hồng, chất lỏng bên trong như muốn trào ra, yếu ớt như thể chạm nhẹ vào thôi cũng sẽ đổ gục. Tôi đau lòng ôm lấy nó, tôi với nó đều là những đứa trẻ không cha không mẹ, biết tư vị của cô nhi, mà thằng bé đáng thương hơn tôi rất nhiều, dù sao khi bố mẹ nuôi mất tôi cũng đã trưởng thành, còn Tiêu Hà cái gì cũng chưa hiểu, vốn nên là đứa trẻ 11 tuổi vô lo vô nghĩ chứ không phải bị bố mẹ nhẫn tâm vứt bỏ thế này. Nếu tôi lại giáng thêm một đòn nữa vào thằng bé, vậy thì thân hình yếu ớt bé nhỏ kia sẽ phải chịu đựng như thế nào đây?
Đứa trẻ làm người ta phải đau lòng, tôi có thể nhẫn tâm bỏ được thằng bé ở nơi đó sao? Nuối tiếc, quá nuối tiếc, trong mấy tháng quan sát tôi đã rất thích thằng bé. Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nó, tôi tìm được hiệu trưởng.
“Hiệu trưởng, sinh hoạt phí nửa học kỳ này để tôi lo liệu. Tôi muốn thu dưỡng thằng bé, hi vọng trường học có thể đáp ứng thỉnh cầu của tôi là được đưa thằng bé về nhà chăm sóc.” Đúng thế, tôi muốn thu dưỡng nó, muốn nó trở thành đứa trẻ có người yêu thương. Hiệu trưởng nhìn tôi thật lâu, rồi cũng đưa ra ý định thu dưỡng Tiêu Hà, nhưng thấy tôi kiên quyết. Cuối cùng hiệu trưởng nhân từ miễn cho Tiêu Hà sinh hoạt phí của nửa học kì, nói rằng một nửa học phí về sau sẽ lấy từ quỹ phúc lợi trẻ em do các giáo viên đóng góp.
Cứ thế, tôi thu dưỡng Tiêu Hà. Tôi, Mạc Nhất, 20 tuổi, nó, Tiêu Hà, 11 tuổi.
tinybook Kho Sách








Chat