Bản Hòa Tấu Hôn Nhân Chương 5 Sơ Tuyển

Bản Hòa Tấu Hôn Nhân
Tác giả: Bản Lật Tử
Thể loại: Ngôn Tình
Nguồn: Nữ nhi hồng; Chuyển ngữ: Nữ nhi hồng
Số chương: 59
Lượt xem: 4725
Tóm tắt nội dung:
Sơ Tuyển Chương 5
Tổng số chương: 59
1 - 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
Gặp LạiChương 1 21/11/2016
2
Xem
Cơ Hội Chương 2 21/11/2016
3
Xem
Hợp Đồng Hôn NhânChương 3 21/11/2016
4
Xem
Đi Lấy GiấyChương 4 21/11/2016
5
Xem
Sơ TuyểnChương 5 21/11/2016
Cuộc thi “Âm thanh của tự nhiên” là cuộc thi kết hợp giữa công ty truyền thông Tinh Diệu và đài truyền hình Vệ Thị, chỉ cần là công dân từ mười tám, không hạn chế giới tính, ai cũng có thể tham gia.

Đinh Mông cứ tưởng số lượng người đến vòng sơ tuyển sẽ nhiều lắm, nhưng đến khi đến cao ốc diễn ra cuộc thi, mới phát hiện người nhiều thì nhiều, nhưng số lượng không nhiều như cô tưởng tượng.

Tại cửa, cô điền thông tin và được phát một mã số, rồi được hướng dẫn vào khu chờ dự thi.

Khu chờ dự thi đầy người, những chỗ có thể ngồi đều đã có người, Đinh Mông chỉ có thể dựa vào tường.

Cô nghĩ, mình cũng nên giống mọi người ở đây đeo tai phone nghe bài hát mình sắp hát, thế nên lôi di động ra.

Chưa kịp mở máy, thì có người vỗ nhẹ lên tay cô. Đinh Mông ngẩng đầu lên, một cô gái tóc ngắn, tầm khoảng hai mươi, nhưng cô không quen cô gái này.

Cô gái mỉm cười với Đinh Mông, có chút ngại ngùng: “Xin lỗi, mình hơi khẩn trương nên muốn tìm ai đó nói chuyện chút!”

Đinh Mông cũng ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng cười trấn an: “Không sao, mình cũng giống bạn!”

Đinh Mông nói thế, khiến cô gái có chút thả lỏng người, tự nhiên bắt chuyện: “Mình là Đường Thi Nhiên, còn bạn?”

“Mình gọi là Đinh Mông!”

“Đinh Mông, tên nghe rất êm tai. Mình là sinh viên học viện âm nhạc, bạn cũng học âm nhạc à?”

“Không, mình chỉ là nghiệp dư thôi!”

Đồng tử Đường Thi Nhiên khẽ chuyển động, cười nói: “Bạn khiêm tốn quá, có thể vào vòng sơ tuyển thế này thì đều có năng khiếu nhất định!”

“Thật sao?”

“Dĩ nhiên, có gần cả hơn mười ngàn người tham gia, nhưng chỉ trúng vòng sơ tuyển có ba trăm à!”

Đinh Mông: “…”

Thế nào mà cô lại trúng trong cả ngàn vạn người thế này? Lúc ấy sao nhỉ? Cô nhớ cô chỉ cố gắng gào cho to…

Hai người đang nói chuyện phiếm, thì thấy một cô gái ôm mặt khóc chạy ra, lúc vượt qua người Đinh Mông, cô thấy nước mắt tèm lem cả…

Đinh Mông: “…”

Gì vậy? đi thi vòng sơ tuyển thôi mà làm gì khóc thê thảm vậy?

“Haiz, nhất định là bị chế tác Kiều mắng cho khóc đây mà!” Tuy Đường Thi Nhiên nói thông cảm, nhưng trong giọng nói có chút hưng phấn.

Nhưng vấn đề mà Đinh Mông hỏi, lại là một vấn đề khác” “Chế tác Kiều?” Đừng có nói là cái vị thần họ Kiều trong nhà à nhen!

“Ừ, Đúng rồi, anh ấy là giám khảo chính đấy, bạn không biết à?”

Nhắc đến vị giám khảo họ Kiều này, giọng nói của Đường Thi Nhiên đầy vui vẻ, rõ ràng mang tính sùng bái cao độ mà: “Người đứng đầu cuộc thi, lúc debut sẽ được hát ca khúc do anh ấy sáng tác! Người ta tham gia cái cuộc thi này một phần cũng là do anh ấy!”

Đinh Mông còn muốn tỉ mỉ hỏi thêm mấy câu, thì thấy nhân viên từ trong phòng đi ra thông báo: “Mời số báo danh từ 56 đến 60!”

“À, mình là 57, mình đi trước nhé!” Đường Thi Nhiên chỉ số báo danh của mình rồi vẫy tay.

“Bye bye, cố lên!”

Đinh Mông nhìn cô ấy đi vào phòng, rồi khẽ cau mày.

Đừng có nói cái người họ Kiều đó là là Kiều Dĩ Thần nhé?

Anh ấy từng mắng cho Tư Mã Tiêu Tiêu khóc à? Là người viết nhạc cho Thiên Hậu à?

Đinh Mông cảm thấy có chút hỗn độn.

“Xin mời số báo danh từ 61 đến 65 chuẩn bị!”

Một nhân viên lên tiếng thông báo, Đinh Mông ngẩn người, nhìn thấy số báo danh của mình là 65, cô đi theo nhân viên đến chỗ chỉ định.

Không qua bao lâu, Đường Thi Nhiên vui vẻ đi từ trong phòng đi ra, nhìn thấy Đinh Mông còn giơ tay biểu thị cố lên.

Đinh Mông nghĩ, có lẽ cô ấy qua vòng rồi!

Chờ đến khi năm thí sinh từ trong đi ra, nhóm người của Đinh Mông mới đi vào.

Vừa bước vào cửa, cô nhìn thấy Kiều Dĩ Thần ngồi ngay ghế giám khảo.

Quả thực là duyên phận mà!

“Đừng đứng đây, tôi đóng cửa!” Nhân viên khẽ đẩy tay cô, Đinh Mông vội vàng đi vào phòng.

Kiều Dĩ Thần lúc này cũng nhìn thấy cô, có hơi sững người một chút, nhưng nhanh chóng như bình thường.

Đinh Mông cảm thấy có chút xấu hổ, giờ chỉ mong nhanh hát xong rồi bay về nhà, rồi chẳng có chút dây mơ gì với cuộc thi này nữa.

Số báo danh 61 bắt đầu thi, nhưng hát chưa được vài câu thì đã bị Kiều Dĩ Thần chặn đầu: “Được rồi, dừng ở đây!”

Số 61 là một nữ sinh bé bé, nghe anh nói vậy thì ánh mắt đầy nước nhìn anh: “Em hát không tốt ạ?”

“Hát được, nhưng khó nghe!”

Nữ sinh: “…”

Đinh Mông: “…”

Lại bắt đầu phun nọc độc rồi ấy!

Bị nọc độc của anh văng qua, nữ sinh lại ôm mặt khóc chạy ra ngoài.

Số 62 được thay thế, rồi bị Kiều Dĩ Thần quăng cho một gậy: “Nếu như tác giả bài hát nghe cậu hát thì chắc chắn sẽ rất hối hận là sao lại viết bài này!”

Đinh Mông: “…”

Đây thật sự là Kiều chó con mà cô quen à?

Không tin…

Số báo danh 63 là một thanh niên tóc nhộm vàng.

Cái tuổi thanh xuân này với Đinh Mông phải nói là rất kích thích. Sau đó, cậu ấy hát một bài rock và được bình luận bởi Kiều Dĩ Thần như sau:

“Dám chuyển thể ca khúc của Cố Tín thành rock, rất mạnh mẽ, nhưng vấn đề hôm nay, có rất nhiều nhân viên ở đây là fan của anh ấy, hy vọng cậu có thể còn sống bước ra khỏi tòa cao ốc này!”

Đinh Mông: “…”

Vừa rồi Đường Thi Nhiên không phải nói những người hôm nay đều là người được chọn từ trăm vạn người sao? Sao qua miệng của Kiều Dĩ Thần thì họ không đáng xu nào hết vậy?

Đột nhiên, cô không muốn thi nữa!

Số 64 cũng không thua kém những người trước, cũng bị anh dừng giữa chừng rồi nói với số báo danh 64: “Nếu bạn không hát thì bài hát còn hay hơn nữa!”

Đến lượt cô, Đinh Mông bước đến, cúi đầu chào: “Chào giám khảo, tôi là Đinh Mông, số báo danh 65!”

Giám khảo có ba người, nhưng Kiều Dĩ Thần nổi trội quá mà, nên gần như hai vị giám khảo còn lại cứ như vô hình.

Ánh mắt Đinh Mông lướt qua họ, cuối cùng dừng lại ở bảng tên trước mặt anh.

Chế tác âm nhạc cho Thiên Hoàng…Kiều Dĩ Thần?

Sặc!

Đinh Mông cười khẽ ra tiếng, Kiều Dĩ Thần ngước mắt nhìn cô một cái: “Tên của tôi rất mắc cười à?”

“Không…” là cái câu đi phía trước rất mắc cười.

Kiều Dĩ Thần cầm lấy tờ giấy thông tin sơ tuyển, nhìn cô nói: “Bắt đầu đi!”

“Vâng, tôi xin hát bài”

Cô khẽ hắng giọng, bắt đầu hát …” Mang em đi về phía mặt trăng, để em có thể nhìn thấy cả bầu trời sao vô hạn! Có thể cho em nhìn thấy trời xuân trên Sao Mộc và Hỏa tinh thế nào…!”

Kiều Dĩ Thần ngẩng đầu lên, nhìn cô chăm chú, khiến Đinh Mông lo lắng trong lòng, cứ tưởng anh sẽ moi móc cô như những người ban nãy.

Thế nhưng Kiều Dĩ Thần không nói gì, chỉ chăm chú nhìn cô.

Đến khi cô hát hết bài, cô mới thở một hơi nhẹ nhàng.

Một trong hai giám khảo còn lại đánh giá trước: “Giọng hát của em rất trong, biên độ rất cao”

Vị giám khảo còn lại cũng gật đầu phụ họa: “Tình cảm trong bài hát đầy tràn, âm vực của em khá vững, nên giọng rất cao!”

Nếu như bình thường, Đinh Mông nghe nói kiểu này, chắc mặt mày nở hoa toe toét rồi, nhưng ở đây còn một vị nữa, cô chỉ đành chăm chú nhìn anh.

Kiều Dĩ Thần cầm tờ giấy thông tin của cô, mới chậm rãi mở miệng: “Biểu diễn không chút kĩ xảo nào cả, cứ như cô đang hát karaoke vậy ! Hơn nữa, cách thở không ổn định, hơi khi hát cũng không đủ, nếu không phải do giọng em cao và trong thì ngay câu đầu tiên,tôi đã bảo em dừng rồi!”

Đinh Mông: “…”

Nhớ lại lúc còn đi học, lúc Kiều Dĩ Thần bị 64 điểm thi toán, cô nhớ rõ, lúc ấy cô tức điên người, chỉ vào cậu ta mắng như điên: “Cái đề này với bài hôm trước thầy dạy trên lớp y chang nhau, chỉ đổi số, vậy mà cậu cũng không làm được! Chứng tỏ trên lớp cậu không nghe giảng? Còn cái câu này nữa, sao lại có thể viết sai số vậy hả? Sao cậu lại ngốc vậy?”

Cho nên cô mới nói ông trời chả thiên vị ai cả…

Đinh Mông cúi đầu không lên tiếng, Kiều Dĩ Thần đánh dấu lên tờ giấy thông tin của cô, không nhanh không chậm tiếp lời: “Nhưng vừa rồi, hai vị giám khảo còn lại cũng nói, giọng hát của cô rất tốt, âm sắc cũng khá, tình cảm trong bài hát có, nếu như được hướng dẫn chuyên môn thì có lẽ sẽ có rất nhiều tiến triển!”

Đinh Mông nghe đến đây, đầy hứng khởi:”Thật ạ?”

Kiều Dĩ Thần tiếp tục: “Miễn lần sau cô có thể vào vòng trong!”

Đinh Mông chớp chớp mắt, ý của họ là… cô qua vòng này?

“Cám ơn ba vị giám khảo, em nhất định sẽ cố gắng!”

Ra khỏi cao ốc, Đinh Mông trèo lên xe điện ngầm về nhà, cảm thấy hình như mọi chuyện không chân thật chút nào cả.

Chẳng hạn như hôm qua, cô ngồi học cùng với Kiều Dĩ Thần, mà hôm nay anh biến thành giám khảo đầy danh vọng.

Đại khái buổi chiều tinh thần nhiều bất ổn, nên cô cũng chẳng còn tâm trí đâu mà nấu cơm.

Đến khi Kiều Dĩ Thần về nhà, thì thấy cô ngẩn người trên sofa.

Kiều Dĩ Thần cúi đầu nhìn cô, lúc này Đinh Mông mới lơ đãng nhìn quanh, thấy anh thì giật nảy người rơi khỏi sofa.

Kiều Dĩ Thần cười một tiếng, thả chìa khóa, ngồi xuống sofa nhìn cô: “Sao lại đi thi vậy? Khiến mình giật cả mình!”

Đinh Mông ôm gối, nhích người qua chỗ khác: “Mình mới là người giật mình nè, không nghĩ đến cậu lại nổi tiếng thế!”

Kiều Dĩ Thần không nhìn động tác của cô, nhướng chân mày: “Mình nổi tiếng thì rất lạ à? Cuồng vang của Cố Tín, Nhị Nguyệt Sơ Hoa của Tư Mã Tiêu Tiêu, thậm chí bài hát U Linh tiểu thư của Mạc Trăn có số lượng tiêu thụ khủng cũng là do mình sáng tác!”

Đinh Mông kinh ngạc nhìn anh rồi mới chân thật trả lời: “Mình chỉ biết mỗi tên bài hát thôi!”

Kiều Dĩ Thần: “…”

Anh nhìn cô cười: “Hiện giờ mình còn là giám khảo cuộc thi Âm thanh của tự nhiên nữa!”

Đinh Mông: “…”

Cô đẩy gối sang một bên, sùng bái nhìn anh: “Đại ca, cậu lợi hại thật đấy, nhận lấy đầu gối của mình nhé!”

“Mình lấy đầu gối của cậu làm gì?”

“Cái đó… lấy hên thôi!”

Kiều Dĩ Thần: “…”

Anh tháo bớt caravat, dường như mới nghĩ gì đó, hỏi cô:” Mình hỏi cậu, mình thấy trên sơ yếu của cậu có ghi công việc hiện tại là chăm sóc khách hàng tại nhà của công ty game?”

Về Đinh Mông làm việc gì, lúc mới gặp anh có hỏi, nhưng cô lấp liếm cho qua, anh thấy không quan trọng nên cũng không để ý. Vì anh cứ tưởng cô đang làm cho cơ quan bí mật nào đó, không muốn nói ra.

Vì dù gì đi nữa, trong lòng anh, Đinh Mông là một người có thành tích học tập thuộc hàng top của trường.

Nhưng mà người có thành tích cao thế lại đi làm nghề chăm sóc khách hàng cho công ty game?

Hơn nữa anh thấy có ghi, trường đại học cô học cũng chỉ là một trường bình thường. Anh đã suy nghĩ rất lâu mà vẫn không hiểu, nên mới hỏi cô.

Sắc mặt Đinh Mông thay đổi một chút, sau đó thở dài nói: “Bị cậu phát hiện rồi!” Cô quên mất trên tờ khai có điền nơi đang làm việc: “Thật ra cũng không có gì quan trọng!”
6
Xem
Bữa Cơm Gia ĐìnhChương 6 21/11/2016
7
Xem
Huấn Luyện Đặc BiệtChương 7 21/11/2016
8
Xem
Táo NhỏChương 8 21/11/2016
9
Xem
Thịt XiênChương 9 21/11/2016
10
Xem
Vòng Bán KếtChương 10 21/11/2016
11
Xem
Dao ĐộngChương 11 21/11/2016
12
Xem
Bạch ĐiểuChương 12 21/11/2016
13
Xem
Chuẩn Bị Thi ĐấuChương 13 21/11/2016
14
Xem
8 Thí Sinh Mạnh NhấtChương 14 21/11/2016
15
Xem
Cảm TạChương 15 21/11/2016
16
Xem
Chỉ ĐiểmChương 16 21/11/2016
17
Xem
Rút ThămChương 17 21/11/2016
18
Xem
Top 4Chương 18 21/11/2016
19
Xem
Chương 19Chương 19 21/11/2016
20
Xem
Chương 20Chương 20 24/11/2016
21 - 4041 - 59

Giang Nam Mỹ Nương Tử

tinybook tinybook
Giang Nam Mỹ Nương Tử
Các bạn đang đọc truyện Giang Nam Mỹ Nương Tử của tác giả Vân Nhạc thuộc thể loại ngôn tình sắc, truyện nói về trang chủ có lệnh, muốn nàng – một tỳ nữ nhỏ bé đến Tô Châu.

Nàng cũng rất nghe lời, nửa đêm đã mò mẫm lên đường.

Lần đầu tiên ra cửa gặp thật nhiều truyện phiền phức.

Bị một đám ác hán vây khốn đến mức phải nhảy xuống sông.

May mà nàng gặp được người tốt, cái mạng nhỏ được cứu về.

Nhưng mà nam nhân này cũng quá ngu ngốc .

Nàng toàn thân trên dưới đều bị hắn nhìn thấy hết.

Hắn còn ra vẻ không có chuyện gì, bảo nàng yên tâm!

Nhưng không nghĩ ra, sự trong sạch nàng khổ công gìn giữ, lại vì bị hạ xuân dược mà mất trong tay hắn!

Aiz.. . . Không những thế, nam nhân đó lại đường đường là nhị trang chủ nhà nàng.

Cho dù hắn muốn chịu trách nhiệm, nàng cũng không dám vọng tưởng chim sẻ sẽ hóa phượng hoàng sủng phi.

Hơn nữa dục vọng tựa hồ vĩnh viễn không bao giờ hết của hắn, lại khiến nàng sợ hãi. . .

Tù Sủng Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

tinybook tinybook
Tù Sủng Của Tổng Giám Đốc Ác Ma
Truyện hay Tù Sủng Của Tổng Giám Đốc Ác Ma của tác giả Hoa Phán là tựa truyện ngôn tình hiện đại với giọng văn mạch lạc, gần gũi. Nội dung nói về “A! Đau! Không cần. . . . . .”

Cô cầu xin, cô yếu thế, lại không thể ngăn cản hắn hung ác mà trừng phạt!

“Dám hại Vi Vi, đời này cũng đừng nghĩ sống dễ chịu!”

Hắn tàn nhẫn mà áp bức, không lưu tình chút nà, xung quanh hắn cứ bao vây bởimàu xám đen tà khí. Một hồi hiểu lầm dẫn tới giam cầm hành hạ, sau mọi truyện vốn tưởng rằng hắn hết giận sẽ buông tha cô, lại khôngngờ tới, càng ngày hai người hiểu lầm càng sâu! Trận tù sủng này, căn bản không có hồi kết. . . .

Vẫn Luôn Cố Chấp

tinybook tinybook
Vẫn Luôn Cố Chấp
Truyện ngôn tình vẫn luôn là thể loại dành được nhiều tình cảm ở các bạn trẻ. Không riêng gì truyện Vẫn luôn cố chấp bạn mới có thể cảm nhận hình ảnh chính mình xuất hiện đâu đó trong những nhân vật trong truyện. Hơn hết là truyện Người phụ nữ của tổng giám đốc hoặc truyện Ai sẽ theo em đến cuối cuộc đời luôn khắc họa về tình yêu đẹp đầy ngang trái của đôi trẻ khao khát yêu thương. Bộ truyện này cũng là một bộ phiên ngoại của Phong Tử Tam Tam, xoay quanh về cặp đôi Bạch Trạm Nam (em trai nhân vật Bạch Thuật Bắc trong Nghịch Lửa) và Lâm Trương.

Tình yêu có sức mạnh khiến người lạnh lẽo tận tâm hồn, kiệm lời như Lâm Trương thành một con mèo ngoan bên cạnh Bạch Trạm Nam. Dẫu biết rằng, nàng rất ít khi đáp trả lại những lời mời gọi của bất kì ai, riêng đối với Bạch Trạm Nam, lặng lẽ im lặng cũng giống như là âm thầm đồng ý. Cho đến khi Bạch Trạm Nam phát hiện nàng vẫn ấm ủ trong lòng hình bóng người đàn ông khác - người đàn ông khiến nàng mãi day dứt khi nàng cất giữ hình bóng tỉ mỉ tận tâm can.

Định mệnh luôn là điều trái ngang, khó lòng ai có thể đoán. Dù cho Bạch Trạm Nam có biết được sự thật phũ phàng ấy, anh vẫn kiên quyết theo đuổi cô. Đường đường là kẻ kiêu ngạo nhưng khi con người đứng trên con đường sinh tử thì mọi quyết định đưa ra gần như là bản năng. Khoảnh khắc đó, Bạch Trạm Nam không hề chần chừ mà nghiêng người bảo vệ Lâm Trương dưới chân. Anh yêu thương cô hơn chính bản thân mình. Để rồi giây phút Bạch Trạm Nam ôm cô, siết chặt, khi cô cảm nhận chất lỏng ấm áp chảy xuống bên gối cũng là lúc không còn tính toán đúng sai, chỉ còn cô bên cạnh anh, trên tay ôm chặt món quà Chúa trời trao tặng.

Đọc truyện để tiếp tục theo chân cặp đôi này, cùng nếm trải và chiêm nghiệm về tình yêu đầy nắng sẵn sàng đón nhận những cơn mưa rào.

Chú Rể Của Ác Ma

tinybook tinybook
Chú Rể Của Ác Ma
Bạn đang đọc truyện Chú Rể Của Ác Ma của tác giả Điển Tâm trên trang tinybook.net. Thượng Quan Mị là đầu não của tập đoàn Tuyệt Thế ,là nữ nhân thần bí nhất trong tổ chứcNàng là hóa thân của ác ma,lại có dung mạo tuyệt mỹ tựa thiên sứ.Ẩn dưới đôi mắt long lanh đầy mị lực ,giấu diếm bao nhiêu âm mưu quỷ kế.Đôi môi mọng đỏ nóng bỏng,những lời nói ra tất cả đều là lừa gạt,làm cho người khác chết không đền mạng. Vì muốn có được nam nhân mà mình yêu mến,nàng bắt buộc hắn thực hiện lời hẹn ước khi còn nhỏ.Nàng phải hao tổn bao nhiêu tâm trí,giả vờ mất đi trí nhớ ,tìm trăm phương ngàn kế bò lên giường của hắn… Hắc Kiệt Khắc có gia cảnh quyền thế,trong buổi lễ của “Tuyệt Thế” mà hắn được mời tham dự,vào lúc xảy ra hỗn loạn,hắn ra tay cứu một cô gái xa lạ vô tội.Nàng mảnh mai ,bị mất đi trí nhớ không có ai giúp.Phảng phất dễ dàng nhận ra nàng rất mỏng manh,nhỏ bé tựa một bé gái. Hắn đặt nick name cho nàng là”An Kỳ”,tỉ mỉ che chở nàng,hết sức sủng ái nàng. Vì bảo vệ nàng mà hắn thậm trí không tiếc cùng “Tuyệt Thế”đối đầu Nhưng cuối cùng hắn giật mình phát hiện ra tất cả đều chỉ là một âm mưu.Thì ra kẻ địch nguy hiểm nhất lại chính là người yêu thân mật nhất bên cạnh hắn.

Cưng Chiều Vô Hạn

tinybook tinybook
Cưng Chiều Vô Hạn
Tóm tắt nội dung truyện Giới thiệu vắn tắt 1:

Ở trước mặt thế giới, toàn thân anh đều cứng, chỉ có một chỗ mềm

Ở trước mặt cô, toàn thân anh đều mềm, chỉ có một chỗ cứng.

Đây là một câu chuyện giữa một cô nhóc tinh nghịch và một ông chú dũng mãnh.

Giới thiệu vắn tắt 2:

Hai anh trai sinh đôi thanh mai trúc mã từng ăn chung với cô một cái tô, đi tiểu chung qua một cái bồn cầu, nhưng lại nghe lời mẹ đùa giỡn cô?

Cô tức giận rời nhà trốn đi, gặp được một ông chú cáo già, chỉ có cô mới có thể trị được những thói hư tật xấu của chú ấy.(Này, chú còn hung dữ! Phạt chú cả đời muốn trộm thịt cũng không ăn được tới miệng!)

Editor xin túm lại một câu thế này: Những ai thích một câu chuyện tình yêu trong sáng, ngại ngùng thì xin mời “Quay lại”. Những ai là sắc nữ, công phu đã luyện thành tinh thì xin mời “Tiếp tục”. Điều quan trọng nữa là trước khi đọc truyện hãy mua mấy kí thịt bò về tẩm bổ trước đã, trong khi đọc truyện ngôn tình thì hãy chuẩn bị khăn giấy để lau máu mũi, tránh khỏi sau khi đọc xong truyện lại bị bệnh thiếu máu, lúc đó editor không chịu trách nhiệm đâu nhé!. Đây là lần đầu tiên ta edit truyện mang hơi hướm tiểu thuyết nên có chỗ nào không hay thì mấy sắc nữ hãy nhắc nhở ta chứ đừng ném dép nhé.

Chúc các sắc nữ đọc truyện Cưng Chiều Vô Hạn vui vẻ.

Hữu Ương Lưỡng Song

tinybook tinybook
Hữu Ương Lưỡng Song
Bạn đang đọc truyện Hữu Ương Lưỡng Song được viết bởi Bằng Y Úy Ngã và editor là Băng Nhiên thích đậu hủ chiên

Trong một nhà kia có ba tỷ muội cực kỳ yêu quý nhau.

Đại tỷ là người ôn nhu ngôn tình như thánh mẫu, luôn bao bọc che chở muội muội. Chính là chủ nhiệm nghiêm khắc, càng là cổ hủ khi dạy học trò.

Nhị tỷ trong truyện online là người thành thật, luôn nghe lời đại tỷ và đau lòng tiểu muội. Là người không hiểu phong tình.

Tiểu muội càng là người tinh quái như màu xám đen, không phục đại tỷ, thầm mến nhị tỷ. Là một tiểu la lỵ phúc hắc, xúi giục lão sư Toán theo đuổi nhị tỷ.

Cầm Tay Mùa Hạ

tinybook tinybook
Cầm Tay Mùa Hạ
Truyện hay Cầm Tay Mùa Hạ của tác giả Lệ Thu Huyền là một câu chuyện khi những con người lướt qua đời nhau mà không hay biết sau này một người trong số đó lại trở thành người quan trọng nhất đối với mình. Giữa tình yêu ngôn tình hoàn và sự nghiệp, ta lại cảm thấy phân vân, có lẽ mọi người nghĩ đàn ông đàn ang không có được một công ăn việc làm cho ra dáng thì nói gì đến yêu đương. Nhưng thiết nghĩ, những cô gái tháng sáu mới thật sự sống đúng với lòng mình.

Tuổi trẻ có bao nhiêu mà phí hoài vì những ngày những giờ nơi cơ quan, mày mọ cùng chồng giấy cao ngất, hối hả tất bật làm thêm những công việc khác. Vì kế sinh nhai đúng là ta cần cố gắng và nỗ lực.

Mời bạn cùng đọc truyện này!

Ẩm Thủy Tư Nguyên

tinybook tinybook
Ẩm Thủy Tư Nguyên
Tác giả Phong Thịnh Huyễn Giác cho ra mắt siêu phẩm Ẩm Thủy Tư Nguyên, truyện thuộc thể loại ngôn tình ngược nói về Ninh Cung, khói tím lượn lờ, một thiếu niên mặc huyền bào ngồi bên án, ánh nến chập chờn, không thấy rõ mặt, một tiểu thị áo xanh rũ mắt đứng bên cạnh.

Không biết qua bao lâu truyện, chỉ nghe cạch một tiếng, tiếng nến đổ tựa hồ đem suy nghĩ thiếu niên kéo trở về, y thu mắt, tựa như hạ quyết tâm. Với vòng tròn bấn loạn, xoay người nói, \"Tiểu Hòa, canh mấy rồi?\"

\"Bẩm điện hạ, vừa qua canh năm ba khắc.\"

\"Rửa mặt thay quần áo, bản cung muốn đi Dưỡng Tâm điện thăm mẫu hoàng.\" Giọng thiếu niên có chút mệt mỏi.

\"Vâng.\" Tiểu Hòa cung kính lui ra, chốc lát sau dẫn người đem chậu nước tiến vào trong điện.

Chạy Tình

tinybook tinybook
Chạy Tình
Tóm tắt nội dung truyện Khi tình yêu đến lại không muốn đón nhận bằng cách Chạy Tình ...Còn anh là tổng giám đốc si tình có thể sống chết với tình yêu, còn đối với cô gái kia thì đây quả thật là cơn ác mộng vì cô không muốn yêu!

Anh càng thể hiện tình cảm với cô làm cô ngày càng cảm thấy có áp lực và chán ghét anh, vì vậy mà cô luôn tìm mọi cách để trốn tránh tình cảm đó.

Thời gian cứ thế trôi qua anh vẫn không bỏ cuộc, liệu với ý chí và tình cảm chân thật của anh dành cho cô, cô có thể chạy mãi như thế hay không.

Mọi chuyện rồi sẽ đi về đâu, cùng theo dõi truyện tiểu thuyết ngôn tình để tìm hiểu nhé. Bên cạnh đó, Gia Đình Cực Phẩm Cha Cường Hãn Con Trai Thiên Tài Mẹ Phúc Hắc hứa hẹn sẽ là tựa truyện thay thế đáng đọc nhất hiện nay.

Phu Quân Hữu Độc

tinybook tinybook
Phu Quân Hữu Độc
Tác giả Dịch Ngũ cho ra mắt tác phẩm Phu Quân Hữu Độc, một trong những truyện ngôn tình cổ đại nổi bật, khi xuyên vào cơ thẻ nữ nhân ốm đau bệnh tật không chịu nổi sự ngược đãi của phu quân mà chết, sau khi sống lại gặp được một hệ thống bàn tay vàng .

Phương châm sống của cô : sợ cưới, tránh xa phu quân có bệnh kiêu ngạo, cả nhà hạnh phúc.

Phúc đi họa đến, không nghĩ tới truyện cô đã trọng sinh rồi mà cũng không thoát được cái tên oan gia kia!

Cô nên làm thế nào đây?

Anh Ấy Từng Là Tất Cả Đối Với Tôi. Nhưng...!!!

tinybook tinybook
Anh Ấy Từng Là Tất Cả Đối Với Tôi. Nhưng...!!!
Bạn đang đọc truyện Anh Ấy Từng Là Tất Cả Đối Với Tôi. Nhưng...!!! của tác giả Thư Nhiên, truyện ngôn tình sắc giá như cuộc đời là một cuốn phim, tôi có thể tua đi tua lại những khoảnh khắc hạnh phúc mà bản thân đã trãi qua, nhưng sự thật thì tôi chỉ là đang tơ tưởng đến một thứ không hề hiện hữu.

Cuộc đời luôn ẩn chứa những khúc mắt như tác phẩm Bảo bối của tổng giám đốc, ta là thứ vui tiêu khiển trong những khúc mắt đó.Khi đánh mất một thứ quan trọng nhất trong đời, tôi cảm thấy lạc lỏng vô cùng, cuộc đời cũng dần trở nên vô vị.

Người tôi nên yêu không phải là người mà tôi thầm thương trộm nhớ suốt mấy năm qua mà chính là người đã luôn ở bên an ủi, động viên tôi. Truyện mãi cho đến tận bây giờ tôi mới nhận ra, thì quả là một cô gái ngốc. Bạn có thể lầm giữa yêu và thương, không sao cả, nhưng tuyệt đối không thể chọn lầm người sẽ cùng bạn đi hết quãng đường đời.

Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ?

tinybook tinybook
Ai Sẽ Dắt Em Qua Nỗi Đau ?
Truyện Ai sẽ dắt em qua nổi đau? là một tác phẩm thuộc thể loại truyện ngôn tình hiện đại dành cho lứa tuổi teen của tác giả trẻ Lam Phương.

Câu chuyện kể về cô gái trẻ Tâm Lan xinh đẹp và những hạnh phúc và nổi đau mà cô gặp phải . Hình ảnh của Tâm Lan chính là một ẩn dụ về thân phận người phụ nữ trong xã hội ngày nay, có những nổi đau thầm kín mà chỉ có người phụ nữ và những người phụ nữ với nhau thì mới cảm nhận được ....

Chương mới của Truyện Ai sẽ dắt em qua nổi đau? hiện đã full, các file prc ebook hỗ trợ xem trên thiết bị di động cũng đã được đăng tải tại webtruyen.com.

Mời quý đọc giả đón xem !

Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử

tinybook tinybook
Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử
Tác giả Hân Hân Hướng Vinh đã là cái tên khá quen thuộc với những độc giả yêu thích thể loại truyện ngôn tình. Đặc trưng trong những tác phẩm này là chuyện tình yêu đầy màu sắc nhưng cũng thật đượm buồn; có sự gắn bó có thân thương, và truyện Tình Yêu Dũng Cảm Của Quyên Tử cũng không phải là một ngoại lệ.

Tình yêu của Quyên Tử cũng y như cuộc sống của cô, vô cùng dũng cảm, trắc trở chảy xiết rồi ào ào trút xuống.

“Em thích anh”

Dưới cái nắng tháng mười, một thiếu nữ trong bộ váy đỏ, sau gáy vung vẩy một bím tóc đuôi ngựa cột cao, tóc mái chỉnh tề che kín cái trán, chỉ lộ ra một đôi mắt sáng ngời, trong suốt khiến người ta không dám nhìn gần. Đứng nơi đó như một ngọn lửa rực cháy, đẹp rạng rỡ. Trên gương mặt trẻ trung tràn đầy sắc thái mơ mộng, đẹp đẽ.

Triệu Hành ngẩng đầu lên kinh ngạc, sau đó bật cười. Cô bé này xem như là học sinh của anh, chính xác mà nói thì không phải xem như, anh đến thực tập tại trường chuyên cấp 3, vì nơi đó dượng anh làm hiệu trưởng, trước khi ra nước ngoài, cũng không biết phải đi đâu, đành đến đây chờ đợi, dù sao ở đây có thư viện phong phú, mặc dù là trường cấp 3 nhưng tương đối nổi tiếng. Cô gái lớn mật đang thổ lộ trước mặt này là học sinh lớp mười, tên là Trần Quyên, là một cô bé xinh đẹp, thường cùng với một cô nhóc khác là Thời Tiêu, luôn dính với nhau, một bước không rời.

Liệu hạnh phúc có luôn ở bên họ không, yêu thương đến cuối cùng rồi sẽ ra sao, tình yêu có tiếp nối từ những yêu thương không ? Mời bạn đọc truyện để tìm câu trả lời và theo dõi những truyện khác cùng thể loại: Duyên Tới Là Anh, Nghe Nói Tình Yêu Sẽ Đến,...

Ngược Tỳ

tinybook tinybook
Ngược Tỳ
Câu chuyện Ngược Tỳ của tác giả Độc Nhất Tình Ngôn mang đến cho bạn đọc cái nhìn chân thực về ngôn tình sủng, vì một khúc đàn, đổi lại là sự chiếm đoạt vô tình của hắn…

Một tiếng thở dài của chủ tử, nàng từ sợ cưới nay trở thành tiện tỳ của hắn, hắn trở thành tân chủ của nàng…

Từ đó về sau, truyện online nói rằng nàng trở thành dược nhân, liều lĩnh thử độc thay hắn…

Từ đó về sau, nàng phấn đấu quên mình mà làm lưỡi kiếm, đầu tên vì hắn…

Từ đó về sau, hắn là tất cả của nàng, thậm chí không tiếc thay hắn tìm kiếm sủng thiếp...

Bắt Tay Người Trộm Bội

tinybook tinybook
Bắt Tay Người Trộm Bội
Tóm tắt nội dung truyện Truyện ngôn tình hiện đại Bắt Tay Người Trộm Bội xoay quanh về việc hắn muốn trộm khắp thiên hạ vô địch thủ!

Thiên hạ này đều là của cha ta, vì sao ta không trộm?

Công chúa đại nhân nàng liếc mắt nhìn vểnh tay hoa!

Một ngày kia, nàng sơ ý trộm ngọc bội tổ truyền của người khác;

Cho rằng sẽ khóc lóc cầu xin vẩy đuôi đòi lại ngọc bội giá trị liên thành;

Kết quả:

Chủ nhân của miếng ngọc bội mặt lạnh bắt lấy tay công chúa nói: Tại sao cô lại trộm miếng ngọc bội chỉ thuộc về vị hôn thê của ta mới có?

Công chúa gặp phải chuyện lớn rồi!

“Ta ta ta ta ta ta trả ngọc bội lại ngươi, ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi đừng ép ta thành thân, biết không???”

Thiên hạ này đều của cha ta [cái rắm], đá trúng thiết bản cũng không dám khóc trộm!

Là một tựa truyện hài hước nhưng chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu sắc, giống với Nếu Có Duyên Sống Lại, tác phẩm hứa hẹn sẽ mang lại nhiều cảm xúc thú vị cho bạn đọc.

Tôi Không Phải Thiên Thần!

tinybook tinybook
Tôi Không Phải Thiên Thần!
Bạn đang đọc truyện Tôi không phải thiên thần! của tác giả heomapnghichngom trên website tinybook.net. Hôm nay là ngày đầu tiên cô phải tồn tại một mình trên cõi đời! Mười hai năm trước, người đàn ông đáng lẽ được cô gọi là cha đã bỏ rơi mẹ con cô và đi theo người phụ nữ khác trong lúc mẹ cô ốm nặng. Nực cười làm sao khi có lần cô hỏi ông ta có yêu mẹ không, ông ta đã cười và nói rằng: “Cha đương nhiên yêu mẹ, và cũng rất yêu con!” Tình yêu của ông ta dành cho mẹ con cô là thế đấy! Yêu nhiều quá…đến nỗi mẹ con cô không nhận nổi nữa, phải chuyển sang người khác. Không lâu sau khi ông ta đi, mẹ cô cũng qua đời. Mà mẹ cô lại là con một, không anh em thân thích, cô lại không dám tìm ông bà ngoại vì hồi đó, khi mẹ lấy ông ta đã không có sự đồng ý của họ. Có lẽ cô đã trở thành ăn xin đầu đường xó chợ và có khi còn chết đói nếu không gặp được cha nuôi. Ông là người giang hồ-thủ lĩnh của một băng đảng xã hội đen, có thể không hằn là người tốt nhưng đối với cô lại vô cùng thương yêu. Vợ con của ông đã bị người ta giết để trả thù ông, vì thế nên khi thấy cô bơ vơ thất thiểu ngồi bên vỉa hè, ông đã nhận cô làm con nuôi và đưa vè chăm sóc. Mười hai năm bên ông, cô được sống như một cô công chúa; có đầy đủ mọi thứ, được đến trường, được học đàn, học hát, học múa, học vẽ…Trên hết, mọi người ai cũng yêu quý cô. Ngoài cha nuôi ra còn có các anh em kết nghĩa của ông-được cô gọi là chú và những người trong hội của ông…họ coi cô như người trong nhà. Cha nuôi không cho cô học võ vì không muốn cô tham gia đánh lộn nhưng mấy chú vẫn lén lút dạy cô “một chút” gọi là để phòng thân. Cô cũng rất biết điều, ngoài những trường hợp bắt buộc thì hầu như cô không sử dụng đến nó, vì thế nên rất ít người biết chuyện và vẫn thường xem cô là cô bé yếu đuối. Nhưng cho đến ngày hôm nay, cô không thể tiếp tục núp dưới cài bóng ấy nữa! Một băng đảng khác đối nghịch với cha nuôi đã thuê người sát hại ông và ông đã không qua khỏi sau khi trúng hai viên đạn vào tim. Mối thù giết cha này cô nhất định sẽ báo! Kẻ hại cha cũng là kẻ thù của cô! Trong thời gian tìm kiếm tung tích kẻ đó, cô đã có một quyết định khác: trả lại cho người đàn ông sinh ra cô những gì ông ta đã làm với mẹ con cô. Và vì thế mà giờ đây cô đang có mặt trước cổng nhà ông ta với bộ cánh quê mùa và lí do đến xin việc. Muốn đạt được mục đích, trước hết cô cần biết thông tin của ông ta hiên nay, chỉ có thế này cô mới có thể đường đường chính chính ở trong nhà ông ta mà điều tra. “Đính đong…đính đong…” một hồi chuông vang lên, sau vài phút chờ đợi cũng có người ra mở cửa. Cô làm thành bộ dáng rụt rè, hồi hộp theo sau người vừa mở cửa. Chỉ là một người giúp việc thôi mà chị ta có thể nhìn người khác bằng con mắt khinh thường như thế, không biết chủ nhân sẽ thế nào đây? Khoé môi cô nhếch lên nụ cười mỉa mai trong khi cúi đầu theo chị ta vào nhà. Ngôi nhà…à không, là biệt thự mới đúng! Biệt thự này rất lớn, ngoài sân bày rất nhiều cây cảnh, hòn non bộ; trong nhà lại trang trí toàn đồ quý giá, đắt tiền. Những năm qua ông ta đã kiếm không biết bao nhiêu tiền thế mà một lần tìm kiếm con gái cũng không có. Người sinh ra cô “thật là có trách nhiệm”! -Bà chủ! Cô Lê Na đã đến!_Chị ta cúi đầu thông báo với người phụ nữ ngồi trên sofa rồi lui xuống. Người này khoác trên mình bộ đầm hàng hiệu trị giá cũng lên tới vài triệu nhưng không những không làm mình đẹp lên mà còn làm xấu cả thứ mình mặc; trên mặt phủ một lớp phấn dày, tô son môi đỏ chót, mái tóc xoăn tít…Cô không biết dùng từ gì để miêu tả bà ta nữa. Ông ta bỏ rơi mẹ con cô để đi theo người như thế này sao? Ngoài tiền ra thì bà ta còn có gì nữa chứ! -Con chào bà!_Sau một hồi đánh giá, cô lễ phép lên tiếng. -Cô ngồi đi!_Bà ta chỉ vào ghế đối diện rồi làm động tác thanh nhã đưa chén trà lên miệng nhấm nháp, sau khi cô ngồi xuống mới tiếp tục_Cô muốn xin làm gia sư trong gia đình tôi? -Dạ vâng!_Cô đáp lại bằng thái độ vô cùng lễ phép. -Nếu cô có thể làm cho thằng con tôi chăm chỉ học hành thì cô có thể ở lại. Chuyện tiền lương không thành vấn đề (Cô cần mấy đồng tiền bẩn thỉu của gia đình bà ta sao?!) cô cũng không cần phải có bắng cấp gì cả vì nó rất thông minh, chỉ có điều không chịu học thôi! (Một thằng con phá gia tri tử. Xem ra ông ta thật có phúc!) -Con sẽ cố gắng ạ! -Được rồi. Cô có một tuần thử việc. Bây giờ cô mang hành lý lên phòng rồi ngày mai bắt đầu công việc._Bà ta phân phó mọi chuyện rồi gọi người giúp việc lúc nãy chỉ phòng cho cô. Để tiện cho việc dạy học, phòng của cô được sắp xếp đối diện với phòng của “thiếu gia” ngôi biệt thự này. Phòng cũng được coi là tốt; có giường, có tủ, có bàn, ghế, vật dụng hàng ngày, còn có cả nhà vệ sinh riêng nữa. Sau khi rửa qua chân tay mặt mũi, cô bắt đầu lôi đồ dùng của mình ra bỏ vào tủ. Đang gấp mấy cái áo thì một giọng nói kiêu ngạo từ cửa phòng vọng vào làm cô giậy mình: -Gia sư mới đây sao? Còn không được bằng người lần trước!_Tên đó đứng tựa lưng vào thành cửa lắc đầu ngao ngán. Rất nhanh sau đó, cô phục hồi lạu tinh thần và đưa mắt liếc qua một cái rồi tiếp tục việc đang làm dở. Em trai khác mẹ của cô cũng không tồi, có thể coi là một handsome. Nhưng rất tiếc lại là con của ông ta và người đàn bà đó, nghe qua cũng biết là tính tình chẳng ra gì. -Này! Tôi đang nói chuyện với cô đấy!_Không thấy cô đáp lại, cậu ta tức tối gắt lên. Nhưng cũng vô dụng thôi! Cô sợ sao? Cô vẫn coi cậu ta như không khí, không nhìn thấy, không nghe thấy gì hết, lẳng lặng sắp đồ._Cô được lắm! Dám coi tôi không ra gì. Chờ xem tôi xử lí cô thế nào!_Cậu ta buông lời đe doạ rồi bực tức trở về phòng. “Tôi sẽ chờ xem thằng nhóc như cậu sẽ làm gì tôi!” cô khẽ nhếch khoé miệng thích thú. Ông ta nuôi con cũng “khéo” nhỉ, độ nhẫn nhịn chỉ có thế thôi sao? Còn không bằng nổi người thấp cổ bé họng nhất trong băng đảng của cha nuôi cô. Tuy họ là dân xã hội đen nhưng luôn được cha nuôi dạy dỗ đàng hoàng, ngoài làm bảo kê cho các khu chợ, quán bar, vũ trường, nhà hàng…trong địa bàn của hội thì họ chẳng làm gì cả, đánh lộn cũng chỉ là bất đắc dĩ mới xảy ra. Buổi tối, cô ngồi ăn cơm cùng những người giúp việc và nghe được khá nhiều thông tin. Thì ra “em trai cô” cũng chỉ kém cô có một tuổi. Vậy là trước khi bỏ rơi mẹ con cô ông ta đã có người đàn bà khác từ rất lâu rồi. Thế mà cô còn tưởng rằng ít ra trước lúc bỏ rơi cô ông ta đã yêu thương cô cơ đấy. Trong khi cô không cha, không mẹ, không tình thương thì “em trai” lại có tất cả. Ông trời có phải quá bất công rồi không? Cướp đi mọi thứ của cô trao cho cậu ta, và có lẽ cậu ta cũng chẳng coi những thứ ấy ra gì cả. Gia đình giàu có khiến cậu ta trở nên coi thường người khác, thích phá phách, gây chuyện, bỏ bê học hành; số người đã từng làm gia sư cho cậu ta rất nhiều, chỉ trong năm nay thôi cũng đã hai mấy người rồi! Những người trước đây đều không trụ nổi quá ba ngày, và tương lai của cô cũng được những người giúp việc dự đoán như thế. Cô là ai chứ? Chờ rồi sẽ biết! Sau khi giúp mấy chị giúp việc rửa bát đĩa, cô trở lại phòng của mình, nằm dài trên giường mãi không có gì làm, cô lục tìm điện thoại trong balô rồi nhấn nút gọi cho một người. Chuông kêu vài tiếng liền có người bắt máy. -Baby nhớ anh à?_Giọng nói trầm ấm của người kia vang lên. -Ukm…có chút chút! -Chỉ chút chút thôi sao? Uổng công anh nhớ em sắp phái điên lên rồi._Anh nũng nịu qua điện thoại. -Thôi được rồi!...Anh bao nhiêu tuổi rồi còn như thế? Để người khác biết có phải mất mặt dân xã hội đen như anh không?_Cô vội vàng ngăn cản. -Anh chỉ như thế với mình em thôi mà! -Em cúp máy!_Lời vừa thốt ra khỏi miệng, người bên kia đã nhang chóng kêu lên. -Đừng…đừng! Anh đùa chút thôi mà, em thật chẳng có khiếu hài hước gì cả!_Anh thở dài một hơi rồi trở lại chất giọng ban đầu hỏi han_Chuyện của em thế nào rồi? Ở đó có ai bắt nạt em không? Có ngược đãi, hành hạ em không? -Mọi việc rất tốt. Không ai có gan bắt nạt em cả. Mà dù họ có bắt nạt em thì anh nghĩ em sẽ tha cho họ sao?! -Anh biết em giỏi rồi! Ai mà dám động vào em chứ? Đến anh thỉnh thoảng muốn ôm em một cái mà cũng bị bầm dập thân thể nữa là người khác. Vết thương em gây ra lần trước vẫn chưa khỏi đây này, em có muốn xem không? -Nếu anh muốn chúng nghiêm trọng hơn thì cứ để cho em xem đi! -Em thật đúng là không phải người!_Anh ngửa đầu than vãn. -Em không phải người? Vậy anh nói xem em là gì?_Cô chậm dãi mở miệng, ngữ khí rất bình thản, cứ như chuyện đang nói không liên quan đến cô vậy. Nhưng với người quen biết cô đã nhiều năm như anh thì đây đúng là một điềm báo không tốt. Mỗi lần cô bình thản như thế thì sau đó lại là một trận lôi đình. Anh vẫn muốn sống yên ổn mà! Vì thế giọng anh từ đầu dây bên kia đã biến đổi rất nhanh, tươi cười đầy nịnh nọt: -Tất nhiên em là thiên thần rồi! -Hình như từ đó không hợp với em cho lắm!_Cô nhếch môi cười châm trọc (hiển nhiên là người bên kia đầu dây không nhìn thấy rổi) sau đó chuyển chủ đề_Mọi người trong hội khoẻ cả chứ? -Rất khoẻ! Tất cả ai cũng nghe theo lời chú Kỳ (người được cha nuôi cô giao lại chức thủ lĩnh, giờ đây là người dẫn dắt bang hội) và gia sức truy tìm tung tích kẻ đã ám sát cha em. Em yên tâm đi, kẻ đó dù có chạy đến chân trời góc bể mọi người cũng lùng về cho bằng được._Anh đột nhiên trở nên rất quyết tâm, còn mang theo chút sát khí nữa. Nghe rất đáng sợ! -Cảm ơn mọi người!_Giọng cô thoáng buồn, rất nhanh sau đó liền trở lại vẻ lạnh nhạt vốn có._Thôi muộn rồi, em ngủ đây! Bye anh! -Ngủ ngoan nha baby! Anh yêu em!_Nhưng mà tiếc là câu sau chưa lọt vào tai thì cô đã cúp máy mất rồi. (Tội nghiệp anh quá!) Cô cầm điện thoại trên tay, nghĩ ngợi một chút rồi nói thầm: “Nhất định phải tìm ra kẻ ám sát cha! Tôi không phải thiên thần, vì thế sẽ không có chuyện bỏ qua đâu.”

Thử Miêu Đồng Nhân

tinybook tinybook
Thử Miêu Đồng Nhân
Tác giả Khôi Hài cho ra mắt siêu phẩm Thử Miêu Đồng Nhân thuộc thể loại ngôn tình sủng kể rằng xuyên tới Tống triều, nhà chỉ có bốn bức tường, nghèo rớt mồng tơi.

Nhà chỉ có mẹ già, hai mắt bị mù, dở ngây dở dại.

Danh tự không biết, thân phận không biết, cha ruột không biết, cái gì cũng không biết.

Thiếu niên Triệu Trăn 45° nhìn qua cửa sổ, lòng tràn đầy tang thương…

Bỗng nhiên có một ngày, một mỹ thanh niên với sắc đẹp khó cưỡng, toàn thân y phục đỏ thắm từ trên trời giáng xuống:

“Tại hạ Triểu Chiêu!”

Bỗng nhiên có một ngày truyện hot lại đến, lão trung niên mặt đen trăng khuyết giữa trán mừng rớt nước mắt:

“Lão thần Bao Chửng!”

Thiếu niên Triệu Trăn đột nhiên ngộ đạo: “Chẳng lẽ ta chính là vị thái tử trong Li miêu tráo Thái tử kia sao?!”

Tự Nguyện

tinybook tinybook
Tự Nguyện
Tóm tắt nội dung truyện Vu Sính Đình vốn tưởng rằng mình đã bước vào một tình yêu thật sự.

Không ngờ, tất cả chỉ là khởi đầu của một âm mưu đã được tính toán kĩ lưỡng…

Chỉ có một câu: Tự Nguyện là câu chuyện thuật lại việc Sói Xám đã từng bước lừa Sói Hồng về nhà.

Truyện ngôn tình hay này còn đưa bạn đọc đến với những khoảnh khắc bắt trọn cảm xúc, như Tử Liễm đã chuẩn bị từ trước, bất cứ ai bước vào thế giới này đều dễ dàng bị chinh phục.

Mời các bạn cùng đón đọc truyện.

***

Vu Sính Đình rạng rỡ lái xe đi xem nhà mới, địa điểm là một căn hộ rộng tám mươi mét vuông trong Tứ Hoàn.

Cô đến được tòa nhà, vào thang máy ấn tầng mười tám, sau khi ra khỏi thang máy, tay cầm túi xách, đứng nhìn một lượt xung quanh. Căn hộ có cửa sổ rất lớn, bên trong ngập tràn ánh sáng, chỉ có điều vẫn chưa dọn dẹp, trên nền xi măng còn nhơm nhớp nước, đi tới đâu là nghe thấy tiếng lẹp nhẹp đến đó. Cả không gian trống không thuần sắc xám, trên bức tường xi măng loang lổ còn nguyên những nét gạch từ lúc xây dựng.

Đây là căn hộ mà Hứa Diễn Thần đặt được từ nửa tháng trước. Nói là đặt, thực chất là qua mấy tầng quan hệ mới tranh được, nếu thông qua cách thức môi giới bình thường thì e là có muốn sờ vào cái phòng còn khó.

Đánh Mất Quốc Thể

tinybook tinybook
Đánh Mất Quốc Thể
Tóm tắt nội dung truyện Bạn đang đọc truyện Đánh Mất Quốc Thể của tác giả Thiên Như Ngọc. Truyện xoay quanh Quốc cữu đối với hôn sự của hoàng đế và nữ giáo úy lớn tuổi không vừa lòng.

Cháu ngoại nhà mình mới năm tuổi, có thể nào đẩy hắn vào hố lửa?

Tất nhiên quốc cữu hắn cảm thấy, chính mình đành phải chịu khổ một chút rồi…

Là tựa truyện ngôn tình sắc đầy thú vị, hứa hẹn mang lại nhiều xúc cảm đắt giá cho bạn đọc.

Vợ Hiền Bãi Công

tinybook tinybook
Vợ Hiền Bãi Công
Tóm tắt nội dung truyện Lương Nhược Duy cảm thấy chính mình giống như trúng tiếng sét ái tình, vừa gặp đã yêu Trác Diệu Bang.

Từ lúc gặp mặt đến lúc ước hẹn, thời gian ngắn ngủi không đến một tháng liền đáp ứng lời cầu hôn của anh.

Kết hôn bốn năm, cô rất yêu chồng, nhưng trừ bỏ lúc trên giường anh đối với cô có vẻ có tia lửa bên ngoài.

Đem toàn bộ nhiệt tình dồn vào công việc, nhưng đàn ông đối với công việc có dã tâm cũng không tính là sai.

Cô cam chịu ở nhà làm người vợ hiền nội trợ, cho đến khi bạn gái trước tìm đến cửa giương oai.

Phát hiện ra chồng mình bình thản vậy là do không quên được tình cũ, cô quyết định không thể giả ngoan ngoãn lại ngu dốt nữa.

Trác Diệu Bang thừa nhận thất vọng trước đoạn tình cảm cũ, dạy anh thầm nghĩ thích cô vợ nhỏ ngoan ngoãn nghe lời.

Lương Nhược Duy đơn thuần lại cuồng dại yêu anh, đúng là anh muốn kết hôn với người vợ này.

Vì thế anh không uổng tâm sức hò hét, không uổng tâm sức liền lừa gạt cô đảm đương nhiệm vụ làm vợ anh,

Anh có cuộc sống quá mỹ mãn hạnh phúc cho đến khi bạn gái trước xuất hiện, khiến cho vợ nổi giận!

Nhưng bạn gái trước sớm đã trở thành quá khứ, thể xác và tinh thần thực sự chỉ vì vợ mà giữ sạch sẽ.

Nhưng mà, vợ lại ác độc kiên trì muốn ra ở riêng, còn muốn bản thân tự lập, tự mình cố gắng.

Anh ngon miệng lại thuận theo vợ sắp đi mất, trách cũng chỉ có thể trách anh sau khi kết hôn không để tâm.

Vợ bãi công lần này thật không dễ chịu! Anh đành phải biến thành tiểu nam nhân xin cô hồi tâm chuyển ý!
tinybook Kho Sách








Chat