Anh Chàng Xấu Tính Chương 2 Hoàng Tử Dưới Ánh Trăng

Anh Chàng Xấu Tính
Tác giả: Blue An Kì Nhi
Thể loại: Ngôn Tình
Nguồn: diendanlequydon.com
Số chương: 23
Lượt xem: 6071
Tóm tắt nội dung:
Hoàng Tử Dưới Ánh Trăng Chương 2
Tổng số chương: 23
1 - 20
TênChươngQuyểnNgày
1
Xem
Thiếu Gia Ác Quỷ Trong Học Viện ...Chương 130/05/2013
2
Xem
Hoàng Tử Dưới Ánh TrăngChương 230/05/2013
Thiếu niên ngồi trên bậc thềm, dưới ánh trăng bóng lưng anh sáng bóng lên như loài hoa đang kỳ nhuận sắc, như người vừa bước ra từ tranh thủy mặc, bị ánh trăng làm cho hư ảo.



Hoa Lạc Lê đã mười tám tuổi, tại sao cô vẫn chưa gặp chàng hoàng tử của riêng mình?

Xích đu đu lên đu xuống, mấy chiếc lá nhẹ nhàng rơi, chạm cả vào người cô.

Thiếu niên ngồi trên bậc thềm, dưới ánh trăng bóng lưng anh sáng bóng lên như loài hoa đang kỳ nhuận sắc, giống như người vừa bước ra từ tranh thủy mặc, bị ánh trăng làm cho hư ảo.

Nhìn cảnh này, Hoa Lạc Lê đột nhiên cảm thấy anh ta như một thiên sứ bị lạc, không may mất đi đôi cánh nên mắc lại chốn nhân gian.

Hoa Lạc Lê bước đi trên đám lá phong đỏ rực.

Cô đến sau lưng anh ta, lấy hết can đảm, khẽ hỏi: “Anh là thiên sứ? Là kẻ vô gia cư? Hay là một người lạc đường như tôi?”

Anh ta nghe tiếng, khẽ giật mình.

Vài giây sau, rất nhanh, anh ta đứng dậy.

Quay người, mắt nhìn thẳng vào Hoa Lạc Lê. Anh ta mỉm cười với cô, nụ cười tươi sáng và thân thiện, nụ cười trong như mây, mát như gió, thật sự khiến người khác yên tâm. Đôi mắt anh ta lấp lánh như ngọc trai, đôi môi cười mãi như hoa anh đào nở suốt mùa xuân, nhìn kĩ hơn lại thấy nó giống bông hoa tuyết, lấp lánh lấp lánh.

Giọng nói dõng dạc vang đến tai cô: “Ha ha, tôi không phải thiên sứ, cũng không phải người lạc đường”.

Hoa Lạc Lê kinh ngạc trợn trừng mắt, á khẩu không nói được gì. Trời ơi, đây chẳng phải ác quỷ Hàn Tử Ngang hay sao? Kết quả là Hoa Lạc Lê không nói câu nào, vội vàng tháo chạy, vừa chạy vừa ngoái lại đằng sau, hi vọng tên Hàn Tử Ngang đó không đuổi theo, không gọi mọi người đuổi cổ cô ra khỏi thành phố này.

Anh ta đứng yên nhìn Hoa Lạc Lê chạy xa dần, đôi lông mày dường như khẽ cau lại, lẽ nào bản thân anh thực sự đáng ghét, đáng sợ? Tại sao lần nào gặp anh cô cũng hốt hoảng, sợ hãi như vậy?

Anh chợt cảm thấy cô gái ấy có gì quen thuộc, không nhớ đã từng gặp ở đâu. Kí ức thời thơ ấu của anh luôn có một bóng hình ẩn hiện, anh tập trung suy nghĩ, cố nhớ lại.

Anh mới du học ở Mỹ về, theo sự sắp xếp của cha mẹ, ngày mai cùng người anh em song sinh Hàn Tử Ngang đến Học viện Âm nhạc ghi danh khoa Âm nhạc, chuyên ngành Vĩ cầm.

Anh không thích âm nhạc, cũng không thích vĩ cầm. Anh thích nhất Y học, nhưng vì lí do sức khỏe mà phải từ bỏ ước mơ đó. Hàn Tử Hiên quyết định ngày mai sẽ đi nhuộm tóc vàng cho phong cách hơn.

Sáng sớm, mặt trời chầm chậm nhô lên, phóng ra hàng ngàn mũi tên vàng óng, chạm vào cây lá, biến thành những dấu chấm than rơi xuống mặt đất. Hoa Lạc Lê lấy hết can đảm đi đến học viện. Suốt cả ngày cô ngồi im trong góc lớp, đến đi lại cũng không dám.

Cô chỉ sợ lại “không cẩn thận”, đắc tội với thiếu gia Hàn Tử Ngang, sợ bị cậu ta đuổi khỏi trường một lần nữa.



Học viện Âm nhạc mới có một anh chàng từ Mỹ chuyển đến, cậu ta tuấn tú, thông minh, xuất chúng nên lập tức được đám nữ sinh trong trường ái mộ tôn làm “thần tượng”.

Tất cả nữ sinh trong trường đều xuýt xoa bàn tán, chỉ có Hoa Lạc Lê là không hề biết gì.

Cô bạn cùng bàn Trương Lộ Lộ khẽ tay huých Hoa Lạc Lê, nói: “Tiểu Lê, cậu biết gì chưa? Hôm nay trường chúng ta có một bạn mới chuyển đến.”

“Gì cơ?” Hoa Lạc Lê đang chăm chú làm bài tập, lơ đãng hỏi lại.

“Trường chúng ta có một hotboy mới chuyển đến, cậu ta là Hàn Tử Hiên.”

“Sao… sao… cậu nói lại xem nào…”

Nghe đến cái tên Hàn Tử Hiên, đầu óc Hoa Lạc Lê lập tức trống rỗng. Hàn – Tử – Hiên, chỉ ba chữ đó thôi đủ làm hồi ức sống lại như thước phim quay chậm trước mặt cô. Hóa ra, anh thực sự ở trong Học viện Âm nhạc, anh không nói dối cô, cho dù mười năm đã qua.

“Ngay ngày đầu tiên đến trường, cậu ta đã được tất cả nữ sinh tôn xưng là thần tượng, lợi hại thật! Hàn Tử Hiên, đến cái tên cũng thật hay!” Trương Lộ Lộ mặt ửng hồng, mắt mơ màng, tay chống cằm, say sưa nói.

“Lộ Lộ, cậu nói lại lần nữa, chầm chậm một chút, anh ta tên là gì?” Hoa Lạc Lê muốn khẳng định thêm lần nữa.

“Được rồi, chiều cậu. Cậu ta tên là Hàn Tử Hiên. Thế nào, đã nghe rõ chưa? Chỉ cần nhìn thấy cậu ta, đảm bảo cậu sẽ sốc. Bởi vì cậu ta trông giống hệt Hàn Tử Ngang nhưng tính tình thì khác nhau một trời một vực. Cậu bạn mới rất hòa nhã. Nếu đặt phép so sánh thì Hàn Tử Hiên là bạch mã hoàng tử còn Hàn Tử Ngang là hắc mã hoàng tử. Ha ha, nhưng quan trọng hơn là hai người bọn họ đều học trong trường này. Nói cho cậu biết nhé, bọn họ là anh em song sinh đấy.”

Một màn sương mù giăng kín trước mắt Hoa Lạc Lê.

Hàn Tử Hiên mười năm trước từng nói với cô: “Sau này em lớn, phải đến Học viện Âm nhạc tìm anh, nếu không anh sẽ giấu giày thủy tinh của em đi, em sẽ không bao giờ tìm lại được nó”. Thật sao, có phải bây giờ thực tế đã chứng minh?

Nước mắt trong veo lăn dài trên má.

Hoa Lạc Lê vội vàng đưa tay lau mặt, cô chỉ hận không thể lập tức chạy đi tìm Hàn Tử Hiên để hỏi cho rõ anh còn nhớ những lời anh nói trước đây với cô?

Phải đợi đến chiều muộn, sau khi nghe nói ác quỷ Hàn Tử Ngang đã ra về, Hoa Lạc Lê mới dám xuất đầu lộ diện.

Ánh hoàng hôn tắm đẫm trên hàng cây phong bên đường, thi thoảng có vài chiếc lá phong đỏ rực rụng xuống, rồi bị gió cuốn đi, bay lòng vòng trước khi nằm trên đất, cảnh sắc vô cùng mỹ lệ.

Hoàng hôn thật đẹp, lá phong cũng thật đẹp.

Đúng lúc đó Hoa Lạc Lê nhìn thấy Hàn Tử Hiên.

Anh đứng giữa vạt nắng chiều rực rỡ chiếu chênh chếch, cả thân hình cao lớn của anh tắm trong thứ ánh sáng mê hoặc cũng trở nên đầy mê hoặc. “Mê hoặc”, đúng, chỉ có hai từ ấy mới có thể diễn tả được hết vẻ đẹp của anh, nó thực sự như được dành riêng cho anh vậy.

Ánh sáng dịch chuyển theo bước đi của mặt trời, vạt sáng kéo dài trên mặt đất, lướt dần tới cây vĩ cầm đặt trên cỏ. Cây đàn mới nhìn qua thì bình thường nhưng dưới ánh hoàng hôn đỏ sẫm, những họa tiết khắc trên đó nổi bật hẳn lên, cho thấy đó là một cây vĩ cầm đặc biệt.

Dưới gốc phong cổ thụ, Hàn Tử Hiên an nhàn thư thái, nhắm mắt nằm trên thảm lá phong rực đỏ.

Cơn gió nhẹ nhàng lật từng trang sách, mơn trớn đôi tay thanh tú, đúng lúc ánh mặt trời rọi vào bàn tay, những ngón tay dường như trở nên trong suốt. Một chiếc lá phong đậu trên mái tóc, hứng luồng ánh sáng cuối ngày, lấp lánh, lấp lánh. Khuôn mặt anh cũng phủ đầy ánh sáng vàng rực, đôi môi mềm mại khẽ rung động, nửa như buồn, nửa như cười. Hoa Lạc Lê cứ đứng đó, ngây người nhìn anh mà trong lòng trống rỗng.

Đúng, đây đúng là Hàn Tử Hiên. So với hồi nhỏ, anh không khác là bao, vẫn cái vẻ thanh lịch, vẫn khí chất thông minh hơn người.

Trong quá khứ, anh luôn tìm mọi cách chọc cho cô vui: “Hoa Lạc Lê lớn lên sẽ trở thành công chúa trong truyện cổ tích.”

Cô lập tức cười hết cỡ, vô tâm thừa nhận: “Đúng, em là công chúa Bạch Tuyết, bà ngoại nói, sau này sẽ có một chàng hoàng tử cưỡi bạch mã đến đón em… Ha ha…”

Hàn Tử Hiên nghe xong, mỉm cười ra vẻ thần bí, gõ nhẹ lên mũi cô nói: “Nhưng, cưỡi bạch mã chưa chắc đã là hoàng tử.”

“Vì sao?”

“Vì Đường Tăng cũng cưỡi bạch mã.” Hàn Tử Hiên phũ phàng dập tắt giấc mộng của cô.

“Hừm!” Đám mây đen bao phủ khuôn mặt Hoa Lạc Lê.

“Nhưng cũng có thể không phải Đường Tăng, hôm qua em nằm mơ thấy một người mang đôi cánh trắng, màu trắng như màu của bạch mã.”

Hàn Tử Hiên lại cho cô hi vọng.

“Wow, người có cánh chắc chắn là thiên sứ, cho nên có thể sẽ là thiên sứ cưỡi bạch mã tới đón em. Ha ha…”

Khuôn mặt dễ thương của Hoa Lạc Lê lại bừng lên ngọn lửa hi vọng. Cô hào hứng nói: “Không sao, thiên sứ thay cho hoàng tử, càng hoàn mĩ.”

Mắt Hàn Tử Hiên lại lóe lên ánh nhìn tinh quái. Anh khẽ lắc đầu, chậm rãi nói: “Quên chưa nói với em, người mang đôi cánh trắng có thể là… ác quỷ.”

“Hả? Hàn Tử Hiên, em ghét anh. Hum! Hum! Hum!”

Cuối cùng Hoa Lạc Lê cũng hiểu ra mình bị anh lừa, nhưng đối diện với sự dịu dàng của Hàn Tử Hiên, cô chỉ có thể chun mũi “hum, hum, hum” ba cái như vậy để bày tỏ sự phản đối.

“Ha ha ha… Hoa Lạc Lê thật dễ lừa quá, cho nên sau này nhất định phải tìm một hiệp sĩ để dựa vào mới được. Nói đi, Hoa Lạc Lê, em thực sự thích làm công chúa Bạch Tuyết à? Nhưng…”

Hàn Tử Hiên chín tuổi, làm bộ người lớn hỏi như vậy, rồi đặt vào tay Hoa Lạc Lê một quả táo đỏ, lắc lắc đầu một cách thần bí, không nói hết câu.

“Nhưng gì cơ?”

Hoa Lạc Lê tò mò hỏi lại.

“Công chúa Bạch Tuyết còn chưa gặp được bạch mã hoàng tử thì đã bị trúng độc từ quả táo của mụ dì ghẻ. Hãy nhớ, sau này không được ăn táo đỏ nữa.”

Hàn Tử Hiên không chút khách khí giành lấy quả táo trong tay Hoa Lạc Lê, không vội vàng, anh điềm nhiên đưa quả táo lên miệng, cắn một miếng.

“Á, táo của em chứ.” Hoa Lạc Lê hét lên.

“Hoa Lạc Lê, em xem anh tốt với em biết bao, táo độc cũng giành lấy, không cho em ăn, như vậy người trúng độc chết sẽ là anh.” Hàn Tử Hiên vừa ăn táo, vừa hướng về phía Hoa Lạc Lê giải thích.

Hoa Lạc Lê đáng thương nhìn chằm chằm vào tay Hàn Tử Hiên, thấy quả táo đỏ chỉ còn lại cái lõi, cô nói trong nước mắt: “…Em còn nhớ trong truyện cổ tích không hề có nhân vật “bạch mã công chúa” dành cho con trai, mau trả lại táo cho em…”

Trong hồi ức, cô còn nhớ rõ, Hàn Tử Hiên rất thích bắt nạt, trêu chọc cô, cho dù bị anh tranh mất quả táo nhưng cô luôn nhận từ anh rất nhiều thứ, ví dụ như vòng pha lê, kẹo hồ lô, kem bông hay bánh quy Thụy Sĩ…

Rất nhiều, rất nhiều thứ, anh đều dành cho cô, nhiều đến nỗi Hoa Lạc Lê cảm thấy rằng ba tháng làm bạn với Hàn Tử Hiên là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong thời thơ ấu.

Dù rằng cưỡi bạch mã không nhất định là hoàng tử, có thể là Đường Tăng, hay mang đôi cánh trắng không nhất định là thiên sứ, có thể là ma quỷ. Hoa Lạc Lê cảm thấy Hàn Tử Hiên thực sự là thiên sứ cánh trắng, anh mang nụ cười tươi sáng của thiên sứ. Mà cũng có khi anh là hoàng tử, một hoàng tử cưỡi bạch mã rất oai phong.

Trời tối dần, Hoa Lạc Lê rất muốn ở lại nhưng không được, từ xa cô đã nhìn thấy xe của tên quỷ Hàn Tử Ngang, cô nhất định phải chạy đi, phải trốn cho kĩ.

Cô bỏ chạy, chạy rất xa, chỉ để lại cái bóng mờ mờ. Và Hàn Tử Hiên quay người nhặt lấy cây vĩ cầm, vô tình nhìn thấy cái bóng nhập nhòa của cô…

Trời đã vào thu, thật không ngờ thời gian trôi nhanh như vậy. Anh nhớ lại hồi mới quay về Trung Quốc, nhìn xem phong cảnh, đâu đâu cũng là màu xanh mát của cây cối, vậy mà giờ đây khắp trời đất sắc xanh đã chuyển sang vàng. Lá phong đẹp nhất khi chuyển đỏ, cũng là lúc nó phải lìa cành, rụng xuống nhưng cố lượn vòng theo gió, phô diễn vẻ đẹp lần cuối.

Hàn Tử Hiên nhẹ lướt tay trên cây vĩ cầm, chạm nhẹ vào những hình điêu khắc trên mặt đàn, nhìn những hình vẽ thần bí của thời cổ đại như dây mây quấn quýt, hàng nghìn năm nay nó vây bọc xung quanh gia đình anh, khiến mọi người cho rằng đó là định mệnh, vĩnh viễn anh không thể thoát khỏi số phận đã định.

So với ánh hoàng hôn, anh thích ánh nắng buổi trưa hơn. Nó tuy chói chang nhưng lại khiến anh phấn khích vô cùng, anh thích hướng về phía mặt trời, đón nhận nguồn năng lượng vô tận ấy.

Điện thoại đổ chuông, không cần nhìn anh cũng biết là ai gọi. Ngoài liên lạc với gia đình, điện thoại này không còn nhiệm vụ gì khác.

Hàn Tử Hiên nhấc máy.

“A lo, bố, con vẫn khỏe…”



“Bố đừng nói thế, xin bố hãy tin con, chuyện này là quyết định của con.”



“Không, con không muốn đi nữa. Nếu bố muốn nói chuyện con quay lại Mỹ thì bố không cần phải nói nữa…”



“Cụp”, Hàn Tử Hiên gấp điện thoại lại thì nhận ra mặt trời đã lặn, hoàng hôn đã tắt. Giống như một bộ phim hay thường kết thúc quá nhanh, để lại sau bao tiếng thở dài tiếc nuối.

Hàn Tử Hiên khẽ cười, rất nhiều chuyện trên đời này cũng vậy, giữa thực tế và mong ước luôn luôn là khoảng cách. Ngay cả anh rất thích y học nhưng cuối cùng vẫn phải từ bỏ dù trong lòng nhiều nuối tiếc.

Nhưng anh có thực sự thích vĩ cầm không? Cho dù từ khi ba tuổi anh đã giữ nó khư khư; dù được một giáo sư âm nhạc kèm cặp riêng về vĩ cầm; dù anh có thể chơi những bản nhạc kinh điển như Yehudi Menuhin, Goldberg, Perlman… thì đã sao nào, hay chỉ bởi gia tộc anh là “gia tộc vĩ cầm”, đời này đến đời khác, người này đến người kia chỉ biết thật nỗ lực cả đời để có thể tấu lên những khúc nhạc tuyệt phẩm?

Vì sao lại cứ phải miệt mài như vậy? Trong đầu Hàn Tử Hiên nghĩ đến một loài chim, loài chim hót trong bụi mận gai – chim mận gai.

Tay anh lại đặt lên trang sách, gió đưa những chiếc lá phong đậu trên mái tóc nhuộm vàng của anh. Nếu như con thuyền cần có hướng trên biển lớn thì cuốn sách y học dày cộm này có là hướng đi của anh?

Trời tối rồi, hôm nay anh không ghi nhật ký.

Thực sự nếu không ghi nhật ký, ngày mai anh sẽ không còn nhớ được gì.

Hàn Tử Hiên lại một lần nữa nở nụ cười buồn, lúc ngẩng đầu lên, anh vô tình phát hiện cô gái ở phía trước, váy xanh dài, càng đi càng xa nhưng vẫn không ngừng ngoái đầu nhìn về phía anh.

Màu xanh nhạt, giống như màn sương mù, giống như chân trời giáp mặt biển, lại giống như những ngôi sao xanh, nhấp nháy, nhấp nháy phía đằng xa. Có phải anh bị ấn tượng bởi màu xanh thiên thần?

Một chiếc xe dừng lại, Hàn Tử Ngang bước xuống, nhìn Hàn Tử Hiên không nói gì, quay người bước đi.

Hàn Tử Hiên mệt mỏi ngước lên: “Anh!”

Họ tuy là anh em song sinh nhưng từ nhỏ đã không ở cùng nhau, cho nên không mấy thân thiết.

Nguyên nhân chỉ vì gia tộc anh đã có lời nguyền, với những đôi song sinh, chỉ giữ lại một, cho nên ngay từ khi sinh ra anh đã bị đưa đi nuôi dưỡng ở một nơi khác.

Hàn Tử Ngang khẽ chun mũi, coi như là đáp lại, rồi quay lại xe.

Đằng sau chiếc Rolls Royce màu xanh mới là chiếc xe của Hàn Tử Hiên. Hàn Tử Hiên, sinh viên năm hai khoa Âm nhạc của học viện.

Trong khi ấy, Hoa Lạc Lê nửa vô tình, nửa hữu ý dừng lại trước tòa lâu đài có phòng học của anh, khẽ ngẩng đầu, ánh mặt trời chiếu thẳng vào cô, có cảm giác nó đang xuyên thấu trái tim cô, mọi tâm tư thầm kín đều bị phơi ra trước ánh sáng.

Ngoài cửa sổ, mưa đang rơi, trời đã vào thu nên mưa chỉ lất phất, gần như không nghe thấy tiếng.

Đây không phải lúc thẫn thờ ngắm mưa ngoài cửa sổ. Dỏng tai, trợn mắt, ngừng bút, giấy trắng mực đen rõ ràng viết đầy đủ họ tên của một người, Hoa Lạc Lê giống như con cua đang tự đắc giữ chặt con mồi bằng đôi càng to khỏe của nó, mà con mồi chính là cô bạn cùng bàn Trương Lộ Lộ, đầu mối của chủ đề nóng nhất hiện nay.

“Hàn Tử Hiên, cao 1m87, nặng 75kg, nhóm máu AB… ha ha ha…” Lộ Lộ hò reo.

Hoa Lạc Lê cảm thấy tai mình lùng bùng, màng nhĩ không ngừng rung động, chỉ muốn lăn ra đất nhưng cô biết mình sẽ chịu đựng, nhất định không bỏ cuộc.

“Tốt, không sao, tiếp tục đi…”

“Quan hệ gia đình: có một người anh em song sinh; sở thích: âm nhạc, y học; chuyên môn: vĩ cầm, y lý; tích cách: ôn hòa; khí chất: cao quý như hoàng tử từ khi mới sinh, quan trọng là khi cười nhìn không khác nào thiên sứ; một tuần ăn:…”

“Tốt, không sao, tiếp nữa đi…”

Hoa Lạc Lê ngoài mặt giả đò mỉm cười nịnh nọt, trong bụng lại thầm nghiến răng nguyền rủa, nha đầu này cũng ác quá đi, hu hu… Mình cũng đã nghèo rồi, nghèo thêm chút nữa cũng không hại gì.

“Muốn biết những tin tức độc hơn thì phải nâng giá lên đó…”

“Làm bài tập giúp cậu miễn phí, thế nào?”

Hey, Lộ Lộ học không bằng cô, thật may mắn!

Dụng công cũng tốt, cuối cùng đã nghĩ ra được cách hoán đổi tương xứng, là lá la, muốn tồn tại trong xã hội hiện đại thì phải khôn ngoan.

“Một tháng, trọn gói. Ngoài giặt quần áo còn…”

Trương Lộ Lộ khôn ngoan không để lộ sự hài lòng, đưa tay xoa xoa cái cằm mũm mĩm, tỏ vẻ miễn cưỡng đồng ý. Hoa Lạc Lê cúi mặt nén tức giận, thúc giục:

“Nhanh nói đi, nhanh nói đi…” Nha đầu này, thật quá nôn nóng đi, chỉ vì muốn “tìm hiểu” Hàn Tử Hiên mà cam tâm khổ sai cả tháng, thật là!…

“Nghe nói chỉ số IQ của Hàn Tử Hiên là 188, cho nên cậu ấy chỉ thích những cô gái thông minh.”

“IQ 188? Đây là khái niệm gì?”

“IQ 188? Trời! Là chỉ số thông minh. Cậu ấy là thần đồng đấy.”

“Trời đất! Thật không thể tin nổi! Ông trời có mắt không? Chẳng phải người đẹp thường ngốc hay sao? Sao cậu ta có thể…”

Trương Lộ Lộ vô cùng tức giận, dùng cụm từ “người đẹp thường ngốc” ám chỉ cô đã là đáng ghét lắm rồi, nha đầu Hoa Lạc Lê này còn dám dùng để nói về Hàn Tử Hiên thì thật không thể chấp nhận.

“Chắc do ông trời bỏ qua cậu ta, cậu ta là ngoại lệ.” Hoa Lạc Lê dàn hòa, cố gắng xoa dịu cơn giận của Lộ Lộ.

“Nói cũng đúng, Thượng đế lòng lành, Hàn Tử Hiên kiếp trước chắc là Trạng nguyên, mà không hiểu sao cậu ấy đang học y lại chuyển qua trường chúng ta học nhạc? Mà trường y cũng có mấy bạn gái chuyển theo cậu ta đến đây. Xem ra cậu ta cũng thật lợi hại, xứng đáng là hoàng tử… đẹp trai, tài giỏi, lại còn nền tảng gia đình tốt… Cậu ta chắc là được Thượng đế cử xuống để thử thách đám thiếu nữ chúng ta.”

Thử thách ư? Oh, cho dù thử thách cũng được. Hoa Lạc Lê cười tươi như hoa. Hàn Tử Hiên lúc nào cũng lợi hại như thế.

“Thật sao? Cậu ta hẳn có rất nhiều cô gái theo đuổi?”

Trương Lộ Lộ lườm Hoa Lạc Lê một cái, dường như bất bình với câu nói của cô.

“Cậu không thấy à? Tất cả con gái trường chúng ta đều cắt tóc ngắn, chỉ bởi vì Hàn Tử Hiên, cậu ấy thích những cô gái thông minh, cao 1m68, tóc ngắn, mặt trái xoan, mắt một mí…”

Trương Lộ Lộ đưa mắt nhìn sang Hoa Lạc Lê, ánh mắt từ từ quét một lượt từ trên xuống dưới, từ phải sang trái.

“Trương Lộ Lộ, cậu đang làm cái gì thế? Sao lại nhìn tớ chằm chằm thế?” Hoa Lạc Lê bị Trương Lộ Lộ nhìn như săm soi một món hàng, sởn cả da gà, không chịu nổi, đành kêu lên.

“Cậu không đạt tiêu chuẩn, tất cả các chỉ số, cậu chẳng được cái nào. Nghe này, thứ nhất cậu cao có 1m65, thứ hai tóc phải dài đến eo, thứ ba mặt quả táo, thứ tư mắt hai mí… Mà bên cạnh Hàn Tử Hiên luôn có một cô gái, những tiêu chuẩn vừa kể trên là lấy từ hình mẫu của cô gái đó. Quan hệ giữa hai người bọn họ rất thân thiết, cô ấy tên là Kim Xảo Tuệ, là một cây dương cầm của trường y, mới chuyển từ Mỹ về.”

Lộ Lộ bẻ ngón tay kêu răng rắc, gật gù ra chiều đắc ý. Hoa Lạc Lê cúi mặt đau khổ, phải gian khổ thế nào để lọt vào học viện này, đến chết cô cũng không quên được. Thế mà cô bạn cùng bàn này lại không ngần ngại chọc vào nỗi đau của cô. Thật là nhẫn tâm quá đi!

“Được rồi, Lộ Lộ, cậu còn muốn sống không?”

Hoa Lạc Lê tức giận, mặt sưng lên. Nếu không phải anh lặn tăm mười năm qua, cô đã không phải bận tâm đến những tin đồn này.

Kim Xảo Tuệ là ai? Nghệ sĩ dương cầm à? Hoa Lạc Lê nhất định phải tìm ra.

Buổi chiều, không có tiết học, Hoa Lạc Lê đứng đợi trước giảng đường của khoa Âm nhạc, dường như ông trời cũng muốn thử thách lòng kiên nhẫn của cô, đứng đợi lâu như vậy mà tuyệt không nhìn thấy bóng dáng Hàn Tử Hiên đâu cả.

Mặt trời ngả dần về Tây, vòm trời nơi ấy trở nên rực rỡ ráng đỏ, chỗ Hoa Lạc Lê đứng đợi ngập tràn hương hoa nhưng dường như cô cũng không mấy bận tâm đến trời mây hoa cỏ.

Đương nhiên, vì không thấy Hàn Tử Hiên đi xuống, Hoa Lạc Lê đành lấy hết can đảm lên tìm. Haiz, cố lên! Hoa Lạc Lê dũng cảm!

Âm thầm quan sát nơi này cả tháng nay nhưng đây là lần đầu tiên Hoa Lạc Lê đặt chân tới khoa Âm nhạc. Cô vô thức bước đến phòng tập nhạc. Căn phòng rất rộng, chứa nhiều loại nhạc khí, chạy dọc căn phòng là hai hàng cửa sổ kiểu Pháp treo rèm cửa bằng ren trắng như tuyết, gió thổi khiến những tấm rèm bay phấp phới, nhìn vừa như sóng trên hồ vừa như hoa bung cánh.

Bốn phía không một bóng người, chỉ có hương hoa đưa lại, Hoa Lạc Lê cảm thấy vô cùng khoan khoái, vui đến nỗi không cất thành lời. Nếu hàng ngày Hàn Tử Hiên đều được bao bọc trong gió và hương hoa như thế này chẳng phải là rất tốt ư?

Đột nhiên từ xa vọng lại những tiếng “cộp, cộp, cộp, cộp…”, là tiếng giày cao gót nện trên nền đá hoa.

Oh, sao đột nhiên lại có người nào đi lên đây?

Hoa Lạc Lê có chút hốt hoảng, cô không phải là học viên khoa Âm nhạc mà lại tự ý đến đây, phải mau tránh đi trước khi bị bắt quả tang.

Nhìn trước ngó sau, Hoa Lạc Lê quyết định chui qua cửa sổ vào trong phòng tập, cô sẽ nấp sau rèm cửa chính màu be bằng lụa dày, đảm bảo không ai phát hiện được.

“Cộp, cộp…” rồi dừng lại, không phải chứ, giày cao gót dừng ngay chỗ Hoa Lạc Lê nấp.

Hoa Lạc Lê phấp phỏng lo sợ, không phải cô sẽ bị phát hiện chứ?

“Hàn… Tử… Hiên…” Giày cao gót đang nói. Thật ra là đang gọi Hàn Tử Hiên.

Hoa Lạc Lê mặt rịn mồ hôi, nhìn chằm chằm vào chủ nhân của đôi giày cao gót.

Đôi giày cao gót màu đỏ thật gợi cảm, trong khi loại cô thích là đôi giày sọc xanh trắng độc đáo, hai bên có trang trí những họa tiết nhỏ.

Lẽ nào chủ nhân của đôi giày cao gót đỏ này là Hàn Tử Hiên?

“Hàn Tử Hiên, hẹn hò với em nhé!” Giày cao gót đỏ duỗi thẳng hai chân, vừa tự tin vừa lo lắng.

Thời gian “tích tắc, tích tắc” trôi qua một cách vô tình, nhưng lâu thế mà chưa thấy Hàn Tử Hiên trả lời, cô gái bắt đầu mất kiên nhẫn, không ngừng di chuyển trong khi đợi câu trả lời của Hàn Tử Hiên.

“Vì sao anh không nói gì? Lẽ nào anh thích Kim Xảo Tuệ? Nói thật, anh cứ đưa ra tiêu chuẩn bạn gái xem, em nhất định sẽ thích hợp! Mà em thấy mình xinh đẹp và phù hợp hơn cô ta.”

Thật éo le, sao cô ta lại chọn đứng ngay trước mặt Hoa Lạc Lê mà nói những lời đó? Bởi vì vị trí này bị rèm cửa che kín, người ở ngoài sẽ không phát hiện được.

Lúc này Hoa Lạc Lê cảm thấy rất khổ sở, cô không biết phải coi mình là thông minh hay ngu ngốc nữa, bây giờ chỉ còn cách đứng yên, không dám động đậy.

Giày cao gót đỏ từ từ bước lại gần phía Hàn Tử Hiên, dường như muốn ép anh trả lời.

“Hàn Ân Châu, xin lỗi, tôi không hề có tiêu chuẩn bạn gái nào.”

Gió thổi qua trước mặt Hoa Lạc Lê, mang theo câu trả lời của Hàn Tử Hiên.

Hay thật, giọng Hàn Tử Hiên thật hay, nhẹ nhàng, êm ái như nước mùa xuân, giọng anh mà hát thì hẳn sẽ rất hay.

“Vậy anh sẽ hẹn hò với em chứ?” Giày cao gót vẫn không bỏ cuộc, truy hỏi đến cùng, chưa đi tới tận cùng quyết không từ bỏ. Giống như sắc đỏ của đôi giày, gặp ánh hoàng hôn càng thêm rực rỡ, nó khiến Hoa Lạc Lê nghĩ tới bãi chiến trường đỏ máu.

Một lúc lâu sau, Hàn Tử Hiên vẫn đứng yên như cũ. Có phải anh đang suy nghĩ lại, có phải vì Hàn Ân Châu rất đẹp không? Đẹp hơn cả Kim Xảo Tuệ? Anh đang thấy khó xử?

“Xin lỗi!” Hàn Tử Hiên khẽ nói.

Hai từ đó được nói với ngữ điệu rất nhẹ nhàng, nhưng với Hoa Lạc Lê, nó chẳng khác nào tiếng sét ngang tai, tim cô nhói lên cứ như thể cô mới chính người bị từ chối vậy.

Mười năm đã qua, không biết anh có còn nhớ cô không?

“Được! Em sẽ đến tìm Kim Xảo Tuệ, em thua kém gì cô ta, tại sao anh không chọn em? Em sẽ dẫn cô ta đến đây để anh lựa chọn”

“… Cô… cô đừng làm vậy… Hàn Ân Châu…”

Hàn Ân Châu từ từ đi khỏi, đến cuối hành lang, cô ta bỗng hét to: “Kim Xảo Tuệ, cậu ra đây, Hàn Tử Hiên đang ở đây, Kim Xảo Tuệ…”

Trời! Hàn Ân Châu thật kiên cường. Bị từ chối đến như thế mà cô ta vẫn còn dũng khí làm vậy. Nếu thế, chẳng phải Hoa Lạc Lê thành kẻ thứ tư hay sao? Chưa thấy mối quan hệ nào phức tạp đến vậy. Cho dù rất muốn tiếp cận Hàn Tử Hiên, nhưng cô chắc chắn không muốn thực hiện ước muốn đó ngay tại đây và trong lúc này.

Bốn người giáp mặt, chỉ nghĩ thôi đã thấy ớn lạnh.

Đột nhiên dòng suy nghĩ của Hoa Lạc Lê bị cắt đứt chỉ vì tấm rèm cửa màu be đột nhiên bị kéo ra, và một người bước vào trong đó.

Bị bất ngờ, Hoa Lạc Lê không khỏi giật nảy mình.

Người kia cũng chững lại.

Bốn mắt nhìn nhau.

“Ối!” Hoa Lạc Lê vừa kêu một tiếng, môi cô đã bị một ngón tay thanh tú chặn lên, ra dấu yên lặng. Đôi môi run run như dây đàn bị chạm, nhạy cảm vô cùng.

Hàn Tử Hiên có phải là ảo thuật gia không? Sao ngón tay anh như cây đũa thần vậy? Ngón tay ấy chỉ vào cái gì là cái đó lập tức mất tự chủ, chỉ còn biết tuân theo sắp xếp của anh.

“Suỵt!!!” Anh nói khẽ, Hoa Lạc Lê lập tức biết ý gật đầu.

Ánh hoàng hôn chênh chếch chiếu vào khiến cho khuôn mặt tuấn tú của Hàn Tử Hiên sáng bừng lên đầy mê hoặc, gió làm mái tóc dài của Hoa Lạc Lê bay bay, chạm nhẹ vào bàn tay thanh tú của anh. Hàn Tử Hiên đang đứng ngay trước mặt cô, khoảng cách rất gần, vẫn khuôn mặt đẹp như xưa, vẫn đôi môi anh đào, sống mũi cao thẳng tắp, đôi mắt sáng như sao, lông mày thanh tú.

Hương hoa thoang thoảng từ dưới lầu đưa lên, một con bướm màu nâu nhạt bay tới chỗ của hai người…

Hàn Tử Hiên hơi sốc, cô gái này chẳng phải là người mà anh đã gặp đêm qua hay sao, sao cô ấy lại ở đây? Mà sao anh lại có cảm giác thân thuộc với cô? Môi cô ấy mới mềm làm sao, tựa như cánh hoa ngậm sương sớm, vừa mỏng vừa thơm. Có cảm tưởng như đang trong mộng vậy, mọi thứ đều như hư như thực, như họa như thơ.

Một lúc sau Hoa Lạc Lê chợt hiểu ra, tại sao có con bướm bay qua chỗ họ, là vì nó cũng bị vẻ đẹp của anh mê hoặc.

3
Xem
Sóng Gió Trong Học Viện (1)Chương 330/05/2013
4
Xem
Sóng Gió Trong Học Viện (2)Chương 430/05/2013
5
Xem
Sóng Gió Trong Học Viện (3)Chương 530/05/2013
6
Xem
Sóng Gió Trong Học Viện (4)Chương 630/05/2013
7
Xem
Sóng Gió Trong Học Viện (5)Chương 730/05/2013
8
Xem
Nụ Hôn Đầu Lãng Mạn (1)Chương 830/05/2013
9
Xem
Nụ Hôn Đầu Lãng Mạn (2)Chương 930/05/2013
10
Xem
Nụ Hôn Đầu Lãng Mạn (3)Chương 1030/05/2013
11
Xem
Đấu Tranh Cho Tình Yêu (1)Chương 1130/05/2013
12
Xem
Đấu Tranh Cho Tình Yêu (2)Chương 1230/05/2013
13
Xem
Hoa Hồng Tình Yêu (1)Chương 1330/05/2013
14
Xem
Hoa Hồng Tình Yêu (2)Chương 1430/05/2013
15
Xem
Hoa Hồng Tình Yêu (3)Chương 1530/05/2013
16
Xem
Hoa Hồng Tình Yêu (4)Chương 1630/05/2013
17
Xem
Hoa Hồng Tình Yêu (5)Chương 1730/05/2013
18
Xem
Rời Xa Hoàng Tử (1)Chương 1830/05/2013
19
Xem
Rời Xa Hoàng Tử (2)Chương 1930/05/2013
20
Xem
Tình Yêu Không Phai Chương 2030/05/2013
21 - 23

Ăn Sạch Bà Xã Phúc Hắc

tinybook tinybook
Ăn Sạch Bà Xã Phúc Hắc
Ăn Sạch Bà Xã Phúc Hắc nói về đời An Thuần Thuần định sẵn 6 tuổi gặp Tống Tư Dật, từ đó cả đời cô chỉ cần ngoan ngoãn đi vào cạm bẫy mà anh đã đặt sẵn.

Truyện có nét giống với Ông Xã Bá Đạo Rất Cưng Chiều Vợ, cô là người vô tâm đối với những thứ xung quanh, nam nhân đối với cô chỉ có thể là bạn. Duy chỉ có anh là người ngoại lệ, Tống Tư Dật hoàn toàn không thể nào thiếu đối với cô. Cô có thể không cần suy nghĩ ở bên cạnh anh là được, người cô không cho phép người khác tổn hại cũng là anh.

Cô có thể vì anh mà giả ngu là bản thân không yêu anh, nhưng một khi anh đã là người của cô thì người khác đừng mong có thể mơ tưởng đến.

Cô có thể là nữ nhân ngoan hiền an tĩnh ngôn tình, nhưng bên anh cô chính là hung dữ bạo lực. Bên ngoài cô có bao nhiêu ngoan ngoãn thì bên anh cô càn thêm càn rỡ.

Truyện nói anh là người lạnh lùng, cao ngạo nhưng vì An Thuần Thuần anh có thể vứt bỏ tôn nghiêm để làm việc nhà. Đối với cô anh không độc chiếm mà áp đặt cô vào sắp đặt của anh.

Anh khiến cô không thể chú ý đến người con trai khác, ngầm sủng cô tuyệt đối. Âm thầm dùng mưu khiến trong mắt cô chỉ có anh, cô chỉ có thể là của riêng anh. Trong mắt anh chỉ có mỗi cô, cô càn rỡ cũng được, cô không nói lý cũng không sao. Chỉ cần cô muốn đúng sai anh cũng sẽ chìu cô, cưng cô, sủng cô, cô không dịu dàng cô không ngoan ngoãn hay lý trí cũng không sao chỉ cần cô đối với anh đặc biệt là được.

Cô chỉ cần là An Thuần Thuần là được, Tống Tư Dật anh chỉ cần cô.

Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ

tinybook tinybook
Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ
Tóm tắt nội dung truyện Hôn Lễ Đệ Nhất Thiên Hạ nói về nàng tàn nhẫn yêu nghiệt, lạnh lùng vô tình, là yêu nữ trong miệng mọi người. Nghe nói, nàng dùng các thiếu niên đồng trinh để tu luyện công phu, người người đều muốn đẩy nàng vào chỗ chết, người người đều đối xử độc ác với nàng... khác hẳn so với những truyện ngôn tình trước đây.

Hắn nói: Ngươi còn trinh tiết sao? Đã sớm mất từ tám trăm năm trước rồi, yêu nữ!

Hắn nói: Cho dù ta có kính phục ngươi hơn nữa thì chúng ta vẫn mãi mãi là kẻ địch. Cho dù không phải là kẻ thù thì cũng không bao giờ có thể trở thành tình nhân.

Hắn nói: Ngươi nên cầu nguyện Vãn Hương không có việc gì, nếu không ta chắc chắn sẽ băm ngươi ra thành vạn mảnh.

Hắn nói: Ta thích dáng vẻ lẳng lơ này của ngươi, mau đến bên giường ta.

Đối diện với phỉ báng oan uổng, vu tội độc ác.

Nàng tươi cười quyến rũ.

Nàng tươi cười xinh đẹp.

Nàng tươi cười ngọt ngào.

Truyện nàng mặc hồng y xinh đẹp, tô son đỏ thắm, dạy dỗ thiếu niên, quyễn rũ hoàng thúc, trêu chọc quyền thần, câu kết sủng phi, ức hiếp quý nữ.

Nàng là đóa hoa nở giữa chốn quyền mưu, là đóa anh túc tưới thẫm máu tươi. So với Em Là Người Tôi Yêu thì tựa truyện hay còn hứa hẹn rất nhiều điều, mong các bạn sẽ ủng hộ.

Hôn Nhân Trí Mạng: Gặp Gỡ Trùm Máu Lạnh!

tinybook tinybook
Hôn Nhân Trí Mạng: Gặp Gỡ Trùm Máu Lạnh!
Truyện hay – Hôn Nhân Trí Mạng: Gặp Gỡ Trùm Máu Lạnh sẽ là một lời cảnh tỉnh rõ nhất cho những ai đang có ý định lấy chồng giàu sang nhưng vội chưa kịp tìm hiểu con người họ.

Thật vậy, anh giày có, cô muốn có được anh, anh đã vội rước cô về nhà. Không lâu sau, sự ngang trái trong tình yêu đã nảy sinh hận thù, cô có thai, cô bảo cái thai này là của anh. Anh bất chấp mà từ chối, cái thai ấy có tên là Nghịch Chủng nào cho cô?

Anh đuổi cô ra khỏi nhà, mặc cô sống chết ra sao. Đến khi sinh con rồi anh chỉ đến nhìn mặt đứa bé rồi thốt ra những lời cay độc với cô.

***

Cô gái bị treo trên không trung, cả người trần truồng, ánh sáng mờ mờ trực tiếp chiếu thẳng trên da thịt của cô; hai chân bị kéo ra nhục nhã, dùng dây thừng kéo ra, chỗ kín đáo cũng hiện ra.

Roi da trong tay từng chập, từng chập vô tình rơi vào trên thân thể cô, roi da và da thịt tiếp xúc phát ra âm thanh giống như miếng thịt bị đặt trên lò nướng nóng rực, phát ra âm thanh chát, chát.

Đôi con ngươi sắc bén của hắn nhìn chằm chằm, lời nói lạnh tanh từ môi mỏng phun ra: \"Nói, trong bụng cô là nghiệt chủng của ai?\"

Ninh Tự Thủy ngẩng mặt lên, đôi mắt ảm đạm không có ánh sáng, nước mắt trên gương mặt đã khô cạn không biết bao nhiêu lần, đau đớn nói: \"Cái này là nghiệt chủng của anh!\"

“Chát …..”

Roi da lại vô tình rơi vào trên da thịt của cô, sợi roi buộc chặt người cô phát ra âm thanh lạnh lẽo, con ngươi sắc bén, cô quật cường như vậy làm cho hắn càng thêm khẳng định, trong bụng của cô là con hoang của người khác.

\"Ninh Tự Thủy, cô cho rằng tôi không nở động đến cô sao?\"

Ninh Tự Thủy nhếch môi nở nụ cười thê lương: \"Trên thế giới này, còn có cái gì mà anh không dám làm sao?\"

***

Việc yêu thương Kỳ Trà Thần nhất định là thất bại thảm hại nhất của Ninh Tự Thủy, vĩnh viễn cô sẽ hạ lòng quyết tâm mà không để anh phải giày vò cô thêm một lần nào nữa. Mời bạn đọc tiếp tục theo dõi truyện ngôn tình.

Bên cạnh chiêu mộ những tình khúc đặc sắc trong Hôn Nhân Trí Mạng: Gặp Gỡ Trùm Máu Lạnh! thì Chồng Xấu Xa Rất Khó Chơi và Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Satan sẽ là những tựa truyện thay thế đáng trải nghiệm mà bạn đọc có thể điểm qua.

Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở

tinybook tinybook
Mùa Đông Ấm Hoa Sẽ Nở
Cô gặp anh trong lúc đang túng quẫn, cùng đường. Từ đó, vận mệnh đã lặng lẽ thay đổi. Vốn liếng nguyên thủy nhất của thiếu nữ đang độ thanh xuân giống những đồng xèng trên canh bạc vận mệnh.

Hiện thực muôn vàn khó khăn đã khiến cô quyết định dùng những đồng xèng này để đổi lấy cơ hội tiếp tục học hành. Đây vốn chỉ là một cuộc giao dịch vật chất nhưng một cách vô thức, trong trái tim cô đã dần chan chứa bóng hình anh.

Cô không biết tại sao mình lại thích anh, mà thích một người, đâu cần lý do. Cảm giác rung động tinh tế này đơn giản chỉ là tình cảm không thể kìm nén. Trong lúc anh suy sụp, cuộc đời giống một trời đầy tuyết, cô đã nguyện làm lò sưởi ấm áp, làm tan chảy giá lạnh trong anh…

Trong cuộc sống, có lẽ thực sự cần đến chữ “duyên”. Mặc dù ban đầu, anh chỉ là sự lựa chọn trong lúc túng quẫn cùng đường của cô, nhưng thực ra, số phận đã lặng lẽ an bài tất cả. “Số phận đã định” - Lam Tố Hinh vô cùng tin tưởng vào bốn chữ này. Ngoài điều này ra thì không gì có thể giải thích được cho sự gặp gỡ giữa cô và Anh Hạo Đông.

Lời Hứa Của Giản Trì

tinybook tinybook
Lời Hứa Của Giản Trì
Tóm tắt nội dung truyện Lời Hứa Của Giản Trì có lẽ số phận tồn tại chỉ đơn giản là muốn đùa cợt con người, khiến cho họ bị cuốn vào những sóng gió biến động của cuộc đời, khiến cho họ lầm lỡ để lạc mất tình yêu vẫn luôn dành cho nhau, đã không còn nhận ra ai mới là phương thuốc chữa lành bệnh cho ai?! Đây sẽ là tựa truyện ngôn tình hay mà bạn sẽ thích thú đấy.

Khi tình cảm đã không còn gì ràng buộc, lẽ dĩ nhiên người ta sẽ không còn đo đạc khoảng cách với người mình yêu, chỉ mơ hồ cảm thấy nhìn bước chân người ấy đi xa dần, khoảng cách gần trong gang tấc thoáng chốc đã trở thành chân trời góc bể, hạnh phúc đã từng nắm chắc trong tay giờ lại như dòng chảy lặng lẽ của chiếc đồng hồ cát, muốn giữ cũng không được…

Nhưng, trên đời này còn có tình yêu mãi mãi không già, khi hai trái tim luôn hướng về nhau, bền chặt mãi cho đến bạc đầu!

Anh không buông tay, em cũng không buông tay, hai chúng ta sẽ kịp giữ trọn vẹn lời hứa nắm tay nhau đi đến suốt cuộc đời.

Bên cạnh thưởng thức truyện hay thì Đích Nữ Phong Hoa sẽ là tác phẩm nối tiếp cảm xúc bạn đọc. Đừng bỏ qua nhé

Động Tiên Ca

tinybook tinybook
Động Tiên Ca
Tóm tắt nội dung truyện Đã từng, có một thứ lương tâm dùng không đúng chỗ đặt trong lồng ngực, ấy thế tôi lại không bóp chết nó.

Đợi đến khi vạn kiếp bất phục thì tôi đã hối hận không kịp, chuyện thống khổ nhất trần đời cũng không hơn gì thế này mà thôi.

Tôi nhất định là bị lủng đầu, mới đi thích hắn.

Té ra cái loại biến thái bị lủng đầu này, có thể lây bệnh…

“Ngươi bắt đầu thích ta từ khi nào?”

Truyện ngôn tình - Động Tiên Ca là tác phẩm xoay quanh về Lục Vô Cùng lần đầu đi hạ độc, đến khi mọi chuyện càng rõ ràng thì hắn liên tục ức hiếp cô.

Lục Vô Cùng, một người không hề có tí ti thường thức (kiến thức phổ thông) mà chỉ có kiến thức tu tiên, nghĩ bụng dạy Loan Ca tu tiên là món quà báo ơn tuyệt hảo. Truyện hứa hẹn còn nhiều tình tiết đầy thú vị đang chờ đón bạn đọc khám phá phía trước.

Quý Nữ Trở Về

tinybook tinybook
Quý Nữ Trở Về
Là một trong những truyện ngôn tình sủng nổi bật của Thập Nguyệt Vi Vi Lương, truyện Quý Nữ Trở Về nói rằng có thể chết đi mà sống lại quả nhiên là chuyện khiến người ta kinh hỉ đến cỡ nào, trọng sinh trở lại 13 năm trước lại càng khiến nàng vui sướng. Hòa Linh mặc một thân hồng y, tay cầm chiếc chuông nhỏ ngồi ở đầu giường, lắc lư cái chân. Nhiều kẻ thù như vậy nên bắt đầu tính nợ từ đâu đây?

Truyện này là trọng sinh, có bàn tay vàng. Nữ chính trong truyện hay bề ngoài đích xác là một tiểu loli dịu ngoan, đáng yêu với sắc đẹp khó cưỡng nhưng nội tâm hung tàn lãnh khốc, có bệnh hay thay đổi thất thường! Nữ chính rất hung tàn nha!

Bình Thản Chịu Đựng Gian Khổ

tinybook tinybook
 Bình Thản Chịu Đựng Gian Khổ
Bạn đang đọc truyện Bình Thản Chịu Đựng Gian Khổ của tác giả Hàn Liệt. Một người, bốn năm trước, làm ngươi mất đi học vị dễ như trở bàn tay.

Bốn năm sau, lại dễ dàng đem ngươi đẩy vào đầu sóng ngọn gió, không có đường lùi, người đàn ông ngôn tình hiện đại kia, không phải sao chiếu mệnh trong sinh mệnh của ngươi, thì còn có thể là cái gì?

An Diệc Triết chính là sao chiếu mệnh trong sinh mệnh của Thẩm Nhược Tố, Nhược Tố muốn tránh cũng không thể tránh nổi, chỉ có thể mãi dây dưa không dứt với anh ta, đến chết không ngừng……..

Hãy đọc truyện để biết được cuối cùng họ có bên nhau hay không.

Chặt Đứt Đường Đào Hoa

tinybook tinybook
Chặt Đứt Đường Đào Hoa
Người ta vẫn hay nói mỹ nhân thường là căn cơ của tai họa, ít ai nói đến nam nhân cũng là nguyên nhân dẫn đến sự xáo trộn này, nhưng điều đó thường chỉ đúng với ngày xưa, ngày nay có vẻ như đã khác. Cô gái trong truyện Chặt Đứt Đường Đào Hoa đã gặp được nam nhân làm chao đảo nhiều nữ nhân đến vậy.
Người đó không ai khác là ông chủ của cô, anh ngày ngày đều khiến mọi cô gái điên đảo, gây ra chiến tranh vì anh. Chỉ cần anh vừa xuất hiện, không có cô gái nào không quỳ gối dưới chân anh. Cô là cô thư kí nhỏ bị an bài bên cạnh anh để chặt đứt đường đào hoa của anh, biến cuộc đời anh từ “Mệnh phú quý” thành “Mệnh ăn mày”! Điều này thực khó vì cô vừa phải cẩn trọng giữ đúng bổn phận, cũng cố gắng không bị mị lực của anh hấp dẫn.
Nhưng mà cô muốn né tránh cũng không thể khi anh cố tình “mượn rượu giả say” đơn giản chỉ để cô biến thành người phụ nữ của anh. Nghiễm nhiên cô lại trở thành bông hoa nhỏ trong vườn hoa vốn dĩ đã đông đúc của anh. Truyện tình cảm hai người này đúng là rất khó đoán, có hay không cô đã vượt quá giới hạn, có phải hay không anh chỉ là đang dụ dỗ, cô có cần phải kiếm đường thoát trước không. Mời các bạn theo dõi truyện để biết được câu trả lời.


Bởi Vì Yêu Nên Chờ Đợi

tinybook tinybook
Bởi Vì Yêu Nên Chờ Đợi
Bạn đang đọc truyện Bởi vì yêu nên chờ đợi của tác giả Cư Tiểu Diệc trên website tinybook.net. Có những người trừ bỏ tình yêu chỉ có hai bàn tay trắng, nhưng bọn họ so với hết thảy mọi người lại là kẻ giàu có nhất. (Ba Nhĩ Trát Khắc) ♥♥♥ “Waiting for love” là cửa hàng bán hoa của Ôn Thuấn, Đây là nơi cô sỡ hữu cũng như yêu say đắm, Quá khứ của cô, hiện tại của cô, Thậm chí cả tương lai của cô, cũng bắt đầu từ nơi này.

Oan Gia Ngõ Hẹp - Dạ Lễ Phục Mông Diện

tinybook tinybook
Oan Gia Ngõ Hẹp - Dạ Lễ Phục Mông Diện
Tóm tắt nội dung truyện Kì nghỉ đông của SV năm cuối, đương thời gian mà tất cả mọi người vội vàng tìm kiếm một công ty thực tập và một chỗ sống ổn định, ta dứt khoát kiên quyết tham gia một lớp học Không Thủ Đạo, dự định tranh thủ thời gian được nghỉ mà học một chút võ phòng thân.

Sở dĩ có ý niệm như vậy trong đầu, là bởi vì có một ngày kia, ta cùng An Hảo đang đùa giỡn tại căn tin, cái TV lung lay sắp đổ treo trên đỉnh đầu chúng ta kia phát ra một tin tức: một nữ sinh sắp tốt nghiệp cùng khóa giống chúng ta trong khi thực tập công tác bị đồng nghiệp “tiền dâm hậu sát”.

Ta trợn mắt há hốc mồm mà nhìn cha mẹ nọ nâng thi thể coi gái mình khóc lóc thảm thiết, thiếu chút nữa đem chiếc đũa cắm vào lỗ mũi.

Bấy lâu ta vẫn cho rằng, ở trường học cứ đến buổi trưa phải tranh giành đẫm máu vì hai ba hạt cơm là chuyện thống khổ nhất trên đời, sau lại vì tìm công ty để thực tập mà bôn ba khắp nơi, ta hiểu được chỉ cần cho ta một vị trí làm, đừng nói trường kì chiến đấu hay huyết chiến nhuộm sa trường ta cũng nhắm mắt cắn răng mà nhảy vào. Thế nhưng hôm nay, ngay giữa bữa cơm nhìn thấy tin tức trên TV, ta hốt hoảng nhận ta rằng, mặc kệ là chiến đấu anh dũng hay tắm trong biển máu, cuối cùng ta vẫn phải bảo trụ mạng nhỏ này mới có thể chiến a!

***

Truyện ngôn tình - Oan Gia Ngõ Hẹp - Dạ Lễ Phục Mông Diện hứa hẹn sẽ là một trong những tác phẩm hay gửi gắm câu chuyện tình yêu đầy xúc động. Truyện mang một văn phong mới mẻ, với cốt truyện hay và nội dung phong phú, cái kết HE hay SE, bạn đọc cùng khám phá nhé.

Tránh Ra Hỗn Đãn Tứ Bào Thai

tinybook tinybook
Tránh Ra Hỗn Đãn Tứ Bào Thai
Tóm tắt nội dung truyện Tên truyện: Tránh Ra Hỗn Đãn Tứ Bào Thai

Tác giả: Trúc Quang

Thể loại: ngôn tình sủng

Nội dung truyện online: Đúng lúc nàng bị người ta kê đơn bạo ngược thì anh hùng xuất hiện, cư nhiên không chỉ một mà còn là bốn. Tưởng đâu được giải cứu thì lại bị chính bốn anh hùng hạ xuân dược. Thật là tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa mà . Nhưng mà sao 4 vị anh hùng này lại gương mặt giống y như nhau vậy, phải chăng là do nàng hoa mắt đi. Một hồi tỉnh một hồi mê, tuyệt nhiên nhớ lại đây chính là 4 tiểu ác ma ngày xưa, không phải là nàng đã chạy trốn rồi sao, thế nhưng tại sao lại còn tìm đến nàng, quá đáng hơn nữa lại còn bắt nàng dây dưa, cả tinh thần lẫn thể xác. Bốn bào thai khốn nạn, mau chóng cách xa ta ra.

99 Khoảnh Khắc Đời Người

tinybook tinybook
99 Khoảnh Khắc Đời Người
Truyện 99 Khoảnh Khắc Đời Người là một truyện ngôn tình mới, đầy sức hút được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện để thấy được những khoảnh khắc để lắng lòng giữa cuộc sống. Giữa muôn vàn trắc trở, định mệnh những xô bồ nhộn nhịp ta vô tình chạm ngõ tình yêu; bâng khuâng, day dứt lẫn hồi hộp, đâu mới là điểm dừng cuối, từng cú chạm đến tận cùng làm con tim lỗi nhịp, lắng lòng cùng truyện ngôn tình này bên cạnh những truyện cũng làm thổn thức không ít con tim độc giả như: Hoa Hồng Sớm Mai, London Còn Xa Lắm,...

Con người là một thực thể phức tạp, trong con người chứa đựng nhiều cảm xúc, tâm trạng khác nhau, đôi khi chỉ là một khoảnh khắc nhưng lại có ảnh hưởng rất lớn đến cả cuộc đời...

Qua quá trình nghiên cứu con người, các nhà nghiên cứu đã tổng hợp được 99 khoảnh khắc quan trọng nhất trong cuộc đời mà con người phải trải qua, có khi là niềm vui, có khi là nỗi buồn nhưng nếu con người có thể khống chế và điều khiển cảm xúc trong khoảnh khắc đó thì tâm hồn sẽ thanh thản hơn, nhẹ nhàng hơn, để khi trở về với cát bụi con người không phải hối tiếc.

Liệu cuộc sống này có còn lưu giữ lại được tất cả, vòng xoáy cuộc đời có làm ta lãng quên, yêu thương đến tận cùng là như thế nào, phải đi đến đâu, ngã rẽ nào cho ta, cần làm gì khi chạm ngõ trái tim, phải làm gì để lý trí luôn đứng vững, mời bạn tìm câu trả lời trong truyện.

Bán Lộ Cầm Quân

tinybook tinybook
Bán Lộ Cầm Quân
Câu chuyện Bán Lộ Cầm Quân của tác giả Lăng Báo Tư mở đầu cho thể loại ngôn tình ngược, trong căn phòng tĩnh lặng chỉ có một ngọn nến yếu ớt, ngay cả khi không gợn lên một ngọn gió nhưng tia lửa mỏng manh như sắp tắt lại không ngừng lung lay, khung cảnh bên trong lại càng thêm ám muội không rõ.

Sa trướng buông hạ mông lung mờ ảo, che lấp thân thể bên trong thực hoan giả yêu, từng thanh âm rên rỉ bị kịch liệt kiềm hãm từ trong sa trướng phát ra.

Dịch Vân Trai tinh thần tựa hồ trở lên mê loạn, tất cả lý trí trong truyện hay này đều đã không cánh mà bay.

Khuôn mặt tuấn dật tiêu sái vì dược tính mà đỏ bừng, hô hấp ngày càng dồn dập, hai mắt mở to, mị dược phát tán khiến toàn thân không ngừng kích thích.

Giống Như Đã Từng Quen Biết

tinybook tinybook
Giống Như Đã Từng Quen Biết
Ai thực sự chân tình với ai? Ai vì ai mà vĩnh viễn yêu thương? Ai là người duy nhất của ai? Vì sao lại đến, vì sao lại đi? Ai vì ai mà quyến luyến không thôi? Ai là số phận vĩnh viễn của ai? Ai là người sau một vòng luân hồi, vẫn khiến ai luyến tiếc mãi không quên? Cái văn án hơi bị mù mờ nên Sag xin giới thiệu thêm một chút về bộ này. Anh vì báo thù mà tiếp cận với cô. Sau khi hại chết cha cô, làm gia đình cô tán gia bại sản thì đã bỏ rơi cô cùng đứa con trong bụng. Sau năm năm gặp lại, cô trở về cùng với đứa con của mình, tươi cười với anh như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh cố gắng hết sức để bù đắp những lỗi lầm mình gây ra cho mẹ con cô, nhưng đổi lại chỉ là ….

Nợ Chồng

tinybook tinybook
Nợ Chồng
Tác giả Chu Khinh đã giới thiệu đến với độc giả một truyện ngôn tình mới đầy sức hút, không chỉ đơn giản là câu chuyện tình yêu mà còn là những phút lắng lòng trong cuộc sống. Chuyện tình yêu vốn dĩ không có bắt đầu cũng chẳng có kết thúc, không thể lý giải được nguyên nhân, làm sao, làm sao và phải làm sao... Cũng giống như lời thủ thỉ về tình yêu lại mang dáng dấp của những âu lo, toan tính, truyện Nợ Chồng sẽ đưa bạn đọc đến những cung bậc khác nhau của tình yêu.

Ông xã tốt trăm phần trăm, muốn trong lòng anh chỉ có em. Trong trăm nghìn cô gái, muốn anh cười chỉ vì em. La Mỹ Vi, khuôn mặt quần chúng, công việc hạng xoàng, năng lực công tác so với toàn dân càng không thể so sánh. Phàm là chuyện xấu, không kể lớn, bé, cô không xếp nhất cũng chắc chắn thứ hai. Nhưng tính cách ngốc nghếch vui vẻ của cô, cứ ngỡ chả ma nào thèm, ai ngờ...

Tổng tài của cô, Thạch Quân Nghị, lúc nào cũng như dẵm phải phân chó, cả ngày mặt như than cháy. Thế mà lại nở nụ cười... Thì ra là tổng tài cười lại điên đảo chúng sinh như vậy. Đúng, không sai, La Mỹ Vi cô chính là đại biểu của “ phàm nhân”, rõ ràng là yêu mến tổng tài, còn len lén thầm mến người ta năm năm, lại chỉ dám vụng trộm trốn một góc làm “ hoa si”.

Nhưng mà, vị tổng tài đại nhân, cao không với nổi kia, luôn suy xét cẩn thận, chưa từng phạm một sai lầm nào, thế nhưng ngay tại hôn lễ của chính mình, vứt bỏ cô dâu xinh đẹp, mà trọng điểm là anh còn dùng giọng nói trầm thấp mê người, hỏi cô “Em bằng lòng gả cho tôi không?”

Cho dù giọng điệu lạnh lùng, thái độ cũng không nhiệt tình, ngay cả ánh mắt cũng đang bừng bừng lửa giận. Nhưng mà cô lại ngốc nghếch hai mắt tỏa sáng, gật đầu đồng ý, mặc dù biết rõ, người con trai này không yêu mình. Vậy thì thế nào, cô còn cảm thấy mình có lời, vì cô dự định xuất ra bản lĩnh thuần phục chồng yêu, từ trên xuống dưới, từ thân đến tâm, từng chút từng chút chiếm cứ. Là chính bản thân anh muốn tới trêu chọc cô, vậy kia có thể nói là nợ của chồng, đời này, là anh nợ cô...

Đọc truyện để cùng tìm ra cái kết, đi tìm lời giải cho tình yêu này, đọc để hiểu hơn về tình yêu. Liệu đến cuối cùng có thể hóa giải cho cô biết thứ tình cảm này là gì, là yêu thương, là tưởng tượng hay là sợi dây định mệnh nối liền, là gì đây....Bạn cũng có thể đón đọc những truyện khác cùng thể loại như: London Còn Xa Lắm, Hoa Hồng Sớm Mai,...

Tổng Giám Đốc Cưng Chìu Vợ Yêu

tinybook tinybook
Tổng Giám Đốc Cưng Chìu Vợ Yêu
Người đàn ông vứt cô đến trên giường lớn, ánh mắt lạnh lẽo đâm thủng linh hồn của cô, anh lấn người đè xuống, trong thoáng chốc đâm qua thân thể cô, tà nịnh cười lạnh, \"Tôi sẽ nhổ hết từng cây gai nhọn trên người em, để cho em biết cái gì là địa ngục!\"

Anh là Tổng Giám đốc lãnh khốc của Tập Đoàn Xuyên Quốc Gia, còn là ông vua thống trị giao dịch trong thế giới ngầm, cô là ngôi sao mới trong giới cảnh sát, đối với chính nghĩa vô cùng cuồng nhiệt.

Một lần chạm vào nhau ngoài ý muốn, anh nhất định liều chết triền miên với cô, anh có thể áo mũ chỉnh tề nói yêu cô, càng thêm có thể không bằng cầm thú đoạt lấy cô, cô kháng cự, lại được anh hung hung đáp lại đến cùng. . . . . .

Anh có thể cưng chiều cô lên tận trời cũng có thể giẫm nát ngông nghênh của cô, anh dùng thực tế nói cho cô biết, trên thế giới này chỉ cần anh muốn là có thể thao túng ở trong tay của anh !

Cô nói: Sớm muộn cũng có một ngày, tôi sẽ tự tay bắt anh vào tù!

Anh nói: Tôi chờ em. . .

Cớ Sao Anh Mãi Yêu Em

tinybook tinybook
Cớ Sao Anh Mãi Yêu Em
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Cớ Sao Anh Mãi Yêu Em, lúc nhỏ cứ ngỡ là mình đã yêu nhưng thật sự không phải là yêu chỉ là thích thôi. Lớn lên đã biết tình yêu là gì nhưng vẫn không thể yêu được.

Ngôn tình sắc còn nói thanh xuân không vì thế mà dừng lại chờ đợi ta để biết được tình yêu là như thế nào mãi được. Mối tình của tôi với anh ấy bắt đầu từ một mái trường xưa, hai người học chung rồi sau này yêu nhau. Hiện tại chúng tôi đã yêu nhau sậu đậm nhưng chẳng qua là chưa biết yêu như thế nào là đúng.

Nhưng đột nhiên cớ sao anh lại ra đi, nhưng tôi vẫn luôn nhớ hình bóng của anh, nhớ kỷ niệm về tuổi học trò vui tươi, hạnh phúc với nhau. Đó là những ký ức đẹp không thể nào quên.

Ngoài những lời lả lướt bất cần thì Đời Người Bình Thản sẽ là truyện online kế tiếp mà bạn không nên bỏ qua.

Người Kia, Ác Hàng Xóm

tinybook tinybook
Người Kia, Ác Hàng Xóm
Tóm tắt nội dung truyện Truyện Người Kia, Ác Hàng Xóm, thuộc truyện ngôn tình sắc xoay quanh về chuyện tình của một cô gái với một anh hàng xóm rất hài hước, sâu sắc và lãng mạn, họ có tình cảm với nhau từ thiện cảm đầu tiên khi nhìn thấy nhau.

Cô mới vừa dọn tới nhà mới không bao lâu thì xuất hiện một anh chàng hàng xóm luôn gây phiền phức cho cô, cứ nghĩ anh là người không đàng hoàng nhưng khi cô mở cửa thì anh lại nhiệt tình xin lỗi cô và giúp cô rất nhiều vụn vặt trong nhà làm cô không khỏi xao lòng với anh.

Khi tiếp xúc lâu ngày thì cô mới bình tâm suy nghĩ lại thì ra cô đã có tình cảm với anh từ lúc nào không hay, cô luôn chú ý từng cử chỉ hành động của anh mỗi khi làm việc cho cô nhưng đột nhiên hai người sắp lấy nhau thì chú của cô lại muốn tới nhà đòi tiền cưới.

Là một trong những truyện đầy độc đáo không hề thua kém Hôn Trộm 55 Lần, mời các bạn cùng chiêu mộ.

Nghịch Xuyên

tinybook tinybook
Nghịch Xuyên
Trong chính tác phẩm Nghịch Xuyên của tác giả Alo Thanhtam mang đậm nét ngôn tình cổ đại, khi Tiêu Nhất Lam nàng cứ nghĩ bản thân bị sét đánh sẽ đi gặp diêm vương nhưng nàng không những không chết lại còn được một soái ca yêu thương chăm sóc.

Có bao nhiêu người xuyên không qua mà may mắn như nàng chứ. Nhưng hắn lại chỉ có thể cho nàng danh phận thiếp mà chính phi thì thuộc về người khác.

Cam chịu? Nàng sao lại cam chịu cho được. Rời đi? Đó mới là chân lý.

Lần nữa gặp lại, hắn chỉ là một vương gia bị người giám sát, còn nàng là người ngay cả người giám sát hắn cũng xem thường, cũng chỉ là một hoàng đế còn nghèo hơn cả nàng . Trả thù? Chân lý của chân lý chính là đây .

Khoan! Khoan! Mọi người đừng hiểu lầm. Nàng, Diệp Uyễn Vy mới là nhân vật chính trong truyện hay, còn oán phụ kia chỉ là nhân vật thúc đẩy nàng đến tình cảnh không dám tin bất cứ nam nhân nào ở cổ đại này thôi. Nhưng không tin là một chuyện còn thành thân thì vẫn phải làm, ai bảo sản nghiệp của đại ca quá lớn, ai nhìn vào cũng muốn chiếm lấy, mà đại ca thì một năm trước đã bỏ chạy vì quá phiền. Vậy thì nàng chọn, chọn tới chọn lui lại chọn trúng một tên cáo già, đã giả tàn tật lại còn giả vô năng. Nàng không cần, nam nhân như vậy cho dù yêu cũng không cần!

tinybook Kho Sách








Chat